Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Gió Lớn Có Chốn Về

Tóm tắt, review và đánh giá truyện Gió Lớn Có Chốn Về của tác giả Ngữ Tiếu Lan San: Thể loại: Nguyên sang, Đam mỹ, Cổ đại , HE, Tình cảm, Ngọt sủng, Hào môn thế gia, Hoan hỉ oan gia, Cung đình hầu tước, Nhẹ nhàng, Giang hồ ân oán , 1v1 Vương gia dũng mãnh thiện chiến tính tình ấu trĩ (công) x Công tử thế gia tài cao học rộng siêu siêu làm biếng (thụ) Edit: Leia CP: Lương Thú X Liễu Huyền An┃ vai phụ: ┃ cái khác: HE 【Tóm tắt】 Lương Thú phái thân tín đến Bạch Hạc sơn trang muốn thăm dò cho rõ ràng, thứ Liễu Huyền An ghét nhất là gì. Mấy ngày sau, thân tín gửi tin về bẩm, Liễu nhị công tử ghét nhất là chép sách, ghét nhì là Vương gia ngài. Tóm tắt trong một câu: Mau đứng dậy vận động đi. Đại từ nhân xưng đặt theo tổ tiên mách bảo, xưng hô 100% cảm tính, truyện cổ trang nhưng vibe tùy hỉ do editor bất tài, lỡ thấy cấn chỗ nào xin góp ý nhẹ nhàng để từ từ sửa chữa. Chuyển ngữ phi thương mại, chưa có sự đồng ý của tác giả, không đảm bảo tính chính xác. Vui lòng không repost. Truyện chỉ đăng tải duy nhất trên w.a.t.t-p.a.d. leia_gardenia và WordPress lachoaluuthuy Tháng mới đặt cục gạch trước, 8/3 bắt đầu up truyện (tại ngày đẹp) ~ Nhân đây cảm ơn người bạn giấu tên đã des cho mình một chiếc bìa xinh xẻo hợp vibe hết nấc. *** Tóm tắt truyện Gió Lớn Có Chốn Về: Liễu Huyền An là nhị công tử của Bạch Hạc sơn trang, một thiên tài y thuật nhưng lại lười biếng vô cùng. Một ngày nọ, Liễu Huyền An được cử đi cùng Lương Thú, một vị vương gia nổi tiếng tàn bạo, để giúp muội muội từ chối mối hôn sự với hắn. Tuy nhiên, trong quá trình đồng hành, Liễu Huyền An dần dần phát hiện ra con người thật của Lương Thú và nảy sinh tình cảm với hắn. Cuối cùng, Liễu Huyền An và Lương Thú đã đến được với nhau, vượt qua mọi định kiến và trở thành một đôi vợ chồng hạnh phúc. Review và đánh giá truyện: Cốt truyện: Cốt truyện của Gió Lớn Có Chốn Về khá đơn giản nhưng hấp dẫn, xoay quanh mối tình của Liễu Huyền An và Lương Thú. Tuy nhiên, truyện không chỉ tập trung vào tuyến tình cảm mà còn lồng ghép nhiều yếu tố khác như trinh thám, phá án, bài trừ tà giáo,... Điều này giúp cho truyện trở nên phong phú và hấp dẫn hơn. Nhân vật: Nhân vật của truyện được xây dựng khá tốt, đặc biệt là Liễu Huyền An và Lương Thú. Liễu Huyền An là một nhân vật vô cùng thú vị, vừa lười biếng nhưng lại vô cùng tài năng và nhân hậu. Lương Thú là một nhân vật mạnh mẽ, quyết đoán nhưng cũng rất ấm áp và chân thành. Hình ảnh: Hình ảnh của truyện được xây dựng khá đẹp mắt, với nhiều khung cảnh thiên nhiên hùng vĩ và thơ mộng. Đánh giá chung: Gió Lớn Có Chốn Về là một bộ truyện khá hay và đáng đọc. Truyện có cốt truyện hấp dẫn, nhân vật thú vị và hình ảnh đẹp mắt. Nếu bạn đang tìm kiếm một bộ truyện hài hước và ngọt ngào thì Gió Lớn Có Chốn Về là một lựa chọn không tồi. Điểm cộng: Cốt truyện hấp dẫn, nhiều yếu tố mới lạ Nhân vật thú vị, được xây dựng tốt Hình ảnh đẹp mắt Điểm trừ: Đôi lúc có một số tình tiết hơi phi logic Kết luận: Gió Lớn Có Chốn Về là một bộ truyện đáng đọc, mang đến cho người đọc những giây phút