Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Trời Không Tác Hợp

Văn án lớn:     Kim Vân nội vệ tả thống lĩnh Hạ Uyên ác chiến bị trọng thương, mất đi một phần ký ức. Trong lúc dưỡng thương, tất cả bọn người xung quanh đều liên tục báo cho hắn một tin đáng sợ.   Hắn cùng Nhị cô nương Tín vương phủ một chữ cũng không biết, thật sự là một cặp? Hơn nữa còn là hắn không liêm sỉ đeo bám người ta suốt nửa năm, thậm chí còn đánh nhau với tình địch?   Hạ Uyên nghe đến mức lỗ tai đóng kén, sống chết vẫn không thể nhớ nổi cái ký ức phong lưu như vậy.   Hắn mặt không cảm xúc đứng trên tường thành, nhìn Triệu Kiều văn dốt võ nát, vô chí tiến thủ đang hăng say kể chuyện.   Cho hỏi, ta thích cô ta ở chỗ nào vậy?   Về sau…   Hạ Uyên: “Mỗi lần nghĩ tới, ta lại muốn khóc.” (*)   Văn án nhỏ:   Một người là ngự tiền kiêu tướng, nề nếp trang nghiêm. Một người là tôn thất quý nữ, bất cần thế sự. Tất cả mọi người đều nói, ông trời không tác thành cho bọn họ. Hạ Uyên: “Trời không làm thì ta làm.” (*)   Đường đường là thống lĩnh đội nội vệ của hoàng đế, bị tập kích đến mức trọng thương đã đủ xui xẻo, ở đây sự xui xẻo của Hạ Uyên lại được nâng lên tầm cao mới khi chàng ta tỉnh lại thì phát hiện ra mình đã bị bay màu kí ức cả một năm trời.   Vì vậy mà Hạ Uyên được phen sợ hết hồn khi vừa mở mắt ra đã thấy một cô nương xinh như hoa như ngọc nhào vào lòng mình. Cô nương này hắn biết, là Nhị tiểu thư của Triệu gia, quý tộc danh giá bậc nhất kinh đô, Triệu Kiều.   Triệu Kiều nổi danh không phải vì là hoàng thân quốc thích, cũng không phải vì sắc đẹp nghiêng nước nghiêng thành của nàng. Người ta biết đến Nhị tiểu thư Triệu phủ bởi vì đây là cô tiểu thư "quậy phá" nhất đất kinh thành.   Triệu nhị tiểu thư học hành dốt nát, một chữ bẻ đôi cũng không biết, lại chuyên đi gây chuyện khắp nơi, đến đế vương cũng phải bó tay với nàng. Chuyện hay thì không ai biết nhưng chuyện xấu của nàng người ta kể hoài cũng không hết.   Một năm trước, Hạ Uyên mới chân ướt chân ráo đến kinh đô, làm quen với giới quý tộc danh giá. Vì sợ bị chê cười là quê mùa nên hắn luôn nghiêm chỉnh tuân theo quy củ, giữ khoảng cách với tất cả mọi người.   Ai mà ngờ được bằng một phép màu kì diệu nào đó, hắn lại rơi vào lưới với nhị tiểu thư "tiếng lành đồn xa" của Triệu phủ, lại còn sắp bước tới giai đoạn mang sính lễ đến thành hôn. Hạ Uyên ôm cái đầu bị thương của mình, lần đầu tiên trong đời luống cuống không biết nên làm sao.   Khi nghe gia nhân trong phủ kể về sự tích "tán gái" mặt dày vô địch của mình, Hạ Uyên lại càng đau đầu hơn. Hắn khó mà chấp nhận được sự thật trần trụi ấy. Giờ đây hắn biết đối xử với Triệu Kiều thế nào cho phải đây? Tốt nhất vẫn nên đóng cửa không tiếp, mắt không thấy tâm không phiền.   Trong lúc tướng quân Hạ Uyên đang suy nghĩ mông lung thì bên Triệu Kiều cũng bối rối không kém. Đang yêu đương mặn nồng, đùng cái qua một đêm Hạ Uyên trở thành người xa lạ, Triệu Kiều khó mà chấp nhận được.   Nàng cũng nghĩ đến chuyện bỏ đi mà làm người, nhưng quá khứ hai người đến được với nhau đã không dễ dàng, sao nàng có thể nhẫn tâm đối xử với bản thân và Hạ Uyên như thế được.   