Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Khoái Xuyên Chi Đả Kiểm Cuồng Ma

Thể loại: Đam mỹ, xuyên nhanh, sảng văn, khoái xuyên, cường cường, linh hồn chuyển đổi, ảo tưởng không gian, đa dạng công thụ, bàn tay vàng chắc khỏe, nhiệt liệt đề cử Chuyển ngữ: Phong Lưu, Erale, Tiểu Cát, Chuối Beta: BuBu, Tiểu Cát, Cúc kiên cường Một hacker tài giỏi bị Chủ Thần chọn trúng, đưa đi làm nhân vật phản diện suốt mấy trăm nghìn kiếp, không kiếp nào là không phải chạy như điên trên con đường tìm chết, rơi vào kết cục bi thảm. Khi rốt cuộc thoát khỏi sự khống chế của hệ thống phản diện, hắn quyết định báo thù, ngược tra, thay đổi vận mệnh. Dù nội tâm có rữa nát như thế nào đi chăng nữa thì ngoài mặt, hắn vẫn phải luôn đứng trên chuẩn mực đạo đức cao nhất. *** Review Khoái xuyên chi đả kiểm cuồng ma Tác giả: Phong Lưu Thư Ngốc Thể loại: xuyên nhanh, 1×1, HE, hacker giả bạch liên hoa thụ x bá đạo độc chiếm công Đánh giá: 4.5/5 Được edit dưới tên Cao thủ đổi đen thay trắng ______________   Bộ được mệnh danh là “kinh điển” của đam mỹ khoái xuyên, với tích phân Tấn Giang cao chót vót gần 1 triệu. Nghe đã thấy hấp dẫn rồi :))))))))))) Điểm hay: Rất rất phục tác giả, 16 thế giới, mạt thế, ABO, cổ trang cung đấu… có thể nói là motif từng thế giới không trùng 1 tác phẩm nào luôn, nghĩ đến ABO là sẽ nghĩ đến mấy em thụ Omega giả dạng thành Alpha/Beta vào trường quân sự rồi làm điêu đứng một anh Alpha bá đạo nào đó, trong đả kiểm cuồng ma thì không có chuyện đó, em thụ trong này tự “thiến”, trở thành quái vật không nam không nữ để đạt tư cách tham gia cuộc thi trên một hành tinh toàn quái vật, toàn bộ thế giới này là hành trình tranh đấu của em thụ chứ không có mấy màn sướt mướt động dục tùm lum. Hay là trong mạt thế thì bạn thụ trọng sinh có bàn tay vàng là không gian rồi công là một lôi hệ/băng hệ dị năng giả dắt tay nhau đạp mọi thử thách, nô nô, mạt thế dưới tay của tác giả là một bạn thụ giáo sư hết lòng vì công việc và một bạn công bị hại chết dưới tay thụ trở thành linh hồn quanh quẩn bên ẻm sau đó từ hận hóa thành yêu. Cuối cùng nhận ra nhau thì em thụ cũng đã chết rồi. Mỗi thế giới là 1 cánh cửa mới, phải gọi là vô cùng phấn khích, vô cùng phấn khích, vô cùng phấn khích :)))))) Thụ trong này rất cáo, rất thích hại người :)))) hay nói ngắn gọn là trả thù đời vậy đó :)))))) vị ẻm bị chủ thần bắt làm phản diện mấy nghìn kiếp nên khi thoát được sự khống chế thì bay nhảy tung hoành khắp nơi. Phải nói đây là bộ truyện rất rất đáng đọc, nhất là với 1 đứa cuồng tình tiết như mình thì đây quả thật là cực phẩm :)))))))) nhưng không vì thế mà mình hài lòng hoàn toàn. Điểm dở: Khen là chuyện của khen mà chê là chuyện của chê :))))) vì mình thích bộ này nên mình cũng sẽ hết lời chê nó :)))))))))))))))) Ở vài thế giởi thì tác giả đi đúng hướng là ngược tra, ngược não tàn, nhưng ở nhiều thế giới thì lệch khỏi mục đích ban đầu, bắt đầu tạo hào quang cho nhân vật thụ. Mình xin nói rõ, bạn thụ xuyên qua các thế giới sau đó sẽ thay nhân vật mình xuyên vào hoàn thành nguyện vọng của họ. Vậy nên đặt trong tình huống truyện thì (nhân vật của) bạn thụ chỉ là pháo hôi hoặc phản diện. Mọi người đọc truyện nhiều thì biết các nhân vật chính thế nào rồi đó, không giỏi thì cũng đẹp, không đẹp không giỏi thì cũng tốt tính, nói chung là thế quần nào đó thì nhân vật chính cũng phải có một thứ siêu việt nào đó, còn nếu