Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Thức Ăn Trong Nồi, Em Trong Chăn (Trúc Dĩ)

Văn án:

Lần đầu tiên An Nhu nhìn thấy Trần Bạch Phồn.

Anh đứng dưới ánh đèn sáng trưng, đang đeo khẩu trang y tế màu lam nhạt. Đôi mắt đào hoa hơi nhếch lên, vừa lấp lánh vừa dịu dàng.

Khi anh khom lưng, vạt áo blouse trắng cũng đung đưa theo. Sau đó anh cúi đầu xuống, cầm dụng cụ y tế cẩn thận khám răng cho bệnh nhân.

Giây tiếp theo, người đàn ông ấy đã mở miệng. Tìm mua: Thức Ăn Trong Nồi, Em Trong Chăn TiKi Lazada Shopee

Giọng điệu biếng nhác lại như đang an ủi.

“Đừng sợ.”

Trong giây phút đó, An Nhu đã nhất kiến chung tình với Trần Bạch Phồn.

Nhưng cô tuyệt đối không ngờ rằng,

Anh của lúc bình thường hoàn toàn khác với khi mặc áo blouse ——

“Hôm nay em không tới gặp anh.”

“Anh lại phải ăn cơm trưa một mình.”

“Sao em lại không tới gặp anh?”

“Có phải em hết yêu anh rồi không?????”

An Nhu: “…”

A lô a lô, truyện chống chỉ định cho người mẫn cảm về các thành phần của tình iuuu, cẩu độc thân lâu năm và bài xích tất cả sự dễ thương, đáng yêu đến từ thế giới này ~ Bạn là trạch nữ chính hiệu? Bạn không thích tiếp xúc với người lạ? Bạn nghĩ bạn sẽ ế tới già ở nhà? Đừng lo, cuộc sống này luôn tồn tại hai chữ ‘duyên phận’. Có khi vào một ngày bình thường như mọi ngày khác, bạn sẽ gặp được Mr. Right ở một nơi bạn không hề ngờ đến như là phòng khám nha khoa đối diện chung cư như cô nàng An Nhu của bộ truyện này. Chỉ một khoảnh khắc lướt ngang, nghe được hai chữ “Đừng sợ.” dịu dàng đến tâm khảm của anh chàng nha sĩ cao gầy đeo khẩu trang lộ mỗi cặp mắt mà cô nàng hoạ sĩ có tiếng tăm mang nghệ danh Nhu Chỉ đã cảm thấy ‘vâng, chính là anh ấy’. Nhưng xin thứ lỗi cho nàng tiểu thư tính tình tự nhận là không được tốt lắm này đã dùng những cách khá ấu trĩ và cục súc để gây ấn tượng cho crush của mình. Cô đã thành công, một phần vì chàng nha sĩ 27 tuổi Trần Bạch Phồn đã nhận ra cô từ lần đầu gặp nhau, vì hai người là hàng xóm thời thơ ấu. An Nhu cứ tưởng Trần Bạch Phồn là một nha sĩ dịu dàng, trưởng thành, tốt tính. Cô thích đến nỗi quyết định vẽ một bộ truyện tranh mang tên ‘Anh chàng dịu dàng’ và đăng bằng acc clone. Nhưng sau khi tiếp xúc lâu dài thì thấy cứ có gì sai sai ấy nhỉ.

“Tụi anh họp lớp.” Trần Bạch Phồn ngước mắt, anh ấm ức lẩm bẩm: “Người khác đều có vợ uống cùng, anh không có.”

Anh ngồi xổm trên mặt đất chống tay lên má. Tóc vừa đen vừa mềm mại, chúng rũ xuống trán và sau tai, trông rất giống một chú chó to xác.

Xung quanh cô lặng như tờ, bóng đêm ngoài cửa sổ ngày một nùng.

“Vì thích em.” Anh nói.

Ặc, vậy là tỏ tình rồi. Hoá ra không phải mỗi An Nhu thích Bạch Phồn, mà Phồn Phồn 27 tuổi cũng rất thích Nhu Nhu. Hic hic, từ lúc này là anh chàng to xác kia đã lộ bộ mặt chuột - ấu trĩ, dính người, thích tác oai tác quái, nhưng quan trọng hơn hết là cực cực cực đáng yêuuu.

