Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Quên Phải Yêu Anh

Yêu rồi lại quên, quên rồi lại yêu! Đó là một tình huống được đặt ra trong truyện Quên Phải Yêu Anh của tác giả Chiết Chỉ Mã Nghị . Những hành động hôm nay vừa mới xảy ra, sau một đêm thì không còn nhớ. Còn làm ngược lại với những gì xảy ra trước đó. Những tình huống dở khóc dở cười sẽ mang lại cảm giác hài hước khác biệt nhất so với các câu chuyện trước đây. *** Review: “Quên phải yêu anh là một bộ rất hay theo cảm nhận của Ma, rất là hợp khẩu vị, cặp đôi Dương Kiền với Thẩm Kiều cực kì đáng yêu. Khi đọc Ma quý trọng nhất là tình yêu của Dương Kiền, đó là một tình yêu sâu đậm, yêu cố chấp, yêu day dứt nhưng vẫn không thể nào từ bỏ. Anh yêu bằng tất cả tính mạng của mình, không có Thẩm Kiều anh sống như không sống, yêu như không yêu… Nam chính và nữ chính đều cực kì mạnh mẽ, cũng rất cứng đầu, bướng bỉnh không ai bì nổi nhưng trong sự bướng bỉnh ấy có cả lí trí, họ không liều mạng vì một cái gì đó, họ biết mình đang làm gì. Câu chuyện này có sự quý giá của tình bạn, có những khung bậc khác nhau của tình yêu, có cái thiêng liêng không thể tách rời của tình thân, máu mủ. Đây là một bộ đáng để đọc và cảm nhận cái đúng và sai bên trong, tùy theo từng hoàn cảnh mà lấy cho mình bài học. Mình rất thích đọc bộ này, tuy là đã đọc một, hai lần rồi nhưng vẫn muốn đọc lại, thật sự là có nhiều cái hay để suy ngẫm. Cái nữa là, tên nam chính này tức cười lắm!” *** QUÊN PHẢI YÊU ANH Tác giả: Chiết Chỉ Mã Nghị Thể loại: COCC, ngược nhau cho vui thôi hông ngược thiệt, chắc sủng, HE Tình trạng: Đã hoàn Review bởi: Trương Việt Linh - fb/hoinhieuchu ----- #Ném_đá Giới thiệu (trích từ bản edit của Mạn Nhi) "Mấy năm trước khi Dương Kiền ( theo đuổi Thẩm Kiều (A), rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Ba năm sau, tại sao bọn họ lại không ở cùng nhau? Sau đó trở thành người lạ, thật sự là người lạ sao? Có phải thật sự muốn giống như câu hát trong bài hát kia không: 'Trong thế giới của hai người, không nên có bạn. " Đoạn giới thiệu nghe khá là quen tai đúng không? Sau bao ngày ngụp lặn cổ đại chán chê, t bị mất hứng đọc truyện, hôm nay lần mò bookmark cũ vào list đề cử của Mẹ Bí Ngô thấy truyện này với tên "Lười phải yêu anh", nghe tên cũng oanh oách nên nhảy hố... và rồi nhảy phải một nồi máu chó thập cẩm!! Rõ là máu chó, mà lại còn không đủ nồng không đủ tanh, chỉ ương ương dở dở phí cả một buổi chiều để đọc haizzz Cốt truyện đại loại chị A và anh C là thanh mai trúc mã yêu nhau đã lâu, anh B cũng chơi chung đám bạn từ nhỏ đó, yêu thầm cho đến yêu công khai cuồng si chị A nhưng bị từ chối. Cả đám nhân vật này đều là COCC, con cái quan chức cấp cao, sống trong đại viện. Quan hệ yêu nhau chồng chéo, anh em chồng chéo, ngược nhau chồng chéo. Méo hiểu làm sao tác giả cứ giới thiệu người này em người kia, người này chị người nọ, mà rõ ràng cả đám chả cùng họ, chả giải thích gì hơn, cho mớ nhân vật này vào cũng không rõ ý đồ của tác giả là gì nữa. À quên, nói tiếp vụ máu chó ABC, sau này AC xuất ngoại cùng nhau, bên nhau 5 năm thì B đi làm nhiệm vụ (nghề nghiệp: gì đó ở viện kiểm sát) và A phải phối hợp với B (A nghề nghiệp nhân viên ngoại giao) đóng giả tình nhân gì gì đó blah blah. Bên nhau 3 tháng thì AB giả thành thật yêu nhau mất tiêu. Lúc đó C ngửi thấy mùi nguy hiểm, giả bệnh, giả phá sản, để A không thể bỏ mình mà đi. Ok, thế là A chắn 1 phát đạn dùm B rồi nói chị mày thà chết cũng không muốn bên mày đâu, đừng làm phiền nữa. Vậy là B đau khổ cuốn gói về nước. A ngày ngày ngắm quà lúc trước B tặng để giày vò cả mình và cả C. Yeah! B về nước, hihi kiếm một em người yêu, tạm gọi là em D đi, tại ảnh nghĩ "không phải em thì ai cũng được". Sau đó A về nước dây dưa với B, trong mắt D thì A vs B vẫn là bạn bè. Một cô E khác xuất hiện dây dưa với B, nên D nhờ A thăm dò giúp, lại thăm dò ra E có bầu với người yêu của A là C hihihi. Ròi nha, ròi A và C chia tay, nhưng B cứ hiểu lầm là 2 người thắm thiết, tại cũng hơi thắm thiệt =)) B dây dưa với cô bạn gái D chán chê thì nhận ra "thôi, nếu không là cô ấy (A) thì không thể là ai khác" nên đá D, D khóc lóc cũng không làm tình yêu kiên định của anh B thay đổi. Và, sau đó phát hiện A và D là 2 chị em sinh đôi, mẹ A vì muốn có con trai dưới áp lực của bà nội nên tráo D đi để đổi lấy 1 cậu con trai (tên Thẩm Du, vâng, chính là thẩm du!!). Biết sự thật, nhân tiện vừa bị bồ giàu đá, cô bé lọ lem D liền tự tử, mà hông kịp chết, nên tác giả cho bị bệnh trầm cảm. Ba má AD ko đồng ý AB bên nhau, tại ổng nói thằng đó dây dưa với cả 2 cô con gái của mình làm con kia tự tử. Ba má B thì nói nhà đó bà mẹ ác zậy nên con gái sẽ không ra gì nên cũng cấm. Tính em A thì thích lằng nhằng, yêu muốn chết mà cứ chối, rồi cứ ba bữa đổi cơn một lần đẩy B ra xa (dù trc đó ok cho hẹn hò rồi đó). Thiệt thằng B này chịu khó chứ gặp t t cuốn gói đi xa cho khỏe người rồi. Yêu đương méo có tí lòng tin nào, toàn thích gì làm nấy. Hành hạ B cho chán xong gặp lại là khóc, làm B thương quá chả dám giận gì. Gặp thằng khác ngoài đời chắc nó đánh cho ba má nhỏ hết nhận ra luôn. Nói chung thấy nút thắt của truyện không nhiều lắm, nhưng tác giả dựng lên dc những nhân vật có thế giới nội tâm quay cuồng lồng lộn nên truyện cứ càng lúc càng bế tắc... tắc đến 1 độ A bỏ nhà đi vì B, nhưng ko cho B ở cùng nha... sợ mang tiếng gái dễ dãi (dù cũng ịch 5 7 dạo ròi). À, A thì bỏ nhà, B thì dọa ba má ko cho cưới là đi triệt sản nên cuối cùng huề hết, người người ủng hộ nhà nhà cho cưới. Hết chuyện! Đôi trẻ này thặc là thú zị!!!! Huhu... mấy tiếng đồng hồ của người ta...... *** Ly thủy tinh cao có thể giữ bọt khí sâm banh trong thời gian dài, mà ly hình hoa Tulip có thể giữ lại mùi thơm của rượu; nhìn từ ngoại hình, ly hình hoa Tulip vẫn đẹp hơn, nhưng được sử dụng quá mức phổ biến, trái lại, ly thủy tinh cao lại đặc biệt hơn một chút, cũng không đầy đặn mượt mà như ly hình hoa Tulip. Cho nên giữa hai loại ly này rốt cuộc lựa chọn loại nào đây? Thịnh Hạ đang nghiêm túc cân nhắc, Tần Niệm cũng đã vọt đến trước mắt cô, không đợi Thịnh Hạ mở miệng, người cũng đã bị Tần Niệm kéo đi. Ngày kỷ niệm kết hôn tròn một năm, Tần Niệm quyết định mở tiệc chiêu đãi bạn bè thân thiết một bữa. Vì vậy cô mời công ty PR bố trí địa điểm, Thịnh Hạ chính là nhân viên của công ty PR, dĩ nhiên, cô còn có một thân phận khác. "Chị Tần Niệm, em còn chưa xong việc đâu đấy." Thịnh Hạ không dám thoát ra, giọng nói có phần sợ hãi. Tần Niệm ngẩng đầu ưỡn ngực nghiêm túc bước đi, cất cao giọng nói: "Để các cô ấy làm đi, em đi theo chị." Để đuổi theo bước chân của Tần Niệm, Thịnh Hạ gần như phải chạy, hơi thở cũng bắt đầu không thuận, "Thế chúng ta phải đi đâu vậy?" Tần Niệm hơi hơi quay đầu lại liếc nhìn Thịnh Hạ từ trên xuống dưới, "Không phải là em không biết hôm nay phải làm gì, chẳng lẽ em định mặc cả bộ đồng phục làm việc màu đen để tham dự à?" Nói xong, đẩy một cánh cửa ra, Thịnh Hạ vẫn trong cơn hoảng hốt, cũng đã bị mấy người ấn ngồi xuống, hàm hàm hồ hồ được người ta trang điểm, thay quần áo. Sau khi kết thúc quá trình, cô nhìn người đẹp ở trong gương, có chút sợ ngây người. Tần Niệm cũng đã thay xong lễ phục đứng đối diện với Thịnh Hạ quan sát tỉ mỉ, thỉnh thoảng lại nói nhỏ mấy câu với nhà thiết kế, Thịnh Hạ lại bị đẩy mạnh vào phòng thay quần áo một lần nữa, rồi đổi một bộ lễ phục khiến cô cảm thấy từ đầu đến chân đều khó chịu. Cuối cùng, một bộ váy dài màu tím lệch vai đã bắt lấy tâm tư của Tần Niệm làm tù binh, thỉnh thoảng Thịnh Hạ lại lấy tay xoa xoa bả vai, cực kì không thoải mái với trang phục như vậy. "Cậu đến rồi hả? Vậy cậu đi thẳng lên đây đi, đúng, mình ở sát vách, đẩy cửa ra là có thể nhìn thấy mình." Tần Niệm nói chuyện điện thoại xong, bắt đầu dặn dò nhà thiết kế phối hợp đồ trang sức thích hợp cho Thịnh Hạ. Không tới mười phút, người vừa nói chuyện điện thoại với cô đã đẩy cửa đi vào. Chính là người bạn cũ cực kì thân thiết mà đã lâu rồi Tần Niệm không gặp, Thẩm Kiều. Thẩm Kiều vừa mới về nước hôm nay, nhà cũng chưa kịp trở về, đã chạy thẳng đến khách sạn tham gia lễ kỷ niệm tròn một năm ngày cưới của Tần Niệm và Chu Tử Tuấn. Tình cảm của cô với Tần Niệm, nhưng giống như dòng nước Trường Giang chảy dài không dứt, nhưng mà cô bạn xinh đẹp của cô, lại là bà xã của người khác. Tần Niệm vừa nhìn thấy Thẩm Kiều, đã nhào tới ôm cô vào lòng, cực kì vui vẻ nhưng vẫn không quên quở trách: "Đại tiểu thư, cuối cùng thì ngài cũng chịu trở về." Thẩm Kiều nâng cằm Tần Niệm lên, sóng mắt lưu chuyển, môi mỏng khẽ mấp máy: "Có đại mĩ nhân như cậu nhớ nhung, làm sao mình có thể không quay về?" Tần Niệm lại hất tay của Thẩm Kiều ra, cười lạnh: "Cậu mau tỉnh lại đi." Sau khi tốt nghiệp trung học, Thẩm Kiều đã xuất ngoại đi học, học xong thạc sĩ mới bằng lòng về nước. Từ biệt 6, 7 năm liền, trong thời gian đó họ chỉ gặp mặt nhau được có mấy lần. Thẩm Kiều rất ít khi về nước, mỗi lần về đều giống như đại sứ đi nước ngoài, hành trình sắp xếp kín mít, lần lượt gặp mặt tất cả bạn bè. Bạn bè cũng phải xếp hàng, nếu lần này không được, thì phải chờ đến lần sau. Thật ra thì Tần Niệm và Thẩm Kiều cũng không được coi như là bạn bè từ nhỏ đến lớn, nhưng mà phạm vi của thủ đô lớn như vậy, kể ra cũng quấn lấy nhau mấy năm liền, nói gắn bó như keo như sơn thì hơi quá, nhưng nói là bạn tốt khuê mật, thì không hề quá phận một tý nào. "Vị này là?" Thẩm Kiều chú ý đến cô gái xinh đẹp đang mặc lễ phục dạ hội màu tím, hơn hai mươi tuổi, dịu dàng động lòng người. Tần Niệm khoác cánh tay lên trên bả vai của Thẩm Kiều, tránh nặng tìm nhẹ giới thiệu: "Một người bạn, hôm nay giúp mình bố trí hội trường, cho nên phải ăn mận trả đào(1)." (1): Ăn mận trả đào: giống với câu “ăn quả nhớ kẻ trồng cây” Thẩm Kiều nghe nói thế thì nhíu mày, nghiêng đầu nhìn Tần Niệm, "Không tệ lắm, bây giờ tài văn chương của cậu cũng có tiến bộ nhỉ." Nói xong, Thẩm Kiều thân thiện đưa tay phải ra, tự giới thiệu bản thân: "Xin chào, tôi là Thẩm Kiều, bạn tốt của Tần Niệm." Thịnh Hạ vội vàng bắt lại, lễ phép mỉm cười, "Xin chào, em là Thịnh Hạ." bởi vì câu nói “châm chọc" khích lệ kia của Thẩm Kiều ", Tần Niệm đẩy cô sang một bên, chỉ vào nhóm người thiết kế nói: "Dây chuyền sẽ dùng cái này, tìm cho cô ấy một đôi bông tai nữa, tốt nhất là thạch anh màu tím." Thịnh Hạ cúi đầu xuống nhìn cần cổ đang phát ánh sáng rực rỡ của dây chuyền đá quý, hơi lo lắng nắm lấy. Cô chưa bao giờ đeo món đồ đắt đỏ như vậy, ngộ nhỡ không cẩn thận làm mất thì làm thế nào? Dường như Thẩm Kiều có thể nhìn thấu suy nghĩ của Thịnh Hạ, cười nói: "Yên tâm, Tần Niệm luôn luôn hào phóng, đưa cái gì ra ngoài thì không có đạo lý mà lấy lại đâu, cho dù là mất rồi, đó cũng là tổn thất của em thôi." Trong khi nói chuyện, Thẩm Kiều đã tháo đôi khuyên tai thạch anh tím trên lỗ tai của mình xuống, đeo vào lỗ tai xinh xắn của Thịnh Hạ. Mãi sau Thịnh Hạ mới nhận ra, vội vàng từ chối: "Thẩm tiểu thư, thật sự không cần đâu." Nhưng Thẩm Kiều không để ý việc Thịnh Hạ ngăn cản, tự mình nói: "Mặc quần áo phối với trang sức, nếu đã phối thì phải phối thì phải phối cả bộ, không được thiếu đông thiếu tây, có phải không hả Chu phu nhân?" Vừa nói đến đây, đã đeo xong khuyên tai vào lỗ tai của Thịnh Hạ, Thẩm Kiều lùi về sau hai bước, nhìn từ trên xuống dưới, không lời nào có thể diễn tả được sự hài lòng. Nhưng mà, Thịnh Hạ lại không nghĩ như vậy. Cô trợ giúp Tần Niệm trang trí hội trường, để cảm ơn Tần Niệm đưa lễ phục cho cô, cô có thể tiếp nhận, nhưng mà vị Thẩm tiểu thư này, gặp mặt cô chưa đến 10 phút, lại đưa khuyên tai quý giá như thế đưa cho cô, làm sao cô có thể nhận như vậy được? Tần Niệm an ủi: "Nếu cho em, thì cứ đeo đi.Đúng lúc bên chỗ chị cũng không có đôi khuyên tai nào phù hợp với bộ lễ phục này. Cũng đừng xem thường đôi khuyên tai này, đây là thạch anh tự nhiên đấy, có tiền cũng không mua được đâu, cầu cũng không có được bảo bối đâu." Thịnh Hạ nghe xong càng lo lắng không yên, nói thế nào cũng phải trả lại khuyên tai cho Thẩm Kiều. Tần Niệm giữ bàn tay Thịnh Hạ đang định tháo khuyên tai xuống, đồng thời lại đến gần lỗ tai của cô, nhỏ giọng nói: "Có người thành tâm nguyện ý muốn đưa đồ cho em, vậy thì em cứ thoải mái nhận lấy đi, trước mặt mọi người đừng làm người ta mất mặt, như vậy là không lễ phép, nghe lời đi." Thịnh Hạ cắn môi, thu tay lại để cùng một chỗ, "Cám ơn chị, Thẩm tiểu thư." Thẩm Kiều cười nói: "Không cần khách khí, gọi chị là Thẩm Kiều đi." Thịnh Hạ nhận một cuộc điện thoại, cúi đầu cười duyên, sau khi cúp máy thì rời khỏi phòng hóa trang, nói là bạn trai đã đến, nên cô muốn đi ra ngoài tìm anh ấy. Tần Niệm lại giúp cô chỉnh sửa lại tà váy, đối với bộ lễ phục này, Tần Niệm tương đối hài lòng. Nhóm người thiết kế bắt đầu chuyên tâm trang điểm, thay trang phục cho Tần Niệm, hôm nay cô ấy mới là nữ chính duy nhất, so sánh với cách trang điểm trẻ trung của Thịnh Hạ, Tần Niệm càng cao quý trang nhã hơn, cực kì xa hoa. Thẩm Kiều cũng ở một bên hỗ trợ góp ý , Tần Niệm làm như vô tình hỏi một câu: "Tại sao đưa khuyên tai cho người ta? Nhớ không lầm mà nói, đó là do Dương Kiền tặng." Thẩm Kiều như không có chuyện gì xảy ra tiếp tục chọn băng đô, không nhanh không chậm nói: "Dùng một vật cũng bởi vì thói quen, buông tha một vật, là vì giảm bớt phiền phức không cần thiết, " nói xong,đặt băng đô đã chọn xong