Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Thú Tùng Chi Đao

Thể loại: đam mỹ, 1×1, cường cường, HE Biên tập: Yển Độ dài: 100 chương + 1 phiên ngoại Một câu chuyện xoay quanh việc ăn thịt, uống rượu và chiến đấu với quái thú trong thế giới thú nhân. Mời các bạn đón đọc và theo dõi truyện. *** [Review] Đam mỹ “Thú tùng chi đao” – Priest Đăng vào Tháng Mười Hai 14, 2017 fhwjwah Review “Thú tùng chi đao” – Priest Link: “Thú tùng chi đao” – Priest (Nhà Lưu Niên Tự Thủy đã edit xong) (Có spoil một số chi tiết, nếu muốn có nhiều cảm xúc nhất khi đọc thì nên đọc truyện rồi hẵng đọc review :> Hoặc dưới đây cũng có một số chỗ spoil mình có cảnh báo nên các bạn có thể đọc rồi chừa nó ra cũng được) Cảm nhận đầu tiên phải nói là rất sảng khoái và rất nhiều cảm xúc. Thật tình, cũng lâu lâu kể từ đợt mình đọc được “Nhập vọng” đến giờ mới thấy có một truyện đam mỹ hay mà hợp gu mình thế. Chính ra thì hồi trước có đọc qua “Thất gia” của Priest nhưng cảm thấy không hợp lắm, không ấn tượng nên được hơn mươi chương thì dừng. Đến truyện này, tên cũng không ấn tượng mà tác giả thì đã có một lần “gặp gỡ” như vậy nên mình đã định không đọc rồi kia, ai ngờ chỉ vì cái tóm tắt mà sấn tới. Tóm tắt sơ lược thì truyện bắt đầu bằng cảnh một ngôi làng bị tàn phá và chém giết thê thảm, chỉ còn mỗi một đứa trẻ nhỏ xíu xiu yếu ớt cùng một người đàn ông á thú yếu ớt không kém thoát khỏi. Trong thế giới này có 3 loại người: một là đàn bà phụ nữ, hai là á thú tức là loại thấp kém, yếu đuối hơn và thú nhân – người nhưng có thể hóa được thành thú cùng sức lực vô cùng mạnh mẽ. Để phân biệt giữa á thú và thú nhân thì chỉ có thể nhìn vào tay, nếu ở đó có một vệt hoa văn thì đó là thú nhân. Chính vì sự khác biệt về thể lực đó mà thế giới này chỉ có một quy luật duy nhất: Kẻ mạnh là kẻ thắng. Vâng, nhưng Trường An – cái đứa nhỏ khốn khổ ở đầu kia, vốn sinh ra đã thể trạng yếu nhược lại còn là một … á thú! Ngược lại thì Hoa Nghi lại là một thú nhân có hoa văn bạc, được coi là ngàn năm có một và có thể lấy một địch trăm, vô cùng mạnh. Điểm mạnh đầu tiên của truyện chính là xây dựng nhân vật, thật sự mình rất nể Priest. Thậm chí đến giờ phút này, suốt bao năm rèn dũa ngòi bút mình cũng chưa thể viết được một nhân vật như Trường An. Thứ nhất là sự thống nhất trong hành động và lời nói xuyên suốt toàn truyện đã dựng nên được cá tính của cậu. Thứ hai chính là tính cách vô cùng đặc biệt của Trường An đã khiến mình chạy một mạch 100 chương mà không mệt mỏi. (Bắt đầu spoil) Không thể dùng một hai từ mà nói hết được con người của cậu ấy. Tuy xuất thân là á thú lại thể trạng yếu đuối nhưng cậu không giống như Thanh Lương sợ hãi, mềm oặt lúc nào cũng nơm nớp, lại càng không giống Kinh Sở – nhị ca của Hoa Nghi hận thù thế giới định kiến với á thú mà đâm ra mang một bụng hiểm ác. Trường An dùng chính nghị lực của mình, sức mạnh tinh thần của mình đập vỡ mọi định kiến đó, đập vỡ mọi nghi ngờ và khiến cho người người nể phục cậu. Có thể thấy rõ điều này khi có một cậu bé mới sinh được báo là giống Trường An khi lớn lên, tuy một thú nhân mà được nói giống một á thú thì thực nực cười. Người cha của đứa nhỏ lại thật vui mừng, bởi vì anh ấy cảm thấy giống Trường An thì không có gì không tốt. Trước khi thành danh, Trường An đã phải dành 10 năm ở với sư phụ trên Vũ Phong Sơn, học luyện kiếm bất kể mưa nắng, bão tuyết giá rét hay ngày hè nóng nực. Dù gãy kiếm, dù đau cổ tay, dù không thở được, bệnh tật ốm đau quấn thân nhưng không một ngày nào cậu ngừng nghỉ. Sư phụ nói cậu phải ở trên nóc, cậu cũng không quản gì liền ngay lập tức chấp thuận và tuân thủ nghiêm ngặt. Mình còn nhớ mãi một câu nói lên suy nghĩ của cậu lúc đó, ý rằng nếu muốn đạt được thành tựu tuyệt đỉnh thì phải trả giá bằng sự nỗ lực tuyệt đỉnh. Bởi vậy sau khi xuất sơn, Trường An đã khiến cho tất cả nhân vật lẫn người đọc kinh ngạc. Thế nhưng cậu không hề mang chút dã tâm nào với đời, sống thực thẳng thắn. Người có ân nhất định sẽ báo ân, người có oán nhất định phải trả oán. Trường An tuy trông có vẻ không phải người nhạy cảm nhưng cậu cũng rất dễ mềm lòng. Đối với nô lệ Lộ Đạt, không những không bắt xiềng xích (xiềng qua cổ tay), bóc lột sức lao động và bắt uống nước để làm thoái hóa khả năng biến thành thú như những nhà khác, cậu còn cho Lộ Đạt sống như thú nhân bình thường. Thậm chí cậu không tiếc gì mà dạy cho Lộ Đạt học đao, cũng đối xử thật dịu dàng như một người anh. Sự dịu dàng này nếu không để ý sẽ không thấy được, đặc biệt là khi phát hiện ra người Lộ Đạt yêu lại là gián điệp. Trường An sợ Lộ Đạt tổn thương nên không biết nói thế nào với đồ đệ của mình, nếu không thương thì chẳng thể nào có sự phân vân đó. Thường ngày, cậu y hệt bức tường toàn khắc nội quy cứng nhắc, nhưng làm việc gì cũng để ý đến tình huynh đệ. Tạp Tá theo chân Hoa Nghi và Trường An qua biết bao lần cửu tử nhất sinh, cậu không bao giờ quên. Thậm chí nếm mật nằm gai, chịu bị cá ăn thịt cắn xé cho nát da thịt cũng không chịu để người anh em của mình phải chết trước mắt mình. (Kết thúc spoil lần 1) Nói đến Hoa Nghi, anh khá là đặc biệt. Đây có thể nói là nhân vật lột xác ngoạn mục như thời kì văn hóa Pháp thuộc của Việt Nam vậy đó: kế thừa những giá trị cũ nhưng lại biến đổi hoàn toàn khác. Ban đầu Hoa Nghi