Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Người Tôi Yêu

Converter: ngocquynh520 Editor: Team Nữ nhi quốc (coki, Kẹo Đắng, Lạc Thần, Nhật Dương, Trà sữa trà xanh, thanh thanh mạn, quyền khuyên, windchime) Thể loại: hắc bang, ngọt, sủng, dễ thương. Số chương: 53 Người khiến trái tim tôi xao động là người tôi yêu mà người tôi yêu lại là một tên lưu manh. Hắn có tính tình nóng nảy, kích động, bao che, không phải người chính trực, lương thiện cũng chưa từng theo chủ nghĩa anh hùng nhưng lại là bến đỗ vững chắc cho cuộc đời chìm nổi của tôi. Người tôi yêu chính là người yêu của tôi. *** #REVIEW: NGƯỜI TÔI YÊU Tác giả: Minh Khai Dạ Hợp Thể loại: Hiện đại, hặc bang Tình trạng: Hoàn Review bởi: Danci - fb/hoinhieuchu Minh Khai Dạ Hợp là một tác giả khá yêu thích của mình, kì thực cũng chưa có cuốn nào của tác giả này khiến mình khắc cốt ghi tâm, điên đảo vì nó, nhưng các cuốn của bà đều thuộc dạng đọc ổn với văn phong súc tích, có chiều sâu, nhân vật có cá tính rõ ràng, cốt truyện chắc chắn; nên mỗi khi nhìn thấy tên tác giả là mình có thể bật chế độ auto nhảy hố mà không phải suy xét quá nhiều. "Người tôi yêu" của Minh Khai Dạ Hợp được edit tại diễn đàn Lê Quý Đôn. Kì thực, có một thời gian mà khi nhìn thấy truyện được edit ở đây là mình auto bỏ qua, không đọc; không có ý kì thị gì đâu mà thực sự gu chọn truyện của đa phần mọi người ở đấy không tốt lắm, sau đó thì edit lại khá ẩu, thường vấp rất nhiều lỗi. Nhưng rồi bạn biết đấy, khi bạn đọc quá nhiều và kho truyện edit ở các blog uy tín không đủ cung cấp cho bạn, bạn đành phải mắt nhắm mắt mở cho qua các thiếu sót, bớt khắt khe và chịu khó chọn lựa truyện hơn. Thôi thì, trong trăm quyển hẳn là cũng có thể túm được vài quyến đọc ok chứ. Và Người tôi yêu, chính là một trong số những cuốn đọc được đó! Truyện thuộc thể loại nữ truy mà mình yêu thích, mang màu sắc thực tế, có thể nói là đúng gu dạo gần đây của mình. Truyện cũng không dài, có 53 chương, đọc nhanh có lẽ chỉ một buổi tối là xong, nhưng văn phong súc tích nên vẫn mang đến đầy đủ cảm xúc trọn vẹn cho người đọc. Ngoài ra, truyện tuy gắn mác hắc bang nhưng đặc biệt lưu ý mọi người là nam chính của chúng ta chỉ là một đại ca băng nhóm nho nhỏ tại một trấn nho nhỏ nốt, sau này cũng hoàn lương, bối cảnh thực sự là không hề hoành tráng, không khói lửa đạn dược; mấy cái như đảo điên xã hội, một tay che trời càng đừng nói đến. Bạn nào ham hư vinh xin lập tức quay đầu đi ra. Nam nữ chính là Chu Hiểm và Hứa Đường. Hai người có thể nói là một dạng của thanh mai trúc mã. Chu Hiểm có hoàn cảnh gia đình không được tốt lắm, mẹ cậu vốn là người con gái xinh đẹp và bị một người đàn ông giàu có có vợ vừa lừa gạt vừa dụ dỗ ép buộc, đến khi sinh Chu Hiểm thì vợ cả xuất hiện, bị bỏ rồi lại còn bị mang tiếng xấu là gái bán hoa các kiểu. Hai mẹ con chuyển về sống gần nhà Hứa Đường. Chu Hiểm, bề ngoài dù thô lỗ, bạo lực nhưng thực ra cũng là để bảo vệ mẹ và bản thân khỏi những lời đàm tiếu ác ý, khỏi sự kì thị của xã hội. Và cô bé Hứa Đường đã nhìn thấy những điểm tốt đẹp, mềm mại ẩn sâu bên trong con người cậu, người ta thường nói tình yêu rất dễ dàng xuất phát từ tình thương, vì con gái luôn có bản năng làm mẹ trong người, và tình cảm của Hứa Đường dành cho Chu Hiểm, có lẽ cũng xuất phát một phần từ sự thương cảm đó. Lớn lên, Chu Hiểm trở thành đàn anh một băng nhóm xã hội đen nho nhỏ, chuyên quấy nhiễu ở thị trấn nhỏ Độ Hà nơi họ sống và trong một lần đàn em của anh trấn lột em gái hàng xóm của Hứa Đường, thì Hứa Đường, đã có thể có được cơ hội để tiếp xúc với anh, và rồi tìm cách để chứng minh anh không phải là người xấu như anh vẫn thể hiện, vì cô luôn tin tưởng anh không phải là người như thế. Tình yêu của hai người, là Hứa Đường tìm cách tiếp cận anh trước, nhưng hiển nhiên, Chu Hiểm lại cũng không phải dạng vừa, người ta dù sao cũng là đàn anh xã hội đen đó, anh mới là người tuyên bố quyền sở hữu, nắm quyền chủ động hết thảy về sau. Từ bá đạo ngang ngược ban đầu, rồi chuyển sang cưng chiều bảo hộ về sau, cuối cùng là đảm bảo cho cô một tương lai không phải lo cơm áo, một mái ấm gia đình hạnh phúc trọn vẹn; người đàn ông mà Hứa Đường yêu, rồi chịu bao nguy hiểm và phản đối của gia đình để có được ấy, chính là người đàn ông như vậy. Chuyện tình cảm của hai người được lồng ghép vào một vụ án kịch tính, đòi lại công lý và trả thù của Chu Hiểm và Hứa Đường. Vụ án cũng không quá rắc rối, nhưng theo