Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Sau Khi Xuyên Thành Nữ Phụ Của Hai Quyển Tiểu Thuyết

Giang Độ Độ là một ngôi sao nhí hết thời, vì mắc bệnh nên có dáng vẻ vừa béo vừa xấu, hơn nữa, cô còn bị dự đoán sẽ không thể sống lâu hơn hai mươi lăm tuổi. Mọi người đều muốn cô cút khỏi giới giải trí. Hoạ vô đơn chí [*] nằm ở chỗ, bạn trai siêu sao mà cô yêu rất nhiều cũng đòi chia tay với cô. Đôi trai tài gái sắc mà người người trong giới khen ngợi ngày xưa, nháy mắt đã biến thành cô gái xấu xí lì lợm la liếm siêu sao không chịu buông tay. Một ngày nào đó, cô biết mình đã xuyên sách, hơn nữa, cô còn xuyên vào hai quyển tiểu thuyết. Ở quyển thứ nhất, cô là nữ phụ làm nền. Nữ chính có gia thế hiển hách, bố là đạo diễn danh tiếng lẫy lừng, mẹ là ca sĩ nổi danh, có anh bạn trai ảnh đế cưng chiều. Giang Độ Độ là sự tồn tại để so sánh lại mắc một căn bệnh lạ, trở nên vừa béo vừa xấu lại còn yểu mệnh; Quyển tiểu thuyết thứ hai, cô là nữ phụ ác độc bỗng trở nên xinh đẹp, chuyên môn đi hãm hại nữ chính ngốc bạch ngọt, cốt là để nữ chính thêm phần vẻ vang trên đường đến thành công. Ai ngờ đâu, sau lưng nữ chính lại cất giấu ông lớn, cô tìm đường chết quyến rũ ông lớn, cuối cùng phải gánh chịu hậu quả bị hủy dung xấu xí, điên điên khùng khùng đến chết. Tỉnh dậy sau một giấc ngủ, Giang Độ Độ khôi phục lại nhan sắc thời kỳ hoàng kim, và nhan sắc ấy đủ để gây chấn động toàn bộ giới giải trí ngày trước. Giang Độ Độ: … Dù sao thì cũng chết, tôi phải chết cho thật đẹp, thích làm gì thì làm. … Vì cá cược thua nên Chu Kiều Tùng đồng ý với người khác sẽ quay một bộ phim nghệ thuật, không ngờ rằng, cộng sự của anh lại là một cô nhóc vừa thành niên cách đây không lâu. Lần đầu tiên gặp mặt, cách một lớp kính cửa sổ xe, Chu Kiều Tùng đã biết cô nhóc này vừa xinh đẹp vừa như yêu tinh, dáng vẻ cô yếu ớt, yêu kiều chớp mắt trong làn mưa có thể khiến đàn ông cam tâm tình nguyện đào tim mình dâng lên cho cô. Chu Kiều Tùng cho rằng mình sẽ là ngoại lệ, nhưng rồi anh lại phát hiện, không thể mặc định lung tung được, bởi vì… Dẫu có đến muộn thì vả mặt vẫn sẽ đến. Chu Kiều Tùng: Thơm thật [**]. Cao Lượng: Nam chính là ảnh đế, có chênh lệch tuổi tác đó. ———— Chú thích: [*] Hoạ vô đơn chí: nghĩa là tai hoạ, những điều xui xẻo thường không đến một lần mà nó sẽ xảy ra liên tiếp. [**] “Chân hương định luật” 真香定律 *** Giang Độ Độ lại trở nên xinh đẹp. Cô dùng tình yêu đầy chân thành thời niên thiếu trao đổi với thần linh. … Lúc Tống Đắc Ý nhận được điện thoại của Giang Độ Độ thì không thể tưởng tượng nổi, mới mấy tháng trước Giang Độ Độ còn mang thân hình béo ú, ngũ quan biến dạng đến nỗi không thể nhìn ra dáng vẻ gì, thế mà, chỉ trong một đêm đã khôi phục lại vẻ đẹp kinh hãi thế tục như trước đây. Lo sợ và nghi hoặc trong lòng làm anh ta không dám đối diện với sự thật. Tống Đắc Ý không khỏi hoài nghi, hay mấy tháng nay Giang Độ Độ biến mất là để đi hút mỡ phẫu thuật thẩm mỹ. Nhưng rõ ràng vẫn là gương mặt ấy, không tăng không giảm, không nhìn ra dấu vết cứng đơ nào của việc động chạm dao kéo, vẫn là vẻ thanh xuân tự nhiên như vậy. Tống Đắc Ý nghĩ, có lẽ vì sự đối lập mấy tháng trước đó quá thảm thiết, cho nên anh ta mới hoa mắt rồi chăng? Nhưng câu hỏi lớn hơn lại nảy lên trong đầu, một người có thể gầy đi trong mấy tháng à? Hơn 180 cân [*] lận đấy, huống hồ chi, chính miệng bác sĩ của Giang Độ Độ đã nói là cô không còn thuốc nào cứu chữa được nữa, đời này chỉ có thể sống với dáng vẻ như quỷ kia. Sao chỉ có mấy tháng ngắn ngủi mà trông như không còn bị bệnh nữa vậy? [*] Hệ đơn vị đo Trung Quốc, 1 cân tương đương 0.5 kg, 180 cân tương đương với 90 kg. Giang Độ Độ sẽ không đi cúng tà thần gì đó chứ? Tống Đắc Ý giật mình một cái rồi thu lại suy nghĩ này, mặc kệ thế nào đi chăng nữa, bây giờ Giang Độ Độ đã ổn, vẫn nên trấn an cô trước rồi lại nói sau. “Độ Độ, vốn dĩ anh định thay em từ chối đạo diễn Hoàng, em cũng biết em…” Tống Đắc Ý xấu hổ gượng cười, giọng điệu lấy lòng, khác một trời một vực so với thái độ không kiên nhẫn ở lần gặp mặt trước: “Hơn nữa, tiêu chuẩn của bộ phim này cũng là một vấn đề.” Chuyện Hoàng Hiệp muốn quay phim mới sớm đã lan truyền khắp cả nước, tất cả diễn viên, ngôi sao của giới giải trí khi nghe tin đều lập tức hành động, liên hệ mạng lưới giao thiệp. Ai nấy đều muốn thò một chân vào để vớt được một nhân vật, trong đó, cạnh tranh tranh giành vai nữ chính diễn ra cực kỳ kịch liệt. Ai cũng biết phim của Hoàng Hiệp nâng đỡ sao nữ, không quan tâm bạn là ngôi sao nhỏ không có danh tiếng hay là người mới mới bước vào giới, có thể làm nữ diễn viên trong phim của Hoàng Hiệp, chắc chắn địa vị ở giới giải trí sẽ tăng cao, áp đảo một đám sao nữ mới nổi, Tống Đắc Ý cũng thèm nhỏ dãi. Nhưng từ sau khi truyền ra tin bộ phim vượt quá tiêu chuẩn phân loại cho phép có thể sẽ không được phép chiếu ở trong nước, nhóm sao nữ hạng một nhìn chằm chằm vào vai nữ chính cũng vơi cạn sự nhiệt tình. Trong lòng mọi người hiểu rõ mà chẳng ai nói ra, đề tài vượt mức tiêu chuẩn phân loại tới bao nhiêu mới không được chiếu trong nước đây? Chắc chắn nó sẽ dính đến mấy thứ nhạy cảm, mà bọn họ cần phải mạo hiểm đánh cược giữa bị cấm sóng và được leo lên trên à? Bản thân Hoàng Hiệp như ông lão không nóng vội, sau khi tống cổ mấy sao nữ do người ta tự đề cử thì không có động thái gì nữa. Tống Đắc Ý thật sự không ngờ rằng, vài ngày sau Hoàng Hiệp lại liên lạc với anh ta, dò hỏi Giang Độ Độ có dự tính diễn vai nữ chính “Mở mắt” hay không! Tống Đắc Ý kinh ngạc xong thì cẩn thận ngẫm nghĩ, Hoàng Hiệp luôn có yêu cầu rất cao. Cho dù quay phim cấp ba thì không phải ai cũng có thể tùy tiện mà diễn. Trước khi Giang Độ Độ xảy ra chuyện thì cô có biệt danh là “Cô bé được giới đạo diễn đợi lớn lên”, thế thì xem ra Hoàng Hiệp nhìn trúng cô cũng là điều hợp tình hợp lý. Đáng tiếc thay, Giang Độ Độ lại mắc bệnh, toàn bộ công việc bị đình chỉ. Công ty đang suy xét đến việc kết thúc hợp đồng với cô, chứ đừng nói đến phim mới của đạo diễn. Nhưng không ngờ rằng, quanh co luẩn quẩn một vòng, Hoàng Hiệp lại vượt qua anh ta và trực tiếp liên lạc với Giang Độ Độ, thân thể Giang Độ Độ thì đã khôi phục lại một cách ngoạn mục, còn nói muốn diễn vai nữ chính trong “Mở mắt”. Nhưng Tống Đắc Ý không thấy vui chút nào cả. Lúc này đây, Tống Đắc Ý đánh giá giá trị của Giang Độ Độ một lần nữa, sau khi đi đến kết luận Giang Độ Độ vẫn là cây rụng tiền thì anh ta bắt đầu “tính toán” thay cho Giang Độ Độ. Vấn đề anh ta suy xét cũng giống với những sao nữ bắt đầu nảy sinh ý định rút lui kia, có ai biết Giang Độ Độ quay “Mở mắt” xong có thể bị cấm sóng hay không đâu? Cho dù không bị cấm sóng, nhưng một khi bị dính vào danh tiếng “ngôi sao ướt át” thì sẽ vô duyên vô cớ thấp hơn người khác một cái đầu, thế thì chẳng lời lãi chỗ nào cả. Đáng tiếc thay, Giang Độ Độ không hiểu sự “dụng tâm dụng sức” của anh ta, bằng một cách chậm rãi mà kiên định, cô nói: “Anh Tống, em muốn diễn “Mở mắt”.” Tống Đắc Ý nhíu mày lại theo bản năng. Anh ta không hiểu quyết định của Giang Độ Độ, vừa khuyên nhủ vừa uy hiếp, nói: “Độ Độ, nhận diễn bộ phim này chắc chắn là mất nhiều hơn được. Trước mắt không nói tới vấn đề không thể chiếu trong nước, chúng ta chỉ nói đến việc bộ phim vượt quá tiêu chuẩn… tiêu chuẩn cho phép quá nhiều. Em chỉ mới hai mươi tuổi, con đường trong sáng không đi, chẳng lẽ muốn dựa vào “gợi cảm” để chiếm vị thế? Hơn nữa, về sau có thể bị cấm sóng hay không, có thể là nút chặn bịt kín con đường nghệ thuật phía sau hay không cũng là một vấn đề lớn. Em cần phải suy xét cho rõ ràng…” Tống Đắc Ý không thể trơ mắt nhìn cây rụng tiền hỏng ở trong tay mình được. Anh ta nói một tràng dài mà không thở gấp chút nào, tràn trề hy vọng trước việc Giang Độ Độ sẽ thay đổi quyết định. Giang Độ Độ: “…” Giang Độ Độ biết lời nói của Tống Đắc Ý không phải là không có lý. Nhưng cô không còn nhiều thời gian, dựa theo kết cục trong sách, cô sẽ không thể sống qua sinh nhật hai mươi lăm tuổi. Trước khi chết, Giang Độ Độ có