là một thú nhân hiền lành như cục bột, tưởng như anh sẽ không bao giờ biết tức giận là gì. Tuy được trời phú cho một sức mạnh vô song nhưng anh chẳng bao giờ dùng đến. (Spoil tiếp) Cho đến khi thảm họa ập lên đầu anh – Nhị ca thí phụ sát huynh để chiếm quyền làm tộc trưởng. Hoa Nghi trở nên mạnh mẽ, cường đại và tất cả sức mạnh cũng như trí tuệ của anh được cuộc đời dồn ép phải bật ra. (Kết thúc spoil lần 2) Nói đến tình yêu của hai người thì không có gì quá đặc biệt. Nhìn chung mình thích ở một điểm là cả hai người đều mạnh, hào sảng nên tuy có sến nhưng vẫn rất ra dáng nam nhi. Thẳng thắn mà nói cho nên giữa hai người gần như không xảy ra khúc mắc gì bế tắc. Có thể nhìn thấy từ đầu tới cuối truyện, tình yêu của hai người trải dài từ những ngày Trường An mới 18 đến tận 20 năm sau đó. Tình yêu kéo dài, càng kéo dài càng sâu đậm. Các tuyến nhân vật phụ đều đặc sắc, mỗi người mang một vẻ đẹp khác nhau. Đặc biệt là không nhân vật nào lại kém quan trọng trong câu chuyện này. Kể cả người cá không có tên (mà bà tác giả toàn gọi là nhân ngư “A A A” vì nó chỉ biết kêu khóc ra tiếng a a a =)) ) cũng là nguồn cơn của những sự việc khác nhau. Nhân vật phụ thì mình không dám nói nhiều, tình cảm đối với họ phải trải qua cả câu chuyện mới có thể tích lũy được và nương vào điều đó, Priest đã chơi vài cú ở cuối làm tim mình thọt lên tận họng. Không thể phủ nhận chính họ đã đóng góp rất nhiều cảm xúc và ý nghĩa cho truyện này. Có một điều mình khá nể Priest là cách tác giả tả binh khí và tả chiến đấu. Không chỉ là khung cảnh chiến đấu mà còn là đao pháp, cách thức chiến đấu vô cùng sống động, đặc biệt. Có thể thấy rằng từ những chiêu thức đầu tiên làm danh tự Trường An nổi như cồn đến những chiêu thức cuối cùng mà sư phụ cậu dạy cho cậu, đó là cả một quá trình biến đổi vô cùng ảo diệu và tinh thâm. (Spoil lần 3) Ban đầu Trường An dùng mã đao nặng trăm cân, điều này đã ảnh hưởng đến cổ tay cậu và chắc chắn cậu không thể chịu nổi về lâu dài vì thể chất yếu kém. Cho nên sư phụ cậu – Bắc Thích đã dạy cho cậu một chiêu cuối cùng mà bí mật của nó nằm ở chính chiếc đao ông dùng. Chiếc đao không có cán, ông tự dung nhập mình làm một với đao, nhẹ nhàng uyển chuyển mà rất hữu hiệu. Nó đòi hỏi sự tinh chuẩn và đó là điều Trường An đã có từ trước. (Kết thúc spoil) Nói về văn phong, Priest (và bạn edit) có một văn phong rất tự nhiên, súc tích. Cái này không thể đánh giá được chính xác vì mình không đọc văn bản gốc nhưng dựa trên các đoạn tả cảnh, tả người có thể thấy được mình không phải lướt đọc và bỏ qua quá nhiều. Có một đặc điểm trong văn Trung (đam, ngôn, bách…) là viết rườm rà hoa lệ. Nhưng chất văn Priest khá súc tích, dễ hiểu, phù hợp với nội dung truyện. Đây là một truyện, nếu càng nhìn vào chi tiết sẽ càng thấy tác giả dụng tâm sức, có logic và trôi chảy như một dòng sông. Hơn nữa, sự mạnh mẽ trong cá tính của hai nhân vật chính sẽ cho người đọc nếm cái vị rất đặc trưng của BL – một chất riêng mà tình yêu nam nữ hay nữ nữ không thể có được. – Mr. Carrot – atmstorywriters.wordpress.com *** CẢNH BÁO: TRUYỆN GIẾT CHÓC MÁU ME BẠO LỰC, CÓ CHI TIẾT ĂN THỊT UỐNG MÁU, THỈNH NÊN CÂN NHẮC TRƯỚC KHI NHẢY HỐ. TÓM TẮT ~Máu tươi nhuộm mặt đất, xác chết ngổn ngang, Trường An ra đời là một á thú mang thân thể yếu bệnh, vừa sinh ra đã gặp nạn diệt tộc, được một á thú khác may mắn sống sót tên Triết Ngôn phát hiện trong lùm cây. Triết Ngôn thân mang thương tích mất một tay, khổ khổ sở sở mang Trường An nhỏ đi đến nương tựa bộ lạc lớn, chịu bị khinh rẻ bán thân nuôi Trường An sống qua ngày. Tới năm thứ 7 thì Triết Ngôn chết, lưu lại Trường An nhỏ gầy cho một quả phụ nuôi dưỡng, mới được nửa năm Trường An phát hiện sự thật Triết Ngôn chết không phải do bệnh mà là bị người ám hại, Trường An 7 tuổi giết người trả thù cho Triết Ngôn, xong bỏ ra đi, lên Vũ Phong sơn tầm sư học đạo. Mười năm thấm thoát qua, Trường An lớn lên võ nghệ tinh thông, mang theo thân thể yếu bệnh cùng bảo đao xuống núi du ngoạn giang hồ, nhưng cũng không quên lời dặn của Triết Ngôn tìm cơ hội trả ơn cho người ngày xưa từng cứu giúp mình. ~ Hoa Nghi sinh ra làm con thứ của tộc trưởng bộ lạc, lại mang trong mình thiên phú dị bẩm, hoa văn màu bạc hiếm có, nhưng tính tình ôn hoà có chút ngây thơ. Năm mười bốn tuổi gặp biến cố lớn, nhị ca của y là á thú lập mưu giết chết cả cha mẹ anh em, chiếm ngôi tộc trưởng. Hoa Nghi trong một đêm mất đi tất cả phải chạy trốn xuôi ngược để thoát thân, sau trở thành vong khách, lăn lộn chém giết mười năm. Trong một đêm mưa hội ngộ Trường An, cùng nhau giết địch trải mưa máu gió tanh sinh tử tương giao, Hoa Nghi dần phát hiện tình cảm của mình dành cho Trường An đã không còn là tình chiến hữu đơn thuần nữa nên quyết tâm theo đuổi. Hai người trong thế giới thú nhân dã man cùng nhau chiến đấu, gầy dựng thành bang, xưng vương xưng đế, đối phó lòng người, cuối cùng là trả nợ máu. CẢM NHẬN + Em thụ từ lúc mới sinh đã yếu ớt khác người, đến gần cuối truyện tôi mới biết thì ra ẻm bị bệnh tim. Thế mà vẫn ngoan cường học võ công này nọ còn chém giết dũng mãnh cứu anh công, rồi còn làm thành chủ các kiểu nên tôi mạn phép suy đoán là không phải bệnh cấp tính nghiêm trọng gì lắm đâu;)))). Sống trên núi cả mười năm nên tính tình có hơi ngốc nghếch thẳng thắn nhưng ôn hoà, tình sâu nghĩa nặng, ý chí kiên định. Từ đầu tới cuối không bị bệnh hành hạ thì cũng bị thương do chiến đấu, thế nhưng không hề gục ngã, cứ ngu ngơ tiến về phía trước, trung thành với con đường mình đi, đôi khi phải bó tay với độ ngây ngô của ẻm. Phải nói là tác giả viết ngược rất tới nơi tới chốn, đọc cái đoạn ẻm một mình chiến đấu với cá ăn thịt dưới sông ấy, tôi đọc mà tim đập chân run luôn, ngược quá tàn bạo mà. + Anh công lúc nhỏ tính tình ôn hoà gần gũi, sau biến cố thì từng ngày trưởng thành hơn, trở nên mạnh mẽ hơn, thậm chí có dã tâm hơn nữa. Mang mối hận trong lòng nhưng mặt ngoài lại hài hước, đôi khi khiến cho người khác cảm thấy anh là người hời hợt dễ nắm bắt nhưng sau mới phát hiện anh nhìn xa trông rộng, suy nghĩ sâu xa làm kẻ khác phải tin phục. Mười năm làm vong khách cũng không có vui vẻ gì cho cam đâu, cái chi tiết diễn tả anh công bị thương lòi ruột ấy, ôi ôi ôi tôi phải đọc lại câu ấy mấy lần mới tin mình đọc đúng, giật cả mình ấyT_T + Tình cảm chính là sự cứu rỗi trong thế giới dã man tàn nhẫn này, tình yêu của công và thụ không phải dạng mãnh liệt cuồng nhiệt mà nó chân thành ấm áp mà bền bỉ. Trong truyện còn có câu chuyện của những nhân vật phụ, nhiều người thuộc thế hệ trước, nhưng tất cả đều có liên kết với nhau, ân oán dây nhợ búa lua xua, có lúc rất bất ngờ. Có hai nhân vật mà tôi thắc mắc nhất đó là Sách Lai Mộc và nhị ca của Hoa Nghi - Kinh Sở. Thắc mắc ở đây là không thể hiểu nổi suy nghĩ của họ. Cho đến cuối cùng thì tác giả cũng không viết rõ lý do vì sao Sách Lai Mộc lại có đức tin là Thần và vì sao Kinh Sở có suy nghĩ gì để làm ra bao chuyện ác. Không biết có ai giống tôi không chứ tôi thấy hai nhân vật này hơi khó hiểu và mông lung lắm. Còn nhân vật gây tiếc nuối nhất có lẽ là Lộ Đạt, đi theo Trường An ngần ấy năm, được truyền dạy võ công, làm tướng lĩnh trong thành, có binh sĩ dưới tay, có danh dự có nhân phẩm. Thế nhưng người này ngu muội nông cạn, bị sắc đẹp làm mờ mắt, để kẻ thù lợi dụng mà quay lưng bán đứng cả quê hương, cuối cùng chết trong tiếc hận. + Truyện của Priest thì không cần tôi nói nhiều rồi phải không? Cái văn phong hài hước đấy bọc bên ngoài cái sự bi thương, lắng đọng về số phận con người bên ngoài vui vẻ nhưng bên trong đau xót, khi đọc đến cuối tôi không thấy quá thương nhân vậy chính mà cũng không quá ghét nhân vật phản diện, cứ như tất cả đều ngang hàng nhau, mỗi người một số phận một suy ngĩ một lối đi. Kết thúc người đáng chết thì chết, người không đáng chết cũng chết nhưng người nên sống thì vẫn sống, cái kết HE nhưng không thấy vui vẻ thoải mái cũng không buồn đau xé lòng như tưởng tượng, chỉ cảm thấy một cảm giác nhẹ nhõm là tất cả đã kết thúc, đây chính là phong cách rất khác của Priest. ĐÁNH GIÁ: 10/10 cho toàn bộ tác phẩm và 9/10 cho edit. *** Sơ lượt về hai người: Công là Hoa Nghi, là thú nhân, đồng thời cũng là người khi hóa thú có lông trắng duy nhất hơn 300 năm đổ lại (cái này cũng không nhớ rõ lắm, đọc cũng lâu rồi, đại thể là vậy đi). Tính tình lúc nhỏ có phần nhu hòa, lớn lên tộc có biến nên có chút thay đổi. Thụ là Trường An, là một á thú nhân, từ nhỏ có thể nói là một dạng người sức khỏe yếu kém, nhưng tính tình lại rất cứng rắn, rất chịu khó. Nội dung truyện: Đại loại là kiểu, thời đại loạn lạc, kẻ mạnh là vua kẻ yếu chỉ có con đường hoặc chết hoặc làm nô lệ. Các bộ tộc chia ra cai trị, có tộc muốn sống an ổn, cũng có tộc muốn bành trướng sức mạnh, có tộc lấy giết chóc làm thú vui. Tuy rằng, so với thời đại có nhà nước thì làm một tộc trưởng quyền hạn không bằng một nhà vua, nhưng dù sao, so với làm một tộc nhân bình thường, vẫn có nhiều thứ khiến người tham vọng, huống chi còn là tộc trưởng của một tộc lớn mạnh. Hoa Nghi chính là một trong những đứa con trai của tộc trưởng tộc hùng mạnh bấy giờ, lại là người nắm chắc trong tay vị trí tộc trưởng, vậy thử hỏi, những người con còn lại thì suy nghĩ như thế nào? Đặc biệt kẻ làm huynh lại là á thú nhân nhưng cực kì tham vọng? Tranh quyền đoạt vị, thời nào chẳng có, thí cha giết đệ, là chuyện rất đỗi bình thường. Truyện bắt đầu từ quá trình sống kham khổ của Trường An, giai đoạn Trường An tìm đường hóa mạnh. Sau khi xuống núi mới bắt đầu quá trình cùng Hoa Nghi dây dưa. Từ khi Hoa Nghi chỉ là một “sát thủ”, đến khi trở thành “vua”. Thời đại trong truyện chính là giai đoạn từ cuối bộ lạc cho đến khi bắt đầu hình thành nhà nước, trong quá trình đó, còn xuất hiện một thời kỳ, thời kỳ này có vẻ giống như thời kỳ Kỷ băng hà, được Priest mô tả cũng khá chi tiết, từ giai đoạn xuất hiện thiên tai mưa bão, đến lúc núi lửa phun trào, cuối cùng cả thế giới chiềm trong bóng đêm, phủ đầy băng tuyết giá rét. Khi thế giới lại được lập lại, “nhà nước” cũng bắt đầu xuất hiện, tường cao thành vững cũng dần được xây dựng, tham vọng lại không dừng ở đây… Cảm nhận cá nhân: Ừmmmmm, bộ này tính ra thì nội dung hay nhận vật chính đối với T không quá đặc sắc, truyện đọc ở mức bình thường, có thể xem như hơn giải trí một chút. Càng về sau càng thấy phong độ bị tụt lại. Việc đặt tả nhân vật chính cũng không hợp khẩu vị T cho lắm, cảm giác tả cao nhưng thực tế thì chưa tới. (Xin lưu ý, cũng đã nói rõ, cái này là cảm nhận cá nhân, Bộ này theo T được biết, có nhiều người đánh giá bộ này nằm trong top các bộ hay nhất của Priest, nhưng đối T, không chỉ so sánh với hầu hết truyện đam mỹ của Priest, mà là hầu hết truyện từng đọc của các tác giả khác, thì nó nằm ở mức giữa, không quá thấp, cũng không quá cao.) Tuy nhiên, truyện của Priest đều mang trong mình một triết lí riêng, chỉ cần không phải là đọc kiểu lướt qua, nhìn mà không thấy thì vẫn có thể cảm được giá trị trong bộ này.  “Chân thần rơi xuống, luân thường mục nát, Hỡi ôi thiên đạo, con người thành thú. Kẻ cầm đao gào thét, kẻ gặm cỏ bỏ chạy. Bỏ chạy bỏ chạy, run run rẩy rẩy…” Một trong những điểm T thích ở Priest chính là cách đặt tên. Từ tên đều có thể hình dung ra tính cách người đó như thế nào, trừ hai nhân vật chính ở trên thì nhân vật phụ để lại ấn tượng cho T hơn. Như Bắc Thích, Hạ Lan, Sách Lai Mộc (quái gở lại thông minh, hiểu sâu học rộng lại ngày ngày đốt hướng cầu thần),Thanh Lương (bị người ta khinh miệt, chê là phế vật, nhưng tâm lại là người thiện lương trong sạch), Tạp Tá. Hầu hết các nhân vật phụ trong đây, tả không nhiều nhưng thông qua hành động lời nói, lại để lại ấn tượng tốt đối với T, đặc biệt cặp đôi phụ của Bắc Thích x Hạ Lan, xuất hiện ít nhưng lại làm T luyến tiếc vô cùng. Trích một đoạn ở Chương 63 của nhà Yển: Hải Lan nghe thấy, liền dùng nửa thân thể che kín, cẩn thận kéo tay đối phương. Bắc Thích mặt không biểu cảm nói: “Đương gia của Phác Á gia đời này chạy thật là nhanh, có chút bản lĩnh rụt đầu đấy.” Hải Lan: “Ừm.” Bắc Thích lại nói: “Còn không mau đuổi theo!” Hải Lan: “Ừm.” Bắc Thích hất hai cái, chẳng hất được tay đối phương ra, không nhịn được nhíu mày nói: “Đồ chày gỗ này.” Hải Lan thoáng mỉm cười, vẫn nói: “Ừm.” Giây lát sau, Hải Lan lại bổ sung: “Ban nãy ta nhìn thấy pháo hiệu, có lẽ là tín hiệu cho người ở cổng thành bắc, Hoa Nghi thủ lĩnh có hậu chiêu, bên kia bọc đánh, Phác Á gia sẽ phải chui đầu vào lưới, yên tâm đi.” Bắc Thích chau mày: “Tiểu tử đó…” Ống tay áo của Hải Lan từ dưới lớp áo da thú buông xuống, cơ hồ che mất chỗ đôi tay hai người nắm nhau, khẽ cắt ngang lời than phiền: “Tay ngươi lạnh quá!” Bắc Thích sững sờ, bỗng nhiên né tránh ánh mắt đối phương, hai người trong tích tắc giống như đã đổi vai, hồ lô cưa miệng biến thành ai đó, qua một lúc lâu, Bắc Thích mới dường như hơi mất kiên nhẫn, nói nhỏ: “Ừm.” Mời các bạn đón đọc Thú Tùng Chi Đao của tác giả Priest.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Có Ai Yêu Em Như Anh - Minh Moon
Trích đoạn: Buổi tối ấy, trên sân thượng của một nhà hàng lộng gió và thoảng mùi thơm hoa sữa gợi nhớ về ngôi nhà thời thơ ấu nơi phố cũ, anh đã gặp cô. Gió thổi rất mạnh, những sợi tơ hồng đung đưa, đám khách nhốn nháo… Tất cả đều động, duy chỉ có khuôn mặt ấy là tĩnh lặng như hồ nước mùa thu dưới ánh trăng. Buổi tối khác, giữa hơi rượu vấn vít, anh lại thấy cô, đang dìu một người đàn ông ngoại quốc đi tìm phòng trong một khách sạn năm sao. Anh nghĩ, hóa ra, cũng chỉ là hạng con gái đến thế mà thôi. Rồi anh lại thấy cô, trong khoảnh khắc cô nằm say ngủ trên giường, rèm mi như cánh bướm và mái tóc đen dài xõa tung trên chiếc gối trắng. Lần đầu tiên trong đời anh tự nhủ nếu như lấy vợ, mỗi sáng cùng nhau thức dậy trên chiếc giường này thật không tệ chút nào… Anh và cô, hai con người ở hai địa vị khác nhau nhưng nếu đã là tình yêu thì dù đối tượng của bạn là ai, mọi thứ sẽ rất đơn giản. “Có ai yêu em như anh!” là một câu chuyện tình yêu thi vị mang đến cho bạn đủ các cung bậc cảm xúc. Giống như một viên sô cô la, ban đầu là hương thơm quyến rũ khiến bạn ngất ngây, sau đó là vị đắng có thể khiến bạn chảy nước mắt nhưng trên hết vẫn là dư vị ngọt ngào bạn nhớ mãi không quên! *** “Mỗi lần vào blog Cung Trăng của Minh Moon, tôi luôn nấn ná để nhìn câu slogan“Nồng nàn, nồng nàn hơn nữa” của riêng cô ấy. “Có ai yêu em như anh!”là một câu chuyện tình với đúng phong vị nồng nàn như thế.” Nguyễn Thu Thủy – Tác giả “Gái già Xì-tin” “Mình rất thích Minh Moon lồng ghép bối cảnh công sở vào câu chuyện tình yêu thi vị này. Điều đó giúp tác phẩm thêm gần gũi, hấp dẫn và khiến cho bất kỳ cô gái văn phòng nào cũng sẽ tìm thấy mình ít nhiều trong đó.” Ngọc Vân – BTV Tạp chí GF “Mặc dù đây là lần đầu tiên tôi đọc tiểu thuyết tình cảm nhưng quả thực những tình tiết của truyện đã hấp dẫn tôi. Nữ chính thật tuyệt! Nếu cô ấy có ở ngoài đời, tôi sẽ tìm mọi cách tiếp cận cô ấy! ^_^” Linh Sơn – Diễn viên đóng “Hotboy nổi loạn” *** À, xin nói trước đây là những dòng review Có ai yêu em như anh từ một kẻ luôn lãng- đãng- một- cách- lý- trí, kẻ từng chưa hề thích đọc hay thường đọc ngôn tình. Bài viết cũng hoàn toàn không spoil nhé, có thể đọc thoải con gà mái! (hơ hơ hơ…) Và thế nên, những dòng review của tôi có thể sẽ không mấy tương đồng với những ai ưa thích những chuyện tình cảm lãng mạn, thích những đưa đẩy ngẫu nhiên của tạo hóa, gặp được mối dây đồng cảm tương lân với những trái tim mơ mộng, tin rằng tình yêu là cứu cánh, tin rằng cuộc đời luôn có những câu chuyện đẹp như cổ tích, lấp lánh như ánh sao, luôn ở đó soi chiếu con đường chúng ta đi sau những cơn giông bão tơi bời… Đơn giản vì tôi không tin có những điều đó cho mấy! Ô, đã nói trước là tôi không phải là fan của các phim hay tiểu thuyết lãng mạn (gout của tôi thường là trinh thám, kinh