Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Thắp Đèn Ngắm Lưỡi Dao

Thể loại: hiện đại, ngược luyến tàn tâm, cường công cường thụ, quỷ súc tra công x thâm tàng bất lộ bề ngoài nhu nhược kì thực ăn tươi nuốt sống thụ, báo thù rửa hận, hào môn thế gia, HE. Edit: Trác Lam(với sự giúp đỡ nhiệt tình của QT ca ca và Google thúc thúc) Sở Từ nhịn khôngđược cười rộ lên: “Hàn Việt, tôi sắp chết, anh hẳn phải thấy vui vẻ mới đúng, tại sao vẻ mặt lại giống như muốn khóc vậy?” Hàn Việt dừng mộtchút, mãi sau mới cười nhạt hỏi ngược lại: “Nếu cậu chết, chắc là sẽ có nhiều người thấy rất vui, làm sao có khả năng có ai đó rơi cho cậu một giọt nước mắt?” “…Vậy thì tốt.”Sở Từ thở dài gật đầu, “Tôi cũng không hi vọng các người rơi cho tôi một giọt nước mắt nào, vô duyên vô cớ làm ô uế con đường luân hồi của tôi.” Tóm tắt: Công lần đầu gặp đã yêu thụ, muốn chiếm hữulấy người kia đến nỗi bất chấp tất cả, uy hiếp, cường thủ hào đoạt, giam cầm, để rồi chẳng thể đổi lấy được một chút ôn nhu nào từ thụ nữa. Mọi việc trở nên kì lạ khi một người quen của công gây tai nạn chết người rồi lại dùng tiền thoát tội, để rồi những người liên quan đến vụ án kẻ bị giết người bị phế, tất cả đầu mối về thủ phạm đều đưa vào ngõ cụt. Huyết án 2 mạng người năm xưa mà gia thế nhà công đã dùng tiền và quyền đổi lấy trắng án có liên quan gì đến vụ án mạng lần này? Là ai mắc nợ ai? Là máu ai còn chưa trả gây nên mối nghiệt duyên này? “Hàn Việt, anhcòn nhớ năm đó khi tôi rời đi, anh từng hỏi tôi một câu không?”  Hàn Việt trầm mặc đứng đó, sau một lúc lâu mới gật đầu: “Nhớ, tôi từng hỏi cậu đời này tạo nhiều sát nghiệt như vậy, có hay không đã từng yêu ai?”  Sở Từ chậm rãi giơ tay lên, đem mũi đao nhắm thẳng vào vị trí trái tim mình, ngẩng đầu mỉm cười với Hàn Việt: “Hiện tại tôi có thể nói cho anh biết đáp án. Câu trả lời của tôi là — không, không có. Sở Từ tôi sống hơn hai mươi năm, chưa từng yêu bất cứ kẻ nào.” *** Truyện gốc: Thắp đèn ngắm lưỡi đao ( 提灯看刺刀 | Đề đăng khán thứ đao) Tác giả: Hoài Thượng Thể loại: Hiện đại có yếu tố khoa học viễn tưởng (?), ngược luyến tàn tâm (ngược thân thụ ngược tâm công), cường công cường thụ, báo thù rửa hận, ân oán hào môn quân chính thế gia, cường thủ hào đoạt, tình hữu độc chung (1×1) quỷ súc kiêu binh công x thâm tàng bất lộ bề ngoài nhu nhược kì thực ăn tươi nuốt sống thụ HE ở phiên ngoại Độ dài: 60 chương + 1 phiên ngoại Review Thắp đèn ngắm lưỡi đao Trước khi vào đề ta phải nói trước là bộ này cực kỳ nhiều hố, cực kỳ máu chó, cực kỳ phi logic, cực kỳ đi ngược lại tam quan của đa số mọi người. Trong review cũng sẽ chứa yếu tố SPOIL tiết lộ nội dung truyện, cân nhắc trước khi đọc!! Lần đầu tiên biết đến Hoài Thượng qua bộ Ly hôn, ấn tượng của ta cũng xem như khá tốt. Bả có lối viết tình tiết dồn dập, diễn biến kịch tính qua từng chương tương đối giống Thủy Thiên Thừa, thậm chí tùy hoàn cảnh còn giật gân và khoa trương hơn Thủy Thiên Thừa nữa. Motif cường công cường thụ và đặc biệt là quỷ súc công của bả cũng đạt đến trình độ riêng rồi -.- Thú thực, trước khi đọc Thắp đèn ngắm lưỡi đao là ta đang đọc dở Tháng năm qua của Tĩnh Thủy Biên. Mọi thứ cứ chầm chậm chầm chậm thanh thản quá đến nỗi ta sốt cả ruột, cuối cùng quyết bỏ ngang để nhảy hố này, dù đã được cảnh báo vô số lần về mức độ vặn vẹo và âm u của nó. Nói chung xác định như vậy trước để ai quyết tâm lắm thì hẵng nhảy, kẻo lại mắc công hận đời mất mấy ngày… Bộ này công là kiêu binh, một tên Thái tử trong đám Thái tử đảng lớn lên ở môn phiệt thế gia. Hắn quỷ súc đến nỗi say túy lúy vẫn có thể rút súng bắn thủng khóa cửa, trói người, uy hiếp,… không thủ đoạn nào không làm được. Thụ thì được miêu tả là một công chức bình thường, văn nhã lễ độ, có điều tính tình cũng cương liệt lắm, hai năm bị bức ép phải ở lại bên cạnh công cũng quyết không cho hắn một cái liếc nhìn. Thế nhưng những gì chúng ta trông thấy lại không hẳn là bản chất thực sự của mọi việc. Theo từng chương truyện vạch trần, tên sĩ quan ngang ngược chuyên quyền kia, hóa ra lại là kẻ có tâm tính rành mạch nhất. Thậm chí còn hơn lão tư lệnh cha của hắn, vương tử phạm pháp cũng như thứ dân, Hàn Việt sẽ không biến chất vì quyền lực. Ngược lại, người thanh niên bề ngoài ôn hòa có lễ nọ, đi qua vô tận hắc ám, cuối cùng lại đánh mất chính bản thân mình trong thù hận và máu tanh. Để báo thù cho người mẹ nuôi và em trai đã chết oan trong một vụ tai nạn, Sở Từ từng bước ẩn nhẫn, lợi dụng Hàn gia nhị thiếu, tiếp cận những kẻ đã sát hại người thân