Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Bộ Bộ Liên Hoa

Thể loại: Xuyên không, trạch đấu, tình cảm sâu sắc Độ dài: 89 chương Converter: Ngocquynh520 Editor: Team TieuKhang Chì vì một đạo thánh chỉ tứ hôn mà bắt đầu sự tranh đấu giữa Tiết Thiện Thủy và một tên nam nhân. Bởi lẽ đạo thánh chỉ tuyền rằng: Nữ nhi của Học Sĩ Thiên Chương các Tiết Lạp, đức tính hiền thục, có thể giỏi về mặc ứng xử, trinh tiết thông tuệ. Lập tức tứ hôn cho thế tử Phủ Vĩnh Định Vương, chọn ngày lành tháng tốt cử hành đại hôn. (Thế tử là con của Vương gia hoặc quận Vương) Từ một nữ nhi quan văn Ngũ Phẩm không ai biết đến bỗng vọt lên trở thành Thân Vương Thế tử phi khiến cả Kinh Thành phải trố mắt nhìn, Thiện Thủy có cảm giác mình giống như bị bắt bỏ ở giữa cầu Độc Mộc. Phía trước có Hổ, sau lưng có Sói, dù cho nàng có nhảy xuống, ở dưới lại còn có cá sấu đang há mồm chờ. Nếu sau lưng mọc không ra cánh, vậy thì khỏi phải giả dạng thiên sứ, giả chết là được. Đáng tiếc ngay đêm tân hôn, Thiện Thủy đã nhận ra, việc nằm giả chết, nhất là ở trước mặt tên nam nhân Hoắc Thế Quân này, thật ra đây mới chính là một môn khó luyện nhất trong quá trình học tập. *** Mới đầu, nghe cái tên ta liên tưởng đến ngay tác phẩm nổi tiếng của Đồng Hoa, nhưng câu chuyện này không mang cái nỗi buồn man mác, cái lạnh thấm đẫm tim gan của nhân vật nhìn về một bóng dáng xưa đã khắc sâu trong tim, câu chuyện này, có bi, có hài, có sắc, có những nụ cười giòn tan như sóng bạc vỗ bãi cát, có nỗi khắc khoải lẻ loi như trăng khuya, và mang cả âm hưởng hào hùng của thời thế xoay vần biến chuyển. Cũng là mô típ truyen xuyen khong, nhưng nữ chính được xuyên ngay từ khi mới sinh ra, vì thế những ảnh hưởng của kiếp trước đối với nàng chỉ là một chút tự tôn, một chút hoài vọng mong được tôn trọng, được tự do nhỏ bé. Không như nhiều truyện xuyên không khác, nàng tự biết bản thân mình chỉ là một hạt bụi nhỏ bé giữa áp lực phong kiến vốn dĩ đã hà khắc với nữ nhân. Hiền lương, hiếu thuận khôn khéo nhưng quá xinh đẹp đưa nàng vào ánh mắt của những công tử quyền thế. Mơ ước của nàng chỉ là một cuộc sống giản dị với người bạn thanh mai trúc mã, một đời sống bình yên không bon chen. Nhưng nếu mọi thứ xảy ra đều như ước muốn thì đã không có chuyện để kể21. Hết sức ngoài ý muốn, nàng trở thành thế tử phi Vĩnh Định Vương, một người đã nổi danh tàn bạo ghê gớm. Còn nam chính, chàng sống trong cái day dứt thân thế của mình, trong nỗi oán hận mẫu thân mình; được hoàng sủng, nhưng cũng là cái bia để mọi người nhằm vào. Anh dũng kiêu hùng cũng tàn bạo quyết đoán, nữ nhân đối với nam chính dường như đều là lừa lọc giả dối, mẹ chàng lừa chàng, ngay cả nữ nhân đầu tiên của chàng cũng coi chàng như một điểm tựa để báo thù. Đoạn đầu truyện thật sự không cho độc giả một cái nhìn thiện cảm cho lắm về Hoắc Thế Quân. Đối với nữ chính chàng lộ ra một vẻ trẻ con pha lẫn tò mò, với sự bá đạo đặc biệt trong việc phòng the 10. Những phân đoạn H trong truyện không thô tục cho lắm, mỗi một câu nói, một hành động thế hiện khá rõ sự biến chuyển trong tâm lý của nhân vật này. Mỗi lần càng thêm dịu dàng, mỗi lần càng thêm nâng niu. Bo bo lien hoa với thể loại trạch đấu mà nói thì nội dung đấu ở truyện này không đặc sắc, nữ chính cũng xử sự hợp lý, không có tiểu tam hay mẹ chồng ghê gớm các kiểu. Đơn giản là trạch đấu kiểu vợ chồng " đấu " với nhau, đâu từ trên giường đến ra phòng, đấu từ trong nhà đến khi vào cung. Đấu đến khi thấu hiểu nhau, hiểu rằng họ đã buộc chung vào một con thuyền duyên số, hợp lực chống lại những chia rẽ, những âm mưu nhằm vào quyền lực mà Hoắc Thế Quân đang nắm giữ. Về sau truyện, Hoắc Thế Quân đã từng bước trưởng thành, cả trong tình yêu lẫn trong tranh đấu chính trị. Vì danh tiết của Thiện Thủy, chàng nguyện một mình chịu khổ đày ải nơi xa, buông bỏ danh vọng