Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Tú Tài Gia Tiểu Kiều Nương

Bất ngờ xuyên không, sinh hoạt gian nan, cha mẹ mất sớm, còn hai ấu đệ. Chỉ chừng đó chữ cũng đủ tóm gọn tình cảnh hiện tại của Tống Tân Đồng. Cô không ngờ rằng khi đi công tác lại gặp tai nạn giao thông sau đó xuyên về cổ đại trong một thân thể cũng tên là Tống Tân Đồng. Có điều thiếu nữ này năm nay mười bốn, còn có ba tháng nữa là mười lăm,. Vốn là trưởng tỷ trong nhà, cho nên từ khi phụ thân qua đời, nàng liền gánh trách nhiệm chiếu cố hai ấu đệ song sinh. Hiện tại thân phận là trưởng tỷ, áp lực chính là động lực. Không có biện pháp, chỉ có thể xắn tay áo lên kiếm tiền nuôi gia đình ăn cơm no. Xây nhà sửa phòng, mọi chuyện càng lúc càng hài lòng Tống Tân Đồng mới phát hiện thế nào lại có nhiều bà mối tới cửa vậy? Rơi vào đường cùng bèn tìm Lục tú tài trong thôn: “Ngươi phụ trách xinh đẹp như hoa, ta phụ trách kiếm tiền nuôi gia đình." *** Tống Tân Đồng bị đánh thức, đầu âm ỉ đau làm cho nàng không cách nào suy nghĩ, biểu tình đờ đẫn nhìn mái nhà cỏ tranh bị hở. Âm thanh mặc dù đã được tận lực hạ thấp nhưng vẫn truyền rõ ràng vào trong tai Tống Tân Đồng. “Ca ca, đệ* đói”. Một thanh âm non nớt vang lên. [*: Chỗ này gốc là “ta” nhưng mình chỉnh lại là “đệ” cho nó cổ trang với dễ thương hơn nhé vì bé này là em.] Một thanh âm non nớt khác cũng vang lên theo: “Tỷ còn chưa có tỉnh.” “Có phải tỷ sợ uống thuốc đắng cho nên mới vẫn ngủ hay không?” “Tỷ mới không giống ngươi đâu! Sợ uống thuốc đắng.” “Đệ mới không sợ đâu.” Tống Tân Đồng quay đầu lại nhìn hai đứa nhỏ gầy còm đang ngồi ở bên giường với mình, một tiểu hài tử trông khỏe mạnh hơn chút trong hai đứa làm ra vẻ vỗ vỗ đầu đệ đệ: “Mới là lạ, lần trước là ai khóc không uống thuốc đắng.” Tiểu hài tử vẻ mặt đau khổ, thân thể không tự chủ được run rẩy: “Kia thật sự rất đắng, đắng đến đệ đều muốn khóc.” “Rõ ràng là ngươi khóc, xấu hổ xấu hổ.” “Ca ca ngươi hư!” Nghe hai đứa bé nói nói chuyện, Tống Tân Đồng cuối cùng nhận rõ hiện trạng-Nàng trên đường đi công tác gặp tai nạn giao thông tới địa phương không rõ này. Nguyên chủ cũng tên là Tống Tân Đồng, năm nay mười bốn, còn ba tháng nữa liền mười lăm, là trưởng tỷ trong nhà, từ một năm trước sau khi cha bệnh chết liền gánh trách nhiệm chiếu cố hai ấu đệ song sinh. Nguyên chủ tuy cũng là người chịu khó tài giỏi nhưng là ngày qua trong nhà vẫn chống không bằng những ngày cha đang còn. Cặp song sinh bây giờ đã đầy năm tuổi nhưng thân hình lại giống như chỉ ba, bốn tuổi. Có thể tưởng tượng ra trong một năm này có biết bao nhiêu khổ sở. Vài mẫu duy nhất trong nhà đều lần lượt bán khi chữa bệnh cho cha, lại còn thiếu mười mấy lượng bạc. Đáy lòng nguyên chủ sốt ruột, thường đi vào làm công trong phòng giặt hồ ở nội thành, mệt lử một ngày cũng chỉ kiếm vài đồng. Hôm kia trên đường về mắc mưa, nhiễm phong hàn lại không nỡ đi lấy thuốc nên tùy tiện tìm thảo dược thường dùng giải lạnh ở trên núi, không nghĩ tới thuốc này không đúng bệnh. Càng dùng bệnh càng phát ra nghiêm trọng, có thể nguyên chủ dùng thuốc cuối