dị, viễn tưởng, suy luận tư duy logic hại não các kiểu cơ…@@). Nhưng tôi vẫn tiếp tục thử nghiệm cuốn sách thứ 3 Có ai yêu em như anh (CAYENA) của Minh Moon- một người chị, một người đồng nghiệp đáng mến (và mắn…đẻ), với tâm trạng cứ thử xem, biết đâu đấy… Cũng chính vì CAYENA là một trong số ít những tiểu thuyết ngôn tình tôi từng đọc thế nên tôi chẳng có gì mà so sánh, tôi chỉ đơn giản trôi theo từng chương hồi liên tục và mạch lạc hệt như một bộ phim sống động trước mắt. Tiếp nối Nụ hôn bánh mì, CAYENA không giấu diếm dáng vẻ yểu điệu phong tình, chất lãng mạn bay bổng và ý vị đậm “mùi” ngôn tình. Thậm chí, tôi đã nghĩ, cứ thay mấy cái tên Thảo Nguyên, Thế Phong, Trường Giang thành mấy tên Tàu kiểu Tiểu San, Phương Mộc hay Hạo Thiên thì thành ra… lầm mất. Ngay cả những cái tên cũng là thành phố Đ, X, Y, Z… Cũng phải thôi vì khó mà không bị ảnh hưởng dòng ngôn tình Trung Quốc bây giờ mà nhiều người trẻ như Minh Moon thừa nhận đã lặn ngụp không ít trong đó. Sau thể nghệm kỳ ảo với Hạt Hòa Bình (mà tôi đã review hồi tháng 9 năm 2013), Minh Moon lại như “cá gặp nước” khi có thể thoải mái bơi lội trong bể lãng mạn sở trường của chị, như một chú cá vàng tung tăng, biến hóa và rất… đẹp đẽ. CAYENA, là một tiểu thuyết tình yêu dễ đọc, dễ cảm, dễ bị lôi cuốn vì nó gần gũi với người trẻ nhất là những cô gái văn phòng, ngày ngày đi làm vẫn túm tụm tám chuyện và mơ mộng về những bộ phim Hàn Quốc, ngồi giữa bốn bức tường vô vị nhưng không bỏ sót thông tin nào những anh chàng xứ Cao Ly hào hoa, phong độ và lịch lãm. Ai đó có thể thấy mình xốc xếch quáng quàng khi đi làm trễ sợ bị trừ lương, muối mặt với đồng nghiệp vì cài lệch cúc áo, dấm dúi ăn quà vặt, thích túm tụm nói sau lưng đồng nghiệp, lấy lòng các sếp, từng có một mối tình đầu thời sinh viên hoa mộng, từng yêu một đồng nghiệp rồi rời xa họ, từng sắp xếp cuộc sống sau những đổ vỡ, luôn tỏ ra mạnh mẽ nhưng vẫn âm thầm rơi lệ khi đêm về trong góc tối… Minh Moon đã nắm bắt trúng tâm lý của những cô gái thời nay, những cô nàng thừa thông minh để biết rằng tình yêu hoàn hảo không tì vết như ciné là điều không tưởng nhưng vẫn thiếu lý trí khi đứng trước tình huống đưa bản thân mình vào một mối quan hệ lãng mạn đầy… nguy hiểm chốn công sở. Họ đầy tinh quái để tiếp cận nhiều đối tượng nhưng cũng chưa trang bị những kỹ năng để phòng vệ cho trái tim chống lại hấp lực của những mối tình sét đánh. Ở tuổi đã ra trường đi làm vài năm – các cô gái này chưa hẳn hóa cáo mà đang trên đường trở thành những cô thỏ lắm chiêu trò. Chúng ta không dại gì đánh đu với ái tình khi đã bị gai nhọn cứa cho ứa máu nhưng cũng háo hức muốn thò tay vào bụi rậm hái và nếm những trái đắng đê mê đó thêm một lần nữa. Đó cũng là yếu huyệt để MM điểm vào. Mặc dù, CAYENA thắt nút và mở nút rất nhanh, đôi khi gượng ép và phi thực tế nhưng sự xử lý tinh tế nhạy cảm đánh vào tâm lý của những cô gái trẻ khiến họ không dứt được cuốn sách. Họ muốn biết cái tam giác, à không tứ giác, ngũ giác tình yêu này rồi sẽ đi về đâu, họ muốn thi vị hóa cuộc sống tẻ nhạt của mình bằng những tưởng tượng đầy nhục cảm, họ muốn thỏa mãn sự ghen tỵ ngấm ngầm dành cho cho nhân vật chính tốt số bằng cách xem cô ta rồi sẽ đau khổ như thế nào- dẫu buồn cười rằng, họ luôn ước một lần, chỉ cần liếc rèm mi cong vút là sẽ khiến hàng tá đàn ông xiêu đổ như cô ấy. (Tâm lý phụ nữ thiệt phức tạp @@). Và vì thế nó cũng khiến nhiều độc giả nam thích thú vì hiểu thêm về tâm lý phụ nữ và cách nên… cầm cưa thế nào cho nàng không thể không đổ! Haha :)) Tôi cũng thú vị với cách Minh Moon xây dựng nhân vật- dù chưa hẳn thích nó. Một Thảo Nguyên như cánh đồng xanh nõn bất tận cho kẻ khác đầy ham muốn khám phá, mẫu phụ nữ hư thì không hư, nhưng ngoan lại chẳng ngoan, thông minh sắc sảo nhưng luôn biết tỏ ra ngu ngơ kịp lúc- đúng kiểu đàn ông thích. Cô ta đoan trang thuần khiết nhưng phong tình vạn chủng và gợi cảm chết người, là biểu tưởng cho những khao khát nhục cảm đằng sau vẻ trong sáng thiên thần, là cái tĩnh không giữa bể đời biến động. Một Thế Phong đúng công thức danh gia vọng tộc: giàu có – giỏi giang và đẹp mã. Một Trường Giang si tình yếu đuối nhưng thủy chung. Những con người ấy dính líu với nhau hay đúng hơn là “được” đặt vào những hoàn cảnh mà tác giả mặc định sẵn. Dù ban đầu, thú thực nó cho tôi cảm giác lặp lại một cuốn Twilight mini phiên bản Việt, khi tôi ngơ ngác hỏi ơ thế là chàng ma cà rồng đẹp mã Edward yêu cô nàng Bella bình thường này à, ơ, sao đến chàng Jacob này cũng yêu cô nàng này rồi. Cũng như những anh chàng cô nàng này còn biết chuyện gì ngoài yêu không vậy? Giám đốc mà suốt ngày thấy làm những chuyện bản năng như trai mới lớn thế? Sự giỏi giang tháo vát của anh ta sao không thấy đâu? Sao cô em này cứ may mắn hết lần này đến lần khác? Độc giả chưa kịp thỏa mãn câu hỏi vì sao họ yêu nhau, chưa lý giải nổi họ yêu nhau vì cái gì thì đã bị cuốn vào cách họ yêu như thế nào. Những kẻ lý trí như tôi đôi khi phì cười vì những tình huống “trên trời rơi xuống” rồi thì cũng chấp nhận chép miệng, thôi thì cứ chấp nhận bị kéo theo tình tiết này sang tình tiết khác mà ngừng hỏi: “Tại sao” đi. Đây là tiêu thuyết tình yêu thì các nhân vật chỉ việc… yêu thôi chứ sao nữa? Mặc dù CAYENA không tạo cho tôi được cảm giác “chemistry” giữa các nhân vật với nhau, một điều cực kỳ khó tạo ra và chính ngay Twilight Saga 4 cuốn dày cộm còn… làm không đến nơi. Nhưng điều này lại được khéo léo khỏa lấp bằng ngôn ngữ linh hoạt, hóm hỉnh; văn phong vốn dĩ tự nhiên, nhẹ nhàng; tả cảnh tả tình tinh tế mà triết lý cũng vừa đủ; bay bổng nhưng cũng rất thực tế bởi vốn sống phong phú của tác giả. Chỉ là tôi hơi tiếc vì Minh Moon đã không tạo được một tình huống thật đắt để đẩy mọi cao trào lên cao, không đi đến tận cùng bùng nổ tính cách các nhân vật (như người đọc kỳ vọng) và cũng bỏ dở dang những nhân vật mà họ thấy thú vị (Trường Giang, ông Nội, Giang Minh). Ở tình huống “tai nạn” gần cuối (spoil chút xíu) có thể nói là cao trào nhất thì lại lẫn đi và được giải quyết quá đơn giản, cứ như tác giả thản nhiên đặt mọi người vào đó và họ chỉ việc diễn. Nói đúng hơn, nó không tạo được một cái lý cho những tình cảm này có cớ mà nảy sinh. Mọi tình huống gay cấn dồn dập Minh Moon đẩy người ta vào rất khéo nhưng lại thắt nút mở nút cũng quá nhanh khiến ta hụt hẫng mất đôi phần. Nhưng hãy yên tâm là nó có một cái kết rất thỏa mãn và chiều lòng độc giả. Chỉ là sau khi đọc xong, khi ai đó hỏi chuyện này nội dung là gì thì cứ “đần thối” ra, ơ a…. Bởi bị cuốn theo những tình tiết ngộn ngộn tầng tầng lớp lớp, người ta cũng dễ quên, dễ lướt qua những tiểu tiết, những câu thoại, ngoài những cảm giác quá thực như một bàn tay vuốt dọc sống lưng, một cái hôn ướt át hay một cảm giác khóc ướt đẫm tấm ngực trần của ai đó… Người đọc bây giờ là những cô nàng lọ -lem -không- kém -phần -ghê -gớm, họ hiểu quá rõ tình yêu hoàn hảo là thứ không thực nhưng vẫn cảm thấy muốn bước cùng các nhân vật chính bước qua hành trình cuộc đời với những cung bậc cảm xúc đã từng trải qua: cảm giác mất mát mối tình đầu, cảm giác vụn vỡ khi chứng kiến người yêu cũ có người yêu mới, cảm giác đau đớn khi phải chia cách người mình yêu, cảm giác gần nhau khoảnh khắc mà xa cách nghìn trùng, cảm giác tan chảy trọn vẹn trong nhau, cảm giác người ta có thể sống hết mình vì người kia. Và cũng chính vì thế, CAYENA là một tiểu thuyết đáng đọc nếu bạn đang muốn tìm lại và tan ra giữa những cảm xúc của chính mình trong một vài khoảnh khắc. Ừ, thì CAYENA là một ngôn tình đẹp, và không hề… sến (ít ra theo tôi nghĩ). Với những ai bay bổng, yêu những chuyện tình có cái kết có hậu thì đây là cuốn tiểu thuyết đẹp cả bìa lẫn ruột, đáp ứng mong mỏi được hưởng thụ mùi biệt ly – tái hợp và phong vị mơn man của ái tình tựa một thanh chocolate – đủ thơm tho, ngọt, đắng. Và ngay cả những người từng rạn vỡ vì tình yêu, không “ưa” những tiểu thuyết lãng mạn diễm tình vẫn có thể một ngày nào đó, lật dở từng chap ngắn, dễ đọc có sẵn caption ngắn gọn của CAYENA, thú vị vì những sự sắp đặt ngẫu nhiên hữu ý, rơm rớm vì những nỗi đau giống mình, khao khát nhục cảm với những cảnh nóng… vừa đủ tưởng tượng để khoái trá và… đỏ mặt. Rồi cuối cùng bất giác khẽ mỉm cười khi gặp lại những cảm xúc yêu đương ngỡ đã quên đi tự lâu lắm… Chỉ hơi hài hài là, người Việt Nam ít gọi bạn gái là thiên thần, người miền Nam ít xưng hô cậu – tớ và ở xứ ngàn thông kia cũng không chưa thấy có chỗ nào cho treo các lọ ước nguyện lên cây cả. Vậy thui à! ^^ *** Một khoảnh đời dài, tôi không còn tin vào những chuyện tình thủy chung son sắt, cho đến khi gần đây xem Doctor Who, khi chứng kiến cảnh Rose- Ten hy sinh cho nhau như thế nào, chứng kiến Rory gặp lại Amy (sau khi Amy lạc vào một trường thời gian khác và chờ đợi Rory suốt 40 năm đằng đẵng), anh đã nắm bàn tay nhăn nheo của cô và nói rằng: “Anh không quan tâm đến việc em đã già đi. Anh chỉ quan tâm rằng chúng ta đã không già đi cùng nhau.” Và bây giờ đọc Có ai yêu em như anh của Minh Moon. Tôi nhớ mãi một câu thoại trong phim The Mask Of Zorro thế này: “Ðiều sai lầm duy nhất là phủ nhận những gì trái tim mình thật sự cảm nhận.” Thế nhưng, trên cõi đời ô trọc này, chúng ta đã tự dựng nên quá nhiều rào cản lý trí, ngăn trở những gì ta thực sự cảm nhận và cố tình lờ đi tiếng lòng của chính mình cho đến lúc nó bục vỡ và băng di đi, nhờ những chất xúc tác như CAYENA. Gấp sách lại, bỗng, những người trẻ như tôi tự hỏi mình: Trên đời này, chúng ta có thể một lần dốc lòng yêu một người theo cách hoàn hảo đến tận cùng không? Có thể chấp nhận sống chết và hy sinh cho nhau nhiều đến như thế mà không cần lý do không? Hơn nữa, vì yêu một người, người ta luôn có thể đợi, có thể làm những điều không tưởng, dìu nhau cho đến khi con đường biến mất vẫn có thể nắm tay nhau và nói: “Có ai yêu em như anh”, phải vậy chăng? Và dù có trả lời được những câu hỏi trên hay chưa thì chúng ta cũng cảm thấy nhẹ nhõm hơn trên hành trình tìm kiếm tình yêu đích thực của đời mình bằng một niềm tin không khoa trương, không sặc mùi diễm tình mà hoàn toàn hiện hữu. À thì, nói như văn phong trong Có ai yêu em như anh của Minh Moon thì là thế này: Nếu ai đó muốn tìm một tác phẩm tình yêu Việt nhiều ý vị, không sến của một cây bút trẻ quyết tâm theo đuổi dòng văn học lãng mạn thì, thử nghiệm và chìm đắm vào bức ngôn tình được phóng bút điêu luyện suốt 500 trang của Có ai yêu em như anh, thật cũng không tệ chút nào! Saigon, 4/4/2014 (ngày đẹp nhờ) ^^ Yun   Mời các bạn đón đọc Có Ai Yêu Em Như Anh của tác giả Minh Moon.
