Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Còn Không Phải Vì Em Đáng Yêu Sao

Văn án:   Trước ti vi, Lục Niệm Niệm nhìn trên màn hình, người đàn ông anh tuấn bị đông đảo phóng viên vây quanh, xì một tiếng phát ra tiếng cười.   Phóng viên hỏi anh ta: “Tống tiên sinh, nghe nói ngài nuôi dưỡng sinh viên đại học, hơn nữa còn hỗ trợ nhiều lần.”   Người đàn ông mặt mày lạnh lùng, không thích cau mày: “Cô ấy là vợ tôi, có gì không đúng.” Quần chúng kinh ngạc, như sấm nổ bên tai.   Người trước mặt bên ngoài nổi tiếng là kỹ sư thiết kế có tiếng lạnh lùng, sau khi về đến nhà, buộc tạp dề lên, động tác nấu ăn thành thạo.   Lục Niệm Niệm: “Em muốn ăn sườn xào chua ngọt.”   Tống Kim Triêu vẻ mặt hờ hững nhìn cô: “Hôn mũi có sườn xào chua ngọt, hôn môi có gà kung pao.”   Mãi đến khi người nào đó ném thìa, đem cô gái kiều diễm ôm vào trong ngực.   Sau khi ăn uống no đủ, Tống Kim Triêu còn chưa hết thèm liếm môi: “Vẫn là ăn em là ngon nhất.” *   Đầu tiên, trước khi đến với bài review, tớ xin cảnh báo là truyện không có cảnh như trong văn án, mà là nhiều cảnh khác còn ngọt hơn, ngọt cực kỳ :v   Nhưng, vâng, luôn luôn có một chữ nhưng, do nam chính mắc bệnh thần kinh nên có tính độc chiếm hơi cao, ghen tuông với tất cả sinh vật giới tính nam bên cạnh nữ chính. Tuy rằng cuối truyện tác giả cuối cùng cũng có tâm chữa lành căn bệnh giúp anh, nhưng quá trình trước đó cũng hết sức đau khổ, các bạn phải chuẩn bị sẵn tâm lí trước khi đọc nhé.   Nào, giờ thì vào đề chính, tớ xin phép được bắt đầu bài review.   Lục Niệm Niệm là một cô gái mạnh mẽ còn có chút hơi ngốc nghếch, chỉ biết dùng chân tay để nói chuyện. Ba Lục thường xuyên công tác xa nhà, hai ông bà Lục cũng phải bó tay với cô cháu gái nghịch ngợm của mình. Trèo tường, chọi gà chọc chó, phá làng phá xóm, cô nhóc Lục Niệm Niệm cùng với cậu bạn thanh mai trúc mã Trần Tương Xán của mình đã tung hoành bên nhau suốt những mùa hè dài... cho tới một năm nọ.   Đó là khi Lục Niệm Niệm lần đầu nhìn thấy Tống Kim Triêu. Cậu nhóc là người đẹp trai nhất trong số những người Lục Niệm Niệm từng thấy, còn đẹp hơn cả Trần Tương Xán. Vì vậy cô bé Niệm Niệm đang cầm gậy định "dạy dỗ" cho cậu một bài học đã bị "sắc dụ" mất sạch dũng khí, lập tức vứt chuyện đánh nhau ra sau đầu, bỏ rơi luôn người anh em chí cốt Trần Tương Xán. Cũng từ ngày hôm đó, Lục Niệm Niệm chỉ nghĩ đến một chuyện duy nhất, đó là làm thế nào mới tiếp cận được cậu nhóc đẹp trai nhà họ Tống đây.   Tống Kim Triêu tính tình kì lạ, không nói chuyện, lúc nào cũng lầm lầm lì lì giam mình trong phòng, lại còn yếu ớt, ra vào bệnh viện như cơm bữa. Nhưng điều đó chẳng hề làm Lục Niệm Niệm nản lòng chút nào. Cô nhóc năm ngày ba bữa lại chạy sang nhà họ Tống, quấn quít làm phiền Tống Kim Triêu. Dần dần, cố gắng "mài sắt" của cô cũng "thành kim", Tống Kim Triêu đã bắt đầu để ý đến cô một chút, không còn trưng ra cái vẻ mặt lạnh lùng nữa.   