Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Con Gái Là Thế Đó (Ta Chính Là Một Cô Nương Như Thế)

VĂN ÁN   Có cha yêu thương, có mẹ bảo bọc, đệ đệ quần là áo lụa phải phòng trên.   Ba lần bị từ hôn nhưng lòng không hốt hoảng.   Quần áo diễm lệ, kim hoàng lương.    Có tiền có quyền, ai còn ngóng tìm trai?   Đây là câu chuyện của một cô gái xinh đẹp bị từ hôn ba lần cùng một chàng trai ngụy quân tử.   Cốt truyện nhẹ nhàng, văn phong thoải mái.   Bối cảnh: Cung đình hầu tước, oan gia hoan hỉ, ngọt ngào. *** Sẽ như nào nếu gái đẹp bị từ hôn ba lần và chàng quân tử vạn người mê lấy nhau? Ban Họa, cô quận chúa xinh đẹp, cha mẹ yêu thương, em trai hòa thuận, cơ mà đường tình duyên không được như ý. Ba lần hứa hôn, ba lần từ hôn. Cái danh khắc phu của nàng lan rộng khắp kinh thành, người cười chê “bình hoa có gì hay”, kẻ thủ thỉ “ăn chơi sa đọa thế ai mà dám cưới vào”. Sự đời đâu ai ngờ, chàng rể tài tuấn mà mọi nhà ước ao, quân tử trong quân tử được mọi người kính phục lại ngỏ lời cầu hôn với nàng. Trúc thủy mặc thanh cao phối với mẫu đơn diễm tục, xứng sao? Tôi cho là rất xứng. Ban Họa như một đóa mẫu đơn kiều diễm, nàng xinh đẹp, nàng thích cái đẹp, thích cái phù phiếm. Tôi cho rằng điều ấy rất thực, đơn giản vì phụ nữ hay con gái, ai mà chẳng thích đẹp, chẳng thích mình được người khác vây quanh khen ngợi. Nhưng ẩn sau vẻ ngoài ngạo nghễ, cao ngạo ấy, nàng lại là người rất thức thời, rất thiện lương. Nàng biết mình nên làm gì để được đế hậu yêu thích, nàng biết mình không cần quan tâm đến những lời gièm pha để bản thân được vui vẻ làm theo ý thích. Có lẽ, Ban Họa chính là hình tượng nữ hiệp trong tâm trí của tất cả mọi người, mạnh mẽ nhưng không ngang ngược, thoải mái nhưng không tùy tiện. Về Dung Hà, đó là một kẻ vô tình cũng rất hữu tình. Chàng lãnh đạm với tất cả mọi thứ, trừ Ban Họa. Ngược đời làm sao khi một quân tử lại ưa những thứ xinh đẹp phàm tục. Nhưng có hề chi, “Chỉ có nàng, dù thế gian có trở nên u ám thì nàng vẫn diễm lệ như tranh.” Là yêu, thì dù là như thế nào, chàng cũng sẽ yêu hết mình, đến mức ích kỷ “Ta muốn trong lòng nàng chỉ có một mình ta.” Tình yêu của chàng dành cho Ban Họa như dòng suối ấm, nhẹ nhàng nhưng nồng nàn. Dòng suối nhỏ không đủ nhấn chìm ta nhưng chính sự ôn nhu ấy khiến ta lưu luyến không quên. Tác phẩm này, mỗi nhân vật là một hoàn cảnh, một cá tính khác nhau. Như vợ chồng Ban gia, dù là quý tộc nhưng lại có một gia cảnh hiếm trong thời ấy, vợ là nhất, chồng không nạp thiếp. Hay Ban Hằng, một cậu em trai con nít nhưng lại rất thương chị. Đọc truyện mà nhiều khi ghen tị với gia đình Ban Họa lắm. Vì thời phong kiến, nhất là lại trong gia đình đế vương, mấy ai giữ được tấm chân tình mà không thay đổi, “dệt hoa trên gấm” sao bằng “đưa than sưởi ấm ngày tuyết rơi”. Hay như những nhân vật Tạ Khải Lâm, Thạch Phi Tiên, các nhân vật này đều đáng thương hơn là đáng trách. Bọn họ, dù muốn hay không, thì đều là những quân tốt trong bàn cờ quyền lực, nơi kẻ chiến thắng luôn là kẻ mạnh. Tạ Khải Lâm, nếu năm đó, chàng có thể kiên trì với quyết định của mình, không sợ lời gièm pha của người đời, thì đã không có một Dung Hà tài tuấn sánh đôi bên Ban Họa trí dũng. Âu cũng do duyên phận mỏng manh giữa chàng và Ban Họa! Vẫn như bao tác phẩm khác, văn phong của Nguyệt Hạ Điệp Ảnh vẫn mượt mà và cuốn hút. Có thể bạn