Vì vậy hôm trước còn tức đến mức đập bàn đi về, hôm sau Triệu Kiều đã mặt dày trở lại nhà của Hạ tướng quân, thực hiện kế hoạch "yêu lại từ đầu". Nàng không tin Hạ Uyên đã rơi vào lưới tình một lần sẽ không thể rơi lại lần nữa.   Nhưng nàng đã đánh giá thấp tính kiên trì của Hạ Uyên mất trí nhớ. Hắn đối xử với nàng cứ nhàn nhạt không nóng không lạnh, cũng chẳng biết cái đầu gỗ đó đang nghĩ gì. Triệu Kiều cực kỳ không hài lòng, mà bực thì phải... ra đường gặp gỡ các thanh niên tài tú xả bực. Mà nổi bật nhất trong số đó là Hồng lư tự Hành Chu đại nhân.   Sau khi Hạ Uyên nghe chuyện mình từng đánh nhau với Hành Chu vì giành người yêu thì hết sức khinh bỉ, đây không phải là tôi. Nhưng hắn lừa được lí trí chứ không giấu nổi trái tim.   Từ khoảnh khắc thấy nàng đứng cạnh Hành Chu, một luồng máu nóng đã xông thẳng lên đầu hắn. Thế là hắn không mời mà tự mình bước lên con đường tự vả không lối thoát.   Nhưng chờ đến khi hắn nhận ra mình bắt đầu có những cảm xúc gọi là "yêu" thì người yêu của hắn lại rời đi. Nàng trở nên xa cách, muốn đường ai nấy đi. Lúc này Hạ Uyên mới biết thế nào là bê đá đập chân mình.   "Triệu Kiều nhìn người đang dồn mình vào góc tường, cười lạnh: “Hạ đại nhân cẩn thận, chúng ta không quen.”   Ngón tay dài của hắn đỡ trán: “Chỗ này của ta không có nàng.”   Lại chỉ chỉ vào tim: “Nhưng mà, nơi này thì có.” (*)   Câu chuyện tình em đuổi anh anh đuổi em của Hạ Uyên và Triệu Kiều như một vòng tuần hoàn vậy, quay độc giả mòng mòng với sự tự vả của cả hai người. Tất nhiên là cuối cùng Hạ Uyên cũng đưa được mỹ nhân về nhà, nhưng quá trình đau thương không dám kể ra, tớ để dành lại cho các bạn độc giả tự khám phá tiếp nhé.   Bối cảnh trong truyện là một thế giới cổ đại có chút "tân tiến", nữ nhân cũng có thể ra làm quan, thậm chí hoàng đế cũng là nữ, nên chuyện yêu đương của Hạ Uyên và Triệu Kiều có lẽ thông thoáng hơn khá nhiều bộ truyện khác.   Đọc truyện nhiều lúc chúng ta sẽ phải bật cười trước sự ngớ ngẩn của Hạ tướng quân, trên chiến trường thì anh rất tự tin, nhưng khi đối mặt với người thương thì anh lại biến thành thánh ghen ngầm.   Cũng chính bởi thế mà độ hai mặt của nam chính đứng thứ hai thì không ai xếp nhất, trước người ngoài thì đàng hoàng nghiêm túc, còn khi ở chung với Triệu Kiều lại giở tính nhây, thích ăn vạ làm nũng thậm chí mặt dày sấn sổ tới.   Nữ chính cũng là một nhân vật truyền kỳ, một chữ bẻ đôi cũng không biết nhưng lại cực kỳ thông minh. Nếu không có sự kiên trì của nàng khi Hạ Uyên mới mất trí nhớ thì chắc chúng ta đã chẳng có truyện mà đọc rồi, bởi vì cục đá Hạ Uyên ngốc kia sẽ bỏ rơi con nhà người ta ngay.   Nếu các bạn thích thử sức với một cốt truyện mới lạ độc đáo như nam chính mất trí nhớ nên quên mất người yêu sau đó bị nghiệp quật phải theo đuổi lại con gái nhà người ta, vậy thì câu chuyện này sẽ rất thích hợp với bạn đấy ạ.   