Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Gả Cho Ma Ốm Ca Ca Của Nam Chính

Văn án Vu Hàn Châu xuyên vào một quyển sủng thê, trở thành nữ phụ vừa điên khùng vừa độc ác, trù tính nam chính không thành mà lại gả cho nam phụ ma ốm ca ca, chỉ chờ ma ốm vừa chết thì sẽ “Bạch đầu giai lão” cùng với nam chính. Ngày đầu tiên xuyên không, ngay trong đêm động phòng hoa chúc, ma ốm nghiêm khắc cảnh cáo nàng: “Nàng biết an phận thì ta sẽ không làm khó nàng.” “Ồ, được thôi.” Vu Hàn Châu nói. Nàng có cẩm y hoa phục, có mỹ thực trân tu, có rất nhiều đầy tớ hầu hạ, còn có một lão công không làm nên chuyện, nàng đồng ý! Sau này. “Khụ, nàng có thấy cuốn sách ta đọc tối hôm qua không? Ta đã quên để chỗ nào rồi.” Nam nhân đứng ở phía sau nàng hỏi. “Không có, ngươi hỏi nha hoàn đi.” “Nàng thấy cây quạt hôm qua ta dùng không? Ta tìm không thấy.” Nam nhân chạm một cái vào tay áo của nàng. “Không thấy, ngươi thử tìm lại đi.” Nam nhân nổi giận: “Nàng nhìn thấy ta rồi sao? Ta thích nàng như vậy, nàng liếc mắt nhìn ta một cái có được không!”. === Nam chính bệnh tình suy nhược, gió thổi là ngã, bề ngoài lãnh đạm thận trọng, nội tâm chỉ muốn được tức phụ ôm ôm hôn hôn làm nũng. Nữ chính thích vuốt lông, được cả nhà cưng chiều sủng ái, là tâm can bảo bối của bà bà. Cưới trước yêu sau, khe nhỏ sông dài. Thể loại: Ngôn tình, hợp đồng tình yêu, tình yêu và hôn nhân, điềm văn, xuyên thư, tìm kiếm. Nhân vật chính: Vu Hàn Châu, Hạ Văn Chương Một câu giới thiệu vắn tắt: Được cả nhà sủng ái. *** Căn phòng màu đỏ ấm áp và rực rỡ. Lụa hồng, nến đỏ, tranh giấy cắt màu đỏ. Huân hương phiêu tán nhàn nhạt trong không khí, thanh nhã và hơi ngọt. Trên chiếc giường được trải chăn màu đỏ thẫm có một bóng người mảnh khảnh đang ngồi. Đôi tay trắng tinh mềm mại đặt trên đầu gối một cách im lặng, giá y đỏ đến mức long lanh, khiến cho bàn tay nhỏ bé trắng tinh nõn nà của nàng trở nên càng nổi bật hơn. Thân hình nữ tử bỗng động đậy, sau đó đưa một cái tay giơ lên rồi vén khăn voan lên. Khăn voan của tân nương tử không thể tự mình vén lên mà chỉ có thể do tân lang dùng ngọc như ý để vén lên mà thôi. Nhưng nàng lại vén lên, dường như không để ý quy củ cho lắm. Động tác của nữ tử không nhanh cũng không chậm, chẳng qua là trong phút chốc gương mặt trắng ngần và kiều diễm lộ ra. Đôi đồng tử như nước mùa thu, mang theo một chút tò mò và đánh giá, quan sát cả gian phòng. Trong phòng không có người thứ hai, bày biện tất cả đồ dùng, bàn ghế, bình phong, giá áo, lư hương…tất cả đều lộ ra sự quý giá và tinh xảo, rõ ràng là đồ do quý tộc sử dụng. Nàng cúi đầu nhìn tay mình. Đây là một đôi bàn tay được chăm sóc tỉ mỉ, cho dù là đầu ngón tay hay lòng bàn tay đều không hề có chút vết chai mỏng nào, vừa trắng nõn vừa mềm mại, dường như ngay cả bình trà cũng không thể nhấc nổi. Khác hoàn toàn với đôi tay thon dài hữu lực mà đầy vết thương trong ấn tượng của nàng. Đây căn bản không phải là tay của nàng. Trong đầu nhanh chóng xuất hiện thêm một đoạn ký ức, khiến Vu Hàn Châu ý thức được rằng nàng đã xuyên không, đây cũng không phải là thân thể của nàng. Nàng