mà không có cái gì thì xuống bố nó thành pháo hôi rồi chứ chả được làm nhân vật chính đâu. Tác giả cũng có nói là chẳng ai tốt tất mà cũng chả ai xấu tất, về nhân vật thụ tác giả cũng nói thụ không phải là người tốt, ok, vì căn bản mình chưa từng có suy nghĩ thụ xấu hay tốt mà thụ chỉ là thụ thôi, làm những thứ bạn ý thích. Nhưng tác giả có lẽ là hơi quá tay khi cho cả dàn nhân vật (vốn là) chính bị thụ chỉnh cho không chết thì cũng điên, không điên thì cũng nhà tan cửa nát, nhiều người chả làm cái quần gì cũng bị thụ trực tiếp hoặc gián tiếp chỉnh cho, điều này khiến mình cảm thấy tác giả không phải đang ngược tra ngược não tàn nữa mà là đổi vị trí của thụ cho dàn nhân vật (vốn là) chính kia. Vậy rốt cuộc thụ khác gì đám nhân vật đó đâu. Chưa kể tác giả cũng cố viết cho dàn nhân vật chính kia thật xấu xa, thật nông cạn, thật ngu si, như đã nói ở trên, nhân vật chính mà không có cái quần gì thì xuống bố nó thành pháo hôi rồi. Vậy nên mình nói mục đích ban đầu của tác giả bị lệch đi là vì vậy. Còn một nhân vật mà những người cùng tư tưởng trên như tui băn khoăn đó là bạn Hiên :))))))))))))))))) nhiều người nói là bạn Hiên không xứng đáng với thụ, bạn ý chỉ yêu tài năng của bạn thụ chứ không phải con người bạn ý. Làm mình mém … ra quần :))))) Mình là một đứa “hơi” vô cảm, vậy nên mình đồng cảm được với bạn Hiên, bạn ý bị vô cảm mnlr khỏi phải bàn cãi, các bạn nghĩ nó kinh khủng và đáng diệt trừ lắm đúng không :))))))) các bạn cứ bị vô cảm đi rồi biết :))))) nhìn mọi người sướt mướt xong tội nghiệp một việc đáng thương tiếc nào đó mình chả cảm thấy gì hết, thế bây giờ nói nhanh cho nó vuông này, mình không cảm thấy gì hết thì mình phải nhỏ nước mắt hay cắt hành cho nó đúng chuẩn đạo đức à :< mà các bạn làm như muốn vô cảm là vô cảm được mà muốn hết vô cảm là hết luôn ý :)))) các bạn đồng cảm được với việc nhân vật thụ không phải người tốt sao không đồng cảm được với các nhân vật chính kia là người xấu, chung quy lại vẫn là bệnh theo phe nhân vật chính (thụ) :))))) kiểu nhân vật chính làm cái quần gì cũng đúng còn nhân vật phụ thở cái cũng là xấu ý :))))))) Bạn Hiên ở trong này mình thấy bạn ý chả làm gì sai cả, niềm sống duy nhất của bạn ý là đàn, từ một người quý đôi tay như sinh mệnh mà có thể dùng tay cầm lưỡi dao đâm tới để cứu thụ thì tại sao lại nói bạn ý không xứng đáng, một người có thể đứng ra khai tội cả nhà để bảo vệ thụ tại sao đến cuối cùng đến chết cũng không được nghe bản nhạc Forever viết tặng cho bạn thụ. Vậy nên chốt lại dư lày, mình ghét nhất là dùng các nhân vật phụ làm nền cho nhân vật chính, và bộ này thành công làm được điều mình ghét :)))))))))) nếu tác giả giữ nguyên được mục đích ban đầu là ngược tra ngược não tàn + tránh xa đám nhân vật chính toàn bàn tay vàng với hào quang kia đi thì ok, quá toẹt vời luôn, điểm mười cho chất lượng. Chê thì chê thế thôi chứ một con cuồng motif độc như tui không đánh giá thấp bộ này được :))))))))))) các bạn có thể đọc vì nó rất hay, rất rất phấn khích :)))))))))))) nhưng nên đặt lập trường rõ ràng :)))) Đánh giá: 4.5/5 *** Review Cao thủ đổi đen thay trắng (Khoái xuyên chi đả kiểm cuồng ma) Tác giả: Phong Lưu Thư Ngốc CP: Triệu Huyền x Chu Doãn Thịnh Chuyển ngữ: ductienductu.wordpress.com Chuyển ngữ: Phong Lưu. Beta: BuBu. Biên tập: Erale, Tiểu Cát, Chuối Beta: Tiểu Cát,Cúc kiên cường Dạo này mình sao ấy nhỉ, rõ là không