Cây Xoài, Giàn Nho - Na Thù
Bản thân cô chỉ biết rằng mình đã ngưỡng mộ anh suốt mười năm trời nhưng lại không hề biết rằng ánh mắt anh dõi theo cô suốt mười tám năm. Cuối cùng bạn sẽ gặp người khiến bạn trở nên tốt hơn. *** Truyện này được chia làm hai phần là quyển thượng với cái tên đầy lãng mạn “Thiếu niên trên cây xoài” và quyển hạ lại tinh nghịch hơn là “Anh già dưới giàn nho”. Nhìn tên thôi là tôi đã quyết nhảy hố tác phẩm này rồi, chưa kể tôi cũng rất thích gu truyện của nhà editor. Câu chuyện lấy bối cảnh hào môn thế gia, nơi có một cô bé với cái tên rất dân dã là Mộc Tiểu Thụ chuyển đến sống với nhà nội sau khi cha mẹ và ông ngoại mất. Cô bé như cô công chúa lưu lạc ở dân gian đã lâu nay lại được vào chốn hoàng cung hoa lệ. Mộc Tiểu Thụ e sợ tất cả: những người họ hàng xa lạ, ông nội nghiêm khắc không thích cái tên quê mùa của cô, những quy tắc của bậc gia đình quyền thế. Nhưng, cô bé ấy mạnh mẽ hệt như cái tên mà ông ngoại cô đặt, cái cây luôn đứng thẳng trong giông bão, cô bé dần thích ứng dần với hoàn cảnh. Cô tạo cho mình một vỏ bọc mà ở đó là một Mộc Lạc Phân ngoan ngoãn, đoan trang, đài các, chứ không phải là một Tiểu Thụ nghịch ngợm, hay vui đùa nữa. Cô gái ấy có một bí mật, rằng cô thích cậu trai ngồi trên cây xoài, có đôi mắt xanh như bầu trời. Bởi, ngay lúc cô tủi thân nhất, chàng thiếu niên ấy đã xuất hiện như một thiên sứ, ban cho cô sự mạnh mẽ để sinh tồn. Mộc Tiểu Thụ ngỡ như năm tháng đã khiến cô quên đi mối tình đầu vụn dại chỉ là thoáng qua thì chàng trai ấy lại xuất hiện. Anh bây giờ không còn là một thiên thần chỉ bên cạnh khi cô yếu đuối nữa. Mà Kì Tấn Khiêm đã trở thành một điểm tựa tinh thần vững chắc cho cô. Phải nói rằng, Mộc Tiểu Thụ là tuýp người rất thu hút. Cô trong trẻo như ánh mặt trời buổi sớm, những ai tiếp xúc với cô đều bị cái tính cách vô tư, lạc quan, mạnh mẽ ấy cuốn hút, như một thứ ma thuật khiến ai cũng đắm chìm. Nên dĩ nhiên, xung quanh cô luôn có rất nhiều “vệ tinh” xoay quanh. Trong số đó, Tiêu Thanh Nhượng chính là người đã gây ra một loạt biến cố trong đời cô, khiến cô phải học cách trưởng thành để bảo vệ mình. Nếu Kỳ Tấn Khiêm dịu dàng, ấm áp, bao dung, hệt như mẫu người trong mơ của bao cô gái thì Tiêu Thanh Nhượng lại chính là một con người quá đối nghịch với anh. Cậu ta là một con người sống giữa thiện và ác, với đôi bàn tay đã nhuốm máu người. Nhưng, cậu lại yêu tha thiết ánh mặt trời Mộc Tiểu Thụ, tới mức ích kỷ muốn chiếm hữu cho riêng mình. Tiêu Thanh Nhượng sẵn sàng bẻ gãy đôi cánh của cô, giam cầm lấy sự tự do mà cô hằng khao khát. Chỉ có điều, cậu ta không nghĩ rằng, Mộc Tiểu Thụ lại mạnh mẽ và khao khát được “sống” tới vậy. Cô vùng vẫy chống trả, thoát đi cái sợi xích đang quấn quanh người mà lao ra khỏi cuộc sống của Tiêu Thanh Nhượng. Giữa đám đông chen chúc ấy, thật may mắn khi Kỳ Tấn Khiêm đã dang tay ra bảo vệ cô khỏi bàn tay quỷ dữ. Nếu quyển thượng đầy bất ngờ và lôi cuốn với sự chống trả quyết liệt của Mộc Tiểu Thụ, cái cố chấp của Tiêu Thanh Nhượng, sự dịu dàng của Kỳ Tấn Khiêm. Thì tới quyển hạ, tôi đã cảm giác như mình đọc nhầm truyện. Không còn nội dung logic và gây cấn nữa, tác giả như hoàn toàn thay đổi phong cách truyện với những tình tiết truyện theo tôi khá giống teenfic. Một Kỳ Tấn Khiêm dịu dàng, lễ độ nay bỗng hóa thành CEO của một công ty thiết kế danh tiếng trên thế giới với vẻ ngoài lạnh lùng, bá đạo. Một Mộc Tiểu Thụ trong trẻo, mạnh mẽ nay lại trở thành một người tự kiêu. Còn Tiêu Thanh Nhượng, kẻ cố chấp đáng sợ năm xưa nay còn đâu, cậu trở thành một kẻ thiếu tính quyết đoán, mờ nhạt. Tôi không biết trong khoảng thời gian xa cách mà tác giả đề ra đã có chuyện gì xảy ra khiến tâm sinh lý nhân vật thay đổi hoàn toàn như vậy. Tiếp đó là văn phong và nội dung truyện, tôi đã vô cùng thất vọng khi đọc quyển hai, cảm giác như bị lừa ấy. Văn phong tác giả kém đi rất nhiều so với phần đầu, may mắn sao, giọng văn của người edit đã cứu vớt tôi đến khi truyện kết thúc. Về nội dung, chán, chán và rất chán. Nguyên quyển hai tác giả chỉ xoay quanh quá trình sủng nữ chính mà quên bén đi những vấn đề chưa được giải quyết. Những chi tiết đắt giá của bộ truyện được tác giả xử lý nhanh, gọn, lẹ như kiểu mì ăn liền, ngon, no bụng, nhưng không bổ dưỡng, hoàn toàn không để lại một tí ấn tượng gì sau khi tôi đọc xong. Thất vọng, rất thất vọng! Lời khuyên chân thành của tôi là nếu bạn muốn đọc một tác phẩm hay, chỉ nên dừng lại ở quyện một thôi, tuy chưa trọn vẹn lắm nhưng nó đủ khiến bạn hài lòng với cái kết. Còn nếu bạn muốn đi sâu hơn về tình cảm nam nữ chính, hãy đọc quyền hai trong tâm thế “nó không liên quan tới phần đầu đâu” để khỏi thất vọng nhé! ------------------ " ": Trích dẫn từ truyện Review by #An Dung Hoa - facebook.com/ReviewNgonTinh0105 Mời các bạn đón đọc Cây Xoài, Giàn Nho của tác giả Na Thù.
Buông Tay Để Yêu - Nhã Mông
Do bận rộn với công việc làm ăn nên từ khi còn nhỏ, bố mẹ Lý Bối Nhĩ đã gửi anh em cô đến nhà bà nội ở vùng nông thôn. Lý Bối Nhĩ là một cô gái đầy cá tính và rất ương bướng. Cô luôn có cảm giác mọi người luôn yêu quý anh Lý Bối Lỗi hơn mình, kể cả bà nội nên cô luôn có cảm giác ghen tị và không muốn ai cướp mất người anh trai của mình. Lý Bối Lỗi rất mê chơi đàn dương cầm. Từ nhỏ, anh đã chơi dương cầm rất giỏi và ước mơ trở thành một nghệ sĩ dương cầm. Năm lên chín tuổi, anh được đi biểu diễn ở Nhật Bản. Trong chuyến đi biểu diễn đó, anh đã gặp Khả Lam, một cô bé chơi đàn viôlông. Hai người đã quý mến nhau ngay từ cái nhìn đầu tiên. Trở về nước, họ vẫn tiếp tục chơi với nhau và trở thành một đôi thanh mai trúc mã. Tình yêu của họ lớn dần cùng với niềm đam mê âm nhạc. Cơ hội đi Anh học nhạc đã đến với họ nhưng Lý Bối Nhĩ chính là nguyên nhân khiến cho Lý Bối Lỗi không thể thực hiện ước mơ của mình. Anh đành ngậm ngùi để Khả Lam đi một mình. Cả ba người họ đều mang trong mình những tâm sự sâu kín, họ đều muốn hy