quyền thế. Đây là một trong những đoạn hay nhất của truyện, về những người thân, người yêu một lòng hướng về nhau, thê tử vọng phu, nhi tử ngóng cha, mẹ già chấm đuôi mắt nhớ con. Cái kết của truyện có thế dễ dàng đoán được, nhưng những nước mắt và máu đổ ra khiến độc giả thoáng một chút đau xót trong lòng. Một Hoắc Hi Ngọc coi trời bằng vung, nhưng đã yêu là yêu hết mình không hối tiếc, chị tội rằng nàng đã yêu không đúng người và tình cảm đó không được đáp lại " có những người ra đi không thế trở về ..." , nhớ một Hoắc Vân Thần dũng cảm kiên trinh, hình ảnh cuối cùng chàng ngã xuống, đôi mắt mông lung như thấy mình trở về ngày mùa đông năm ấy, Bạch Quân ngượng ngùng ôm tấm áo bông lung linh trong gió tuyết, nụ cười hây hây sưởi ấm trái tim. Một Hoắc Thế Du si tình mà bất đắc dĩ, số mệnh kìm kẹp giữa một gia tộc mưu mô chuyên quyền. Mỗi một chiến thắng đều có sự hi sinh, một kết cục tốt đẹp thì bên cạnh đó còn những điều nuối tiếc. Nhưng cuộc đời là vậy, một hạnh phúc giản dị bình yên của Thiện Thủy và Hoắc Thế Quân làm thanh thản và tăng thêm niềm hi vọng và tin yêu vào cuộc sống trong lòng mỗi chúng ta.  *** Tại vùng ngoại thành Lạc Kinh, cuối mùa Xuân tháng Tư chính là lúc hoa Mẫu Đơn khoe sắc, hương thơm ấm áp lan tỏa xung quanh mỗi người. Trên con đường quanh co khúc khuỷu dưới chân núi phía Nam, xa xa truyền đến một trận tiếng vó ngựa như sấm rền vang, xen lẫn tiếng cười nói hò hét tùy ý của nhóm nam tử. Khiến chim thú hai bên trong rừng hoảng sợ rối rít chạy tán loạn khắp nơi. Tiều phu cùng người hái thuốc đang đi ven đường cũng phải dừng bước quay đầu lại trông về nơi xa đó. Đến khi âm thanh hò hét đến gần, lại trông thấy phía trên yên tuấn mã đều là một kiểu bằng ngọc, cưỡi trên ngựa quả nhiên là một tốp ăn mặc cẩm phục hoa lệ, trên thắt lưng nhóm thiếu niên trong Kinh đó lại còn phối bảo kiếm ngàn vàng. Liền biết lúc này chính là thời gian tốt để vui chơi săn bắn, những nhóm Quý công tử nhà cao cửa rộng này dường như mỗi ngày đều đến trong núi Đông Giao ở phía Nam để kết bạn, thi đấu săn bắn với nhau lấy đó làm niềm vui, từ lâu đã thành thói quen không còn cảm thấy quái lạ. Để tránh gây chuyện sinh họa, cũng chỉ có thể lập tức né tránh đến sau một bụi cây ở bên cạnh, chờ đợi trận ầm ĩ kinh thiên này đi qua mà thôi. Có một cặp thỏ hoang vốn đang ẩn núp nghỉ ngơi trong bụi cỏ, thì bị tiếng ồn ào huyên náo này làm cho hoảng sợ đến nỗi mất bình tĩnh, bọn chúng mất phương hướng lủi vào trong rừng lẩn trốn, nhưng lại tranh nhau một trước một sau tháo chạy về hướng đường núi. Hai mắt một thiếu niên nam tử cưỡi ngựa dẫn đầu ở phía trước tỏa sáng, lập tức rút tên lắp vào cung, trái giương phải bắn. Trong tiếng kêu xé gió của mũi tên, cuối cùng một phát xuyên qua đôi thỏ, mà khí thế ngựa cưỡi ở dưới người thì không hề thuyên giảm chút nào, cho đến khi sắp vọt tới con mồi bị bắn dính liền ngã tại trên đường ở đối diện phía trước, lúc này mới từ từ dừng lại. Ngay lập tức có thị vệ chạy đi xách lỗ tai đôi thỏ vẫn đang cong chân run rẩy, giơ thẳng lên cao vui mừng lớn tiếng nói: "Nhất tiễn song thỏ. Một thỏ vào cổ, một thỏ vào bụng!" Tài bắn cung chính xác như vậy, không chỉ có lực đạo chính xác, còn phải phán đoán vị trí con mồi cùng với phải ra tay đúng lúc, quả thật rất xứng đáng được xưng tụng bất phàm. Nhóm thiếu niên trên ngựa đuổi theo ở phía sau rối rít ca ngợi thán phục. Thiếu niên bắn mũi tên này khoảng mười tám - mười chín tuổi, một thân mặc cẩm phục tơ lụa màu xanh tím, thắt lưng cài Song Long gắn liền nhau được khảm ngọc quý, hai chân đạp trên yên ngựa Tử Kim mang một đôi giầy đế cong bằng gấm màu đen, mặt mũi anh tuấn, thần thái hoạt bát, trên trán bởi vì trước đó hăng hái phi ngựa mà tiết ra lớp mồ hôi mỏng, lấp lánh tỏa sáng trong ánh nắng mặt trời, quả nhiên là anh tuấn uy vũ bất phàm. Lúc