xuyên vào một quyển tiểu thuyết mà nàng đã đọc trong lúc rảnh rỗi để giết thời gian, trở thành một nữ phụ có xuất thân danh môn nhưng tính tình lại điên cuồng, yêu thầm một nam tử, cũng vì đó mà hủy hoại cuộc đời của mình. Nữ phụ đó tên là An Tri Nhan, là một thiên kim quý nữ. Nam chính là con thứ của Trung Dũng Hầu phủ, nàng vừa gặp đã yêu hắn ta, chỉ một lòng muốn gả cho hắn ta. Còn nam chính lại đối xử vô tình với nàng hết lần này đến lần khác, chỉ cảm thấy chán ghét đối với hành động bắt chuyện và nhào vào lồng ng.ực của nàng. Có một lần, thậm chí hắn ta còn nghiêng mình tránh né, mặc cho nữ phụ té ngã sấp mặt trước mặt đám đông. Theo lý mà nói thì hẳn là nàng nên có ý thối lui, không nên ôm nỗi nhớ thương và cảm tình nữa mới phải. Nhưng không hề như vậy, nàng càng ôm ý nghĩ nhất định phải có được nam chính, thậm chí nàng còn tạo ra một kế gọi là “Trong sạch” —Trong một yến hội, nàng bảo người làm dơ xiêm y của nam chính, sau đó quần áo xộc xệch mà núp trong gian phòng nam chính thay quần áo, muốn thực hiện chuyện nam chính vấy bẩn sự trong sạch của nàng. Âu cũng trùng hợp, ngày hôm đấy nam chính lại mang theo huynh trưởng quanh năm phát bệnh, không thể nào ra khỏi cửa của hắn tới làm khách. Nam chính không yên tâm để huynh trưởng chờ một mình bên ngoài nên sau khi xiêm y bị dơ thì mang theo huynh trưởng đi thay quần áo cùng. Bởi vì vậy nên dáng vẻ quần áo xộc xệch của An Tri Nhan bị hai nam tử cùng nhìn thấy. Nam chính và huynh trưởng đều không phải là người ngu ngốc, bọn họ nhìn thấu được mưu kế của nữ phụ, nam chính đen mặt ngay lập tức, quay đầu kéo huynh trưởng rời đi. Huynh trưởng của hắn lại suy nghĩ nhiều hơn hắn một chút, trước khi đi còn nói với nữ phụ: “Cô nương, chúng ta có thể coi như chuyện này chưa hề phát sinh. Nhưng nếu cô nương cố rêu rao chuyện này ra ngoài thì cũng chỉ có thể gả cho ma ốm là ta đây mà thôi.” Hắn nói vậy là muốn đánh tan ý niệm của nàng, đừng nghĩ đến chuyện dùng chuyện này để tính kết hôn sự của đệ đệ của hắn. Nhưng mà nữ phụ lại không cam lòng, nàng nhìn bóng lưng vô tình rời đi của nam chính thì sinh ra ý niêm điên cuồng—Nếu đã không gả được cho nam chính thì gả cho ca ca của hắn ta thì có sao! Ca ca của nam chính từ nhỏ đã là ma ốm, nghe đồn rằng sống không quá hai mươi tuổi. Nữ phụ suy nghĩ, hắn sẽ chết sớm thôi, lúc đó nàng sẽ lấy danh nghĩa là trưởng tẩu để ngày ngày sống cùng dưới mái hiên với nam chính, ngày ngày gặp nhau. Cứ như vậy thì nàng cũng được coi như răng long đầu bạc với nam chính. Thế nên nàng nói với mẫu thân rằng ca ca của nam chính đã thấy nàng thay quần áo, nàng phải gả cho hắn. Mẫu thân không đồng ý, như thế nào đi nữa cũng không thể gả cho một ma ốm mạng sống ngắn ngủi như vậy được. Không phải là chỉ bị thấy thay quần áo thôi sao? Cứ che giấu, không nhận là được. Nhưng nữ phụ khóc lóc ồn ào không thôi, nêu không gả đi thì nàng thậm chí còn tuyệt thực kháng nghị. Trong nhà hết cách với nàng nên không thể không gả nàng đi. Sau khi gả đi, nữ phụ phớt lờ chẳng thèm để ý tới trượng phu, nghĩ đủ mọi cách để nhìn chằm chằm vào nam