cùng đi đời nhà ma, lúc này mới tiện nghi cho Tống Tân Đồng. Tống Tân Đồng nhìn gian phòng vắng vẻ rách nát này, lại nhìn hai đệ đệ gầy yếu thở dài một hơi thật sâu. Hai đứa bé nghe thấy tiếng thở dài lập tức quay đầu nhìn về phía Tông Tân Đồng, hai mắt có thần quay tròn chuyển động, mừng rỡ hô lớn: “Tỷ, tỷ tỉnh rồi, hù chết đệ và Tiểu Bảo.” “Tỷ, có phải ngươi và cha sợ uống thuốc đắng như nhau nên mới bất tỉnh?” Tiểu đệ vẻ mặt ngờ nghệch hỏi. Đại đệ vỗ đầu tiểu đệ, vẻ mặt ghét bỏ lắc đầu sau đó giống như tiểu đại nhân từ trên giường tuột xuống: “Tỷ đã tỉnh vậy nhanh uống thuốc” Nói xong bưng chén thuốc đen như mực đưa cho Tông Tân Đồng. Tống Tân Đồng nhìn thuốc này so với mực tàu còn đen hơn, thở ra một hơi dài: “Đại Bảo, tỷ khỏi bệnh rồi, không cần uống thuốc.” Đại Bảo có chút do dự quan sát nàng. Tiểu Bảo di chuyển cái mông nhỏ ngồi vào bên người Tống Tân Đồng, vẻ mặt nghiêm túc hỏi: “Tỷ, có phải tỷ sợ uống thuốc hay không?” Đương nhiên rồi, nhưng nàng sao có thể trả lời như vậy! Tống Tân Đồng chống thân thể suy yếu ngồi dậy, sờ sờ búi tóc Tiểu Bảo: “Tiểu Bảo ngươi xem, tỷ có phải khỏe rồi hay không? “Thực sự khỏe rồi?” Tiểu Bảo càng đơn tuần, mắt lấp lánh nhìn nàng: “Tỷ, đệ đói bụng, bụng đều đã kêu rột rột nửa ngày.” Đại Bảo hoài nghi nhìn Tống Tân Đồng: “Tỷ, tỷ thật sự khỏe rồi?” “Thực sự khỏe rồi, không tin đệ sờ sờ ở đây còn nóng hay không?” Tống Tân Đồng từ trí nhớ của nguyên chủ lúc bị bệnh biết Đại Bảo vẫn sờ cái trán của nàng. Đại Bảo vươn tay nhỏ bẩn thỉu sờ sờ trán Tống Tân Đồng, nhếch mép cười rộ lên: “Thực sự không nóng.” “Đương nhiên không nóng, đã khỏe rồi, không cần uống thuốc” Tống Tân Đồng xuống giường, kéo tay Tiểu Bảo chậm rãi đi ra ngoài: “Tiểu Bảo đói bụng, muốn ăn cái gì? “Muốn ăn trứng gà” Tiểu Bảo lớn tiếng nói. Đại Bảo trừng mắt liếc Tiểu Bảo một cái, hai quả trứng kia là Thu bà bà đưa cho tỷ bồi bổ thân thể. Tiểu Bảo rụt đầu lại, nuốt một ngụm nước bọt, cậu thật sự rất muốn ăn trứng mà. Tống Tân Đồng lật lại ngăn tủ trong phòng, bên trong vắng vẻ, sạch sẽ muốn chết, liền một cái bàn cũng không có*[Gốc là ‘liên trộm dầu bà’ nhưng không biết nó là cái gì nên m chém đại cái bàn, bạn nào biết thì sửa cho mình nhé] “Tỷ, đây là lúc tỷ ngủ Thu bà bà đưa tới.” Đại Bảo lấy hai quả trứng ra, cẩn thận từng li từng tí đem đến trước mắt Tống Tân Đồng. Hai quả trứng, ở trong thôn hẻo lánh này đã là lễ rất nặng. Con lớn của Thu bà bà- Tạ thúc, cùng cha có quan hệ rất tốt, sau khi cha mất, Thu bà bà và Tạ thúc đối với ba tỷ đệ các nàng vẫn rất chiếu cố như cũ. Tống Tân Đồng nhận lấy hai quả trứng, “Có cảm ơn Thu bà bà hay không?” “Cảm ơn a.” Tiểu Bảo liếm liếm miệng, vẻ mặt mong đợi nhìn nàng, “Tỷ, buổi trưa hôm nay ăn trứng gà sao?” “Được, liền ăn trứng gà.” Tống Tân Đồng đem phòng lật tìm một hồi, cuối cùng tìm được mấy củ khoai đỏ thẫm, đơn giản gọt vỏ khoai lang, cắt thành từng khối nhỏ rồi trực tiếp bỏ vào trong nồi, thêm nước vào nấu. Tiểu Bảo không ngừng bỏ củi vào, nhìn chằm chằm trứng gà còn hoàn hảo nằm ở trong bát, nhắc nhở: “Tỷ, trứng gà đâu?” “Này