Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Người Vợ Thay Thế

Vợ chồng là duyên nợ từ kiếp trước, hạnh phúc phải đánh đổi bằng nhiều thứ chớ không hề dễ dàng, Tình yêu cũng thế, cũng trải qua nhiều thử thách mới đến được với nhau. Truyện Người Vợ Thay Thế của Ngạn Thiến đã cho ta thấy được điều đó. Trước ngày kết hôn, vợ hắn đã bỏ theo người đàn ông khác. Hắn tức giận, không hiểu lý do là vì sao. Sợ báo chí biết tin rồi dìm hàng, nhưng đúng lúc này có một cô gái nói: “Em bằng lòng thay chị gả cho anh, để hôn lễ này tiếp tục.”  Nhìn thấy cô gái trước mắt này lớn lên sẽ giống vợ mình, trên mặt phẫn nộ của hắn xuất hiện nụ cười ác ý nói: “Tốt.” Rồi hận thần có vơi đi, tình yêu sẽ đến không? *** Review bởi: Huyền Huyền ----- #Ném_đá Nữ não tàn và nam đê tiện là một đôi, 2 người quyết định đám cưới thì não tàn phát hiện mình bị ung thư gan. Thay vì bàn bạc với gia đình và người yêu, não tàn đã có một quyết định táo bạo đó là "trốn hôn". "Đouma chị thông minh hơm chệu được, chị mà đau nòng rồi thì chúng mày cút hết sang bên" Nam đê tiện nghĩ rằng nữ não tàn bỏ nhà theo trai nên hận ẻm, nam quyết định lấy em gái song sinh của nữ não tàn là nữ tiện nhân về để hành hạ và trả thù (bà con thông cảm thằng mất dạy này hồi nhỏ bị té giếng đó =))) hận chị lấy em để trả thù chắc chỉ có mình nó nghĩ được thôi ????). "Ai bảo cưng là em nó, liệu mà tiệt hoả cho anh đây đi" Vì nữ não tàn và nữ tiện nhân là chị em sinh đôi nên tiện nhân chỉ là vợ hờ nhưng hàng thật giá thật còn trên giấy đăng kí kết hôn là tên của não tàn (đây chắc là nguyên nhân dẫn đến cái tên truyện ở trên *chỉ chỉ. À mọi người biết vì sao nữ tiện nhân đồng ý kết hôn thay chị k? Bởi vì ẻm thích nam đê tiện, ẻm đau nòng khi người thưn bị phản bội, ẻm muốn đền bù lỗi lầm của chị ẻm tiện thể xoạc chồng chị ẻm luôn =)) THÁNH NỮ Maria hãy nhận của thảo dân một lạy. Theo như những motif truyện ngược khác thì nam thích S, nữ thích M cho nên sau khi hai đứa nó ngược nhau như tró thì nam đê tiện đã yêu nữ tiện nhân (bravo *bắn pháo hoa* *đùng chéo*giỏi lắm cô em, you did it!. Suýt hốt được rồi nhưng thật tiếc vì tác giả không cam lòng cho nên lúc này, nữ não tàn được lên sàn. Sau khi sang Mỹ phẫu thuật, bệnh tình của nữ não tàn không cải thiện được bao nhiêu, ẻm chỉ sống được 3-5 năm, ẻm quyết định quay về ở bên người ẻm yêu và gia đình ẻm. Nữ não tàn trở về, nữ tiện nhân và nam đê tiện biết nguyên nhân cô ấy bỏ đi thì quyết định dấu nhẹm chuyện 2 đứa xoạc nhau vì không muốn làm nữ não tàn tổn thương, muốn ẻm được sống hạnh phúc nốt quãng đời còn lại (huhu cao cả quá man, tự dưng xúc động muốn chảy nước mũi ghê. Nam đê tiện dù đã yêu nữ tiện nhân nhưng trước tình cảnh nữ não tàn bị bệnh sắp chết, anh ý đã thăng cấp lên thành thánh phụ, vứt bỏ tình yêu của anh ấy chịu trách nhiệm ở bên nữ não tàn với mong muốn làm cô ấy vui vẻ sống. Nhưng đời mà, giấy làm sao gói