thích khoái xuyên mà trong thời gian ngắn đọc tận 2 truyện luôn. Không biết do gu đổi hay là truyện xuất sắc nữa (≧∇≦) Truyện mình đọc từ tháng 4 rồi mà giờ mới ngồi viết review vì thời gian này đang thi cử ngập đầu, nhưng thấy wp cũng trống lâu rồi nên tranh thủ tối thứ 6 viết tí vậy ???? Nói về truyện này, rất nhiều người đều biết nó nổi tiếng trong làng vả mặt thế nào rồi, có rất nhiều thế giới, nhân vật chính cũng không phải người tốt từ đầu đến chân, nhìn chung tình tiết xây dựng tốt, sáng tạo, đối với một cuốn truyện dài kì như này rất xứng đáng được đề cử. Nhân vật chính là Chu Doãn Thịnh, hacker, gay, bị chủ thần bắt đi xuyên qua ba ngàn thế giới làm pháo hôi, phản diện, đá lót đường cho nhân vật chính, chịu bao nhiêu phản bội oan ức, kết cục lúc nào cũng chỉ có một: thân bại danh liệt, chết ngu vì “tình”, vì tiền, vì… chả làm gì cả hoặc đơn giản theo định luật không tên chết vì nói nhiều -_-凸 Sống bức bối thế bao nhiêu năm, hoặc chấp hành hoặc bị loại bỏ, Chu Doãn Thịnh đã sớm là lão yêu tinh trong việc bày mưu tính kế, suy đoán lòng người, 365 nghề nghề nào cũng biết. Thế nhưng, trừ khi thoát khỏi khống chế của Chủ Thần, còn không thì có giỏi thế nào đi chăng nữa, kết cục cũng chả có gì thay đổi. Mọi việc bắt đầu từ đây, khi Chu Doãn Thịnh nhẫn nhục (chính xác nghĩa đen luôn nhé, các kiếp trước tuy chỉ có vài từ ngữ nhưng khuất nhục của bạn ấy đều không thiếu, ví dụ ngoài tự tìm đường chết thì khi bị ép qh với nữ chính, cắm sừng nam chính thì bị hệ thống chi phối thân thể – với thể loại khoái xuyên thì mình thấy không lấn cấn lắm, mình cũng không thấy nó quá lôi, bạn nào không chấp nhận được thì cứ bỏ mấy đoạn ấy đi, trúng rồi thì thôi quên đi, nghĩ thoáng ra, chứ đừng bỏ truyện (*^▽^)/) tích góp qua từng kiếp thay đổi hệ thống 007 thành người của mình, thay đổi số phận bị chi phối, bước lên con đường mới của chính mình. Ở đây nhân vật chính cũng không lưu luyến gì thế giới thực lắm, cũng chẳng muốn trêu chọc gì nam nữ chính nếu như không bị đụng chạm, mục tiêu của bạn ấy là trả thù đời, à chính xác là trả thù chủ thần, khiến những sắp xếp của nó bị xáo trộn, pháo hôi không còn là pháo hôi, nam nữ chính hay nam nam chính muốn tìm đường chết thì cho chết luôn khỏi đi lên đỉnh nhân sinh như thiết lập. Tất nhiên Chu Doãn Thịnh chả hơi đâu đi chọc nhân vật chính làm gì, nhưng nhân vật chính mà không sân si thì chúng ta làm gì có truyện mà đọc, thế nên truyện mới có tên “vả mặt” như thế (‾-ƪ‾) Thân phận công rất đặc biệt, nói nhiều mất hay, thế nhưng rất chung tình, dù người có kí ức kiếp trước là thụ, nhưng công luôn là người chú ý đến thụ đầu tiên, luôn yêu thụ trước, trong khi bạn thụ còn đang lấn cấn tìm chồng thì nào biết mình đã vòng tầm ngắm từ đời nào ( •́ .̫ •̀ ) Cuối cùng Chu Doãn Thịnh chiến thắng chủ thần, kéo người yêu về thế giới của mình, ở đó lại có một cuộc chiến nữa, tình hình thế nào, quý vị mời tự tham khảo (─‿─) Truyện giàu tình tiết, sáng tạo, nhiều tình huống rất mới mẻ, vẫn câu nói cũ, sảng văn mà. Thế nhưng vẫn sẽ tồn tại bug, tất nhiên. Thứ hai là truyện nhiều khi buff Chu Doãn Thịnh quá đà, bàn tay vàng sáng chói lóa 18 thế giới , tây phương cổ đại huyền huyễn tu chân mạt thế gì cũng có. Thế nhưng cũng không phải là thế giới nào mình cũng ưng ý, nhưng có điều tác giả viết lên tay, mình thích thế này hơn là đầu voi đuôi chuột rất nhiềuuuuu. Sau mấy thế