Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Trời Không Tác Hợp

Văn án lớn:     Kim Vân nội vệ tả thống lĩnh Hạ Uyên ác chiến bị trọng thương, mất đi một phần ký ức. Trong lúc dưỡng thương, tất cả bọn người xung quanh đều liên tục báo cho hắn một tin đáng sợ.   Hắn cùng Nhị cô nương Tín vương phủ một chữ cũng không biết, thật sự là một cặp? Hơn nữa còn là hắn không liêm sỉ đeo bám người ta suốt nửa năm, thậm chí còn đánh nhau với tình địch?   Hạ Uyên nghe đến mức lỗ tai đóng kén, sống chết vẫn không thể nhớ nổi cái ký ức phong lưu như vậy.   Hắn mặt không cảm xúc đứng trên tường thành, nhìn Triệu Kiều văn dốt võ nát, vô chí tiến thủ đang hăng say kể chuyện.   Cho hỏi, ta thích cô ta ở chỗ nào vậy?   Về sau…   Hạ Uyên: “Mỗi lần nghĩ tới, ta lại muốn khóc.” (*)   Văn án nhỏ:   Một người là ngự tiền kiêu tướng, nề nếp trang nghiêm. Một người là tôn thất quý nữ, bất cần thế sự. Tất cả mọi người đều nói, ông trời không tác thành cho bọn họ. Hạ Uyên: “Trời không làm thì ta làm.” (*)   Đường đường là thống lĩnh đội nội vệ của hoàng đế, bị tập kích đến mức trọng thương đã đủ xui xẻo, ở đây sự xui xẻo của Hạ Uyên lại được nâng lên tầm cao mới khi chàng ta tỉnh lại thì phát hiện ra mình đã bị bay màu kí ức cả một năm trời.   Vì vậy mà Hạ Uyên được phen sợ hết hồn khi vừa mở mắt ra đã thấy một cô nương xinh như hoa như ngọc nhào vào lòng mình. Cô nương này hắn biết, là Nhị tiểu thư của Triệu gia, quý tộc danh giá bậc nhất kinh đô, Triệu Kiều.   Triệu Kiều nổi danh không phải vì là hoàng thân quốc thích, cũng không phải vì sắc đẹp nghiêng nước nghiêng thành của nàng. Người ta biết đến Nhị tiểu thư Triệu phủ bởi vì đây là cô tiểu thư "quậy phá" nhất đất kinh thành.   Triệu nhị tiểu thư học hành dốt nát, một chữ bẻ đôi cũng không biết, lại chuyên đi gây chuyện khắp nơi, đến đế vương cũng phải bó tay với nàng. Chuyện hay thì không ai biết nhưng chuyện xấu của nàng người ta kể hoài cũng không hết.   Một năm trước, Hạ Uyên mới chân ướt chân ráo đến kinh đô, làm quen với giới quý tộc danh giá. Vì sợ bị chê cười là quê mùa nên hắn luôn nghiêm chỉnh tuân theo quy củ, giữ khoảng cách với tất cả mọi người.   Ai mà ngờ được bằng một phép màu kì diệu nào đó, hắn lại rơi vào lưới với nhị tiểu thư "tiếng lành đồn xa" của Triệu phủ, lại còn sắp bước tới giai đoạn mang sính lễ đến thành hôn. Hạ Uyên ôm cái đầu bị thương của mình, lần đầu tiên trong đời luống cuống không biết nên làm sao.   Khi nghe gia nhân trong phủ kể về sự tích "tán gái" mặt dày vô địch của mình, Hạ Uyên lại càng đau đầu hơn. Hắn khó mà chấp nhận được sự thật trần trụi ấy. Giờ đây hắn biết đối xử với Triệu Kiều thế nào cho phải đây? Tốt nhất vẫn nên đóng cửa không tiếp, mắt không thấy tâm không phiền.   Trong lúc tướng quân Hạ Uyên đang suy nghĩ mông lung thì bên Triệu Kiều cũng bối rối không kém. Đang yêu đương mặn nồng, đùng cái qua một đêm Hạ Uyên trở thành người xa lạ, Triệu Kiều khó mà chấp nhận được.   