Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Cười Hỏi Họa Từ Nơi Nào Đến

VĂN ÁN Tại kinh thành có một vị nữ quan có tiếng là làm mai rất mát tay, dây tơ hồng đều được nối rất chuẩn xác. Chỉ là không ngờ sự nghiệp làm Nguyệt lão của nàng sau nhiều năm lại gặp một trắc trở... Bản tahan nàng gặp phải một mối nhân duyên cực kì khó tưởng tượng. - ---- Bà mối mặt than nổi tiếng mát tay VS Thái tử lưu manh nổi tiếng bát tự cứng rắn Nữ chính mặt than, độc miệng, ăn hàng như mạng. Nam chủ phúc hắc, trung khuyển, lưu manh. Tặng thêm dàn nhân vật phụ: Hoàng đế già mà không nên nết, Thái sư chỉ số thông minh có hạn, Vương gia đam mê nói nhảm, cùng với một đoàn Hoàng thân quốc thích không thể tín nhiệm được. Câu chuyện muốn nói lên - - Cái gọi là tình yêu, có quá nhiều biến hóa *** Aaaaaaaaa lâu lắm rồi mới đọc 1 bộ thỏa mãn như vầy Với cái đứa gần như hiếm khi hợp gu các tác giả nổi tiếng như tớ thì việc tìm đc chân ái giữa rừng ngôn tình là hết sức khó khăn Nhưng ơn giời cuối cùng tớ cũng tìm đc chân mệnh thiên tử =)) Đề cử, nhiệt liệt đề cử nhé Thật ra nhìn lượt view & đánh giá ngay từ đầu thì có thể tớ đã bỏ qua truyện này, vì trên Tấn Giang chỉ vỏn vẹn tầm 6 triệu view (mấy truyện nổi tiếng toàn phải tầm 50tr trở lên, bèo lắm cũng phải cỡ 20tr), tác giả cũng ko có tiếng mấy, cũng chưa có truyện nào nổi bật hay đc xuất bản. Nhưng có lẽ vì trong thời buổi đói khát truyện thuần cổ đại như vầy tớ quyết định làm liều. Với cả truyện này cũng ngắn, chưa đến 150.000 chữ. Nhưng với tớ truyện sủng thì ngắn vầy là đc rồi. Tớ rất ghét đọc truyện dài, trừ phi ngược tê tái hoặc chơi kiểu vén màn bí mật từ từ =)) Nói về nội dung & hệ thống nhân vật truyện này, chỉ có 1 chuyện: Điên =)) Tất cả đều điên, từ chính đến phụ =)) Đọc truyện này cảm giác cứ như đang xem “Hoàn Châu Công Chúa”, các nhân vật đều rất rảnh, tuy mang tiếng là hoàng thân quốc thích nhưng suốt ngày toàn bu lại làm trò mèo, kể cả ông hoàng thượng Thẩm Ngọc Chiếu là nữ quan chuyên đảm nhiệm việc mai mối trong hoàng thất, quý tộc. Cha nàng là công thần của triều đình, nhưng mất sớm, thế là từ bé nàng đc mang vào trong cung nuôi nấng, có thể xem như là thanh mai trúc mã của Thái tử Sở Mộ Từ & Ngũ vương gia Sở Văn Khanh. Ngọc Chiếu thầm cảm mến Ngũ gia dịu dàng nho nhã, nào có hay Thái tử cũng thầm thương trộm nhớ nàng Bề ngoài Thái tử là 1 kẻ độc miệng, suốt ngày kiếm chuyện với Ngọc Chiếu. Còn nàng thì cứ quy cho việc bát tự của mình & Thái tử ko hợp, nên cứ gặp nhau là như chó với mèo Câu chuyện bắt đầu khi nơi nàng ở trong cung phải tu sửa, & nàng đc đề nghị dọn đến ở chung với Thái tử. Tại đây đã xảy ra bao câu chuyện dở khóc dở cười của đôi oan gia này. Đến lúc Thái tử tuyển Thái tử phi, với cương vị là người mai mốt, Ngọc Chiếu đã chọn ra 1 đống tiểu thư xấu ma chê quỷ hờn đến cho Thái tử =)) Kể cũng thương, Thái tử có tiếng sát khí quá nặng, gái nhà ai né còn ko kịp chứ đừng nói đến chuyện chim chuột với anh này =)) Đây là nguyên nhân khiến vua cha hết sức đau đầu =)) NHÂN VẬT: – Nữ chính – Thẩm Ngọc Chiếu: mặt than, cứng rắn, tỉnh như ruồi =)) Lâu lắm rồi mới gặp đc 1 nữ chính khiến mình thích thú như vậy Nàng sống rất quy củ, ngay cả lúc động tình với Ngũ vương gia cũng đáng yêu hết sức. Trong cảm nhận của nàng, Ngũ gia là nam thần, còn Thái tử là ôn thần =))))) Nàng ngưỡng mộ Ngũ gia bao nhiêu thì oán hận Thái tử bấy nhiêu Nàng làm mai thành công cho bao nhiêu mối tơ duyên, còn với nhân duyên của mình, nàng lại bất lực. Mình thích đoạn chuyển biến tình cảm của Ngọc Chiếu, khi nàng nhận ra sự ngưỡng mộ mình dành cho Ngũ gia giống như lòng kính trọng, vì cha nàng mất sớm, mà Ngũ gia lại tạo cảm giác bảo bọc che chắn cho nàng, nên nàng thích, chứ ko hẳn là tình yêu. Nàng còn là 1 người biết xu nịnh vua =)) Mấy đoạn Ngọc Chiếu với hoàng thượng nói chuyện với nhau hoặc liếc mắt ra hiệu đáng yêu thôi rồi =)) 1 người đau đầu vì nhân duyên của con trai, một người muốn kiếm tiền 1 cách an nhàn, thế là giao dịch thành công =)) – Nam chính – Sở Mộ Từ: 1 từ thôi: Nhoi =)) Cứ lượn lờ trước mặt nữ chính, đúng là ôn thần Chuyên đi phá đám thế giới 2 người của Ngọc Chiếu & Ngũ gia, tạo nên câu chuyện 3 người hết sức oái oăm Kể cũng thương, Ngũ gia người ta ngọc thụ lâm phong bao nhiêu, Thái tử nhà ta dở hơi bấy nhiêu =)) Ko lo đi văn ôn võ luyện mà suốt ngày đi rình rập nữ chính có hẹn hò Ngũ gia ko để ta đi phá =)) Bình thường mình ko thích kiểu nam chính này đâu, nhưng có lẽ vì tác giả miêu tả Ngũ gia như chuồn chuồn lướt nước ấy, thế là mọi spotlight dồn lên người Thái tử Có lẽ ko có ai dạy cho anh biết yêu thương con gái là gì (mẹ anh này mất lúc sinh ảnh ra), nên cách thể hiện tình cảm của anh hơi vụn, nhưng rất đáng yêu. Mình thích mấy màn flirty của anh này, kiểu cứ xáp xáp vô ghẹo ghẹo mà nữ chính vẫn rất tỉnh =)))) Đôi này đúng là nồi nào úp vung nấy – Nam phụ – Sở Văn Khanh: Nam thần trong truyền thuyết là đây Thật ra xuyên suốt truyện tác giả ko tập trung vào nhân vật này, nhưng chính anh là người mở nút thắt ở cuối truyện. Bản thân tớ cũng ko ấn tượng mấy về Ngũ gia trong suốt 2/3 câu chuyện, vì ngoài 4 từ “dịu dàng nho nhã” ra tớ ko biết nói về anh này như thế nào. Anh ko có tham vọng, ko tiến cũng chẳng lùi. Tớ cứ thắc mắc là anh này biết rõ Ngọc Chiếu thầm thích mình nhưng ko có phản ứng gì. Xét về thân thế & địa vị, 2 người hoàn toàn xứng với nhau, vậy mà anh chẳng hề động tình, chỉ như một người bạn tri âm tri kỷ của Ngọc Chiếu, lắng nghe tâm sự của nàng, còn chủ động đẩy nàng về phía Thái tử. Đến cuối mới vỡ lẽ ra, & đây là điều khiến ấn tượng của mình về Ngũ gia vọt đến mức maximum luôn Ko còn là nam thần trong truyền thuyết nữa, mà lại là 1 nhân vật khác cũng trong truyền thuyết luôn =))) Ví như đằng sau 1 anh nam chính luôn có 1 cô biểu muội, thì đằng sau nữ chính luôn có 1… Ehehe, tự