liền nấu cho đệ.” Tống Tân Đồng đem vỏ trứng gà rửa sau đó bỏ vào trong nồi. Đợi ước chừng hơn mười phút sau, khoai lang trong nồi liền tỏa ra mùi thơm ngọt nồng đậm, Tống Tân Đồng đem khoai lang đã nấu tốt cùng trứng gà lấy ra, đem trứng gà phân cho cặp song sinh xong, chính mình thì ôm một bát khoai lang chậm rãi ăn. Ở hiện đại, Tống Tân Đồng thật thích ăn khoai lang, kiện lá lách, khai vị, kích thích tiêu hóa, một cân còn phải hai, ba đồng đâu. “Tỷ, ngươi cũng ăn.” Đại Bảo đem trứng gà phân làm hai, đưa cho Tống Tân Đồng. “Tỷ không thích ăn, Đại Bảo nhanh ăn đi.” Tống Tân Đồng nhỏ giọng hét “Ăn rồi chúng ta đi lên núi xem xem có mộc nhĩ hay không, chờ ngày mai họp chợ cầm đi đổi chút lương thực.” Bởi vì ăn ở trong núi, mọi người nhân thời gian rảnh rỗi đều lên núi tìm sơn trân cùng rau dại, mặc dù bán không được bao nhiêu tiền nhưng cũng có thể phụ cấp một chút gia dụng. “Tốt.” Đại Bảo cho dù có thông minh biết điều cũng chẳng qua chỉ năm tuổi mà thôi, vừa nghe liền tin là thật, thỏa mãn đem trứng gà bỏ vào trong miệng, không để ý liếm liếm ngón tay. Tống Tân Đồng nhìn ngón tay Đại Bảo bẩn thỉu, do dự một chút vẫn chưa nói. “Tỷ, ăn ngon thật, nếu như mỗi ngày có thể ăn thì tốt rồi.” Tiểu Bảo tha thiết mong chờ nhìn một nửa cái trứng gà trong tay Đại Bảo, lưỡi liếm liếm. “Tỷ sẽ làm cho các đệ mỗi ngày được ăn trứng gà.” Tống Tân Đồng nhìn bầu trời xanh thẳm bên ngoài, nếu sớm biết mình sẽ xuyên không đến đây nàng đã theo bà ngoại học một ít thêu hai mặt thật tốt, chỉ cần thêu một bộ liền áo cơm không lo. Đáng tiếc, nàng không biết a. Hơn nữa đôi tay này thô ráp như vậy, làm sao dám thêu vải tơ? Tống Tân Đồng nhìn hai tay của mình thở dài một hơi. Lúc này, một phụ nhân lớn giọng truyền vào từ sân bên ngoài, “Tân Đồng mau ra đây, nãi nãi có tin tốt nói cho ngươi biết   Mời các bạn đón đọc Tú Tài Gia Tiểu Kiều Nương của tác giả Giáp Ất.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Nam Sơn Có Củ Ấu - Lâm Địch Nhi
Củ ấu trong truyện này từ chưa có củ ấu đến khi có củ ấu, ầy, suy nghĩ trong lòng cũng đã khác, ít nhất cô cũng không có đau buồn như vậy. Vẫn là HE tốt đẹp, khiến cho người khác hạnh phúc, dường như rất viên mãn! *** Lâm Địch Nhi là nhà văn trẻ mới nổi ở Trung Quốc, tác phẩm của cô được độc giả đánh giá cao bởi sự đằm thắm, nhẹ nhàng, xúc động, trong đó nhiều tác phẩm viết về chủ đề hôn nhân thu hút sự chú ý đông đảo của độc giả nữ châu Á. Lâm Địch nhi là tác giả văn học mạng nổi tiếng, tại tứ nguyệt thiên (hiện nay sát nhập cùng hệ thống 17 K tiểu thuyết). Một số tác phẩm tiêu biểu: Thế nào là một loại tình yêu không đau Xuân Sắc Như Thế Hoa Hồng Ký Ức Hoa Hồng Giấy Nơi Nào Phong Cảnh Như Tranh Gió Thổi Mùa Hè Nam Sơn Có Củ Ấu .... *** Cố Dĩnh đưa một tấm thiệp mời cho Chương Linh, Kiều Viễn sắp kết hôn, hôn lễ sẽ diễn ra vào năm mới. “Đi đi, Thượng Hải ấm hơn Bắc Kinh nhiều, chỗ đó lại là Giang Nam, coi như đi nghỉ ngơi một chuyến, tiện thể mua thêm chút quần áo mới luôn.” Cố Dĩnh cố gắng thuyết phục. Chương Linh đặt thiệp mời xuống, rất lạ là tâm trạng