một ước muốn vĩ đại – đạt được ảnh hậu một lần trong đời. Nhưng từ năm ngoái, sau khi ảnh chụp của cô bị lộ ra ngoài thì không còn ai tìm cô đóng phim nữa. Toàn bộ giới giải trí đều biết Giang Độ Độ đã bị “hủy dung”, gọi là hủy dung cũng không phải là nói quá. Cho dù chỉ là một người bình thường thì đột nhiên béo lên đến 180 cân, cuộc sống cũng sẽ thay đổi nhiều vô số kể, huống chi đây còn là một ngôi sao nữ? Mà, ai lại tìm một người có gương mặt sưng như đầu heo để chụp quảng cáo son môi chứ? Vào lúc cô muốn làm việc lại, vừa hay Hoàng Hiệp đưa kịch bản tới, giống như đưa than ngày tuyết, thậm chí là buồn ngủ gặp được gối đầu, cầu mà không được. Bởi vì phim mới của Hoàng Hiệp hướng về mục đích đoạt giải thưởng, điều này vừa khéo trùng với ý của Giang Độ Độ. Nếu cô diễn xuất sắc, chưa chắc là không thể có được một giải ảnh hậu. Cơ hội khó lòng có được như thế, sao Giang Độ Độ có thể chối từ đây? “Anh Tống, em đã đồng ý với đạo diễn Hoàng, ngày mai sẽ đi phỏng vấn.” Tống Đắc Ý: “…” Tóm lại, anh ta ở chỗ này nói đến nỗi miệng đắng lưỡi khô mà tất cả đều là vô nghĩa, sao anh ta lại quên cái đức hạnh xấu xa của Giang Độ Độ vậy nhỉ? Tống Đắc Ý thu vẻ hòa nhã lại, cái suy nghĩ muốn bóp ch3t Giang Độ Độ cho xong chuyện kể từ lần trước nói chuyện với Giang Độ Độ lại hiện lên trong đầu anh ta một lần nữa. Hai người tan rã trong không vui, thậm chí Tống Đắc Ý còn buông lời hung ác: “Giang Độ Độ, cô cho rằng cô là công chúa nhỏ Hách Ngữ của giới giải trí à? Có tư bản gì không mà cả ngày cứ tìm đường ch3t vậy hả? Tôi nói cho cô biết, công ty đang định kết thúc hợp đồng với cô đấy. Nếu về sau có xảy ra chuyện thì đừng đến tìm tôi nhờ xử lý giúp.” Sau khi Tống Đắc Ý rời đi, trong phòng lại tĩnh lặng. Giang Độ Độ thở dài buông mình lên sô pha, nghiêng đầu lè lưỡi trợn trắng mắt, giả chết. Hôm nay lại là một ngày của nữ phụ hết thời. Không sai! Giang Độ Độ là một nữ phụ tự thức tỉnh ý chí của mình. Mấy tháng trước là thời khắc đen tối nhất trong cuộc đời cô: hủy dung, thất tình, cộng thêm thất nghiệp, còn bị bác sĩ báo cho biết là cô không sống được bao lâu nữa. Ngay lúc Giang Độ Độ cùng đường cắt cổ tay tự vẫn, đương lúc mơ mơ màng màng, trong đầu cô đột nhiên vang lên một tiếng “ting” và tiếng người nói chuyện. Người kia nói một câu “Đáng tiếc”, ngay sau đó, có hai quyển sách từ từ lật mở ở trong đầu cô, lật từ đầu đến cuối. Trong sách có một nữ phụ cũng tên Giang Độ Độ. Dưới sự tò mò, Giang Độ Độ đọc cốt truyện về nữ phụ, càng đọc càng phát hiện ra, con mẹ nó, đây chính là bản thân cô mà! Trong nháy mắt, Giang Độ Độ nổi da gà khắp người. Hóa ra cô chỉ là nữ phụ trong một quyển sách, cả cuộc đời cô như một chữ “THẢM” viết hoa, tất cả đều là giả thiết mà tác giả đưa ra cho cô. Giang Độ Độ bắt đầu hoài nghi cuộc đời. Rốt cuộc cuộc đời kia của cô có ý nghĩa gì? Cô chỉ là một nhân vật nhỏ có cũng được mà không có cũng được dưới ngòi bút của tác giả ư? Sống hai mươi năm Giang Độ Độ mới phát hiện, hóa ra, trên đời này không có thảm nhất mà chỉ có thảm hơn. Giống như cô vậy, sau khi hủy dung, thất tình và thất nghiệp thì mới phát hiện, thảm hại hơn cả là cuộc đời của chính cô cũng bị chối bỏ. Nhưng ngay sau đó, Giang Độ Độ lại thấy có gì đó không đúng. Ở trong sách, tác giả miêu tả cô không nhiều nhặn gì cho cam, nhưng cuộc sống hơn hai mươi năm qua của cô lại thật sự diễn ra. Giống như cuốn tiểu thuyết đầu tiên – “Mọi người đều cưng chiều cô”, cả cuốn tiểu thuyết đều chỉ xoay quanh nữ chính Hách Ngữ. Giang Độ Độ ở trong sách chỉ xuất hiện ba lần, ba lần này còn là ba lần được nhắc đến từ miệng nữ chính Hách Ngữ. Tác giả đặt bút viết về cô, lần nhiều nhất cũng là lần đầu tiên Giang Độ Độ xuất hiện ở trong miệng Hách Ngữ. Hách Ngữ thấy vừa ý và muốn diễn vai nữ chính của Giang Độ Độ trong một bộ phim thương mại. Bản thân bộ phim khá bình thường, nhưng nam chính đóng cặp là một vị ảnh đế. Hách Ngữ tự biết thời gian mình vào giới ngắn ngủi, mặc dù có quan hệ của bố mình ở đó nhưng cho