mình là cũng đủ hấp dẫn và làm nền cho các tình tiết của truyện. Làm cột mốc giúp mạch truyện diễn biến hợp lý, giúp nam nữ chính thể hiện được bản lĩnh và tình cảm dành cho nhau. Phần khiến mình xúc động nhất truyện là khoảng thời gian khi nam nữ chính tạm rời xa nhau, nữ chính đi học, nam chính quyết tâm cắt đứt với quá khứ xã hội đen của mình và bắt đầu lập nghiệp để thực hiện lời hứa với cô, lời hứa bảo cô chờ anh và để có thể danh chính ngôn thuận, đường đường chính chính biến cô thành người phụ nữ của mình. Đó là một quá trình gian khổ vô cùng, đầy máu và mồ hôi, anh còn quyết tâm không liên lạc với cô, vì chưa có thành tựu thì cũng không có mặt mũi gặp cô kêu khổ. Thậm chí lúc đó, em trai Hứa Đường thấy anh lăn lộn liều mạng quá, còn khuyên nhủ anh, nhưng anh chỉ trả lời "Chị em đang đợi anh...anh không thể để cô ấy thất vọng được". Truyện không có tiểu tam tiểu tứ. Vì cả hai người đã xác định là của nhau. Những người khác có xuất hiện, có theo đuổi thì sự xuất hiện ấy cũng không hề có ý nghĩa. Khi nữ phụ gặp nữ chính, cô ta tự đắc hỏi sao nam chính không giới thiệu cô ta với nữ chính (haha chắc nghĩ nam chính chột dạ không dám giới thiệu), nào ngờ nam chính trả lời "Sao tôi phải giới thiệu cô với cô ấy?" (ý là cô chẳng là cái quái gì cả để tôi phải giới thiệu cô với cô ấy, ít có đắng ). Mình thích cách nam chính đánh đuổi nữ phụ đi. Anh trả lại toàn bộ ân tình anh nợ cô ta một cách hào phóng, chấp nhận chịu thiệt, vì không muốn người phụ nữ của anh phải bị ức hiếp hay khó chịu gì. Người đàn ông của Hứa Đường là như vậy. Người đó không biết nói ngọt, miệng lúc nào cũng nói lời đê tiện, trực tiếp, thô lỗ, nhưng là người thẳng thắn, không mập mờ, thuộc phái hành động, nói được làm được, đã nói là làm, mà cái phần nói được làm được đã hứa là làm này, mình nghĩ chính là phần quan trọng nhất mà một người đàn ông chân chính cần có; và cuộc đời người phụ nữ cũng chỉ cần một người như thế để dựa dẫm mà thôi. Có thể nói, Người tôi yêu không phải là một cuốn truyện quá xuất sắc, nhưng cũng không phải một cuốn tiểu thuyết mà khi đọc xong chẳng để cho bạn có chút cảm xúc vấn vương gì, hiển nhiên càng chẳng phải một cuốn sách khiến bạn đọc được vài trang đã phải bỏ đi hay drop giữa chừng. Là một câu chuyện có màu sắc tương đối thực tế, pha chút kịch tính, sủng vừa đủ, đau lòng vừa đủ, cũng khiến bạn bật cười, chưa kể thịt thà càng không thiếu. Là một cuốn truyện mà mình có thể tự tin đề cử bà con xa gần nhảy hố ạ! *** Nam nữ chính có thể nói là một dạng của thanh mai trúc mã. Chu Hiểm có hoàn cảnh gia đình không được tốt lắm, nhìn bề ngoài anh thô lỗ, bạo lực nhưng thực ra cũng là để bảo vệ mẹ và bản thân khỏi những lời đàm tiếu ác ý, khỏi sự kì thị của xã hội. Và cô bé Hứa Đường đã nhìn thấy những điểm tốt đẹp, mềm mại ẩn sâu bên trong con người cậu, người ta thường nói tình yêu rất dễ dàng xuất phát từ tình thương. Lớn lên, Chu Hiểm trở thành đàn anh một băng nhóm xã hội đen nho nhỏ, chuyên quấy nhiễu ở thị trấn nhỏ, trong một lần tình cờ, Hứa Đường đã có được cơ hội để tiếp xúc với anh, và rồi tìm cách để chứng minh anh không phải là người xấu như anh vẫn thể hiện, vì cô luôn tin tưởng anh không phải là người như thế. Review Người tôi yêu (2) Minh Khai Dạ Hợp là một tác giả khá yêu thích của mình, kì thực cũng chưa có cuốn nào của tác giả này khiến mình khắc cốt ghi tâm, điên đảo vì nó, nhưng các cuốn của bà đều thuộc dạng đọc ổn với văn phong súc tích, có chiều sâu, nhân vật có cá tính rõ ràng, cốt truyện chắc chắn; nên mỗi khi nhìn thấy tên tác giả là mình có thể bật chế độ auto nhảy hố mà không phải suy xét quá nhiều. “Người tôi yêu” của Minh Khai Dạ Hợp được edit tại diễn đàn Lê Quý Đôn. Kì thực, có một thời gian mà khi nhìn thấy truyện được edit ở đây là mình auto bỏ qua, không đọc; không có ý kì thị gì đâu mà thực sự gu chọn truyện của đa phần mọi người ở đấy không tốt lắm, sau đó thì edit lại khá ẩu, thường vấp rất nhiều lỗi. Nhưng rồi bạn biết đấy, khi bạn đọc quá nhiều và kho truyện edit ở các blog uy tín không đủ cung cấp cho bạn, bạn đành phải mắt nhắm mắt mở cho qua các thiếu sót, bớt khắt khe và chịu khó chọn lựa truyện hơn. Thôi thì, trong trăm quyển hẳn là cũng có thể túm được vài quyến đọc ok chứ. Và Người tôi yêu, chính là một trong số những cuốn đọc được đó! Truyện thuộc thể loại nữ truy mà mình yêu thích, mang màu sắc thực tế, có thể nói là đúng gu dạo gần đây của mình. Truyện cũng không dài, có 53 chương, đọc nhanh có lẽ chỉ một buổi tối là xong, nhưng văn phong súc tích nên vẫn mang đến đầy đủ cảm xúc trọn vẹn cho người đọc. Ngoài ra, truyện tuy gắn mác hắc bang nhưng đặc biệt lưu ý mọi người là nam chính của chúng ta chỉ là một đại ca băng nhóm nho nhỏ tại một trấn nho nhỏ nốt, sau này cũng hoàn lương, bối cảnh thực sự là không hề hoành tráng, không khói lửa đạn dược; mấy cái như đảo điên xã hội, một tay che trời càng đừng nói đến. Bạn nào ham hư vinh xin lập tức quay đầu đi ra. Nam nữ chính là Chu Hiểm và Hứa Đường. Hai người có thể nói là một dạng của thanh mai trúc mã. Chu Hiểm có hoàn cảnh gia đình không được tốt lắm, mẹ cậu vốn là người con gái xinh đẹp và bị một người đàn ông giàu có có vợ vừa lừa gạt vừa dụ dỗ ép buộc, đến khi sinh Chu Hiểm thì vợ cả xuất hiện, bị bỏ rồi lại còn bị mang tiếng xấu là gái bán hoa các kiểu. Hai mẹ con chuyển về sống gần nhà Hứa Đường. Chu Hiểm, bề ngoài dù thô lỗ, bạo lực nhưng thực ra cũng là để bảo vệ mẹ và bản thân khỏi những lời đàm tiếu ác ý, khỏi sự kì thị của xã hội. Và cô bé Hứa Đường đã nhìn thấy những điểm tốt đẹp, mềm mại ẩn sâu bên trong con người cậu, người ta thường nói tình yêu rất dễ dàng xuất phát từ tình thương, vì con gái luôn có bản năng làm mẹ trong người, và tình cảm của Hứa Đường dành cho Chu Hiểm, có lẽ cũng xuất phát một phần từ sự thương cảm đó. Lớn lên, Chu Hiểm trở thành đàn anh một băng nhóm xã hội đen nho nhỏ, chuyên quấy nhiễu ở thị trấn nhỏ Độ Hà nơi họ sống và trong một lần đàn em của anh trấn lột em gái hàng xóm của Hứa Đường, thì Hứa Đường, đã có thể có được cơ hội để tiếp xúc với anh, và rồi tìm cách để chứng minh anh không phải là người xấu như anh vẫn thể hiện, vì cô luôn tin tưởng anh không phải là người như thế. Tình yêu của hai người, là Hứa Đường tìm cách tiếp cận anh trước, nhưng hiển nhiên, Chu Hiểm lại cũng không phải dạng vừa, người ta dù sao cũng là đàn anh xã hội đen đó, anh mới là người tuyên bố quyền sở hữu, nắm quyền chủ động hết thảy về sau. Từ bá đạo ngang ngược ban đầu, rồi chuyển sang cưng chiều bảo hộ về sau, cuối cùng là đảm bảo cho cô một tương lai không phải lo cơm áo, một mái ấm gia đình hạnh phúc trọn vẹn; người đàn ông mà Hứa Đường yêu, rồi chịu bao nguy hiểm và phản đối của gia đình để có được ấy, chính là người đàn ông như vậy. Chuyện tình cảm của hai người được lồng ghép vào một vụ án kịch tính, đòi lại công lý và trả thù của Chu Hiểm và Hứa Đường. Vụ án cũng không quá rắc rối, nhưng theo mình là cũng đủ hấp dẫn và làm nền cho các tình tiết của truyện. Làm cột mốc giúp mạch truyện diễn biến hợp lý, giúp nam nữ chính thể hiện được bản lĩnh và tình cảm dành cho nhau. Phần khiến mình xúc động nhất truyện là khoảng thời gian khi nam nữ chính tạm rời xa nhau, nữ chính đi học, nam chính quyết tâm cắt đứt với quá khứ xã hội đen của mình và bắt đầu lập nghiệp để thực hiện lời hứa với cô, lời hứa bảo cô chờ anh và để có thể danh chính ngôn thuận, đường đường chính chính biến cô thành người phụ nữ của mình. Đó là một quá trình gian khổ vô cùng, đầy máu và mồ hôi, anh còn quyết tâm không liên lạc với cô, vì chưa có thành tựu thì cũng không có mặt mũi gặp cô kêu khổ. Thậm chí lúc đó, em trai Hứa Đường thấy anh lăn lộn liều mạng quá, còn khuyên nhủ anh, nhưng anh chỉ trả lời “Chị em đang đợi anh…anh không thể để cô ấy thất vọng được”. Truyện không có tiểu tam tiểu tứ. Vì cả hai người đã xác định là của nhau. Những người khác có xuất hiện, có theo đuổi thì sự xuất hiện ấy cũng không hề có ý nghĩa. Khi nữ phụ gặp nữ chính, cô ta tự đắc hỏi sao nam chính không giới thiệu cô ta với nữ chính (haha chắc nghĩ nam chính chột dạ không dám giới thiệu), nào ngờ nam chính trả lời “Sao tôi phải giới thiệu cô với cô ấy?” (ý là cô chẳng là cái quái gì cả để tôi phải giới thiệu cô với cô ấy, ít có đắng). Mình thích cách nam chính đánh đuổi nữ phụ đi. Anh trả lại toàn bộ ân tình anh nợ cô ta một cách hào phóng, chấp nhận chịu thiệt, vì không muốn người phụ nữ của anh phải bị ức hiếp hay khó chịu gì. Người đàn ông của Hứa Đường là như vậy. Người đó không biết nói ngọt, miệng lúc nào cũng nói lời đê tiện, trực tiếp, thô lỗ, nhưng là người thẳng thắn, không mập mờ, thuộc phái hành động, nói được làm được, đã nói là làm, mà cái phần nói được làm được đã hứa là làm này, mình nghĩ chính là phần quan trọng nhất mà một người đàn ông chân chính cần có; và cuộc đời người phụ nữ cũng chỉ cần một người như thế để dựa dẫm mà thôi. Có thể nói, Người tôi yêu không phải là một cuốn truyện quá xuất sắc, nhưng cũng không phải một cuốn tiểu thuyết mà khi đọc xong chẳng để cho bạn có chút cảm xúc vấn vương gì, hiển nhiên càng chẳng phải một cuốn sách khiến bạn đọc được vài trang đã phải bỏ đi hay drop giữa chừng. Là một câu chuyện có màu sắc tương đối thực tế, pha chút kịch tính, sủng vừa đủ, đau lòng vừa đủ, cũng khiến bạn bật cười, chưa kể thịt thà càng không thiếu. Là một cuốn truyện mà mình có thể tự tin đề cử bà con xa gần nhảy hố ạ! – Danci Phải nói là truyện này tuyệt cú mèo luôn!!!!!!! Truyện không yy nam chính và nữ chính. Hai nhân vật chính đều nhà nghèo, nam chính là lưu manh nổi tiếng của cả trấn. Hoàn cảnh của chị nữ chính có vẻ tốt hơn anh nam chính một chút là chị ấy có mẹ và em trai, còn bố thì bị tai nạn lao động “ngoài ý muốn”. Nam chính thì khó khăn hơn thế, có thẳng bố khốn nạn thích làm cái kiểu bám váy phụ nữ để leo lên làm quan to, đã có vợ rồi còn mê gái đẹp, bắt mẹ nam chính phải làm tình nhân, không được theo ý muốn thì huỷ hoại gia đình mẹ nam chính, buộc bà phải đồng ý. Nam chính trên danh nghĩa có ông bố giàu làm quan nhưng mà lại là con riêng nên cuộc sống cũng chả sung sướng gì, phải bỏ học đi theo con đường xã hội đen. Truyện này diễn biến truyện khá logic, nữ chính lúc cần mạnh mẽ thì mạnh mẽ, lúc cần yếu đuối thì nước mắt cứ tuôn rơi. Nam chính đặc biệt sợ nữ chính khóc, chị chỉ cần khóc là anh mềm nhũn ngay, không cứng lên nổi. Mình thích chị nữ chính cực kì vì chị ấy bướng nhưng bướng đúng lúc đúng chỗ, thông minh, gan dạ và hiểu chuyện, ko như một vài truyện mình đọc, nữ chính chỉ tổ làm vướng chân nam chính, bánh bèo không tả được!!!!! Anh nam chính thì không phải là người toàn năng, có tố chất của người lãnh đạo, trượng nghĩa, nói 1 là 1, đặc biệt là sạch, dù có bạn gái các kiểu nhưng mà cũng chỉ là bạn gái thôi, không phải là vợ. Anh yêu nữ chính thật lòng thật dạ, vì chị ấy mà rời khỏi bang đảng xã hội đen, ko phải tiền lúc nào rủng rỉnh, lúc đầu ra lập nghiệp còn phải đi chở hoa quả thuê, mãi 4 năm sau mới thành công lập thành công ty vận tải. Lúc đó nam chính mới đến gặp nữ chính, anh sợ chị sợ vết chém trên tay lúc xin rời khỏi tổ chức nên đeo găng tay da lúc đầu, xong thấy chị nữ chính không sợ thì không đeo nữa, thương thía không biết!!! Nói chung truyện ổn, dù thỉnh thoảng editor đánh chữ hơi sai tí nhưng không ảnh hưởng đến cục diện chung, các bạn cực khổ edit truyện cho đọc là tốt rồi, mình ko dám đòi hỏi nhiều. – Thịt Nướng Mời các bạn đón đọc Người Tôi Yêu của tác giả Minh Khai Dạ Hợp.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Chờ Đến Khi Gió Êm Sóng Lặng - Toan Giác Cao
“Chờ đến khi gió êm sóng lặng” là một câu chuyện rất “đời”. Hiện thực tàn khốc, không cho người ta một lối thoát nào. Nhưng đó cũng chính là bản chất của cuộc sống, con người muốn tồn tại cần phải tự mình vươn lên, tự mình tìm thấy lối đi, hoặc giả, tìm được người dẫn lối cho chúng ta. Trên đời này có rất nhiều Giang Thủy, sẽ bị cám dỗ, sẽ vì hoàn cảnh khắc nghiệt mà chọn sai con đường. Nhưng mỗi Giang Thủy cũng sẽ gặp được một Dương Mai, chấp nhận con người thực sự của anh, dùng tình yêu rực rỡ như cầu vồng của mình để sưởi ấm cho anh. Vì vậy, nếu gặp được rồi, xin người hãy trân trọng. *** Ánh nắng chói chang mùa hè không rực rỡ bằng em. Ngày đó, tháng đó, năm đó, em mang theo tình yêu, soi sáng cuộc đời tăm tối của anh. Chào em, Dương Mai. Anh là Giang Thuỷ. Dương Mai là một cô gái hợp thời, xinh đẹp, có tiền và cá tính. 25 tuổi và một mối tình kết thúc thảm hại vì bị lừa cả tình lẫn tiền, Dương Mai cảm thấy cuộc đời không có gì phải hối tiếc. Yêu thì cứ yêu thôi, không được nữa thì chấm dứt, một cái quay đầu cũng không muốn cho người kia. Chính vì quan điểm phóng khoáng như vậy, ngày đầu tiên Dương Mai gặp Giang Thủy ở trường dạy lái xe, cô biết mình đã tìm được “con mồi” tiếp theo. Giang Thủy đẹp trai, nam tính và rắn rỏi. Anh trầm tĩnh, nếu có thể không cần nói chuyện thì nhất định sẽ không nói. Nhưng dù sao cũng là thầy dạy lái xe, vài câu trao đổi cùng học viên vẫn phải có. Thế nên, Dương Mai câu được câu chăng, vừa dụ vừa dỗ khiến anh bắt buộc phải tiết lộ một vài thông tin với cô. Cuối cùng, Dương Mai kết luận, Giang Thủy này cô nhất định phải có được. Không vì điều gì khác, chỉ vì cảm giác khi ở cùng anh. Từ những sinh hoạt ngày thường của Giang