lên búi tóc của Tần Niệm để ướm thử, "Cái này như thế nào?" Nhưng mà, Thẩm Kiều, cậu có biết Thịnh Hạ là ai không? Nếu cậu nói để giảm bớt phiền toái, sợ rằng sẽ đưa tới nhiều hơn phiền toái hơn đấy. Tần Niệm nhìn vào gương, khẽ nâng khóe môi lên, vừa vặn thời gian gần đây quá bình yên, nên tạo mấy trò hay để xem một chút. "Được, nghe lời cậu." Thịnh Hạ đến đại sảnh của bữa tiệc, khách khứa đã bắt đầu vào bàn, hội trường và ánh đèn đều do cô tự tay bố trí và kiểm tra, những món đồ trang trí tạo nên không khí hạnh phúc ấm áp, có thể có rất nhiều chi tiết không khiến cho khách khứa chú ý, nhưng mà chỉ cần trong không khí này, bọn họ cảm thấy thoải mái, vậy thì đại khái là cô đã thành công rồi. Thịnh Hạ nhìn xung quanh, rõ ràng nói đã đến, nhưng tại sao ngay cả bóng người cũng không có? Thịnh Hạ không tìm được người muốn tìm, khi cô lấy điện thoại từ trong túi xách ra thì lại bị một người ôm trọn trong lòng từ phía sau lưng. Thoáng giật mình, cô thật sự bị dọa hư, may mà người phía sau kịp thời che miệng của cô lại, cô mới không hét ầm lên dưới anh nhìn của mọi người. Thịnh Hạ sợ đến mức vầng trán toát ra tầng mồ hôi mịn, khẽ cắn môi, mắt hạnh trợn tròn nhìn Dương Kiền chằm chằm. Vóc người của anh cao lớn, khi ôm cô, tất cả ánh đèn ở phía sau lưng đều bị anh che lại, bao phủ cô dưới bóng của anh. Bờ môi mỏng của Dương Kiền khẽ nâng lên, ánh mắt phía dưới mày kiếm anh tuấn tham lam, không che giấu quan sát cô, "Anh đang nói, đây là con gái nhà ai mà xinh đẹp như vậy, còn dám một mình chạy đến đây, tuyệt sắc như vậy, dịp tốt như thế, tại sao anh có thể bỏ qua đây? Vậy mà kết quả lại là nhà anh!" "Anh còn nói!" Thịnh Hạ buồn bực, xấu hổ, làm bộ muốn đánh anh, may mà Dương Kiền nhanh tay lẹ mắt, kéo lại, cúi đầu lại gần cô, "Thế nào? Khen em cũng không được à?" Thịnh Hạ cố nén cười, nghiêng đầu không để ý tới anh, "Lưu manh." "Lưu manh mà em còn thích?" Thịnh Hạ cắn cắn môi, xoay người muốn đi, "Không để ý tới anh nữa." "Đợi chút." Dương Kiền kéo cô lại, anh nhìn chằm chằm vào món đồ trang sức trên tai cô, một chút ý cười cũng tan hết, dịu dàng trong giọng nói bị lạnh lẽo thay thế: "Khuyên tai cũng do Tần Niệm đưa cho em à?" Thịnh Hạ sờ sờ lỗ tai, cười nói: "Cái này không phải, một vị tiểu thư họ Thẩm cho em, em vốn không muốn nhận, nhưng mà Tần Niệm cũng nói bên phía chị ấy không có trang sức phối với trang phục. .." Thịnh Hạ cho là Dương Kiền tức giận, kéo kéo áo của anh, cẩn thận nói: "Có phải em không nên nhận hay không? Em đi trả cho chị ấy." Dương Kiền kéo cánh tay của cô lại, nụ cười lại khôi phục như bình thường, thật giống như mới vừa rồi sự lạnh lùng chưa hề tồn tại, "Thạch anh không hợp với em, nhưng mà nếu tặng, nào có thể trả lại? Mất là được." Nói xong, khi Thịnh Hạ còn chưa kịp phản ứng, Dương Kiền đã gỡ khuyên tai xuống, thuận tay khẽ ném, đôi khuyên tai thạch anh tím từ tay anh rơi xuống thảm trải nhà mềm mại, từ từ biến mất rồi không không thấy nữa. Mời các bạn đón đọc Quên Phải Yêu Anh của tác giả Chiết Chỉ Mã Nghĩ.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Vẽ Mắt
Convert: Meoconlunar Edit: Aries92 Beta: Đầm♡Cơ Truyện này cùng hệ liệt với truyện Thay tim nhé Khấu Quân Khiêm sống tại ngõ 44 phố Khởi Tình, làm nghề vẽ tranh kiếm sống nhưng kì lạ là hắn có thể vẽ núi vẽ biển vẽ nhà vẽ cửa nhưng không thể vẽ vật sống …có lẽ cũng vì bản thân hắn có chút khác thường. Vẽ vật sống gì cũng được nhưng chỉ cần thêm đôi mắt thì vật thể lập tức sống lại bay ra khỏi trang giấy, khiến cho hắn dù có vẽ cũng như không vẽ, còn phải tự mình chịu biết bao hậu quả. Thật là phiền chết! Cho đến ngày hôm đó, khi hắn đuổi theo con chó nhỏ chạy ra từ bức vẽ. Lúc đuổi đến nơi hắn vô tình gặp được một cô gái, kể từ đó trái tim ngốc nghếch của hắn bị sự dịu dàng ôn nhu của cô băt cóc. Trong lòng hắn tràn ngập nhiệt huyết yêu đương liền vẽ lại chân dung cô gái đó.Nhưng khi vừa ngủ dậy cô gái trong bức vẽ lại biến thành người thật xuất hiện trước mặt hắn.Chỉ có điều cô gái chạy ra từ bức vẽ này không hiểu bị lỗi chỗ nào. Gương mặt giống hệt tình nhân trong mộng của hắn nhưng tính cách lại khác một trời một vực. Người ta ôn nhu dịu dàng, cô nàng thì mỗi lần mở miệng đều khiến cho người khác hận không thể tự kết liễu đời mình. Còn nói đây là nhà của cô,đuổi không đi, lại không muốn ở chung cùng hắn? *** Cả cuộc đời của Khấu Quân Khiêm đều là sai xót trớ trêu của định mệnh. Nếu không phải ông trời cố ý trừng trị hắn thì chỉ có thể nói hắn xui xẻo rơi trúng vận mệnh này. Lần đầu có mặt trên đời đã có tên là Quân Khiêm đủ thấy cha mẹ hắn mong đợi ở hắn nhiều như thế nào. Từ nhỏ đã cho hắn theo con đường nghệ thuật với hy vọng khi lớn lên hắn sẽ có khí chất tao nhã,khiêm tốn của bậc quân tử. Chết tiệt! Từ ngày chui ra khỏi bụng mẹ đến nay hắn chưa từng biết thế nào là khiêm tốn. Học đàn violon không được hắn bực tức liền kéo đứt hết dây đàn. Hắn quả thực chính là phần tử bạo lực khiến cho gia sư vì sự phá phánh điên cuồng của hắn không thể không đuổi cổ hắn ra khỏi cửa. Chính vì vậy hắn mới bị bắt đi học vẽ. Nghe nói hồi bé khi chọn đồ vật đoán tương lai hắn không màng đến bất kì thứ gì cho dù thử đi thử lại mấy lần hắn vẫn chỉ cầm chặt chiếc bút vẽ không buông. Về chuyện này hắn thực sự nghi ngờ cha mẹ lừa hắn, Thứ cả đời này hắn chán ghét nhất chính là vẽ tranh. Kết quả hắn tùy tay vẽ bừa một bức họa ngay cả bản thân còn không nhìn ra là cái gì…chữ như gà bới… vậy mà tự nhiên bị nói có khả năng trời cho…đúng là vớ vẩn. Không ai nhìn ra hắn trời sinh là người hiếu động hay sao? Cho hắn đi học nhu đao kiếm đạo taekwondo hắn đều vui vẻ chứ loại nghệ thuật trầm tĩnh này không hợp với hắn, ok? Hắn đã quyết tâm đời này việc gì hắn cũng làm duy nhất hội họa là không bao giờ động đến Có điều… Hắn đời này cái gì cũng chưa từng làm, duy nhất chỉ có vẽ tranh thì làm…. Thật đúng là bi ai. Về phần tại sao hắn ghét vẽ tranh thì phải kể đến chuyện lúc nhỏ. Hắn còn nhớ bài tập năm nhất đề tài “điều bạn yêu nhất” Rất đơn giản !! Hắn không nghĩ ngợi liền vẽ chín con chim nhỏ, ngày hôm sau tự tin mang nộp…..kết quả chỉ còn một trang giấy trắng tinh. Phía dưới vẫn xót lại chữ ký của hắn còn cái gì cũng không có. Ai mà tin được hình trong bức vẽ lại có thể biến mất đến một giọt mực cũng chả còn? Dù cho hắn có giải thích thế nào thầy giáo vẫn nhận định hắn không làm bài tập lại còn cố ý nói dối, tội càng thêm nặng. Bao nhiêu năm qua chỉ cần nhắc đến hội họa đều không phải là chuyện tốt lành. Từ đó hắn rất ghét vẽ tranh. Hăn không muốn vẽ nhưng hình như có thế lực vô hình nào đó cố tình đẩy hắn vào con đường này. Mời các bạn đón đọc Vẽ Mắt của tác giả Lâu Vũ Tình.