dù là vị trí trong giới hay là lực kêu gọi phòng bán vé đều không đủ để có thể nhận được nhân vật này. Trừ phi từ trên trời rơi xuống chiếc bánh nhân thịt. Vì thế, thật sự có bánh nhân thịt rơi từ trời xuống. Ngay sát ngày quay, hình ảnh béo phì của Giang Độ Độ bị tung ra, dáng người thay đổi nghiêm trọng, nghiêm trọng đến nỗi không thể hoàn thành bất kỳ công việc nào. Bộ phim thương mại mà Hách Ngữ để ý đã lâu kia, tất nhiên là cô cũng không thể quay nữa. Vì tình thế cấp bách mà Hách Ngữ được nhận vào bộ phim thương mại kia, thay thế Giang Độ Độ diễn vai nữ chính, mà Hách Ngữ cũng trở thành bạn tốt với ảnh đế Triệu Phi. Sau khi bộ phim thương mại này công chiếu thì không gây ra bọt nước gì, nhưng nhờ có được quan hệ với ảnh đế, ảnh đế Triệu Phi dẫn theo Hách Ngữ quay một bộ phim truyền hình quyền mưu, bấy giờ Hách Ngữ mới bắt đầu bộc lộ tài năng. Giang Độ Độ: “…” Không cười nổi. Tác giả chết tiệt, vì mở bàn tay vàng cho nữ chính mà hủy hoại cô. Tuy rằng cô là người trong sách, nhưng người trong sách cũng có tôn nghiêm đó! Lòng Giang Độ Độ đang nhỏ máu, cô cố nén đau xót xem tiếp, càng về sau cô càng nhận ra, sự tồn tại của cô chẳng qua chỉ có tác dụng làm nền cho hạnh phúc của Hách Ngữ. Bởi vì các cô đều có xuất thân từ ngôi sao nhí, nói về khởi điểm, thậm chí Giang Độ Độ còn cao hơn Hách Ngữ một chút. Bởi vì Giang Độ Độ vào giới nghệ sĩ khi lên năm, Hách Ngữ mười mấy tuổi mới quay quảng cáo đầu tiên, nhưng vận mệnh hai người lại khác nhau rất nhiều. Giang Độ Độ lên voi xuống chó, như sao chổi vụt qua, chợt lóe rồi biến mất; Hách Ngữ thuận thế mà lên, một bước lên trời như diều gặp gió. Mỗi khi Hách Ngữ cảm thán mình thành công, đều sẽ nhớ tới Giang Độ Độ trước kia thường được so sánh với cô ta, khinh thường cô rõ ràng tay cầm bài tốt mà lại đánh hỏng. Ông trời ưu ái thì thế nào, chưa nói đến việc một ngôi sao nữ không ăn uống điều độ, thế mà còn ăn uống quá độ đến nỗi béo phì không thể quay phim. Đúng thật là tự làm bậy không thể sống, vừa đáng cười lại vừa đáng buồn. Giang Độ Độ đọc đến chỗ này thì chỉ muốn hộc máu, cô cần Hách Ngữ thương hại cô à? À, đúng rồi! Ở trong đời sống hiện thực, Giang Độ Độ biết có nhân vật Hách Ngữ này, nhưng hai người chưa bao giờ âm thầm tiếp xúc. Hiểu biết của Giang Độ Độ về Hách Ngữ thậm chí còn không nhiều bằng fans Hách Ngữ. Chỉ biết bố cô ta là đạo diễn nổi tiếng – Hách Thiệu Hoa, mẹ là nữ hoàng làng nhạc – Mạnh Hoàng. Con ông cháu cha trong giới giải trí rất nhiều, Giang Độ Độ thật sự không có thời gian đi tìm hiểu hết tất cả, càng không biết có người rảnh rỗi đến mức nhàm chán rồi đưa cô ra so sánh với Hách Ngữ. Tóm lại, ai bảo người ta là nữ chính cơ chứ? Nếu nói cuốn tiểu thuyết thứ nhất làm Giang Độ Độ thấy vớ vẩn và tức giận thì cuốn “Con đường ánh sáng của công chúa nhỏ” lại làm toàn thân Giang Độ Độ rơi vào trạng thái bất ổn. Trong quyển tiểu thuyết này, Giang Độ Độ bước một bước từ nữ phụ làm nền thành nữ phụ ác độc có suất diễn hơi nhiều. Nữ chính Tư Đồ Mộng có gia thế hiển hách, tính tình ngây thơ thích mơ mộng, trên người mang hình tượng nhà giàu và ngốc bạch ngọt. Cô ta giấu người nhà một mình vào giới giải trí, trùng hợp thay, cô ta lại tham gia chương trình thực tế tuyển người mới với Giang Độ Độ, người mới khôi phục dung mạo cũng bắt đầu từ con số không, thuận đường trở thành bạn tốt. Nhưng khác với Tư Đồ Mộng thật lòng coi Giang Độ Độ là bạn. Giang Độ Độ lại ghen ghét vận may của Tư Đồ Mộng, trong tối ngoài sáng hãm hại Tư Đồ Mộng, còn quyến rũ bạn trai là ông lớn của Tư Đồ Mộng. Đương nhiên, dựa theo kịch bản, dưới sự trợ giúp của ông lớn, Tư Đồ Mộng phát hiện ra bộ mặt thật của Giang Độ Độ. Trong một buổi tiệc, Giang Độ Độ ghen ghét đến điên cuồng nên muốn bỏ thuốc hại Tư Đồ Mộng, cuối cùng, hại người không thành lại hại mình, hậu quả là bị hủy dung xấu xí, điên khùng đến ch3t. Sau khi đọc hết truyện, Giang Độ Độ đi từ khiếp sợ lúc ban đầu đến phẫn nộ, và cuối cùng là ch3t lặng. Cô không thể tin được, người