đoán nha (ko phải biểu huynh đâu ) – Ngoài ra truyện còn khá nhiều nhân vật khác, mà theo như lời văn án trong bản convert là: “Khác đưa tặng già mà không đứng đắn hoàng đế, chỉ số thông minh chuyết kế thái sư, đam mê nói lảm nhảm vương gia, cùng với một đoàn không tín nhiệm hoàng thân quốc thích.” Nói chung nhà đã dột từ nóc, Hoàng đế điên, Thái sư điên, Cửu Vương gia điên, Công chúa điên, 1 đám nô tài đều điên theo =))) Vì sao Hoàng đế điên? Đây là ông vua rảnh nhất quả đất, ngoại trừ chuyên đi hóng hớt chuyện yêu đương của con cái ra thì ko làm gì hết =)) Tỉ như có 1 đoạn anh Thái tử ngồi ghẹo Ngọc Chiếu: “Ta thích con gái của Tướng quân” (cha nữ chính là Tướng quân) Thế là lão cha ngồi phía sau chồm người ra: “Ta cũng thích con gái của Tướng quân” Thái sư điên, vì cũng toàn đi hóng hớt chuyện tình cảm của con mình =)) Con trai ông này với Công chúa là 1 đôi, cặp này sến chảy nước, nàng thì cứ Tô Tô, chàng thì cứ Huỳnh Huỳnh, khiến Ngọc Chiếu nổi hết cả da gà =)))) Cô Công chúa này cũng bựa thôi rồi, cứ như thù mấy kiếp với Thái tử, cùng team với Ngọc Chiếu Còn cặp của Cửu vương gia chuyên gia nói nhảm & nữ thái y Liễu Như Anh, 1 đôi nam truy nữ trong truyền thuyết khác =)) Nàng lạnh lùng già dặn, chàng mặt dày trẻ con. Nữ chính chơi thân với Liễu thái y nên suốt ngày lấy chuyện làm mai ra dọa anh Cửu gia =)) Mà đừng nhìn Liễu thái y vẻ ngoài lạnh lùng vậy, bản chất bên trong cũng đục ngầu ko kém cái đám hoàng thất kia, chỉ là chưa dò đúng tần số thôi ĐIỂM TRỪ: Đoạn cuối hơi ngược tẹo, cũng ko có gì bất ngờ nhưng tác giả xử lý chưa tới. Mà thôi cũng chấp nhận đc vì truyện này chủ yếu là sủng, làm căng quá thì lại mất hết hình tượng nhân vật Với cả lăng xê anh Ngũ gia như thế trong phút 90 của hiệp đấu là mình mãn nguyện rồi =)) Đoạn đầu hơi lan man, do phải kể cho đủ câu chuyện của 2 cặp phụ mới có cái hội bỉ bựa lúc sau, nhất là cái cặp của cô Công chúa, trời ơi nó sến đừng hỏi. Đoạn này hơi nản nhưng nhìn chung cũng ngắn nên nhanh thôi Nói chung truyện sủng hài thì mình ko yêu cầu cao lắm, miễn đừng dông dài & hài nhảm là được. Nếu đã điên thì tất cả phải điên theo =)) Chứ đừng để 1 mình nữ chính điên rồi ai cũng bị bả quay như chong chóng Truyện này thì ai cũng điên, trừ bạn Ngũ gia & nữ chính =)) Đọc xong tớ tính đào hố rồi, mà tra Google thì thấy đã có bạn edit, để tên gốc Hán Việt là “Tiếu vấn họa tòng hà xứ lai”, đến chương 4 mà dừng cũng tầm gần 4 tháng rồi, hi vọng là ko drop   Mời các bạn đón đọc Cười Hỏi Họa Từ Nơi Nào Đến của tác giả Nãi Hương Lưu Ly Tửu.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Diệm Nương - Hắc Nhan