Cảm ơn mọi người đã đọc review và nếu thích hãy nhấn like và tặng hoa cho mình nhé ^^ _____   (*) Trích bản Edit   Review by #Huyên Tần - fb/ReviewNgonTinh0105 *** Nước Đại Chu, năm Chiêu Trữ thứ nhất, ngày mười sáu tháng mười một, mặt trời sắp lặn, sắc chiều ấm áp. Rõ ràng ngoài trời rất lạnh, trong chòi tứ phía gió lùa, Triệu Tông trên trán lại đổ mồ hôi. Cậu đứng cạnh cái bàn đá giữa chòi, kinh hãi hí mắt ngại ngùng quan sát nhị tỷ Triệu Kiều ngồi đối diện đang lấy lụa che miệng, ho tới nỗi đôi mắt xinh đẹp cũng ửng đỏ rơi lệ. Tuy là nhị cô nương xuất thân cao quý ở Tín vương phủ, nhưng Triệu Kiều rất mạnh mẽ, dù có bị bệnh cũng chỉ uống thuốc xong ngủ một giấc là khỏi. Bây giờ lại nhiễm phong hàn hơn nửa tháng, cả ngày héo hon nằm trên giường làm bạn với thuốc, cơ hồ chẳng bao giờ ra khỏi nhà. Hôm nay nàng lại gượng dậy, từ xa chạy tới Minh Chính thư viện ở ngoại ô Hạo kinh thành. Thấy nhị tỷ tái nhợt mệt mỏi, không như phấn chấn vui tươi như hồi trước, Triệu Tông càng áy náy, trong đầu nghĩ loạn. Triệu Kiều rốt cuộc cũng ho đủ, thị nữ tiến lên giúp nàng vỗ lưng thuận khí, lại đút cho nàng một viên nhuận hầu. Nàng ăn viên nhuận hầu xong, lau lau nước mắt trên khóe mắt, trầm mặc nhìn thẳng vào tứ đệ. Tuy mình đứng nàng ngồi, nhưng bị nàng nhìn từ đầu đến chân lại làm cho Triệu Tông cảm thấy có một loại áp lực đè lên đỉnh đầu. Kỳ thật, Triệu Kiều chỉ lớn hơn cậu ba tuổi. Có điều cậu mới mười bốn, lại thường xuyên ở trường học, dù xét về văn hóa hay học vấn cũng đều chính là một nhóc choai choai, tóm lại tính cách ngây thơ non nớt. Mà Triệu Kiều thì sớm ở phố phường lăn lộn, chỉ cần nghiêm mặt liền sẽ mang vài phần khí chất bí ẩn bức người. Cho nên mỗi khi bị nàng im lặng nhìn chằm chằm, Triệu Tông cũng đều rất sợ. Cậu hắng giọng, vắt hết óc chọn một chủ đề: “Đốc học nói đệ nhị tỷ đang ở đây chờ, thật là dọa ta giật mình. Đình này trong thư viện coi như ở chỗ hẻo lánh, vậy mà tỷ lại tìm được, đúng là lợi hại.” Vỗ mông ngựa không tinh, đáp lại là một tiếng cười lãnh đạm: “Ta lúc còn trẻ cũng ra thư viện học hành. Dù sao cũng ở đây ba năm, quen thuộc chỗ này thì có gì lạ?” Mời các bạn đón đọc Trời Không Tác Hợp của tác giả Hứa Thừa Nguyệt.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Dư Sinh - Gia Bất Hối
Thể loại: Hiện đại, ngụy incest, song xử, đại thúc- loli, tình hữu độc chung, sủng, ngược, 20+, HE. Chuyện tình yêu giữa hai con người cùng chung họ được xem như chú cháu nhưng đó chỉ là vẻ bề ngoài còn ẩn sâu bên trong chỉ có hai người trong cuộc hiểu rõ. Trích đoạn ngắn: Một ngày nọ, trong phòng ngủ lâu đài Cố gia, ánh đèn tường màu vàng nhạt hắt lên phong cảnh trên giường. Người phụ nữ tóc xoã tung, thân thể mềm mại trắng nõn nằm gọn trong lòng người đàn ông cao lớn. Dưới chăn là hai thân thể trần truồng quấn lấy nhau không một kẽ hở. Cố Dư mở mắt, nhìn đồng hồ đặt trên tủ đầu giường, đã hơn 3h sáng rồi. Cô lật người, đánh thức người đàn ông bên cạnh, "Cố Thần Sinh." Người đàn ông vẫn yên tĩnh ngủ, hơi thở đều đều phả vào cổ cô. Cố Dư gọi mấy tiếng anh vẫn không dậy, liền rướn người thì thầm vào tai anh, "Chú Cố, thanh tỉnh." Cánh tay quàng bên hông cô bỗng siết chặt, Cố Thần Sinh cười một tiếng trầm thấp, gợi cảm đến ngất ngây. Anh mở mắt nhìn cô,  "Gan càng ngày càng lớn." Cố Dư đẩy đẩy ngực anh, "Anh về phòng đi chứ." Cố Thần Sinh bất đắc dĩ ngồi dậy, tấm chăn mỏng đắp trên người trượt xuống, lộ ra thân thể rắn chắc màu lúa mạch, nhặt quần áo rải rác dưới chân giường mặc lên.  