mình. Thuận lợi tạo chứng cứ ngoại phạm giả, dùng thanh đao 24 tấc chém sắt như chém bùn, kết liễu 3 tên đầu sỏ, đả thương 2 người liên đới, cả quá trình chưa từng chùn tay. Mà công thì cả ngày bận rộn với công vụ, nếu không cũng là nghĩ cách làm sao ép được thụ đi vào khuôn khổ, cho nên chưa từng mảy may nghi ngờ người bên gối. Nhưng chẳng có tội ác nào sẽ trót lọt mãi mãi. Một khi chân tướng bị vạch trần, đối diện với Sở Từ chắc chắn sẽ là sự trả thù tàn khốc nhất đến từ những gia tộc mà y đắc tội, bao gồm cả Hàn Việt – Hàn gia. Giữa tâm bão truy đuổi đó, đứng giữa tình thân, trách nhiệm gia tộc và chấp niệm, công lý sau cùng, Hàn Việt đã lựa chọn vế sau. Hắn tự tay đi bắt Sở Từ mang về giấu ở trong nhà, không cho y ra đầu thú, cũng không cho y tự sát. Sở Từ ung thư dạ dày đã đến giai đoạn giữa, hắn cưỡng ép bác sĩ mang thuốc, hóa trị xạ trị cũng tiến hành. Ai động đến mạng sống của em, tôi liều mạng với kẻ đó, kể cả là chính em đi chăng nữa. Mạng của em không thuộc về em nữa rồi, bây giờ nó là của tôi. Cao trào liên tiếp từ đầu truyện, giữa truyện đến tận đại kết cục, gió tanh mưa máu không ngừng. Thảng có chút ôn nhu ấm áp hiếm hoi, cũng chỉ là khoảng lặng trước khi bão đến. Ta biết nhiều bạn cực kỳ lấn cấn khoản thụ giết chết anh ruột của công (mà còn là kiểu tàn sát chứ không phải là giết bình thường), làm bị thương cha của công, vậy mà cuối cùng công vẫn lựa chọn giấu y khỏi sự truy sát của mọi người. Thế nhưng đối với cá nhân ta, một người cũng chả có mấy tình cảm với thân nhân từ nhỏ, thì ta hoàn toàn có thể hiểu được cảm xúc của Hàn Việt lúc đó. Hắn không phẫn nộ thay cho anh trai, nhiều nhất chỉ là thương tiếc. Nếu ta có loại anh trai như vậy, ngay cả thương tiếc ta cũng chẳng thí cho. Ngay cả Hàn lão gia tử thương yêu con như vậy, cuối cùng cũng phải chấp nhận mình đã sai lầm khi nuông chiều Hàn Cường thành ra cái dạng đó. Nếu như năm xưa ông đừng chạy án, thì có phải ngày hôm nay gã đã không gặp sự báo thù tàn khốc đến mức này? Tựu chung mà nói, tất cả nhân vật trong truyện không có ai là chính diện, trừ những người qua đường đã chết oan trong vụ án năm xưa. Tất cả bọn họ đều có một mặt thối nát, chỉ là mức độ thối nát đến đâu mà thôi. Ngay cả Hàn Việt và Sở Từ đều là những người có vấn đề tâm lý đến một mức độ nhất định. Một kẻ thiếu thốn thân tình sinh ra nóng nảy, tàn bạo và cuồng chiếm dục. Một người đã từng có tình thân nhưng lại vô cớ bị tước đoạt tình thân, bởi thứ tên gọi “cường quyền” mà trụy lạc trong thù hận. Phiên ngoại happy ending có vẻ chóng vánh quá và hơi chênh với toàn bộ chính truyện nặng nề trước đó. Nếu có thể, thực ra ta càng mong Sở Từ có thể chết đi, sau đó có một cuộc đời khác. Bởi cho dù có bao biện thế nào thì cũng chỉ có cái chết mới trả lại được trong sạch cho y. Còn ký ức cũng tốt, không còn ký ức cũng được, dẫu sao thì khi đó, y cũng có thể thanh thản mà đón nhận tình yêu và sự bao dung của Hàn Việt được rồi. Nhưng dù sao Thắp đèn ngắm lưỡi đao cũng đã kết thúc viên mãn rồi, một số chi tiết nhỏ như cô tình nhân mang bầu của Hàn Cường sẽ ra sao, chị dâu Hàn Việt thế nào… đều đã không còn quan trọng nữa. Có lẽ sau bộ này ta nên cấp tốc cày lại Đọc thầm để cứu vớt tam quan của mình arghhhhhhhh ~~ *** [Review] Thắp đèn ngắm lưỡi đao – Hoài Thượng - ayuhime627.wordpress.com July 10, 2018Lăng Nhược Bình Thắp đèn ngắm lưỡi đao Tác giả: Hoài Thượng. Thể loại: hiện đại, trọng sinh, ngược luyến tàn tâm, cường công cường thụ, quỷ súc tra công x thâm tàng bất lộ bề ngoài nhu nhược kì thực ăn tươi nuốt sống thụ, báo thù rửa hận, hào môn thế gia, HE. Edit: Trác Lam (với sự giúp đỡ nhiệt tình của QT ca ca và Google thúc thúc) Giới thiệu: Sở Từ nhịn không được cười rộ lên: “Hàn Việt, tôi sắp chết, anh hẳn phải thấy vui vẻ mới đúng, tại sao vẻ mặt lại giống như muốn khóc vậy?” Hàn Việt dừng một chút, mãi sau mới cười nhạt hỏi ngược lại: “Nếu cậu chết, chắc là sẽ có nhiều người thấy rất vui, làm sao có khả năng có ai đó rơi cho cậu một giọt nước mắt?” “…Vậy thì tốt.” Sở Từ thở dài gật đầu, “Tôi cũng không hi vọng các người rơi cho tôi một giọt nước mắt nào, vô duyên vô cớ làm ô uế con đường luân hồi của tôi.” —— Bộ này được edit cũng khá lâu rồi, Mèo không tìm được nhà gốc của bộ này, cũng chẳng biết ai edit luôn, Mèo vô tình đọc bộ này trên wattpad rồi nghe mn bảo là nhà bạn Jenny H có đăng bộ này cơ mà kèm pass (TT.TT) nên tớ đành dẫn link nhà bạn ấy, mn muốn đọc thì qua thương lượng pass với bạn ấy nha! Jenny H – Thắp đèn ngắm