giới đầu, mình có thấy hơi chán vì tình tiết có chút bình mới rượu cũ, có thay đổi nhưng không nhiều, mà chính là đến thế giới thứ 8, chương trình đào tạo siêu mẫu đó, mình mới thấy hứng thú trở lại, sau đó thì là những ưu điểm mình đã kể trên, sáng tạo hơn, tác giả viết cũng chắc tay hơn qua mỗi thế giới. À quên, bổ sung thêm là mấy thế giới cuối rất ba chấm, bà tác giả cắn cỏ hay sao mà tam quan rơi rớt đầy đất, đến mình cũng tự nhận không phải non trẻ, kinh qua nhiều kì ba mà còn phải che mặt( ͡° ͜ʖ ͡°) Thêm nữa, là về thế giới thật mình không thích cách tác giả xây dựng công cho lắm, mình chỉ cảm thấy anh này trung khuyển, đội vợ lên đầu, và … hết. Đắt cái là khi còn chưa thức tỉnh hoàn toàn bất cứ khi nào bạn thụ gặp nguy hiểm là anh sẽ tỉnh lại, hoặc đơn giản là tỉnh lại chỉ để nói người mình yêu là Chu Doãn Thịnh, chứ không phải kẻ nào khác. Có thể mình sẽ làm một bài review về các thế giới nhưng cái này mình nghĩ là giữ cho mình thôi, các bạn có thể đọc nhưng spoil như thế sẽ mất hay đi, mất đi tính bất ngờ và tính sáng tạo của mạch truyện. Nói chung là cái đấy tính sau đã, chứ mình vẫn còn đắm chìm trong biển tri thức đơi. Editor rất mượt, siêu mượt, siêu có tâm, chú thích chỉ thừa không thiếu (ノ>▽<。)ノ Cảm ơn các bạn rất nhiều (“⌒.⌒”) Đề cử! Mời các bạn đón đọc Khoái Xuyên Chi Đả Kiểm Cuồng Ma của tác giả Phong Lưu Thư Ngốc.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Tiểu Nương Tử Thích Khóc
Một người xa lạ, nàng đã gả cho một người hoàn toàn xa lạ ! Một người nam nhân chưa từng gặp mặt, ngay cả tên cũng không biết, nhưng nàng đã trở thành thê tử của hắn, Hiện tại mới hối hận không biết có còn kịp không ? Ô ô ô, nàng thực sự không muốn lập gia đình nha! Không phải không muốn gả cho hắn, mà là không muốn gả cho bất kì ai hết, Nàng chỉ muốn ở lại trong nhà, để cho cha mẹ, để cho đại ca nuôi cả đời, nhưng là…… Nhưng là…… Nàng không thể không gả, vì mẹ, nàng cũng không thể đổi ý. Nhưng là, nàng thật sự rất sợ hãi, rất sợ hãi nha, Một người chồng xa lạ, cha mẹ chồng xa lạ, em trai và em gái chồng cũng xa lạ nốt. Đối với một người có lá gan nhỏ như nàng, lại thích khóc, bọn họ sẽ đối đãi như thế nào đây ? Nếu bọn họ rất tức giận lại chán ghét, nàng nên làm sao bây giờ? Càng nghĩ càng lo lắng, càng nghĩ càng sợ hãi, vì thế nước mắt của nàng cũng càng rơi càng nhiều, rốt cuộc không nhịn được gào khóc lên, Đúng lúc này…… Khăn đỏ trùm đầu của nàng bị xốc lên, có người ở phía trước nàng ngồi xổm xuống, nhẹ nhàng nâng mặt của nàng lên, Sau đó, ngay tại lúc tầm mắt của nàng vừa chạm đến người trước mắt kia, nàng đã quên sợ hãi, tự nhiên không kìm được mà mở miệng ra cười, Nàng làm sao lại cười nha ? Hắn…… Là phu quân của nàng sao? Nàng có khả năng thích hắn không ? *** Vài dòng cảm nghĩ: Đây là câu chuyện mà mình rất thích và đã đọc đi đọc lại nhiều lần, nhưng mỗi lần đọc thì lần nào mình cũng khóc và có rất nhiều cảm xúc. Mình thấy trong truyện có rất nhiều bài học ý nghĩa cho cuộc sống nên đã quyết định edit bộ truyện này để chia sẽ với mọi người, dù sao đây cũng là bộ truyện đầu tiên mình làm nên khó tránh khỏi sẽ có nhiều sai sót mong mọi người thông cảm, chỉ xem cái tốt mà quên cái xấu ^^” Về hai nhân vật chính của truyện: Phương Anh và Hương Trụy Nhi, đây điển hình cho một cặp vợ chồng tình nghĩa sâu nặng, sẵn sàng làm mọi thứ cho vợ / chống mình. Phương Anh: thật sự là một