chính. Trượng phu thấy nàng quá đáng thực sự nên mới răn dạy và quở mắng nàng, còn muốn chuyển ra ngoài ở. Nữ phụ không muốn, vào buổi tối của một ngày nào đó, vào lúc trượng phu tái phát bệnh mà bịt miệng hắn lại, không để hắn kêu người, sau đó trơ mắt nhìn hắn không kịp cứu chữa, khí kiệt mà chết. Không lâu sau đó thì nam chính cưới nữ chính, che chở trăm bề, thương yêu có thừa. Nữ phụ thấy vậy thì căm ghét không ngừng. Xúi giục, hãm hại, giở mọi thủ đoạn tồi tệ, cuối cùng lại tự tìm mình đường chết. Nàng vốn không đáng tội chết, nhưng trong lúc tuyệt vọng và tự sa ngã thì nàng đã nói ra rằng mình đã cố ý bịt miệng trượng phu lại, khiến trong lúc hắn phát bệnh mà chẳng có ai chăm sóc, sau đó khí cùng lực kiệt mà chết đi, chuyện này chọc giận người trong nhà, ban cho nàng ba thước lụa trắng. *Ba thước lụa trắng: Dùng để treo cổ tự tử. Vu Hàn Châu vươn bàn tay trắng nõn thon dài ra sau lưng rồi sờ soạ,ng, mò được một quả táo đỏ bên trong chăn cưới, cắn hai ba miếng ăn hết quả táo. Tại sao nguyên chủ lại điên cuồng như vậy thì nàng không thể hiểu được. Nàng không giống với nguyên chủ, nguyên chủ có cuộc sống giàu sang nhàn hạ, còn nàng chưa từng có. Nguyên chủ có người nhà thương yêu che chở, còn nàng cũng không hề có. Nguyên chủ điên cuồng vì tình yêu, nàng càng không thể hiểu được. Nàng ý thức được rằng chính mình là cô nhi, sống ở một nơi hoang vu xa xôi và cằn cỗi, ngày nào cũng cố gắng vì để lấp đầy bụng. Sau này bước vào trận đấu thì ngày nào cũng liều mạng chém giết, cuối cùng cũng có cơ hội được ăn no, nhưng lại quanh năm mệt mỏi, suốt tháng bị thương. Nuốt miếng táo đỏ trong miệng xuống, nàng lại đưa tay ra sau lưng sờ soạ,ng tiếp, mò ra được mấy hạt đậu phộng và long nhãn rồi từ từ ăn. Không có chuyện gì quan trọng hơn chuyện lấp đầy bụng cả. Cho đến khi nghe thấy một loạt tiếng bước chân đang tới gần, bước chân phù phiếm vô lực, đi về phía hỉ phòng, Vu Hàn Chu thu dọn đống bừa bộn ngay lập tức, lấy khăn tay gói mớ vỏ lại rồi nhét vào một nơi không bắt mắt, sau đó lại buông khăn voan xuống rồi ngồi ngay ngắn lại. Người tới là tân lang của hôm nay, con trưởng của Trung Dũng Hầu phủ Hạ Văn Chương. Thân thể hắn không tốt, không có người nào dám giữ hắn lại uống rượu nói chuyện phiếm cả. Sau khi kính ly rượu nhạt thì thả hắn trở lại. Hạ Văn Chương nghĩ lý do của hôn sự ngày hôm nay, nghĩ tới người ngồi trong hỉ phòng là nữ tử điên cuồng khiến người ta đau đầu thì nhíu mày, mặt đầy tâm sự mà đẩy cửa ra, đi vào. Trong phòng rất an tĩnh. Nến cưới đang lặng lẽ cháy trong trong, khi hắn bước vào thì ngọn lửa cũng lay động mấy lần. Hạ Văn Chương đi vào bên trong thì thấy một bóng dáng đang ngồi quy củ trên mép giường. Khăn voan vẫn đang được đội một cách nghiêm chỉnh, hai tay quy củ đặt trên đầu gối, thân hình lung linh, tư thái an tĩnh và dịu hiền. Hạ Văn Chương không khỏi có chút ngạc nhiên. Hắn vốn nghĩ rằng sẽ thấy một khuôn mặt tức giận, tùy tiện và điên cuồng. Dẫu sao thì nàng cũng không gả cho hắn bởi vì thích. Người nàng thích là đệ đệ của hắn. Việc gả cho hắn cũng không phải là nguyện