lưỡi đao – Hoài Thượng Vừa đọc xong bộ này tối hôm qua nên giờ viết review ngay cho ‘nóng’, nói vậy chớ bộ này hoàn cũng lâu lắm rồi cũng có thể xem như là một bộ điển hình của dòng ngược kinh điển. Mèo biết đến tác giả Hoài Thượng qua bộ Phượng Hoàng đồ đằng (bộ này cũng ngược, bao tả tơi, bao thê thảm, bao thỏa mãn luôn), văn phong của HT nhẹ nhàng, trầm lắng nhưng để lại cảm giác day dứt trong lòng rất sâu đậm. Khuyết điểm: bộ này ngược công, nhưng cũng phần nào ngược thụ. Bộ này đọc cho vui chứ thực ra nó là nguyên một nồi máu chó chờ mọi người nhảy vào. Công vì tình yêu mà bỏ qua luôn thụ giết anh mình, làm bị thương cha mình, đồng ý là gia đình công không quan tâm được nhiều tới anh nhưng vẫn còn người bố yêu thương anh hết lòng mà, chỉ tại ổng không biểu hiện ra thôi. Cái sai lầm lớn nhất của ổng là đã bỏ bê gia đình, dung túng vợ và con mình làm điều sai trái! Đề cử bộ này cho bạn nào thích ngược nha, nhưng cẩn thận nồi máu chó thập cẩm này à, kẻo nhảy vô rồi khỏi chui ra luôn! (Dưới đây có spoil vài tình tiết trong truyện nếu bạn không thích thì vui lòng bỏ qua nha!) Anh công Hàn Việt vừa gặp đã yêu anh thụ Sở Từ đến thất điên bát đảo, theo lời Hàn Việt thì là: “Tôi vừa nhìn thấy y, liền thích đến mức ngay cả bản thân họ gì cũng quên mất.” Nhưng mà Sở Từ thì không, nên đương nhiên là công dùng đủ biện pháp cứng rắn trói thụ bên người, ờm, trói đúng nghĩa luôn. Xông vào nhà người ta, trói vào đầu giường, uy hiếp các kiểu, mà theo công là vẫn còn nhân từ chán, thì đến cuối cùng thụ cũng đồng ý ở bên công nhưng ẻm lạnh tanh à, chẳng cho công đến cả một cái liếc mắt. Rồi mãi đến 2 năm sau, đầu tiên là một người quen của công bị ám sát, ‘nhất kích tất sát’ đúng nghĩa, một đường cắt ngang yết hầu, nhanh – gọn – chuẩn, thủ pháp chuyên nghiệp, kế hoạch tinh vi, công và gia đình nạn nhân chả phát hiện được một tí vết tích nào. Sự việc yên ắng được mấy hôm thì next, lại một người quen nữa bị chém đứt mất cánh tay phải, vẫn y như lần trước không để lại dấu vết gì. Thật ra, là 2 sự việc này có liên quan đến nhau và dính líu đến 1 vụ án mạng trong quá khứ mà đầu sỏ là anh của công – Hàn Cường  gây ra. Trong một lần say xỉn lái xe, Hàn Cường đã tông chết một cặp mẹ con, 2 người này là mẹ nuôi và em nuôi của thụ, hoàn cảnh cực bi thảm, thụ mời 2 người lên Bắc Kinh chơi, nhân tiện giúp đỡ chút học phí cho đứa em nuôi thân yêu của mình. Ngờ đâu, từ lúc xảy ra tai nạn đến lúc nghe tin thi thể bị cưỡng chế hỏa thiêu chỉ vỏn vẹn 1 ngày, thụ còn chưa kịp nhìn mặt họ lần cuối thì đã chỉ còn là một nắm tro tàn, đến cả nơi an táng cũng là một nơi cực hẻo lánh, phong thủy tồi tàn nhất trong nghĩa trang. Mọi chuyện là do sự sắp đặt của quyền và tiền, xã hội này là nơi kẻ mạnh là kẻ chiến thắng, đứng trước 2 thứ này thì công lý chẳng còn là đáng giá là bao nhiêu, sinh mạng còn người cũng chỉ là thứ rẻ mạt, Hàn gia dùng tiền để đổi lời khai của nhân chứng, dùng quyền để ém nhẹm vụ việc, vốn dĩ là nạn nhân nhưng cuối cùng thành ra là không tuân thủ luật giao thông, là hung thủ nhưng cuối cùng lại xử vô tội, nhởn nhơ ngoài vòng pháp luật, đến cả bồi thường – thứ chắng đáng là bao nhiêu so với cái giá của những cuộc ăn chơi đàng điếm, hay là những món quà đắt giá cho tiểu tình nhân, Hàn Cường chẳng thà đem nó đi phung phí chứ nhất quyết không cho họ xu nào. Cuối cùng, kẻ ác cũng phải trả đúng cái giá của nó, Hàn Cường cũng phải đền mạng, mà còn phải đền một cách thật thảm khốc, thật đau đớn, thật khắc cốt ghi ‘vong’. Thụ tự tay BĂM XÁC anh của công. Vâng, hung thủ đương nhiên là thụ, lúc đầu Mèo cũng ngờ ngợ là ảnh rồi, vì cứ mỗi lần ảnh cười với ai là xác định vài ngày sau người đó chết, nhưng thật sự là không trách ẻm được. Sau này thì anh công cũng phát hiện ra bí mật của thụ, trong tiệc mừng thọ cha của công thì thụ bị phát hiện, ẻm chém một nhát dao cuối cùng khiến cha công bước một vòng qua quỷ môn quan, mém tí là đàm đạo với diêm vương luôn rồi, cuối cùng thì bị anh công bắt được tại nghĩa trang. Thề là đọc đoạn đó ngược chả chịu nổi luôn! Tường mọi chuyện thế là xong, đùng một phát, thụ bị ung thư dạ dày (vẫn còn cứu được). Công ngày đêm chăm sóc thụ, thụ thì chả còn tí hi vọng sống nào, công luôn ở bên thụ, hết nấu món bổ dưỡng, lại dỗ thụ uống thuốc, chơi game cùng thụ, chỉ vì muốn ẻm cảm nhận được sự sống nhiều hơn. Với công, những ngày này là những ngày hạnh phúc nhất từ lúc thụ gật đầu chấp nhận ở bên ảnh, nhưng hạnh phúc thường chả tồn tại lâu, một ngày đẹp trời, thụ trói công vào đầu giường rồi rời đi với lời khẳng định là chẳng có chút tình cảm nào với ảnh (Đau lòng chết!!!) Túm lại là cuối cùng cũng tìm được thụ, vì chữa ung thư cho ẻm mà công không tiếc đánh cược mạng sống của bản thân, quyền thế và sự an toàn của cả gia đình mình, thụ vẫn sống tốt và kết thúc là hạnh phúc mãi mãi về sau với bạn công tiến hóa thành mẫu đàn ông lý tưởng của bao chị em phụ nữ ‘Ra được phóng khách, vào được nhà bếp, leo được lên giường’.  *** [Review] Thắp đèn ngắm lưỡi đao Tác giả: Hoài Thượng Nguồn: Tấn Giang Thể loại: hiện đại, ân oán, ngược tâm ngược thân, hầu hết chủ công, cường cường, HE Couple: Hàn Việt x Sở Từ (thụ cameo Phá Vân) Quỷ súc trung khuyển trâu điên quân nhân công x băng sơn lý trí nhẫn tâm giết người như ngóe kỹ sư mỹ thụ Cho ai đó cần: thụ khiết, công trước đây chời bời, có nhiều tình nhân Hoài Thượng chuyên viết cẩu huyết với ngược, mới đọc 2 bộ của bả là Phượng hoàng đồ đằng với bộ này, thấy mặc dù truyện cẩu huyết vãi mà mấy đoạn ngược nó cứ hài hài, hay mình bị điên. Trước khi đọc dã xem review rồi, thấy cái gì mà một nồi máu chó các thứ, đọc xong ức chế cái kết -_-. Thấy mọi thứ hợp lý mà, với cả truyện mặc dù cẩu huyết nhưng không phải cẩu huyết tình cảm mà kiểu ân oán, nợ máu trả máu, đọc khá là sảng khoái, thế mới là đam mỹ chứ. Với cả giọng văn cứ hài hài kiểu mịa gì ý, cứu, tâm lý công nó khá là ba chấm, có 1 comment bảo ổng như trâu điên, hình như đúng thật. Anh này quân nhân, nóng tính, cứ hùng hùng hổ hổ, địa vị cao nên kiêu căng ngạo mạn, hơi tí động tay động chân, mà yêu thụ kinh khủng, yêu kiểu với mãi không tới, muốn làm người ta chú ý mà éo được, khổ vãi, 30 tuổi mà tâm lý như trẻ con. Mà được cái anh này thê nô vãi, vợ quát nghe răm rắp, hằng ngày nấu cơm rửa bát phục vụ tận răng = )). Nói thế thôi, truyện không ngọt đâu =)). CÓ SPOIL: Thụ là kỹ sư ở Sở nghiên cứu, lúc nào cũng lạnh lùng, rất đẹp (Hoài Thượng thích mỹ thụ) nên là công yêu luôn từ cái nhìn đầu tiên. Kỹ sư Sở xinh đẹp Tôi vừa nhìn thấy y, liền thích đến mức ngay cả bản thân họ gì cũng quên mất Quỳ lạy anh công luôn. Xong anh theo đuổi kiểu trâu điên ý, đọc để cảm nhận nha, sau một hồi thì 2 người cũng về chung một nhà, nhưng Hàn Việt vẫn không có được trái tim của Sở Từ. Nhắc đến Sở Từ, tại sao một người như anh lại chọn ở bên cạnh Hàn Việt, đương nhiên để trả thù rồi, motip cũ. Gia đình dưỡng dục Sở Từ bị anh của Hàn Việt là Hàn Cường tông chết, 2 mạng người. Hàn gia dựa vào quan hệ và quyền lực chối tội cho Hàn Cường. Chuyện này không liên quan gì đến Hàn Việt nhưng ai bảo anh là người Hàn gia, cho nên lúc đầu thụ rất ghét công. Nhưng mà sau 2 năm sống chung thì thụ cũng có tình cảm với công. Sở Từ cứu Hàn Việt khỏi chiếc xe Hàn Việt yêu Sở Từ điên cuồng (đọc nó hài), mà thụ đến cả liếc mắt cũng không cho, dẫn đến anh công rất là quỷ súc. Đã thế Hàn Việt từ bé không được bố mẹ yêu thương chăm sóc nên không khống chế được tâm lý, bị thụ đánh thì đánh lại thụ, đánh xong hối hận gào khóc các thứ. Thấy ngược cũng huề huề phết, tác giả khá là công bằng. Sở Từ giết tất cả 3 người, 1 là anh Hàn Việt, 2 người kia có giao lưu với công, đều là hạng cặn bã, chém đứt lìa tay 1 tên rác rưởi, lỡ tay chém cha Hàn Việt mà ông vẫn sống nhe răng nha. Đấy cẩu huyết đấy, có review bảo tác giả tam quan vặn vẹo, thụ giết anh của công mà công vẫn yêu thụ, ờ thì người anh này hờ quá, từ bé không ở với nhau, lớn lên cũng không thân thiết, thôi dù sao cũng là truyện mà nên không cấn đoạn đấy lắm. Tóm lại là truyện khá là mới mẻ, ai đọc ngọt nhiều quá ngấy có thể nhảy. P/s: thật ra tui thấy ngược này cũng bình thường, tui thấy ngược của Chiết chi mới ức chế. Artist: 棉球 蝴蜜_humi 冰绡 VUI LÒNG KHÔNG MANG ĐI NƠI KHÁC 12.09.2020 Beryl - berylss.wordpress.com Mời các bạn đón đọc Thắp Đèn Ngắm Lưỡi Dao của tác giả Hoài Thượng.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Đan Nữ - Cống Trà