này trông thấy mũi tên mình bắn ra trúng luôn cả hai, thì thật vô cùng hưng phấn, quay đầu lại nhìn mọi người cười ha ha nói: "Cũng chỉ là gặp may mà thôi! Hôm nay quả thật được vui chơi thỏa thích. Vốn nên mở tiệc chiêu đãi chư vị ngàn ly rượu ngon. Nhưng vì còn có chính sự khác, chỉ đành phải trải chiếu thiết đãi vào hôm khác, mong chư vị đừng nên oán trách!" Thiếu niên này họ Hoắc tên Thế Du, tự Tử Trân, thân phận không phải là một loại hiển quý bình thường, hắn chính là An Dương Vương con trai của đương kim Đại Nguyên Hoàng đế Đức Tông, là con trai trưởng của Chung hoàng hậu cung Ý Đức sinh ra. Đức Tông mặc dù vẫn chưa thiết lập Đông cung thái tử, chỉ nuôi dưỡng thành nhân một số trong mấy vị hoàng tử, hằng năm chỉ Phong Vương vài người tài giỏi đứng đầu, dòng họ bên mẹ cũng được hiển hách theo, nhân tài võ công đều là đứng nhất, gia phong thái tử chẳng qua cũng chỉ là chuyện sớm muộn. Nhóm thiếu niên này mặc dù xuất thân hiển quý, bậc cha ông tổ tiên không phải ông thì là chú bác tốt xấu gì cũng là trọng thần đương triều, nhưng sao có thể vượt qua nổi hắn đây? Nghe thấy hắn nói thế, tất nhiên đều nhốn nháo gật đầu cung kính đưa tiễn. Hoắc Thế Du nhìn một lượt mọi người ôm quyền cáo biệt, giá một tiếng, tuấn mã dưới thân liền nhấc chân mang theo hắn phóng đi, thị vệ đuổi theo sát một bên, chẳng mấy chốc bóng dáng đã dần dần biến mất ở tại đường núi phía sau cây gỗ Thu dài. (Cây Thu, là loại gỗ dùng để đóng bàn cờ) Những người còn lại thấy An Dương Vương bỏ đi rồi, đương nhiên cũng không còn lòng dạ nào ở lại nữa, nhưng hứng thú vui chơi vẫn chưa giảm, bàn bạc với nhau trở về Thành tiếp tục đi tìm vui. Lý Trăn của phủ Tĩnh Hải Hầu đứng ra đề nghị: "Hôm nay vừa đúng mười lăm, Sở Tích của Phi Tiên lâu tối nay có khảy đàn nhị mua vui cho khách, một tháng cũng chỉ có một lần, nhất định phải đến đó cổ động!" Nếu như nói Phi Tiên lâu này chính là nơi tiêu tiền trong chốn tiêu tiền ở Lạc Kinh, thì Sở Tích này chính là ‘hoàng kim - thúy ngọc’ tài năng xuất chúng giữa đám hoa xí, nên mới có hai tên tuyệt đẹp này, tài hoa có một không hai. Phố phường Lạc Kinh nhiều vô kể những công tử gia đình quyền quý phong lưu cợt nhã, không khỏi mơ ước được trở thành bề tôi dưới váy nàng. Chỉ tiếc nàng mắt cao hơn đầu, phía sau còn có người chống lưng, một tháng cũng chỉ có vào ngày mười lăm mới hiện thân tiếp khách mà thôi. Nghe được Lý Trăn nhắc tới, ngay lập tức liền có người hò hét hưởng ứng, có người tiện thể nói theo: "Nhìn thấy nhưng không được ăn, vậy còn ý tứ gì? Có bản lãnh giành được nàng từ tay cái vị phủ Vĩnh Định Vương kìa, đấy mới gọi là bản lãnh thật sự." Lời vừa nói ra, ngay lập tức dập tắt toàn bộ tiếng ầm ĩ. Thế tử Hoắc Thế Quân phủ Vĩnh Định Vương, vốn là cháu của Đức Tông, bởi vì Vĩnh Định Vương mất sớm, khi còn nhỏ đã được đón vào trong cung, do Đức Tông tự mình nuôi dưỡng. Từ nhỏ hắn đã thông minh hơn người, tâm tư kín đáo, rất được Đức Tông yêu mến. Sự yêu mến dành cho hắn thậm chí còn hơn cả mấy vị hoàng tử. Mười sáu tuổi đã nắm giữ thống lĩnh Long Vệ cấm quân Kinh Sư, khi mười tám tuổi, nước Tây Kỳ phụ thuộc Đại Nguyên bị nước láng giềng Mạc Bắc Đát Thản xúi giục làm phản, liên hiệp tấn công đánh chiếm được mười lăm quận Hoa Châu giàu có, dọc đường đốt giết đánh cướp, những nơi đi ngang qua, nhà của đều san thành bình địa, bá tính bình dân thương vong không kể xiết, mười lăm quận gần như biến thành Quỷ Vực. Lúc bấy giờ, Hoắc Thế Quân cùng với Tiết độ sứ Hoa Châu là Hồ Diệu Tông cùng nhau lãnh binh chinh phạt. Hồ Diệu Tông bất hạnh chết trận, Hoắc Thế Quân vẫn tiếp tục lãnh ấn soái tiến đánh, cuối cùng chém chết được Quốc Vương Tây Kỳ, dẫn mười vạn quân phản loạn liên hiệp bao vây đánh sống chết một trận ở dưới chân núi Lương Sơn, đem gần một vạn binh lính bị bắt làm tù binh lần lượt đào hố