Chẳng mấy chốc Trần Bạch Phồn cũng đã gửi cho cô một bức ảnh, là ảnh đã được cắt ra từ bức cô gửi anh lúc nãy, trong đó chỉ có nickname Weibo của một người: Cưới được Nhu Chỉ trước hai mươi tám tuổi.

An Nhu đột nhiên cảm thấy hơi bất an:… Sao thế?

Sau đó, Trần Bạch Phồn trả lời cô: Đây là anh????

An Nhu: “…”

Đầu ngón tay của cô hơi khựng lại, lập tức thu hồi bức ảnh mình mới gửi rồi gỡ block Trần Bạch Phồn.

Nhưng anh đã nhanh tay save ảnh lại rồi gửi cho cô.

Trần Bạch Phồn: Em block anh.

Trần Bạch Phồn: An Nhu block anh.

Trần Bạch Phồn: An Nhu block Trần Bạch Phồn.

Anh lặp lại một lần: An Nhu block Trần Bạch Phồn.

Trần Bạch Phồn: Em có tin nổi không chứ?

An Nhu tỏ ra cây ngay không sợ chết đứng: Em có biết đấy là anh đâu, block là chuyện bình thường mà.

Trần Bạch Phồn hoàn toàn không để lời cô nói vào tai, anh tiếp tục tác oai tác quái: Bạn gái block anh, bạn gái không nhận ra anh TUT.

An Nhu: “…”

Trần Bạch Phồn: Anh nói gì được đây, anh chả dám nói gì hết.

Trần Bạch Phồn: Anh chỉ có thể khóc.

An Nhu vốn đang không cảm xúc nhìn một đống tin nhắn anh gửi tới, đến câu cuối cùng thì nhịn không được mà bật cười.

Người gì mà cưng thế không biết, ước gì mình cũng có một anh bạn trai bám người như thế. Hàng ngày anh đều cố gắng thể hiện sự tồn tại của mình cho An Nhu, gây sự mỗi khi An Nhu lơ mình, còn bằng mọi cách cho cô ấy biết anh thích cô đến nhường nào, và muốn cô cũng thích mình y như thế. Phồn Phồn luôn cảm thấy yêu nhau mà cứ ngại ngùng là không đúng, hai người yêu nhau mà, thể hiện tình cảm khắp mọi nơi thì chả có gì sai cả. Phồn Phồn nấu ăn rất giỏi nhé, ngày ba bữa đều cố gắng nấu cho Nhu Nhu dù anh cũng bận lắm. Anh thương Nhu Nhu thức đêm thức hôm vẽ vời, nhưng anh cũng tôn trọng nghề nghiệp và đam mê của cô. Anh sợ cô ghét những tính xấu của anh, nhưng Nhu Nhu mặc dù ban đầu khi xác nhận yêu đương, không có thời kì giảm xóc, cô đã phải đối mặt với đứa trẻ to xác Phồn Phồn, mọi thứ đều khác hẳn so với lần đầu cô gặp anh, thế nhưng vì là Trần Bạch Phồn nên cô yêu hết. Nhường nhịn sự càn quấy của anh, chịu đựng sự dính người của anh, khoan dung những lúc anh tác oai tác quái, chiều theo anh mà nói những lời anh muốn nghe, cô cũng cố gắng thể hiện rằng cô cũng yêu anh không kém anh yêu cô đâu.