Nàng cũng nghĩ đến chuyện bỏ đi mà làm người, nhưng quá khứ hai người đến được với nhau đã không dễ dàng, sao nàng có thể nhẫn tâm đối xử với bản thân và Hạ Uyên như thế được.   Vì vậy hôm trước còn tức đến mức đập bàn đi về, hôm sau Triệu Kiều đã mặt dày trở lại nhà của Hạ tướng quân, thực hiện kế hoạch "yêu lại từ đầu". Nàng không tin Hạ Uyên đã rơi vào lưới tình một lần sẽ không thể rơi lại lần nữa.   Nhưng nàng đã đánh giá thấp tính kiên trì của Hạ Uyên mất trí nhớ. Hắn đối xử với nàng cứ nhàn nhạt không nóng không lạnh, cũng chẳng biết cái đầu gỗ đó đang nghĩ gì. Triệu Kiều cực kỳ không hài lòng, mà bực thì phải... ra đường gặp gỡ các thanh niên tài tú xả bực. Mà nổi bật nhất trong số đó là Hồng lư tự Hành Chu đại nhân.   Sau khi Hạ Uyên nghe chuyện mình từng đánh nhau với Hành Chu vì giành người yêu thì hết sức khinh bỉ, đây không phải là tôi. Nhưng hắn lừa được lí trí chứ không giấu nổi trái tim.   Từ khoảnh khắc thấy nàng đứng cạnh Hành Chu, một luồng máu nóng đã xông thẳng lên đầu hắn. Thế là hắn không mời mà tự mình bước lên con đường tự vả không lối thoát.   Nhưng chờ đến khi hắn nhận ra mình bắt đầu có những cảm xúc gọi là "yêu" thì người yêu của hắn lại rời đi. Nàng trở nên xa cách, muốn đường ai nấy đi. Lúc này Hạ Uyên mới biết thế nào là bê đá đập chân mình.   "Triệu Kiều nhìn người đang dồn mình vào góc tường, cười lạnh: “Hạ đại nhân cẩn thận, chúng ta không quen.”   Ngón tay dài của hắn đỡ trán: “Chỗ này của ta không có nàng.”   Lại chỉ chỉ vào tim: “Nhưng mà, nơi này thì có.” (*)   Câu chuyện tình em đuổi anh anh đuổi em của Hạ Uyên và Triệu Kiều như một vòng tuần hoàn vậy, quay độc giả mòng mòng với sự tự vả của cả hai người. Tất nhiên là cuối cùng Hạ Uyên cũng đưa được mỹ nhân về nhà, nhưng quá trình đau thương không dám kể ra, tớ để dành lại cho các bạn độc giả tự khám phá tiếp nhé.   Bối cảnh trong truyện là một thế giới cổ đại có chút "tân tiến", nữ nhân cũng có thể ra làm quan, thậm chí hoàng đế cũng là nữ, nên chuyện yêu đương của Hạ Uyên và Triệu Kiều có lẽ thông thoáng hơn khá nhiều bộ truyện khác.   Đọc truyện nhiều lúc chúng ta sẽ phải bật cười trước sự ngớ ngẩn của Hạ tướng quân, trên chiến trường thì anh rất tự tin, nhưng khi đối mặt với người thương thì anh lại biến thành thánh ghen ngầm.   Cũng chính bởi thế mà độ hai mặt của nam chính đứng thứ hai thì không ai xếp nhất, trước người ngoài thì đàng hoàng nghiêm túc, còn khi ở chung với Triệu Kiều lại giở tính nhây, thích ăn vạ làm nũng thậm chí mặt dày sấn sổ tới.   Nữ chính cũng là một nhân vật truyền kỳ, một chữ bẻ đôi cũng không biết nhưng lại cực kỳ thông minh. Nếu không có sự kiên trì của nàng khi Hạ Uyên mới mất trí nhớ thì chắc chúng ta đã chẳng có truyện mà đọc rồi, bởi vì cục đá Hạ Uyên ngốc kia sẽ bỏ rơi con nhà người ta ngay.   Nếu các bạn thích thử sức với một cốt truyện mới lạ độc đáo như nam chính mất trí nhớ nên quên mất người yêu sau đó bị nghiệp quật phải theo đuổi lại con gái nhà người ta, vậy thì câu chuyện này sẽ rất thích hợp với bạn đấy ạ.   