Cố Dư giúp anh chỉnh lại vai áo, đứng trước cửa phòng, nhìn quanh một lượt, xác định không có ai mới cúi người hôn cô một cái rồi về phòng. ________________ Tình yêu sai trái, người ngoài cuộc không hay biết, người trong cuộc cũng u mê. "Cố Dư, ta muốn cùng ngươi cộng độ dư sinh." ________________ Couple: Cố Dư - Cố Thần Sinh Nhãn: Đô thị tình duyên, song C, tình hữu độc chung, HE. *** Cố Dư nằm viện một tháng, đợi vết mổ lành hẳn mới trở về nhà. Trong thời gian này, Cố Thần Sinh tích cực sắm vai người bố gương mẫu. Tiểu Nhạc đã được đưa về nhà lâu rồi, nhưng vẫn thường xuyên được bế vào thăm mẹ. Tiệc đầy tháng của Tiểu Nhạc là một bữa ăn gia đình ấm cúng. Con bé lớn hơn một chút xíu càng giống Cố Dư như đúc, ngay cả nụ cười cũng không khác gì. Ngậm vú giả ngồi trong lòng bố, đôi mắt láo liên nhìn mọi người, thỉnh thoảng còn cười rộ lên. Cố Dư ngồi cạnh anh, gắp thức ăn cho vào miệng, cúi người trêu chọc con gái một chút. Thật khả ái. ______________ Buổi tối, Cố Dư đặt con gái vào nôi, nhẹ nhàng vỗ về ru con ngủ. Cố Thần Sinh tựa lưng vào tủ, hai tay bỏ vào túi quần, nhìn hai mẹ con, dịu dàng mỉm cười. Cố Dư sau khi sinh ngoài việc mập hơn thì không khác gì mấy. Chỉ là vì trước đó cô vốn rất gầy, nên bây giờ cũng chỉ được xem là có thêm chút thịt mà thôi, "Em này." Cố Dư đáp một tiếng, mắt không rời khỏi con. Cố Thần Sinh rút tay ra ngoài, "Đi tắm thôi." ... Mời các bạn đón đọc Dư Sinh của tác giả Gia Bất Hối.
Đêm Nay Ngủ Cùng Ai - Jassica
Tác phẩm Đêm Nay Ngủ Cùng Ai của tác giả Jassica đã cho ta thấy được cảm giác buồn bã khi ngủ một mình và mong ước được ngủ cùng ai đó. Truyện kể về một con thỏ trắng bị con sói tháo lớp vở bên ngoài và dần dần tiến vào trong lòng. Con thỏ trắng và con sói chính là hai nhân vật nữ và nam chính.  Để biết rõ thêm về câu chuyện thì các bạn đọc giả cùng nhau đọc. *** Đây là nam nhân vật chính quy tắc ngầm nữ nhân vật chính chuyện xưa…  Thay lời khác mà nói, chính là một cái tiểu bạch thố bị nhân bán còn giúp nhân kiếm tiền  Cuối cùng bị phúc hắc sói sách cốt nhập phúc chuyện xưa…  Đề cập vòng giải trí, bán mất quyền lực, kinh không được khảo cứu = =  Thoải mái văn, kết cục như cũ HE, cầu các loại bao dưỡng!  Nội dung nhãn: đô thị tình duyên ái ân vòng giải trí  Tìm tòi mấu chốt tự: nhân vật chính: Tiêu Tiêu, Chung Thụy ┃ phối hợp diễn: Ôn đạo diễn, Angel ┃ cái khác: vòng giải trí, quy tắc ngầm *** Chung Thụy vượt qua ba tháng đen tối nhất trong đời, đáng ngạc nhiên hơn là anh gầy cả một vòng. Đến lúc xuống giường, cuối cùng anh cũng có loại cảm giác xoay người làm chủ nhân, được trở về sau khi giải phóng. Chuyện đầu tiên sau khi vùng lên, chính là tìm Tiêu Tiêu “Tính sổ”. Người này không biết tìm ở đâu ra một đống quần áo gợi cảm, lúc không làm việc thì cứ cách một khoảng thời gian lại đổi một bộ quần áo để tra tấn người chỉ có thể