phụ nữ cố chấp, b3nh hoạn và điên cuồng trong sách kia lại là bản thân mình. Và cả kết cục nữa, nếu cuối cùng cô sẽ mang thanh danh thối nát điên khùng đến ch3t. Thế thì cô cần gì phải giãy giụa lâu như vậy cơ chứ? Giang Độ Độ quyết định ngay bây giờ! Lập tức! Lập tức đi ch3t ngay. Trong khi hấp hối, linh hồn Giang Độ Độ phát ra một câu thét gào sau cuối: Tác giả ch3t tiệt giết tôi! Có lẽ những lời này đã cảm động thần linh (thần linh:?), vào lúc Giang Độ Độ chảy hết máu, thần linh xuất hiện. Thần linh làm một cuộc giao dịch với Giang Độ Độ, Giang Độ Độ có được vốn liếng chống lại kịch bản, chính là nhan sắc xinh đẹp thời kỳ hoàng kim của cô, cái giá phải trả là tình yêu chân thành nhất trong thời niên thiếu của cô. Giang Độ Độ gắng gượng ký kết cuộc mua bán này. Lúc này đây, tình yêu và tình thân, với Giang Độ Độ mà nói, chúng đã như quá khứ không thể níu giữ. Ôi, Giang Độ Độ vô tình vô nghĩa vùng dậy trên đường đời. Sau đó, điều khiến cô để ý nhất chính là sự nghiệp diễn xuất. Diễn phim vẫn luôn là ước mơ của Giang Độ Độ. Giang Độ Độ vốn bị hủy dung, ước mơ cũng theo đó mà bị huỷ hoại. Nhưng thần linh lại nói lấy tình yêu thời niên thiếu của cô để đổi lấy sắc đẹp, tương đương với việc dùng tình yêu cô đã vứt bỏ đổi lấy ước mơ mà cô để ý nhất. Với Giang Độ Độ mà nói, chắc chắn đây không phải là một cuộc mua bán lỗ vốn. Không thể không nói, thần linh đã hoàn toàn bắt được chút lửa cuối cùng trong lòng Giang Độ Độ. Thật đúng lúc mà. Cho dù cuối cùng vẫn sẽ ch3t, nhưng Giang Độ Độ đã được khơi lên ngọn lửa dục v0ng mang tên muốn sống sót. Giang Độ Độ nghĩ thầm, tuyệt đối cô sẽ không để cho mình ch3t đi với thanh danh thối nát giống trong sách. Cô muốn ch3t đương lúc độ tuổi đẹp nhất, ch3t lúc xinh đẹp nhất, làm tất cả mọi người phải nhớ cô thật kỹ! Nữ chính Hách Ngữ nói cô là sao băng chợt vụt qua. Vậy cô phải làm một ngôi sao băng ở trung tâm lộng lẫy, ngôi sao băng làm lòng người rung động nhất. Mời các bạn mượn đọc sách Sau Khi Xuyên Thành Nữ Phụ Của Hai Quyển Tiểu Thuyết của tác giả Đào Hoa Chuy Tử.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Anh Chỉ Cần Em - Thẩm Dạ Diễm
Trong biển người đông đúc, nhưng vì duyên phận nên chúng ta gặp và yêu nhau. Nhưng cũng vì duyên vì số mà cuộc tình chúng ta phải chia xa nhau. Có người nào đó chỉ là hình bóng thoáng qua đời ta, nhưng đâu đó lại có một hình bóng mãi mãi tồn tại tận sâu trong tâm hồn. Cuối cùng duyên và phận, tình và yêu biết tìm câu trả lời thích đáng cho tất cả ở đâu đây? Liêu Duy Tín không ngờ rằng có một ngày anh lại bị đá một cách không thương tiếc. Trước đó anh và đối phương đã có một tháng sống bên nhau vô cùng ngọt ngào ấm áp, đến nỗi anh đã quên mất sự trôi chảy không ngừng của thời gian. Giao kèo của họ đã đến thời hạn cuối cùng. Mọi thứ đều phải chấm dứt, cả duyên số, cả tình cảm. Tất cả quay trở lại nhịp sống thường nhật. Đó là điều mà Bạch Kì Minh – người yêu trong một tháng của anh muốn, và cậu đã làm được. Liêu Duy Tín là một người đàn ông thành đạt chín chắn, anh có quyền có thế, có không ít những người ngưỡng mộ anh. Xung quanh anh chưa bao giờ thiếu “đối tác”. Tính cách dứt khoát kiên định, sau khi xong chuyện, anh và “đối tác” không còn dính líu gì cả. Lúc bên nhau, Liêu Duy Tín là một người tình dịu dàng tâm lý, nhưng khi chia tay, anh không ngại lạnh lùng tàn nhẫn với đối phương. Duy chỉ có lần này, đối phương còn lạnh lùng tàn nhẫn hơn anh. Trong lúc anh còn đang chìm đắm trong giấc mộng tình yêu đẹp đẽ, Bạch Kì Minh đã biến mất như chưa từng xuất hiện, để lại một nỗi day dứt khôn nguôi trong lòng Liêu Duy Tín. Lòng tự tôn ép buộc anh phải quên cậu, trải qua sự nỗ lực không ngừng nghỉ, vết thương trong tim anh dần lên da non. Nhưng số phận trêu ngươi, một lần nữa họ gặp lại nhau. Và anh bất lực khi phát hiện ra tình cảm anh dành cho cậu chưa từng giảm đi, mà tăng dần theo thời gian, hình ảnh cậu chiếm trọn tâm hồn anh, anh không còn sức mà kháng cự. Liêu Duy Tín ngụp lặn trong