được lửa, nữ não tàn biết được chuyện của hai người, và ẻm làm ầm lên tát nữ tiện nhân, la mắng hận nữ tiện nhân và nam đê tiện, cho rằng người ẻm yêu nhất và ng thân nhất của ẻm hùa nhau phản bội ẻm (má nó bà bị bệnh về gan chứ có bị thần kinh éo đâu, vì bà mà 2 đứa nó đóng gạch với nhau mà bà còn làm như bà vô tội, cả thế giới nợ bà v đó) Nữ tiện nhân quá đau khổ vì thấy chị mình như vậy, "chị mày méo có được người chị yêu thì chị sẽ hại đời đứa khác ahihi", lấy nam đáng thương để thành toàn nữ não tàn và nam đê tiện (hình như tất cả nam phụ đều thành vật hi sinh cho mấy ả tiện nhân thì phải. Vào ngày cưới của 2 người nam đê tiện đã say rượu, nhầm nữ não tàn thành nữ tiện nhân và bày tỏ nỗi lòng của mình "anh yêu em, anh cũng yêu chị của em nhưng là đã qua, anh ở bên cô ấy vì áy náy và trách nhiệm" (excuse me, đây là tiếng người hả? Méo yêu sao k nói ngay từ đầu, đón nó về nhà, xoạc nó chán chê xong giờ nói méo yêu, vả sml con nhỏ rồi còn gì. Quay trở lại với nữ tiện nhân và nam đáng thương, sau khi kết hôn tiện nhân vì không thể vượt qua chính mình nên ẻm quyết định ngủ riêng. "Bà chỉ xoạc với anh rể bà thôi còn mày thì cọng lông cũng k đc sờ ." Bố mẹ của đáng thương không thích tiện nhân nên hay khi nhục ẻm. Vài tháng sau tiện nhân quyết định li dị, đáng thương không đồng ý nhưng không thành vì tiện nhân kiên quyết tìm mọi cách để li dị. "Bà đã lợi dụng xong mày rồi quăng bỏ thôi chứ để chi nữa " Nữ não tàn sau khi lắng nghe và thấu hiểu thấy tiện nhân li dị thì tìm cách tác hợp tiện nhân và đê tiện về chung một nhà. Sau khi biết tiện nhân bị vô sinh não tàn thương em vô cùng, quyết định làm việc gì đó thay cho em mình đó là mang thai hộ cô ấy (chời đựu, tao xúc động quá man, muốn đá sml ẻm ghê), ẻm lí dí với nam đê tiện để nữ tiện nhân kết hôn với nam đê tiện và 3 đứa về sống chung một nhà cho đến khi não tàn vào viện chờ sinh, não tàn sinh con thì chết để lại hai đứa bé cho nam đê tiện và nữ tiện nhân nuôi. Hết Thực sự thì tôi méo hiểu tại sao tác giả có thể viết một bộ truyện tình tiết đáp gạch vào mặt đọc giả như vậy luôn. Chị trốn hôn lấy em thay thế để trả thù, em làm thế thân đến khi chị trở về thì bị ném chỗ khác hằng ngày nhìn 2 đứa nó ân ái với nhau, chị chết em lấy anh rể rồi nuôi con dùm, thằng nam thì yêu và xoạc cả 2 chị em. Wtf thế hoá ra là loạn luân à, tôi nhớ luật cấm loạn luân mà, bà viết cái quái gì thế hả bà Thiến??? Nói tốt hai chị em thương nhau mà, đhs trước khi con chị biết chuyện con em với thằng người yêu nó đã có ý định tác hợp em nó vs người yêu nó để lỡ mốt nó có chết thì con em dù sao cũng là dì của 2 đứa con nó sẽ thương 2 đứa như mẹ đẻ, đhs con em có thể trong thời gian ngắn xoạc chồng con chị mà k lăn tăn gì, chị nó bỏ đi chứ có chết đâu. Con em thì tưởng yêu thằng người yêu của chị sao, đến lúc nam phụ kết hôn bả lại thấy ghen tị mới ghê chứ, thế rốt cuộc là yêu hay k yêu, lại