nằm trên giường là anh, Chung Thụy chỉ nhìn không thể động, khỏi phải nói có bao nhiêu đau khổ. Có điều, khi Tiêu Tiêu thay những bộ quần áo hở hang nhảy những điệu hài hước đưa tình, quả thực rất quyến rũ. Chung Thụy kéo một cái vali thật lớn đựng đầy đồ đạc không dễ gì mới thu thập được, ý vị thâm trường mà nở nụ cười, Ben ở bên cạnh lặng lẽ run lên, đáy lòng thầm mặc niệm cho Tiêu Tiêu. Tiêu Tiêu biết rõ ba tháng sau Chung Thụy nhất định sẽ phục thù, nên đã sớm đi theo A Sâm xuất ngoại để quay ngoại cảnh, để tránh cho người nào đó lại đuổi theo đòi nợ. ... Mời các bạn đón đọc Đêm Nay Ngủ Cùng Ai của tác giả Jassica.
Đám Cưới Hào Môn - Anh Vũ Tắm Trăng
Câu chuyện tình yêu cổ tích của một chàng hoàng tử cùng cô bé lọ lem. Hai con người hai tính cách hai thế giới khác nhau, nhưng vì chữ duyên mà kết hợp với nhau đặc biệt là nữ theo đuổi nam. Hà tổng tài cao ngạo lạnh lùng khiêm tốn vs Hạ Diệu Diệu, dân đen nơi phố chợ thấp kém. Cô không biết thân phận cao quý địa vị sang trọng khác người của anh, cho nên theo đuổi anh. Anh biết cô sống khó khăn, tính toán chi li từng chút, nhưng vẫn muốn thử nghiệm. Cô tưởng rằng mình chỉ có được một con thuyền nhỏ bé, nhưng không ngờ đó lại là chiếc du thuyền hào hoa sang trọng, chẳng những vậy còn là bản số lượng có hạn đóng gói đẹp đẽ. Nhưng đau lòng thay, cô lại coi chiếc du thuyền hào hoa đó như chiếc lá cây mục nát không còn giá trị mà đá văng. Đau lòng hơn thế, nhiều năm sau, rất nhiều người chờ thấy cô hối hận, đau khổ không muốn sống nữa. Nhưng xin đừng giậu đổ bìm leo được không! Nếu cô biết anh giàu có thì cô có đá anh không? Cô sẽ bám chặt lấy anh ấy chứ! Sao đến lượt ai thừa hơi nói nhảm! Nhưng bây giờ nhắc đến những chuyện này còn có tác dụng gì, đã bao năm trôi qua rồi, bây giờ cô đã có bạn trai mới, nhà còn một đống người trông chờ vào đồng lương của cô, những năm tháng phong hoa tuyết nguyệt đó đều đã thành quá khứ sau lưng. *** Hà tổng tài cao ngạo lạnh lùng khiêm tốn vs Hạ Diệu Diệu, dân đen nơi phố chợ thấp kém. Cô không biết thân phận cao quý địa vị sang trọng khác người của anh, cho nên theo đuổi anh. Anh biết cô sống khó khăn, tính toán chi li từng chút, nhưng vẫn muốn thử nghiệm. Cô tưởng rằng mình chỉ có được một con thuyền nhỏ bé, nhưng không ngờ đó lại là chiếc du thuyền hào hoa sang trọng, chẳng những vậy còn là bản số lượng có hạn đóng gói đẹp đẽ. Nhưng đau lòng thay, cô lại coi chiếc du thuyền hào hoa đó như chiếc lá cây mục nát không còn giá trị mà đá văng. Đau lòng hơn thế, nhiều năm sau, rất nhiều người chờ thấy cô hối hận, đau khổ không muốn sống nữa. Nhưng xin đừng giậu đổ bìm leo được không! Nếu cô biết anh giàu có thì cô có đá anh không? Cô sẽ bám chặt lấy anh ấy chứ! Sao đến lượt ai thừa hơi nói nhảm! Nhưng bây giờ nhắc đến những chuyện này còn có tác dụng gì, đã bao năm trôi qua rồi, bây giờ cô đã có bạn trai mới, nhà còn một đống người trông chờ vào đồng lương của cô, những năm tháng phong hoa tuyết nguyệt đó đều đã thành quá khứ sau lưng. Mời các bạn đón đọc bộ truyện Đám cưới hào môn của tác giả Anh Vũ Tắm Trăng!