vọng thực sự của nàng. Hạ Văn Chương hơi nhếch môi, cất bước chậm rãi đi tới mép giường. Khi đi ngang qua cạnh bàn thì duỗi tay lấy ngọc như ý, đi đến mép giường rồi dùng ngọc như ý nhẹ vén khăn voan lên. Nói với nàng: “Nàng—” Hắn vừa mới nói được một chữ thì dừng lại, những lời còn lại đều bị ép lại trong gốc lưỡi. Nữ tử dưới lớp khăn voan hoàn toàn khác với nữ tử trong tưởng tượng của hắn. Hắn vốn cho rằng mình sẽ đối mặt với một đôi mắt nồng đậm ưu tư. Không ngờ nữ tử dưới lớp khăn voan có đôi con ngươi trong veo, sáng ngời và chứa lãnh ý. Ánh mắt tựa như băng vỡ vừa mới tan trong nước, ánh sáng vỡ vụn trong suốt khẽ lay động, cực kỳ lạnh lẽo. Hạ Văn Chương nhất thời thất thanh. Một lát sau hắn mới thu hồi tâm tư lại, nói với nàng: “Ta biết thực ra nàng không muốn gả cho ta. Nhưng nếu nàng đã gả cho ta rồi thì ta hy vọng nàng có thể an phận làm Hạ Đại nãi nãi.” Tại sao nàng phải gả cho hắn thì Hạ Văn Chương không hiểu. Chuyện ngày hôm đó, dù cho là nàng tính kế trước, nhưng hắn và đệ đệ cũng không truyền ra, người khác cũng không biết chuyện. Nếu chính nàng không nói ra thì không thể có người thứ tư biết được, nàng vẫn có thể xuất giá một cách êm đẹp. Sao lại muốn gả cho tên ma ốm là hắn chứ? Nghênh đón ánh mắt cảnh cáo của hắn, Vu Hàn Châu khẽ gật đầu: “Được.” Nàng bây giờ đã không còn nữ vương bách thắng của đấu trường nữa rồi, nàng không cần dùng hết khí lực toàn thân chỉ vì một bữa cơm no nữa rồi. Hạ đại phu nhân? Nếu là cẩm y hoa phục, mỹ thực trân quý, còn có rất nhiều đầy tớ hầu hạ, nàng đồng ý. Thần thái bình tĩnh của nàng rơi vào ánh mắt của Hạ Văn Chương, khiến hắn không khỏi sinh nghi ngờ. Đột nhiên, cảm giác nhồn nhột trong họng truyền tới, sắc mặt của hắn khẽ biến, hắn móc ra một cái khăn từ trong tay áo ra ngay lập tức rồi che miệng ho khan kịch liệt. Vu Hàn Châu thấy hắn sắp ho đến mức tan rã luôn rồi nên vội vàng đứng dậy rồi đỡ hắn ngồi xuống, sau đó đi tới cạnh bàn rót cho hắn một ly nước và dùng mu bàn tay thử thành ly, thấy nhiệt độ vừa phải thì bưng ly nước quay trở lại rồi nói: “Ngươi nhuận họng một chút đi.” Hạ Văn Chương ho khan khiến toàn thân khó chịu, lời nói cũng không thể nói được ra, hắn nhìn ly nước được đưa tới trước mặt thì ánh mắt lại lộ sự nghi ngờ. Tại sao nàng lại tốt bụng như vậy? Hắn cứ tưởng nàng sẽ chán ghét hắn. Hạ Văn Chương cố nén cơn ho lại rồi vươn bàn tay tái nhợt gầy khô ra cầm lấy ly. Trong sự run rẩy, cầm lấy ly không đúng mực nên ngón tay của hắn chạm lấy ngón tay của nàng một cái. Trong lòng hắn cả kinh, vội vàng ngước mắt lên nhìn nàng thì lại thấy dường như nàng không phát hiện, trong con ngươi trong suốt còn lộ ra một chút lo lắng. Hạ Văn Chương càng cảm thấy kì lạ, nhưng sự khó chịu trong cơ thế khiến hắn không kịp suy nghĩ nhiều rồi cúi đầu uống nước. Uống cạn ly nước, hắn cảm thấy hơi khá hơn một chút. Cầm cái ly trống trong tay rồi ngước mắt nhìn nàng: “Nàng có thể nghe được lời ta vừa nói không?” Vu Hàn Châu gật đầu một cái: “Nghe được.” An phận phải không? Không thành vấn đề. Nàng cũng không yêu đệ đệ của hắn nên cũng chẳng có