Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Chuyện Tình Xưa Trong Những Năm Thành Hóa

Thể loại: Cổ đại, nữ cứng đầu nam cố chấp, SE. Tình trạng: Hoàn. Review bởi: Trang Mèo - fb/hoinhieuchu —— “Tích ngã vãng hĩ, dương liễu y y. Kim ngã lai tư, vũ tuyết phi phi. Hành đạo trì trì, tái khát tái cơ. Ngã tâm thương bi, mạc tri ngã ai...” Đàn ông là rượu, ủ càng lâu càng nồng nàn, đàn bà là bánh mì, vừa ra lò thơm giòn chẳng bao lâu sẽ ỉu, mốc đi. Năm Chu Kiến Thâm ra đời, Vạn Trinh Nhi đã tròn mười chín tuổi. Độ tuổi đẹp nhất, rạng rỡ nhất, nhưng cũng là điểm son báo hiệu úa tàn. Năm Chu Kiến Thâm mười chín tuổi, trở thành vị đế vương uy mãnh, Vạn Trinh Nhi đã là đoá hoa rũ mòn, cả về thể xác lẫn tâm hồn. Nhưng dù tuổi tác, dù thân phận, dù địa vị, dù là sự xa cách giữa hai trái tim, Chu Kiến Thâm vẫn yêu Vạn Trinh Nhi. Mùa xuân năm ấy, từng có một thanh niên đứng dưới bóng cây dâu nói với cô rằng: “Nhớ kỹ tên ta, ta là Đỗ Giam Ngôn”. “Nhớ kỹ tên ta” - câu nói đã theo Trinh Nhi suốt mười sáu năm trời, Chu Kiến Thâm hai tuổi, Đỗ Giam Ngôn theo tiên đế ra chiến trường, tiên đế bị bắt làm con tin, tân đế lên ngôi, thái tử Chu Kiến Thâm bị giam lỏng. Đến năm Chu Kiến Thâm mười một tuổi, chín năm trường đau khổ mà hắn và Vạn Trinh Nhi cùng vượt qua, tiên đế được cứu trở về, Chu Kiến Thâm tạo phản thành công, giành lại thực quyền, Đỗ Giam Ngôn cũng trở lại, mang theo tình yêu, ước vọng, khát khao của Vạn Trinh Nhi quay về. Năm Đỗ Giam Ngôn chết, Vạn Trinh Nhi vẫn nhớ như in cái tên ấy, cái tên Đỗ Giam Ngôn, mang theo bên người miếng ngọc bội khắc hình hổ, đối diện với đôi mắt chứa đầy dục vọng chiếm hữu của thái tử Chu Kiến Thâm, và cũng là năm mở đầu cho mối oan nghiệt giữa hai con người cận kề tưởng như khó thể tách rời, lại hận nhau đến thiên trường địa cửu. Có thể nói Chu Kiến Thâm do Vạn Trinh Nhi “dưỡng” mà lớn lên, hắn do cô ôm mà trưởng thành, do cô che chở mà thành công. Như bao cung nữ khác, nữ chính vẫn có khát khao về tự do, về một tình yêu giữa hai con người “chưa từng nói với nhau một lời”. Chốn thâm cung tịch mịch không mài mòn nhiệt huyết của thiếu nữ đang tuổi thanh xuân, mà lại càng thắp lên mãnh liệt, nó mang tên “Đỗ Giam Ngôn”. Nhưng số phận là những trò đùa ác ý, khi đứa trẻ cô luôn bao dung lại nảy sinh tình cảm khác thường với cô, giết chết hy vọng của cô, giết chết tình yêu và khát vọng của cô. Đến cuối cùng vì trả thù cô lại đồng ý gả cho hắn. Ở hiện đại, khoảng cách mười chín tuổi, khoảng cách giữa hai con người thuộc hai tầng lớp khác nhau trong xã hội, giữa chủ nhân và người làm