chôn sống cho đến chết. Nghe nói từ đó về sau, dân bản xứ cứ vào mỗi đêm đều nghe thấy có tiếng gào khóc thảm thiết thê lương truyền ra từ Lương Sơn, đều cho rằng đó là linh hồn oán hận bất diệt đang tác quái. Từ đó cuộc sống của Đát Thản tổn thương trầm trọng, phải rút lui về vùng trung bộ Mạc Bắc, đến nay không dám xuôi nam một bước. Lúc Khải hoàn, Đức Tông long trọng gia phong ban thưởng, còn muốn hắn tiếp tục duy trì chức vị Vĩnh Định Vương, nhưng lại bị Vương Phi một lòng hướng Phật dâng thư lấy lý do tuổi tác ngăn cản, lúc này mới chịu từ bỏ. Nhưng trải qua trận chiến này, danh tiếng thần bí của Thế tử Hoắc Thế Quân phủ Vĩnh Định Vương liền truyền khắp thiên hạ. Nhắc tới thủ đoạn tàn ác của hắn, không ai mà không kiêng nể ba phần. Có điều một người như vậy, thế nhưng từ thời niên thiếu hắn lại có tiếng là phong lưu không kềm chế được. Thế tử phi vốn đã định là công chúa nước Nam Sở. Không ngờ vào bốn năm trước, năm hắn mười tám tuổi khải hoàn hồi triều, trước khi gặp mặt đại hôn, công chúa trên đường đưa tiễn xuất giá lại nhiễm phong hàn không trị được, vừa đến Lạc Kinh thì bỏ mạng. Mọi người vào thời điểm đó đều âm thầm nhao nhao đồn đãi, nói hắn ác nghiệt quá nặng ắt sẽ tổn hại phúc thọ, việc Thế tử phi chưa qua cửa mà đã chết, đó là người thân bên cạnh gặp xui xẻo đầu tiên. Đến nay hắn vẫn không nói về chuyện cưới hỏi. Nhưng trong Lạc Kinh người người đều biết, vị khách duy nhất có thể lọt được vào mắt Sở Tích của Phi Tiên lâu tiếp đãi, cũng chính là vị Hoắc thế tử phủ Vĩnh Định Vương này. Cả nhóm người yên lặng trong chốc lát, rồi lại tiếp tục nghị luận, vẻ mặt hâm mộ có, khinh thường cũng có. Tiết Anh đối với đề tài này cũng không có thấy hứng thú gì mấy, trông thấy dáng vẻ Chung Di tiểu nhi tử của phủ Thái Sư có phần nhàm chán vô nghĩa, lặng lẽ thúc ngựa đến bên cạnh hắn, gọi tên tự của hắn, đè thấp giọng cười nói: "Tử Tức, hôm nay muội muội ta đúng lúc đi theo mẫu thân ta cùng với gia quyến Viện Sử Thái Y Viện du Xuân ở hồ Bạch Lộc, nếu như ngươi muốn đi, thì chúng ta cùng đi, biết đâu vận khí tốt, ngươi sẽ có thể được trò chuyện vài câu với muội muội ta." Chung Di đang cảm thấy nhàm chán vô vị, vừa nghe lời đề nghị này của Tiết Anh, thì ngay lập tức có sức sống trở lại, bỏ lại mọi người cũng không hề chào hỏi một tiếng, liền mang theo tùy tùng cùng Tiết Anh giục ngựa chạy đi. Nhóm thiếu niên ở lại bị sự việc đó gây chú ý, có người còn nói thầm một câu: "Bất quá cũng chỉ xuất thân từ phủ Học Sĩ Ngũ Phẩm, thật không hiểu sao có thể kết thân được với vị quốc cựu gia Tử Tức này, cả ngày đi theo không rời......" Đồng trang lứa giao du với nhau trong Kinh, hợp ý đầu tiên chính là dòng dõi cấp bậc. Tựa như Tiết Anh này, xuất thân thuộc dạng cấp thấp, phụ thân Tiết Lạp tuy là Đại Nho* đương thời, thậm chí ngay cả Đức Tông cũng tương đối kính trọng ông ấy, nhưng cũng chỉ giữ chức quan Học sĩ Thiên Chương các. Nếu không có Chung Di, chỉ dựa vào thân phận của riêng Tiết Anh, chiếu theo đó mặc kệ như thế nào cũng không có khả năng lọt vào trong nhóm thiếu niên hiển quý này. (*nhà thông thái nói về Nho giáo) Chung Di vội vã đi gặp mỹ nhân trong mộng của mình, không hề để tâm nghe thấy những lời đó. Tiết Anh tuy nghe hết vào trong tai nhưng cũng chỉ có thể vờ như không nghe thấy, môi hơi mím chặt rồi sau đó đánh ngựa đuổi theo. ...... Vào lúc này, Tiết Thiện Thủy đi theo mẫu thân Văn thị cùng với gia quyến Viện Sử - Trương Thanh của Thái Y viện đang cùng nhau du ngoạn ngắm hoa ở hồ Bạch Lộc. Thái Tổ Vương Triều vốn dùng hồ Bạch Lộc làm huấn luyện thủy quân, ra sức khai quật xây dựng thành một cái hồ lớn ở phía Nam ngoại thành Lạc Kinh, sau đó lại bỏ phế, trải qua trăm năm, bởi vì cảnh vật xung quanh tươi tốt, bên trong còn trồng hoa Mẫu Đơn khắp nơi, mỗi khi đến ngày Xuân, nghiễm nhiên trở thành hậu