không tin nhưng khi đọc bộ này có những phân đoạn tôi đã khóc. Dù giọng văn và tình huống truyện khá hài hước nhưng điều làm tôi thổn thức lại là những mối quan hệ giữa người với người trong chốn vương quyền, bạc bẽo đến rợn người. Số phận của người dân khi đất nước loạn lạc, “một tướng công thành vạn cốt khô”*, như những con kiến mặc cho kẻ đứng trên cao chà đạp. Nếu bạn đang tìm một tác phẩm ngọt ngào nhưng vẫn ý nghĩa thì tin tôi đi, bộ truyện này không làm bạn thất vọng đâu! Một tác phẩm đáng cho ta bỏ thời gian ra đọc và suy nghĩ! *** Ban Họa là cô gái nổi tiếng nhất cũng như tai tiếng nhất kinh thành. Ban Họa xinh đẹp, gia đình hạnh phúc, được đế hậu yêu mến. Chỉ có con đường tình duyên là trắc trở, 3 lần bị từ hôn, 1 người thì chết trẻ, một người theo gái phong lưu mà từ hôn với nàng. Ban Họa bị cả kinh thành chê cười, mang tiếng khắc phu. Ban Họa là một nữ chính rất đặc biệt. Ban Họa biết mình đẹp, nàng thích cái đẹp, thích những thứ nổi bật, phù phiếm, việc nàng thích làm là ăn món ngon nhất, mặc phải đẹp đẽ hoa lệ, mỗi lần bước chân ra khỏi cửa đều khoe khoang quần áo đồ trang sức của mình. Em trai Ban Họa còn bảo rằng chẳng ai giống nàng, toàn mang quần áo diễm lệ diêm dúa. Ban Họa đáp lại rằng: "Tỷ ăn mặc xinh đẹp thì làm sao, vì tỷ đẹp mà." Ban Họa thẳng tính, có gì nói nấy, yêu ghét rõ ràng, có oán trả oán, có ân thì sẽ không bao giờ quên. Ban Họa chưa bao giờ nói vòng vo, chỉ cần có người nói xa nói gần giễu cợt nàng, ngay lập tức nàng sẽ không lưu tình đáp trả lại, hơn nữa còn đâm vào nỗi đau nhất của họ, cũng chẳng thèm đến chuyện phải tỏ vẻ thanh tao hay quý tộc.  Ban Họa như vậy, cả kinh thành đều bảo Ban Họa là bình hoa, không có não, ít ai biết rằng bên trong Ban Họa là một trái tim đầy tình thương. Nàng trọng tình trọng nghĩa, yêu quý người nhà, bảo vệ kẻ yếu. Một Ban Họa sẵn sàng coi thường uy quyền để đòi lại công đạo cho người nhà, một Ban Họa sẵn lòng đưa túi sưởi cho một tiểu thái giám nhỏ nhoi, một Ban Họa giúp đỡ đôi mẹ con tha hương tìm chỗ chữa bệnh... Ban Họa như vậy, ai ghét thì ghét, chứ tui thì tui thích dữ lắm.  Về nam chính Dung Hà, Dung Hà được mệnh danh là nam tử tuấn tú nhất kinh thành, được giới nhân sĩ ngưỡng mộ là quân tử chính trực. Nhưng chính Dung Hà từng bảo: "Tôi không phải quân tử, tôi cũng có dã tâm của mình." Cả cuộc đời Dung Hà mưu tính khắp nơi, tính kế từng bước, tất cả mọi người đều phân làm 2 loại: hữu dụng và vô dụng. Chỉ riêng Ban Họa và người nhà của nàng là ngoại lệ. Dung Hà cũng không ngờ rằng, cô nương tai tiếng nhất kinh thành này sẽ có một ngày trở thành người thân duy nhất, cũng là điểm yếu chí mạng của mình. "Họa Họa, em đừng gạt tôi, người được tôi lưu tâm đến trong kiếp này rất ít, còn người trong tim tôi lại chỉ có mình em, nếu em gạt tôi, chẳng khác nào trái tim tôi bị mất."  Dung Hà cũng không biết vì sao mình yêu Họa Họa đến vậy, có lẽ từ lần chàng thấy nàng oai nghi cưỡi ngựa, cầm roi quất vào Thám Hoa đã từng phụ bạc nàng, hay từ lần đầu tiên gặp nàng, nàng nở nụ cười, đôi mắt cong cong, hay từ lần nàng mặt mũi lấm lem, cùng với đệ đệ chơi trò cất giấu kho báu sau núi... Khi phụ tá thân cận phản đối Ban Họa, cho rằng nàng không phù hợp, chàng nói:" Phúc Nhạc quận chúa là người tôi cầu mong, mặc dù không thích hợp, cũng là tôi không thích hợp với cô ấy, không liên quan gì đến cô ấy." Yêu đến nỗi :"Chỉ cần có nàng, toàn bộ thế gian đều trở nên u ám, chỉ có nàng diễm lệ như bức tranh." Yêu đến nỗi, tự tay thắt lưng cho nàng, vẽ mi cho nàng, khom lưng nâng tà váy cho nàng. Yêu đến nỗi, Ban Họa là tay, là chân, là mạng sống của Dung Hà.  