của cô khá bình tĩnh. Có một loại yêu, nếu không vượt mức quy định thì sẽ rớt lại phía sau, không bao giờ nắm bắt được, nói trắng ra thì chính là, vô duyên. “Tớ phải đi siêu thị rồi.” Cô đuổi Cố Dĩnh ra cửa. “Này, cậu cũng phải cho câu trả lời đi chứ!” “Không đi!” Siêu thị vào buổi chiều không quá đông đúc, cô mua trái cây, bánh mì, rau và một số đồ dùng hàng ngày. Có một gian hàng đầy người ở phía trước, cô đẩy xe, nhìn qua, thì ra là đang bán ngũ cốc. Đầu nóng lên, cô cũng mua một túi lớn. Về đến nhà, đang xem sách hướng dẫn thì chuông điện thoại di động vang lên. Hàn Hoàn Vũ vừa tan làm, hỏi cô muốn đi đâu ăn cơm. Cô hơi sửng sốt, rồi bảo anh tới chỗ cô ăn cháo! Khoảng mười giây sau, anh mới không chắc chắn hỏi lại: “Có muốn anh mang chút thức ăn qua không?” “Tháng trước anh đi kiểm tra sức khoẻ, không phải có mấy chỉ tiêu vượt mức bình thường sao, ăn chay sẽ tốt hơn.” Không đợi anh trả lời, cô đã cúp điện thoại. Sau khi cháo sôi, chỉ cần đợi thêm bốn mươi phút là có thể ăn được. Cô cắt hai miếng bánh mì nướng, phết chút mứt hoa quả, trộn salad rau, dở dở ương ương, nhưng thôi, tốt cho cơ thể là được rồi. Vừa trộn salad xong thì chuông cửa vang lên, cô treo áo lên cho anh rồi giục anh đi rửa mặt. ... Mời các bạn đón đọc Nam Sơn Có Củ Ấu của tác giả Lâm Địch Nhi.
Nghìn Kế Tương Tư - Trang Trang
[Trích] Nàng đeo mạng che mặt chỉ để giấu đi dung nhan tuyệt thế? Một cô nương cay độc, không ngừng bày kế, mỹ nhân kế, liên hoàn kế, kế trong kế… thao túng mọi việc mà còn phải sầu tương tư? Chàng chịu đưa tay áo che nắng để cầu nụ cười khó kiếm của hồng nhan? Một công tử đa tình, thấy chiêu tiếp chiêu, cháo ba đậu, trà hoàng liên, rượu bỏ độc… hóa giải mọi sự mà còn phải âm thầm ôm hận? Giữa bối cảnh triều chính phân tranh, giang hồ nổi sóng… tình yêu vẫn có thể bén rễ đâm chồi? Ra tay tàn độc, không để đường lui bởi phải hủy diệt kẻ thù truyền kiếp hay vì đã yêu phải oan gia? Giữa sống tìm chết, giữa thù tìm yêu, kế mưu đối chọi, kết cục thế nào cũng thỏa mãn tâm cơ. ------------ Thẩm Tiếu Phi là thiên kiêm tiểu thư cành vàng lá ngọc của phủ Thẩm tướng, diện mạo như hoa như ngọc cốt cách đoan trang. Ở bến sông Cừ Phù nàng nhìn thấy bóng áo xanh của Đỗ Hân Ngôn – vị công tử phong lưu tuấn tú nổi tiếng khắp kinh thành, liền nhất kiến chung tình. Tiếu Phi yêu chàng, dễ dàng yêu, để rồi sau đó ngày ngày tương tư tính kế Đỗ công tử, làm mọi cách khiến chàng tò mò với mình, tìm hiểu mình. Tiếu Phi đã vì chàng nhiều như thế, thậm chí đến cả thứ mà bản thân nàng yêu quý nhất chính là mạng sống của mình mà nàng cũng đem ra đánh đổi. Chàng, từng ba lần bị nàng tính kế, từng hận đến muốn tự tay giết nàng nhưng cũng từng oán bản thân không thể quên nàng, từ tò mò đến hứng thú chuyển sang căm tức rồi biến thành yêu. Dường như định mệnh đã xếp đặt tất cả… Đây là một cuộc đấu giằng co hao tâm tổn trí giữa huyết thống anh em và tham vọng đế vương, giữa tình huynh đệ tiêu dao chốn giang hồ và nghĩa quân thần, giữa chữ hiếu và chữ tình, giữa yêu thương và cừu hận, giữa những điều mắt thấy tai nghe và thứ được gọi là chân tướng. [Một phân cảnh nhỏ] Tiếu Phi ngồi trên bãi cỏ, ngón tay nhẹ nhàng đưa trên hàng lông mày của Ðỗ Hân Ngôn. Từng ngón tay thanh mảnh của nàng đùa với hàng lông mi như đang gảy đàn, nàng lẩm bẩm: “Hàng mi dài quá, chàng có biết mắt chàng rất có thần không?”