công, khoảng cách giữa những định kiến xã hội đã là điều khó có thể vượt qua, huống hồ là ở một chế độ phong kiến như bấy giờ. Vậy mà nam chính của chúng ta bất chấp tất cả, chỉ vì hắn yêu. Chu Kiến Thâm là một minh quân, một vị anh hùng đầy mưu lược toàn vẹn, nếu trong lòng hắn không có vết chu sa mang tên Vạn Trinh Nhi. Hắn biết cô hận hắn, hắn biết cô thay đổi, hắn càng hiểu rõ sự hèn mọn trong tình yêu của mình. Nhưng có thể thay đổi được gì? Hắn có can đảm giết người cô yêu, có can đảm giam cầm cô trong chiếc lồng son thâm cung tịch mịch, có can đảm bất chấp luân thường đạo lý để yêu cô, bất chấp danh dự, lương tâm, để dung túng cô sát hại... con mình. Nhưng hắn lại không đủ dũng khí rời xa Vạn Trinh Nhi. Còn Vạn Trinh Nhi? Cô có độc ác, có tàn nhẫn lạnh lùng, có đáng thương, nhưng càng hơn hết là cô rất đáng hận. Cô muốn trả thù Chu Kiến Thâm, nên giây phút biết sự thật về cái chết của Đỗ Giam Ngôn cô đã lựa chọn kết cục cho mình. Không biết cô có từng ân hận hay không, nhưng mình rất ghét sự cố chấp của nữ chính, cố chấp đến mức huỷ hết hình ảnh tươi sáng mà tác giả đã xây dựng ở cô lúc ban đầu trong lòng mình. Đến kết thúc, có lẽ ai cũng là kẻ thua cuộc, Chu Kiến Thâm thua trong tình yêu, Vạn Trinh Nhi thua trong thù hận, kẻ thắng cuối cùng có lẽ là Đỗ Giam Ngôn. Truyện được kể luân phiên theo từng cái nhìn của các nhân vật, tác giả đưa người xem đi đến từng góc độ khác nhau. Sự thù hận biến cô cung nữ ngây thơ Vạn Trinh Nhi thành người đàn bà độc ác giết người không gớm tay, kể cả với những sinh linh chưa hình thành, tình yêu cuồng dại biến vị hoàng đế anh minh trở thành kẻ vong ân phụ nghĩa, xuống tay tàn sát cận vệ trung thành của cha mình, sự cô độc và ghẻ lạnh biến vị thái tử Hữu Đường trở thành kẻ nguỵ trang tài tình, hắn ẩn nhẫn, che giấu thù hận, chỉ vì tồn tại, vì trả thù. Lối hành văn của tác giả với mình là chưa thật sự chắc chắn, diễn biến nhanh. Người xem chưa kịp mỉm cười trước tình yêu tươi đẹp của nữ chính và nam phụ thì binh biến đã đến, chưa kịp bàng hoàng vì thù trong giặc ngoài thì thái tử đã trưởng thành, chưa kịp giật mình vì sự tàn nhẫn quyết đoán của Chu Kiến Thâm thì nữ chính đã thay đổi, chưa kịp đau lòng trước sự trả thù của nữ chính thì mọi thứ đã gần đến bước kết thúc. Nhưng dù nhanh như thế nhưng mọi thứ vẫn được tác giả hoạ đầy đủ, tình tiết trọn vẹn, và chắc vì ngắn như thế nên hợp với những độc giả thích SE nhưng con tim yếu đuối không chịu nổi ngược như mình. Thú thật khi xem bộ này mình đã rất ức chế, vì cái gì Chu Kiến Thâm cứ phải yêu một “lão bà” như Vạn Trinh