Vài trích đoạn nhỏ: Ban Họa hậm hực nói: "Nếu tôi là heo thì huynh là cái gì?" "Tôi sẽ là một con heo trung thành luôn bám theo em." --- Dung Hà nắm bàn tay nàng lại, giọng nói hơi khàn khàn:" Họa Họa, tôi là một thằng đàn ông." Ban Hoa: Là đàn ông thì có gì tài giỏi? Tôi cũng là một cô gái đấy. Nhìn thấy vẻ mặt ngây thơ của nàng, cuối cùng Dung Hà cũng không thể nhịn được nữa, cúi đầu nhẹ hôn lên môi nàng, sau đó vội vã lui về phía sau một bước, xoay người bước một mạch ra ngoài. --- Dung Hà xòe nhẹ bàn tay ra, nhẹ nhàng che trước mắt của nàng, thanh âm trầm trầm, "Ánh mắt của Họa Họa thật đẹp." "Nói mắt tôi đẹp liền che mắt tôi đi." Ban Họa nắm cổ tay của hắn, lôi tay kéo hắn lại gần nói, "Huynh đang ganh tỵ vì mắt tôi đẹp hơn huynh ư?" Dung Hà bật cười:" Mắt Họa Họa quá đẹp, tôi không nỡ để người khác nhìn thấy." ---  Ngoài tình cảm nam nữ chính ra, Con gái là thế đó cũng nổi bật không kém tình cảm gia đình của Họa Họa. Thật sự ấy, cái gia đình này đáng yêu quá thế. Một gia đình ngay cả hiện đại còn đáng ngưỡng mộ, nói chi đến cổ đại. Một gia đình yêu thương đùm bọc lẫn nhau. Châm ngôn người Ban gia là kiểu: Không biết đúng hay sai, chỉ cần đụng đến người nhà của tôi, là có chuyện liền. Ban gia yêu thương con gái có tiếng khắp cả kinh thành. Khi Ban Họa bị con trai nhà Trung Bình Bá từ hôn để bỏ trốn cùng người khác, thì Ban gia kéo cả nhà đến làm loạn, đập tanh bành phủ Trung Bình Bá, ngay cả cái cổng chính cũng bị phá nát. Khi Ban Họa thành hôn, người ta nói con gái gả đi như bát nước hắt đi, chẳng đáng để coi trọng, còn Ban gia thì lôi hết tất tần tật gia sản, làm đồ cưới cho con gái, ngày con gái đại hôn, Ban Hoài, Ban Hằng, một cha, một em trai, hai đấng nam chi, vậy mà đứng khóc huhu vì con gái gả đi.  Đọc Con gái là thế đó, còn thương xót cho những số phận coi người trong thời phong kiến. Là một Thạch Tấn mang trên vai cả một gia tộc, nên đành chôn sâu tình cảm của mình đối với một người con gái. Là những số phận nữ nhi sinh ra là để hi sinh cho gia tộc. Là những con người thấp cổ bé họng phải làm quân cờ cho những kẻ lộng quyền ...  Văn phong của Nguyệt Hạ Điệp Ảnh nhẹ nhàng, tưng tửng, phần đầu truyện đọc buồn cười, cười sái hàm :v phần sau truyện thì sâu sắc hơn. Một cuốn truyện hay là một cuốn truyện làm người đọc vui với nó, buồn với nó, suy nghĩ về nó. Con gái là thế đó là một truyện như vậy. Đọc xong bộ này, thiệt sự là mình cũng suy nghĩ nhiều lắm, cũng muốn viết ra nhiều thứ, mà văn có hạn, viết chẳng được bao nhiêu ???? Về bản edit, cá nhân mình, mình thật sự rất thích bản edit của nhà kaffesua, cách xưng hô, cách dùng từ đều được edit theo hướng hiện đại hóa, nên rất lạ, cũng không nhàm chán quy tắc theo cổ đại, đọc rất vui, edit cũng rất mượt. *** Hoàng cung ở thời khắc nào đó thì rất lớn, nhưng cũng có thời khắc lại trở nên chật hẹp. Buổi chiều Ban Họa vì uống quá nhiều nước trà, cho nên nàng phải đi ra phía sau điện để giải quyết vấn đề cá nhân. Mới đi được một đoạn thì tình cờ gặp được Dung Hà. Nàng thuận miệng nói, “Dung Bá Gia, ngài cũng ra ngoài tiểu tiện à?”   