Hai người trong cuộc chầm chậm thích nhau, còn người ngoài cuộc lại sốt ruột không chịu được, đó chính là Trần Tương Xán - nam phụ của chúng ta.   Trần Tương Xán luôn thầm thích Lục Niệm Niệm mà cô nhóc ngốc ấy không hề biết, còn tránh mặt cậu để qua lại với Tống Kim Triêu. Trần Tương Xán thật sự tức giận, cậu dùng hết cách mong thanh mai của mình có thể quay đầu lại, nhưng tình cảm đâu phải cứ muốn mà có được.   Lục Niệm Niệm và Tống Kim Triêu là một đôi, còn cậu đã định sẵn phải thất bại ê chề. Đây cũng là một nhân vật nam khá đáng tiếc, đáng lẽ cậu có thể hạnh phúc hơn nhưng tác giả mẹ kế lại không muốn, vì vậy số phận của nam phụ mãi mãi là một ẩn số.   Trở lại với cặp đôi chính của chúng ta. Sau khi xác định quan hệ với nhau, cuộc sống của Tống Kim Triêu và Lục Niệm Niệm từ đó tràn ngập màu hường ngọt ngào. Cậu yêu chiều, quan tâm cô hết mực, dường như khó có người đàn ông nào có thể làm tốt hơn được nữa. Nhưng, vẫn là chữ nhưng này, gia tộc họ Tống lại không đơn giản chút nào.   Mẹ Tống Kim Triêu là tiểu thư nhà họ Thẩm, gả cho ba Tống nhưng hai người không có tình yêu, ông ta vẫn lén lút qua lại với tình cũ. Khi Kim Triêu còn bé bị bắt cóc, mẹ cậu vì quá lo lắng nên phát bệnh, thần kinh không ổn định. Gia đình họ Tống thì không thèm quan tâm đến Kim Triêu, bỏ mặc cậu lưu lạc hai năm ròng, còn bà Thẩm thì trở nên điên dại, trở về nhà họ Thẩm.   Hai năm bị bắt cóc và tra tấn khủng khiếp đã khiến Tống Kim Triêu vĩnh viễn không thể phát triển bình thường như những đứa trẻ khác. Cậu khép mình trong thế giới riêng, căm hận mọi người, cho đến khi gặp được Lục Niệm Niệm. Cô như ngọn lửa giữa đêm đông, sưởi ấm tâm hồn nguội lạnh của cậu, thắp sáng nó lên một lần nữa.   Có thể nói, Lục Niệm Niệm như ngọn cỏ cứu mạng cuối cùng của Tống Kim Triêu, nên cậu không thể nào buông bỏ cô được. Cậu tham lam giữ chặt lấy sự ấm áp của cô, căm ghét và lo sợ bất cứ khi nào có người định nhăm nhe cướp cô khỏi tay mình.   Tình yêu của Tống Kim Triêu vừa điên cuồng vừa đau khổ. Cậu phải giấu giếm tình trạng của mình với Lục Niệm Niệm, lại không thể kiểm soát nổi tâm trạng mình mỗi khi ở cạnh cô. Cũng chính vì sự độc chiếm ấy mà Tống Kim Triêu đã mắc sai lầm, làm tổn thương đến người con gái mà cậu yêu nhất trên đời.   Cuối cùng, Tống Kim Triêu đã chọn cách tạm rời xa cô, cho đến khi cậu có thể kiểm soát được bản thân. Nhưng cả hai người đều biết họ chỉ đang lừa mình dối người mà thôi. Tống Kim Triêu không thể ngăn cản tình yêu độc chiếm của mình, còn Lục Niệm Niệm nhớ cậu đến quay quắt, khi biết cậu đã chịu đựng đau đớn vì mình thì lại càng không thể buông bỏ. Hai người lại một lần nữa tái hợp và lần này là vĩnh viễn không chia lìa.   