Thay Tim
Convert: Meoconlunar Editor: Đầm♡Cơ + trucjang “Có muốn ── đi theo tôi hay không?” Ngày đó, điều làm cho cô chú ý tới hắn, là sự cô đơn trên người hắn – giống như cô. Hắn ngồi một mình ở chỗ rẽ cuối con ngõ nhỏ, ánh mắt cô đơn, thái độ ngoan cố, Cho dù có đợi ở nơi đó trăm ngàn năm, cũng không từ bỏ; Cô không đành lòng nhìn hắn lang thang bên ngoài, động tâm cho hắn ở nhờ một đêm, Nhưng mà không ngờ, hắn lại không chờ đợi nữa, nhắm mắt đi theo sau cô; Cô không hiểu hắn đang đợi ai, vì sao lại không đợi nữa, nhưng mà  Một người ăn cơm lữ hành, ngày ngày chỉ có chính mình nói chuyện với mình, cô mệt mỏi, Muốn có người chia sẻ tất cả, muốn ngả vào vòng tay ai đó sưởi ấm cho nhau, Muốn cuộc sống đơn điệu nhạt nhẽo này cũng có lúc đặc sắc; Hắn cô đơn, mà cô cũng muốn có người làm bạn, vậy thì có gì không thể? Cho nên, cô đồng ý, dẫn hắn về nhà, cũng muốn hắn hứa một điều ── “Cho đến khi tôi chết, anh không được rời khỏi tôi” *** #Review THAY TIM Tác giả: Lâu Vũ Tình Thể loại: Hiện đại, huyền huyễn, nhân - thú, kiếp trước kiếp này, cực ngọt, cực sủng, sạch, HE Độ dài: 10 chương + 4 phiên ngoại Tình trạng: Hoàn --------- Có một người đàn ông với đôi mắt cô quạnh lạnh lẽo, luôn ngồi ở chỗ rẽ cuối con ngõ nhỏ dường như đang chờ đợi một ai đó. Vào một ngày tuyết rơi dày đặc, Chu Ninh Dạ đã chứng kiến một cảnh tượng hết sức quỷ dị, người đàn ông ấy nằm sấp trên tuyết, những vầng sáng mông lung bao quanh người anh, anh chầm chậm… biến thành một con sói trắng. Đáng lẽ Chu Ninh Dạ phải hoảng sợ mà bỏ chạy, thế nhưng cơ thể cô giống như tự phản ứng, cô bình tĩnh chạy tới bên người con sói trắng, nhẹ nhàng vươn tay về phía anh, giọng nói khàn khàn khẽ hỏi: “Có muốn đi theo tôi hay không?” Dù đã biến hình thành con sói, nhưng ánh mắt anh không hề giống của một con thú, anh nhìn Chu Ninh Dạ chằm chằm, rồi nhích gần tới bàn tay đang đưa ra kia. … Khu vực Chu Ninh Dạ sống, trong mắt người dân xung quanh, phải nói là “ổ tụ tập của đám yêu ma tác quái”, âm khí nặng đến nỗi phải mời cả đạo sĩ về trừ tà, ai ở nơi đây không bấn loạn thần kinh thì cũng táng gia bại sản. Nhà Ninh Dạ ở là thuê của cô chủ trọ tên Tôn Y Nỉ, từ ngày cứu con sói trắng, nhà của cô có thêm một thành viên, anh tên là Lâm Giang. Lâm Giang rất ít nói, đa phần thời gian anh đều im lặng đi theo Chu Ninh Dạ, chỉ có đôi tay anh luôn bận rộn xách đồ, làm việc vặt phụ cô. Tính cách Chu Ninh Dạ vốn không nhiệt tình, có phần nghiêng về lạnh lùng, cô cảm thấy Lâm Giang trầm mặc như thế cũng là một chuyện tốt. Lâm Giang đi theo cô đã hai ngày nay, Chu Ninh Dạ cảm thấy mình đích thực là đang “nuôi” anh. Anh rất dễ chiều, chẳng đòi hỏi gì ở cô, ăn đồ gì, dùng cái gì, anh cũng không có ý kiến. Mỗi sáng rời nhà đi làm, Chu Ninh Dạ dặn dò Lâm Giang đợi cô trở về, thế là nguyên ngày hôm ấy, anh giống như một bức tượng chỉ đứng ngốc trước cửa nhà ngóng chờ cô, chẳng rời đi một bước, quên cả ăn uống. Đồng nghiệp đánh giá sau lưng Chu Ninh Dạ là người kiêu ngạo, khó ở chung; cô cũng biết bản thân mình lãnh đạm, nhưng không ngờ trong mắt của người khác mình lại như vậy. Lần đầu tiên trong hơn hai mươi năm cuộc đời, trong đầu Ninh Dạ hiện lên một gương mặt xa lạ nhưng đang dần trở nên thân thuộc, hóa ra, cuộc sống không chỉ có một mình cũng không tệ. Ít ra khi đi ăn, gọi đồ không bị người khác tranh chỗ; sự yên tĩnh của màn đêm cũng chẳng còn đáng sợ như trước; hơn nữa mỗi ngày tan tầm, đều có một người chờ cô về nhà. Hai chữ “về nhà” giống như một phép màu ấm áp, dần dần mở ra cánh cửa nào đó trong con tim cô độc của Chu Ninh Dạ. Chu Ninh Dạ thuê nhà đơn, trong nhà cô không có sofa để Lâm Giang ngủ, mỗi đêm anh đều nằm sấp trước cửa phòng cô. Ninh Dạ mềm lòng, cho phép anh ở trong hình dạng sói trắng nằm chung giường với cô, chỉ đơn giản vì cô tin anh, mà anh, cũng xứng đáng để cô tin tưởng. … Lâm Giang cực kỳ bỡ ngỡ với từng thứ trên thế giới này, từ khi đi theo Chu Ninh Dạ, anh rất nghe lời cô, nhưng dường như chỉ vậy không đủ. Anh không muốn cô bị người khác dèm pha sau lưng là bao nuôi đàn ông, anh tự nhận mình ngốc, nhưng anh muốn vì Ninh Dạ mà cố gắng làm việc. Lâm Giang không muốn rời xa cô, nhưng chỉ nghĩ đến cuộc sống của cô sẽ như bao con người khác, phải kết hôn, sinh con, không còn cần anh ở bên bầu bạn nữa,.. Anh cảm thấy nhói ở trong tim, không chỉ là thoáng qua, mà quặn thắt, giống như anh đã từng trải qua nỗi đau này từ rất lâu về trước... Trừ khi làm việc, Lâm Giang tranh thủ cả giờ nghỉ trưa ngắn ngủi chỉ để về nhà gặp cô, mỗi ngày anh đều nói: “Anh yêu Ninh Dạ nhất trên thế giới.”. Thử hỏi, một người đàn ông, trong lòng chỉ có bạn, làm mọi chuyện chỉ quan tâm tới tâm trạng của bạn, tấm chân thành như vậy, ai nỡ mà phụ bạc? Nhưng Chu Ninh Dạ phát hiện mình bị bệnh tim, trước kia chỉ có một mình, cô chẳng quá vướng bận, nhưng giờ có Lâm Giang, cô không dám nghĩ tới ngày phải rời xa anh. Nhưng cuối cùng Lâm Giang cũng phát hiện ra, anh chỉ hận mình không còn trái tim, vì trái tim duy nhất, anh đã dùng nó để cứu Ngưng Nguyệt từ hàng ngàn năm về trước. Tuy nhiên, có một điều Lâm Giang không biết, “Ngưng Nguyệt kiếp trước” từng lập lời thề, sẽ không động tâm với bất kỳ kẻ nào, không vướng vào tình cảm của ai. Vì cô muốn chờ anh, để một khi anh xuất hiện trong cuộc đời cô, họ sẽ không còn bỏ lỡ nhau nữa. “Vết thương của hắn cần một ngàn năm để bình phục, vậy ta liền chờ hắn một ngàn năm!” ---------- Mình mới đọc được khá ít truyện của Lâu Vũ Tình, và đến giờ “Thay tim” là tác phẩm mà mình ưng ý nhất, toàn bộ nhân vật trong truyện đều được xây dựng logic và dễ dàng chiếm được tình cảm của độc giả. Có một câu nói trong truyện mình cực kỳ tâm đắc “Đổi tim cho em, vì tim tôi, đã in đậm hình bóng em.” Lâm Giang dùng ngàn năm chờ đợi để đổi lấy một đời cùng Chu Ninh Dạ, Chu Ninh Dạ nguyện bảy kiếp tịch mịch, bảy kiếp cô đơn, chỉ đợi một đời nên duyên cùng anh. Một tình yêu cảm động, truyện cực kỳ sủng ngọt cute hột me luôn ạ, đề cử mãnh liệt để các bạn yên tâm HE nhảy hố nha ----------- Review by Tà Thần - fb/ReviewNgonTinh0105 Bìa: Cỏ Chiêu Nghi *Hình ảnh chỉ mang tính chất minh họa Cre pic: Google/huaban *** Truyện kể rằng cô gái Chu Ninh Dạ sống lạnh lùng cô độc, một hôm( đi công tác hay đi đâu đó ) cô thấy 1 người đàn ông cũng cô độc