gì bất mãn đối với tình cảnh ngày hôm nay. “Ta nói nghiêm túc!” Ánh mắt của Hạ Văn Chương trở nên lạnh lẽo, nghiêm nghị nhìn nàng mà nói: “Nàng đừng có mà tai trái đi vào tai phải đi ra!” Vu Hàn Châu biết ngay rằng hắn không tin nàng. Hắn không tin nàng sẽ an an phận phận. Ngược lại Vu Hàn Châu có thể hiểu được suy nghĩ của hắn, lúc trước nàng đã làm ra chuyện như vậy, nếu đổi thành Hạ Văn Chương thì nàng cũng sẽ không tin. Vậy nên nàng nhìn hắn và nói: “Muốn ta làm gì thì ngươi mới tin chứ?” Răng trắng nói suông, nói gì cũng là giả hết. Ngay cả khi chứng từ được lập ra thì chẳng lẽ cứ nhất định là phải làm theo sao? Vu Hàn Châu nghĩ không ra biện pháp để chứng minh bản thân, nhưng nàng không hoang mang, nhỡ đâu hắn có biện pháp thì sao? Nói cho cùng thì là hắn nghi ngờ. Muốn xóa bỏ nghi ngờ thì hắn chỉ có thể đề cập đến cái gì đó trước mà thôi. Nhưng Hạ Văn Chương bị nàng hỏi như vậy. Thật ra thì hắn cũng không biết làm thế nào mới có thể đảm bảo rằng nàng không gây rắc rối. Hắn nói ra những lời đó chẳng qua là cảnh cáo nàng mà thôi. Hắn mím môi nhìn nàng, tuy khuôn mặt của hắn tái nhợt gầy gò nhưng con ngươi sắc bén, giường như có thể nhìn thấu nội tâm của nàng qua vẻ bề ngoài của nàng vậy. Nhưng sự nghênh tiếp không không tránh không né của nàng khiến Hạ Văn Chương xác định được rằng không phải là nàng đang khiêu khích. Cuối cùng còn nghiêm túc hỏi hắn. Hắn thả chậm thanh âm, nhìn nàng nói: “Lúc đầu ta đã khuyên nàng mà nàng không nghe. Cho dù trong lòng nàng nghĩ thế nào đi nữa, nếu nàng đã gả cho ta thì chính là vợ của ta.” Thân thể của hắn không tốt, bị bệnh quanh năm, cơ thể gầy gò, tựa như chỉ cần gió thổi một cái là đã thành cành khô đổ gãy rồi, thế mà nói tới nói lui lại có lực độ khiến người ta kìm lòng không đặng mà tín phục: “Chỉ cần nàng an phận thì ta sẽ không làm khó nàng.” Hắn ngừng một chút: “Bất luận là ai cũng không thể làm khó nàng.”   Mời các bạn mượn đọc sách Gả Cho Ma Ốm Ca Ca Của Nam Chính của tác giả Ngũ Đóa Ma Cô.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Không Tin Anh Yêu Thầm Em Đâu - Đằng La Vi Chi
Văn án:  Lớp mười năm ấy, Đào gia nhận nuôi một cậu trai nông thôn nghèo. Cậu ta yên lặng, thành tích tốt lại có chí cầu tiến. Chỉ có Đào Nhiễm biết, cậu ta không phải thứ tốt gì. Mỗi ngày Đào Nhiễm đều muốn bóp chết cậu ta cho rồi, người này vừa nhìn đã biết là người xấu, nếu sau này hắn thành công, Đào gia chúng ta liền xong đời rồi. Nhưng mà cô không biết, tên nhóc bại hoại cô ghét cay ghét đắng lại thầm mến cô. ~ Ngụy thiếu cảm thấy một người xấu xa lại vô tâm vô cảm như hắn. Hiếm khi chịu đựng một người làm trời làm đất, lại còn cảm thấy cô ấy dễ thương. Muốn trao trái tim cho em, em lại không cần. Em sẽ phải trả giá đắt đấy. Nhiễm Nhiễm đông thăng, nhật lạc Tây Trầm. Từ khi gặp em, anh không thể yêu ai khác nữa. *** Những đứa trẻ có thành tích kém thường không thích bị cha mẹ so sánh mình với người cùng lứa có thành tích tốt. Đào Nhiễm chính là đứa trẻ học kém đó, thành tích của cô “không đến nỗi nào” chỉ mới thứ hai từ dưới đếm lên, còn người học giỏi kia là học bá một vùng đứng đầu cả huyện.  