Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Nhạt Màu

Edit: Mèo Xù Thể loại: Công cấm dục, là tinh anh xã hội, hormone tràn đầy x Thị dịu dàng, thiện lương, hình tượng nhân thê, vừa gặp đã yêu, ấm áp chữa trị, hiện đại. HE, có bánh bao. Độ dài: 42 chương + 9 phiên ngoại Đọc & sửa lỗi: Thechronicles0134 Bìa: Des by Cordelia/Weather Team Một con người nhạt nhoà trong thế giới xô bồ, chen chúc. Một hoạ sĩ vẽ tranh minh hoạ cho sách thiếu nhi cực kì bình thường, chỉ là cậu không dùng những sắc màu rực rỡ, mà chỉ là những mảng màu nhạt như tính cách trầm lắng của cậu, cũng như cuộc sống bình đạm cậu có. Tụng Nhiên không nghĩ tới rằng, chỉ gặp một bé con bốn tuổi, mà cuộc đời của cậu thay đổi. Một ngày nọ, bé con Bối Bối dẫn theo người cha đơn thân đẹp trai nhiều tiền sự nghiệp thành công của mình tùy tiện bước vào vào thế giới của Tụng Nhiên. Khi truyện cổ tích gặp gỡ đứa trẻ cô đơn, khi căn nhà 8012A ấm áp gặp căn nhà 8012B lạnh lẽo, đây là một câu chuyện liên quan đến gia đình và tình yêu. Note của editor: Lý do mình đào hố này là: 1.Có sugar daddy 2. Có nhân thê thụ 3. Có bánh bao dễ thương ngoan ngoãn 4. Có mèo. Rất mong sẽ được mọi người ủng hộ. Vẫn là truyền thống của nhà mình, lấp hố có thể chậm, nhưng sẽ không bỏ hố, trừ những trường hợp bất khả kháng. Truyện này thì ngọt ngào ấm áp cực luôn, knhưng vì mỗi chương đều rất dài nên tốc độ ra chương sẽ chậm, hoặc là mình sẽ edit để làm hàng tồn rồi post nên sẽ post sau khoảng một thời gian nữa nhé. *** Review Nhạt màu – Thập Cửu Dao   Hôm nay đi lang thang tìm hiểu thì gặp được review khá hay về Nhạt màu của chị Gekkabijin trên blog Lâm Phong nên mình xin phép cop về nhà cho mọi người cùng đọc. Còn chương cuối Nhạt màu xin hẹn mọi người tối mai để mình beta, cập nhật mục lục cho xong đã >< Cảnh báo trước, review CÓ SPOIL NHIỀU. “Truyện này có cái tag công thụ lừa đảo nhất mà mình từng đọc luôn. Công k hề “cấm dục”, bề ngoài nhìn cảm giác vậy nhưng tính cách thì k hề như thế, thụ cũng k phải kiểu “ôn nhu thiện lương” như chuẩn bình thường mà ẻm có đôi khi rất tăng động và nắng mưa thất thường. Mình lướt qua khúc đầu, bắt đầu đọc từ 2/3 trở đi nên spoil khúc đầu có thể k chắc lắm, và spoil này tiết lộ khá nhiều tình tiết truyện nên ai muốn hồi hộp hay k muốn bị mất hứng thì cân nhắc kỹ trước khi đọc nha: Thụ là một họa sĩ tự do, chuyên vẽ tranh minh họa/ truyện cho con nít. Lần đầu tiên nhìn thấy công từ xa, thụ đã bị sét oánh cái đùng, quyết định thuê căn nhà đắt đỏ (chỗ này mình lướt nên k chắc lắm về chuyện giá thuê này nọ) chỉ vì muốn có thể được nhìn thấy “nam thần” một lần nữa, mà k hề biết rằng, nhà của “nam thần” ngay ở đối diện chứ chẳng đâu xa. Công đi công tác, giao con trai 4 tuổi cho bảo mẫu trông, mà vị bảo mẫu này hết sức “có trách nhiệm”, vì chuyện nhà mà xin nghỉ bằng cách dán tờ giấy lên cửa rồi quẳng