Nhi? Vì cái gì Vạn Trinh Nhi cứ nhớ mãi không quên Đỗ Giám Ngôn? Vì sao Hữu Đường lại hận Vạn Trinh Nhi, chỉ vì “bà ta là thê tử của người”? Có lẽ, tình yêu của họ không sai, sai là do họ đã yêu không đúng người, nếu mỗi người đều có thể được lựa chọn rằng mình sẽ yêu ai thì hay hơn nhiều, nhưng, cũng bớt kỳ diệu đi nhiều.... *** Vạn Trinh Nhi vào cung đã từ năm bốn tuổi. Năm thái tử Chu Kiến Thâm sinh ra, nàng đã mười chín. Thời gian luôn đặc biệt vô tình với phụ nữ. Nam nhân mười chín tuổi mới là lúc anh tư phong phát, chuẩn bị cho một phen đại sự, nhưng nữ nhân thì ngược lại, đến tuổi mười chín đã tựa như một đóa cúc trong gió thu, tuy đẹp vô cùng nhưng cũng là biểu hiện cho tuổi xế chiều sắp tới. Khi Chu Kiến Thâm sinh ra, không như những đứa trẻ khác, không hề cất tiếng khóc. Mãi tới lúc Trinh Nhi đón lấy, mỉm cười cắn nhẹ vào vành tai hắn, Kiến Thâm mới nở nụ cười thật tươi. Thái tử tựa hồ đặc biệt vừa ý Vạn Trinh Nhi, bất luận ai ôm đều khóc lóc không ngừng, chỉ khi nằm trong lòng Vạn Trinh Nhi mới chuyển khóc thành cười. Rồi chẳng biết tự khi nào,trái tim thiếu nữ Trinh Nhi chợt rung động vì ánh mắt, hình bóng của một nam nhân. Nam nhân đó chính là cẩm y vệ Đỗ Giam Ngôn. Dưới ánh mắt kiên nghị, anh tuấn, nam nhân ấy đã hứa hẹn: “Đợi ta lập được công lớn nhất định sẽ cầu Thánh thượng gả nàng cho ta.” Nào ngờ, mối nhân duyên tốt đẹp ấy lại bị đập tan vỡ. Mà người phá nát lại là thái tử Chu Kiến Thâm, đứa trẻ nàng rất mực yêu thương, chăm sóc. Thái tử dần trưởng thành, Vạn Trinh Nhi cũng dần nhận ra ánh mắt của hắn nhìn nàng càng lúc càng không giống trước kia. Ánh mắt ấy chứa một loại dục vọng không hề che giấu khiến nàng lo sợ. Năm thứ hai làm Thành Hóa hoàng đế, Chu Kiến Thâm phong Vạn Trinh Nhi làm quý phi của hắn. Sự căm hận quá lớn khiến Trinh Nhi không còn như xưa. Nàng tìm mọi cách giày vò hắn, khiến hắn đau khổ. Nàng có thai, tưởng chừng đứa trẻ sẽ cứu vớt nàng những tháng ngày còn lại nhưng nó cũng nhanh chóng ra đi. Nếu nàng không thể sinh con, nàng cũng sẽ không để người khác sinh con, ai cũng không thể. Suy cho cùng, ngọn nguồn giông bão cũng chỉ vì sự si tình, mê muội của Chu Kiến Thâm mà ra! Thanh xuân dù có nỗ lực giữ lại cũng không thể, người già như hoa héo, dù có còn trên cành nhưng cũng đã héo úa tàn lụi. Yêu hận đan xen, cả hai bọn họ đều phải sống trong những tháng ngày thống khổ, cứ yêu yêu hận hận mãi cho đến tận lúc nhắm mắt buông tay. Tồn tại với một trái tim đã chết quả thật là việc quá khó khăn đối với Trinh Nhi. Nàng quá đau khổ và bất hạnh để có thể khoan dung với những