sinh vì người mình yêu. Sau năm năm, cuộc sống của mọi người đều đã thay đổi. Lý Bối Nhĩ tốt nghiệp học viện điện ảnh khoa diễn xuất nhưng cô lại không theo nghiệp diễn viên vì mang trong mình vết thương lòng với anh bạn cùng lớp. Lý Bối Lỗi trở thành người dẫn chương trình ca nhạc của đài truyền hình. Còn Khả Lam thì hầu như bặt vô âm tín nơi đất khách quê người. Tỉnh Điền, bạn trai thời sinh viên của Lý Bối Nhĩ, tuy rất thành đạt nhưng cũng như Dã Tốt, người yêu Bối Nhĩ tha thiết và sẵn sàng hy sinh tương lai của mình vì cô, cả hai đều có nỗi khổ riêng không thể chia sẻ cùng ai. Sau năm năm, tất cả mọi người gặp lại nhau. Những kỷ niệm cũ ùa về nhưng cuộc sống hiện tại có rất nhiều thứ khiến họ không thể làm lại. Liệu đứng trước những sự lựa chọn, họ sẽ quyết định thế nào? Chuyện tình của họ rồi sẽ ra sao? Một kết thúc bất ngờ sẽ khiến độc giả hết sức ngạc nhiên và để lại nhiều xúc cảm trong lòng mỗi người. *** Mỗi người trong số họ có một cách cảm nhận tình yêu khác nhau, nhưng tất cả đều bắt đầu từ một suy nghĩ duy nhất, đó chính là luôn khao khát giành tất cả hạnh phúc và tình yêu thương cho người mà họ yêu. Chính điều đó đã dẫn đến những lối đi đau đớn và nhiều ngang trái trên con đường tình yêu và cuộc sống của họ. Lý Bối Nhĩ và Lý Bối Lỗi dù là hai anh em ruột thịt, nhưng ngay từ nhỏ tình cảm giữa họ đã có một sự gắn bó mơ hồ nào đó mà chỉ có hai người mới có thể cảm nhận được. Sự ghen tuông, ích kỉ, giận hờn trong tình anh em ấy đã buộc đôi chân của họ không thể nào bay nhảy theo ý muốn của trái tim mình. Lý Bối Lỗi đáng lẽ đã có một mối tình tuyệt đẹp với cô gái thanh mai trúc mã Khả Lam. Nhưng rồi vì sợ làm đau lòng em gái, sợ em gái phải cô đơn mà anh chấp nhận từ bỏ Khả Lam, từ bỏ ước mơ học dương cầm ở Nhật để ở lại bên cạnh Bối Nhĩ. Sự đau đớn âm thầm ấy khiến Bối Lỗi lớn lên trong những day dứt, mệt mỏi và chán nản. Thế nhưng tình cảm yêu thương tha thiết của anh với người em gái Bối Nhĩ chưa bao giờ phai nhạt. Thời gian trôi đi, Bối Nhĩ cũng đã tìm được tình yêu thực sự trong lòng mình. Tình yêu của cô với Dã Tốt chính là tình yêu khiến trái tim cô phải thao thức, phải hạnh phúc, phải đau khổ nhiều nhất. Sự xuất hiện đầy u uất của người đàn ông với nhiều gấp khúc trong cuộc đời anh ta đã cuốn Bối Nhĩ vào một mối tình đẹp đến vô cùng nhưng cũng đau thương đến bất tận. Nhưng chính nhờ sự xuất hiện của người đàn ông ấy đã khiến cô trưởng thành hơn, để cô có thể đối diện với người anh trai vô cùng yêu quý của mình mà nói một lời xin lỗi, vì sự ích kỉ giữ chặt anh ở bên cạnh trước kia đã khiến cuộc đời anh phải chịu nhiều tổn thương, xót xa. Những câu chuyện về tình yêu, về cuộc sống của Khả Lam, Bối Nhĩ, Bối Lỗi, San San, Dã Tốt đã đem lại cho tôi những ngọt ngào cay đắng rất gần gũi của cuộc sống này. Ở họ, dù bằng cách này hay cách khác đều toát lên vẻ chân thành, yêu thương và tràn đầy năng lượng cho cuộc sống. Họ đã biết sống và hi sinh cho tình yêu thực sự mà họ cảm nhận được. Và điều quan trong hơn hết, đó chính là sự vị tha, bao dung trong tình yêu. Cũng như Bối Nhĩ cuối cùng đã hiểu ra rằng, yêu thương  một ai đó không phải là việc giữ chặt họ ở bên cạnh  mình mà hãy để họ được tự do bên cạnh những gì mà họ thực sự yêu. Bối Nhĩ đã biết tìm được hạnh phúc thực sự khi nhìn thấy người anh trai mà cô yêu quý hạnh phúc trong tình yêu với Khả Lam. Cũng giống như cách mà Dã Tốt đã làm với Bối Nhĩ. Anh chưa bao giờ ép buộc cô phải ở bên cạnh anh. Anh chỉ luôn luôn từng giây từng phút một âm thầm dõi theo cô, nhìn cô sống trong cuộc sống của chính cô với những mối quan hệ khác, tình yêu khác. Nhưng chính anh là người luôn xuất hiện mỗi khi cô gặp bất hạnh, hay khó khăn. Chỉ đến khi ấy, nước mắt cô đã rơi rất nhiều. Cho đến tận những giây phút cuối cùng, Bối Nhĩ mới cảm nhận sâu sắc tình yêu và những tâm sự thầm kín mà Dã Tốt đã trao cho cô. Từng câu, từng chữ trong “Buông tay để yêu” đều để lại cho tôi những cảm xúc đẹp vô cùng về tình yêu. Cảm xúc ngọt ngào dịu ngọt cứ lan dần trong trái tim. Tôi đã phải lặng người đi khi chứng kiến những ánh nhìn chia xa tuyệt vọng khi họ chia tay nhau trong câm lặng, rồi lại bật lên thành tiếng nấc hạnh phúc trong những giây phút cuối cùng họ gặp lại nhau. Câu chuyện này lại khiến tôi nhớ đến một câu nói vu vơ từ rất lâu rồi: "Tình yêu như những hạt cát. Khi bạn cố nắm nó trong tay lại là lúc nó dễ tan vỡ nhất. Còn khi bạn để tình yêu được tự do, nó sẽ hạnh phúc và ở bên cạnh mãi mãi". Buông tay để yêu, cũng chính là một trải nghiệm như thế.   Mời các bạn đón đọc Buông Tay Để Yêu của tác giả Nhã Mông.
Bến Bờ Hạnh Phúc - Tư Khấu
Buổi xem mắt lần này tôi vốn không muốn đến. Mấy năm nay, tôi chỉ lo thân mình không phải giống như món ăn để cho người khác kén chọn. Hơn nữa, tôi mới chỉ hai mươi lăm tuổi, cũng không phải trong tình trạng không thể gả đi được. Nhưng cô tôi nói, người kia họ Cố, tên là Cố Thần An. Dẫu chỉ là tên giống nhau nhưng tôi vẫn muốn đi xem. Cho đến bây giờ, tôi đã mất liên lạc với Cố Thần An đúng một năm. *** Một quãng thời gian khá dài tôi không gặp Lục Chân, sau đó tôi cũng dần dần quên mất chuyện đặt tên này. Cố Thần An đột nhiên lại thích xem các chương trình thiếu nhi, mỗi ngày sau khi tan làm, anh đều ngồi trước tivi cười đến mức kinh dị, nhìn anh mà tôi cũng thấy ngứa ngáy trong lòng. Có một ngày, Cố Thần An vừa xem Cừu vui vẻ vừa cười điên dại, sau đó còn chỉ vào Cừu vui vẻ, nói với tôi: “Thiên Tinh, em đến xem này, cái này có lợi cho giáo dục thai nhi.” Tôi nhếch mép: “Nếu mà sinh ra một đứa con gái giống vợ sói xám thì phải làm sao?” Cố Thần An nghĩ một lát: “Vậy thì gả cho con trai Phương Lỗi là xong chứ gì.” “…” Tôi phát hiện ra rồi, quả nhiên anh có thù với Phương Lỗi hả? Cố Thần An kéo tôi ngồi chéo cạnh anh: “Con gái họ Cố nhà ta tất nhiên sẽ xinh đẹp như Cừu xinh đẹp rồi.” Mời các bạn đón đọc Bến Bờ Hạnh Phúc của tác giả Tư Khấu.