Nói vậy thôi nhưng thật ra đây là một câu chuyện cực kỳ sủng và ngọt, có ngược chỉ một xíu xíu khi nam chính mất kiểm soát thôi. Cả nam và nữ chính đều có những khuyết điểm riêng, anh thì quá điên cuồng, cô lại đầy cố chấp, nhưng cuối cùng hai người họ cũng tìm cách dung hòa được để sống hạnh phúc bên nhau.   Tình yêu của họ bắt đầu từ khi còn học cấp ba, trải qua những năm đại học yêu xa, cho đến khi cô lặn lội sang nước ngoài tìm cậu, còn cậu từ bỏ gia sản về nước để ở gần người mình thương. Đọc truyện mà cứ như có cả tấn cẩu lương trộn đường nhét vào miệng mình vậy, mà vẫn không kìm lòng được phải đọc tiếp. Vì vậy, nếu mn yêu thích thì hãy nhảy hố nha ^^ _______________   (*) Trích từ bản edit Review by #Huyên Tần - fb/ReviewNgonTinh0105 *** Bóng đêm trôi qua, tàn thuốc nhẹ nhàng rơi xuống sàn nhà. Đứng ở trước cửa sổ, chờ gió thổi bay mùi khói thuốc trên cơ thể, Tống Kim Triêu mới quay người, nhẹ nhàng bước vào phòng ngủ. Trong khi mơ màng, bụng dưới xuất hiện một cơn đau, Lục Niệm Niệm giãy dụa quấn chặt chăn, lông mày cau chặt. Người đứng phía sau dang tay ra, cẩn thận ôm cô vào lòng, tay đặt ở dưới bụng của cô và nhẹ nhàng xoa. Hơi ấm lòng bàn tay, thấm vào làn da mát mẻ và non mịn của cô gái, từng chút từng chút một tỏa ra hơi ấm thấm vào lòng của cô. Cơ thể cuộn tròn trong lòng người đàn ông như một cô mèo, sau đó cơn đau giảm dần, cô cảm thấy thoải mái hơn một chút, Lục Niệm Niệm theo bản năng, vô thức co rút vào người đàn ông hơn, đầu rúc vào trong ngực người đó. Ngay cả khi cô bất tỉnh, Lục Niệm Niệm vẫn không cưỡng lại sự tồn tại của anh, trong tiềm thức sự ỷ lại vào anh vẫn không thay đổi. Tống Kim Triêu coi cô như một đứa trẻ, nhẹ nhàng vỗ lưng cô cũng không có động tác gì thêm. Lặng lẽ nhìn cô một lúc, ngón tay cái đặt trên lông mày của cô. Trước đây anh hiếm khi thấy cô cau mày. Dường như mọi sự phiền nhiễu đều không thể làm phiền cô. Nhưng hiện tại thì khác, anh luôn thấy vẻ mặt cau có của cô. Tống Kim Triêu ngồi ôm cô ngủ, di động trên bàn vẫn đang đổ chuông, anh cầm điện thoại lên, 30 cuộc gọi nhỡ, 40 tin nhắn. Mặt không biểu cảm buông di động xuống, lần nữa ôm chặt người trong lòng. Đôi môi mỏng mềm mại của người đàn ông, nhẹ nhàng liếm cổ của cô gái, hơi thở mát lạnh nhẹ nhàng chạy trên làn da của cô, cuối cùng nụ hôn dừng trên đôi môi đỏ. Im lặng một lúc, Tống Kim Triêu thay Lục Niệm Niệm đắp chăn, nhẹ nhàng rời giường. Những ngày cuối thu không lạnh lắm nhưng Lục Niệm Niệm rất sợ lạnh, trước khi mùa đông đến, áo len đã được chuẩn bị từ sớm, luôn được Tống Kim Triêu nhắc chú ý giữ ấm. Điều hòa trong phòng được chỉnh tăng lên mấy độ, anh nhìn người đang ngủ trên giường, Tống Kim Triêu cũng không dừng lại, quay người bỏ đi. Khi Lục Niệm Niệm