như cô ngồi ở trước 1 con hẻm suốt 3 ngày ko nhúc nhích, như thể đang chờ đợi ai đó. Đên nọ từ trên cửa sổ khách sạn nhìn xuống cô thấy chỗ người đàn ông đó vẫn ngồi phát sáng, chạy tới cô phát hiện lúc thì anh ta biến thành người khi lại biến thành sói, cũng có thể lo anh này chét rét, cô đã tới và hỏi anh có muốn đi theo cô ko, anh nhìn cô và lẽo đẽo theo cô từ đó. Chu Ninh Dạ thuê nhà ở một con hẻm có nhiều chuyện ma quái, cô và người sói Lâm Giang sống ở căn hộ số 58, từ đây cuộc đời Chu Ninh Dạ không còn cô độc nữa. Ăn cơm có người cùng ăn, có người cùng xem tivi ( anh sói này bị cuồng xem tizi a), có người đợi cô về nhà mỗi ngày ( cứ chỉ đi làm thì ảnh đứng luôn ở cửa tới lúc chiều chị về mới thôi ), có người để cô lo lắng, để cô quan tâm, để cô chiều chuộng,… cuộc sống vì thế ấm áp hơn. Sau vì thấy Lâm Giang cứ đứng cả ngày ở cửa đợi mình tới cả cơm trưa cũng quên ăn, cô dẫn anh theo tới chỗ làm, cô làm việc thì anh ngồi ở quán cafe chờ. Một hôm chờ qua giờ ăn vẫn chưa thấy cô anh liền chạy đi mua món cơm có lần cô nói rất ngon nhưng đắt, lên tới nơi thấy cô bù đầu với công việc, nhiều người giao việc cho cô còn họ bỏ đi ăn uống, sau lưng lại nói xấu cô khiến Lâm Giang cảm thấy đau lòng. Chu Ninh Dạ trời sinh lạnh nhạt, mồ côi từ nhỏ, cô độc sống đến năm 27 tuổi, người đầu tiên bước vào thế giới nội tâm và cuộc sống của cô là Lâm Giang. Người sói Lâm Giang vì muốn cô được hạnh phúc nên học cách làm việc, được sự giúp đỡ của cô chủ nhà kỳ quái Tôn Y Nỉ anh có được giấy tờ và tìm được việc, việc gì cũng làm không từ nan dù đó là việc bốc vác nặng nhọc. Chu Ninh Dạ trước giờ vốn không quan tâm tới mọi điều, dù có bị đồng nghiệp hãm hại, mọi người xa lánh cô cũng không để ý, nhưng từ khi có Lâm Giang cô bắt đầu biết cười, mọi người vì thế cũng hòa nhã với cô hơn, vì người đàn ông của mình cô bắt đầu muốn tìm cách cải thiện công việc nhằm ổn định cuộc sống sau này của cả hai. Từ đó cô hay đi làm về trễ hơn, hay phai gặp quản lý hơn, lần sinh nhật cô quản ly tặng quà và bày tỏ tình cảm, anh ta hôn cô không ngờ Lâm Giang đúng lúc đi về và thấy, anh hoảng hốt lo sợ, sợ một ngày cô tìm được nhân duyên của mình rồi cũng sẽ lấy chồng sinh con, bỏ lại anh trơ trọi trên cõi đời này. Lâm Giang co ro trở lại chỗ làm việc, ông chủ nhìn thấy điện thoại cho Ninh Dạ đón anh về, biết được lo sợ của anh, đêm đó cô đã chủ động cho anh biết rằng người đàn ông chân chính cô muốn ở bên cạnh là anh, kể cả tâm hồn lẫn thể xác đều là của anh. Để Lâm Giang bớt lo Ninh Dạ Nghỉ việc, cuộc sống của 2 người trần đầy tình yêu và hạnh phúc, cuối cùng hai kẻ cô độc đã gắn kết với nhau chặt chẽ nhất, đã trở thành của nhau, thành một thể thống nhất không thể tách rời. Bất hạnh ập tới khi Ninh Dạ phát hiện mình bị bệnh tim, vì muốn cô sống Lâm Giang tìm đến Tôn Y Nỉ bán mình lấy 10 triệu để Ninh Dạ phẫu thuật. Từ đó đồng nghĩa với việc anh không thể ở bên cô, không thể xách đồ hộ cô, không thể ủ ấm cô lúc ngủ, không thể ôm cô khi cô khóc. Nhìn hai kẻ cứng đầu đến phát chán, Tôn Y Nỉ quyết định cho Ninh Dạ nhớ về kiếp trước. 7 kiếp trước Ninh Dạ là Ngưng Nguyệt, người đã dạy Lâm Giang viết, dạy Lâm Giang sống ở thế giới loài người, người Lâm Giang yêu, người Lâm Giang đã dùng trái tim để cứu sống. Đúng vậy, 7 kiếp trước cô cũng bị bệnh tim, Lâm Giang lúc đó đã chịu mổ ngực lấy tim của anh cho cô, để cô sống một đời bình an hạnh phúc. 7 kiếp trước Ngưng Nguyệt đã nhờ 1 vị tiên nữ khóa lại thất tình lục dục của mình, sống 7 kiếp cô độc để đợi 1000 năm sau khi Lâm Giang dưỡng thương, muốn tiếp tục lại mối duyên tình đứt đoạn. Vốn người và yêu không thể buộc dây tơ hồng, cô dùng 7 kiếp quạnh quẽ để mong được gặp lại Lâm Giang, bù đắp cho anh, yêu thương anh, ở bên cạnh anh một kiếp không xa không rời. Hai người gặp nhau, cảm xúc kiếp trước kiếp này đan xen, họ không muốn rời xa nhau nữa, không muốn bỏ lỡ nữa, dù Ninh Dạ có phải chết, thì họ vẫn hẹn nhau kiếp sau Lâm Giang lại tiếp tục tìm cô, kiếp sau sau nữa họ vẫn muốn là của nhau không rời không bỏ. Tôn Y Nỉ là tiên nữ đã cứu Lâm Giang khi xưa bằng một khối hàn băng, bù lại nơi trái tim của anh. Lâm Giang vốn không tu luyện nhưng thành người là vì nuốt phải nguyên thần linh đan của chủ nhân Tôn Y Nỉ, Tôn Y Nỉ vốn luôn hối hận vì đã làm rơi viên linh đan này, nếu không Lâm Giang vẫn là con sói vô tư nơi rừng núi, không đau khổ, không bi thương, nhưng Lâm Giang không hối tiếc, anh cảm thấy đó mới là chuyện may mắn nhất trong đời, vì có viên linh đan mà anh mới gặp được Ngưng Nguyệt – Ninh Dạ. Tôn Y Nỉ thành toàn cho Lâm Giang và Ninh Dạ một kiếp bên nhau, bởi cũng có lúc cô phải lấy lại viên linh đan, nên Ninh Dạ và Lâm Giang không thể thực hiện như mong muốn để kiếp sau Lâm Giang đi tìm chuyển thế của Ninh Dạ. Tức là đời này khi Ninh Dạ chết đi, Lâm Giang cũng sẽ chết, nhưng họ đã quyết tâm ở bên nhau, được sống, được già, được chết cùng nhau đó mới chính là điều họ thực tâm khát vọng. Ninh Dạ và Lâm Giang, 1000 năm đau thương, 7 kiếp cô đơn lạnh lẽo, cuối cùng đã có thể ở bên nhau, nắm chặt tay nhau cùng sống, cùng chết, yêu thương nhau hết kiếp này, kiếp sau, kiếp sau sau nữa họ vẫn sẽ nguyện tìm nhau vì tim họ chân chính thuộc về nhau. Phim Sói của Hàn Quốc, nữ chính cũng dạy nam chính cuộc sống con người, nhưng họ vô duyên như kiếp trước của Ninh Dạ, bởi cô cũng phải già và chết đi, còn anh là yêu nên sống mãi. Thay Tim làm người ta thỏa mãn hơn, vì cuối cùng sau bao đau khổ chờ đợi, sau bao tháng ngày tịch mịch họ vẫn kiên định tìm ra nhau. Thay Tim – vì người mình yêu chấp nhận mất đi trái tim sống trong đau đớn, cũng chỉ mong người có thể một đời an vui. Thay Tim – dù có phải không được ở bên cạnh người mình yêu thương, cũng chỉ mong người đó được khỏe mạnh sống tốt. Thay Tim – dù trái tim bệnh tật hành hạ đau đến chết đi, cuộc sống ngắn ngủi vẫn chỉ mong cùng người mình yêu bên nhau khăng khít không rời. Thay Tim – dù trái tim của cô đập hay khối hàn băng giúp anh sống, nó vẫn sẽ hòa chung một nhịp điệu duy nhất : yêu nhau. Truyện có 10 chương và 4 phiên ngoại, ngắn nhưng đủ, đạm mạc và giàu cảm xúc, một câu chuyện tình yêu cảm động, đọc xong ta cũng muốn đi tìm người để thay tim… cho trái tim ta cho ảnh.   Mời các bạn đón đọc Thay Tim của tác giả Lâu Vũ Tình.