luôn thằng bé k thèm quan tâm. Thụ tình cờ thấy có đứa nhỏ trước cửa nhà thì tình thương trỗi dậy, dẫn vô nhà tắm rửa cho ăn, chăm sóc như con ruột mà một lần nữa k hề biết rằng đây là con trai của nam thần. Công gọi điện về hỏi thăm con trai thì mới hay bảo mẫu vô trách nhiệm quá nên thụ đã giúp công chăm sóc con mình. Trò chuyện qua điện thoại được vài lần, công cảm thấy thụ là một thanh niên sáng sủa, tốt bụng lại đáng tin cậy, quan trọng nhất là cực kỳ yêu trẻ con nên mời thụ làm bảo mẫu cho con của mình, trong sự sung sướng hạnh phúc ngất ngây của thụ (vì trước khi công đưa ra lời mời thụ đã muốn xin công cho mình chăm đứa bé rồi). Bởi vì sinh trưởng trong 2 hoàn cảnh rất khác nhau mà công và thụ nảy sinh tranh cãi về vấn đề giáo dục con cái, thụ nổi nóng ăn nói khó nghe làm công tức giận, giao con trai cho người khác chăm sóc. Bảo mẫu mới là một cô gái trẻ, có đào tạo chuyên nghiệp nhưng lại k nhạy cảm và tinh tế như thụ, khiến công lần nữa nhận ra chỉ có thụ là phù hợp chăm lo cho con mình nhất. Hai người lại hòa thuận với nhau, thông qua những cuộc điện thoại mỗi ngày để báo cáo tình hình của đứa bé, tình cảm giữa công thụ cũng dần nảy sinh. Rốt cuộc đến ngày thứ… 9 nói chuyện với nhau, công quyết định thổ lộ với thụ, hy vọng thụ cùng mình xây dựng một gia đình 3 người hạnh phúc. Trong số hơn năm, sáu trăm bộ đam mỹ mình đã đọc, đây là lần đầu tiên mình thấy một kiểu yêu hoàn toàn mới lạ. Người ta yêu qua mạng, qua game online, qua chat QQ, qua mai mối tùm lum loại, chỉ duy nhất chưa thấy: yêu qua điện thoại. Công thì thông qua thiết bị giám sát ở nhà đã thấy mặt thụ chứ thụ thì 100% chả biết công mặt mũi tròn méo, tướng tá mập ốm ra làm sao mà vẫn yêu, và 2 người phải lòng nhau chỉ trong vỏn vẹn chưa tới… 10 ngày. Σ(‘◉⌓◉’) Về cái phần mình nói ở trên: tag tầm bậy thì đúng là công tinh anh, “nội tiết tố” toát ra đầy trời nhưng thực tế ảnh k hề cấm dục, mà chính xác là kiểu bình tĩnh, lịch thiệp. Từ lúc thổ lộ với thụ thì cứ trêu thụ miết, 2 người gặp nhau thì ăn sạch thụ k còn 1 miếng xương, sau đó thì một tuần bảy ngày làm đều như vắt chanh, “cấm dục” cái chỗ nào??? Còn thụ thì k hề là kiểu ôn nhu hiền thê lương mẫu gì như phần giới thiệu nói. Thụ đúng là có phần “nhân thê” nhưng nhân thê ở đây chỉ biểu hiện qua chuyện ẻm chăm con của công cực kỳ chu đáo và nấu ăn ngon. Chuyện này cũng xuất phát từ quá khứ của thụ: bị cha bỏ rơi khi mới 6 tuổi, thụ bị tổn thương tâm lý nên có đôi khi hơi thần kinh, cứ thấy số là đếm, mà đã đếm thì k ngừng được, cho nên đi học k học được môn toán, cũng k thể vào đại học, chỉ có thể vẽ tranh minh họa cho trẻ con để kiếm tiền. Cũng chính vì từ bé đã phải 1 mình đối mặt với thế giới nên thụ rất thương con nít, cực kỳ cưng chiều con của công và cũng rất tự ti, dễ nổi nóng, nóng lên là nói năng k để ý gì, sau đó lại hối hận. Đại khái thì