thư giãn và thoải mái. *** Reviewer: Cáo Lười​ Tôi còn tưởng mình đọc nhầm sang truyện tiên hiệp chứ vì em thụ luôn ở trong trạng thái đắc đạo chuẩn bị thăng thiên bất cứ lúc nào, mấy câu chuyện gà bay chó sủa về nhị công tử Liễu gia làm tui cười khùng cười điên, nhìn như ẻm sẽ biến lên tiên giới phút mốt. Dân trong thành Bạch Hạc ai ai cũng biết Liễu nhị công tử là người lười chính hiệu, có thể ngồi tuyệt đối không đứng, có thể nằm tuyệt đối không ngồi. Người thì trên mây trên gió, đi đường còng ngủ gật được và sẵn sàng nằm xuống đánh một giấc bất cứ lúc nào. Liễu trang chủ tức hộc máu với thằng con lười này, thỉnh thoảng ngứa mắt quá cầm gậy đuổi đánh, đánh đến thằng con trượt chân xuống hồ. Với người bình thường rơi xuống hồ phản ứng sẽ vẫy vùng các thứ nhưng Liễu nhị công tử thì không, còn thản nhiên suy nghĩ rơi vào hư vô chiêm nghiệm ra một điều: "À hóa ra chết là như thế này, trong lòng không hoàng loạn, con người mà, không sống được dưới nước". Lĩnh hội xong thì nhắm mắt lại, thản nhiên ngất đi khi mọi người đang nhảy xuống cứu. Sau hôm đó một truyền mười, mười truyền trăm đồn rằng Liễu nhị công tử thà nhảy xuống hồ cũng không chịu đi chép sách. Cha tức không chịu được răn dạy thằng con nên đi học tập đại ca trau dồi kiến tức học càng nhiều cứu sống càng nhiều người. Thằng con vẫn nằm trên ghế ngắm mây đáp "sống có gì vui, chết có gì khổ, sao phải phí sức". Liễu trang chủ phát điên hỏi câu cuối nếu con bị bệnh ta có nên cứu không? Nhận lại đáp án là "cứu cũng được, không cứu cũng được, sao cũng được cả". Đúng là hết thuốc chữa. Nhưng không đừng hiểu lầm nhé, em ta chỉ hết thuốc chữa lười thôi, chứ ẻm là thiên tài đó. Tốc độ đọc sách ở cấp độ thần rồi, chưa kể chỉ cần đọc qua một lần là nhớ, vận dụng đi chữa bệnh thì không trượt phát nào dù là lần đầu. Lần này phải ra ngoài theo Lương Thú là vì giúp muội muội từ chối mối hôn sự này bằng mọi cách. Ai mà ngờ được mọi sự đảo lộn tình em nhưng duyên anh. Là tên Lương Thú kia dọc đường đi dần dần thích người ta trước. Có lẽ là hắn thấy được mặt khác của Liễu Huyền An, nói không ngoa thì đây mới là thiên tài của Bạch Hạc sơn trang. Đúng là nhặt được mặt hàng quý hiếm chưa ai phát hiện rồi, vừa có tài vừa có sắc. Công tử đẹp tựa thiên tiên đi đâu ai cũng tưởng thần tiên giáng thế, quanh người bao bọc một lớp hào quang tiên nhân. Quả nhiên là người mà công chúa sống chết đòi gả. Lương Thú bên cạnh một người thú vị như thế nào có ý định bỏ qua, ngày ngày còn học theo tiểu tử ở biên ải kéo tóc chọc tiểu cô nương nhà bên, hắn cũng kéo sợi dây buộc tóc người ta.. Nhân viên thấy sếp trẻ trâu như thế thì cảm thán không thôi vẻ mặt xen chút khinh thường. Nhưng nhân viên tướng quân được cái tận tâm giúp sếp, đến bộ chăn gối người ta ném đi cũng nhặt về cho sếp đỡ nhớ mong, quan trọng là không ai được trạm vào đồ của phu nhân sếp. Còn dày công phân tích là người ta cũng thích sếp, suýt thì biến khéo thành vụng, may mà người ta cũng thích sếp mình. Liễu Huyền An cảm nhận được tình cảm của mình giành cho Lương Thú nhưng không dễ nhận ra. Lương thú lại là người duy nhất hiểu được