hoa viên cho nhóm quý phu nhân trong Kinh kêu gọi bằng hữu ùn ùn rủ nhau đến du ngoạn vui chơi. Ngay cả đương kim Thái hậu mấy ngày trước cũng ở nơi này thiết đãi hoa yến mời nhóm mệnh phụ cùng đến ăn mừng. Phụ thân Thiện Thủy Tiết Lạp tuy là Thầy dạy cho các hoàng tử từ thuở nhỏ, nhưng bổng lộc cấp bậc cao nhất Hàn Lâm Viện cũng không qua Ngũ Phẩm, Văn thị vì chưa có Cáo Mệnh* ở trên người, cho nên hoa yến lần trước cũng không được mời. Trương gia cũng như thế. Trương Thanh Liệt của Viện Sử phẩm cấp cao nhất Thái Y viện, nhưng cũng như nhau chỉ là một chức quan Ngũ Phẩm. Bởi vì hai nhà Tiết Lạp cùng Trương Thanh qua lại thân thiết, nữ nhân đương nhiên cũng trở nên thân mật hơn. Hôm nay, Trương phu nhân mời Văn thị cùng nhau đi ngắm Xuân, nói Vệ Quan trông coi hồ này là một thông gia trong gia đình nàng, đi lại không đáng ngại. Văn thị đồng ý, rồi dẫn theo Thiện Thủy cùng ngồi xe đến trước. (*cáo mệnh chính là phụ nữ được phong tước hiệu trong thời phong kiến) Bởi vì vừa qua khỏi hoa yến của Thái hậu vào mấy ngày trước, cho nên hôm nay ở nơi này ngoại trừ nữ quyến hai nhà Tiết - Trương, cũng không có người khác. Văn thị cùng Trương phu nhân ở phía trước, Thiện Thủy cùng nữ nhi Trương gia mới mười ba tuổi Trương Nhược Dao đi theo ở phía sau, sau lưng chính là nhóm nha đầu của hai nhà, đi dạo nửa vòng ven bờ hồ, rồi ngắm nhìn mấy vườn hoa Mẫu Đơn, thì mọi người đều có chút mỏi chân, trống thấy phía trước có một đình nghỉ mát, nhóm nha đầu đi qua dùng khăn phủi trên mặt băng ghế trước, rồi mới cùng nhau ngồi xuống nghỉ chân. Văn thị cùng Trương phu nhân chưa nói được mấy câu tán gẫu, thì đã nói đến chuyện tháng sau tuyển chọn tú nữ. Thì ra là Triều Đại Nguyên này có một quy củ, cứ ba năm một lần, hễ là Ngũ Phẩm trong Kinh, nữ nhi gia đình quan viên các Châu Tam Phẩm trở lên, có độ tuổi từ tròn mười ba đến mười sáu không được hôn ước, phải đưa danh tánh báo lên phủ Nội Vụ sàng lọc tuyển chọn. Chủ yếu là bổ sung hậu cung, cũng là kén vợ cho hoàng tử, rất nhiều Quận Vương cùng với cận thần lập được công lớn chọn người ưu tú để sánh đôi. Đức Tông tuổi đã gần năm mươi, nhiều năm qua đối với hậu cung cũng không có nhiều ham thích. Cho nên lần này tuyển chọn, chủ yếu cũng là vì chuyện của nhóm hoàng tử, Quận Vương hoàng thân quốc thích. Trương phu nhân liếc mắt nhìn Thiện Thủy ngồi sánh vai với nữ nhi nhà mình. Gặp phải ánh mặt trời chiếu rọi xuống, nước da nàng mịn màng trơn láng trắng như tuyết, cử chỉ nhã nhặn đoan trang, cộng thêm gương mặt vô cùng xinh đẹp. Tuy người mẹ nào trong thiên hạ cũng đều muốn thiên vị con cái của mình, nhưng cũng không thể không thừa nhận nếu đem nữ nhi nhà mình so sánh với con bé, quả thật ảm đạm thất sắc. Không kiềm được cất lời khen ngợi: "Thiện Thủy nhà phu nhân dáng mạo yêu kiều xinh đẹp thật giống như được nhào nặn ra từ một khối bột, ngay cả ta mà cũng càng nhìn càng thích. Lần này nếu như con bé không được chọn trúng, lão tỷ tỷ ngươi cũng đừng quên chuyện hai ta đã nói xong lúc trước rồi đấy." Văn thị nghe thấy nữ nhi được ngợi khen, trong lòng đương nhiên vui vẻ. Tiết Thiện Thủy hiện tại cũng gần mười sáu rồi. Lần trước đại tuyển tú nữ, nàng chưa đủ mười ba, cho nên không có báo lên. Qua mười ba, lại phải chờ đợt tuyển tú nữ vào ba năm sau, chưa được nội phủ hoàng thất sàng chọn, không thể tự chủ hôn phối, cho nên vẫn kéo dài tới nay. Đợt tuyển tú nữ này, danh mục dâng lên tuy nói là lấy tài đức làm đầu, thực tế trong những năm qua, cân nhắc kết thân cũng chỉ là gia thế cùng quyền vị mà thôi. Giống như Tiết gia cùng Trương gia, mặc dù nữ nhi cũng theo như quy chế đưa tên báo lên, nhưng bất kể là Văn thị hay là Trương phu nhân, cũng chưa từng nghĩ tới nữ nhi mình có cơ hội được lựa chọn trúng tuyển, bất quá cũng chỉ làm qua loa cho có mà thôi. Phu nhân hai nhà được ảnh