vì ảnh hưởng của bệnh mà tính cách thụ khá thất thường – nhất là với công (đây là điểm trừ hơi bị lớn của thụ). Về công thì: mình chỉ nói 2 chữ “Hoàn hảo” – trừ trong vấn đề nuôi dạy con. Mặc dù có con nhưng thực tế công k hề “thẳng” (như lời công nói) mà là cong – thẳng theo kiểu rất uyển chuyển, bản thân công cũng k quan tâm đến vấn đề yêu nam hay nữ. Bởi vì đứa bé ra đời nằm ngoài ý muốn của công (còn tại sao lại vậy thì mọi người nên đọc để biết, cũng khá là bất ngờ. =]]]) nên công k hề biết làm thế nào để nuôi dưỡng một sinh vật bé nhỏ như vậy. Công cho con trai tất cả vật chất, công cũng thương con nhưng vì k đủ nhạy cảm mà k quan tâm được tới tâm tư tình cảm của đứa nhỏ, thậm chí trong lòng công, nếu phải lựa chọn giữa gia đình và sự nghiệp, công sẽ từ bỏ cái thứ nhất. Cũng chính vì điều này mà công – thụ từng xảy ra tranh cãi kịch liệt, mãi đến sau này, thấy con trai khóc lóc, làm những chuyện mà nó chưa từng làm với mình; biết được quá khứ của thụ, công mới nhận ra, gia đình có ý nghĩa quan trọng thế nào. Nói chung, về nội dung, trừ chuyện công thụ yêu nhau quá nhanh, cũng quá “thần kỳ” thì truyện có tình tiết, cách miêu tả tốt. Công được xây dựng y như những anh “tổng tài khốc suất cuồng bá duệ” khác, có bá đạo, có dịu dàng, có thâm tình, ngoại hình đẹp như người mẫu, là tinh anh trong ngành sản xuất robot, thiết bị điện tử, tóm lại là hình mẫu của 3 chữ “cao phú soái”, nhưng hễ gặp thụ thì tự động bật mood “lưu manh giả danh trí thức”, thường làm thụ đến muốn bò lết xuống giường. Thụ thì tốt bụng, biết săn sóc, thông thường sẽ ngoan ngoãn nhân thê, nhưng đụng tới công thì ẻm bật đủ thứ mood: ngạo kiều, tạc mao, biệt nữu, dâm đãng, ngốc manh… đủ hết, với trẻ con thì tinh tế, với công thì ngơ ngơ, lắp bắp, nhiều khi ngố tàu ghẹo công tới “cứng như đá” mà k hề hay biết. Truyện có thịt, mà hài nhất là 2 người gọi chuyện giường chiếu của mình = ăn hoành thánh: thụ là chủ tiệm, công là khách, ăn sạch hoành thánh thì sẽ trả đủ “tiền”. =))))))))))) Tóm lại là nếu k phải công khống, sủng công quá mức thì truyện này cũng đọc được. Bé con trong truyện khá đáng yêu chứ k xéo sắc hay cản trở nhiều như những truyện khác, đề cử cho bạn nào thích đọc truyện ấm áp, những đoạn mô tả về cuộc sống hằng ngày của thụ với đứa bé rất dễ thương. ^^ (ps: Trong truyện còn có cp mèo “thái giám” yêu kiểu plato rất hài hước. =]]]) *** Nhạt màu – Thập Cửu Dao – EDIT HOÀN Hiện đại, nhẹ nhàng, ngoài đàng hoàng trong lưu manh công x ngoài nhân thê trong dụ thụ Một câu chuyện tình yêu từ xa và tiến theo tốc độ tên lửa. Tụng Nhiên là một họa sĩ, vô tình trở thành bảo mẫu bất đắc dĩ cho cậu nhóc Bố Bố. Trong quá trình chăm sóc con trai, họa sĩ “cưa” luôn người cha Hạ Trí Viễn đang đi công tác xa của bé. Kết thúc chuyến công tác, hai vị lăn giường luôn. Truyện hỗ sủng, thiên thụ chút nhưng không đáng