Thủy, Dương Mai nhận ra được, anh rất nghèo. Ăn uống tiết kiệm, chỉ tiêu xài cho những nhu cầu vô cùng cấp thiết. Nhưng cô không để ý, bởi vì cô có tiền. Không phải là kiểu có tiền thì có thể lấn lướt người khác, mà là kiểu, vì em có tiền nên không cần anh nuôi.Anh cứ yên tâm mà yêu em, thế là đủ rồi. Nhưng hiện thực cuộc sống không đơn giản như vậy, đặc biệt là người có hoàn cảnh thê lương như Giang Thủy. Gần ba mươi năm sống chỉ để trả ơn, hay nói đúng hơn là trả nợ, Giang Thủy vốn luôn nghĩ rằng anh sẽ chẳng bao giờ có tâm trí để mà yêu đương, còn là yêu đương với một cô gái hoàn hảo như Dương Mai. Anh quá bận, bận làm lụng kiếm tiền, bận nghĩ cách tiếp tục sinh tồn. *** Giang Thủy khập khiễng rời khỏi bệnh viện. Có người qua đường dùng ánh mắt khác thường nhìn anh, anh cũng không để ý. Có mấy bà bác đã bắt đầu khe khẽ nói nhỏ sau lưng, suy đoán cái chân kia của anh là vì sao mà què. Kỳ thật thời điểm anh đi bộ về đến nhà, đau nhức trên đùi đã hoàn toàn biến mất. Vốn dĩ chỉ là bởi lúc nhảy khỏi cửa sổ ngã xuống tạo ra cảm giác đau ngắn ngủi. — Anh nhảy khỏi cửa sổ bệnh viện. Khi đó tình huống khẩn cấp, mẹ Dương đã sắp tới cửa, anh e là trốn không thoát. Sau đó, trước ánh mắt hứng thú bừng bừng của Dương Mai anh chơi một hồi “soái”. Đương nhiên, là không chơi đủ “soái”, bằng không cũng sẽ không thành què. Nhiều ngày nay, anh cùng Dương Mai gặp nhau có vẻ thần bí lại khẩn trương, giống như hai người lén lút gặp mặt, nơi chốn cẩn thận lưu ý. Loại trạng thái tập trung tinh thần cao độ này, làm anh có đôi khi sẽ thiếu ngủ. Anh về nhà chính là đi ngủ bù, anh tính ngủ đến khi trời đen kịt, hai ngày sau lại ra ngoài, đến lúc đó lại đi một chuyến vào phố cổ, có một món ăn mới sắp đưa ra thị trường, anh muốn mua một cân mang cho Dương Mai nếm thử. Thời gian anh ở Bắc Kinh, tiểu khu nơi anh ở vẫn yên lặng lãnh đạm như cũ, mùa hạ mới lộ ra những góc nhọn, tiểu khu an tĩnh giống như một bức họa. Người trong họa lẳng lặng đứng bên bờ sông tối đen, chờ anh đi qua, người nọ mới sâu kín quay đầu lại. Gương mặt này rất quen thuộc, nhưng lại khiến Giang Thủy cảm giác dường như đã có mấy đời. “Anh biết tôi tới làm gì.” Giang Thủy gật gật đầu, rất hoà bình mỉm cười, lơ đãng thấy băng dán trên thái dương người đối diện, hỏi: “Cái trán của cậu làm sao vậy?” Hắn chẳng hề để ý mà đáp: “Còn có thể như thế nào, mệnh đấy. A, thời điểm anh huy hoàng chị Vân yêu anh nhất, thời điểm anh nghèo túng chị Vân cũng yêu anh nhất. Đây là cái gì? Đây là mệnh!” Giang Thủy nhấp môi: “Cậu là đàn ông thế nào còn không đánh lại phụ nữ?” “Phi! Đó là tôi không thể đánh trả!” “À.” Giang Thủy né qua hắn, nhắm thẳng hướng cửa sắt đi. Móc ra chìa khóa mở cửa, người phía sau đuổi theo, không vào cửa, chỉ giữ anh lại. “Tôi cũng lười phí miệng lưỡi với anh, đi, Bắc Kinh cần anh.” Giang Thủy tránh tránh, dễ như trở bàn tay ném hắn ra. “Có ý gì?” Giang Thủy bình tĩnh mà lắc đầu: “Tôi không tính quay lại.” “?” Khó có thể tin mà nhìn anh chằm chằm, như là chưa từng nghĩ tới chuyến này sẽ gặp chuyện khó dễ. Trong ngắn ngủi đối diện, Tóc đỏ lại trì độn, cũng có thể cảm giác được chỗ nào không giống, nếu trước kia hắn có thể sử dụng tiền tài để hấp dẫn người đàn ông này, thì bây giờ, dường như không thể. Suy nghĩ trong chốc lát, hắn hỏi Giang Thủy: “Không bao giờ trở lại Bắc Kinh?” Giang Thủy nhìn hắn, không nói gì. Bắc Kinh với anh mà nói vốn chính là tha hương, đâu ra cách nói “Trở lại”? Bất quá, anh đích xác không tính toán đến Bắc Kinh. Nếu có người chú định cả đời bình đạm, thì anh có nhảy nhót thế nào cũng nhảy không khỏi vòng tròn mà trời cao đã sớm tạo ra cho anh. Đây là bất công sao? Không, đây là ban ân. Mỗi người đều có nhân sinh quỹ đạo thuộc về chính mình, thiên nhiên lớn như vậy, núi là núi, sông là sông, gió là gió, hoa là hoa. Vĩ nhân sống trong hoa tươi vỗ tay, phàm nhân sống trong củi gạo mắm muối. Mời các bạn đón đọc Chờ Đến Khi Gió Êm Sóng Lặng của tác giả Toan Giác Cao.
Thề Nguyền - Tắc Nhĩ