thức dậy, bụng không còn đau, thế mà vẫn là hoàn cảnh quen thuộc, khiến cô cảm thấy có sự thay đổi rất lớn. Cô cau mày, môi mím chặt, mắt dán chặt vào bức tranh trên tường. Đó là những chữ cô viết. Lúc còn trẻ, không biết gì đem nó tặng cho Tống Kim Triêu. Góc cuối của bức tranh có một con rùa. Đây là nhà của Tống Kim Triêu. Nhận ra điều này, tim của Lục Niệm không thể nào kiểm soát được đập liên hồi. Hôm qua người mang cô về là anh? Nhưng cô nhớ rõ, có người chạy tới ôm cô, người đó cao gầy, còn rất nhã nhặn, còn đeo kính. Tống Kim Triêu từ trước đến nay đều không đeo kính, tướng mạo dịu dàng nữ tính, không phải dạng nhã nhặn. Lục Niệm Niệm tự dưng thấy ủ rũ,trên người là bộ áo ngủ mới, đột nhiên nhớ ra điều gì, cô vén chăn nhìn xuống, tức khắc mặt liền chuyển sang màu đen. Áo ngủ là mới, ngay cả nội y cũng có người giúp cô thay. Trong đầu có một ý nghĩ thoáng qua, Lục Niệm Niệm như lò xo nhảy ra khỏi giường. Sau khi rời khỏi chăn, giày cũng không kịp mang vội vã chạy ra ngoài. Căn nhà rộng lớn vẫn như cũ vắng vẻ không có một ai. Mọi hy vọng trong tim vừa nhen nhóm liền bị dập tắt. Lục Niệm Niệm đi đến cửa, nhìn thấy đôi giày nam trên giá, nhìn một lúc lâu sau đó buông tiếng thở dài. Trên bàn có sữa và bánh mì. Lục Niệm Niệm đi qua bàn ăn, đi thẳng tới tủ lạnh lấy sữa chua. Rất lâu rồi chưa tới nơi này, mọi góc ngách đều sạch sẽ không tì vết. Mời các bạn đón đọc Còn Không Phải Vì Em Đáng Yêu Sao của tác giả Quân Tử A Phách.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Em Là Ngôi Sao Nào? - Thường Đông
Chơi game trong kí túc xá, Ninh Nhuế Tinh bị phạt, mặc áo ngủ, lúc mở cửa huýt sáo với chàng trai dẫn đầu đoàn kiểm tra vệ sinh trường học: “Anh trai đẹp trai quá, yêu đương không?” Sau này, Ninh Nhuế Tinh chỉ muốn đập chết bản thân mình lúc ấy, chẳng trách, người cô dây vào không phải ai khác, mà chính là hội trưởng hội học sinh luôn nghiêm túc kỉ luật mà cả trường đại học Bắc Hoa đều biết, Giang Dữ. Không biết có phải cô nhìn lầm hay không, mà cô luôn cảm thấy ánh mắt Giang Dữ nhìn mình cực kì không bình thường, tràn ngập tính chiếm hữu, như muốn ăn tươi nuốt sống cô vào bụng vậy. Thế nên gặp Giang Dữ trên đường, Ninh Nhuệ Tinh cũng muốn trốn đi. Rồi sau đó, Ninh Nhuệ Tinh bị ai đó chặn lại trong một góc, mặt như hoa đào, giọng nói yếu ớt: “Đàn anh, anh muốn làm gì?” Giang Dữ khẽ cười, nét mặt mang theo chiều chuộng: “Nhìn thấy tôi sao lại chạy? Chẳng phải muốn yêu đương sao?” Cả đời này Giang Dữ đều sống rất bình tĩnh tự chủ, chưa từng nghĩ một ngày sẽ gặp được cô gái mình thích, không thể lạnh lùng với cô, mà chỉ có tình cảm. Muốn đan mười ngón tay với cô, muốn ôm cô thật nồng thắm, muốn môi răng quấn quýt, muốn thân mật hơn nữa. Mời các bạn đón đọc Em Là Ngôi Sao Nào? của tác giả Thường Đông.