Lời nói vừa thốt ra khỏi miệng, Ban Họa liền nhận ra đầu óc mình bị úng nước rồi, tự nhiên hỏi một câu khiến cả hai đều bối rối.   “Đúng vậy, thật trùng hợp.” Dung Hà khẽ cười, tựa như Ban Họa vừa mới nói “hôm nay trời đẹp thật” vậy, “Bên kia đang biểu diễn tạp kỹ, quận chúa không có hứng thú sao?”   “Trong nhà có nuôi mấy người chuyên làm tạp kỹ, thấy nhiều rồi nên cũng không còn hứng thú nữa.” Ban Họa thấy Dung Hà vẫn tỏ ra tự nhiên cho nên cảm giác lúng túng vừa nãy cũng nhanh chóng biến mất, “Vốn dĩ cũng muốn tham gia, nhưng không ngờ bầu không khí hôm nay lại rơi vào tình huống ngượng ngập đến mức thế này.”   Kể từ giây phút Vương tử nước phụ thuộc kia lên tiếng cầu hôn, bầu không khí bên phía nữ quyến đều căng thẳng thiếu tự nhiên, nhất là Thạch Phi Tiên, gương mặt nàng ta lạnh đến mức như trời đổ tuyết. Mặc dù Ban Họa không thích Thạch Phi Tiên, thế nhưng vị vương tử kia quả thực không xứng với giai nhân này, cũng khó trách sắc mặt của người Thạch gia lại khó coi như thế.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Thời Gian Đem Gừng Nấu Thành Đường
Sắp tới kỳ thi quan trọng nhất trong hành trình cắp sách tới trường, ban giám hiệu quan tâm đến học sinh nên đã tạo lập ra một danh sách. Danh sách mang tên “Một kèm một” hay có thể hiểu đại khái là đôi bạn cùng tiến, người nọ bù ưu điểm của mình vào thiếu sót của người kia. Ví dụ như cứ một người Văn, Hoá kém thì sẽ ghép cùng một người yếu Sinh, Lý.  Vậy nên một học sinh giỏi toàn diện như Đường Tiểu Viện đây sẽ có trọng trách cao cả là bắt cặp với một người học hành môn nào cũng chẳng ra đâu vào đâu, đó là Khương Dịch.  Sự việc sẽ không có gì đáng nói nếu Khương đại thiếu không phải là một người có tiếng là “ma vương” trong trường, tinh thông 72 phép gây gổ đánh nhau. Nghe nói Khương Dịch rất thích đánh người, đặc biệt là những ai không nghe lời cậu.  Đường Tiểu Viện từng rất đắc chí vì thành tích của mình đứng đầu khối, nhưng bây giờ lại ai oán không thôi, đúng là không có niềm vui nào là mãi mãi. Từ ngày danh sách được công bố, chuyện Đường Tiểu Viện làm nhiều nhất chính là thời thời khắc khắc cầu nguyện Khương đại thiếu đừng để ý tới một con người mờ nhạt là cô đây. Thế nhưng bầu trời bao la rộng lớn, Thiên đế ở trên cao nào có thể nghe thấy tâm tư nhỏ của cô. Chỉ một vài ngày sau đó, ai nấy trong trường đều biết Đường Tiểu Viện là chân chạy vặt đắc lực của Khương Dịch, đích xác là phiên bản đời thực mô phỏng chuẩn đét đến từng cen-ti-mét Goo Jun Pyo và Geum Jan Di. Những người nông dân bị áp bức chỉ chờ thời giải phóng, Đường Tiểu Viện đếm lịch từng ngày chờ kỳ thi đại học trọng đại để thoát khỏi ách trị vì bóc lột của Khương đại thiếu. Vào ngày công bố kết quả thi, bảng vàng nêu tên Khương Dịch trúng tuyển vào ngôi trường trọng điểm, ngôi trường mà “đáng lẽ Đường Tiểu Dịch cũng vào học”.  Ngay từ đầu, cô luôn cảm thấy Khương Dịch giả heo ăn thịt hổ, che giấu thực lực thật, may mà trước đó khi cậu hỏi về ngôi trường cô mong muốn, Đường Tiểu Viện nhanh trí khai khống để nói dối rồi lập tức thay đổi nguyện vọng ban đầu. … Khương Dịch là một người trong ngoài bất nhất, vẻ ngoài lạnh lùng, ánh mắt sắc bén có thể khiến người đối diện sợ đến mức đóng băng, nhưng có lẽ nội tâm của cậu hoàn toàn trái ngược. Ngày có danh sách đỗ đại học, Khương đại thiếu mới biết mình bị Đường Tiểu Dịch lừa, cậu vừa tức giận cũng vừa cảm thấy mình quá chủ quan, hóa ra con thỏ nóng nảy cũng biết cắn lại, huống chi cô còn là một người.  