kể. Công chủ động chuyện yêu đương nhưng thụ cũng hùa theo nhanh chóng, rất biết phối hợp. Ưng nhất việc bạn hiểu chuyện và ngoan. Có điều, tình yêu theo tốc độ tàu con thoi và quá hoàn hảo khiến mình cứ thấy hường phấn overload. Chắc không phải gu nên cảm giác bình thường, đọc xong dễ quên. *** [Review] Nhạt màu – Thập Cửu Dao Thể loại: Cấm dục tinh anh hormon bùng nổ công x dịu dàng nhân thê cứng cỏi thiện lương thụ, vừa gặp đã yêu, ấm áp chữa trị, hiện đại, HE, có bánh bao. Độ dài 42 chương + 9 phiên ngoại. Lâu lâu mới kiếm được một bộ như thế này, có công là ông bố đơn thân đẹp trai quyến rũ, có thụ đổ ầm ầm vì khí chất của công. Ai da, mình nên nói những điểm mình thích hay không thích trước nhỉ? Mà thôi, dưới đây sẽ là một đống chữ lộn xộn, không văn vẻ và cực kì thật lòng. Lí do tại sao mình lại quyết định nhảy hố? Thật ra là đầu truyện, editor đã nói bạn ấy đào hố này vì có sugar daddy, có nhân thê thụ, có bánh bao dễ thương và có mèo. Thì mình cũng vậy thôi. Sugar daddy là Hạ Trí Viễn, 31 tuổi, làm một tinh anh xã hội, nghiên cứu về trí tuệ nhân tạo. Mà Hạ Trí Viễn còn có một đứa con trai bốn tuổi gọi là Bố Bố. Trái với Hạ tiên sinh, Tụng Nhiên chỉ là một cậu họa sĩ nghèo mới 23 tuổi, làm cái nghề vẽ tranh minh họa cho trẻ em, cũng chẳng có gì nổi bật. Tiểu thụ này tình cờ gặp một anh chàng vô cùng đẹp trai, rồi bị cảm nắng ngay lập tức. Thụ vì nam thần đi xe Infiniti của mình mà quyết định nhận lời đến trông nom căn hộ cùng với con mèo bự Bố Đâu Đâu. Bạn nhỏ Tụng Nhiên cứ thế hi vọng có thể gặp lại được nam thần. Ấy vậy mà nam thần chả thấy đâu, tiểu thụ bỗng bắt gặp một đứa bé khóc lóc trước cửa nhà mình. Tụng Nhiên bất đắc dĩ trở thành bảo mẫu tạm thời của Bố Bố, tuy nhiên không phải chán ghét mà thậm chí còn hơi bị yêu thích nhóc này. Tụng Nhiên trông Bố Bố trong nửa tháng vì Hạ tiên sinh đang đi công tác ở xa, và cũng trong khoảng thời gian này, cậu hàng ngày gọi điện trò chuyện cùng Hạ Trí Viễn. Hai người tuy chưa gặp mặt, nhưng đã khẩu chiến này nọ với nhau. Tụng Nhiên cho rằng, một người đàn ông như Hạ Trí Viễn, tuyệt đối là cực phẩm, nhưng trên phương diện trông con thì cho 0 điểm còn nể tình chán. Còn Hạ Trí Viễn trước giờ vẫn luôn giữ quan niệm riêng về gia đình, coi việc Bố Bố ngoan ngoãn hiểu chuyện sớm là điều tốt. Tóm lại là trong vòng nửa tháng đã có tỉ chuyện xảy ra. Hạ Trí Viễn quan sát mọi việc xảy ra ở nhà, thay đổi ý nghĩ về gia đình, và có cảm xúc đối với cậu thanh niên chưa từng gặp kia. Còn Tụng Nhiên thì ngoài việc thu được sự yêu thích của nhóc Bố Bố thì còn thu phục thêm cả vật tặng kèm là ông bố Hạ kia, cũng cảm thấy thích Hạ tiên sinh dù chưa từng gặp mặt. Tiểu thụ lớn lên trong trại mồ côi, còn có bệnh tâm lí. Mặc dù thời gian trưởng thành, Tụng Nhiên đã học được cách đối đã với mọi người xung quanh, nhưng với những mối quan hệ thân mật hơn