Huống hồ Đào Nhiễm còn bị mẹ mình bắt phải theo người ta học tập, phải đối xử tốt với người ta, người mà ngay từ cái nhìn đầu tiên cô đã thấy không phải người lương thiện. Đào Nhiễm cảm thấy mình rất oan ức và đáng thương, không ai tin lời cô rằng hắn ta xấu xa cả. Ngụy Tây Trầm năm ấy được Đào gia đứng ra làm người giám hộ, chuyển từ thôn quê lên Cẩm Thành học tập, thành tích đứng đầu, là học bá thi cử điểm tuyệt đối. “Người lớn lên đoan chính, mi thanh mục tú, hiểu chuyện lại lễ phép.” Nhưng tất cả chỉ là vỏ bọc của Ngụy Tây Trầm, tác giả rất có tâm khi gắn tag cho anh một cách cực chính xác “Nam chính lúc trước là nông thôn tâm cơ boy, sau này là bá đạo tổng tài”. Chính xác là tâm cơ boy cộng với đại ca giang hồ. Sau khi bị Đào Nhiễm nhìn thấy Ngụy Tây Trầm đang đánh nhau, anh cũng không buồn che giấu bản tính “xấu xa” của mình nữa.  Đào Nhiễm là con gái rượu của một gia đình giàu có, cô xinh đẹp ngọt ngào, sống ngây ngô và có phần hơi ngốc. Từ lần đầu tiên nghe mẹ mình kể về tên “con nhà người ta” Ngụy Tây Trầm kia, Đào Nhiễm đã không có chút ấn tượng tốt nào, cô đã “cảm nhận” được tên kia không tốt đẹp gì. Và thật sự tên kia không có ý tốt thật, hắn vậy mà lại yêu thầm cô mấy năm rồi. Từ một câu nói: “Tuy rằng giọng cậu khó nghe, tính tình thì hung dữ, nhưng cậu là người đẹp nhất trong bọn họ, tôi phải cùng cậu làm bạn bè” đầy tính nhan khống của Đào Nhiễm ba năm trước, Ngụy Tây Trầm liền trầm luân.  Đối với Ngụy Tây Trầm, Đào Nhiễm là một ánh trăng sáng, mười mấy năm trước cuộc đời anh không có ai như vậy, cô mang một thân phận cao quý nhưng dễ gần lại đáng yêu, cô ngây ngô nhưng không hề ngốc nghếch, cô sống vui vẻ đến vô tư, cô là những gì mà Ngụy Tây Trầm phải ước ao.  Phía sau Ngụy Tây Trầm là câu chuyện về một vùng quê bị bỏ quên, nơi mà tồn tại tất cả mặt xấu của cuộc sống, nơi sống của những người nghiện ngập tù tội bỏ trốn, nơi của những cô gái làng chơi hết thời, nơi của những người bị xã hội chối bỏ. Những đứa trẻ được sinh ra và lớn lên ở đấy có sinh mạng không bằng cỏ rác, sinh ra trong xã hội thối nát, lớn lên nhưng không thấy được ngày mai, đầy rẫy bất công và nguy hiểm.  Ở đấy muốn thay đổi vận mệnh chỉ có một con đường - học tốt và thoát khỏi nơi đó, anh học thật tốt và dùng nắm đấm ép buộc bọn nhóc nơi đó phải đi học, đến nỗi tên nhóc có điểm thấp nhất bị phạt thì điểm số còn cao gấp đôi Đào Nhiễm.  Tuy đã thoát khỏi vùng đất đáng sợ đó nhưng Ngụy Tây Trầm vẫn mang trong mình sự tự ti, sợ Đào Nhiễm ghét bỏ, sợ cô lại bỏ đi quên đi mình. Nên khi yêu đương Ngụy Tây Trầm rất nhạy cảm và có ý chiếm hữu cực cao, sợ bị tổn thương nhưng lại không ngừng đuổi theo Đào Nhiễm.  Ngụy Tây Trầm không phải một nam chính thanh xuân dương quang rạng rỡ, anh là một mảnh khác chững chạc và đen tối. Mình kể nghe có vẻ Ngụy Tây Trầm rất đáng thương, rất cần được yêu thương, nhưng mình xin đính chính Ngụy Tây Trầm xuất thân đáng thương thật nhưng tính cách rất là đáng đánh   Mời các bạn đón đọc Không Tin Anh Yêu Thầm Em Đâu của tác giả Đằng La Vi Chi.