Thật sự đây là một bộ truyện rất dễ thương, nam chính đáng yêu nhất trong tất cả những truyện mình đã đọc. Nhưng anh chỉ trẻ con trước bạn gái anh thôi nhé, với người ngoài thì anh vẫn là một người đàn ông chững chạc, dịu dàng đấy. Khi yêu nhau mà những hành động của đối phương đều cho bạn cảm giác là bạn rất quan trọng với anh ấy, thì tình yêu này vô cùng xứng đáng. Bạch Phồn như thế tạo cho An Nhu một cảm giác rất an toàn. Truyện cứ nhẹ nhàng thế đấy, xuyên suốt bộ truyện người bị ngược nhiều nhất chính là độc giả đáng thương chúng ta. Hận không có một bạn trai như thế để chúng ta về chiều chuộng. Truyện cứ bình bình đạm đạm mà trôi qua mấy chục chương, bạn đừng trông mong quá nhiều vào các tình huống giật gân hay cẩu huyết. Đâu phải tình yêu nào cũng phải trải qua gập ghềnh, trắc trở, chia tay rồi lại tái hợp mới gọi là tình yêu đâu nhỉ. Chỉ cần hai người hiểu nhau, bao dung lẫn nhau, một người nguyện ý gây sự, một người nguyện ý chiều chuộng là ổn rồi. Bên cạnh đó, editor rất có tâm ý, truyện được edit với tốc độ cực nhanh, mở hố hồi tháng bảy mà mới hôm kia đã hoàn rồi đấy. À nhà bạn ý cũng có một bộ truyện sủng đáng yêu khác là ‘Ngôn của anh’, đã có bạn review rồi. Bạn ý edit mượt mà vô cùng, đọc rất chân thật. Bạn cũng dễ thương nữa, pass cực dễ giải luôn. Lúc đọc chương cuối phải tạm biệt couple đáng yêu này thì mình đã rất buồn và tiếc nuối. Tự hỏi đến khi nào mới gặp được một nam chính siêu cưng đến như thế nữa. Thôi thôi thôi, mọi người cứ đọc thử để thấu hiểu cảm giác của mình đi nhé. Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.***

Lâm Chỉ ngừng thở, lập tức giật lấy điện thoại click vào Weibo đọc bình luận.

Weibo mới được post lên một lát mà đã có mấy chục comments, nhưng đại đa số đều đang thả dấu "?????", hỏi "Anh chàng dịu dàng" là cái gì, những người còn lại đều ôm thái độ nửa tin nửa ngờ.

Lâm Chỉ lấy điện thoại ra gọi cho Tiểu Văn nhưng bên kia ngắt máy. Cô khó thở, lập tức nổi bão: "M* nó, có phải cậu ta điên rồi không?"

Tiểu Dư cũng không biết phải nói gì: ".Bao giờ cậu ta chẳng vậy, phiền chết được."

"Giờ phải làm sao đây, không biết cậu ta đi đâu mất rồi..." Lâm Chỉ vừa nói vừa nhắn tin cho Tiểu Văn, tỏ ra sắp điên đến nơi, "A a a a cmn chứ!"

【 Mau xóa bài post đó đi! 】

【 Đầu óc cậu có vấn đề à? Tôi cho cậu xem chứ có phải cậu post lên đâu?】

Bên kia không hề đáp lại.

Lúc Lâm Chỉ xem lại thì lượt comments và share đã quá trăm.

【 Thật hay giả vậy? A a a bác sĩ Ôn thật là đẹp trai!! An An cũng đáng yêu quá đi 】

【emmmmmmm.】

【 Cô này có 1 mét 5 thôi à...】

【 "Anh chàng dịu dàng" là cái gì? Phim mới nổi à?】

【 Chủ Weibo hâm à? Nhu Chỉ vừa mới nói không muốn bị lộ mặt ở thế giới thật đấy? Report:) 】

【 Bác sĩ này ở phòng khám gần chỗ tôi hay sao ấy...】

【 Chủ Weibo xóa post đi giùm cái, hám fame điên rồi à? 】

【@ Nhĩ Đông An An, đại đại ơi kia là chị thật ạ!!! 】

Lâm Chỉ cắn chặt răng, thôi thì sự cũng đã rồi, tiếp tục nhắn cho Tiểu Văn: Tôi kệ cậu đấy, hậu quả cậu tự chịu, thích post thì post.

Độc giả có thể tìm mua ấn phẩm tại các nhà sách hoặc tham khảo bản ebook Thức Ăn Trong Nồi, Em Trong Chăn PDF của tác giả Trúc Dĩ nếu chưa có điều kiện.

Tất cả sách điện tử, ebook trên website đều có bản quyền thuộc về tác giả. Chúng tôi khuyến khích các bạn nếu có điều kiện, khả năng xin hãy mua sách giấy.