Không biết nhà mình có nhiều người đọc truyện này chưa? Mình đi qua nhiều diễn đàn, hội nhóm ngôn tình review, confession các kiểu nhưng chưa thấy truyện được đề cử bao giờ, cảm thấy rất tiếc vì đây là 1 trong những truyện hiếm hoi mình có thể đọc đi đọc lại mà vẫn thấy rung động trong từng tình tiết, câu chữ. Lần đầu mình mạnh dạn đề cử, nếu truyện không hợp với khẩu vị của ai cũng mong đừng ném đá hay ghét bỏ, vì "Thề nguyện" thực sự là truyện mình thích nhất, theo quan điểm cá nhân.  Truyện kể ở ngôi thứ 3 nhưng đi theo vai của nam chính. Hầu hết ngôn mà mình từng đọc nếu không phải ở ngôi thứ nhất của nữ chính thì cũng thứ 3 nhưng vẫn focus nữ. Nam chính truyện này phải nói thực sự tuyệt nên focus vào vai anh ấy khiến mình đọc rất thỏa mãn.   Mở đầu truyện, nam chính - Thanh Huyền - là đồ đệ nữ chính, chỉ biết mình được sư phụ cứu vớt, đưa về Yên Sơn chăm sóc, tu luyện từ nhỏ. Chuyện khổ sở, đau lòng trong kiếp này và nhân quả từ chín kiếp trước chàng đều đã quên. Lúc nhỏ chàng đã từng ngộ nhận mà lo sợ sư phụ nuôi mình là để làm thuốc bổ song tu, hoang mang bỏ trốn, để rồi được sư phụ cứu ra từ hiểm nguy mà vẫn ngây ngô: - “Sư phụ, người nhìn đi, con còn chưa phát dục hoàn toàn, chuyện dùng thân báo đáp con chết cũng không làm được.” Sư phụ chỉ nhìn hắn nói: “Vậy đợi khi nào phát dục hoàn toàn rồi nói tiếp.” Hắn “mặt đẫm lệ nhòa, nói không nên lời.” *** Hơn một ngàn năm qua, kể từ khi hắn bắt đầu nhớ lại chuyện cũ, hắn vẫn không dám ngủ, vì chỉ cần nhắm mắt lại hắn sẽ nhìn thấy cảnh tượng thảm thiết nàng moi tim trả hắn. Nhưng điều làm hắn càng tự trách mình hơn là nàng lặng lẽ hồn phi phách tán ngay bên cạnh hắn thế mà hắn còn ngủ say sưa không hay biết gì, thậm chí còn tự cho rằng nàng sống rất ổn. Với hắn mà nói, những năm qua ngủ là một nỗi đau hắn không bao giờ dám chạm tới, càng đừng nói là nằm mơ. Hơn nữa, lúc trước hắn nằm mơ cũng từng chứng kiến thảm cảnh nàng người chết hồn tan. Nhưng hôm nay, hắn đang mơ thật rồi ư? Mà nàng lại xuất hiện trong giấc mơ của hắn thật… Cảnh trong mơ là một biển hoa hướng dương rộng lớn vô bờ… Gần như xuất phát từ bản năng, hắn muốn vội vàng chạy tới, ôm nàng thật chặt vĩnh viễn không rời xa. Nhưng lúc này hắn chỉ có thể cứng đờ tại chỗ, không thể cất một bước nào. Hắn do dự, ngập ngừng, bàng hoàng, lưỡng lự… Hắn không tin cảnh tượng trước mắt, hắn sợ nàng chỉ là một giấc mơ, vừa chạm vào sẽ vỡ tan. ‘Thanh Huyền’ dường như có thể hiểu thấu tâm tư hắn, nhìn theo bóng người áo đỏ đứng trong biển hoa hướng dương, giải thích với Bình Sinh: “Đúng vậy, đây là giấc mơ của ngài.” Dừng một lát, ‘Thanh Huyền’ thở dài: “Có lẽ chính ngài cũng không biết, ngài đã tạo nên một đồi hoa hướng dương trong mơ vì người, có lẽ trong khoảng hai ngàn năm qua những đóa hoa đó chưa bao giờ héo tàn.” ... Mời các bạn đón đọc Thề Nguyền của tác giả Tắc Nhĩ.
Bảo Mẫu Rất Bận - Giản Đơn Đích Bôn
“Đời trước Hách Đằng bị bạn tốt lừa tiền lừa sắc lừa mất giác mạc, cuối cùng chết. Xem ra, quá dốc lòng vì người khác là không đúng, sống lại rồi, cậu quyết định tránh xa cuộc sống trước đây, giấu trái tim mình đi.”(*) Sau khi sống lại, việc đầu tiên Hách Đằng làm là tìm một công việc mới, tránh xa những “người tốt” đã bắt tay hãm hại mình ở kiếp trước. Hách Đằng tìm tới tìm lui, cuối cùng tìm được một công việc vô cùng phù hợp: an toàn lại lương cao, hơn nữa năn nỉ một chút là có luôn chỗ ở rồi! Công việc mới rất hời của Hách Đằng chính là làm bảo mẫu :v Hơn nữa còn là làm bảo mẫu cho... một chú chó. Nghe qua thiệt là an nhàn sung sướng. ♡(ŐωŐ人) Nhưng chăm sóc cho một chú chó… nghe qua thì đơn giản, thực tế thì chẳng đơn giản chút nào. Bởi vì đó không phải là chó bình thường, là chó quý tộc. Hơn nữa nó thực sự rất là… chảnh chó.  Chó quý tộc tên gọi là Đại Bảo, ba đẹp trai của Đại Bảo tên là Tô Dật Tu. “Đại Bảo đã được huấn luyện, bản thân nó không thích há miệng, dù là lúc chạy bộ cũng không muốn, Đại Bảo là chó thuần chủng, nó biết bản thân nó rất cao quý, há miệng sẽ làm nó cảm thấy mình là con chó, cho nên không thè lưỡi thở.” “Chó như Đại Bảo có bao giờ để ý chuyện chó khác sủa mình đâu, căn bản là khinh thường.” “Nó càng mặc kệ thì chúng nó sủa càng hăng.” Hách Đằng cười nói: “Đại Bảo nhà anh hoàng tử quá. Nhưng mà tôi nhớ rồi, nếu muốn đi dạo ban ngày thì phải đến sáu giờ.” “Đúng.” “Buổi tối còn phải đi thêm lần nữa.” “Đúng vậy. Đến tối thì có thể đi lâu một chút. Nếu ít người thì có thể cho nó chạy một lát.” “Vậy nó ở trong nhà không chán sao?” “Có máy chạy bộ và tivi rồi.” Được rồi. Chó nhà có điều kiện mà.”(*) __ Vậy đó, Hách Đằng sống lại, làm bảo mẫu cho một chú chó, cuối cùng thành luôn ba nhỏ của nó, chung chăn chung gối với ba lớn làm nên chuyện đại sự đời người. :v Nói ra thì, mối tình của Tô Dật Tu và Hách Đằng có công rất lớn của Đại Bảo. Đại Bảo là một con chó có huyết thống vô cùng cao quý, Tô Dật Tu coi nó như con, lại không thể 24/24 chăm sóc nó, bần cùng hết cách nên mới phải đăng tuyển bảo mẫu.  