vị tiên ba ngàn tám trăm tuổi này và vô số địa đạo của y. Cái hay của bộ truyện này là không chỉ tập chung vào tuyến tình cảm nhân vật mà phát triển nội dung có chút trinh thám, phá án, bài trừ tà giáo. Bằng trí tuệ của mình Liễu Huyền An đã giúp người khỏi ôn dịch, hỗ trợ Lương Thú qua bao cửa ải trông gai. Bằng tài cầm binh đánh trận của mình Lương Thú thành công dẹp loạn thù trong giặc ngoài, quét sạch tà giáo. Thành công ôm mỹ nhân về nhà. Cả nhà Liễu trang chủ không ngừng sốc với từng lá thư gửi về, thế quái nào thằng con lười nhác nhà mình lại yêu đương với vị vương gia có tiếng tàn bạo kia chứ. Liễu phu nhân mất ngủ muốn nói lại thôi, còn Liễu trang chủ thẫn thờ vặt chụi bộ râu bảo bối lúc nào không hay, còn vài sợi lưa thưa Liễu nhị công tử nhìn mà cảm khái cha mình lại tự làm khổ mình rồi. Nỗi lòng cha mẹ con cái nào biết, nhưng rồi cũng phải chấp nhận vị con rể này. Vị vương gia nào đó vờ bị thương nặng lấy cớ về nhà vợ dưỡng thương khiến hoàng thượng tức muốn hộc siro. Rồi không chịu cũng phải chịu thôi, nhắc nhở thằng em không biết điều kia vào nhà người ta tém tém lại và sớm ngày về kinh diện kiến. Đảm bảo không phí thời gian đọc đâu, tui chuẩn bị đọc lại lần hai đây vì nó hài theo cách riêng của mình á. Mời các bạn mượn đọc sách Đam mỹ Gió Lớn Có Chốn Về của tác giả Ngữ Tiếu Lan San. 

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Bạo Quân Độc Sủng - Diệp Vũ Sắc
Hắn tóm chặt vòng eo của nàng, nói lạnh lẽo, “Ngươi đã tự xưng là dâm phụ, trẫm sẽ để cho tất cả mọi người trong cung cùng thưởng thức, dìm hết tất mọi chuyện” *** Nàng là một giáo viên dạy múa giỏi, khi hôn mê, lại phát hiện ra chân tay mình không còn sức lực, toàn thân khô khát, một người đàn ông đang nằm trên người nàng bận rộn, càng bi ai hơn nữa là, trong ngoài cơ thể nàng đều như bốc lửa. Song thân bất do kỷ lại ôm lấy hắn, cũng không nhìn thấy dung mạo của người đàn ông này mà lại trầm luân trong bể hoan ái. Lúc tỉnh lại, cả người đều đau nhức, lại bị người ta quàng lên người tội dâm đãng, tư thông, rồi bị người ta đuổi ra khỏi nhà, lưu lạc thanh lâu. Vì bảo vệ mình và mẹ, nàng quyết định tự mình kiếm tiền sinh sống. Lại đem lầu Tiêu Tương trở thành nơi người ném tiền vào như nước, biểu diễn ca múa, giải trí tiêu khiển biến thành một câu lạc bộ đêm duy nhất nổi tiếng ở cổ đại. Nổi danh tên tuổi “Diệp Vũ Sắc”, danh tiếng nàng lan xa, trở thành một cô gái có phong thái thần bí nhất mà già trẻ ai ai cũng tranh đoạt. Nhưng theo nhau đến lại là một đám hoa đào, hữu tướng đương triều, Tấn vương tiêu sái, Sở Hoàng tàn nhẫn, còn có vô số đàn ông, hoa đào không đếm xuể, đều nảy sinh hứng thú nồng đậm với nàng. Không phải bị trói thì cũng chính là ngược, không phải quay cuồng trên giường rồng thì cũng là đại chiến ba trăm hiệp trên giường cẩm, đến phút cuối cùng, hoàng đế nào có khí phách đánh bại nổi yêu nghiệt chỉ có ở thế kỷ 21 này đây? *** Có lúc nhớ tới, Diệp Vũ cũng không tin nổi, thế mà đã ở bên Sở Minh Phong tới mười năm rồi. Mười năm nay, hắn chỉ có mình nàng, nàng chỉ có mình hắn, không có người thứ ba chen chân, thủy chung ân ái như