Tặng Cho Thẩm Hữu Bạch - Tiểu Bát Lão Gia
 Văn án: Thẩm Hữu Bạch là kiêu ngạo, mà Từ Phẩm Vũ là thuộc về anh. "Sex is one of the nine reasons for reincarnation. The other eight are unimportant" * (Tình dục là một trong chín lý do để tái sinh. Tám cái còn lại không quan trọng.) Xin chào mọi người, mùa hè thật sự đã đến rồi nhỉ, nhiệt độ cũng thiệt là cmn nóng bức quá đi, nhưng đảm bảo với các bạn độc giả, dù có nóng thế nào thì tuyệt đối cũng không thể "nóng" bằng câu chuyện mà tui sắp rì viu sau đây ???? Nếu đã từng có chút để ý đến cái biệt danh reviewer này của tui, có lẽ mọi người cũng đã biết rằng tui là một thành viên lâu năm của #team_mê_thịt. Tuy vậy, dù là fan cuồng thịt, nhưng tui cũng rất kén chọn đấy, yêu cầu của tui còn phải là thịt chất lượng cao, tức là H+ phải có chiều sâu, có nội dung, có diễn biến. Tựu chung là dù yêu thịt, nhưng tui thuộc dạng#mê_thịt_có_tiết_tháo (à, để biết rõ hơn về cái "tiết tháo" này của tui, các bạn có thể đọc lại bài review về thịt chất lượng ngon tui từng viết. Link đây ạ:https://m.facebook.com/hoinhieuchu/posts/2445161605803514 - Một phút dành cho tự quảng cáo ????). Đấy, thành ra đam mê sắc nhưng những truyện H+ tui đã đọc thật ra không quá nhiều. Nhất là trong cái thời buổi mà Cục Văn Hóa bên Trung Quốc đang siết chặt quản lý thì việc tìm được một cuốn truyện H+ hấp dẫn càng trở nên khó khăn và bất khả thi làm sao. May mắn thay, tui lại mới vừa đãi cát tìm vàng, mèo mù vớ cá rán gặp được một cuốn truyện siêu sắc đáp ứng tương đối đầy đủ những yêu cầu khắt khe đó của mình. Sau khi hồ hởi đọc xong trong một đêm và tốn kha khá khăn giấy lau máu mũi, tui quyết định không thể để bản thân phải ấm ức chịu "nóng" một mình được, "ăn một mình đau tức, làm một mình cực thân", nhất định tui phải vì cộng đồng mê sắc mà lan rộng, chia sẻ cho mọi người cùng biết cùng thưởng thức mới được ???? Ngày đầu tiên nhập học tại trường cấp 3 tư thục Đức Trí, học sinh nhập học muộn Từ Phẩm Vũ đã giúp đưa một bạn học nam bị sốt vào phòng y tế, cô cẩn thận hỏi han và an ủi người nọ mấy câu, sau đó vội vã rời đi đăng ký, đến mặt mũi cậu ấy thế nào cũng chẳng nhìn kĩ, chuyện này về sau cô đã nhanh chóng quên đi. Nhưng người nọ thì cực kì để trong lòng. Mùi hương của cô, giọng nói của cô đã khơi dậy trong anh bản năng chiếm hữu sâu thẳm nhất, trở thành chấp niệm nơi đáy lòng Thẩm Hữu Bạch anh. Trăm phương nghìn cách tìm kiếm thông tin, đến lúc biết được tên của cô, lại cũng đồng thời biết được cô đã có bạn trai. Cao ngạo như Thẩm Hữu Bạch, tất nhiên không cho phép bản thân đi cướp đoạt một bông hoa đã có