Đám người Huyền Dương Tử bắt về một vị Niêm Hoa Tăng giỏi bách biến dị dung thuật. Phòng luyện đan bất ngờ bị nổ, Huyền Dương Tử Niêm cứu Hoa Tăng ra ngoài. Không ngờ kinh ngạc phát hiện, đầu Niêm Hoa Tăng mọc ra một mái tóc dài đen mượt... "Nàng" vẫn là Niêm Hoa Tăng sao? *** Niêm Hoa Tăng là một hoà thượng được nuôi nấng trong chùa, tuy nhiên lại học được dịch dung thuật kỳ dị, biến ảo khôn lường dùng mỹ sắc đi lừa tình, lừa tiền các tiểu thư. Nay tên dâm tăng này đang bị tình nghi là kẻ đã câu dẫn và giấu sư muội Huyền Cảnh Tử cùng sư phụ của Tam Thanh quán, vừa bị bắt lại, đang chờ điều tra sau đó thủ tiêu. Tam Thanh quán dưới sư phụ Tam Thanh đạo trưởng có tổng cộng sáu đạo sĩ, lần lượt là Huyền Dương Tử, Huyền Phi Tử, Huyền Vi Tử, Huyền Thanh Tử, Huyền Cảnh Tử, Huyền Tuỳ Tử, và đan đồng Quỳ Phiến. Họ tóm được dâm tăng Niêm Hoa Tăng đang định uy hiếp dùng hắn làm mồi dẫn cho đan nổ để tra hỏi tung tích của sư muội, sư phụ. Nào ngờ lò luyện đan phát nổ, sức ảnh hưởng đánh sập cả một Tam Thanh quán, sáu sư huynh đệ đành phải tới Văn Hoà quan ở tạm, đợi ngày trùng tu quán xong sẽ trở về. Nhưng điều kỳ lạ nhất ở đây, vốn “Niêm Hoa Tăng” là một tên sư đầu trọc chấm nhang, sau vụ nổ đột nhiên “mọc” ra một đầu tóc dài, gương mặt mỹ nữ, thân hình mông tròn ngực nở eo thon, giọng nói thánh thót. Chẳng lẽ dịch dung thuật của hắn đã đạt tới cảnh giới kỳ ảo như vậy??? ... Đại sư huynh Huyền Dương Tử tên tục Cảnh Bạch Thạch, là Nhị gia của Cảnh vương phủ. Đại Yến đánh trận thua nước Kim, Hoàng thượng bị bắt sang Kim quốc chăn dê. Nước một ngày không vua như rắn mất đầu, Huyền Dương Tử là dòng dõi hoàng thất duy nhất còn sót lại, bắt buộc phải hồi kinh lên ngôi Hoàng đế. “Dâm tăng” mất trí nhớ, vì “sinh” ra từ lò luyện đan, mọi người thống nhất đặt nàng tên Đan Nữ. Đan Nữ tự biết bản thân hiện không nơi nương tựa, chỉ có thể theo Huyền Dương Tử về kinh, giả làm một vị Quý phi. Xưa chỉ có cung nữ thăng cấp làm Quý phi, thì nay đã có Quý phi sáng là cung nữ cầm quạt, chiều chuyển thư đồng nghiền mực rót nước, tối lại phải làm ấm giường (nghĩa đen). Nhưng trách ai được bây giờ, phận ăn nhờ ở đậu, chỉ làm chút việc nhẹ tay chân cũng quá là hạp lí đi. Thực chất ban đầu Huyền Dương Tử giữ nàng lại bên mình mục đích đơn thuần là xác nhận giới tính “linh hoạt” của Đan Nữ thực sự là nam hay nữ, còn phải tìm tung tích sư muội cùng sư phụ. Chàng lại nhớ tới chiến tích cũ của “dâm tăng” đi quyến rũ tiểu thư nhà lành, chỉ sợ sơ suất để nàng biến mất khỏi tầm mắt là Đan Nữ liền đi tạo nghiệp. Cho dù Huyền Dương Tử luôn coi Đan Nữ là tên “dâm tăng” giống đực, nhưng hàng ngày nàng một mực giễu qua giễu lại với dáng vẻ xinh đẹp mỹ miều, thậm chí đến tối lại chung chăn chung gối, khiến chàng có chút căm tức =)).  “Dâm tăng, ngay cả bản đạo trưởng cũng muốn câu dẫn, quá vô liêm sỉ!” Chính vì vậy, Huyền Dương Tử càng đẩy nhanh quá trình vạch trần thân phận Đan Nữ. Căn bản là, chừng nào còn chưa ra ngô ra khoai, chừng nấy chàng còn phải tắm nước lạnh, hại sức khoẻ hại thân lắm, nhỡ đâu về sau hại lây cả nàng =)).   Mời các bạn đón đọc Đan Nữ của tác giả Cống Trà.
Tình Đầu Trong Vũ Trụ - Thủy Thiên Mặc
Anh là một mỹ nam quan nhân "hoa đã có chủ", cô là phần tử khủng bố đuổi đánh đến cùng. Một người không tình nguyện, một người quá chủ động. Hai người vốn không liên can vì đã gây nên hậu quả mà phải ở bên nhau, Cô là người cố chấp, thề chết cũng phải công phá được bức tường đúc từ sắt nghìn năm kia. Anh hỏi, là do anh quá may mắn sao? Cô cười, do anh quá xui xẻo. Anh bó tay chịu trói, cô thắng lớn trở về. *** Ai đó đã từng nói rằng: “Không phải trong 7 tỉ người trên thế giới không còn ai quan tâm ta nhiều hơn, mà là ta chỉ cần sự quan tâm của một người ấy thôi…”. Có lẽ, đây là lý do cho mọi tình yêu đơn phương chăng? Vì chỉ cần người ấy, nên dù không có kết quả, dù phải ôm câu chuyện mãi cho riêng mình, vẫn cứ cố chấp thế thôi… Đây là câu chuyện về một cô gái cố chấp theo đuổi tình yêu, theo đuổi một cái cây trên sa mạc, bằng lòng vượt qua biển cát mênh mông để bước tới gần cái cây trong lòng mình.  Đường Quả gặp Diệp Bổng lần đầu tiên năm mười sáu tuổi. Mười sáu tuổi, cô đã biết thế nào là yêu từ cái nhìn đầu tiên. Dưới cái nắng chói chang ngày học quân sự, anh chàng giáo quan Diệp Bổng cứ thế đi vào lòng cô thiếu nữ tuổi mới lớn và tình đầu lặng lẽ nở hoa. Nhưng Đường Quả không phải là cô thiếu nữ hay e thẹn ngượng ngùng, giấu trong tim mối tình đầu không dám thổ lộ cùng ai. Ngay trong ngày thứ hai gặp mặt, cô đã cho cả thế giới biết rằng Đường Quả thích Diệp Bổng. Cô theo đuổi anh bằng sự nhiệt thành của tuổi trẻ, có nông nổi nhưng rất kiên định sâu sắc. “Năm đó tôi mười sáu tuổi, bạn có thể nghĩ tôi trẻ con, liều lĩnh, không biết trời cao đất dày, nhưng bạn không thể nói tôi không hiểu thế nào là tình yêu. Đó là ý trời, có người chẳng phải tìm đâu xa mà tự dưng nên duyên, cũng có người tìm hoài cả đời mà không tìm thấy…”  Nhưng có lẽ ngay từ đầu, tình yêu này đã được định sẵn là một tình yêu đơn phương cố chấp, tình yêu chỉ do một mình Đường Quả viết nên. Diệp Bổng chưa bao giờ coi tình cảm của cô là nghiêm túc, luôn coi cô là người em gái nhỏ chỉ đang ngộ nhận về tình yêu. “Trong thế giới của Diệp Bổng, tôi có vị trí rất quan trọng, tôi là người bạn nhỏ, anh yêu quý người bạn nhỏ ấy bằng tình cảm chân thành nhất, nhưng tình cảm ấy không thể thay thế được tình yêu”.  