Lưới trời lồng lộng tuy thưa mà khó thoát, Đường Tiểu Viện có chạy nhanh đến mấy cũng vẫn bị Khương Dịch đuổi kịp và chặn đầu bằng một… túi gừng (chữ Khương trong Khương Dịch có nghĩa là gừng). Khương đại thiếu đã phải dày công đợi kỳ thi đại học của năm sau để thi lại vào trường của cô đang theo học. Một năm nghe có vẻ là một khoảng thời gian dài, nhưng so với quãng đời còn lại có thể ở bên Đường Tiểu Viện, Khương Dịch ắt hẳn đã cân nhắc hơn thua.  Sau một năm mới được gặp lại Đường Tiểu Viện, bao nhiêu lời trách cứ đã luyện tập không biết bao nhiêu lần trong đầu nhưng cớ sao khi đứng đối diện nhau vẫn chẳng thể nói thành lời. Khương Dịch muốn dùng chiêu thức mưa dầm thấm lâu, để cô ngốc này cảm nhận được nhịp tim cậu luôn loạn nhịp khi ở bên cô. Thế nhưng cậu chợt nhận ra vẫn còn có những vệ tinh không sợ chết mà ám chỉ muốn phát triển tình cảm với Đường Tiểu Viện.   Vậy nên một đêm trăng thanh gió mát nọ, Khương đại thiếu quyết định đánh nhanh thắng nhanh. “Khuyên cậu một câu, đừng chống cự vô ích.” “Cuối cùng thì cậu định làm gì?” “Hôn cậu!” -------------------- Trước khi tìm đọc “Thời gian đem gừng nấu thành đường”, mình biết đến Trùng Tiểu Biển qua những tác phẩm như “Du đồng nở hoa”, “Mọi người đều nói ta biến thái”, và nhìn chung đến bộ truyện này cũng không có gì quá mức phải chê trách. Trùng Tiểu Biển luôn thể hiện rất tốt ở thể loại thanh xuân vườn trường, và sự hài hước toát lên trong từng câu chuyện rất tự nhiên mà không gượng ép.  Cả hai nhân vật chính đều dễ thương, tình cảm trong sáng đúng chất tình yêu hoa phượng ngây ngô. Duy nhất một điểm đáng tiếc trong truyện là tác giả không viết thêm một ngoại truyện dưới ngôi kể thứ nhất cho Khương Dịch để độc giả hiểu thêm phần nào nội tâm, cảm xúc của nam chính.  Bỏ qua phần cỏn con đó, trên hết đây vẫn là một tác phẩm đáng đọc để thư giãn giải trí, đặc biệt với những sĩ tử vừa trải qua kỳ thi đại học quốc gia. Ban đầu đọc bản edit đầu tiên trên diễn đàn, tuy đã quen đọc convert nhưng vẫn có những phần mình thấy khó hiểu. Càng suy nghĩ cho các bạn, nên mình đã tự tay edit lại “Thời gian đem gừng nấu thành đường” để những bạn chỉ nhai edit có thể đọc hiểu bộ truyện nhất =)). Tui thương các bạn vậy luôn đó, các bạn thương lại tui thì hãy thả tim và share bài review cũng như bộ truyện nhiệt tình nhé
Truyền Thuyết Phu Thê Vô Địch
Một ngày nọ, có một đôi vợ chồng... biến thân rồi. *** Từ xưa đến nay ông xã tôi luôn ghét trẻ con. Khi con gái của bạn tốt Dã Miêu đã học lớp năm, lúc đang nằm trên giường tôi vẫn phải kiên nhẫn thảo luận với anh ấy về vấn đề sinh hay không sinh. Bình thường anh ấy luôn cắn cắn vào xương quai của tôi, sau đó kiên định đeo bao cao su vào cho tiểu huynh đệ của mình, rồi điên cuồng chạy nước rút trên cơ thể tôi. Rồi tôi đột nhiên phát hiện, ở cái thời buổi hàng giả hoành hành này, bao cao su ông xã mua… Chất lượng cũng không tệ lắm. Đã năm năm kết hôn cùng nhau mà lúc nào tình trạng hôn nhân vẫn rất mỹ mãn. Trong tất cả các chị em tôi là người kết hôn muộn nhất, thậm chí đã có lần tôi nghĩ rằng sẽ tình nguyện gả cho một người đàn ông nào đó. Nhưng có một ngày túi quần của Thượng Đế bị thủng, làm rơi một cái ánh nắng rực