Cảm ơn mọi người đã đọc review và nếu thích hãy nhấn like và tặng hoa cho mình nhé ^^ _____   (*) Trích bản Edit   Review by #Huyên Tần - fb/ReviewNgonTinh0105 *** Nước Đại Chu, năm Chiêu Trữ thứ nhất, ngày mười sáu tháng mười một, mặt trời sắp lặn, sắc chiều ấm áp. Rõ ràng ngoài trời rất lạnh, trong chòi tứ phía gió lùa, Triệu Tông trên trán lại đổ mồ hôi. Cậu đứng cạnh cái bàn đá giữa chòi, kinh hãi hí mắt ngại ngùng quan sát nhị tỷ Triệu Kiều ngồi đối diện đang lấy lụa che miệng, ho tới nỗi đôi mắt xinh đẹp cũng ửng đỏ rơi lệ. Tuy là nhị cô nương xuất thân cao quý ở Tín vương phủ, nhưng Triệu Kiều rất mạnh mẽ, dù có bị bệnh cũng chỉ uống thuốc xong ngủ một giấc là khỏi. Bây giờ lại nhiễm phong hàn hơn nửa tháng, cả ngày héo hon nằm trên giường làm bạn với thuốc, cơ hồ chẳng bao giờ ra khỏi nhà. Hôm nay nàng lại gượng dậy, từ xa chạy tới Minh Chính thư viện ở ngoại ô Hạo kinh thành. Thấy nhị tỷ tái nhợt mệt mỏi, không như phấn chấn vui tươi như hồi trước, Triệu Tông càng áy náy, trong đầu nghĩ loạn. Triệu Kiều rốt cuộc cũng ho đủ, thị nữ tiến lên giúp nàng vỗ lưng thuận khí, lại đút cho nàng một viên nhuận hầu. Nàng ăn viên nhuận hầu xong, lau lau nước mắt trên khóe mắt, trầm mặc nhìn thẳng vào tứ đệ. Tuy mình đứng nàng ngồi, nhưng bị nàng nhìn từ đầu đến chân lại làm cho Triệu Tông cảm thấy có một loại áp lực đè lên đỉnh đầu. Kỳ thật, Triệu Kiều chỉ lớn hơn cậu ba tuổi. Có điều cậu mới mười bốn, lại thường xuyên ở trường học, dù xét về văn hóa hay học vấn cũng đều chính là một nhóc choai choai, tóm lại tính cách ngây thơ non nớt. Mà Triệu Kiều thì sớm ở phố phường lăn lộn, chỉ cần nghiêm mặt liền sẽ mang vài phần khí chất bí ẩn bức người. Cho nên mỗi khi bị nàng im lặng nhìn chằm chằm, Triệu Tông cũng đều rất sợ. Cậu hắng giọng, vắt hết óc chọn một chủ đề: “Đốc học nói đệ nhị tỷ đang ở đây chờ, thật là dọa ta giật mình. Đình này trong thư viện coi như ở chỗ hẻo lánh, vậy mà tỷ lại tìm được, đúng là lợi hại.” Vỗ mông ngựa không tinh, đáp lại là một tiếng cười lãnh đạm: “Ta lúc còn trẻ cũng ra thư viện học hành. Dù sao cũng ở đây ba năm, quen thuộc chỗ này thì có gì lạ?” Mời các bạn đón đọc Trời Không Tác Hợp của tác giả Hứa Thừa Nguyệt.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Đức Phật và nàng: Hoa sen xanh - Chương Xuân Di
Tên gốc: Tên gốc: Không phụ Như Lai không phụ khanh Tác giả: Tiểu Xuân (Tên thật Chương Xuân Di) Tên khác: Phụ Như Lai Bất Phụ Khanh Tác giả: Tiểu Xuân (Tên thật Chương Xuân Di) Đức Phật Và Nàng - Hoa Sen Xanh - Cuốn sách ngồn ngộn những tri thức quý báu và hiếm có về lịch sử triều đại nhà Nguyên, Mông Cổ, về lịch sử phật giáo Tây Tạng và những biến động to lớn của thời cuộc. Tiểu thuyết này không dành tặng những ai muốn nhanh chóng tìm kiếm một chuyện tình bay bổng, lãng mạn. Chúng ta buộc phải nhẩn nha thưởng thức chầm chậm những dòng tri thức văn hóa, lịch sử, tôn giáo rất dày, rất sâu chảy cuồn cuộn trong cuốn sách, buộc phải có một cái nhìn thật sự nghiêm túc về tình thân, tình yêu, tình người trong sự hỗn mang của thời cuộc, để từ đó thêm thấu hiểu, thêm yêu thương và trân trọng những gì ta có.