tội lỗi mà Kiến Thâm gây ra cho mình! Khi hạnh phúc tưởng chừng như mỉm cười cũng là lúc những sóng gió bắt đầu! Giá mà Chu Kiến Thâm ra đời sớm hơn, có lẽ trái tim mong manh ấy sẽ rung động vì hắn. Còn Chu Kiến Thâm thì sao? Hắn đã quá si tình, quá đỗi là ích kỷ. Hắn lợi dụng vị thế của mình mà dập tắt ngọn lửa hạnh phúc của hai con người nhỏ bé. Nhưng cuối cùng thứ hắn nhận lại được gì ngoài một thân xác vô hồn? Cái giá phải trả đối với Chu Kiến Thâm không phải là đắt! Đó là thứ hắn đáng phải nhận vì những gì hắn đã làm! Tôi chỉ tiếc cho Vạn Trinh Nhi. Thân sinh ra vốn đã là một nô tỳ, chịu vô vàn cay đắng, tủi nhục. Vì sao nàng không thể có được cái kết tốt đẹp? Tất cả đã là số mệnh, tiếc thay họ gặp nhau không đúng thời điểm... Review by #Hàm_Đan Dung Hoa - lustaveland.com Bìa: #Lệ Tần Mời các bạn đón đọc Chuyện Tình Xưa Trong Những Năm Thành Hóa của tác giả Phi Hoa

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Ký Sự Hậu Cung - Thập Nguyệt Vi Vi Lương
Trọng sinh quay lại một đời, đồng thời cũng cần phải thu hồi sự kiểu cách, thay đổi cách sống. Thẩm Tịch Nguyệt biết rõ, ở trong thâm cung nội viện này, đoan trang sẽ không nhận được lời cám ơn. Nàng có chút tính toán, có chút phong tình, còn có chút ương ngạnh, thành công  diễn trọn vai một vị nữ chủ xinh đẹp ngực lớn nhưng không có đầu óc. Đương nhiên, nếu không phải như vậy, thì làm sao có thể miệt mài thăng chức? *** Đôi dòng [Cảnh báo] cho những bạn đọc thân yêu chuẩn bị nhảy hố - So với nghề làm phi thì bộ này ko thuần cung đấu bằng, nhưng hợp với những ai thích kết cục đại đoàn viên và thuần chất ngôn tình. Tác giả xây dựng tình tiết, tính cách nhân vật và cốt truyện rất là hợp lý. Mỗi người đều có đất diễn, ko nhiều ko ít cũng ko hề dư thừa. Ko có đầu voi đuôi chuột. Thích nhất là truyện đề cao tình thân, có tính nhân đạo. ^^ - Tính cách nữ 9 rất dc, nam 9 cũng thế. Cung đấu thật sự thì đừng mong nam 9 sạch từ đầu - mà có sạch cũng quá vớ vẩn nhảm ruồi, trừ khi nữ 9 theo nam 9 từ hồi mới khai trai thì may ra. ^▽^ - Truyện đọc ko đau não, tuyến nhân vật ko quá nhiều. Tiền triều cũng ko có nhúng tay dc nhiều vào hậu cung, nữ phụ cũng có đủ đất diễn. - Và cuối cùng, hoan nghênh mọi người nhảy hố! *** Thiên Điện Phượng Tê cung. Công chúa Chiêu Dương Nghiêm Tử Di ném ly trà vỡ nát, tức giận ngồi ở chỗ đó, lúc này nào có người dám tới đây khuyên. Thế nhưng trong cung nàng nổi danh ngôi sao gây rắc rối, chính là ca ca đệ đệ của nàng cũng không có năng lức gây sự bằng nàng. Mà lúc trước hoàng hậu nương nương và hoàng thượng cùng lên đường đi tế