mối tình da diết mà anh dành cho Bạch Kì Minh, anh nhận ra anh đã hoàn toàn thất bại, anh không thể để mất cậu, Bạch Kì Minh chính là người duy nhất anh muốn được nắm tay đi hết đoạn đường đời còn lại. Liệu những hi sinh cố gắng và tấm chân tình của Liêu Duy Tín có lay chuyển được quyết định sắt đá của Bạch Kì Minh không? Kì thực, Bạch Kì Minh cũng có tình cảm với anh. Vậy tại sao cậu lại cương quyết cắt đứt mối duyên giữa hai người? Khi duyên số không còn, liệu tình yêu có thực sự bị giết chết không? Cho dù không gặp nhau, nhưng trái tim vẫn hướng về nhau. Vậy đâu mới là con đường giải thoát cho hai người? Họ sẽ làm gì để vượt qua số mệnh, giành lấy hạnh phúc đây? Câu trả lời sẽ có trong “Anh chỉ cần em”. *** Áng mây lơ lửng chẳng thể nào nắm giữ Vẻ biếng nhác lại khiến người yêu thương Sự quyến rũ ẩn trong nét ngây thơ Làm anh chẳng thể nào quên được Mãi mãi yêu em, yêu nụ cười mê người Đã bao lần khiến anh mất trí Chìm đắm trong tình yêu của em, anh không còn cô đơn nữa Đây chính là ước hẹn kiếp trước của đôi ta. Ước hẹn kiếp trước (Mạch Hạo Văn) Sau này Liêu Duy Tín luôn tin rằng, mình đã yêu Bạch Ký Minh ngay từ cái nhìn đầu tiên. Mặc dù từ trước tới nay Liêu Duy Tín chưa bao giờ tin vào cái gọi là tiếng sét ái tình, hơn nữa lúc đó, anh cũng không nhận thấy có chút rung động nào. Đối với anh chàng mà thằng bạn chí cốt Đỗ Tử Thành giới thiệu lần này, kỳ thực Liêu Duy Tín cũng chẳng có nhiều cảm xúc, ngoại trừ khuôn mặt có thể nói là khá tuấn tú trên tấm ảnh. Chỉ có điều anh đã gặp vô số cậu chàng điển trai như thế này. Hấp dẫn, ngang bướng, ngây thơ hay chững chạc… chỉ cần quơ một cái là có cả nắm. Anh có tiền, có địa vị, có thế lực, thực tế anh chẳng thiếu gì “đối tác”. Ồ, tôi không hề có ý nói Liêu Duy Tín lăng nhăng, mặc dù anh có điều kiện để làm như thế. Sự thật là anh rất thận trọng khi giải quyết vấn đề. Anh không bao giờ tự chuốc lấy những phiền phức không đâu vào mình. Đỗ Tử Thành là một người anh em rất đáng tin cậy, người anh ta giới thiệu chắc cũng không đến nỗi nào. Huống chi dạo này đúng là anh có chút cô đơn, từ sau lần chàng nghệ sĩ trẻ kia đột nhiên trở thành ngôi sao, anh chưa từng tìm thêm ai khác. ... Mời các bạn đón đọc Anh Chỉ Cần Em của tác giả Thẩm Dạ Diễm.
Thâu Trọn Gió Xuân - Thị Kim
Nàng xòe tay ra đếm, nói tới ngân lượng là thao thao bất tuyệt, hai mắt sáng rực, dáng vẻ tham tiền ấy khiến người ta vừa yêu vừa giận. Y không nhịn được, hỏi: "Giữa ta và ngân lượng, nàng chọn cái gì?" "Đương nhiên là chọn cả hai." Úy Đông Đình tức giận. "Chỉ được chọn một." Vân Phỉ chớp chớp mắt. "Đương nhiên là chọn chàng rồi." Thế còn nghe được. Y xụ mặt hỏi: "Tại sao?" Vân Phỉ cười lém lỉnh. "Bởi vì phu quân chàng có rất nhiều ngân lượng." *** Úy Đông Đình bế con trai, ngoài cười ra thì không có bất cứ biểu cảm nào khác. Y cười hớn hở suốt cả ngày, dường như quên mất cách nói chuyện. Vân Phỉ nhìn bộ dạng của y liền có cảm giác bị mắc lừa. Rõ ràng khi có thai, y nói mình thích con gái, tốt nhất là sinh được một đứa con gái thông minh lanh lợi như nàng. Thế mà khi sinh con trai, y cười đắc ý như thế là thế nào? Nghĩ một đằng nói một nẻo! Vân Phỉ hừ một tiếng, cố ý nói: “Nếu là con gái thì tốt biết bao, như vậy có thể gả cho con trai của Lục Nguyên. Huynh ấy cứu ta mấy lần, ta còn không biết phải báo đáp Lục gia như thế nào đây.” Làm thông gia với Lục Nguyên? Úy Đông Đình hừ một tiếng: “Nương tử của hắn còn không biết ở nơi nào kia kìa?” “Người ta là con trai người giàu nhất Sơn Tây, người lịch sự nhã nhặn, diện mạo lại anh tuấn, còn lo không cưới được nương tử sao?” Nhã nhặn lịch sự, diện mạo anh tuấn? Hoàng thượng hừ một cái thật chua. Vân Phỉ làm như không nhận ra hoàng đế bệ hạ đang ghen, nheo đôi mắt xinh đẹp lại, cười ngọt ngào: “Thật ra ta thường hay hối hận, lúc ấy khi ở Tấn Thành, Lục lão thái thái hỏi ta có gả cho ai chưa thì ta nên nói là không có, sau đó gả cho Lục Nguyên.” ... Mời các bạn đón đọc Thâu Trọn Gió Xuân của tác giả Thị Kim.