còn nguỵ biện là mỗi ng phụ nữ đều tham lam, có mà bà tiện thì có đọc đến đoạn thằng nam đưa 2 chị e nó đi ăn, tác giả miêu tả ánh mắt của ng ngoài mà cười sml, 2 chị em thờ chung một chồng . Chời má rốt cuộc tôi đã coi cái quái gì vậy trời, một nồi lẩu thập cẩm máu chó không hơn không kém, không hiểu hay ở chỗ nào mà có người khen hay. Tất cả mọi bi kịch trong truyện này chẳng qua là do một thằng nam đê tiện vô sỉ với tình yêu rẻ tiền, một con nhỏ tiện nhân thích chồng của chị mình còn nguỵ biện là tình yêu và một con nhỏ não tàn ích kỉ chỉ nghĩ cho riêng mình. May bà Thiến còn cứu vớt cuộc đời nam phụ đáng thương, cuối cùng anh ý đã thoát khỏi bộ 3 thần kinh đó đến với cô gái thật sự yêu mình. Chắc tại mình khó tánh quá nên thấy quyển này không hay ahihi *** Đới Tư Dĩnh nhìn thấy hôn lễ xa hoa đang diễn ra trước mắt thì trong mắt lộ ra vẻ đau khổ, hôm nay là ngày chị gái cô sẽ kết hôn với người mà cô đã thầm yêu bấy lâu nay, Long Ngạo Phỉ. Ngày anh kết hôn cô không nghĩ sẽ xuất hiện trước mắt mọi người, không muốn người khác hiểu lầm mình là cô dâu, đơn giản vì cô và chị gái Đới Tư Giai là chị em sinh đôi, lớn lên giống nhau như đúc. Từ xa đã nhìn thấy Long Ngạo Phỉ đẹp trai, vẻ mặt tràn đầy hạnh phúc đang đón tiếp khách khứa, chỉ còn chờ chị gái trang điểm, thay quần áo nữa là sẽ bước ra, lòng của cô đau quá, cô hâm mộ chị mình, thậm chí còn có chút ghen tỵ với chị nữa, khóe miệng bất chợt nhếch lên nụ cười như mếu cùng bất đắc dĩ. Trong đầu lập tức nhớ đến việc xảy ra hai năm trước, lúc cô lần đầu tiên nhìn thấy Long Ngạo Phỉ. ’Reng…reng…reng…’ Tiếng chuông điện thoại vang lên, Đới Tư Dĩnh cầm lấy ống nghe điện thoại nói: “Alo, ai vậy?” “Nha đầu chết tiệt này, ngay cả giọng nói của chị gái mà cũng không nhận ra sao? Nói em nghe chuyện này, không phải em rất muốn nhìn thấy anh rể tương lai sao? Hôm nay anh ấy sẽ đến nhà chúng ta, em tan sở thì tranh thủ về nhà sớm một chút, chị đi mua một ít thức ăn, nếu anh ấy đến thì em giúp chị tiếp đón nhé, hắc hắc hắc, có điều này chị nói cho em nghe, chị không có nói với anh ấy là chị có một người em gái song sinh, đến lúc đó nếu anh ấy nhìn thấy em thì thế nào cũng nhảy dựng lên cho mà xem.” Đới Tư Giai ở đầu dây điện thoại bên kia, giọng nói có chút nghịch ngợm. “Em biết rồi, bây giờ em lập tức về ngay, để xem anh rể tương lai phong độ đến thế nào mà được chị mang về nhà giới thiệu.” Đới Tư Dĩnh nói xong liền cúp điện thoại, vội vàng thu xếp đồ đạc và nói với đồng nghiệp bên cạnh: “Tâm Di, trong nhà mình có việc cần mình giúp một tay, cho nên mình tan sở sớm một chút.” “Tư Dĩnh, có chuyện gì mà gấp như vậy? Nhưng cậu cứ yên tâm về đi, có việc gì mình sẽ giúp cậu giải quyết.” Cô gái tên Tâm Di quay đầu lại cười nói. “Bí mật. Mình đi trước nha.” Đới Tư Dĩnh ra vẻ thần bí, nói xong liền vội vàng bước ra ngoài. Đới Tư Dĩnh vừa đi vừa nhớ lại lúc cô học đại học, cha mẹ đã qua đời vì tai nạn máy bay, chỉ để lại một ít tiền trợ cấp, nhưng cũng may là số tiền này cũng đủ dùng cho đến khi cô và chị hai tốt nghiệp đại học, vài năm qua cô cùng chị hai sống nương tựa lẫn nhau, cuộc sống coi như bình an vô sự. Hiện tại chị hai đã có bạn trai, cô phải giúp chị hai đón tiếp người đó thật tốt, nghĩ vậy nên bước chân của cô không khỏi trở nên gấp gáp. Vào nhà, buông túi xách xuống cô nhanh chóng sửa sang lại phòng khách một chút, sau khi nhìn thấy tất cả đã được sắp xếp ổn thỏa, cô liền chạy nhanh về phòng thay quần áo, cô chỉ tùy tiện chọn đại một bộ quần áo vì dù sao diễn viên chính của hôm nay là chị hai chứ không phải cô. ‘Ding Dong.’ Nghe tiếng chuông Đới Tư Dĩnh nhanh chóng chạy ra mở cửa, còn chưa kịp nhìn thấy rõ người tới là ai thì đã bị người ta ôm vào trong ngực, hôn lên môi. Cô mở to hai mắt mới nhìn thấy rõ người tới có một khuôn mặt rất đẹp trai và đôi mắt quyến rũ, mê hoặc lòng người, hai tròng mắt sâu thẳm lập tức hút hồn người khác từ cái nhìn đầu tiên, quả thật là sát thủ của phái đẹp. Mời các bạn đón đọc Người Vợ Thay Thế của tác giả Ngạn Thiến.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Để Anh Gặp Em Lúc Tốt Nhất - Mã Hiểu Dạng
Nếu không thiếu nợ nhau, vì sao phải gặp gỡ? Bạch Phú Mỹ Tần Vũ Tinh gặp phải xui xẻo, bệnh nhân kiện tụng, hơn nữa còn bị người nhà bệnh nhân rượt đuổi, rồi được đại soái ca cứu giúp. Cùng một lúc, cô phát hiện vị hôn phu thay lòng đổi dạ, đối phương còn là một nữ diễn viên. Nhưng người làm cô sốt ruột chính là soái ca đã cứu giúp cô, lại cũng là bạn trai của nữ diễn viên xì căng đan,  nam thần Hạ Thiên. Một bên là vị hôn phu môn đăng hộ đối, cha mẹ coi trọng, hơn nữa còn nguyện ý hối cải, một bên là soái ca nguyện ý làm người thế thân, nam thần Hạ Thiên. Cô cho rằng đây là một đề tài chọn lựa, sau đó mới phát hiện, phải chăng tất cả đều là duyên phận?? Hạ Thiên xuất hiện, quấn quít không rời, hẳn là mười năm dài tính toán… Sau lưng nụ cười nhát gan là một gương mặt đã từng phóng túng… Trong cuộc sống của bạn, có phải đã từng trải qua một chuyện như vậy. Bạn đang đi trên đường, bị một người xa lạ gọi lại, thì ra anh ta là bạn học cũ của bạn. Bạn nhớ không ra tên của anh, bởi vì bạn chưa từng quan tâm tới anh. Anh nhớ được bộ dáng của bạn, bởi vì anh chưa từng quên đi hình bóng của bạn. Có đôi khi trùng phùng, chỉ là một trò chơi được tính toán chính xác. Anh biến mình trở thành hoàn hảo nhất, cướp đoạt lòng của cô. Tần Vũ Tinh cũng không rõ ràng, năm đó cô đã làm ra chuyện gì ngu xuẩn không thể tưởng tượng được, mà thiếu chút nữa bạn trai nhỏ kia phải bỏ mạng vì cô. Mười năm sau, anh trở lại… *** Tần Vũ Tinh phát hiện vị hôn phu của mình có quan hệ nhập nhằng với bạn gái scandal của một nam diễn viên điện ảnh - Hạ Thiên. Tuy nhiên, kỳ lạ là khi Hạ Thiên tìm đến cô, chẳng mảy may bận tâm tới cô gái kia. Lần đầu gặp một minh tinh lớn, anh