Nợ Em Một Hạnh Phúc
Convert: muacauvong Edit: LiJi Beta: Mon "Không cho tôi một cơ hội để chứng minh thì làm sao biết kết quả? Nếu cảm giác khi chúng ta ở bên nhau mà không hợp thì anh có thể chia tay bất cứ lúc nào".  Thành ý, nghị lực và sự cố gắng của cô gái này thực sự đã làm anh ngạc nhiên. Anh không rõ rốt cuộc một người luôn sống an nhàn sung sướng như cô lại coi trọng anh ở điểm nào?  Rõ ràng là một cô gái được chiều chuộng, mười ngón tay chưa từng làm việc nặng nhọc, bên cạnh lại có không biết bao nhiêu người vĩ đại hơn anh mấy trăm lần theo đuổi, nhưng lại khăng khăng muốn ở bên người bình thường như anh...  Vì để chứng minh với anh mình không phải là một con búp bê chỉ biết làm đẹp, cô sẵn sàng từ bỏ cuộc sống xa hoa sung sướng, học cách giặt quần áo, nấu nướng, làm việc nhà, bắt đầu hiểu được cảm giác của người bình dân. Thậm chí có ý nghĩ kỳ lạ là "dùng cảm giác để yêu đương".  Tất cả sự thay đổi này chỉ để nói cho anh biết, cô là cô gái đáng để anh yêu... *** #REVIEW: NỢ EM MỘT HẠNH PHÚC Tác giả: Lâu Vũ Tình Thể loại: Hiện đại, thanh mai trúc mã Tình trạng: Hoàn Review bởi: Trần Thụy Thùy Lam - fb/hoinhieuchu ???? Trong một lần tình cờ mua sách cũ, nữ chính Thải Lăng có được quyển ghi chép kẹp trong quyển sách ấy, đó là quyển ghi chép vẩn vơ về tâm trạng và những nỗi lòng thầm kín của một chàng trai trẻ. Tình cảm sâu sắc ấy đã khiến cô cảm động. Duyên trời đưa cô đến gặp chàng trai tác giả quyển ghi chép cũ ấy qua một lần tai nạn giao thông, cô là thủ phạm, anh là nạn nhân. Để bù đắp cho anh, giúp anh hồi phục vết thương tốt, cô đến giúp việc cho anh ở cửa hàng sửa máy tính. Tính cách anh lầm lì ít nói, như một pho tượng gỗ ngốc nghếch, nhưng đằng sau vẻ ngoài ấy là một trái tim chân thành say đắm. ???? Thải Lăng quý mến anh, yêu thương anh nên làm tất cả để theo đuổi và ở bên anh. Là một thiên kim tiểu thư nhà giàu, thế mà cô không ngại leo bộ 6 tầng lầu lên nhà anh mỗi ngày để lo cơm nước giặt giũ dọn dẹp nhà anh, thậm chí chỉ để đợi anh về nói một câu chúc ngủ ngon. Dần dà, cô tiến vào lòng anh và bám rễ nơi đó. ???? Nhưng đúng lúc tình cảm họ đang mặn nồng thì cô gái tình đầu của anh quay về chỉ trích cô thậm tệ vì tưởng cô dùng thủ đoạn bỉ ổi chà đạp trái tim cô ả và cướp lấy anh. Thấy vẻ chần chừ do dự trên mặt anh, cô mỉm cười đau khổ và bỏ anh đi. Tám năm sau, tình cờ gặp lại nhau, giờ cô là giám đốc trẻ trung xinh đẹp, con gái chủ tịch, anh là nhân viên IT quèn trong công ty cô. Tám năm qua, anh đã hiểu rõ thấu triệt trái tim mình, rằng người anh thực sự yêu là ai, người đáng để anh yêu là ai. Anh muốn chuộc lỗi những sai lầm của mình trong quá khứ, bắt đầu theo đuổi cô, đem đến cho cô hạnh phúc mà cô xứng đáng. ???? Truyện ban đầu dễ thương, càng về sau càng lằng nhằng phức tạp, mệt mỏi. Mình ráng lết dữ lắm mới đọc được hết. Bản edit cà giựt, lúc tốt lúc không tốt. Tác giả quá sa đà vào miêu tả nội tâm nhân vật, xây dựng nhân vật rõ lằng nhằng, mặc dù nửa đầu truyện tác giả dẫn dắt rất hay và cuốn hút. Điểm tự chấm: 5/10. *** Thống kê là một ngành khoa học gồm thu thập, sắp xếp và phân tích các dữ liệu thống kê, tùy vào kết quả phân tích mà cho ra suy luận trong một phạm vi lớn, thế nên trong những trường hợp không có tính xác định vẫn thu được một kết luận phổ biến. Nếu tình yêu cũng có nguyên lý như thống kê, vậy những tư liệu mà tôi thu thập, sắp xếp cùng phân tích đã đủ để đưa ra kết luận trong những trường hợp không có tính xác định được chưa? Nếu tình yêu cũng có tính khoa học. Em là nỗi bận tâm của tôi, không cần nghi ngờ gì nữa. Từ rất lâu trước kia đã tồn tại tận sâu trong đáy lòng, vẫn cứ như thế, từng chút một cất giữ vẻ đẹp của em, nụ cười của em, niềm vui nỗi buồn của em, khiến mỗi khi tôi làm việc gì, vào bất cứ lúc nào cũng sẽ bất chợt nhớ đến em. Phát hiện chính mình đã quá quan tâm tới em, cảm giác này làm ngay cả bản thân tôi cũng thấy sợ hãi. Hoàn hồn lại, tôi mới để ý có một ngón tay đang chọc chọc ở sau lưng mình. Con chuột chết kia, có chuyện gì không biết nói ra hay sao, chọc cái gì mà chọc? Đang muốn quay đầu lại mắng nó vài câu thì Hàng Long Thập Bát Chưởng cực mạnh đã giáng thẳng xuống. Tôi không ngờ thằng chó chết này lại giở trò đánh lén nên cả người bèn nhào về phía trước… Rầm! Bàn bị đổ, sách vở rơi vãi, chén trà vỡ tan, cả lớp cũng ngừng hoạt động. Thầy giáo nhìn về phía bên này, cả phòng lặng ngắt như tờ. Cả đời tôi chưa từng muốn chết đi cho rồi như vào giờ khắc này. “Em này, em có ý kiến gì với bài giảng của tôi sao?”. Đó là một ánh mắt như muốn dồn người khác vào chỗ chết, tin tôi đi! Không, tôi muốn đổi ý, trước khi chết tôi sẽ dần chết tên khốn nạn nào đã đánh lén tôi. Buổi học đầu tiên đã khiến cho giảng viên có “ấn tượng sâu sắc”. Thảm rồi, môn Thống kê trong học kỳ này của tôi coi như tương lai ảm đạm. Kết luận: Hôm nay đã chịu đựng quá nhiều nỗi kinh hoàng, tan học phải đi cầu an thôi. ———- Keng! Khuỷu tay vô ý chạm vào chén nước, khiến nó lăn hai vòng rồi rơi xuống đất. May mắn thay trong nhà trải thảm lông rất dày nên không bị vỡ. Lạc Thải Lăng rút mấy tờ giấy lau nước trên bàn. Sách trên bàn không nhiều lắm, chỉ có một cuốn sách cũ đã cuốn mép không thể thoát khỏi tai nạn. Thống kê. Cô gần như đã quên mất còn có quyển sách này. Từ khi mua về đến nay vẫn đặt ở đó, không có lật qua trang nào. Trên thực tế cũng không cần phải lật làm gì, cô chỉ không muốn bạn mình uổng phí tiền bạc mà thôi. Cuối cùng dưới sự kiên trì của cô ấy, cô đành phải đổi bữa tối thành cô mời. Vẩy cho hết vết nước dính trên mặt sách, một quyển ghi ghép mỏng rơi xuống, do đó, cô phát hiện ra một đoạn ghi chép. Theo suy đoán ban đầu, đây hẳn là vở ghi chép khi đi học kiêm sản phẩm tiện tay viết bậy. Có thể nhận ra được giáo viên dạy môn này vô cùng khô khan cùng nhàm chán, nếu không thì chủ nhân của cuốn vở sẽ không có tâm hồn treo ngược cành cây như thế. Vài dòng cuối cùng làm cho cô vô tình cười ra thành tiếng. Lật đến phần đầu tiên của sách giáo khoa, ngoài vệt nước vừa dính lúc nãy, còn mơ hồ thấy được ở góc dưới bên phải có vết nước đã cũ, xem ra quyển Thống kê này thực sự đã gặp không ít tai nạn. “Tiểu thư, bữa tối của cô có cần tôi bê lên giúp không?” Quản gia gõ nhẹ vào cánh cửa đang khép hờ. Cô thuận tay đem quyển vở kia đút vào trong ngăn kéo, nghiêng người hỏi: “Ba cháu đâu?” “Ông chủ hôm nay bận tiếp khách, nói sẽ không về ăn cơm.” “Vậy à?” Cô nhỏ giọng đáp, hàng mi dài che khuất đôi mắt trong. “Tiểu thư?” “Cháu ăn trong phòng ăn, bác mang đến đó đi”. Cô đứng dậy, nhẹ nhàng rời khỏi phòng. Nhìn thân hình mảnh khảnh biến mất phía sau cửa, quản gia khẽ thở dài. Tấm lưng kia, thoạt nhìn hết sức cô đơn. Biệt thự lớn như vậy, chỉ một phòng ăn thôi mà đã mang cả hai phong cách Trung – Tây, trang hoàng rất thoáng đãng, lịch sự, tao nhã. Chỉ tiếc là chủ nhân rất ít khi sử dụng nó. Đây là cuộc sống của những người giàu có, ông biết, tiểu thư thật sự rất cô đơn. Mời các bạn đón đọc Nợ Em Một Hạnh Phúc của tác giả Lâu Vũ Tình.