Nắm Đấm Nho Nhỏ - Lâm Phúc
Bác sĩ Tần dạo này có một người theo đuổi phát triển từ thân phận bệnh nhân. Mặt tròn mắt hạnh, nhỏ nhắn xinh xắn, rảnh rỗi cả ngày giả ốm, theo sau người anh khoe vẻ dễ thương. Các y tá đều cực kỳ cưng cô bé đáng yêu này. Tần Thận không cho là đúng: Đó là do mấy người chưa nhìn thấy cô nàng đánh người ta quỳ gối gọi "bà cô ơi", còn cả lúc giơ nắm đấm ép anh hôn cô nữa... Ai cũng tưởng Tần Thận là một bác sĩ lạnh lùng, không thích nói cười, không gần nữ sắc. Cho đến khi có người báo cáo anh lấy việc công làm việc tư trong phòng khám, đang hôn một nữ bệnh nhân trông khá xinh đến quên trời đất... Cả bệnh viện bùng nổ! Sau việc đó, Tần Thận chủ động share bài thông báo phê bình của bệnh viện trên trang web, xin lỗi đồng thời đính kèm bức ảnh chụp giấy đăng ký kết hôn: Đó là bà Tần nhà tôi. Cưới xong, Đào Tinh Úy mặc áo ngủ hình thỏ mềm đầy bông, đi chân trần bò trên người anh đòi hôn theo đủ kiểu: "Hừ, anh mà còn không hôn em, em sẽ ra tay đánh anh!" Tần Thận tê rần cả tim, chỉ đành dừng mọi công việc trong tay lại, gỡ kính xuống, ngậm lấy đôi môi cô. "Gọi anh đi, anh trao cả mạng cho em." Keyword: Chung tình, ông trời tác hợp, ngọt sủng." Mời các bạn đón đọc Nắm Đấm Nho Nhỏ của tác giả Lâm Phúc.
Gió Lạnh Cùng Nhiệt Hoa Điêu - Lâm Uyên Ngư Nhi
Mọi duyên phận trên đời đều cần có một điểm khởi đầu, tựa như se chỉ trước hết phải luồn kim, quay tơ rồi mới dệt được vải, lại tựa như một tai nạn hàng không mới khiến cho bọn họ gặp được nhau. Cố Niên lần đầu đi máy bay, rất không may lại gặp phải sự cố. Trong lúc tưởng chừng sắp mất đi mạng sống, lại nghe được một giọng nói trầm ổn, hữu lực: “Tôi là cơ trưởng Trình Ngộ Phong, đã được huấn luyện chuyên nghiệp, cũng từng có kinh nghiệm đối phó với những tình huống khẩn cấp, nhất định có thể đưa mọi người hạ cánh an toàn.” Lời nói của anh ở thời điểm đó, chính là chỗ dựa, là hy vọng của Cố Niên, khiến cho cô có thể yên tâm, tin tưởng bản thân có thể trở về nhà an toàn. Mà anh, quả thực đã làm được điều ấy. Nếu với anh việc đưa mọi người hạ cánh an toàn là trách nhiệm, thì với Cố Niên, anh chính là ân nhân cứu mạng, là người hùng mà cả đời cô khó có thể quên. Thế nhưng, vận mệnh sẽ không còn là điều kỳ diệu nếu cứ để bọn họ lướt qua nhau như thế. Chỉ vài ngày sau sự cố máy bay, ngay trong trấn nhỏ mà cô đang sống, Cố Niên lại có thể bắt gặp anh đang lo lắng đứng bên ngoài phòng bệnh. Nghe nói, ông nội anh vì đến xem bệnh mà trẹo chân trên núi, không thể ngay lập tức trở về thành phố. Còn cô, lại có bà ngoại mất trí cần được chăm sóc. Vì thế, bọn họ từ sơ ngộ trở thành quen biết, từng bước xích lại gần nhau. Nếu thời gian là thứ vô tình khiến người ta chia tách, thì cũng chính nó lại là phép màu đem khoảng cách giữa hai người gần lại nhau. Cố Niên là một học sinh ưu tú của khối tự nhiên, là người có tiềm năng mang lại vinh dự cho trường học của trấn. Vì thế, cô được đặc cách chuyển tới trường trung học