Diệm Nương         Thông Tin     Tác giả: Hắc Nhan  Thể loại: Cổ đại, Ngôn tình, Tiểu thuyết, Văn học phương đông. Dịch giả: Nguyễn Đức Vịnh Kích thước: 13.5 x 20.5 cm Số trang: 310 Ngày xuất bản: 01-06-2013 Giá bìa: 77.000 ₫ Công ty phát hành: Cẩm Phong Books Nhà xuất bản: NXB Văn Học Chụp pic: bombu87 Beta: Tiểu Phương Phương Edit ebook: Dâu Lê Nguồn: www.luv-ebook.com Ebook: Đào Tiểu Vũ eBook - www.dtv-ebook.com Giới thiệu Sống chết bên nhau, tâm đầu ý hợp, vì hắn, nàng nguyện lòng chịu đựng. Dù là bao đau khổ, dù là bao lời nói triền miên, đều không đủ để biểu đạt tình yêu của nàng đối với hắn. Nhưng, trong mắt hắn, nàng chưa từng là gì cả. Ngẫm lại, bỏ cuộc có lẽ sẽ dễ chịu hơn một chút, nhưng tất cả những gì đã làm trước đó sẽ trở thành uổng công, tình đã đậm sâu nào còn đâu oán trách… Tùy tiện bỏ cuộc, quả thực nàng không làm được, vậy thì, đi theo hắn tới tận nơi góc bể chân trời, chắc là được rồi chăng?     Tác giả: Hắc Nhan Bút danh: Hắc Nhan Sinh nhật: Bí nấu với mật, tạm thời vẫn muốn giữ kín. Chòm sao: Xử nữ Nhóm máu: B Chỗ ở hiện tại: Quý Dương, Trung Quốc. Cá tính: Có người bạn nói rằng: “Chỉ có cậu đi thích ứng với xã hội, mà không để cho xã hội thích ứng với cậu”. Tính quái gở: Có người nói đó là tự phong bế mình lại. Tự phong bế mình á? Đương nhiên không phải rồi, là lười đó. Câu cửa miệng: Tôi lười… Tác giả thích nhất: Hoàng Dịch Nghệ sĩ thích nhất: Lý Vũ Xuân Thể loại tiểu thuyết thích nhất: Ngược luyến, nhưng kết thúc nhất định phải là kết thúc có hậu. Các tác phẩm của Hắc Nhan: - Diệp Thanh Hồng - Diệm Nương - Mộng hoa xuân - Nhật ký gái gọi - Nhãn Hương Nguyệt
Vãng Hương Nguyệt - Hắc Nhan
Vãng Hương Nguyệt           Thông Tin       Tác giả : Hắc Nhan Thể loại : cổ đại, ngược ái, HE, ngôn tình, tiểuthuyết, văn học phương đông. Số chương : 10 + 4 PN Convert : Daisy (ttv) Nguồn: kubylscorpio.wordpress.com Đăng: Đào Tiểu Vũ eBook - www.dtv-ebook.com     Giới Thiệu     Kỹ nữ, thời gian trôi qua, chờ đợi phía trước là thê lương lúc tuổi già.   Nàng biết, nhưng ngoại trừ dùng hết sức lực để sống, nàng không còn sức lực chống cự tất cả những thứ vận mệnh gia tăng trên người. Hắn, là vương gia cao cao tại thượng, một người tồn tại như thần. Lại bởi vì yêu phải một người nam nhân yếu đuối ích kỷ thiếu chút nữa bị hủy hoại. Nàng coi hắn là ánh trăng trên bầu trời, chỉ cần có thể xa xa nhìn ngắm, đó là một loại hạnh phúc. Hắn lại coi nàng như bùn dính trên thân, như cái gai trong lòng, không trừ không thể ngủ yên. Sau khi trừ đi, hắn mới biết được, không phải nàng không rời được hắn, là hắn không rời được nàng. Lời tác giả:   Kỹ nữ, xưa nay luôn bị thế nhân khinh thường. Không phải hoa khôi tài nữ, tất cả đều là những người giãy dụa sinh tồn trong gian khổ. Kỳ thật chuyện xưa này viết ra có vẻ cố hết sức, dù sao nam chủ vô luận dung mạo, địa vị cùng tâm tính, nữ chủ thật sự kém quá xa. Muốn đem hai người gom lại cùng nhau, ngay cả chính tôi đều có chướng ngại tâm lý. Nhưng câu chuyện này tôi quả thật rất muốn viết, huống chi, trên cõi đời này, có chuyện gì không thể xảy ra?   Lời người edit :   Mình đọc một mạch hết câu chuyện này, nam chủ nữ chủ đều không hoàn hảo nhưng đã để lại trong mình cảm xúc rất sâu đậm, chỉ có một từ “cảm động” thôi.   