trước. Có lúc cũng cãi nhau, có lúc cũng khó chịu, không thoải mái, nhưng tới đêm không phải nàng thỏa hiệp trước thì là hắn dỗ nàng, rồi lại hòa hảo như lúc ban đầu, như keo như sơn. Bởi vì, họ đã làm được việc thành khẩn thẳng thắn đối đãi, tín nhiệm lẫn nhau. Ánh sáng như nước, chảy qua đầu ngón tay, ánh sáng như gió, theo đầu ngón tay bay qua; thời gian qua mau, theo đầu ngón tay đi qua. Bất giác mười năm cứ vậy trôi qua. Diệp Vũ nghĩ ngợi, mười năm nay, họ như bóng với hình, còn mười năm tiếp theo thì sao? Còn có được ân ái như bây giờ không? Rất muốn tin tưởng định lực của hắn, song không kìm được lại suy nghĩ miên man. Tất cả đều rất hoàn mỹ, chỉ có một tiếc nuối: không thể sinh con cái cho hắn. ... Mời các bạn đón đọc Bạo Quân Độc Sủng của tác giả Diệp Vũ Sắc.
Tai Họa Tu Tiên Giới - Thứ Nộn Nha
Chủ nhân tòa cao ốc Thế kỷ Giản Nhược Trần đã xuyên việt rồi, võng cảnh Lạc phàm cũng đã xuyên việt rồi, hai người vừa cảm giác như mộng khi đứng trên đất dị giới, liền gặp đoạt xá. Cái thế giới này quá không hữu hảo rồi, đã không hữu hảo như vậy, là hơn tai họa tai họa chứ. Đây là một kẻ tai họa cùng tai họa đồng thời đi qua, đồng thời tai họa đại chúng, giúp nhau gây tai họa, xác nhận lời cổ nhân nói: Người tốt sống không lâu, tai họa sống ngàn năm. Đến a, tổn thương chứ, dù sao có rất nhiều thời gian. Ps: truyện khá hài hước, mới ra được vài chương thui, nhưng được đánh giá khá cao *** Cái này văn, chung quy không phải ta nguyên bản muốn viết, càng viết, liền càng thoát ly tu tiên phạm trù. Thật giống như ở 《 Tố Nữ tìm tiên 》 đã khuynh tẫn ta sở hữu ý tưởng, Tố Nữ lúc sau, ta lại vô pháp tu tiên. Vốn dĩ, là muốn viết Giản Nhược Trần cùng Lạc Phàm như thế nào đem một cái tu tiên thế giới cải tạo thành thế giới hiện đại, nhưng sau lại, ta phát hiện, ta đã không hiểu đến như thế nào tu tiên. Mà này một bệnh lúc sau, tuy rằng chỉ có ngắn ngủn như vậy mấy ngày, lại phát hiện, trong óc rỗng tuếch, cái gì đều không có. Rất xin lỗi người đọc, đặc biệt là vẫn luôn truy ta văn người đọc. Mấy ngày nay cũng vẫn luôn suy nghĩ ta văn, nhớ tới người đọc đã từng nói, võng văn hấp dẫn người đọc, liền ở chỗ một cái sảng tự, hiện thực đã như thế vất vả, hy vọng ở võng văn quên hiện thực vất vả. Mà ta gần nhất cũng thích xem ngọt văn. Cho nên, chỉ có thể nói xin lỗi. Kế hoạch, Mạc Tiểu Ngôn là cùng Phạm An Quý kết làm vợ chồng, Giản Nhược Trần cùng Lạc Phàm cuối cùng, ước chừng là có thể đi đến cùng nhau đi, còn hảo, nơi này không có viết quá nhiều người. Sẽ lại khai một quyển tân văn, nhưng tu tiên, dừng ở đây. Nhìn lại viết văn lịch trình, 《 sinh hoạt ở hắc ám thời đại 》 là tận thế văn, 《 nhiều bảo giai nhân 》 nghiêm khắc nói là đô thị dị năng, 《 Tố Nữ tìm tiên 》 là tu tiên văn, kỳ thật, ta thích bất đồng loại hình nếm thử, cho nên, tiếp theo bổn, ta muốn viết cái ngọt văn, không như vậy khắc sâu văn. Lại lần nữa cảm tạ ta các độc giả, bồi ta đi qua mấy năm nay. Cũng lại lần nữa nói tiếng xin lỗi, không có cho đại gia mang đến tốt tác phẩm. Cuối cùng, nói tiếng tái kiến.   Mời các bạn đón đọc Tai Họa Tu Tiên Giới của tác giả Thứ Nộn Nha.