thì không. Bởi vậy khi có người chủ động thân cận, cậu sẽ dễ dàng để lộ cảm xúc trước mặt họ, dù tiêu cực, dù có thể dập tắt hết hảo cảm của đối phương. Cậu cãi nhau với Hạ Trí Viễn qua điện thoại, dùng quan hệ mới quen biết vài ngày mà dạy dỗ anh về cách dạy con. Mà Hạ tiên sinh cho dù ban đầu có không đồng ý với cậu, nhưng sau này thông qua quan sát qua thiết bị của anh, anh cũng nhận ra bản thân đã sai lầm. Hạ tiên sinh từ xa nhưng vẫn chăm sóc cho cậu, cũng lắng nghe tâm sự của cậu. Trước mặt trẻ con, Tụng Nhiên dịu dàng trầm tĩnh. Trước mặt Hạ Trí Viễn, cậu lại căng thẳng, lắp bắp. Hạ tiên sinh đã thích cậu thanh niên này rồi. Thế là cuối cùng, giống như câu chuyện Sóc Chuột mà Tụng Nhiên kể cho Bố Bố nghe, cậu cũng tìm thấy “quả thông lớn nhất thế giới”, đó là một gia đình, là hạnh phúc mà cậu chưa từng mơ đến.   Yo, thật ra truyện này có rất rất nhiều lỗ hổng. Việc Tụng Nhiên tình cờ gặp nam thần Infiniti, rồi nam thần cũng trùng hợp là Hạ tiên sinh, thôi thì nhiều truyện có rồi. Nhưng mà chỉ vọn vẹn chưa đầy nửa tháng, chắc tầm chục ngày mà Tụng Nhiên đã đồng ý yêu đương với Hạ tiên sinh? Ờ, cứ cho là Hạ Trí Viễn có thể tra ra hết thông tin của Tụng Nhiên, cũng hàng ngày quan sát con trai và Tụng Nhiên ở nhà, cơ mà bạn Tụng Nhiên đâu có biết mặt Hạ Trí Viễn đâu. Nếu không phải anh công bảo xem livestream ra mắt sản phẩm thì chắc đến lúc ba ba của Bố Bố về thì bạn tiểu thụ mới biết mặt ảnh mất. Dù muốn dùng tư duy của một người mắc bệnh tâm lí từ nhỏ để suy nghĩ, nhưng mình vẫn không lí giải nổi. Bỏ qua cái này, nói đến cảnh H đi. Lâu nay mình bị sợ đọc mấy cảnh này, mà truyện này vừa hay ngấp nghé cái giới hạn của mình. Nhiều lúc nóng bỏng quá, nhiều lúc tự nhiên khiến mình bật cười. Nhưng mà mình vẫn mong tiết chế lại đi, anh Hạ cấm dục quá nên tinh lực dồi dào hơi hơi nhiều đấy, mới về nước, gặp chính thức lần đầu đã vồ vập được, mệt thực sự. Rồi tiếp theo là tình tiết về sự ra đời của Bố Bố, mình không spoil ở đây đâu, cơ mà lúc đọc đến đoạn đấy, mình bị hết hồn luôn. Và cuối cùng thì là tình tiết nam có thể mang thai, chỉ là một cái phiên ngoại nhỏ nhỏ thôi nhưng mà mình không mong truyện tự nhiên gán tag ABO đâu. Không phải vì kì thị thể loại này, mình vẫn đọc mà, nhưng ban đầu trong truyện có tình tiết kiểu như Tụng Nhiên sợ bà cụ choáng vì mối quan hệ nam nam nên cố tránh đi ấy. Ủa, tự nhiên thấy tạo một cái phiên ngoại và cross over với một bộ truyện khác cứ sao sao ấy.   Ôi dào, sao cái đống không thích dài vậy nhỉ. Thật ra mình không chán ghét truyện này đâu. Đọc ti tỉ truyện đam, ngàn ngàn thể loại thì còn lạ gì. Mình đảm bảo là truyện này vẫn đậm chất giải trí, mình biết thêm vài thứ hay ho về công nghệ, đọc thêm vài câu chuyện trẻ con đáng yêu, và quan trọng là mình có thể cười theo những tình tiết truyện đó. Mà quên mất, còn có một con mèo Bố Đâu Đâu béo béo chảnh chảnh nữa. Xin phép kết thúc review. Và tự thấy còn nhiều đoạn tình tiết hay ho lắm, cơ mà không kể đâu. =)))) Mời các bạn đón đọc Nhạt Màu của tác giả Thập Cửu Dao.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Ngâm Nga (Bán Ngâm) - Nhược Thủy Thiên Lưu