hưởng từ trượng phu, đều không màng ham thích danh lợi, nhận thấy có giao hảo, số tuổi nam nữ cũng thích hợp, thì liền tính đến chuyện kết thân. Phu nhân hai nhà trước đó cũng đã bàn bạc xong, đợi đợt tuyển tú nữ lần này kết thúc, sẽ định ước thành hôn cho Thiện Thủy và con trai của Trương gia. Lúc này thấy bọn nữ nhi đang ở bên cạnh, nói ra sợ chúng ngượng ngùng, cho nên mới mượn lời gợi ý mà thôi. Thiện Thủy đang bị Nhược Dao lôi kéo, xoay người thì trông thấy một tốp sắc vàng rực rỡ khí thế phóng túng ở phía ngoài đình. Nhìn thấy hiếm khi có được một tiểu cô nương đi ra, có vẻ hết sức hưng phấn, nhân cơ hội đó cũng đi theo nàng nói đùa mấy câu. Bên kia, lời nói của mẫu thân mình cùng Trương phu nhân thế nhưng một chữ cũng không lọt vào trong tai nàng, trong lòng cũng không có dao động gì lớn. Con trai của Trương gia - Trương Nhược Tùng, lớn hơn nàng một tuổi, năm nay mười bảy. Thừa kế nghiệp phụ thân, là phó sứ kho dược liệu khô của Thái Y viện hoàn toàn không có phẩm cấp nào. Bởi vì hai nhà có qua lại thân thiết, trước đó đôi bên cũng đã gặp mặt. Trương Nhược Tùng sạch sẽ nhã nhặn, vạt áo tay áo không lúc nào nhiễm chút mùi thuốc, nhìn thấy nàng mặt liền đỏ, là một thanh niên rất tốt, tương lai cũng không tệ, ắt hẳn cũng sẽ là một y quan Ngũ Phẩm. Ấn tượng Thiện Thủy dành cho hắn cũng không xấu. Qua lần tuyển tú nữ này, nàng sẽ gả cho hắn, về sau cũng như mọi người nâng khăn ngang mày sanh con dưỡng cái cho trượng phu, cả đời cứ bình yên hòa thuận mà trôi qua như thế. Không có gì tiếc nuối, nàng thật sự còn cảm thấy rất tốt. Từ ngày bắt đầu sinh ra trong một gia đình dòng dõi Nho Học này, nàng đích thật là một đại tiểu thư mười ngón tay quanh năm không chạm đến giọt nước. Phụ mẫu rất yêu thương cưng chiều nàng. Có một ca ca là Tiết Anh, mặc dù có chút không biết điều, không giống như là người được sinh ra trong ngôi nhà này, nhưng cũng đối xử rất tốt với người muội muội là nàng. Mỗi ngày nàng đi ngủ, là ngủ đến khi nào muốn dậy thì dậy, thêu hoa thêu tới tay rút gân. Nghe Văn thị dạy dỗ đạo lý làm phụ nữ, tập viết học vẽ Đại Nho phụ thân cùng từng là Thám Hoa Lang*. Cuộc sống như thế, so với kiếp trước khi còn ở nước ngoài vì để thăng chức tăng lương làm việc mệt đến giống như con chó, cuối cùng khi phát ngôn trong một bữa tiệc rượu ở công ty Gia Niên Hoa thì không chịu nổi ức chế đột phát bệnh tim mà chết, thì đây quả thật chính là thiên đường của nhân gian rồi. (*học vị dưới trạng nguyên và bảng nhãn thời xưa) Đã đến thì an tâm ở lại. Bản thân bây giờ là Tiết Thiện Thủy con gái quan văn Ngũ Phẩm Tiết Lạp, người xinh đẹp, tính tình dịu dàng, có tri thức hiểu lễ nghĩa, quả thật chính là tiêu bản của người phụ nữ hoàn mỹ, vô cùng tốt. Cho nên cuộc sống sau này của nàng, cũng sẽ nhất định vô cùng thuận lợi. Mời các bạn đón đọc Bộ Bộ Liên Hoa của tác giả Thanh Ca Nhất Phiến.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Thần Y Quý Nữ Cưng Chiều Thất Hoàng Phi - Lâu Tinh Ngâm Loại
Truyện xuyên không Thần Y Quý Nữ: Cưng Chiều Thất Hoàng Phi là một trong những truyện đem lại nhiều bất ngờ cho bạn đọc. Những tình tiết luôn có nét độc đáo đầy thu hút, độc giả khó lòng đoán được những diễn biến tiếp theo. Nàng từ hiện đại xuyên đến cổ đại trở thành đại tiểu thư của Qúy phủ. Chứng kiến cảnh mẹ vì sinh tiểu muội muội mà chết, cha không thèm quan tâm. Một trăm ngày giỗ của mẫu thân cũng chính là ngày, tiểu thiếp kia lên làm chính thất, chính là ngày nàng cùng muội muội bị đuổi ra Qúy phủ, cũng chính là ngày nàng gặp hắn Một đạo hẹn ước mười năm sau trở về sẽ cùng hắn lấy thân báo đáp! Một khi pháp y thiên tài sống lại, nàng sẽ trả trả cho những người đã khi dễ nàng gấp trăm ngàn lần. Lúc trước mọi người đối với nàng chỉ là một cái tiểu oa nhi hèn mọn, lúc này nàng vương giả trở về, tài năng triển lộ. Chắc chắn làm cho người ta phải kinh ngạc. Đọc truyện thưởng thức và tìm hiểu về cuộc sống thú vị của nàng.  *** Đêm khuya tịch mịch, bầu trời u ám, mưa to như muốn long trời nở đất, bên ngoài tiếng sấm không ngừng lớn. Mưa to tí tách thanh thúy rơi trên mái ngói, phát ra tiếng vang leng keng, bóng đêm cô tịch làm cho người ta khó chịu. Trong một gian phòng cách ly riêng biệt ở Quý phủ vật thắp sáng duy nhất chỉ vẻn vẹn một ngọn đèn nhỏ. Một cái thiếu phụ ngồi dựa lưng vào đầu giường, sắc mặt có chút tái nhợt. Tuy là gương mặt tái nhợt không có chút máu, nhưng dung nhan này vẫn là thập phần diễm lệ. Bên cạnh thiếu phụ còn có một nữ nhân tuổi tác không khác biệt là mấy, trên tay của nàng vẫn là đang ôm một tiểu hài tử vừa nãy mới được sinh ra. "Thanh Vị đem đứa nhỏ ôm đến cho ta" Thanh Vị lệ rơi đầy mặt: "Phu nhân, người vẫn là đừng nhìn đứa nhỏ này, đứa nhỏ này là một nữ nhi, lão gia căn bản sẽ không để ý đến nó" Thiếu phụ nghe vậy, ánh mắt sắc bén nhìn Thanh Thanh liếc mắt một cái: "Nói bậy! Chẳng lẽ bởi vì hắn không thèm để ý, ta có thể không để ý đến hài tử của chính mình sao? Ngươi nghĩ ta thân lại là một dạng như thế nào?". "Phu nhân, là nô tỳ nói sai. Người đừng nóng giận, người vừa mới sinh hạ nhị tiểu thư, phải nghỉ ngơi thật nhiều mới được". Thanh Vị không thấy nàng sinh khí, vội giải thích nhận sai, ôm tiểu hài tử hướng tới đầu giường. Phượng Thiên Sương nhìn thoáng qua gương mặt đang ngủ của tiểu hài tử kia, không khỏi nảy sinh cảm xúc, nàng chưa từng nghĩ tới, từ ngày nhập Qúy gia đến nay lại rơi vào tình cảnh nông nỗi này. Cũng chỉ tại cha nàng vì gia tộc tư lợi nên mới phải hy sinh chính nàng. Biết rõ Qúy Đông Minh đối với nàng căn bản không có nửa điểm tình cảm, còn giám phái nàng đến Qúy gia, hắn nguyện ý lập nàng làm chính phi, cũng chỉ là đều do hoàng thượng tác động. Ánh mắt từ từ thu hồi khỏi tiểu hài tử trước mắt, Phượng Thiên Sương nhìn lướt qua trong phòng, nhỏ giọng hỏi: "Thanh Vị, Như Yên đâu?" "Phu nhân. Bà đỡ đã muốn hướng lão gia báo tin, nếu lão gia biết đứa nhỏ này chỉ là một cái tiểu nữ nhi, sợ là bây giờ đã tới nơi, người xem..." ... Mời các bạn đón đọc Thần Y Quý Nữ Cưng Chiều Thất Hoàng Phi của tác giả Lâu Tinh Ngâm Loại.
Dương Thư Mị Ảnh - Nam Phong Ca
Vào năm đứa con trưởng Sở gia lên năm tuổi, con thứ lên bốn tuổi, Sở Phi Dương tái xuất giang hồ,tất cả những lời đồn đãi không hay trước kia về hắn cũng tự sụp đổ. Sở Phi Dương khôi phục lại thanh danh. Hết thảy tựa hồ đều trở lại như trước. Điểm duy nhất bất đồng là sự xuất hiện của một người nam tử sắc mặt lạnh lùng cùng hai đứa nhỏ dễ thương bên người hắn. Vào ngày tiền minh chủ Viên Khang Thọ đại thọ 60 tuổi, Sở Phi Dương mang theo một lớn, hai nhỏ, trên khuôn mặt vẫn là nét cười ôn hòa, xuất hiện trước mặt đồng đạo võ lâm trên Lãng Nguyệt Sơn. Không có che dấu, cũng không hề tuyên nhượng*(thông báo), chỉ là giống như bình thường…một nhà bình thường như bao nhà khác. Sau thọ yến, đi theo Sở Phi Dương xuống núi lại chỉ còn một lớn, một nhỏ, hai người. Hết thảy đều thường thường thản nhiên, giống như vốn dĩ đã là như thế. Người trong giang hồ vĩnh viễn không thể hiểu được nguyên nhân sâu xa. Vậy là ngay sau đó, bên ngoài sự sùng kính và ngưỡng mộ cư nhiên lại xuất hiện những ánh mắt khác thường cùng lời nói chỉ trích vô căn cứ, giống như đàn kiến nhỏ, vô khổng bất nhập*, từ từ thâm nhập lan tràn. (*vô khổng bất nhập: chỗ nào cũng nhúng tay vào, lợi dụng tất cả mọi dịp-ví với sự lợi dụng mọi cơ hội để làm điều xấu) Giống như ánh sáng mặt trời bị bịt kín bởi những bóng ma u ám, tuy rằng Sở Phi Dương thân ở trung tâm vẫn thản nhiên bình thường lại luôn có người thay hắn bất bình… Bộ Dương Thư Mị Ảnh gồm có: Dương Thư Mị Ảnh  Hiểu Tinh Cô Tự Phong Vũ Vô Cực Mời các bạn đón đọc Dương Thư Mị Ảnh của tác giả Nam Phong Ca.