Mùa Đông Dài - Scotland Chiết Nhĩ Miêu
Tình yêu là một đóa hoa có thể mọc trên bất cứ mảnh đất nào, tỏa ra những điều kì diệu mà chẳng bao giờ bị cái lạnh của mùa Thu hay băng giá của mùa Đông khuất phục, nở rộ và ngát hương quanh năm, ban phúc cho những người đã tặng nó và những người nhận nó. Và chỉ có tình yêu, mới có thể giúp bạn vượt qua những năm dài tháng rộng với biết bao thử thách, mới có thể giúp bạn nắm chặt tay nhau đi qua bốn mùa Xuân Hạ Thu Đông, mà tình vẫn trong và lòng vẫn sáng như buổi ban đầu. Mùa Đông Dài là bản tình ca dành tặng cho những cô gái có một nửa của mình là những chàng trai súng vác trên vai đầu đội sao trời, dành tặng cho những chàng trai có một nửa trái tim yêu dành cho Tổ quốc và một nửa trao tặng người thương. Người ta quen gọi những ngày lạnh là Mùa Đông Còn anh thì gọi mùa Đông là mùa nhớ Dẫu anh không ở bên cạnh em nhắc nhở Nhưng trời lạnh rồi, nhớ giữ ấm nhé em! “… Anh không bao giờ quên được, vào một buổi tối tuyết rơi đầy trời, anh đã nhìn theo đoàn tàu đưa Hà Tiêu dần dần rời xa anh ra sao. Điều duy nhất mà anh có thể làm khi đó là, mệt mỏi nằm ngửa trên mặt đất, nhìn sắc đêm điểm xuyết những hoa tuyết trắng muốt vương khắp đất trời, đen thẳm mà lấp lánh sáng ngời, hệt như đôi mắt Hà Tiêu của anh.” *** Truyện Mùa Đông Dài của tác giả Scotland Chiết Nhĩ Miêu kể về một chuyện tình của hai người. Anh gặp cô lúc anh chỉ là một tập sự, cô để lại cho anh nhiều ấn tượng không thể quên. Rồi một ngày cô rời đi vì hoàn cảnh của mình. Anh vẫn chờ đợi dù không biết có thể gặp lại cô hay không. Một thời gian sau anh trở thành quân nhân cao cấp, anh đã gặp lại cô.... Lần này anh không để cô có cơ hội rời xa mình, anh bắt cô ký vào giấy!!!! Rồi mọi chuyện sẽ diễn ra như thế nào mời các bạn đón đọc.... *** Sáng ngày hôm sau, Hà Tiêu, Đồ Hiểu và Trình Miễn cùng đi lấy kết quả. Lão quân y nhìn vẻ mặt thấp thỏm đã có chút lo âu của cô, chậm rãi cười: "Lần này cô có thể đặt một nửa tâm tư xuống rồi." Hà Tiêu cảm thấy trái tim của mình vang lên âm thanh hồi hộp: "Một nửa? Là ý gì?" "Kết quả kiểm tra có rồi, là lành tính. Nhưng mà sau này vẫn phải tiếp tục thu xếp để điều trị, đây mới là mấu chốt." Lão quân y đeo mắt kính, cực kì hiền hòa nhìn cô, "Cô phải duy trì tinh thần đấy, dù sao thì vẫn còn một trận chiến khó khăn cần phải đánh." Đương nhiên là Hà Tiêu đã chuẩn bị tâm lý, nhưng dù sao đây cũng được coi là một tin tức tốt lành? Trong lòng nhẹ nhõm không ít, cô nói không ra lời, chỉ cảm thấy hai chân như nhũn ra. Trình Miễn đứng ở sau lưng cô, đỡ lấy eo của cô, Hà Tiêu quay đầu lại, nắm lấy cánh tay của anh. Đồ Hiểu ở một bên nhìn, cũng lộ ra nụ cười vui mừng. Cô quay đầu nói với lão quân y: "Bá bá vất vả cho người rồi." Lão quân y nháy nháy mắt, giống như đang nói hãy yên tâm. ... Mời các bạn đón đọc Mùa Đông Dài của tác giả Scotland Chiết Nhĩ Miêu.