chủ. Chỉ là, dục vọng một khi đã bị khơi dậy, sao dễ dàng ngủ yên? Nó chỉ tạm thời bị vùi nén sâu trong đáy lòng, như một ngọn núi lửa hung bạo luôn chực chờ dịp bùng phát mà thôi. Dầu vậy anh cũng lại không biết, Từ Phẩm Vũ, trong một lần bị ngã sây sát chân rồi tình cờ hội ngộ anh trong phòng y tế, giây phút anh cầm bông thấm cồn chấm lên đầu gối cô, giúp cô xử lý vết thương, thì trong lòng cô cũng bắt đầu nhen nhóm một khát khao mãnh liệt đối với anh, chính là mong muốn có được người con trai mà với cô như cánh chim thiên đường này. Một con chim thiên đường đẹp đẽ, rực rỡ không thuộc về trần thế bị Chúa trừng phạt giáng xuống nhân gian để đầu độc lòng của biết bao thiếu nữ. Nhưng anh lại là ai chứ, anh là Hội trưởng Hội học sinh trường, quyền lực, giàu có, đẹp trai, học giỏi bậc nhất, cao cao tại thượng, đám nữ sinh muốn quỳ dưới chân anh nhiều không đếm xuể; mà cô lại chỉ là một cô gái bình thường, gia thế tầm thường, khoảng cách giữa họ không phải chỉ là đoạn đường xa dằng dặc từ lớp K đến lớp A, mà chính là hai thế giới khác biệt nhau hoàn toàn. Thế nên, hai con người đó cứ lặng lẽ yêu thầm nhau, càng khao khát chờ mong lại càng không có được, càng không thể có được lại càng khăng khăng lưu luyến. *** Từ Phẩm Vũ chưa từng dám thẳng thắn với chính mình, vì sao phải chờ đợi. Nhưng lúc đứng trong phòng khách, nhìn thấy người kia, chỉ trong thoáng chốc mọi thứ đã trở nên rõ ràng. Chỉ bóng lưng mà thôi, nhưng Từ Phẩm Vũ dám chắc là anh. Cô phát hiện ra mình chưa từng quên đường nét của anh, trong lòng cô vẫn dán đầy thông báo tìm người. Bởi vì vẫn thích anh. Dù không cố thích anh nữa, nhưng lại giống như đi thẳng một mạch, chỉ nhắm mắt một cái cũng nghĩ tới anh. Dù cô đã tự tạo ra thói quen trả giá ngang bằng, nhưng chỉ cần anh xuất hiện, cô không cần báo đáp, chỉ muốn tặng tất cả cho anh. Cho nên, ngay lập tức cô lựa chọn né tránh anh. Tiếc là Từ Phẩm Vũ tự đánh giá cao khả năng trốn chạy của mình, cũng đánh giá thấp tình cảm của anh. So với nỗi mong nhớ xuất hiện lơ đãng của cô, thì từng nhịp thở của anh đều rừng rực khao khát. Từ Phẩm Vũ bước thật nhanh đến phòng rác, đổ tất cả rác rưởi vào bên trong thùng, đặt khay lên giá. Cô vừa đi về phía thang máy, vừa cầm tai nghe, gọi cho bộ phận dọn dẹp. Lúc ấn nút xuống của thang máy, cô loáng thoáng nghe thấy tiếng cửa mở, hoảng sợ, cô vội vàng quay đầu chạy về phía cầu thang thoát hiểm. Nhưng giày cao gót vừa gõ xuống bậc thang thì phía sau đã vang lên giọng nói làm cô sững người lại. “Từ Phẩm Vũ.” ... Mời các bạn đón đọc Tặng Cho Thẩm Hữu Bạch của tác giả Tiểu Bát Lão Gia.