Em Đừng Mong Chúng Ta Là Người Dưng - Duy Hòa Tống Tử
Ngay lần đầu tiên gặp Hàn Mặc Ngôn, Lục Nhiễm đã trúng mũi tên của thần tình ái. Cô mất hai năm để biến mình thành mẫu  phụ nữ hợp với anh ta, thêm ba năm thành trợ thủ đắc lực của anh ta, dùng chiêu mưa dầm thấm lâu để chinh phục anh ta. Nhưng, vẫn không đủ… Hàn Mặc Ngôn vẫn… Không thích cô. Tình cảm dù sâu đậm đến mức nào cũng có ngày khô cạn, sau năm năm chỉ biết đến Hàn Mặc Ngôn, Lục Nhiễm đã học cách buông tay. Vào đúng thời khắc cô từ bỏ,  Hàn Mặc Ngôn đã mở lòng, bí mật về anh chàng có bề ngoài vô cảm, lạnh lùng, lúc nào cũng cuồng công việc được hé mở. Bởi thế… Em có thể không ở bên cạnh tôi, quay mặt phớt lờ tôi… Nhưng, em đừng mong chúng ta là người không quen biết! *** Thật là châm biếm, Lục Nhiễm không kiên cường như cô tưởng. Lục Nhiễm quẳng cả tập kế hoạch bị trả về cùng lá đơn thôi việc mà cô vừa mất một tiếng đồng hồ để viết xong lên mặt bàn làm việc to lớn bề thế bằng gỗ đỏ của Hàn Mặc Ngôn, cảm giác sảng khoái đến không ngờ: “Hàn tổng, tôi xin thôi việc”. Năm năm yêu thầm, ba năm nhẫn nhịn, trong chốc lát thành công dã tràng. Vượt qua cơn đau là sự giải thoát hoàn toàn, cuối cùng, cô quyết định buông tay. Hàn Mặc Ngôn ngước mắt lên, lộ ra khuôn mặt thanh tú và anh tuấn đến nỗi trông như manơcanh. Vì người đàn ông này, cô đã nhẫn nhịn quá lâu. Ánh mắt lạnh lùng của Hàn Mặc Ngôn lướt qua bản kế hoạch và Lục Nhiễm, hỏi một cách trịnh trọng: “Trợ lý Lục có cần suy nghĩ thêm không?”. Nếu đổi thành Lục Nhiễm của hai năm trước, không, một năm trước thôi thì chỉ cần nghe thấy thanh âm đó là lại do dự, nhưng, giờ đây... Lục Nhiễm nhếch môi cười, nói giọng trịnh trọng của một trợ lý: “Không cần đâu, anh Hàn, tôi đã suy nghĩ kỹ rồi”. “Cô Lục, nếu đã như vậy, chắc cô cũng nắm rõ quy định, sau khi bàn giao công việc, đến phòng tài vụ lĩnh tiền lương là cô có thể rời khỏi đây. Nhân tiện, cô gọi Lucy vào nhé”. Nói xong, Hàn Mặc Ngôn lại cúi xuống xem tài liệu, thái độ thản nhiên như chưa hề có chuyện gì xảy ra. Lục Nhiễm khẽ hít một hơi thật sâu. Cố bắt mình kiềm chế, cô mới không nổi điên ngay trong phòng làm việc của Hàn Mặc Ngôn. Nhẫn nhịn bao nhiêu lâu như vậy, nhịn thêm một lúc cũng chẳng sao. Tuy nhiên Lục Nhiễm biết rằng, giây phút ấy, cô rất muốn đấm cho Hàn Mặc Ngôn một cái, để xem có thể đập tan lớp băng giá nghìn năm đang che phủ khuôn mặt anh ta hay không. “Cô Lục?”. Đột nhiên Hàn Mặc Ngôn lại lên tiếng. ... Mời các bạn đón đọc Em Đừng Mong Chúng Ta Là Người Dưng của tác giả Duy Hòa Tống Tử.
1001 Đêm Tân Hôn - Thiên Nam Hy
Tác giả Thiên Nam Hy cho ra mắt tác phẩm 1001 Đêm Tân Hôn, đây là tác phẩm ngôn tình hiện đại nói rằng vừa ngủ dậy, cô phát hiện mình bị ép gả cho một người đàn ông gần 60 tuổi, mắc bệnh suy thận, thân thể ốm yếu. Thật sự thì, trên đời còn có truyện gì khổ hơn không? Kết quả là không gặp không nên duyên, vào đêm động phòng, cô lại phát hiện người đàn ông gần 60 tuổi ấy lại biến thành một chàng trai với thân thể cường tráng, khỏe mạnh. *** Màn đêm buông xuống, phủ lên thành phố Hải Thành một lớp sương mù dày đặc.Trong căn phòng tràn ngập mùi hương nước tiêu độc, Lương Nặc nằm thiếp đi, mê man trên chiếc giường trắng toát, một cơn gió lạnh từ cửa sổ tràn vào phòng làm cô cảm thấy rét run. Ngay lúc đó, một đôi giày da bóng loáng lọt vào tầm mắt cô, đó là một người đàn ông. Trong ánh sáng lập lòe, mập mờ, Lương Nặc cảm thấy hơi thở của một người đàn ông thô bạo phả vào mặt mình. Nhà họ Lương không cho cô ăn cơm à? Ghầy nhom ốm yếu thế này! “Vừa sờ đã thấy chả phải đồ xịn gì, hoàng loại A cũng không đến” Vừa nói người đàn ông đã thô bạo xé rách quần áo của cô, ép cô nằm xấp xuống giường một cách tàn bạo, với một tư thế thật sự là làm người ta thấy nhục nhã hổ thẹn. Với cái đầu đang trong trạng thái vô tri vô giác, Lương Nặc không biết chuyện gì đang xảy ra, bỗng nhiên thân thể cô có cảm giác lạnh toát đi, cô ý thức được việc mà người đàn ông sẽ làm, cô giật mình khóc thét lên. “Đừng....xin anh hãy buông tha cho tôi.... tôi mới 18 tuổi, tôi vẫn còn là một học sinh....ba ngày rồi tôi chưa tắm, người đầy mùi hôi, xin anh hãy tha cho tôi...”“Câm mồm” Anh ta cáu kỉnh thốt ra hai chữ câm mồm, cái giọng điệu bá đạo ấy như kiểu không cho phép ai phản bác lại, cái khung cảnh ấy khó mà che đậy được sự căm ghét đối với anh ta. Căm ghét? Anh ta là ai? Tại sao lại làm vậy với cô ? ... Mời các bạn đón đọc 1001 Đêm Tân Hôn của tác giả Thiên Nam Hy.