rỡ xuống người tôi – đó chính là một người đàn ông. Mà người đàn ông này chẳng những có xe có nhà có đầu óc, mà quan trọng nhất là bất kể lúc nào tôi giật mình tỉnh giấc lúc đêm khuyu cũng có thể nhờ vào ánh trăng mỏng manh để nhìn thấy một khuôn mặt đẹp tới mức phải la hét cuồng loạn. (Quần Lót: cách ví von của chị thật...lãng mạn =] ông Trời ơi, sao ông lại mặc quần rách thế *gọi to* nhưng mà *lẩm bẩm* còn may không phải rách đũng, nếu không ổng tè vào đầu chị rồi đó =]) Tôi là người thi trượt đại học, trước lúc kết hôn đã rất bạo gan đi làm bằng giả, sau khi kết hôn thì được chồng thuê cho một cái cửa hàng nhỏ ở trung tâm văn hóa của thành phố, mở quán cà phê, sau đó chồng thuê một người mắt xanh có cái đầu dễ bốc hỏa làm điểm tâm sư phó*, sư phó này có một cái tên ngoại quốc rất thông dụng, John. (*đầu bếp chuyên làm món điểm tâm.) John không phải là kiểu người thích ở yên một chỗ. Bất cứ khi nào có hứng sẽ đeo balo lên vai bỏ đi, thường thì ba bốn ngày vẫn lặn mất tăm. Những lúc như này tôi sẽ an vị ngồi trên ghế, sau đó nếu có khách thì sẽ chỉ bán cà phê đen tinh khiết, không phải loại những người bình thường có thể tiếp nhận. Quanh trung tâm văn hóa có rất nhiều trường học. Giờ tan học chính là lúc náo nhiệt nhất, đặc biệt là lúc mùa hè. Thường thì từng tốp các em nhỏ tràn đầy sức thanh xuân đẩy cửa bước vào, hỏi ở đây có bán kem không. Khi đó tôi thường cảm thấy rất kì quặc. Tôi còn nhớ, ba mẹ tôi ly hôn vào kỳ nghỉ hè của năm tôi học cấp ba, sau đó họ ném tôi vào ký túc xá, mặc cho tôi tự mình xoay xở. Năm ấy tôi có đến mươi lăm cái lỗ tai, đeo trên người tổng cộng mười một cái khuyên đinh* và bốn cái khuyên vòng, còn cắt tóc theo phong cách PUNK**, nhuộm màu đỏ tím, trốn học với đánh nhau đủ kiểu, hoàn toàn không để tâm đến chuyện học hành. (*thường khi nhắc đến khuyên đinh tớ nghĩ đến hai loại. Nhưng nói tóm lại để mô tả thì có hình ở cuối bài đấy ạ. **Punk rock, giống kiểu của Avril hoặc Pink :”>)   Mời các bạn đón đọc Truyền Thuyết Phu Thê Vô Địch của tác giả Trùng Tiểu Biển.
Chỉ Mình Boss Yêu Em
Truyện ngắn Chỉ Mình Boss Yêu Em dễ thương, ngọt, cứ tưởng là tiểu bạch thật ai ngờ không phải, Uyển Đình rất có cá tính luôn, khi bị nam chính Đổng Ngôn hôn, định quy tắc ngầm, bạn quyết định viết đơn từ chức, khi được Ngôn Ngôn “tỏ tình”, bạn không đồng ý vì nhầm Ngôn Ngôn đã có bạn gái. Đồng Ngôn ban đầu làm cao, giả bộ này nọ, đến chương cuối thì chính thức sụp đổ hình tượng, mình đoán tương lai anh là thê nô chính hiệu. *** “Cô! Lại đây!” “Sao?” Minna đặt một bộ nội y báo vằn vào tay Hướng Uyển Đình, nói lớn tiếng: “Hướng Uyển Đình, kết thúc kì thử việc, có thể ở lại công ty hay ra đi tùy vào biểu hiện của cô hôm nay đấy”. “Chuyện này là sao…?” Người nào đó nhìn mấy mảnh vải nội y trong tay thì hoang mang hỏi lại. “Lộ Tây bị tiêu chảy, giờ đang thiếu người mẫu, cô đi thay đi”. Hướng Uyển Đình, nữ, là nhà thiết kế nội y, vừa tốt nghiệp đại học, hiện đang trong giai đoạn thử việc. Một phút trước cô còn làm việc sau hậu trường, vận chuyển các đạo cụ sân khấu. Giờ đột nhiên nghe nhà thiết kế lão làng Minna nói vậy, đầu óc vốn không tính là lanh lẹ lập tức bước vào giai đoạn đình trệ. Một lúc lâu sau cô mới đứt quãng nói: “Cô nói… muốn tôi mặc cái này…. lên sân khấu?”   Mời các bạn đón đọc Chỉ Mình Boss Yêu Em của tác giả Người rơm Aden.