Nguồn: thuviensach.vn

Đọc Sách

Xách ba lô lên và đi - Tập 1: Châu Á là nhà, đừng khóc
Xách ba lô lên và đi – Tập 1: Châu Á là nhà, đừng khóc Bước chân của Huyền khởi đầu cho trào lưu mới trong giới trẻ Việt: Khát khao vươn ra thế giới, đi và trải nghiệm hay còn được gọi là phong trào Xách ba lô trên vai và đi. Cô bé quyết chí làm “Ta ba lô” không chỉ để thỏa mãn khát khao khám phá, trưởng thành mà còn đem hình ảnh, văn hóa Việt Nam đến với bạn bè năm châu. Xách ba lô lên và đi – Tập 1: Châu Á là nhà, đừng khóc – Huyền Chip Nhưng không phải ai cũng có bản lĩnh để đi như Huyền. Điều thú vị toát ra từ con người Huyền nằm trong sự khác biệt và dám khác biệt. Cô bé ấy dường như đứng ngoài khuôn mẫu thông thường của một nhân vật quan trọng. Bạn đã bao giờ ước mình sẽ đi vòng quanh thế giới chưa, chắc là có rồi. Nếu bạn đang ở độ tuổi 20, chắc hẳn đã từng 1 lần đã nghĩ “viển vông” như thế, nhưng cái điều bạn nghĩ đến đầu tiên là phải có tiền, bởi đi nhiều như thế thì cần rất nhiều tiền, rồi thì sau đó sẽ không dám nghĩ đến nữa. Nhưng Huyền đã đi mà chỉ có 700usd thôi. Chính những thiếu thốn đó đã thôi thúc Huyền lên đường, cô bé không “đợi đủ đầy để đi”. Đó dường như là điều đặc biệt nhất ở cô bạn 9x Huyền Chip. Sau khi được báo chí rầm rộ về chuyến đi “ngông” của mình, Huyền bỗng trở nên nổi tiếng, nhiều nhà xuất bản đã tìm đến Huyền để đặt hàng em viết sách. “Xách ba lô trên vai và đi” đã ra đời đơn giản như thế. Nhưng để có được những trang viết, những sự kiện xuất hiện như trên sách thì không phải là điều đơn giản. Huyền nói: “động lực khiến tôi lao vào viết ngay quyển sách này không gì khác ngoài việc tôi muốn truyền cảm hứng khám phá, phiêu lưu mạo hiểm đến những bạn trẻ, hãy mạnh dạn vác ba lô đến những vùng đất xa xôi mà bạn chưa một lần được đặt chân đến”.
Tôi là Bêtô
Tôi là Bêtô – Nguyễn Nhật Ánh Tôi là Bêtô – Nguyễn Nhật Ánh Tôi Là Bêtô  viết theo phong cách hoàn toàn khác so với những tác phẩm trước đây của Nguyễn Nhật Án. Những phát hiện của chú chó Bêtô đầy thú vị, vừa hài hước, vừa chiêm nghiệm một cách nhẹ nhàng “vô vàn những điều thú vị mà cuộc sống cố tình giấu kín ở ngóc ngách nào đó trong tâm hồn của mỗi chúng ta”. Nguyễn Nhật Ánh đã được đông đảo bạn đọc biết đến qua các tác phẩm quen thuộc như Tôi thấy hoa vàng trên cỏ xanh, Thằng quỷ nhỏ, Trại hoa vàng, Bong bóng lên trời, Cô gái đến từ hôm qua… Với Tôi là Bêtô, đây là lần đầu tiên tác giả viết một tác phẩm qua lời kể của một chú cún. Trong thiên truyện này, thế giới được nhìn một cách trong trẻo nhưng lồng trong đó không thiếu những ý tứ thâm trầm, khiến người đọc phải ngẫm nghĩ. Có thể bạn sẽ thích: Tôi thấy hoa vàng trên cỏ xanh Cho tôi xin một vé đi tuổi thơ Cô gái đến từ hôm qua Mời các bạn đón đọc bộ truyện Tôi là BêTô của tác giả Nguyễn Ngọc Ánh. Đừng quên chia sẻ sách lên facebook cho bạn bè cùng đọc và đăng ký nhận sách hay mỗi tuần.
Không Khoan Nhượng