trời, Đại hoàng tử Nghiêm Vũ lại bận rộn công vụ, như vậy xem ra, nàng càng trở nên coi trời bằng vung. Cũng không biết là ai chọc nàng, lại để cho nàng như thế. Ngoài cửa lộ ra một cái đầu nhỏ, chính là Tam công chúa Nữu Nữu mới vừa đầy năm tuổi. Thấy tỷ tỷ Kiều Kiều nhìn lại, Nữu Nữu nhếch miệng cười: "Đại tỷ tỷ." Rầm rập rầm rập chạy vào, kéo tay đại tỷ tỷ, cô nhóc lời nói thành khẩn: "Đại tỷ tỷ, tỷ đang làm cái gì vậy chứ? Tại sao lại tức giận chứ? Nữu Nữu sẽ sợ bộ dạng như tỷ." Ngay cả mắt to của bé chớp lại chớp, lông mi thật dài đáng yêu như tiểu tiên nữ, nhưng Kiều Kiều nơi nào lại không biết bé ấy là hạng người gì. Cô nhóc này là tiểu ác ma trong cung. "Muội sẽ bị hù doạ?" Liếc bé một cái, Kiều Kiều vẫn bực mình mãi. Cô nhóc giơ hai tay lên, một bộ dáng đầu hàng: "Đại tỷ tỷ, muội lại không có chọc giận tỷ nha. Làm sao tỷ trợn trắng mắt đối với người ta chứ. Hu hu, muội thật đau lòng, muội thật là khổ sở, cầu xin an ủi ~~~" Kiều Kiều nhìn bé vừa phát ra, không vui nhiều hơn nữa đều tan thành mây khói, cười hì hì ôm bé đến trong lòng mình, nhíu mày lầm bầm lại: "Tiểu Bàn muội, có phải muội lại mập hay không hả?" Lời này khiến cho Tiểu Bất Điểm bắn ngược: "Mới không có, đại tỷ tỷ hư." Nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn béo ụt ịt của tiểu nha đầu, Kiều Kiều ngắt: "Nói như muội vậy, tỷ rất đau lòng ư!" Tiểu nha đầu thừa dịp mở miệng: "Vậy tỷ tỷ dẫn muội đi chơi đi." Con mắt lóe sáng lấp lánh. Kiều Kiều nhìn bộ dạng muội muội yêu kiều, bật cười. Lần này phụ hoàng và mẫu hậu ra ngoài dẫn theo Nhị muội muội ấy và Tiểu Lục Nhi, Nữu Nữu lại bị chọc tức rồi. Chỉ là, Kiều Kiều nghi ngờ nhìn Nữu Nữu, chần chờ hỏi: "Không phải là lừa tỷ đấy chứ?" Cũng không biết tên khốn kia còn ở Ngự Hoa Viên đó hay không. Nữu Nữu xoắn vạt áo, gương mặt khổ sở. "Tại sao tỷ tỷ có thể không tin Nữu Nữu." ... Mời các bạn đón đọc Ký Sự Hậu Cung của tác giả Thập Nguyệt Vi Vi Lương.
Không Bằng Duyên Mỏng - Viên Nghệ
Đây là câu chuyện về một ông chú phúc hắc lừa em gái nhỏ hàng xóm về nhà. Khi Tiếu Hàm cất tiếng khóc chào đời, Chu Triển Nguyên đã xưng vương xưng bá ở trường tiểu học. Lúc Tiếu Hàm tốt nghiệp đại học, Chu Triển Nguyên đã là cha của một đứa nhỏ. Có duyên tái ngộ, Tiếu Hàm 25 tuổi gặp lại anh trai hàng xóm Chu Triển Nguyên 34 tuổi. Lúc mới đầu hai người còn khách khí, càng về sau tình cảm càng sâu đậm. Chỉ có thể nói, hận không thể sớm hơn chỉ có thể hận trễ thế mới có duyên gặp lại. Mà gặp lại Chu Triển Nguyên, Tiếu Hàm đúng là gặp thời. Mời các bạn đón đọc Không Bằng Duyên Mỏng của tác giả Viên Nghệ.