Mê Muội Vì Em
Quan An Tĩnh chỉ là một cô sinh viên năm ba lớp điện tử bình thường, ngoài thành tích học tập có chút khá giỏi thì mọi thứ đều không có gì nổi bật. Cuộc sống của cô đáng lẽ cũng sẽ như chính cái tên của cô mà “an tĩnh” sống qua ngày, nếu không có cái topic dấy lên nghi án gian tình giữa cô và nam thần của trường – Nghiêm Dịch.  Nghiêm Dịch trên cô một khóa, học lớp vật lý. Tuyệt đối là nam thần trong lòng rất nhiều nữ sinh trong trường. Nhưng mà oan uổng cho bé ngoan An Tĩnh của chúng ta quá, chỉ vì một lần tình cờ ở thư viện cho nam thân mượn bút mà bị người ta chụp lén, tung lên diễn đàn của trường mà cuộc sống của cô bắt đầu thay đổi.    Đứng trước một nam thần như vậy thì làm sao một người thường như Quan An Tĩnh không khỏi rung động cơ chứ. Tình cờ hoặc vô ý cả hai đôi lần tiếp xúc qua lại mà dần phát sinh tình cảm? Không lầm rồi! Từ chuyện mượn bút, lời đồn trên diễn đàn, rồi cái cớ giảng bài cho người ta hoàn toàn có mục đích cả đấy.  Mặc dù nam thân rất phúc hắc nhưng đôi khi cũng rất đáng thương vì nữ chính đúng chất là đầu gỗ trong truyện tình cảm í mà.  Chuyện tình của 2 bạn này có nhiều tình tiết cực kỳ dễ thương luôn. Ví dụ như ban đầu nữ chính hiểu lầm, tưởng nam chính có ý muốn giới thiệu đàn em của mình cho cô, thế là An Tĩnh “ hiểu lòng người “ mới nói khéo nhắc nhở, kết quả là bạn đàn em nào đó bị Nghiêm Dịch chỉnh cho lên bờ xuống ruộng luôn. Rồi khi bị bệnh, còn giả vờ nhắn nhầm tin qua số cô chỉ vì muốn cô mua cháo qua thăm mình… Túm váy là bạn nam chính cũng đau lòng, đau bao tử lắm mới có thể tóm được nữ chính vào tay. Tình tiết nam phụ/ nữ phụ thích nữ chính/ nam chính cũng có, nhưng không quá kịch tính, cũng có hiểu lầm nhưng không làm quá lên khiến người ta quằn quại, vì thứ nhất: nam chính Nghiêm Dịch tính tình thẳng thắng, rõ ràng, không lằng nhằng, và nữ chính Quan An Tĩnh mặc dù tính tình hơi nhút nhát, cũng có chút chậm chạp trong chuyện tình cảm, nhưng yêu ghét đều từ chối thẳng thừng, đó cũng là điều làm mình thích cặp đôi này.  Truyện vui, nhẹ nhàng, sủng và ngọt thì miễn bàn luôn. Một bộ truyện đúng chất thanh xuân vườn trường khá gần gũi. Đảm bảo khi đọc truyện này bạn sẽ không ít lần bắt gặp chính thanh xuân cũng như những hình ảnh, tình huống về tình cảm đầu đời của chính mình trong đó. Spoil một đoạn nhỏ dễ thương nhé ^^ “Nghiêm Dịch chầm chậm nói ra quyết định của mình; quá khứ, tương lai, về anh, về cô, về bọn họ. Từng bước một, nói hết ra những suy nghĩ về tương lai của mình.   -Cho nên, anh đã sớm có quyết định?_ Cuối cùng, Quan An Tĩnh hỏi:  -Nếu như em vẫn không chịu mở miệng giữ anh lại thì sao? -Vậy anh đi, sau đó dùng hộ chiếu F2 lãnh em sang Mỹ. -F2 là gì? Nghiêm Dịch: “Visa vợ chồng.” Quan An Tĩnh: “…”  ------------ Review by Pisà - fb/ReviewNgonTinh0105 *** Chào mọi người! Tôi chính là Quan An Tĩnh. Về nội dung mà bài viết này đề cập, tôi muốn nói rõ hai chuyện: Thứ nhất, nội dung của bài viết sai sự thực nghiêm trọng! Tôi không quen đàn anh Nghiêm Dịch, lại càng không phải bạn gái của anh ấy. Thứ hai, xin mọi người đừng làm thịt tôi nữa. Cám ơn! Một buổi tối giữa hè, Quan An Tĩnh ngồi trong căn phòng nhỏ xíu của mình tức tối gõ phím viết