Kẹo Kim Cương - Tô Tiền Tiền
Hai năm trước, Chu Khâm Nghiêu đến ngõ Cây Hòe, thuê một căn nhà ở đây. Hút loại thuốc mười tệ một bao, đi một chiếc xe máy cũ kĩ, không có hứng thú với cả tiền bạc và phụ nữ, sống không mưu cầu không dục vọng. Sau đó một cô gái kéo đàn Cello chuyển đến ngõ đối diện. Chu Khâm Nghiêu sống lại. Anh không chỉ có mưu cầu dục vọng, mà dục vọng còn không được thỏa mãn. Cả đám hotgirl đều cười nhạo Đường Du bị ma ám đi yêu một anh chàng nhà nghèo không rõ lai lịch, thậm chí còn vì anh mà trở mặt với người nhà. Đối mặt với những tin đồn ấy, Đường Du chỉ cười cho qua, chưa bao giờ giải thích. Sau này trong một buổi bán đấu giá đá quý ở Anh, lão đại kim cương Chu Khâm Nghiêu đã ra giá 5 trăm triệu tệ để mua viên kim cương màu hồng to bằng trứng bồ câu độc nhất vô nhị trên thế giới. Phóng viên hỏi anh sưu tập đá quý hay tặng người khác. Chu Khâm Nghiêu: “Để cầu hôn bé ngoan của tôi.” Ngày hôm sau, hastag#Ai_là_bé_ngoan_của_lão_đại_Chu# trở thành đề tài nóng hổi. Sau đó ở một buổi diễn tấu nào đó, mọi người đều phát hiện viên kim cương màu hồng đó xuất hiện trên ngón vô danh của nghệ sĩ Cello Đường Du. Dưới ánh đèn, kim cương tỏa ánh sáng rực rỡ, làm mọi người chói mắt. Đám hotgirl: ??? Cmn nghèo đấy à? Mời các bạn đón đọc Kẹo Kim Cương của tác giả Tô Tiền Tiền.
Anh Nhẹ Chút Có Được Không? - Mộc Điềm
Ba năm sau khi tốt nghiệp, Mạnh Vân bất ngờ trùng phùng với người yêu cũ Lục Dã tại bệnh viện. Mạnh Vân: "Anh nhẹ chút đi." Lục Dã cầm kính soi vòm họng, cười như không cười: "Nhẹ ở đâu cơ?" Học sinh của Mạnh Vân bị thương trong trường, cô đưa bạn nhỏ đó tới bệnh viện khám, tình cờ gặp ngay Lục Dã mặc áo blu trắng trong thang máy. Biểu cảm của Lục Dã vừa ngạc nhiên vừa mừng rỡ, nhìn trên dưới trái phải hết lượt bạn nhỏ: "Con anh?" Mạnh Vân vừa tức vừa gấp, đỏ bừng cả mặt lên: "Lục Dã anh bị điên à?" Lục Dã: Ôi, lời nói của phụ nữ, lừa đảo đến từng chữ. - Bác sĩ nha khoa siêu bựa x cô giáo mềm mại đáng yêu - Đô thị tình duyên, chung tình *** Hắn an an tĩnh tĩnh mà ngồi ở trên ghế, gắt gao mà nhấp môi, cấp Mạnh Vân gọi điện thoại. Chỉ vang lên một chút, Mạnh Vân liền bay nhanh mà tiếp lên. Nàng thanh âm nghe tới có chút hoảng loạn, “Lục Dã?” Lục Dã “Ân” một tiếng, hoãn thanh, “Vân vân, như thế nào lạp? Là lục mông lại nghịch ngợm gây sự sao?” Mạnh Vân thanh âm mang lên khóc nức nở, “Ngươi ở nơi nào nha? Khi nào có thể trở về a?” Lục Dã thật sâu mà thở dài, đứng lên, trong phòng hành lý cũng không cần, cầm di động liền đi ra ngoài, “Vân vân ngươi đừng khóc, ta lập tức liền đã trở lại.” Trên thực tế trở về nào có dễ dàng như vậy đâu. Tận thế tin tức vừa ra, toàn thế giới trong phạm vi đều đã xảy ra bãi công, bãi học, sở hữu sản nghiệp toàn tuyến kêu đình tình huống. ... Mời các bạn đón đọc Anh Nhẹ Chút Có Được Không? của tác giả Mộc Điềm.