Khi gặp Đường Quả, anh đã có người anh yêu, một cô gái hơn anh ba tuổi, là thanh mai trúc mã với anh. Anh hết lòng yêu người con gái ấy, còn chỉ coi Đường Quả là em gái để quan tâm chăm sóc. Là cô bất chấp tất cả để quấn lấy anh. Trong suốt bốn năm, từ năm mười sáu tuổi đến khi hai mươi, cô chưa từng nghĩ đến chuyện bỏ cuộc, nhưng cũng chưa từng nghĩ mình sẽ có cơ hội đến được với anh.  Thế rồi hai người ấy chia tay, anh muốn đi về nơi gian khổ, đi hoàn thành giấc mộng của anh, mà cô gái anh yêu lại chẳng thể chờ đợi. Cô ấy buông tay, cưới người đàn ông khác, để lại Diệp Bổng đau khổ nhớ nhung.  Đường Quả xót xa cho anh, đau lòng thay anh, nhưng cũng thầm vui mừng vì cơ hội của mình cuối cùng cũng đã đến. Anh đồng ý cho cô một lần thử, đồng ý để hai người thử yêu nhau. Nhưng dù có cố gắng thế nào, Đường Quả vẫn không thể tìm đường vào được trái tim Diệp Bổng. Lần này, cô đã quyết định buông tay, thực sự buông tay… Nhưng biến cố xảy đến lúc chẳng ai có thể ngờ. Ngày người cũ kết hôn, anh đau khổ, say rượu đến không thể kiểm soát được bản thân, cùng cô xảy ra quan hệ. Sau đó cô trốn tránh anh, không mong anh phải chịu trách nhiệm gì với mình.  Nhưng, Đường Quả là ai chứ, Đường Quả là người ngày ngày tâm tâm niệm niệm phải có anh, chỉ cần anh bước về phía cô một chút, cô lại có thể bất chấp tất cả để tiến về phía anh. Anh bảo cô “Chúng ta hẹn hò nhé”, cô sẽ không ngần ngại đồng ý. Trước khi lên đường đi huấn luyện, anh cầu hôn cô “Anh chưa kịp mua nhẫn, cũng không đủ thời gian mua hoa, em có đồng ý lấy anh không?”, tạm bợ như thế, nhưng cô gái nhỏ không hề thấy tủi thân mà chỉ tràn ngập hạnh phúc.  Hai người họ kết hôn vội vàng, khi tình yêu còn chưa kịp nở hoa. Anh đi huấn luyện gian khổ, cô ở nhà mòn mỏi nhớ mong. Cuối cùng, tình yêu cũng không vượt qua được khoảng cách, cô vẫn không cách nào chạm đến trái tim Diệp Bổng, nên một lần nữa lựa chọn chia tay.  Sáu năm sau gặp lại, cô đã trưởng thành, là một bà mẹ đơn thân, là trụ cột của gia đình. Gặp lại anh, cô không còn là cô gái bất chấp tất cả để theo đuổi anh năm ấy, không còn là cô gái chỉ vì một câu nói của anh mà rung động. Cô không còn thanh xuân để dành cho anh, giờ chỉ muốn sống một cuộc đời bình lặng. Nhưng, sự vật đổi dời, người không buông xuống được bây giờ lại là anh. “Tổ tông của anh, em thích anh lại từ đầu có được không… Tuy anh không xứng với em, nhưng em cho anh cơ hội để trở nên tốt hơn nhé? Sau này anh sẽ tốt hơn, sẽ yêu em hơn bất cứ ai, sẽ khiến em hạnh phúc. Em có thể cho anh cơ hội đó không?” Rốt cuộc, anh bây giờ đã hiểu được cảm giác của cô năm đó, cảm giác theo đuổi một người, cảm giác “xót từ tim lên mũi, xót đến mức cơ thể lạnh ngắt, muốn tìm nơi nào đó để chui vào, mùa đông thì càng khó chịu, chỉ hận không thể như gấu ngủ đông”.  Anh bắt đầu sợ hãi, sợ để mất cô “Anh chỉ sợ hôm nào đó em thấu hiểu hồng trần, thấy anh chả có gì tốt, không yêu anh nữa, không cần anh nữa. Tuy miệng anh nói em không nỡ, thật ra là mặt anh dày thôi, trong lòng anh rất hoang mang…” Anh đã hiểu được sự nhớ nhung không thể kìm nén, nỗi mất mát khi bị cự tuyêt, hiểu được vì sao khi xưa dù đau khổ đến chết, cô cũng quyết không buông tay. Bởi vì bây giờ, dù cô không còn yêu anh, dù có phải dùng cách nào đi chăng nữa, dù có phải mặt dày bám chặt không buông, thì anh cũng quyết sẽ không bỏ được, phải mang được cô trở về bên mình. Bởi vì, không phải là bây giờ, mà từ rất lâu trước kia, cô gái nhỏ đã tìm được chiếc chìa khóa vào trái tim anh và lặng lẽ ở đó rồi. Nhưng không một ai tin anh, kể cả cô cũng không hề tin rằng anh yêu cô.  Anh đồng ý ly hôn vì nghĩ rằng mình không xứng với cô, không muốn cô chôn vùi tuổi thanh xuân để chờ đợi mình. Khi cô đề nghị ly hôn, anh những tưởng rằng cô đã hết yêu mình.  Nhưng sáu năm qua đi, khi một lần nữa gặp lại, phát hiện cô vì anh mà một mình sinh con, anh đã ân hận biết bao. Ân hận vì không nhận ra tình cảm của mình sớm hơn, ân hận vì ngày ấy đã buông tay, ân hận sáu năm qua đã không hề đi tìm cô. Bây giờ, dù cô có còn yêu anh hay không, thì anh cũng chỉ muốn có cô mà thôi…   Mời các bạn đón đọc Tình Đầu Trong Vũ Trụ của tác giả Thủy Thiên Mặc.