ở thành phố A để bồi dưỡng. Mà nơi này, vừa hay lại là nơi anh sinh sống. Nghe nói, anh có một người quen họ Diệp bị lạc mất con gái lúc còn nhỏ, hơn nữa, tin tức gần đây về cô bé đó dường như rất xấu, khiến Diệp phu nhân lâm bệnh nặng. Vì thế, anh nhờ cô tới giúp hai người bọn họ vui vẻ hơn. Bọn họ, bởi vì chữa trị sang chấn tâm lý sau tai nạn bay, nhờ vào những đề mục toán, lý, cộng thêm vài buổi gặp gỡ với Diệp gia mà thân càng thêm thân. Từ lúc nào, trong lòng cô gái nhỏ, tình cảm với anh không còn là ngưỡng mộ? Cô sẽ lo lắng nếu anh không liên lạc, sẽ không vui khi cảm thấy anh sẽ có người phụ nữ khác, sẽ mong đợi để được gặp anh. Tất cả những điều ấy, khiến cho Cố Niên hiểu được, trong lúc vô tình, bản thân đã thích anh mất rồi, mà anh dường như đối với cô cũng chẳng phải vô ý. Vì thế, cô quyết định theo đuổi anh. Chuyện cũ giống như định luật vật lý, không tự nhiên sinh ra cũng chẳng dễ dàng mất đi, chỉ chuyển đổi từ người này qua người khác, đem vận mệnh của bọn họ vẽ thành một chuyến phiêu lưu ly kỳ. Hóa ra, người mà Diệp gia luôn tìm kiếm, lại là cô gái ngay bên cạnh Trình Ngộ Phong. Những năm tháng đã qua ấy, vui, buồn, ngọt, đắng viết lên thời gian là một câu chuyện dài, thế nhưng kết thúc hết thảy, vẫn là dịu dàng dừng lại ở hai chữ “Cố Niên”. Cuộc đời này của anh, “chinh phục không trung cùng bị cô chinh phục, chính là hai điều hạnh phúc nhất”. Mời các bạn đón đọc Gió Lạnh Cùng Nhiệt Hoa Điêu của tác giả Lâm Uyên Ngư Nhi.
Gặp Được Em Thật Hưng Phấn - Tây Tử Tự
“Gặp được em thật hưng phấn” nghe có vẻ hời hợt, giống như một lời tán tỉnh ái muội của một chàng trai đối với cô gái mà chàng ta có cảm giác. Trên thực tế “hưng phấn” là một trạng thái nhất thời mà thôi, nó diễn ra trong một thời gian ngắn.  Tây Tử Tự không hề viết thêm ngoại truyện về cuộc sống sau hôn nhân của Lục Nhẫn Đông và Tô Đàm, giống như hoàng tử tìm được Lọ lem rồi sống hạnh phúc bên nhau. Hôn nhân chỉ là khởi đầu nhưng như thế thì có sao? Chỉ cần họ giữ được cảm giác ban đầu với đối phương thì con đường này sẽ kéo dài đến suốt đời. “Chầm chậm thích anh, chầm chậm trở nên thân thuộc, chầm chậm kể về bản thân mình. Chầm chậm sánh bước bên anh, chầm chậm mong bản thân hợp với anh hơn. Chầm chậm trao cho anh cả bản thân mình. Chầm chậm thích anh. Chầm chầm hồi tưởng lại. Chầm chậm ở bên anh rồi từ từ cùng nhau già đi..” *** Lục Nhẫn Đông bách chiến bách thắng trong tình yêu gặp Tô Đàm lạnh lùng. Tất cả mọi người đều cho rằng Tô Đàm sẽ chìm sâu trong đó, nhưng chỉ có hai người bọn họ biết rõ, Lục Nhẫn Đông mới là người không thể kiềm chế. Lục Nhẫn Đông: Anh thích em. Tô Đàm: Ừ. Lục Nhẫn Đông: Anh thật sự thích em. Tô Đàm: Ừ? Lục Nhẫn Đông: Anh thật sự, thật sự… Tô Đàm: Được rồi được rồi, em biết rồi, em cũng rất yêu bản thân mình. Tô Đàm tỏ vẻ, cho dù anh trêu chọc, động lòng, mưu tính như nào thì đều thua em thôi.   Mời các bạn đón đọc Gặp Được Em Thật Hưng Phấn của tác giả Tây Tử Tự.