Khí Phi Khuynh Thành Của Vương Gia - Vân Thiên Thiếu
Đêm đại hôn, hắn kiểm tra trinh tiết của nàng, cười lạnh: “Thì ra...”  Lúc nàng sẩy thai, hắn mang về một nữ tử thần bí để nạp làm phi Hôn lễ, trong tiếng nhạc mừng vui còn có tiếng thở dài của ngự y: “Không chữa được...” Hắn cấu xé thân thể mềm mại của nàng, không hề chán ghét mùi vị trên thân thể đó. Cho nên hắn không cho phép nàng chết đi, khi mây mù tản ra, nàng dĩ nhiên là... *** Tuyết rơi như lông ngỗng bay đầy kinh thành to lớn. Trong hoàng cung, nơi nơi ngập mùi máu tươi. Bọn nha đầu trên dưới vội vã, không khí vô cùng khẩntrương làm cho người khác không dám hít thở. Phong Mạc Thần không để ý can ngăn của người khác, mạnh mẽ chạy vào Thần Hòa Điện, nhìn khắp phòng đầy máu, và máu đỏ tươi trên tay của bọn nha hoàn mới biết được, con gái của mình đã sinh ra rồi. Hơi thở Bạch Ly Nhược mong manh, cung nữ bên cạnh hét lớn "A, máu, máu.... Ngày càng nhiều, mau gọi người đến cầm máu...." Phong Mạc Thần vừa từ Tây Vực vội vã trở về, hắn đi chỉ vì đánh bại kẻ uy hiếp quốc gia mình: Hung Nô và người Hồ. Trước khi đi, hắn nói với Ly Nhược "Nhược Nhi, ta sẽ nhanh chóng quay về, nàng chờ ta." Ai biết tại sao bởi vì một đứa bé, liền biến thành như vậy. Một nữ y đến cung nói với mọi người "Được rồi, không có việc gì, mẫu tử bình an." Phong Mạc Thần, một đại nam nhân rong ruổi sa trường, nam nhân không sợ bất cứ thứ gì, ngồi xuống ghế ngà voi điêu khắc, ánh mắt thâm trầm nhìn Bạch Ly Nhược, đôi môi mỏng của hắn mím thành một đường thẳng tắp, hai tay nắm chặt, khớp xương nổi rõ, nhìn ánh mắt Bạch Ly Nhược, đã nói lên hết thảy, Bạch Ly Nhược dịu dàng mỉm cười với hắn, giữa bọn họ, đã không cần đến ngôn ngữ, ở đây, tất cả đều sáng tỏ. Thị nữ Nhu Di ở bên cạnh kinh ngạc kêu lên "Ai da, trong tay tiểu thư có một khối ngọc." Phong Mạc Thần ôm con, trong tay đứa bé nắm một khối ngọc đẹp đẽ, óng ánh trong suốt, không có tỳ vết, điêu khắc không rõ, vô cùng tinh xảo. Hoa tướng quân lau nước mắt, nở nụ cười "Là ai bướng bỉnh đem để vào đùa cho mọi người vui vẻ hả?" Mọi người hết sức kỳ quái, không có mà, vốn là tiểu thư trời sinh đã có. Nhưng mà, đây cũng quá thần kỳ, trẻ con mới sinh tại sao lại nắm trong tay một ngọc thạch? Bạch Ly Nhược đau đớn rên rỉ vài tiếng, sau đó mạnh mẽ chống người dậy, nói"Con của ta đâu, đưa đến đây cho ta ôm..." Hoa Phu Nhân bế đứa bé nói "Đứa bé này, đặt tên là gì?" Phong Mạc Thần bỗng nhiên chuyển sự chú ý đến khối ngọc đứa bé nắm trong tay, nói "Đứa bé này tên là Phong Huyền Cẩn. Huyền Cẩn, Huyền Cẩn, tên như ý, sinh ra trong tay đã nắm mỹ ngọc không trầy xướt, tên này là thích hợp nhất." ... Mời các bạn đón đọc Khí Phi Khuynh Thành Của Vương Gia của tác giả Vân Thiên Thiếu.