Manh Sủng Ký - Lục Manh Tinh
Màn 1 cảnh 1: “Ôi, cô gái nhà ai mà xinh đẹp nhường này, đợi anh đợi anh!” “Này, này, anh làm cái gì thế?” “Du Điểm Điểm, anh đối với em là nhất kiến chung tình!” “Thế nên, anh mới, anh mới… bắt nạt người ta.” “Em yên tâm, anh nhất định sẽ chịu trách nhiệm.” “Anh làm sao mà chịu trách nhiệm?” “Anh… anh còn có chủ nhân mà, anh ấy nhất định sẽ chịu trách nhiệm.” Cắt! Đừng vội hiểu lầm, trên đây chính là đoạn đối thoại của hai bạn Samoyed được tưởng tượng ra, còn tình huống thực sự thì là ở bên này cơ. Thẩm Thanh Châu lấy ví ra: “Thật xin lỗi, chó nhà tôi…, ừm,... với chó nhà cô… Phải bồi thường bao nhiêu tiền?” Du Vãn trừng mắt, “Anh xem Du Điểm Điểm nhà người ta là cái gì? Tình một lần?” Nói xong liền dắt con chó nhà mình hiên ngang bỏ đi. Đại ý thì chuyện tình Samoyed của Đậu Đỏ và Du Điểm Điểm bắt đầu như vậy, chỉ là không ngờ, hai sủng vật yêu nhau từ cái nhìn đầu tiên vừa khéo cũng khiến cho hai vị chủ nhân của mình bước vào ngưỡng cửa trái tim. Người ta là phát cẩu lương theo nghĩa bóng, còn hai người này chính là phát cẩu lương theo cả nghĩa bóng lẫn nghĩa đen. Thẩm Thanh Châu nuôi Samoyed đực tên Đậu Đỏ, còn Du Vãn nuôi Samoyed cái tên Du Điểm Điểm. Sau tình huống ở màn 1 cảnh 1 phía trên, vừa vặn làm sao mà màn 1 cảnh 2 lại diễn ra ngay sau đó, bởi vì về đến nhà mới biết, thì ra hai người là hàng xóm đối diện trong cùng một tiểu khu. Hai con chó nhất cự ly nhì cường độ, Đậu Đỏ sang nhà Du Vãn hẹn hò với Du Điểm Điểm, thế nên cũng được “ăn chùa". Nhưng mà thức ăn ngon quá, về nhà lại không thèm thức ăn của Thẩm Thanh Châu cho nữa. Thế là, tất cả vì sự nghiệp nuôi chó, đại đạo diễn đẹp trai lạnh lùng đành phải sang nhà cô gái nhỏ xinh đẹp ở đối diện để “nhờ vả". Du Vãn cảm thấy chuyện này cũng không có gì, dù sao cũng phải nấu cơm cho Du Điểm Điểm, tiện tay thì thêm một phần cho “tình lang" của nó cũng được. Hơn nữa, anh hàng xóm này cũng thú vị lắm, không kể cái vẻ đẹp trai xuất chúng ấy, thì khuôn mặt bị liệt cơ như núi băng ngàn năm kia cũng khá là đặc biệt. Mối quan hệ của họ, cứ như vậy mà bắt đầu. Chỉ có điều, ban đầu là cẩu lương nghĩa đen, dần dần lại thành cẩu lương nghĩa bóng. Du Vãn chính hiệu là một cô gái “nhà hàng xóm", xinh đẹp đáng yêu, lại nấu ăn cực giỏi, ngon đến nỗi chó thích mà chủ nhân của chó … cũng thích. Thành ra, Du Vãn kiêm thêm nhiệm vụ mới, nấu cơm cho Thẩm Thanh Châu. Cuộc đời nhiều lúc lại đầy những bất ngờ như vậy đấy. Thẩm Thanh Châu là một đại đạo diễn nổi tiếng long trời lở đất, vậy mà Du Vãn không biết. Chính vì không biết nên mới có thể đối xử với anh thật tự nhiên, thật chân thành. Ngược lại, Du Vãn là một tác giả tiểu thuyết vô cùng nổi tiếng trên mạng, nhưng Thẩm Thanh Châu lại luôn cảm thấy cô ngoài đời thật gần gũi và giản dị, còn có, ở bên cô… ừm, rất thoải mái. Chính vì cảm giác nhẹ nhàng không tên ngày một nảy nở trong lòng, khiến cho Thẩm Thanh Châu ngày càng muốn đến gần cô hơn. Và cuối cùng, mong muốn ấy đã trở thành hiện thực. Tiểu thuyết của Du Vãn được chuyển thể, đạo diễn lại là Thẩm Thanh Châu. Ừ thì, duyên phận đến rồi, không trốn được mà cũng không muốn trốn. Cứ như vậy, toà thành băng giá Thẩm Thanh Châu tan chảy trong sự ấm áp ngọt ngào của cô gái đáng yêu Du Vãn. Nhưng mà, con đường đi từ trạng thái tình cảm “tĩnh” sang trạng thái “động” của hai người cũng không kém phần hấp dẫn và dễ thương. Ngoài chuyện nấu ăn ngon thì Du Vãn là một thầy châm cứu cực giỏi mà cả đoàn phim ngưỡng mộ. Lý do chính là, ai cũng cho rằng Thẩm đại đạo diễn bị liệt cơ mặt nên mới lúc nào cũng lạnh như băng vậy, thế nhưng chỉ cần là nhìn thấy Du Vãn là lập tức bệnh nặng mấy cũng khỏi. Trong mắt anh chỉ còn là dịu dàng và cưng chiều, thỉnh thoảng không nhịn được còn mỉm cười. Thế nên, trong mắt của tất cả mọi người, Du Vãn không chỉ là một tác giả, một biên kịch tài năng, mà còn là cứu tinh của vô số người đang làm việc dưới sự chỉ huy của đạo diễn nghiêm khắc Thẩm Thanh Châu. Không cần nói cũng biết, đãi ngộ của Du Vãn thật sự là vô cùng, vô cùng tốt. Tuy rằng Thẩm Thanh Châu lạnh lùng, nhưng không khí toàn bộ câu chuyện lại vui vẻ và ấm áp. Bởi vì cô gái nhỏ Du Vãn nhẹ nhàng đáng yêu, từng bước lan toả sự dịu dàng của mình dành cho anh, khiến người đàn ông ấy không thể kìm lòng mà muốn yêu thương cô. Không trách được, bởi vì trên đời, người muốn yêu thương cô gái này nhiều vô kể. Anh trai Du Hoán bên ngoài là đại minh tinh, về nhà lại là một người anh giản dị muốn dành hết tất cả những gì tốt đẹp nhất cho người em gái duy nhất này. Còn có, cô bạn thân Giản Vũ Nùng thẳng thắn nhưng vô cùng hiểu ý, luôn muốn vun đắp hạnh phúc cho cô bạn thân ngốc nghếch của mình. Còn có, ba mẹ của Thẩm Thanh Châu, cũng muốn thay ba mẹ đã mất của Du Vãn mà yêu thương cô nhiều hơn một vạn lần. Và còn rất rất nhiều người khác nữa.  Đương nhiên, những tình cảm này phải là vô cùng trong sáng thì mới được Thẩm Thanh Châu cho phép đến gần. Nói chung là, Thẩm đại đạo diễn không yêu thì thôi, yêu là yêu đến mức tự biến mình thành thế giới của riêng Du Vãn mà thôi. Du Vãn: “em biết, tất cả đàn ông đều thích phụ nữ sexy.” Thẩm Thanh Châu: “nhưng anh chỉ thích em.” Thích em, cho dù là kiểu nào cũng thích. … Một câu chuyện ngọt ngào đáng yêu, viết về thế giới showbiz đầy thị phi nhưng không hề có sự tranh giành đấu đá hay âm mưu đen tối khiến người ta sợ hãi, hoặc giả những chuyện đó đều không còn ý nghĩa gì khi đứng trước sự chân thành trong tình cảm của họ. Một đạo diễn tài ba và cô biên kịch trẻ, một đại minh tinh và cô em gái hàng xóm có bối cảnh bình thường, ngay cả là tình cảm đơn phương nhiều năm của một diễn viên nổi tiếng, đến cuối cùng cũng sẽ chấp nhận buông bỏ vì hạnh phúc của người mình thầm mến. Mỗi một mối lương duyên trên đời đều là đáng quý. Nếu đã gặp được rồi, hãy cố gắng nắm giữ thật chặt, nếu chưa gặp được xin đừng vội vã. Bước một mình trên đường cũng chưa hẳn là cô đơn, hãy ngẩng đầu nhìn về phía trước, biết đâu tại một ngã rẽ nào đó, bạn sẽ nhìn thấy có người đang đi về phía mình thì sao? Mời các bạn đón đọc Manh Sủng Ký của tác giả Lục Manh Tinh.