Nhật Ký Chia Tay
Convert: nothing_nhh Edit: Haran Không phải còn đang đắm chìm trong cảm giác yêu nhau khoái hoạt vui vẻ sao? Vì sao chỉ qua thời gian chớp mắt, tư vị ngọt ngào làm lòng người say, bỗng nhiên rơi xuống thành tan nát cõi lòng? Muốn viết được phong thư chia tay này, Lương Tâm Ảnh đã lần lữa rất lâu. Cô không thể chịu được thái độ bận rộn không chút để ý đến của anh lâu hơn nữa… Không nghĩ tới, ngày đầu tiên vừa chia tay, cô đã nhớ anh… Khiến cô phải nói lời chia tay, Nhậm Mục Vũ chỉ cảm thấy lòng mình trống rỗng. Anh cả đêm trằn trọc suy nghĩ, không thể đi vào giấc ngủ, quả thực so với đã chết còn khổ sở hơn. Anh biết, sau này khi đã độc thân, không còn có người làm cho anh vướng bận nữa. Trời mưa, không còn phải lo lắng ai bị ướt, rồi cảm mạo nữa. Khi ăn cơm, cũng không cần lo lắng người kia có ăn no hay không. Bận việc đến không có thời gian để ngủ cũng không cần thiết cảm thấy áy náy với ai vì không quan tâm đến người ta. Cái gì cũng không cần lo lắng, cái gì cũng không cần vướng bận. Anh đã tự do — Thật sự anh đã tự do sao? Vậy tại sao vẫn rơi vào nỗi tương tư như vực sâu? *** Một quyển sách không dài, chỉ 9 chương, có thể gọi là truyện ngắn nhỉ? Một chuyện tình 7 năm, đủ dài để trải rộng trong kí ức. Có lẽ mọi chàng trai đều cảm thấy con gái thật là thật phiền phức. Họ rất hay cảm thấy cô đơn, lắm lúc suy nghĩ vu vơ, dễ nhói lòng vì cần một sự quan tâm, dù là nhỏ nhất. Lương Tâm Ảnh cũng như bao người phụ nữ khác, đôi lúc cô cần được cần một chút lãng mạn, bốc đồng, cần lời nói yêu để không lạc vào bấp bênh cảm xúc. Tất cả những điều ấy, dường như Nhậm Mục Vũ không thể mang lại. Vũ cười mỗi khi nghe cô hỏi “Anh có yêu em không?”, vì với anh đó giống như hỏi “Anh có hít thở không?” vậy. Anh không yêu bằng lời nói, mà bằng hành động. Mỗi ngày dậy sớm hơn cô 1 tiếng, làm bữa sáng, đưa cô đi làm, chăm sóc nhà cửa, cả con chó của cô như một “người vợ” nhỏ. Lo cô bị bệnh, lo cô mặc không đủ ấm, ăn không đủ no. Nhưng lời yêu, chưa một lần anh nghĩ tới. Sinh nhật, lễ tình nhân, Tâm Ảnh muốn có anh bênh cạnh, muốn được tặng hoa, được hư vinh như mọi người con gái có người yêu khác, nhưng mỗi năm, theo mỗi lần anh không đến, trái tim cô lại càng trở nên bất an. Anh cố gắng làm việc vì cô, vì tương lai hai người, tạo cho cô một chỗ dựa vững chắc về vật chất nhưng lại bấp bênh về tinh thần. Vũ nuông chiều Tâm Ảnh, không cãi vả, im lặng lắng nghe mỗi khi cô giận dỗi hay buồn rầu, chăm sóc chu đáo khi cô ốm đau. Anh làm tất cả vì anh muốn cô thoải mái, muốn cô gái nhỏ ấy chỉ làm nũng với anh, dựa dẫm vào anh, cần có anh, đó là cách anh yêu. Nhưng với Tâm Ảnh, cô lại cảm thấy tình cảm dường như đến từ một phía, 7 năm yêu nhau không một lần to tiếng, cô hoang mang, liệu có phải vì anh xem cô là trẻ con, hay vì căn bản anh không để tâm đến cô đủ nhiều để tạo nên xung đột? 7 năm, mỗi khi buồn vui hờn giận, Ảnh đều viết cho anh một lá thư tình kiêm nhật kí, vì cô biết rằng anh chẳng đọc bao giờ. Cô trút hết vào đó bao tâm sự, buồn bực, cô đơn muốn được anh thấu hiểu. Anh không nhạy cảm nên không thấy được những khoảng tối trong mắt cô, những tâm sự không nói thành lời, chỉ có thể trải trên từng trang giấy. Vũ lưu giữ thật nhiều, tất cả đều còn nguyên vẹn nhưng chưa một lần được mở ra, đơn giản anh nghĩ “Nếu cần gì em chỉ cần nói với anh.” Anh không hiểu sự cần thiết của thư tình, hạnh phúc của những món quà nhỏ, một chút lãng mạn làm gia vị tình yêu, thứ anh muốn mang đến cho Tâm Ảnh là một tương lại vững chắc, một cuộc sống bình yên, luôn có anh bên cạnh chăm sóc cho cô từng bữa ăn, giấc ngủ. Nên nói anh chu đáo, hay là vô tâm. Nói anh thâm tình hay hời hợt mới là đúng đây? Hai người, mỗi người một cách yêu, một cách đánh giá tình yêu khác nhau. Tuy đều xem đối phương là trời là biển, nhưng cách biểu hiện lại cũng khác biệt như biển với trời. :)) Lời chia tay của Tâm Ảnh tựa như một khoảng lặng, một sự trải nghiệm nhỏ sau thời gian dài mệt mỏi, để họ nhận thức rõ hơn về đối phương, nhận thức về tình cảm của mình. Nhờ có lời chia tay ấy mà Ảnh nhận được lời tỏ tình trên radio, biết được hương vị của nụ hôn dưới mưa và lời cầu hôn lãng mạn, biết cảm giác bên Vũ quan trọng hơn mọi thứ trên đời. Cũng từ lời chia tay ấy, lần đầu tiên trong đời Vũ đọc hết những lá thư tình của cô, biết những bất an, buồn tủi đằng sau vẻ ngoài hoạt bát của người con gái anh yêu, biết cái sự lãng mạn dưới mưa có thể khiến “toàn thể bác sĩ phải thắt cổ tự tử” nhưng vẫn làm vì anh hiểu, đó là điều Tâm Ảnh cần, là điều khiến người anh yêu hạnh phúc. Thật may mắn vì cuối cùng họ cũng dung nạp tính cách của nhau, cũng lại có nhau sau bao nhiêu hiểu lầm, xa cách. 3 tháng với những trang nhật kí chia tay, những cảm xúc hụt hẫng khi cách xa nhau đã làm cho họ nhận ra một điều: tình yêu rất đáng quý, tình yêu biến thành thói quen lại rất đáng sợ. Nó khiến cho bạn không thể thiếu một người, không thể bỏ đi từng hành động, sự quan tâm dù là nhỏ nhất trong quá khứ. Những chăm sóc hằng ngày tưởng chừng là nhỏ nhặt, khi vắng anh rồi lại trở nên đáng quý. Những thói quen lo lắng cho một người tưởng chừng là thiệt thòi, hy sinh, khi không thể thực hiện nữa mới ngỡ ngàng nhận ra, đó là vì bản thân anh tình nguyện. Cảm xúc của tôi khi đọc hết quyển sách này đó là: GHEN TỴ! Tại sao một người cô đơn như tôi phải chứng kiến hai anh chị ngốc nghếch giận dỗi nhau? Tại sao một người đàn ông tốt như vậy không rơi vào tay tôi? T_T Tại sao yêu nhau không nói, không chịu thể hiện để phải chịu dằn vặt đau khổ như vậy? Tại sao tôi cứ phải đọc những quyển sách khiến tâm hồn sến súa bộc phát vô độ như vầy? Thật thú vị là quyển sách này không đau khổ chia ly, bi kịch hoành tráng nhưng lại khiến mắt tôi cứ chực rơi lệ, thấy thật tức vì hai bạn trẻ cứ thích làm khổ nhau, cũng thật thương vì tình cảm hai người dành cho nhau rất sâu đậm. Thôi thì Lâu Vũ Tình, mình thích bạn rồi đấy, về sau sẽ để tâm tìm sách của bạn để đọc, để xem bạn còn làm cho mình khóc được nữa không nhé! ???? Cơn điên nổi lên, bỗng nhiên muốn ngửa mặt hỏi trời: “Chồng em ơi, anh đang làm gì thế, đến khi nào mình mới gặp nhau đây? Liệu anh có đang yêu thương ai, đang buồn khổ vì một điều gì không? VÌ không có người yêu mà em cứ phải ôm tiểu thuyết mãi thế này đấy!” TT_TT *** Nhật ký chia tay - Lâu Vũ Tình Review by selenachen​ Khi đọc xong cuốn này, có nhiều cảm xúc rất kỳ lạ, có nhiều suy nghĩ trong đầu. Nếu bạn rắc rối trong tình cảm, nếu bạn muốn chia tay vì lý do nào đó, nếu bạn thấy tình của mình vào lối mòn. bạn nên đọc câu chuyện này, để hiểu được tình là thế nào, tình cần những gì để tồn tại. Tâm Ảnh và Mục Vũ nhau và bên nhau suốt 7 năm trời, họ đẹp đôi trong mắt mọi người. Tình của họ cứ thế êm đềm trôi qua suốt 7 năm. Rồi 1 ngày Tâm Ảnh gửi cho Mục Vũ 1 lá thư chia tay, và thế là họ xa nhau, tranh cãi, giải thích, níu kéo nhau. Liệu có phải họ còn nhau nữa? Tâm Ảnh là