Tiết tử:   Mưa xối ẩm ướt hoa đào, trong rừng sương mù tầng tầng lớp lớp. Mấy gian nhà tranh đơn sơ lẳng lặng nằm trong rừng đào, giống như một người ẩn sĩ, trong tịch liêu lộ ra vài phần thản nhiên. “Ngươi… thực phải đi về?” Thanh âm trong trẻo nhưng lạnh lùng, ngữ khí ôn nhu, mang theo thản nhiên u buồn, bay ra theo động tác mở cửa sổ gỗ. Bóng người chớp lên, một nam tử áo xanh đi vào phía trước cửa sổ, ánh mắt sâu thẳm lọt vào sâu trong rừng đào. Mắt dài mi đậm, nam nhân như ánh trăng thanh nhuận động lòng người, chu sa chí giữa mi tâm diễm đỏ như lửa, nhưng không xinh đẹp, chỉ vì dung nhan tinh thuần ôn nhã tô thêm một tia mị sắc. “Ngươi biết, ta không thể không đi.” Giọng nam trầm thấp hùng hậu ở phòng trong vang lên, có nồng đậm bất đắc dĩ. Khóe môi nam tử áo xanh hơi cười, ánh mắt sâu thẳm yên lặng nổi lên một chút chua sót.”Một khi đã như vậy, lúc trước cần gì đến trêu chọc ta?” “Nhạn Bắc…” Trong tiếng thở dài tang thương mỏi mệt, một nam nhân áo đen đến bên cửa sổ, từ phía sau gắt gao ôm lấy nam tử áo xanh, gương mặt tuấn mỹ cương nghị tựa như điêu khắc, bất lực cúi đầu vào gáy người trước mặt.”Ngươi phải nhớ, cho dù như thế nào, trừ ngươi ra, ta sẽ không đem người khác để vào trong mắt, bỏ vào trong lòng.” Thờ ờ với cái ôm cùng lời lẽ của người phía sau, nam tử áo xanh lạnh lùng cười, “Có từng nhớ rõ, ngươi cũng nói qua, cả đời này, trừ bỏ ta, ai ngươi cũng không cần?” Nam nhân áo đen cứng đờ, ngẩng đầu, cảm xúc thống khổ cùng mâu thuẫn đan xen trên mặt, nhưng lớn nhất vẫn là kiên nghị. “Thực xin lỗi, Nhạn Bắc, thực xin lỗi…” Dường như biết chính mình sắp mất đi một thứ rất quan trọng, hắn lại bất lực, vì thế chỉ có thể bối rối hôn người trong lòng, mặt, gáy, môi… Khát vọng lưu lại chút gì đó, “… Ta không có cách nào trơ mắt nhìn nương ta buồn bực mà chết, không có cách nào…” Cho nên chỉ có thể lựa chọn hy sinh người hắn yêu nhất, hy sinh tình cảm giữa bọn họ. Đờ đẫn chịu đựng ý đồ khơi mào thân thể của nam nhân, nam tử áo xanh mặt không chút thay đổi nhìn hoa đào ướt sũng ngoài cửa sổ, từng màn nhớ lại theo trước mắt chảy qua… Có lẽ bởi vì trí nhớ quá mức tốt đẹp, cho nên càng thêm phụ trợ thống khổ hiện tại của hắn. “Đủ rồi! Yến Tử Kỷ.” Trên mặt hắn ngưng tụ băng sương, một phen đẩy ra nam nhân phía sau, nhanh chóng di chuyển đến nơi đối phương đụng chạm không tới. Nghĩ đến khối thân thể này từng ôm chính mình rất nhanh sẽ đi ôm một nữ nhân, hơn nữa cả đời nhất thế, hắn liền cảm thấy trong lòng bốc lên oán giận khó có thể bình ổn. “Nhạn Bắc…” Yến Tử Kỷ vươn tay, lại phát hiện không bắt được người trước mắt. Phượng Nhạn Bắc cười lạnh.”Yến Tử Kỷ, ngươi cho Phượng Nhạn Bắc ta là một đồ đĩ bảo đến thì đến, bảo đi thì đi sao?” Hai chữ “đồ đĩ” dường như thoát ra từ trong kẽ răng. Nói xong, hắn bỗng nhiên xoay người mở ra cửa gỗ bước đi, không để ý tới Yến Tử Kỷ kêu gọi. Đờ đẫn nhìn bóng dáng thon dài tuấn bạt biến mất sâu trong rừng hoa đào ướt đẫm, thật lâu… Yến Tử Kỷ vô lực buông tay xuống. Ngoài cửa sổ, mưa phùn bay tán loạn, thỉnh thoảng làm rụng mấy cánh hoa đào phấn hồng. Ai ngờ, mùa xuân vừa tới, mà tình cũng đã tan…       Tác giả: Bút danh: Hắc Nhan Sinh nhật: Bí nấu với mật, tạm thời vẫn muốn giữ kín. Chòm sao: Xử nữ Nhóm máu: B Chỗ ở hiện tại: Quý Dương, Trung Quốc. Cá tính: Có người bạn nói rằng: “Chỉ có cậu đi thích ứng với xã hội, mà không để cho xã hội thích ứng với cậu”. Tính quái gở: Có người nói đó là tự phong bế mình lại. Tự phong bế mình á? Đương nhiên không phải rồi, là lười đó. Câu cửa miệng: Tôi lười… Tác giả thích nhất: Hoàng Dịch Nghệ sĩ thích nhất: Lý Vũ Xuân Thể loại tiểu thuyết thích nhất: Ngược luyến, nhưng kết thúc nhất định phải là kết thúc có hậu. Các tác phẩm của Hắc Nhân: - Diệp Thanh Hồng -  Diệm Nương - Mộng hoa xuân - Nhật ký gái gọi - Vãng Hương Nguyệt
Bị Độc Thân - Triệu Cách Vũ
Bị Độc Thân Thông Tin   Tác giả:   Triệu Cách Vũ Thể loại:   Ngôntình, tiểu thuyết, hiện đại,   văn học phương đông Dịch giả:   Phan Lưu Ly Công ty phát hành:   Sách Việt Nhà xuất bản:   NXB Văn Học Ngày xuất bản:   15-04-2012 Kích thước:   14.5 x 20.5 cm Số trang:   464 Giá bìa:   98.000 VNĐ Nguồn: diendanlequydon.com Đăng: Đào Tiểu Vũ eBook - www.dtv-ebook.com   Giới Thiệu     Không phải tất cả mọi thiếu nữ đều có ảo tưởng cổ tích của riêng mình sao? Chẳng phải mỗi cô gái đều có ước mơ về một tòa lâu đài của riêng mình ư? Nàng tiên cá, cô bé Lọ Lem, công chúa Bạch Tuyết cùng các chàng hoàng tử chẳng phải đều là khát vọng cháy bỏng, tuyệt đẹp nhất của chúng ta khi còn niên thiếu sao? Khi còn nhỏ, chúng ta luôn cho rằng tình yêu rất tuyệt diệu và đều tưởng tượng rằng, mình là một nàng công chúa, và rồi một ngày, một chàng hoàng tử nào đó sẽ cưỡi trên lưng chú bạch mã, đi tới cung điện để cầu hôn mình. Lúc ấu thơ, chúng ta luôn nghĩ rằng tình yêu là một lẽ tự nhiên, và trên thế giới này nhất định sẽ có một chàng hoàng tử chỉ thuộc về riêng mình và đang chờ đợi mình. Chàng hoàng tử ấy chắc chắn phải rất đẹp trai, giàu có và chung tình! Hồi ngây thơ, bé dại, ta thường ngưỡng mộ những đôi giày cao gót, son môi, nước hoa cũng như các loại túi xách đắt tiền của chị và mẹ. Chúng ta hay lén lút xỏ chân vào đôi giày to hơn cỡ chân mình đến vài chục số rồi đi đi lại lại trong nhà. Cũng có khi chúng ta xịt trộm một chút nước có mùi thơm quyến rũ và mộng mơ lên người vì muốn sớm được tận hưởng cảm giác khi đã trưởng thành. Lúc ấy, chúng ta tin chắc rằng, những đồ vật thuộc về một người phụ nữ quý phái giàu có, sau khi trưởng thành, chúng ta kiểu gì cũng sẽ sở hữu được. Và rồi chúng ta trưởng thành. Chúng ta nỗ lực học tập, ra sức làm việc, sau đó, thực sự có được những món đồ xa xỉ, đắt tiền mà mình hằng khát khao thuở nhỏ như nước hoa, giày thủy tinh, túi xách hàng hiệu... và rồi chúng ta trở