Yêu Sâu Nặng: Đế Thiếu Âm Thầm Cưng Chiều Vợ - Bạo Mễ Hoa
Thêm một câu chuyện tình yêu sủng ngọt nam chính sủng nữ chính lên tận trời, cưng chiều vô pháp vô thiên, dùng mọi cách để cưới được nữ chính. Lời câu hồn đầy dụ dỗ: “Gả cho tôi, tôi giúp em đòi lại tất cả, để cho em được vui vẻ an nhàn!”. Cô bị chính những lời ấy mà quyết định kết hôn ngang nhiên trở thành thiếu phu nhân của Đế Quốc, kết quả cả ngày đều bị anh chèn ép đủ điều. Trong phòng tắm, nhìn thấy que thử thai hai vạch: “Tôi không muốn sinh khỉ con! Chết tiệt, anh phạm qui!” Anh nở nụ cười hài lòng: “Anh không sinh khỉ con, vậy nuôi một cái bánh bao chơi vui hơn!” Cô đập bàn gầm lên: “Không phải nói chỉ là kết hôn theo hợp đồng thôi sao...” Mắt phượng người đàn ông khép hờ: “Ừ thì hợp đồng cũng không làm trở ngại chúng ta thực hiện việc sinh sản của con người!” Anh là tổng giám đốc hàng tỷ, nắm trong tay một nữa mạch sống kinh tế của Đế Quốc, tin đồn anh là người cuồng bạo, ngang ngược, không gần nữ sắc nhưng anh lại cưng chiều cô sủng đến tận cùng làm người ta tức lộn ruột! Cô cầu cứu: Tin đồn khốn kiếp! Là giả!  Mời các bạn đón đọc Yêu Sâu Nặng: Đế Thiếu Âm Thầm Cưng Chiều Vợ của tác giả Bạo Mễ Hoa.
Thành Duy Lạc - Kiya
Có người nào đó đã nói, “Người không có tín ngưỡng là đáng sợ nhất”. Thứ tín ngưỡng này bao hàm niềm tin vào tương lai, vào ước mơ về những điều tốt đẹp, về hy vọng tồn tại. Một người mất đi hy vọng chẳng khác gì dã thú được cởi bỏ xiềng xích. Bản tính con người vốn là ích kỷ, tham lam, chỉ một giây bất cẩn cũng có thể bộc phát bất cứ lúc nào. Socrates đã từng nói: ”Ước muốn sâu xa nhất có thể mang tới thù hận đẫm máu nhất”. *** Trốn tránh chỉ là hành động của kẻ yếu đuối.   Tôi nằm trong bệnh viện của bố đã bảy tháng hai mươi mốt ngày.   Lúc đầu, người tới thăm tôi liên tiếp không ngừng. Hộ lý Tiểu Xuân hằng ngày giúp tôi nhận giỏ hoa quả, sau đó dùng trái cây trong giỏ chế biến thành các loại nước khác nhau. Nhưng mà cho tới bây giờ, ngoại trừ bố mẹ cũng chỉ có Yến Tử thỉnh thoảng mới vào thăm tôi.   Tiểu Xuân vẫn thường hỏi tôi: “Cô vốn không bị bệnh, lúc nào thì định về nhà?”.   Tôi không có cách nào trả lời cô ấy. Tôi có thể về nhà nào đây. Với cha mẹ mà nói, tôi là con gái đã lấy chồng, không phải là không thể về nhà, nhưng nếu về lại phải có lý do gì đó. Với Duy Lạc mà nói, tôi là người vợ thần kinh không bình thường, trở về rồi sau đó thì sao? Tôi vẫn không thể đối mặt với anh. ... Mời các bạn đón đọc Thành Duy Lạc của tác giả Kiya.