Thế nhưng trước khi Hách Đằng tới, anh chưa tìm được ai hợp ý. Người thì lơ là chăm sóc Đại Bảo, người lại lén lút ngược đãi nó, thậm chí vì Đại Bảo quá quý hiếm nên còn có nguy cơ bị người ta bắt đi… Đại Bảo lại không thích người lạ, khó hòa hợp với Đại Bảo chính là khó hòa hợp với Tô Dật Tu. Thế nhưng Đại Bảo lại không bài xích Hách Đằng. Hách Đằng hơi ngốc chút, nhưng đối xử với bố con nó rất tốt. Đại Bảo hài lòng. Hách Đằng nấu ăn rất ngon, nó cũng được hưởng lộc ăn. Đại Bảo hài lòng. Tô Dật Tu cũng cảm thấy Hách Đằng không tệ, thật thà lại ngốc nghếch đến đáng yêu. Tô Dật Tu hài lòng. Nấu ăn ngon, đối xử tốt với bố con anh. Tô Dật Tu hài lòng. Hách Đằng kiếp trước chết oan, nên kiếp này gặp được người tốt và chó tốt cảm thấy vô cùng hoan hỉ.:v Hách Đằng thường đay nghiến trong đầu “nhiều người là người mà không bằng một con chó!”, “chó vẫn tốt hơn một số người”... đại loại vậy.  Thế nhưng cậu không mang năng lượng tiêu cực mà luôn lạc quan vui vẻ, muốn bắt đầu một kiếp sống mới. Nói Hách Đằng đã mang tới nguồn sáng mới cho cuộc sống “gà trống nuôi con” của Tô Dật Tu cũng chẳng sai.  Hách Đằng và Tô Dật Tu cùng ở trong một căn nhà, lại có thêm đứa con trai Đại Bảo, lửa gần rơm lâu ngày cũng bén; cuối cùng Tô Dật Tu phát hiện ra, không biết từ bao giờ, Hách Đằng đã chiếm cứ một vị trí vô cùng quan trọng trong lòng anh. Hách Đằng cũng phát hiện ra một điều mà đời trước mình không hề biết: Hóa ra mình thích đàn ông, mà đối tượng cậu thích chính là Tô Dật Tu. Vậy là hai người thuận lí thành chương, trở thành một đôi phu phu ân ái hạnh phúc. Và tháng ngày “ăn giấm” của Tô Dật Tu bắt đầu. :vTrước khi xác định tình cảm, trong lòng Tô Dật Tu, Đại Bảo là nhất, Đại Bảo không thể bị đói, không thể bị đau, không thể bị thương. Thế nhưng sau đó… Ảnh lại có suy nghĩ, hay là thiến Đại Bảo luôn cho rồi. =]] __ “Chà giày sạch sẽ rồi dựng lên tường phòng tắm cho ráo, chà chỗ ướt trên ống quần Tô Dật Tu trước, vừa chà Hách Đằng vừa nghĩ đến Đại Bảo lúc đó, lại thấy buồn cười, dễ ghét thật, nhưng mà, nó cũng vì bảo vệ mình mà, Đại Bảo đáng yêu như vậy làm sao mà không thích cho được? “Giặt đồ cho anh hạnh phúc vậy sao.” Tô Dật Tu đột nhiên cất tiếng. Hách Đằng đã quen với thói tập kích của anh rồi, phản ứng nhẹ hơn trước nhiều, “Đừng tự đa tình, em đang nghĩ tới Đại Bảo.” Tô Dật Tu đi ra sau lưng Hách Đằng ôm lấy cậu, “Em như vậy, anh đành phải thiến Đại Bảo thôi.” “Nói bậy, anh nghĩ lung tung gì vậy!” “Nhưng mà em tốt với Đại Bảo như vậy, Đại Bảo cũng tốt với em, nói thật ra, mỗi lần nhìn thấy anh vừa vui vừa khó chịu.” Tô Dật Tu vắt người lên vai cậu, “Em nói xem sao mà anh lắm chuyện quá vậy?”(*) ... “Nhưng mà sau này ra ngoài đừng nhìn chằm chằm con gái nhà người ta, lỡ người ta đòi em chịu trách nhiệm thì sao.” “Không thể nào, nhìn một cái thôi mà.” Hách Đằng cầm lấy quần áo của Tô Dật Tu để cạnh bồn nước, “Hơn nữa đâu phải em chỉ nhìn con gái.” “Trai cũng đừng nhìn.” “Ngoài đường không gái thì là trai, em không nhìn thì nhắm mắt đi à.”(*) __ “Bảo mẫu rất bận” là một câu chuyện rất hay, nhẹ nhàng hài hước, đáng yêu đến quắn tim. Mình thích Hách Đằng tốt bụng, Tô Dật Tu chín chắn, Đại Bảo chảnh chó, thích cách họ từ từ tiếp nhập và hòa hợp vào thế giới của nhau. Sự thật chứng minh người tốt thì luôn được đền đáp các bạn ạ. Kiếp trước Hách Đằng chết tức tưởi không ai hay, kiếp này lại gặp được Tô Dật Tu và Đại Bảo, nhân sinh có thể gọi là mỹ mãn rồi. ʕ·ᴥ· ʔ  Truyện sau này còn phát triển đến đoạn Đại Bảo bị bắt cóc nè, phối giống cho Đại Bảo nè, chuyện thất tình của Tráng Tráng (chú chó thích Đại Bảo nhưng oái oăm thay lại là chó đực =]]), chuyện Tô Dật Tu báo thù hộ Hách Đằng hai người bạn đã đẩy cậu vào chỗ chết kiếp trước nữa. Phải nói thực là kiếp trước số Hách Đằng quá xui mới vướng phải hai tên đó :v một tên bị bệnh thần kinh cuồng khống chế, một tên thì thích tận hưởng việc bị khống chế (giống S và M ấy). Chỗ này có twist khá thú vị, đọc truyện để biết thêm chi tiết nha. Mình sẽ không spoil cho thêm phần bí ẩn. =]] Tóm lại, mình có recommend “Bảo mẫu rất bận” không? Có! Highly recommend luôn nha! Truyện đáng yêu cực, các bé động vật cũng đáng yêu nữa. Những bạn nào thích truyện ngọt sủng thì không nên bỏ qua đâu ạ. ^^ Mời các bạn đón đọc Bảo Mẫu Rất Bận của tác giả Giản Đơn Đích Bôn.