Kế Thê
Dường như tiểu Hàn thị bị nàng làm tức giận không nhẹ, mắng nàng mấy câu còn không thu được miệng. "Biết ngươi thiện tâm, ý thiện cũng không nên dùng ở loại địa phương này! Bây giờ khen ngược, ngươi vừa đố danh ra, người khác đều đồng tình nữ quan, ngược lại chỉ trích ngươi không phải! Nói đến nói đi, sự thật là ngươi đuổi người khỏi phủ!" Tiểu Hàn thị nói không kịp thở: "Người này nếu truyền đến trên đầu, không chừng ngày nào đó Thánh thượng lại cho cửu Hoàng Tử hai Trắc phi, đến lúc đó ngươi có thể làm sao đây?!" Nhạc thị lôi kéo tiểu Hàn thị nói: "Thái thái không cần tức giận, tam cô nương còn nhỏ tuổi, không thể nghĩ lâu dài như vậy..." "Nàng tự cho mình xử lý rất khá, không chịu suy xét tới kết quả kém cỏi nhất!" Tiểu Hàn thị tát văng tay Nhạc thị ra, đứng dậy đi trở về, phút chốc quay đầu nhìn Thường Nhuận Chi nói: "Còn có thông phòng kia, cứ như vậy cho ra khỏi phủ sống?" Thường Nhuận Chi chỉ có thể nói lại một lần chuyện của Vương Bảo Cầm. Đó cũng là sự đồng ý của Lưu Đồng, tiểu Hàn thị nghe xong ngược lại cũng chưa nói gì khác, chỉ nói lảm nhảm: "Lúc trước Thái Tử và Sầm Vương tặng người đến, ngươi trở về Hầu phủ thảo chủ ý, ta nói với ngươi một là không thể đắc tội Thái Tử, hai là không thể truyền ra thanh danh ghen tị, ngươi lại la ó..." Tiểu Hàn thị lại ngồi xuống, Nhạc thị sốt ruột nói: "Thái thái đừng chú ý mắng tam cô nương, sự tình phát triển đến bây giờ, cũng là do Mạc nữ quan làm người không an phận, ra phủ huyên thuyên nói loạn bại hoại danh dự tam cô nương... Nên làm sao đây, còn muốn thái thái cho tam cô nương chủ ý, không thể để Mạc nữ quan cứ như vậy liên tục bại hoại thanh danh tam cô nương..." Thường Nhuận Chi vẻ mặt đau khổ, thấp giọng nhận sai nói: "Mẫu thân, là nữ nhi nghĩ xóa... Ngay từ đầu không có đứng ở điểm cao, ngược lại khiến cho Mạc nữ quan chui chỗ trống, nữ nhi biết sai rồi, mẫu thân đừng nóng giận, vì nữ nhi chọc tức thân thể chính là nữ nhi đắc tội quá..." Tiểu Hàn thị nhìn Thường Nhuận Chi như vậy, tức giận cũng tiêu một nửa. "Ngươi đó." Tiểu Hàn thị lắc đầu, tận tình khuyên nhủ: "Lúc trước ngươi thừa nhận ngươi ghen tị, nhưng chỉ có trong lòng ngươi biết, sao có thể biểu hiện ra ngoài? Bên cạnh đều dễ nói, nếu Thánh thượng thật sự hạ chỉ ban cho cửu Hoàng Tử một hai Trắc phi, ngươi không phải mất nhiều hơn được sao?" Thường Nhuận Chi cười khổ, tâm nói A Đồng sẽ không nhận. Tiểu Hàn thị đang nói, cửa phòng "Phanh" một tiếng bị mở ra. Lưu Đồng đứng ở cửa, sắc mặt trịnh trọng lễ một cái với tiểu Hàn thị và Nhạc thị, nói: "Nhạc mẫu và di nương yên tâm, tiểu tế tuyệt đối sẽ không cưới Trắc phi. Đó là kháng chỉ, cũng tuyệt không nuốt lời. Trong phủ này, vĩnh viễn chỉ có mình Nhuận Chi. Nếu làm trái lời thề, thiên lôi đánh xuống." "Ai u, cửu Hoàng Tử này..." ... Mời các bạn đón đọc Kế Thê của tác giả Hồ Thiên Bát Nguyệt.