người chồng tốt, người đàn ông tốt, quan tâm và săn sóc cho vợ cho dù chỉ mới gặp lần đầu tiên và chưa có tình cảm gì hết, mình nghĩ đó là anh ta đã làm được trách nhiệm của một người chồng. Hơn nữa đến cuối truyện thì anh ta cũng chỉ có một người vợ duy nhất, đó là sự chung thủy và tình cảm chân thành nhất anh ta đã dành cho vợ. Còn câu nói trong phần kết thúc mới thật sự rất đáng ao ước, trên đời này có mấy người có thể làm được tới mức đó, đọc đến câu đó lần nào mình cũng khóc hết, mình tin đó cũng thật sự là nềm mong ước của tất cả các cặp vợ chồng trên đời này: nắm tay nhau, bên nhau đến già. Còn về thân phận của một người con: vì kỳ vọng của cha mình mà có thể bắt buộc bản thân mình làm những chuyện mà mình không thích, nhẫn nhịn tất cả những chuyện mà trước kia có lẽ không thể chịu đựng được. Hương Trụy Nhi: ngoại trừ tính cách nhát gan và hay khóc như truyện miêu tả ra thì mình cho rằng đây thật sự là một người vợ và người phụ nữ tuyệt vời: dịu dàng, ngoan ngoãn, hiếu thảo với cha mẹ (của mình và của chồng), hòa ái với mọi người, tay nghề nấu ăn rất ngon và có võ công rất cao. Tình cảm của cô đối với chồng mình rất sâu đậm, vì chồng, cô sẵn sàng đi ngược lại tính cách của mình, theo chồng ra trận giết giặc để tự mình trông chừng và bảo vệ cho chồng (có ai nhát gan mà làm được như vậy không?). Sẵn sàng nhường nhịn và nghĩ tới mong muốn của chồng trước tiên (mình nghĩ cũng có thể do Phương Anh cũng luôn nghĩ cho cô, nên cô cũng vậy, có qua có lại mà) Mình thật sự rất thích cũng rất hâm mộ tình cảm của hai người này, còn điều mà mình khâm phục ở họ là: vì người mà mình yêu thương (có thể là người thân, cũng có thể là chồng/vợ) mà họ sẵn sàng chấp nhận làm những chuyện mà mình không thích, những chuyện tưởng chừng như hoàn toàn trái ngược so với tính cách của họ. Đây thật sự là điều rất đáng quý và đáng trân trọng, mình biết điều đó bởi vì hiện tại mình biết có những chuyện mình phải làm và nên làm vì những người thân yêu của mình, mình đã suy nghĩ rất nhiều và hiểu rõ điều đó, nhưng mình vẫn chưa làm được. Cho nên mình rất thích hai nhân vật này và mình cũng đang cố gắng, mình tự nói với bản thân mình nhất định phải làm được những chuyện đó, không chỉ vì người thân của mình mà còn vì bản thân mình nữa, nếu không có thể sau này mình sẽ thấy hối hận, biết đâu được, nhưng ít nhất mình cũng đã thử và cố gắng hết sức để không còn lại nuối tiếc gì. Phải cố gắng hơn nữa mới được !! Còn một số nhân vật phụ khác mà mình có ấn tượng trong truyện này là: Phương Chính (cha ruột của Phương Anh): đây là hình tượng của một người cha hiền lành trong đối xử với con cái, cứng rắn trong khi dạy dỗ con mình, là một người đàn ông dũng cảm, thông minh, quyết đoán và rất đáng khâm phục. Lần nào đọc mình cũng khóc rất nhiều khi tới cảnh nhân vật này chết trận. Những bài học mà nhân vật này dạy cho Phương Anh thật sự rất hay, rất có ý nghĩa và rất hữu ích trong cuộc sống, nhưng mấy ai có thể làm được như vậy. Ông đã dùng sự hi sinh của mình để làm cho con mình nhớ sâu sác bài học mà ông đã dạy (nếu không chắc cũng là nước đổ đầu vịt, nói xong tai này lại qua tai kia rồi đi mất chăng ?). Nhưng việc ông để cho một nười con trai khác của mình ở lại mà không được làm gì hết (là Phương Thụy: em trai của Phương Anh) thì mình cho là hơi tàn nhẫn với Phương Thụy, cũng may là Phương Anh còn sống trở về, chứ nếu không về được tì nhân vật này chắc sẽ dằn vặt suốt đời luôn, sông như vậy làm sao chịu nổi. Tuy nhiên nói đi nói lại, sau nhiều lần suy nghĩ, mình lại thấy cách làm này cũng có cái lý của nó, nếu như Phương Thụy không làm như vậy, và rủi như ông và Phương Anh đều không thể về được, thì Phương Thụy sẽ giữ được mạng sống để tiếp tục chăm lo cho gia đình (chứ nếu cãi lệnh của cấp trên, nhiều khi bị làm thịt luôn thì nhà này coi như xong). Phương phu nhân (mẹ kế của Phương Anh): nhân vật này mình nghĩ trong thực tế chưa chắc đã có, thử hỏi có người mẹ kế nào mà thương con riêng của chồng như con ruột của mình và không hề tranh giành hay có tính toán riêng nào về tài sản, danh lợi cho con riêng của mình ? Tất cả chỉ vì lợi ích chung của cả gia đình, đây thật sự là điều hiếm có, bà đối xử với con riêng của chồng bằng tấm lòng chân thành nhất của mình nên đã nhận lại được sự tôn trọng và kính yêu như đối với mẹ ruột từ chính những đứa con riêng của chồng mình. Mình thật sự rất thích tình cảm mà tất cả mọi người trong nhà này dành cho nhau, rất chân thành, ấm áp và không vụ lợi, điều này có thể rất khó có được trong thực tế, đặc biệt là trong hoàn cảnh không hẳn là ruột thịt hoàn toàn như thế này, cho nên mình cảm thấy rất xúc động. Nhân vật đáng thương nhất trong truyện này mình nghĩ là Phương Lan (chị ruột của Phương Anh): đây là người mà theo ý mình phải chịu nhiều mất mát nhất trong truyện, mất đi cha ruột, mất luôn cả chồng phải làm quả phụ suốt đời và thậm chí còn bị sảy thai mất luôn cả con mình nữa. Nhưng nhân vật này lại không hề đi theo hướng tiêu cực, ngược lại vẫn sống vui vẻ, mình thấy rất ý nghĩa, mặc dù không được tác giả mô tả nhiều (chắc vì đây là nhân vật phụ). Dù sao thì theo mình kết cuộc của nhân vật này chắc cũng không bi thảm lắm, vì sau này cũng đã trở về sống chung với mọi người trong nhà mẹ đẻ và gia đình này chắc chắn sẽ không bỏ mặc người thân của mình không lo. Một nhân vật “xấu” trong truyện này là Trương Văn Tuyển (bạn thân lúc nhỏ của Phương Anh): đố kị với bạn mình (mình nghĩ chuyện này chắc ai cũng có, vì người ta có mà mình không có thì chắc ai cũng từng ghét hay đố kị một vài lần nhưng quan trọng là biện pháp tiếp theo để giải quyết vấn đề là gi ?), suy nghĩ trẻ con, chưa trưởng thành, ích kỷ chỉ nghĩ đến bản thân mình và mình nghĩ nguyên nhân chính để cho nhân vật này thất bại người này luôn đổ mọi sai lầm cho người khác mà không nhìn lại bản thân mình đã sai ở đâu, và do đó không thấy được bản chất của vấn đề, nên lại phạm thêm sai lầm nữa dẫn đến thất bại. *** Thất Tu La Hệ Liệt gồm có: Ách Dương Tình Quanh Co Cười Hỏi Sinh Tử Duyên Chỉ Sợ Tương Tư Khổ Độc Nhất Nam Nhân Tâm Ôn Nhu Nộ Tướng Công Tiểu Nương Tử Thích Khóc *** Một cái người xa lạ, nàng đã sắp gả cho một người xa lạ rồi!   Chưa từng gặp mặt, ngay cả tên của nam nhân xa lạ kia cũng không nhớ rõ, nàng đã sắp trở thành thê tử của hắn rồi.   Hiện tại hối hận đại khái không còn kịp nữa rồi? Ô ô ô, nàng thật sự không muốn lập gia đình nha!   Không phải là không muốn gả cho hắn, mà là không muốn gả cho bất luận kẻ nào,   Nàng thầm nghĩ muốn ở nhà, để cho cha mẹ, đại ca nuôi cả đời, nhưng là. . . . . . Nhưng là. . . . . .   Nàng không thể không gả, vì mẹ, nàng cũng không thể đổi ý.   