mấy câu trên. Sau khi đọc lướt qua một lần rồi ở khung trả lời thêm bốn chữ “trịnh trọng nói rõ” thì chẳng chút do dự click vào nút “trả lời”, bài viết được đăng sau 0.1 giây. Đại công cáo thành! Tuy trên trán vẫn còn bịn rịn một lớp mồ hôi mỏng nhưng cả thể xác lẫn tinh thần đều bắt đầu thư giãn. Click vào “xem bài trả lời”, Quan An Tĩnh thấy bài viết của mình nằm yên ở lầu 660. Vừa rồi chỉ mới 1 page nhưng bây giờ đã 23 page… hết cách, danh tiếng của nam thần quá cao rồi! Quả nhiên chuyện gì dính tới Nghiêm Dịch đều sẽ trở thành tiêu điểm. Tắt trang web, đầu đuôi sự việc lại bắt đầu đảo quanh trong suy nghĩ. Quan An Tĩnh thấy rất bất đắc dĩ, nghĩ lại thì thấy nổi oan mà cô phải gánh trên lưng này quá kỳ diệu khó hiểu rồi! Lại nói, ngọn nguồn của cả sự việc cùng lắm chỉ là một lần mượn viết rất bình thường, nhưng có ai lại nghĩ một chuyện nhỏ như thế lại gây ầm ĩ như vậy trên diễn đàn của đại học F. Chỉ trách cô cho ai mượn thì mượn nhưng hết lần này lần khác lại cho hot boy đại nhân mượn… Chuyện này, phải ngược dòng thời gian đến cuối học kỳ trước tìm hiểu. Sau khi kết thúc đợt thi cuối năm, vì mua nhầm phiếu xe nên Quan An Tĩnh phải nán lại trường học mấy ngày. Lúc đó phần lớn sinh viên đã rời trường, chỉ còn lại sinh viên năm 3 được cho là cực khổ nhất còn ở lại trường cố gắng cho kỳ thi chuyên ngành. Vì vậy, trong lúc ở thư viện giết thời gian thì Quan An Tĩnh trùng hợp ngồi gần nam thần khoa Vật lý – Nghiêm Dịch học năm 3 đại học, trong một phòng tự học. Đương nhiên, ở chỗ đó vẫn còn những sinh viên khác chưa rời trường chứ không phải chỉ có riêng hai người bọn họ, bọn họ cùng lắm chỉ ngồi gần nhau mà thôi. Quan An Tĩnh ngày thường cũng không mấy nhiều chuyện, làm người cũng tương đối yên phận. Thế nhưng cô cũng biết đến cái tên Nghiêm Dịch này, dù sao hot boy của đại học F nổi tiếng gần xa, có biết bao cô gái đổ ngã với anh, nếu như ngay cả anh mà cô cũng không biết thì thực uổng cho sự thực là người ở đại học F. Có thể ngồi cách hai bàn đối mặt với anh đẹp trai cấp trường thế này, hơn nữa lại còn ngồi cả một ngày, thực cũng chẳng biết có bao nhiêu nữ sinh hâm mộ muốn chết đi được! Nhưng Quan An Tĩnh trái lại vẫn giữ bình tĩnh, trừ lúc đầu lén ca ngợi gương mặt như mộng ảo cùng dáng người mê hồn của Nghiêm Dịch ra thì cũng không mấy cảm xúc dâng trào lắm. Giống như trong tiềm thức đã nhận định rằng Nghiêm Dịch giống như những minh tinh trên tạp chí vậy, đẹp trai thì đẹp trai, hoàn mĩ thì hoàn mĩ, nhưng đều cách xa ngàn dặm. Chỉ có thể đứng ngắm từ xa chứ không thể khinh nhờn. Chỉ cần thưởng thức một lát thì được chứ mấy việc như tiếp cận thì chẳng hề xuất hiện trong từ điển của Quan An Tĩnh. Ôm suy nghĩ như vậy, Quan An Tĩnh lại đọc tiểu thuyết, lật tạp chí, làm chuyện mà cô nên làm. Ngồi như vậy bình an qua hai ngày nhưng ai ngờ tới ngày thứ ba đã xuất hiện một việc nhỏ xen vào — Ít nhất thì Quan An Tĩnh lúc ấy thấy việc đó chẳng có gì to tướng — không biết có phải hot boy đại nhân làm bại tập quá nhiều hay vì lí do gì khác mà đã dùng hết mực trong hai ngày. Vì vậy, rất tự nhiên, anh đã tìm đến Quan Tĩnh An cách anh gần nhất — mượn viết. Mời các bạn đón đọc Mê Muội Vì Em của tác giả Người rơm Aden.