Khó Có Được Tình Yêu Trọn Vẹn - Sư Tiểu Trát
Thật sự rất khó để kiếm được một người em yêu, mà người ấy cũng yêu em. Đấy là một loại hạnh phúc đơn thuần mà đáng quý.  Từ khi tốt nghiệp đại học đến năm 26 tuổi, Mục Táp làm bạn Cảnh Chí Sâm 4 năm, giúp anh gây dựng sự nghiệp, quan tâm chăm sóc anh những lúc ốm đau, dành hết tình cảm của mình cho anh. Cảnh Chí Sâm biết rõ Mục Táp thích mình nhưng lại không hề coi trọng tình cảm của cô, đối xử với cô như một con rối bị anh khống chế trong lòng bàn tay. Anh khi gần khi xa, lúc thì tỏ ra thân mật như người yêu, lúc lại xa lánh cô như người lạ. Anh thích kiểu con gái năng động hoạt bát chứ không phải kiểu phụ nữ dịu dàng chín chắn như cô, và anh tưởng rằng cô sẽ luôn ở đó chờ anh dù anh có đi xa đến đâu đi chăng nữa. Nhưng anh đã lầm.   Ngày Cảnh Chí Sâm đến nhà Mục Táp ra mắt cha mẹ cô với tư cách người yêu của em gái cô, cô đã quyết định chấm dứt tình yêu đơn phương ngu ngốc đến buồn cười của mình đối với người đàn ông ấy. Cô đồng ý thay em gái gả cho Tống Vực – con trai của một gia đình giàu có và quyền thế đã bỏ tiền giúp đỡ cha cô thoát khỏi cảnh tù tội do phá sản. Mục Táp làm vậy không phải vì yêu thương đứa em gái cùng cha khác mẹ vô tâm ích kỷ – cô chỉ là không muốn nhìn thấy gia đình tan nát, và cô cũng muốn cho mình một cơ hội tìm hiểu một người đàn ông khác, biết đâu anh ấy lại là người đàn ông của đời cô?  Lần đầu gặp, Mục Táp khá bất ngờ vì Tống Vực không hề giống với những gì cô nghe kể về anh, rằng anh rất nóng tính, bạo lực, đến mức từng đi tù vì đánh người. Ngược lại, anh rất chín chắn, lịch thiệp, ôn hòa, nhưng luôn khiến cô cảm thấy xa cách bởi anh không thật sự mở lòng với ai. Ngay từ những ngày mới quen, anh đã luôn tỏ ra là một người chồng bao dung và có trách nhiệm, chiều chuộng cô như công chúa, khiến cô dần dần đánh mất trái tim mình. Dù biết rõ anh không yêu mình nhưng cô tự nhủ, không sao, chỉ cần anh đối tốt với mình, chỉ cần mình yêu anh là đủ. Nhưng càng yêu anh, cô lại càng trở nên tham lam: cô không thể chịu nổi việc anh không yêu mình, và nhất là việc anh dường như vẫn còn vương vấn với người cũ. Bằng trực giác của phụ nữ, Mục Táp nhận ra chồng mình và người chị dâu trẻ đẹp góa chồng Mạc Tử Tuyền từng có tình cảm với nhau, nhưng vì lí do nào đó mà chia tay. Mạc Tử Tuyền luôn tìm cách quyến rũ Tống Vực, phá hoại hình ảnh của Mục Táp trong mắt mẹ chồng, cũng như khơi mào xung đột giữa hai vợ chồng Mục Táp. Lại nói đến Cảnh Chí Sâm, sau khi Mục Táp gả cho Tống Vực anh mới dần dần nhận ra cô mới là người con gái đáng để anh yêu, nhưng lúc đó đã quá muộn. Cô không còn yêu anh nữa, thậm chí còn có phần ghét anh bởi anh từng đùa bỡn với tình cảm của cô. Trước thái độ cương quyết của Mục Táp, Cảnh Chí Sâm vẫn không ngừng dây dưa làm phiền cô, gián tiếp tạo điều kiện cho Mạc Tử Tuyền bôi nhọ hình ảnh của cô trong mắt mẹ chồng. Tuy Mạc Tử Tuyền và Cảnh Chí Sâm luôn ra sức chia rẽ Mục Táp và Tống Vực nhưng thực ra nguyên do chính dẫn đến sự gần mặt cách lòng giữa họ, và sau nữa là mâu thuẫn đỉnh điểm khiến Mục Táp đề nghị ly hôn, chính là việc cô yêu anh quá nhiều, mà anh lại không thể thỏa mãn nhu cầu tình cảm của cô. *** Mục Táp những tưởng thời gian này, Tống Vực sẽ bận rộn để chuẩn bị cho buổi ra mắt trò chơi sắp tới. Nào ngờ, anh khá nhàn rỗi, ngày chủ nhật còn ngủ tới trưa trờ trưa trật. Sau đó, anh thức dậy ăn qua loa bữa sáng muộn, rồi thủng thẳng cầm cái siêu đi tưới nước cho vườn hoa. Mục Táp tỏ vẻ nghi hoặc: “Hôm nay anh không đến công ty sao?” “Đến công ty làm gì?” “Thì kiểm tra, xem xét việc chuẩn bị ra mắt trò chơi mới, thử nghiệm chương trình, hoàn thiện các khâu quảng cáo và marketting…Cả khối việc để làm đấy chứ.” “Mấy việc đó thì giao cho các bộ phận chuyên môn phụ trách. Mỗi người đều có chức trách của riêng mình. Nhiệm vụ của anh đã hoàn tất. Hôm nay lại là chủ nhật, anh có quyền được nghỉ xả hơi.” “Nghĩa là hôm nay anh rãnh nguyên ngày?” “Ừm, cả ngày hôm nay dành trọn cho em đấy.” Tống Vực xoay người về phía cô, phủi phủi hai tay vào nhau. Mục Táp lại gần anh, ôm lấy cổ anh: “Vậy hôm nay chúng ta đi đâu chơi? Xem phim, đánh tennis, chạy xe quanh hồ, dạo phố….chẳng gì mới mẻ cả! À, chúng ta ghé nhà sách đi. Dạo gần đây, em quên bẵng luôn việc đọc sách.” Tống Vực véo nhẹ đôi má hồng, cất giọng lười nhác: “Ok.” Hai vợ chồng lái xe đi đến hiệu sách lớn nhất nằm ở phía Đông thành phố H, Tống Vực chọn sách tham khảo ở lầu một, Mục Táp thì lên lầu hai – nơi bày bán đủ loại tiểu thuyết. Cô đứng trong góc khuất, chăm chú xem quyển tiểu thuyết tình cảm. Mãi đến khi bên tai vang lên giọng nói quen thuộc, cô choàng tỉnh, đặt quyển sách vào kệ, tiến lên trước hai bước. Thông qua khoảng cách giữa các kệ sách, cô nhìn thấy bóng dáng Cảnh Chí Sâm. Đứng cạnh anh ta là cô gái trẻ xinh đẹp có nụ cười tươi tắn, mái tóc xõa ngang vai. Cô gái cầm một quyển sách, nhìn anh ta và nói: “Truyện này hay lắm, em đề cử anh nên xem.” ... Mời các bạn đón đọc Khó Có Được Tình Yêu Trọn Vẹn của tác giả Sư Tiểu Trát.