Không kịp nói yêu em - Phỉ Ngã Tư Tồn
  Trên chuyến tàu trở về nhà, Doãn Tĩnh Uyển đã gặp gỡ và giúp đỡ Mộ Dung Phong. Phút tạm biệt, anh để lại cho cô chiếc đồng hồ vàng khắc hai chữ “Bái Lâm”, và duyên phận của hai người cũng bắt đầu từ đó. Hứa Kiến Chương – người bạn thanh mai trúc mã và cũng là chồng chưa cưới của Doãn Tĩnh Uyển bị Thừa quân bắt xử, khép vào tội chết do buôn hàng cấm, mà Mộ Dung Phong chính là Cậu Sáu Mộ Dung – đại soái của Thừa quân, Tĩnh Uyển đã một mình vượt đường xa xôi, nắm giữ hy vọng mong manh tìm đến nhờ Mộ Dung Phong giữ lại mạng sống cho Hứa Kiến Chương… Hai người trùng phùng ở đây, rồi lại ly biệt. Hôn lễ của Tĩnh Uyển và Kiến Chương sắp diễn ra, Mộ Dung Phong vượt địch tuyến, bất chấp nguy hiểm để đến gặp Tĩnh Uyển, để nói cho cô biết rằng anh thực sự yêu cô: “Anh điên rồi mới thích em đến thế”. Họ gặp gỡ tạm thời, sau đó lại chia xa. Trái tim đã chiến thắng lý trí, trước hôn lễ, Tĩnh Uyển đã trốn nhà ra đi, cùng với chiếc đồng hồ vàng khắc tên Bái Lâm, vượt đường sá xa xôi, bom đạn thời chiến, trèo đèo lội suối, chỉ để được gặp Mộ Dung Phong, chỉ muốn ở bên Mộ Dung Phong. Và họ đã được bên nhau như thế. Nhưng rồi, “quốc gia vạn dặm, quan sơn như tuyết, loạn thế kinh mộng, nửa đời phồn hoa”, giữa giang sơn và người đẹp, người anh hùng luôn phải chọn một.   Là Tĩnh Uyển hay là thiên hạ đại cục? Là tình yêu hay là lý tưởng? Lựa chọn đó sẽ đem lại hạnh phúc hay đau khổ cho Tĩnh Uyển và Mộ Dung Phong?
Công chúa cầu thân - Tiên Chanh
Tác giả: Tiên Chanh (Còn biết đến với tên Chanh Tươi) ~*~ Người dịch: hayngungay, Yuuri, banhbaochieu, Dennis Q. Đoạn sau chương 41 do bạn Sò đánh máy từ sách của NXB Trẻ, dịch giả: Nguyễn Thị Thu Hà với tên tác giả lấy là: Tôn Oánh Oánh. Cảm ơn bạn Sò nhiều! ~*~ Cảm ơn bạn Lady_jeny (TVE) và bạn hunny_nguyen (wattpad) đã chia sẻ bản word. Mình dùng bản word đoạn đầu của hai bạn. ~*~ Làm ebook: Tiểu Dương ~*~ Warning: Trước khi đọc truyện bạn hãy nhìn lại CMND của mình và check: 1. Nếu bạn chưa đủ 18 tuổi, nhìn lên phía trên và ấn Back để ra ngoài. 2. Nếu bạn đã đủ 18 tuổi nhưng dị ứng với truyện có chút chút… đoạn nhạy cảm, nhìn lên phía trên và ấn Back để ra ngoài. 3 . Nếu bạn đã đủ 18 tuổi, không mắc phải điều thứ 2 và có hứng thú, mời đọc tiếp bên dưới. Vài lời của tác giả: Muốn xem kiểu nhân vật nữ lạnh nhạt, thoát tục đi ra cửa mời rẽ trái. Muốn xem kiểu nhân vật nữ có mối thù sâu đậm đi ra cửa mời rẽ phải. Nhân vật nữ trong truyện này trước khi quay về quá khứ: thứ nhất chưa bị chồng phản bội; thứ hai chưa bị tên con trai nào đá cho nên vẫn tràn đầy mơ ước của một cô bé về tình yêu, và rất háo sắc. Nhân vật nữ trong truyện này trước khi quay về quá khứ mới chỉ 19 tuổi nên cô ấy không trưởng thành cho lắm, lời nói và hành động cũng rất ngây thơ. Nhân vật nữ trong truyện đã làm 1 chuyện không thể gọi là “việc thiện”, nên việc quay trở lại quá khứ chỉ là phần thưởng mà thần tiên ban cho cô, do đó mà cô đã có chuẩn bị tâm lí, sau khi quay trở lại quá khứ không hề buồn khổ mà rất phấn khích, xúc động, và có một chút điên rồ…. Nhân vật nữ trong truyện quay về quá khứ với thái độ vui chơi nên xin đừng đòi hỏi ở nhân vật chính có tình cảm nghiêm túc, sâu sắc với nhân vật nam. Được rồi, việc giới thiệu kết thúc ở đây. Nếu bạn thích đọc truyện hài ước thì mời tiếp tục.
Gần Nhau Lúc Phồn Hoa Tan Mất - Thủy Dạ Lam
  Nàng l công chúa Kỳ quốc, quanh năm bị bệnh nằm trên giường. Một tờ chiếu thư lại khiến nàng trở thành cửu ngũ chí tôn, đứng đầu quốc gia trong thiên hạ. Nhưng để bảo vệ sự bình an của Kỳ quốc nàng đành phải đẩy đệ đệ mới sáu tuổi lên ngai vàng. Hắn là hoàng tử Bắc Liêu, thiên hoàng tôn quý, lại lẻn vào Kỳ quốc làm sát thủ ở Ám Ẩn các. Sau cái nhìn vội vã mà ấn tượng không thể mờ phai, từ đó cục trong cục kế trong kế, không còn dễ dàng khống chế nữa. Hắn là chiến thần Kỳ quốc, tư thế hào hùng, Thống soái tam quân bình định bạo loạn ở Nam Lĩnh, nửa đời trên lưng ngựa chiến, chỉ vì tranh quyền đoạt thế, giang sơn mỹ nhân biết làm sao chọn lựa. Hồng trần vạn trượng, bọn họ có thể chân thành hứa hẹn, cầm tay đến già? Khi quyết định quyền lợi, liệu bọn họ có thể buông tay đúng lúc, đứng trên thiên hạ? Một khúc ca hết, phồn hoa thành không. Ai ở nơi ngàn cánh buồm lướt qua khẽ ngâm thiên trường địa cửu. Ai ở nơi phồn hoa tan mất hứa hẹn đến trời cùng đất tận. P/S: Nữ chính thông minh, nam chính rất mạnh mẽ, toàn tâm toàn ý vì nữ chính