Linh Hồn Mê Đắm - Bồng Vũ
Linh hồn mê đắm là cuốn thứ hai trong bộ tiểu thuyết "Đông Phương Mỹ Nhân" của tác giả Bồng Vũ. Cuốn sách kể về tình yêu cuồng si nhưng cũng đầy mâu thuẫn, đau đớn và mất mát của Đông Phương Thiên Kiêu - em trai của Đông Phương Phong Hoa (nhân vật chính trong tập 1 - Lời nguyền mỹ nhân). Thiếu gia thứ hai của gia tộc Đông Phương cũng đồng thời là phó tổng phụ trách kinh doanh cả trong và ngoài nước của công ty sứ Đông Phương Mỹ Nhân - Đông Phương Thiên Kiêu - một người nổi tiếng với tính tình lạnh lùng quyết đoán, xử lý công việc gọn gàng rành mạch. Cũng như những người mang họ Đông Phương, anh có một vẻ ngoài vô cùng thu hút nhưng chính bản thân anh lại vô cùng căm ghét diện mạo hấp dẫn này. Bởi tất cả chỉ vì lời nguyền thần bí từ ngàn năm trước. "Chiếm được sứ mỹ nhân Cả họ toàn người đẹp Hồng nhan dễ tàn lụi Mệnh không quá ba mươi" Nếu một người được sinh ra đã biết trước ngày chết của mình thì cảm giác đó kinh khủng đến mức nào? Và nếu biết trước ngày chết nhưng dù có làm thế nào cũng không thoát khỏi, mỗi một ngày trôi qua là một bước chân tuyệt vọng bước về phía cái chết. Tất cả sự bế tắc và tuyệt vọng ấy cứ lặp đi lặp lại trong gia tộc Đông Phương của anh từ cả nghìn năm nay. Cha anh, cô chú anh, ông anh hay cả tổ tiên anh đều có một diện mạo xinh đẹp nhưng tất cả họ đều không thể sống quá 30 tuổi. Và hiện tại, ngay chính bản thân anh cũng không còn nhiều thời gian nữa, hai mươi sáu năm nay anh và các anh em của anh đều kiếm tìm mọi cách để có thể hóa giải lời nguyền oan nghiệt này và thật may mắn, cơ hội của họ đã đến khi anh cả của anh - Đông Phương Phong Hoa - tìm được một người con gái có thể hy sinh để giúp cả gia tộc anh. Nhưng tiếc thay, chính tình yêu lại là bước cản lớn nhất, Đông Phương Phong Hoa vì người con gái ấy mà nguyện chấp nhận cái chết, vậy còn anh, chẳng lẽ một Đông Phương Thiên Kiêu kiên quyết, mạnh mẽ cũng sẽ phải chấp nhận buông xuôi theo sự an bài của số phận? Không, anh sẽ không từ bỏ, không một ai có thể phá hủy hy vọng của anh, chỉ cần một tia hy vọng anh sẽ theo đuổi đến cùng. Thế nhưng, thật đau đớn cho Thiên Kiêu khi chính người con gái mà anh yêu lại tự tay đập vỡ hy vọng cuối cùng của gia tộc anh. Chính là người con gái lạ lùng ấy - Hắc Tĩnh. Hắc Tĩnh là ai và tại sao cô lại hận Đông Phương Thiên Kiêu đến mức muốn đẩy cả gia tộc anh tới cái chết? Đông Phương Thiên Kiêu sẽ làm gì khi con đường giải lời nguyền đã rơi vào bế tắc tuyệt vọng? Anh sẽ làm gì với Hắc Tĩnh khi mà chính bản thân anh vừa yêu vừa hận cô như vậy? *** "Ngươi sẽ toàn thân vô lực nằm ở nơi này, nhìn ta đem mấy thứ này mang đi. Ngày mai, ta sẽ rời khỏi Hongkong đem lửa thiêu dụi toàn bộ nơi này." "Cô……" Đây là chị ruột của mình sao? Vẻ mặt quả rất ác độc! Không là kẻ điên cuồng, mất hết nhân tính mới đúng. "Yên tâm ta sẽ đem ba tới viên dưỡng lão coi như là tận hiếu cuối cùng." Hắc Dao cười lạnh. Hắc Tĩnh hoảng sợ giãy dụa nhưng là tay chân đều cử đông không nổi. "Thôi nhé, ta còn rất nhiều việc phải làm không thèm đếm xỉa tới ngươi." Dứt lời Hắc Dao lấy di động liên lạc với mấy thuộc hạ đi vào mang mọi đồ đạc đi. Hắc Tĩnh liền như vậy trơ mắt nhìn những bảo bối bị mang đi. Ba mươi phút sau toàn bộ tủ bảo hiểm trống trải yên tĩnh như 1 phần mộ. Làm nàng thấy rất sợ hãi, sắc mặt càng lúc càng tái nhợt nhìn chị mình. Không! Đừng nhốt nàng ở đây! Đừng biến nơi này thành mồ chôn của nàng…… Nàng hò hét nhưng không hết ra được. "Vĩnh biệt Tĩnh! Vừa vặn hôm nay là sinh nhật em! Đây là món quà cuối cùng cho em hy vọng em ta sẽ thích. Ha ha……" Hắc Dao đem 1 khói thuốc nổ đặt ở bên người nàng, cười điên cuồng đi ra. Mở ra di động đã thu lại giọng nói của Hắc Tĩnh. " 9 7 2 4 1 4 6" Hắc Tĩnh trừng mắt sợ hãi. Ầm! Cả 1 đám thuộc hạ được thuê đã ngã xuống, nháy mắt chỉ còn lại 5 người hộ vệ cho Hắc Dao. Nhìn đám người kia làm nàng run sợ. Đây chính là "sói" của Đông Phương gia! Đây là Đông Phương Lang trong truyền thuyết đó sao! Thật quá mạnh "Cô ấy đâu?" Đông Phương Thiên Kiêu khuôn mặt tuấn tú đầy sát khí. ... Mời các bạn đón đọc Linh Hồn Mê Đắm của tác giả Bồng Vũ.