. Ngón tay tiếp tục đưa xuống sống mũi, dừng lại bên bờ môi, “Chàng thổi tiêu hay lắm, lẽ nào trong lòng chàng cũng cảm thấy cô đơn?”. Giọng nói của nàng thật nhẹ nhàng, êm ả như tiếng suối. “Chàng ngủ say thế này, em có làm gì chàng cũng không biết được đâu”. Tiếu Phi như tự cổ vũ mình, nàng quay đầu nhìn về hướng con thuyền nhỏ rời đi lúc nãy, từng lớp lau sậy um tùm đã che kín tầm nhìn, Tiếu Phi bỏ mạng che mặt, cúi xuống khẽ chạm vào môi Ðỗ Hân Ngôn, cảm giác ấm mềm, nàng ngẩng đầu lên ngay, khuôn mặt vô cùng rạng rỡ. “Chàng là của em! Không ai tranh được của em!”. Nàng cười mãn nguyện, rồi lại quay lại nhìn Ðỗ Hân Ngôn thêm một lúc nữa, nàng nói thật khẽ: “Em thật muốn thế này mãi, tiếc là chàng sắp tỉnh rồi”. -------------- Trang Trang đã mang đến cho đọc giả một câu chuyện tình yêu lãng mạn cùng cuộc chiến tranh quyền đoạt vị chốn Hoàng gia. Từng nhân vật trong “Nghìn kế tương tư” đều có nỗi khổ tâm giữ cho riêng mình, họ tính kế lẫn nhau để rồi vì thù, vì hận, sinh hiếu kì, tò mò, tìm hiểu dây dưa, rồi từ đó mà đánh mất luôn trái tim mình. Từ đối thủ, từ kẻ thù trở thành người yêu, người thương, từ bạn hữu trở thành địch thủ, tất cả chỉ cách nhau một ranh giới nhỏ. *** Nàng đeo mạng che mặt chỉ để giấu đi dung nhan tuyệt thế? Một cô nương cay độc, không ngừng bày kế, mỹ nhân kế, liên hoàn kế, kế trong kế… thao túng mọi việc mà còn phải sầu tương tư?Chàng chịu đưa tay áo che nắng để cầu nụ cười khó kiếm của hồng nhan? Một công tử đa tình, thấy chiêu tiếp chiêu, cháo ba đậu, trà hoàng liên, rượu bỏ độc… hóa giải mọi sự mà còn phải âm thầm ôm hận? Giữa bối cảnh triều chính phân tranh, giang hồ nổi sóng… tình yêu vẫn có thể bén rễ đâm chồi? Ra tay tàn độc, không để đường lui bởi phải hủy diệt kẻ thù truyền kiếp hay vì đã yêu phải oan gia? Giữa sống tìm chết, giữa thù tìm yêu, kế mưu đối chọi, kết cục thế nào cũng thỏa mãn tâm cơ. *** Trang Trang, nữ nhà văn, nhà báo nổi tiếng người Trung Quốc. Trong giới nhà văn nữ, chị là người tiên phong trong việc đề xướng tuyên ngôn "Phụ nữ không thể không hạnh phúc" trong các tác phẩm của mình. Là một trong những tác giả có nhiều tác phẩm nhất của Yueduji, xuất bản 9 bộ tiểu thuyết kinh điển, bộ nào cũng bán chạy. Bảy năm làm nhà báo, bảy năm làm biên tập đã khiến cho tác giả có cái nhìn sâu sắc về nhiều trạng thái hạnh phúc của phụ nữ. Các tác phẩm tiêu biểu: Tiểu thuyết liên tục đứng đầu bảng xếp hạng nổi tiếng của dangdang.com: Từ bỏ em, kiếp sau nhé.  Bộ tiểu thuyết đề tài vượt thời không được độc giả yêu thích nhất: Duyên kỳ ngộ (02 tập). Cuốn tiểu thuyết ấm áp nhất: Phụ nữ thực tế đàn ông phát cuồng. Vĩnh Dạ Nghìn Kế Tương Tư Mùa Tuyết Rơi Gặp Em Dưới Mưa Xuân Mưa Nhỏ Hồng Trần ... Mời các bạn đón đọc Nghìn Kế Tương Tư của tác giả Trang Trang.