Thế Giới Của Tôi Chỉ Có Anh Ấy - Tưởng Mục Đồng
THẾ GIỚI CỦA TÔI CHỈ CÓ ANH ẤY. Ngôn Dụ là một cô gái nhỏ thông minh xinh đẹp và vô cùng hiểu chuyện. Bước vào thế giới mới, nơi có ba có mẹ có anh trai ruột và cả một cô em gái không cùng huyết thống đã sống bằng thân phận của cô bao lâu nay, Ngôn Dụ vẫn từng bước mong muốn hòa nhập với gia đình của mình. Thế nhưng, 14 năm rời xa giờ đột nhiên quay về cô vẫn chưa thể thích ứng được. Ba, mẹ và anh trai đều tốt. Thế nhưng, Ngôn Dụ vẫn nhớ mảnh trời đầy sao ở vùng quê nghèo, nhớ dáng vẻ quan tâm của mẹ Thành, nhớ anh trai Thành Thực đã gom hết tất cả yêu thương và sủng ái cho mình. Ở đây, cô có mọi thứ, lại chẳng thể có được trái tim đầy ấm áp. Bởi vì, cô nhận ra cho dù bản thân đã nỗ lực và cố gắng như thế nào thì khoảng cách giữa cô và những người thân vẫn còn một bức tường ngăn cách.  Ngôn Dụ nhạy cảm nhận ra những khúc mắc trong mối quan hệ này. Vì hiểu chuyện, cô luôn che dấu những cảm xúc thật của mình. Bên ngoài, cô là một cô gái nhỏ trầm tĩnh ôn hòa mềm mại, bên trong lại là những vết rách đầy tổn thương.  Thế nhưng, Ngôn Dụ không biết, luôn có một người dõi theo bóng dáng của cô, nhìn thấy hết những bất công và khổ sở cô cố tình che lấp. Người ấy, đau lòng vì cô và muốn dùng hết tất cả sự dịu dàng ấm áp một đời của mình trao cho cô. Anh là Tưởng Tĩnh Thành, là anh Tiểu Thành của riêng cô gái nhỏ Ngôn Dụ. Những năm tháng ấy, Tưởng Tĩnh Thành đã thực hiện đúng lời hứa của mình, che chở cho Ngôn Dụ hết thảy. Anh khi đó, dường như muốn đem cả thế giới này đặt dưới chân cô. Bởi vì, anh không muốn nhìn thấy nước mắt đong đầy trong đôi mắt cô, không muốn nhìn thấy sự mất mát tổn thương trong trái tim cô. Ngôn Dụ của anh, tiểu tiên nữ của lòng anh, phải được yêu thương nhiều hơn tất cả. Vì vậy, trong khoảng thời gian ấy, thế giới của Ngôn Dụ chỉ có anh mà thôi. Là dịu dàng. Là ấm áp. Là ngọt ngào. Là quyến luyến. *** Văn án 1: Có người vì để theo đuổi Ngôn Dụ mà đã bỏ ra 2 tỷ, bạn bè đều khuyên Tưởng Tĩnh Thành thôi đi, dù sao chuyện của hai người các cậu cũng trôi qua lâu như thế rồi, có thể cho người ta cái gì? Anh gạt tàn thuốc, nở nụ cười. Bạn bè mắng anh lớn mặt: Cậu con mẹ nó có thể trị giá 2 tỷ? Cuối cùng chứng minh, anh thật sự trị giá 2 tỷ…… Văn án 2: Ngôn Dụ: Anh nói anh thích em, vì sao không đến tìm em. Tưởng Tĩnh Thành: Muốn chứ, sao lại không muốn đi tìm. Một năm viết mười mấy lần báo cáo chuyển ngành. Nhưng mà anh nghĩ, chỉ cần anh canh giữ tốt mảnh đất này, thì có một ngày em sẽ trở về nhà. Mời các bạn đón đọc Thế Giới Của Tôi Chỉ Có Anh Ấy của tác giả Tưởng Mục Đồng.