chẳng hề mang tới cho cô cảm giác “chảnh chó khó gần” hay là bệnh ngôi sao. Một Hạ Thiên đột nhiên xuất hiện, cô chưa bao giờ thực sự để ý tới anh, Tần Vũ Tinh nghĩ anh chỉ là một vị khách qua đường trong cuộc đời cô. Bạn trai cũ của cô, bạn gái scandal của anh ở bên nhau, nên “hai người đồng cảnh ngộ” như họ cũng thuận theo tự nhiên mà tiến đến với nhau. Đôi khi sự quan tâm, sự cưng chiều dịu dàng của Hạ Thiên khiến cô cứ nghĩ anh thực lòng thích cô, vì cô là Tần Vũ Tinh. … Đã có lần Hạ Thiên không thể kiềm chế bản thân mà hỏi Tần Vũ Tinh một câu “Em là heo sao?”, anh nghĩ nếu cô nhận mình ngốc thứ hai, chắc chắn không có ai dám đoạt vị trí thứ nhất. Chẳng lẽ tình cảm anh biểu hiện ra ngoài chưa đủ? Nếu Hạ Thiên biết Tần Vũ Tinh đứng trước gương tự đọc bài kinh “diễn viên vô tình”, cảnh tỉnh mình không được thích anh, thì chắc chắn sẽ ói ra máu vì tức :v.  Bây giờ Hạ Thiên là ảnh đế, có bao nhiêu người muốn lên giường với anh để được thơm lây, thế nhưng từ rất lâu về trước, chẳng có một cô gái nào buồn ngó ngàng tới anh cả. Khi ấy anh là một thiếu niên vô danh mười lăm, mười sáu tuổi, đi ra khỏi cô nhi viện, nghèo tới mức không một đồng xu dính túi. Hạ Thiên và cậu bạn chí cốt đi làm ăn xin bị người ta lừa, Tần Vũ Tinh đã giúp đỡ anh, nhưng anh lại gián tiếp làm liên luỵ đến cô, khiến cô từ một chú hùng ưng oai vệ lại thu cánh ẩn nấp vì lo sợ… Tần Vũ Tinh tự thú mình chưa từng tiếp xúc quá thân mật với đàn ông, cô cảm thấy mình quá thất bại, còn trong lòng Hạ Thiên thì vui như Tết. Cô không tin anh yêu cô từ cái nhìn đầu tiên, kể cũng đúng, vì thật ra anh đã yêu cô từ mười năm về trước cơ mà. Nhưng lúc đó anh chưa đủ xuất sắc, nên chỉ dám ở từ xa quan tâm cô. Đợi tới khi bản thân đủ mạnh mẽ, đủ tư cách, anh bước ra ngoài khoảng tối, đến gặp cô lúc tốt nhất, lớn tiếng bày tỏ anh yêu em. Có trời mới biết, Hạ Thiên khao khát được về chung một mái nhà cùng Tần Vũ Tinh đến mức nào. … Tình cảm đơn phương Hạ Thiên gìn giữ thật lâu từ trước khi thành danh, qua nhiều năm vẫn không hề thay đổi, anh cũng chẳng để cái vòng xoáy showbiz làm mình biến chất, không dừng tầm mắt trên bất cứ người con gái nào ngoài Tần Vũ Tinh. Có ai mà có thể không thích anh cho được? Tần Vũ Tinh vì “tai nạn” trong quá khứ nên trở nên tự ti, năm lần bảy lượt ngược Hạ Thiên tơi bời vì không dám đón nhận tình cảm của anh :v. Nhưng đã có câu sướng trước khổ sau mà, khi lừa được thỏ vào tròng thì Hạ Thiên mừng hơn vớ được vàng, nói là công chứng tài sản của anh để tốt cho Tần Vũ Tinh nhưng thực chất lại là âm mưu để trói cô chặt hơn :v. Tần Vũ Tinh: “(...) Ngày mai em đi lĩnh chứng với anh!” “Tốt!” Hạ Thiên nhìn cô, “Em không có cơ hội hối hận. Từ nay về sau chúng ta là người một nhà rồi.” (...) “Đến cục công chứng làm gì? Không phải đi cục dân sự à?”  “Còn có chút tài sản cần kiểm chứng. Chỉ là để em yên tâm, công chứng cho em, nếu anh có lỗi với em.” “Không cần đâu. Còn chưa kết hôn, em không muốn phân chia tài sản của anh làm gì.” “Đồ của anh, anh thích xử lý thế nào thì xử lý thế đó. Em đừng quan tâm. Người của anh và tiền của anh đều là của em, không cho phép em từ chối.” Hạ Thiên nói thẳng, hai tay vuốt ve lưng Tần Vũ Tinh. Mẹ nó, còn giở trò ép mua ép bán. ------------- Đấy, tuy hồi nhỏ Hạ Thiên không được học hành tử tế nhưng đúng là nói đến trò lưu manh thì lanh không ai bằng :v. Để đền bù cho Valentine lên sóng truyện SE “Bến xe”, đảm bảo bộ truyện này sẽ làm bạn “chết trong sự mềm dẻo” ngọt ngào. Có một câu văn cuối truyện của tác giả như thế này: “Các bạn gái à, các bạn có tin tưởng không? Trên thế giới này bạn không giỏi giang lắm cũng sẽ tìm thấy một người thiên mạng của mình.” FA hai mươi mùa khoai sọ chưa lọ mọ với ai như mình chỉ còn cách cắn răng ngậm ngùi. Tin, tin cái PP, bà không cần mi núp trong góc tối bảo vệ bà, đợi thời thành đạt mới nhảy ra, mau xuất hiện đi. Đến đôi dép còn có đôi có cặp, bà chịu sự khinh bỉ của chúng nó đủ rồi!!! P.S: Ăn tết vui vẻ nha cả nhà .
Có Lẽ Nào Lại Như Thế - Cư Ni Nhĩ Tư
"Một khối băng, đi tới đi lui đã không thấy tăm hơi đâu nữa, tại sao lại như vậy?" - Trác Lí "Mỗi ngày lạnh lẽo". "... ..." "Bởi vì có mặt trời chứ sao." - Trác Lí "Mỗi ngày lạnh lẽo xem thêm đáp án". "Một khối băng, đi tới đi lui đã không thấy tăm hơi đâu nữa, tại sao lại như vậy?" - Viên Khởi Lương "Bảo bối vợ yêu". "Vì có mặt trời chứ sao." - Trác Lí. Đúng, là bởi vì có em. -Viên Khởi Lương "Bảo bối vợ yêu" (Tôi biết cái tên này có mùi vị đặc biệt trẻ con). Câu chuyện kể về chuyện tình muôn thuở, một khối băng lạnh giá bị ánh mặt trời bé nhỏ làm tan chảy. *** Trác Lí nhỏ hơn tôi bảy tuổi, lúc tôi đã hiểu rõ rất nhiều chuyện thì Trác Lí mới lớn bằng lòng bàn tay. Rất nhiều năm sau đó tôi mới lĩnh ngộ ra được, nhìn thấy một đứa bé lớn lên, thật sự là một chuyện hết sức kỳ diệu. Tôi nghĩ, có rất nhiều thời điểm, tôi đối với Trác Lí có một loại cảm xúc, loại cảm xúc tôi có thể xác định được —— là tình thương của người mẹ. Bởi vì, cho dù đã trôi qua rất nhiều năm, có rất nhiều chuyện lớn nhỏ xảy ra, tôi vẫn như cũ, vẫn nhớ lần đầu tiên Trác Lí nói câu, “Chị Ý’, tôi khắc sâu khoảnh khắc đấy, thậm chí cô bé tám tuổi như tôi lần đầu tiên có cảm giác của một người mẹ hạnh phúc. Mẹ tôi không quản được nó. Lúc Trác Lí lên 7 tuổi, nó bắt đầu học trèo tường, chạy loạn trong các con hẻm nhỏ, học được lúc đánh nhau với bé trai thì giả bộ hôn mê, học được cắm pháo vào vũng nước, đợi đến lúc có người đi qua thì đốt pháo làm nước bắn tung toé lên người khác, rồi cùng bà Vương vãi hạt củ cải trong vườn, rồi nhổ củ cải. . . . Có lẽ, không phải là học được, mà giống như lời người bà tôi tôn kính nhất từng nói, "Trác Lí là đứa trẻ trời ban, cho nên, tất cả đều là tính cách trời cho." ... Mời các bạn đón đọc Có Lẽ Nào Lại Như Thế của tác giả Cư Ni Nhĩ Tư.