Nhưng là, nàng thật sự rất sợ hãi, rất sợ hãi,   Một trượng phu lạ, cha mẹ chồng , cô cô ,thúc thúc xa lạ   Đối với bản chất nhát gan thích khóc của nàng, bọn họ sẽ đối đãi như thế nào ? Nếu bọn họ tức giận lại chán ghét, nàng nên làm cái gì bây giờ?   Càng nghĩ càng lo lắng, càng nghĩ càng sợ hãi, vì thế nước mắt của nàng cũng rơi nhiều hơn, nhịn không được ào khóc.   Đúng lúc này. . . . . .   Khăn hồng của nàng bị xốc lên, có người ngồi xổm ở đằng trước mặt của nàng, nhẹ nhàng nâng mặt của nàng lên.   Sau đó,trong nháy mắt người trước mắt lau nước mắt cho nàng, nàng đã quên cả sợ hãi, nàng báo đáp ân tình nên không tự kìm hãm được nở nụ cười.   Nàng tại sao cười? Hắn. . . . . . Là phu quân của nàng sao? Nàng có thể thích hắn à. . . . . .   Mời các bạn đón đọc Tiểu Nương Tử Thích Khóc của tác giả Cổ Linh.
Làm Phi
Tịch Lan Vi kiếp trước bị câm, nhưng Việt Liêu Vương vẫn một mực chung tình mà cưới nàng làm Vương phi. Nhưng nàng đã lầm và cái giá của sai lầm đó chính là mạng sống của nàng cùng phụ thân. Tịch Lan Vi kiếp này vẫn bị câm, Việt Liêu Vương vẫn một mực muốn cưới nàng làm phi như kiếp trước, chỉ khác là - nàng sống chết lại muốn vào hậu cung.  Một người câm ngang ngược từ hôn vương gia để vào cung tranh sủng? Hiển nhiên, trong mắt người đời nàng không chỉ là một nữ nhân bốc đồng mà còn lẳng lơ và tất nhiên trong mắt hoàng đế Hoắc Kỳ nàng cũng không thoát khỏi hai chữ “chán ghét".    Nhưng dù cho chán ghét Tịch Lan Vi như thế nào thì Hoắc Kỳ đối với phụ thân của nàng là Tịch Viên - đại tướng quân vẫn luôn là một lòng kính trọng. Chính vì thế, vì nể mặt đại tướng quân, nể mặt Tịch gia, Hoắc Kỳ vẫn triệu Tịch Lan Vi thị tẩm. Và cũng chính đêm thị tẩm này, một tia sáng nhỏ của sự thật dần được hé mở, một Tịch Lan Vi hoàn toàn khác với những gì Hoắc Kỳ nhận biết đến trước mặt hắn.  Hoắc Kỳ thật không biết rằng, thì ra Tịch Lan Vi này lại là một nữ nhi hiếu thảo, tinh tế và thông minh đến vậy? Ấn tượng đầu tiên của Hoắc Kỳ về Tịch Lan Vi chính là: nàng như thế mà lại đoán trước được tâm tư suy nghĩ của hắn? Có thể nói luận đoán quân tâm tuyệt đối là điều làm đế vương chán ghét. Nhưng sâu trong sự chán ghét đó lại có chút gì đó... không cam tâm.  Một bậc đế vương kiêu ngạo như hắn lại để một nữ nhân nhỏ nhoi nhìn thấu hết mọi tâm tư trong lòng, quả thật là điều khó chấp nhận. Chính vì thế, cứ vô tình hay cố ý hắn lại càng thích đánh đố nàng với tâm tư của hắn. Và không biết tự lúc nào hắn lại để ý nhất cử nhất động của nàng, lại càng thích suy đoán tìm hiểu lòng của nàng. Đấy, bọn họ tiến dần lại như theo cách như vậy đó.  Hậu cung vốn sâu hơn biển, người vào không làm sủng phi thì chỉ còn nắm tro tàn. Có miệng kêu oan chưa chắc trời xanh đã thấu chứ nói gì một nữ tử không thể cất nên lời. Tịch Lan Vi hiểu điều đó, vì vậy khi tình cảm của hai người có chuyển biến, nàng chỉ xin một điều, xin hắn dù có nóng giận như thế nào cũng hãy để nàng “giải thích" hết.  Tranh đấu chốn hậu cung liên đới với tranh đấu gia tộc trên triều, mối quan hệ cộng sinh này chưa bao giờ chấm dứt qua các triều đại. Dưới triều đại của Hoắc Kỳ cũng như thế. Trong hậu cung của hắn bỗng nhiên xuất hiện “một sủng phi" thì cũng đồng nghĩa kéo đến bao nhiêu sóng gió.  Hắn tin tưởng nàng, tin tưởng tình yêu của bọn họ. Dù cho bắt gian tại giường, chỉ cần nàng nói không phải, hắn sẽ tin là không phải.  