Mưa Nhỏ Hồng Trần - Trang Trang
Mưa nhỏ hồng trần - Trang Trang Bốn cô gái khoa Văn tài sắc, kẻ cá tính, người dịu dàng, người tham vọng, kẻ lại bất cần. Bốn người đàn ông ưu tú, kẻ đa tình, người chung tình, người bao dung, kẻ không tha thứ. Đứng bên nhau tưởng như họ là những mảnh ghép hoàn hảo nhưng chỉ một cái nhấc tay của số phận, bánh răng đã trượt khỏi quỹ đạo ban đầu, trước biến cố bất ngờ, họ sẽ lựa chọn thế nào? Nghiêu Vũ sẽ chọn nối lại mối tình đầu đắm say suốt bốn năm đại học hay chạy theo đam mê mới suốt hai năm cô cô đơn? Tuệ An sẽ chọn tha thứ cho chồng để xây lại tổ ấm hay vứt bỏ cái tổ đã vỡ để xây tổ mới? Thiên Trần sẽ lựa chọn tình yêu hay tình thân? Đỗ Lối sẽ lựa chọn giành giật hay nhường nhịn? Còn những người đàn ông, họ sẽ mặc các cô lựa chọn hay chủ động quyết định trước? Mỗi lựa chọn, mỗi quyết định là một thông điệp về tình yêu và cuộc sống mà Trang Trang gửi tới độc giả. *** Trang Trang, nữ nhà văn, nhà báo nổi tiếng người Trung Quốc. Trong giới nhà văn nữ, chị là người tiên phong trong việc đề xướng tuyên ngôn "Phụ nữ không thể không hạnh phúc" trong các tác phẩm của mình. Là một trong những tác giả có nhiều tác phẩm nhất của Yueduji, xuất bản 9 bộ tiểu thuyết kinh điển, bộ nào cũng bán chạy. Bảy năm làm nhà báo, bảy năm làm biên tập đã khiến cho tác giả có cái nhìn sâu sắc về nhiều trạng thái hạnh phúc của phụ nữ. Các tác phẩm tiêu biểu: Tiểu thuyết liên tục đứng đầu bảng xếp hạng nổi tiếng của dangdang.com: Từ bỏ em, kiếp sau nhé.  Bộ tiểu thuyết đề tài vượt thời không được độc giả yêu thích nhất: Duyên kỳ ngộ (02 tập). Cuốn tiểu thuyết ấm áp nhất: Phụ nữ thực tế đàn ông phát cuồng. Vĩnh Dạ Nghìn Kế Tương Tư Mùa Tuyết Rơi Gặp Em Dưới Mưa Xuân Mưa Nhỏ Hồng Trần ... *** Cơ hồ từ khi con bướm đó bay đi, em đã không còn là Thiên Trần trong kí ức tôi. Hoặc là Thiên Trần trong kí ức chỉ thuộc về tôi, còn em không thuộc về tôi nữa. Một đoàn dài những chiếc xe Mescedes đen bóng từ từ lướt qua trước mặt tôi, bó hoa tươi và những quả bóng màu trên xe đâm vào lòng tôi. Ánh nắng sớm, mới hơn chín giờ đã mang cái nóng chói chang của mùa hè làm tôi nhức mắt. Tôi muốn tin, chính ánh nắng gay gắt nhất mùa hè chứ không phải nước mắt làm mờ tầm nhìn của tôi. Khi chiếc xe đi đầu lướt qua, từ xa tôi chỉ có thể nhìn thấy một góc tấm voăn trắng, chiếc xe đen bóng càng làm nó thêm nổi bật, như cánh bướm trắng bay trong gió, không nén được tôi gọi một câu, “Trần Trần…”, đó là giọng của tôi ư? Khàn đặc như của một khách bộ hành đi trên sa mạc quá lâu, khô chát không còn hơi nước, trầm như tiếng sấm từ xa lắc vọng về. Vừa thốt lên, chưa kịp vang hai mét đã tắt ngấm. Tôi không còn đủ sức gọi to hơn. Đó là người tôi yêu tại sao tôi cam chịu, tại sao tôi không giành lấy! Chân đã nhanh hơn đầu, sải một bước dài. Tôi như chiếc đinh, chôn chặt nơi góc phố, không cất nổi bước thứ hai. Nỗi khổ của em, tôi đương nhiên hiểu! Em có một người bố là vị giáo sư nho nhã khả kính, một người mẹ sắc sảo lạnh lùng, còn tôi có bố mẹ và ông cậu nghỉ hưu sớm cùng một căn nhà chật chội. Tôi có thể không chơi bài, có thể phấn đấu sự nghiệp riêng, nhưng tôi lấy gì lấp đầy cái hố sâu ngăn cách hai nhà? Tiền có thể lấp được không? Trong đầu luôn vang lên câu nói lạnh lùng của mẹ em, cuộc sống như vậy em có hạnh phúc? Có thể không? Nếu có thể, tôi quyết không từ bỏ, nhưng, Tiêu Dương! Tôi không ngừng hỏi chính mình, nếu Thiên Trần không hạnh phúc, mi lấy gì bù đắp? ... Mời các bạn đón đọc Mưa Nhỏ Hồng Trần của tác giả Trang Trang.
Ly Cà Phê Tình Yêu - Vô Xứ Khả Đào
“Anh xem hạt cà phê này.” Ngón tay mảnh khảnh của cô nhặt lên một hạt nhỏ màu nâu, trong không khí vị đắng nhàn nhạt lan tỏa. “Tương lai của nó như thế nào, còn phải xem cách người ta rang sấy, phối liệu [phối hợp nguyên liệu], có thể sẽ rất phức tạp.” Cô cười nhẹ, thời gian thấm thoát như thoi đưa, dường như chẳng có cái gì lưu lại dấu vết, lại dường như trước mắt chỗ nào cũng có vết tích. Cô ngồi đối diện người đàn ông ấy, sắc mặt thâm thúy, góc cạnh rõ ràng. Anh nhấp một ngụm cà phê chanh – vị chua của nước quả, vị đắng của cà phê, vị cay của rượu Brandi, vị ngọt của mật ong… Thế nhưng, anh có đủ kiên trì! *** Đã đọc qua rất nhiều truyện, nhưng đây là lần đầu viết review, cảm giác cũng là lạ. Đây là một câu truyện có mô tuýp không hề xa lạ, nhất là với những người đọc ngôn tình lâu năm. Bạn có thể đã từng đọc qua rất nhiều câu chuyện tương tự như thế này. Một câu chuyện ngắn gọn , 18 chương và 7 ngoại truyện, nhẹ nhàng, sủng, và nó có lẽ sẽ không phù hợp với các sắc nữ ưa ăn thịt vì truyện này là thanh thuỷ văn :)). Lôi thôi dài dòng quá rồi, bây giờ vào đề: Một ly cà phê tình yêu, một ly cà phê gắn cuộc đời hai con người lại với nhau. Nam chính Hàn Tự Dương cũng như bao nam chính ngôn tình mà bạn đã gặp. Với sự trầm ổn, lạnh lùng, kiên nghị, đi đến đâu anh cũng toả ra một loại khí chất bức người, hấp dẫn mọi sự chú ý. Vì vậy đương nhiên ong bướm vây quanh người cũng không phải chuyện gì lạ. Nữ chính Lí Quân Mạc, làm công việc quản lí trong một khách sạn năm sao. Quân Mạc so với Liêu Khuynh Nhã xinh đẹp, luôn toả sáng mọi nơi, so với mĩ nữ Hứa Ưu tự tin, chuyên nghiệp, hay với cô bé thực tập sinh ngọt ngào Miêu Mạn, cô hoàn toàn không có gì nổi trội, nhưng ở cô luôn một khí chất bình thản, ung dung, an tĩnh, không quá nổi bật nhưng hấp dẫn ánh mắt người khác. Lí Quân Mạc khiến mình nhớ đến lời cô giáo dạy văn từng nói: “Một người phụ nữ không cần phải quá xinh đẹp, nhưng phải có sự hấp dẫn.” Cô chưa bao giờ yêu thích công việc của mình, nhưng cô luôn cố gắng hoàn thành nó một cách tốt nhất. Cô là một người con gái thông minh, giỏi giang, biết co biết giãn đúng lúc, bình tĩnh đối mặt, giải quyết mọi việc trong khách sạn một cách ổn thoả. Quân Mạc rất thích đến quán cà phê dưới nhà ngồi, cô luôn mong muốn tự mình mở một quán cà phê, nhưng đáng tiếc là không thể thực hiện được. Mỗi lần đến quán, Quân Mạc luôn tìm một ví trí cạnh cửa sổ, bên cạnh là cốc cà phê thơm ngát, mở máy tính xử lí công việc, thi thoảng thì viết tiểu thuyết. Đây cũng là nơi mà cặp đôi chính của chúng ta gặp nhau. Hàn Tự Dương gặp Lí Quân Mạc khi cô giúp chị chủ quán đưa cà phê đến cho anh. Giọng nói của cô là ấn tượng đầu tiên của anh về cô. Một cô gái rất bình thường nhưng chỉ cần một cái liếc mắt đã khiến anh nhớ rõ. Sau đó, anh gặp lại cô tại khách sạn nơi cô làm việc, giống như số mệnh đã an bài. Nhiều năm sau, khi đã kết hôn với Quân Mạc được hai năm, Hàn Tự Dương luôn cảm thấy bộ dáng của cô không được gọi là xinh đẹp, nhưng lại không hề khiến anh chán ghét cô lấy một lần. Anh rất kiên trì trong việc theo đuổi cô, anh luôn nghĩ rằng, chỉ cần mình kiên trì là có thể có được. Quân Mạc rất nhạy cảm, thấy được thái độ không bình thường của anh đối với mình, cô luôn cố gắng duy trì khoảng cách đúng mực, không dám vượt quá. Không phải cô không thấy cảm động trước tình cảm của anh, mà vì đã một lần thất bại trong mối tình đầu thời đại học, cô đóng chặt cánh cửa trái tim mình, vì cô sợ, khi đã trao đoạn tình cảm này đi, cô không dám chắc sau này sẽ thay đổi như thế nào. Trước đây cô luôn chìm đắm trong ảo tưởng về mối tình ấy, thậm chí hối hận vì đã chia tay anh ta một cách chóng vánh. Nhưng cái gì đã trôi qua thì sẽ biến thành quá khứ, con người vẫn phải tiếp tục tiến lên. Khi hai người cách xa nhau hàng trăm cây số, Hàn Tự Dương chỉ có thể mượn rượu mới có dũng khí gọi điện cho cô, nhưng tất cả mọi lời muốn lại chỉ biến thành ba chữ: “Anh nhớ em.” Câu nói mà mình thích nhất đó là: “Em không cần cử động, chỉ cần chờ anh chậm rãi đi đến, em nhất định phải kiên trì hơn anh.” Cuối cùng, sau một biến cố, họ cũng tìm về được với nhau. Có thể Hàn Tự Dương và Lí Quân Mạc chưa bao giờ nói những lời như: “Anh yêu em” “Em yêu anh”, những có lẽ những hành động, những tình cảm, sự quan tâm lẫn nhau dù nhỏ nhặt của hai người còn quý giá hơn ngàn lời nói. Truyện có một điểm khiến mình hơi thất vọng đó là  đất diễn của các nhân vật phụ hơi ít, nếu truyện dài hơn thì có thể khai thác sâu hơn. Nói chung đây là một câu chuyện rất nhẹ nhàng, không có sóng gió, không có tiểu tam hay gì cả, khá ấm áp, hợp với gu của mình, :)))) Mẫn Mẫn *** Chương 1: Cà Phê Latte (拿铁咖啡) Chương 2: Cà Phê Ireland (爱尔兰咖啡) Chương 3: Cà Phê Viên (Vienna Coffee — 维也纳咖啡) Chương 4: Cà Phê Olay – Café Au Lait (Cà Phê Âu Lôi — 欧蕾咖啡) Chương 5: Cà Phê Than Cháy - 碳烧咖啡 Chương 6: Cà Phê Hawaii (Hawaii Coffee – 夏威夷咖啡) Chương 7: Cà Phê Java (Trảo Oa Cà Phê -爪哇咖啡) Chương 8: Cà Phê Vanilla (香草咖啡) Chương 9: Cà Phê Cappuccino (卡布基诺咖啡) Chương 10: Cà Phê Con Panna (Espresso Con Panna – 康宝兰咖啡) Chương 11: Cà Phê Mandailing – 曼特宁咖啡 Chương 12: Cà Phê Chanh (Lemon Coffee – 柠檬咖啡) Chương 13: Cà Phê Bạc Hà (Mint Coffee – 薄荷咖啡) Chương 14: Cà Phê Cam Ý – 橙意咖啡 Chương 15: Cà Phê Gloria 光环咖啡 Chương 16: Cà Phê Mocha (摩卡咖啡) Chương 17: Cà Phê Calypso (加力普索咖啡) Chương 18: Cà Phê Caramel Macchiato (焦糖玛其朵咖啡) Chương 19: Ngoại Truyện Nhỏ Chương 20: Tiramisu (提拉米苏) Chương 21: Rượu Chivas Chương 22: Trà Ceylon Chương 23: Ngoại Truyện: Ngày Quốc Tế Thiếu Nhi   Mời các bạn đón đọc Ly Cà Phê Tình Yêu của tác giả Vô Xứ Khả Đào.