Không Khoan Nhượng Một tên sát nhân bậc thầy. Một mối thù truyền kiếp dai dẳng nhiều năm. Một đặc vụ chống khủng bố kiên cường, người dám đương đầu với mọi thách thức – cho dù bị quy tội phản quốc – để bảo vệ mạng sống cho những người thân yêu của mình. Brad Thor, tác giả của nhiều cuốn tiểu thuyết kinh dị bán chạy nhất trong danh sách xếp hạng của Thời báo New York “Truy sát” đã từng ra một tác phẩm kinh dị bom tấn về đặc vụ Bộ An ninh Nội địa, người nhái Hải quân Scot Harvath, người đã để tội phạm sống sót trong một chừng mực nào đó. “Ngươi không nên thương lượng với lũ khủng bố…” Không Khoan Nhượng – Brad Thor Sáu tháng trước, vào một đêm khuya khoắt, năm tù nhân nguy hiểm nhất được đưa ra khỏi xà lim đặc biệt tại vịnh Guantanamo. Chúng bị áp giải bằng súng và được lệnh cởi bỏ bộ áo liền quần. Sau khi phát quần áo dân sự, chúng được đưa tới phi trường và tống lên một chiếc Boeing 727 rồi họ thả chúng ra. Xem thêm: Đấu trường sinh tử Sự im lặng của bầy cừu Kẻ Trộm Sách Sau đó, Điệp vụ chống khủng bố ngầm Scot Harvath tỉnh dậy và phát hiện ra rằng thế giới của anh đã thay đổi khủng khiếp – và thay đổi mãi mãi. Tên sát nhân tàn bạo với mối thù truyền kiếp cá nhân đang lên kế hoạch trả thù theo kiểu trong Kinh Thánh. Bằng cách khiến những người thân nhất của anh kinh hãi như trong cơn ác mộng, tên khủng bố đẩy tất cả những gì thân yêu nhất – kể cả mạng sống của anh – vào cơn nguy khốn
Hồi Ký Nguyễn Hiến Lê
Cuốn Hồi Ký về cuộc đời nhà văn Nguyễn Hiến Lê Hồi Ký Nguyễn Hiến Lê Nguyền Hiến Lê luôn coi trọng tư liệu, bởi hơn ai hết ông hiểu sự khách quan của một tác phẩm là vô cùng quan trọng. Nó là chiếc cầu đầu tiên nối lòng trân trọng hay sự coi thường, khinh miệt của độc giả đối với người cầm bút. Ngay khi nói về mình, Nguyễn Hiến Lê cũng cố giữ tính nghiêm túc và khách quan, luôn luôn tự tách mình ra khỏi văn mạch chủ quan của chính mình. Sự đóng góp của Nguyền Hiến Lê trong nền văn học Việt Nam đương đại là hết sức quí báu, mức độ tầm cỡ đến đâu chắc chắn cần phải có thời gian mới đánh giá đúng mức được. Ngòi bút của Nguyễn Hiến Lê, tâm hồn và con tim Nguyền Hiến Lê ngay từ đầu đã thuộc về nhân dân, những người lao động, những ai cực khổ, bần hàn và bất hạnh. Niềm tự hào về dòng giống, tổ tiên và nỗi đau về dân tộc trước những cuộc ngoại xâm đã kéo Nguyễn Hiến Lê, một nhà văn luôn ỷ thức lánh xa những gì phù phiếm như chức tước, địa vị và sự giàu sang không lương thiện xích gần với Cách mạng và tự coi mình là người của Cách mạng. Hồi Ký Lý Quang Diệu Bạch Thái Bưởi – Khẳng định doanh tài nước Việt Nam Cao Tuyển Tập Dầu đứng ở những góc nhìn khác nhau, ai cũng dễ tìm thấy ở Nguyền Hiến Lê một cái gì đó gần với tâm trạng của dân tộc mình, một cái gì đó thuộc nhân bản của con người cầu tiến luôn vươn tới mục đích cao thượng và hoàn mỹ. Rất nhiều thế hệ độc giả khác nhau đều kính phục sự nghiêm tức của học giả này. Tính nghiêm túc của Nguyễn Hiến Lê có được bởi nó bắt nguồn từ trí nhớ tuyệt vời của ông và cùng với trí nhớ là cách làm việc khoa học, tỉ mỉ trong từng chi tiết nhỏ, sự học hỏi và lối ghi chép hết sức cẩn thận. Một lần nữa chúng tôi tin rằng, xuất bản tập Hồi kí này là hét sức cần thiết, và rất bổ ích, nhưng chúng tôi cũng nghĩ rằng sẽ có những vấn đề cần phải tranh luận. Một tác phẩm ra đời không một tiếng vang đâu hẳn là tác phẩm tốt.