Nhưng ai là người đứng sau những âm ưu ấy? Là huynh đệ của Hoắc Kỳ hắn, là nữ nhân trong chốn hậu cung của hắn hay là những gia tộc lớn ngoài kia? Và nếu phải chọn giữa giang sơn và mỹ nhân, bậc đế vương như hắn phải quyết định thế nào đây? “Lan Vi, trẫm nhất định phải cứu những bá tánh đó.” *** “Làm phi" là một câu chuyện trùng sinh cũng không xoắn não lắm, nhưng nó vẫn đủ hay và lôi cuốn. Các tình tiết dẫn dắt câu chuyện khá ổn. Bạn sẽ thấy một Tịch Lan Vi có sức quan sát nhạy bén, thông minh và không kém phần dí dỏm. Một Hoắc Kỳ tài hoa, đa mưu túc trí trong việc dẹp loạn phản loạn, chung tình trong tình yêu, nhận định ai sẽ là suốt cuộc đời. Một nam phụ Sở Tuyên thâm tình, sẵn sàng vì người con gái mình yêu mà hi sinh tất cả.  Thật sự, với mình bộ truyện này nó khá toàn vẹn về mọi mặt. Nội dung, tranh đấu hậu cung, bạn sẽ không biết ai xấu ai tốt, thậm chí mình đã khá ngạc nhiên khi không ngờ “người đó" lại là người bán đứng Tịch Lan Vi. Nhân vật nam chính chuẩn hoàng đế soái ca, mặc dù anh có hậu cung, không sạch, nhưng với mình, hoàng đế như vậy là bình thường, từ khi có nữ chính anh giữ thân như ngọc, tin tưởng chị tuyệt đối. Anh lên kế hoạch từng bước, từng bước ổn định giang sơn, dọn đường cho cho chị ngồi lên hậu vị. Nữ chính thông minh, quan sát nhạy bén, thêm một phần từng sống một kiếp nên vài tình tiết có thể chấp nhận được.  Nếu bạn cần một bộ cung đấu vừa đủ, ngọt, sủng, nam phụ thâm tình thì có thể nhảy bộ này nhé ^^ ______ " ": Trích từ truyện Review by #Hôn_Quân - fb/ReviewNgonTinh0105 *** Vương triều Đại Hạ, mười ba tháng sáu năm Kiến Hằng thứ hai. Gió đêm nhè nhẹ, không thổi tan nổi cái nóng bức của mùa hè, cũng không thổi đi hết được những lời rì rầm bàn tán. Trên dưới hậu cung đều đang nghị luận cùng một sự kiện: Hoàng đế triệu Diên Lệnh nghi Tịch thị, thị tẩm. Việc này nói ra đúng là bất ngờ, thậm chí còn có chút hoang đường. Diên lệnh nghi vào cung đã hai tháng, hai tháng qua, mọi người đều xem nàng như một trò cười. Hủy hôn ước với thân vương, một hai nhất định phải vào cung, nếu không phải xưa nay hoàng đế kính trọng phụ thân nàng, nhất định sẽ không đáp ứng chuyện như vậy. Sau khi vào cung, hai tháng nay, mỗi ngày nàng đều đi Tuyên Thất Điện cầu kiến một lần, nhưng đến nay hoàng đế vẫn chưa từng gặp mặt nàng một lần. Ngày hôm qua, nhân dịp hoàng đế đi gặp chủ vị Đỗ Sung hoa nơi mình ở, nàng xông vào điện của Đỗ Sung hoa... Dù sao cũng là đích trưởng nữ của Đại tướng quân, là quý nữ chính thống lại tranh sủng đến mức này, làm mọi người cảm thấy quá mức buồn cười. Người có tính tình thẳng thắn hoặc là nói chuyện khắc nghiệt chút luôn sẵn sàng mỉa mai nàng một câu: "Một người câm đi vào hậu cung mà cũng nghĩ đến tranh sủng! " Cũng không ít người có thiện tâm than thở một câu: "Sinh ra có vẻ ngoài đẹp như vậy, đáng tiếc lại là một người câm." Tịch Lan Vi ở trong bồn tắm, chỉ cảm thấy tinh thần hoảng hốt vô cùng. Nội thất tràn ngập hơi nước mịt mờ, rõ ràng là nước ấm áp nhưng nàng vẫn cứ cảm thấy cả người thật lạnh. Sao Hoàng đế lại... Nàng vẫn luôn cảm thấy Hoàng đế cực kỳ ghét nàng, mà cũng biết rõ nguyên nhân hắn ghét nàng — nàng đã hủy bỏ hôn ước trước kỳ hôn sự, nháo lên đòi vào cung, ép phụ thân nhà mình vác mặt đi cầu Hoàng đế. Tất nhiên Hoàng đế sẽ cho là nàng thuộc loại lả lơi ong bướm. Ngay cả phong hào "Diên" này, đại để cũng là ý nói nàng như cái diên[1] lắc lư không chừng. [1]: Vật trang sức treo ở trước và sau mũ thời xưa. Mời các bạn đón đọc Làm Phi của tác giả Lệ Tiêu.