Anh Sẽ Mãi Yêu Em Như Vậy! - Thịnh Thế Ái
Thi thể cá voi chết trong biển sâu cần mười lăm năm để phân giải, để quên đi một người thì cần mất bao lâu? Nghiêm Hi Quang. Nhiều năm trước, anh là một người không có bằng cấp chân trái còn bị tật, làm nghề thợ may ở Ôn Châu. Trong trí nhớ hỗn loạn của anh bên cửa hàng may đã cùng cô có một thời niên thiếu không kìm lòng được. Nhiều năm sau cô đã có bằng cấp mà rời đi trấn nhỏ và tốt nghiệp ở một trường đại học danh tiếng. Mà anh, lại trở thành truyền kì. Một người không có bằng cấp, tiếng ý lưu loát, yêu thích âu phục, trên cổ luôn đeo cà ra vát của đàn ông. *** Đừng để tất cả những dòng trên lừa bạn, kể cả là thể loại nhé. Không thấy thanh mai trúc mã, ngọt văn đâu ????. Nghiêm Hi Quang là một cậu bé mới được học hết lớp sáu. Vì nghèo, người mẹ bỏ con, người vợ bỏ chồng để ra nước ngoài kiếm một cuộc sống giàu sang. Anh theo bố và ông ngoại học nghề may từ nhỏ. Hai cha con mở một tiệm may nhỏ ở Ôn Châu. Tiệm may này lại gần nhà Thẩm Mộc Tinh. Nghiêm Hi Quang là cậu bé sáng sủa, đẹp trai, hiền lành, ít nói và hay ngại ngùng. Nếu ai đó hỏi Hi Quang, ước mơ của cậu là gì, cậu sẽ đáp không có. Cậu không có ước mơ, cũng không có mục đích. Thẩm Mộc Tinh là tiểu Trạng nguyên ở Ôn Châu. Một cô gái học hành giỏi giang, tương lai tươi sáng ấy vậy mà lại thi trượt đại học trọng điểm nên bị bố mẹ bắt học lại để thi lại. Thẩm Mộc Tinh vốn là đứa con ngoan, mẹ nói đi hướng Đông, cô không dám đi hướng Tây. Cô luôn là niềm tự hào của gia đình họ Thẩm. Như duyên trời đã định, Hi Quang và Mộc Tinh mến nhau, thương nhau từ khi nào, là ai chủ động trước, là ai nói thương ai trước đã chẳng phân biệt nổi. Từ những lần gặp nhau ngắn ngủi, những lần đưa hộ canh, những lần đón đưa cô về nhà, họ thường im lặng nhưng lại luôn để ý từng hành động của đối phương…. Một anh thợ may nghèo là thế nhưng luôn cưng chiều Mộc Tinh hết mực. Vì cô mà anh đã có ước mơ, có hoài bão của mình. Với Hi Quang, Mộc Tinh chính là mặt trời của anh. Tình cảm của họ rất đẹp, tác giả miêu tả không sâu sắc đến rung động đất trời, nhưng qua từng con chữ, chắc chắn bạn sẽ cảm nhận được Tuổi trẻ là những vụng dại do còn thiếu từng trải, thiếu va vấp. Họ đã vấp ngã, họ bế tắc, họ bị ngăn cấm. Nhưng không có ai chỉ đường dẫn lối cho họ. Cô làm mất mặt mũi, thể diện của gia đình. Còn anh quá nghèo, không thể cho cô một tương lai ổn định. Vì thế người đã từng hứa với Mộc Tinh “sẽ không ra nước ngoài” đã đi Ý để học nghề may. Nhưng không phải đi theo con đường chính thống. Anh đi theo đoàn người dẫn sang Ý, là vượt biên, nhập cư trái phép, những tháng ngày sống chui lủi trong địa bàn của đám tội phạm, xã hội đen,… Những ngày tháng khổ sở anh chưa từng hé răng nửa lời oán thán với cô, sau này anh chỉ nói: “Nếu không thể khiến em thoải mái, mấy năm anh chịu khổ coi như toi công rồi”. Nếu một người từ ăn hủ hiếu biến thành vi cá, phải mất bao nhiêu thứ để đánh đổi…? Nay anh đã công thành danh toại, tình cảm anh dành cho Mộc Tình vẫn chưa hề thay đổi, chỉ có một thứ thay đổi, đó là chân anh không còn lành lặn nguyên vẹn như xưa nữa….. Nhưng may mắn thay, giờ đây, gia đình Mộc Tinh không còn ngăn cấm họ nữa. Cái hay nữa của truyện đó chính là cách khắc họa nhân vật. Mẹ của Mộc Tinh đã từng rất độc đoán, thời gian qua đi, trải qua những biến cố, giờ bà đã già, nhớ nhớ quên quên, đã biết thương con trai, con gái, biết sửa sai. Xung quanh đó, còn tình cảm vô cùng tốt đẹp của nữ chính và em trai. Một người em trai có trái tim chung tình nhưng lại bất hạnh, một tương lai cũng rộng mở ấy mà lại bị chôn vùi… Đối với bản thân mình, đây là một cuốn nhẹ nhàng do tác giả khắc họa vừa phải, không đâm chỗ này, chọt chỗ kia. Nhưng với nhiều người, có thể thấy đây là một truyện tẻ nhạt. Nhân vật được khắc họa khá thực tế, không có ai quá đáng ghét, không có ai quá tuyệt vời. Mỗi người đều có cuộc sống riêng, suy nghĩ riêng, tính toán riêng,… bạn sẽ không hiểu vì sao họ lại thế? Tại sao lại hành xử như vậy?... Tất nhiên, mọi chuyện đều sẽ có đáp án ở phía cuối … truyện. Truyện cũng không xoáy sâu vào giàu có, tiền nhiều như nước, tất cả mọi thứ đều bình thường, không có tình tiết cao trào. Tình yêu cũng vậy, bình dị lặng lẽ, len lỏi vào lòng người đọc, không có những chi tiết sến, sủng, hay những câu nói ngọt ngào đâu.   Mời các bạn đón đọc Anh Sẽ Mãi Yêu Em Như Vậy! của tác giả Thịnh Thế Ái.