điển hình, thích lãng mạn, thích được quan tâm chăm sóc, và như bao khác thích được người khác ngưỡng mộ khi bạn trai bất ngờ gửi hoa đến công ty, thích được cùng bạn trai đón những dịp lễ đặc biệt chỉ có 2 người, thích nghe câu “ em”, chung là thích phô trương tình của mình. Mục Vũ lại là người hoàn toàn thực tế, sống nội tâm, là người có suy nghĩ là phải dùng lời mà là dùng hành động để chứng minh tất cả, đúng hơn là kẻ ngốc trong tình , biết làm gì để lãng mạn. chỉ quan tâm chăm sóc cho , lo mọi thứ ở bên cạnh . Mỗi lần hỏi câu: “ có em ”, chỉ cười và trả lời. - băn khoăn biết mình bao nhiêu, còn hay ? - cười vì nghĩ rằng hỏi câu đó giống như hỏi câu: “ có thở hay ?” là 1 bác sỹ, luôn bận rộn với công việc của mình quên luôn cả các dịp kỷ niệm, sinh nhật , valentine cũng quên nốt. luôn phải 1 mình ăn mừng những ngày lễ đó. - biết lãng mạn, nhưng những lúc quan trọng trong cuộc sống như thế, sao có thể chẳng hề để ý bỏ lại 1 mình, nhìn đường biết bao cặp đôi? rất buồn, luôn quên những ngày như thế, valentine, sinh nhật cuối cùng lại ăn mừng bên 1 người khác, xao động vì người đó làm những điều mà chưa từng làm cho . - cố gắng làm việc cật lực, vì muốn tạo dựng 1 tương lai chắc chắn cho , muốn cuộc sống sau này của đầy đủ, muốn mở cho 1 cửa hàng café như ước mơ của . Nhìn bạn bè đồng trang lứa vui mừng nhận bó hoa hồng đỏ thắm ướt át, lòng tràn đầy chua xót, vì, chưa từng tặng cho nửa bông. ra, cần hoa, mà cần ý nghĩa của việc tặng hoa và cảm giác tình quyến luyến ngọt ngào, – chưa từng cho cảm giác hạnh phúc khi được ai đó . hỏi . “Hôm nay em có ăn cơm đúng giờ ?”. Nhưng hỏi. “Hôm nay em có nhớ ?”. Bọn họ, trở thành 1 thói quen, 1 loại trách nhiệm. viết cho rất nhiều lá thư - dù họ gặp nhau mỗi ngày, nhưng chưa từng đọc nó và cũng chưa từng viết cho 1 lá thư nào. Valentine tức giận lấy gối đập túi bụi. “Nào có người nào như ? thấy bóng dáng, ngay cả chocolate cũng , Nhậm Mục Vũ, chết !”. “Em thích ăn chocolate?”. Vẻ mặt hoang mang. Con phải ai cũng thích đồ ngọt, sợ béo phì sao? “, , … làm em tức chết!”. Nhưng …. Mỗi sáng luôn dậy sớm, làm đồ ăn sáng rồi lái xe 30ph sang nhà , gọi nhóc lười biếng còn ngái ngủ ra khỏi giường, khi đánh răng chuẩn bị giỏ xách, đồ dùng, quần áo để làm, khi trang điểm chải đầu và cột tóc cho . Cùng ăn sáng, rồi chở đến công ty, rồi tới bệnh viện. Những ngày phải trực buổi sáng, qua nhà dọn dẹp nhà cửa, mua đồ ăn chất đầy tủ lạnh nhà , thay chuẩn bị mọi vật phẩm thiết yếu hằng ngày,. Mua sẵn cả 1 tủ thuốc cho , cả thuốc giã rượu cho . chung là chẳng phải làm gì cả, chăm sóc từ a đến z, chỉ việc ngồi đó mà hưởng thụ. Buổi trưa luôn gọi điện thoại nhắc ăn trưa, nếu : “Em nhìn thấy , em ăn được” chạy ngay đến chỗ , dẫn ăn trưa. Cho dù là có 2h sáng, cho dù lúc đó bận với 1 đống công việc, chuẩn bị cho ca mổ quan trọng vào ngày mai, nhưng chỉ cần gọi điện thoại nhớ muốn gặp , chẳng nề hà mà chạy xe ngay qua nhà , chỉ để ôm lấy , để nhìn thấy dù chỉ 5ph có mất 1h chạy xe về cũng chẳng là gì. Khi ốm, thức suốt cả đêm để chăm sóc cho . chưa bao giờ nặng lời với , toàn chỉ là gây trước, rồi chỉ mình tức giận, quát tháo, chỉ im lặng mỉm cười và ôm vào lòng. Tình dành cho là như thế, hào nhoáng, ồn ào, hoa lệ, nhiều những lời ngọt ngào. trắng ra là chẳng có những câu ngọt ngào. Đó là cách thể tình với . Nhưng như bao khác, cũng chỉ để ý những thứ to lớn hơn, lãng mạn hơn, mà nhìn lại những điều nhặt nhất làm vì . Nếu sao 2h sáng chạy qua nhà chỉ vì câu nhớ , nếu sao phải lo cả những sinh hoạt thường ngày của , khi ốm thức trắng cả đêm để chăm sóc cho . Trong cuốn này tôi thích nhất là câu này: “ ra miệng rằng mới là ư? Vậy nếu cả đời , kiếp này hy sinh hết thảy đều chẳng được tính là gì sao? Mỗi người có mỗi cách biểu đạt tình cảm khác nhau, của chúng tôi là trầm ổn, cụ thể hành động. Lãng mạn chính là tình đóng gói, lãng mạn mà thiếu tình chân thành cũng giống như 1 hộp quà đẹp đẽ mà bên trong lại rỗng . Nếu bạn thích loại tình cảm mỹ miều bên ngoài, vậy lúc mộng ảo qua , còn lại cũng chỉ là hư . ấy có lẽ thích và ngưỡng mộ hộp quà hoa lệ trong tay người khác, nhưng cái hộp vẫn chỉ là cái hộp, mở ra rồi, bên trong chẳng có gì. Mà ấy tuy có lớp giấy gói hào nhoáng bên ngoài, lại có được món quà quý giá nhất, kim cương dù có thiếu lớp giấy gói, vẫn trân quý như cũ.” Hai người họ đều hiểu tình cảm của đối phương, đều cứng rắn chịu mở ra cho người kia thấy trái tim của mình thế nào, rồi những hiểu lầm khiến họ xa nhau 3 tháng, 3 tháng trôi qua khiến cà 2 nhận ra tình của họ dành cho nhau là thế nào. 3 tháng trôi qua, đủ để hiểu được rằng ỷ lại vào thế nào, cuộc sống có chật vật thế nào, làm cho nhiều điều thế nào, thế nào và hiều và thể sống mà thiếu . 3 tháng trôi qua đủ để hiểu vô tâm của làm tổn thương thế nào. Tình là như thế, câu chuyện của Mục Vũ và Tâm Ảnh là câu chuyện xảy ra trong thực tế rất nhiều. Chỉ khi cái gì mất mới biết quý trọng những gì mình có. Có thể bạn thường trách bạn trai mình chẳng lãng mạn gì cả, chẳng bao giờ nhớ những ngày kỷ niệm, chẳng bao giờ viết thư tình, hay chẳng bao giờ tặng hoa. Nhưng bạn có bao giờ nhìn lại những gì người đó làm cho bạn. Nếu chàng đó bạn chẳng mất giờ mà chở bạn ăn, xem phim, hay chỉ đơn giản là chạy vòng vỏng ngoài đường khi bạn buồn chán. Cũng chẳng có nào rảnh rỗi mà quan tâm bạn ăn hay chưa, bạn ăn gì mỗi bữa ăn, tối qua bạn ngủ có ngon ? - nếu bạn. Cũng chẳng có nào chỉ vì bạn ốm mà lo sốt vó, qua nhà bạn mua thuốc, mua đồ ăn hay chỉ là ngồi cạnh bạn suốt 1 buổi nhìn bạn ngủ nếu bạn. Nếu bạn chẳng nào đủ kiên nhẫn để chở bạn mua đồ, hay siêu thị cùng bạn. Nhưng phải chỉ vì thế mà có thể giữ vững được tình , tình cần có chút gì lãng mạn, cần 1 chút sinh khí, 1 chút động lực để có thể bền vững. Lãng mạn là 1 điều cần thiết cho tình , nó giống như 1 cơn gió mát giữa cái nắng nóng gay gắt, 1 ngọn lửa giữa mùa đông giá rét. Bạn có thể biết phải làm những gì phải những gì để khí trở nên lãng mạn, bạn chỉ đơn giản là ôm đối phương vào lòng và với người đó rằng bạn người đó nhiều như thế nào - chỉ đơn giản là khi đường bạn nắm chặt tay người đó để người đó hiểu được chúng ta cùng 1 con đường, cùng hướng về 1 phía – chỉ đơn giản là khi người đó khóc bạn cho người đó mượn bờ vai của bạn để người đó hiểu rằng dù có chuyện gì bạn vẫn luôn bên cạnh…. Nhưng quan trọng là bạn nên hành động nhiều hơn là , và đừng bao giờ quên với người đó bạn người đó thế nào. Ps: Trước đây coi truyện các nhân vật nam tốt mình nghĩ đó chỉ là truyện, làm gì mà có, nhưng sau khi đọc xong cuốn này mình tin điều đó. Mình cũng có 1 Nhậm Mục Vũ cho riêng mình, người giống nhân vật NMC 97%, thế là đủ mãn nguyện lắm rồi. Mà tính cách của mình cũng hơi giống nàng Tâm Ảnh, chỉ khác cái khoản đứng núi này trông núi nọ thôi, còn cái tính lãng mạn, trẻ con và thích hành tội người khác .... y khuôn.   Mời các bạn đón đọc Nhật Ký Chia Tay của tác giả Lâu Vũ Tình.