Sư Gia Lại Có Điêu Dân Cầu Kiến - Vương Tịch Mộ
Bởi vì trong huyện nha Ngô Đồng thiếu thốn nhân thủ, nay tuyển thêm một gã sư gia và hai mươi tên nha dịch. Sư gia yêu cầu như sau: Một, năng lực xuất chúng, kiêm làm Huyện thừa, chủ bạc. Dỗ được Huyện lệnh, khuyên điêu dân, biết xướng dân ca, chơi đấm bóp, có thể chắn trứng gà, có thể cản rượu, nhất định phải biết ăn nói. Hai, tướng mạo sánh ngang Phan An, thân cao tám thước có cơ bụng, lúc nguy cấp thì lật mình làm lá chắn chịu đánh mắng. Nha dịch yêu cầu: Thân thể khoẻ mạnh, ưu tiên người có kungfu ; có thể thức đêm tăng ca, thỉnh thoảng đi làm việc vặt. Tiền lương, đãi ngộ cần gặp mặt thỏa thuận. Xin mời đến nha môn báo danh, tuyển chọn người ưu tú. *** Sau khi Quý huyện lệnh ngồi lên đường án, nhìn Sư gia tuấn mỹ xuất trần bên phải, trong lòng thầm nghĩ: Bản quan tuyển sư gia này muốn bề ngoài có bề ngoài, muốn nội hàm có nội hàm, thật sự là sáng suốt. Sư gia tuấn mỹ nhìn thoáng qua Quý huyện lệnh đang ngẩn ngơ, mỉm cười. Quý huyện lệnh vội vàng che trái tim nhỏ, thực sự là nhất tiếu bách mị sinh, mê chết người không đền mạng. Sư gia nhíu mày mở miệng nói: “Đại nhân, bổng lộc khất nợ tháng này khi nào phát?” *** Lại một đêm trung thu, ánh trăng trung thu sáng tỏ. Giờ dậu canh ba, Huyện Ngô Đồng thắn đèn đuốc sáng trưng, lung linh trong ánh sáng đỏ rực của ngàn vạn đèn lồng làm bằng tre trúc, trăng tròn vành vạnh, bình yên kèm theo một tia ấp áp, vô cùng xinh đẹp. Trên đường người người chen chúc nhau đi về phía Huyện thành, dù là cửa hàng ven đường hay là trên đỉnh đầu đều treo đầy đèn lồng màu đỏ. Trên đèn lồng có thể vẽ nữ tử trong trẻo vẩy ống tay áo dưới ánh trăng, hay hình ảnh một gia đình đoàn tụ vui mừng bên nhau, yên dị thêm vài phần vui mừng, đây cũng bước tiến mới làm nổi bật sự tài giỏi của Huyện lệnh đương nhiệm. Không bao lâu, phố xá sần ấp trong huyện đã người người tấp nập, rất nhiều dân chúng từ nông thôn, thị trấn nhỏ kéo tới đây xem hội đèn này, chỉ sợ cũng quên cả hô hấp. Những năm trước cũng tổ chức hội đèn lồng những lại thiếu đi vài phần náo nhiệt và dụng tâm. Quý Lương tựa vào song cửa nhã gian ở một quán rượu, ngón tay thon dài trắng nõn gõ một cách quy luật trên bệ cửa, đồng nhịp với tiết tấu khúc nhạc của sư phụ trên khán đài cánh đó không xa. Không thể không nói, Chúc Ti Nam ngược lại rất có năng lực. Lục thẩm nhìn bức thư trên tay Quý Lương, cẩn thận quan sát sắc mặt nàng hỏi: "Đại nhân, phu nhân nói gì trên thư vậy?" ... Mời các bạn đón đọc Sư Gia Lại Có Điêu Dân Cầu Kiến của tác giả Vương Tịch Mộ.