thành người phụ nữ chạy theo vật chất không hơn không kém! Người ta vẫn nói "thiếu nữ hoài xuân"! Tòa lâu đài trong trái tim được chúng ta mở tung cửa lớn để chờ đợi chàng hoàng tử mà số phận đã định cho mình bước chân vào. Ai trong chúng ta cũng mong muốn được trải qua một mối tình oanh oanh liệt liệt, thiên trường địa cửu! Nhưng đến khi thực sự tìm được chàng hoàng tử để yêu đương, hẹn hò, chúng ta lại phát hiện xung quanh hoàng tử đầy ắp những chú ếch, thế là dần dần chúng ta đánh mất chính mình. Lúc đó trái tim dần dần cũng không thuộc về bản thân nữa. *** Quá trình đàn ông yêu phụ nữ như sau; Yêu - sợ - thấy phiền phức – rời xa. Còn quá trình phụ nữ yêu đàn ông là: Không bận tâm - thích - yêu - chân tình khó dứt. Thời điểm người đàn ông rất yêu người phụ nữ, có khả năng lúc đó người phụ nữ còn chưa phải lòng anh ta. Nhưng lúc người phụ nữ dần dần thích rồi chuyển thành yêu ngườí đàn ông thì cũng là lúc người đàn ông chán người phụ nữ và chuẩn bị chạy mất. Tình yêu của người đàn ông là quá trình biến một con thiên nga lộng lẫy dần dần thành một con cóc ghẻ xấu xí. Tình yêu của ngưòỉ phụ nữ là quá trình biến một chú ếch xấu xí thành hoàng tử điển trai. Khi ở cùng một người đàn ông, bạn chính là tất cả của anh ta, khi rời xa người đàn ông, bạn chẳng là cái gì hết. Khi ở củng người phụ nữ, bạn chính là tất cả của cô ấy, khi rờí xa người phụ nữ đó, bạn vẫn là toàn bộ của cô ấy. Tình yêu của đàn ông có thể đo lường bằng danh lợi và địa vị, còn tình yêu của người phụ nữ là đánh đổi bằng danh dự và mạng sống. Đàn ông tự hào khi có được người phụ nữ tốt, phụ nữ tự hào khi họ giữ được người đàn ông tốt. BỊ ĐỘC THÂN - "Chúng ta vẫn cứ nên yêu sau khi đã trưởng thành" –
Chú Thiền Ký - Hiên Viên Huyền
CHÚ THIỀN KÝ         Thông Tin   Tác giả : Hiên Viên Huyền Thể loại : Cổ đại, Ngược ái, 18+, Ngôn tình, Tiểu thuyết, HE, Văn học phương đông, Edit : Tiểu Yết Số chương : 20 chương  eBook: kubylscorpio.wordpress.com Nguồn convert : hotconvert.com Đăng : Đào Tiểu Vũ eBook - www.dtv-ebook.com   Giới Thiệu       “Buông, ta muốn về nhà… Về nhà… Ngươi buông, thả ta ra … “       “Đau …. “       “Ca … chị dâu … ô ô … “       “Đau quá … “       Trong căn phòng hôn ám và yên tĩnh, nàng co rúm lại thành một đoàn trong chăn, hai hàng lông mày khẽ nhăn lại, hai cánh tay loạn vung lên, trên trán dày đặc mồ hôi. Mồ hôi của nàng cứ lau đi lại chảy, lau lại chảy. Có người khẽ thở dài, vươn cánh tay ấm áp gắt gao ôm chặt nàng.         “A, đau … không, không cần … “       Nàng giãy dụa ngày càng kịch liệt .       “Không cần, không cần ngươi. Ô ô … không cần ngươi …”       Cánh tay ôm càng nhanh, đôi môi mạnh mẽ vững vàng in xuống.       “Không … Minh Liễu, dẫn ta đi, Mộc Trụ  ca — “       Cánh tay ấm áp buông ra.       Nàng khóc hô, trong mộng nàng cái gì cũng không hiểu được, chỉ biết phải rời khỏi nơi này, rời xa hắn.       Vì sao là ta, vì sao lại là ta?