Lệ Đằng có hơn mười năm làm lính trong đội 'Liệp Ưng' (Săn chim ưng) Là một người hung tợn mà kiệm lời, hệt con ngựa bất kham khó thuần. Cả lữ đoàn lính nhảy dù, không ai không biết. Các anh em đều rất tò mò, sau này lão đại nhà mình muốn tìm kiểu 'nữ anh hùng' như thế nào nhỉ? Cho đến khi một cô nàng đáng yêu xuất hiện: thùy mị, dịu dàng, ngốc nghếch. Cô mỉm cười, ngay cả mạng Lệ Đằng cũng là của cô nhé! Lính đặc chủng lạnh lùng, dũng mãnh, vô lại của lữ đoàn nhảy dù và 'bảo bối' bé nhỏ của đoàn văn công. Nam chính: Lệ Đằng. Nữ chính: Nguyễn Niệm Sơ. Nữ chính xem như thuộc tuýp người không có chí tiến thủ, chỉ muốn an ổn sống qua ngày. Để tránh việc ra nước ngoài du học, cô nàng chạy sang Campuchia làm tình nguyện viên, (công việc cụ thể là trợ giảng), chẳng ngờ bị bọn xấu bắt cóc. Nam chính lúc đó đang 'nằm vùng'. Qua 7 ngày, cảnh sát triệt phá ổ nhóm. Nói sao nhỉ? Hai người đều đã 'rung động', nhưng không đúng thời điểm, không đúng chỗ nên tình cảm đôi bên không có tiến triển gì. Sau khi được giải cứu, nữ chính về nước luôn. Suốt 7 năm hai người chưa từng gặp lại. 7 năm sau, nữ chính cũng đã tốt nghiệp và công tác tại đoàn nghệ thuật quân đội. Bố mẹ nữ chính bắt đầu sắp xếp cho con gái đi coi mắt, nhưng vớ phải kẻ 'bắt cá hai tay'. Sau đó, nữ chính theo đoàn đến doanh trại của nam chính biểu diễn thì gặp được anh. Về sau, đối tượng xem mắt cũng là nam chính. Hai người bắt đầu viết nên câu chuyện tình yêu đầy xúc động và gay cấn.~~ Đây là lời của Cá: Ảnh bìa do Cá làm ạ. Tên truyện là Ngâm nga nhưng Cá nghĩ đến ngâm rượu nên cho luôn cái bình rượu ạ *** Cho đến tận sau này, Lệ Đằng mới biết được nguyên nhân tại sao mình lại ở có thể ở bên cạnh một cô gái như Nguyễn Niệm Sơ. Anh nói, bởi vì cô quá đơn giản, còn anh lại quá phức tạp. Anh phức tạp, không chỉ là hoàn cảnh cuộc sống, con đường nghề nghiệp, mà còn là phức tạp về nội tâm. Cô đơn giản, không chỉ là đơn giản về quan niệm đối với mọi thứ, mà còn là đơn giản từ trong suy nghĩ. Vừa vặn, họ có thể bù trừ cho nhau. Có một hội chứng tên gọi là Stockholm, trong đó chỉ ra rằng đây là một hội chứng xuất hiện ở con tin bị bắt cóc, khi ở bên cạnh người phạm tội lâu dần sẽ nảy sinh ra một loại đồng tình, nghiêm trọng hơn còn có thể phát triển thành tình cảm với kẻ đó.  Nguyễn Niệm Sơ có đầy đủ điều kiện để chẩn đoán cô mắc hội chứng này, bởi vì cô cũng bị bắt cóc và cũng từng nảy sinh một loại tình cảm vô hình như vậy. Thế nhưng giả thiết này ngay từ đầu đã không được thành lập, bởi vì yêu cầu tiên quyết phải là “kẻ bắt cóc là người xấu” không đáp ứng được. Lệ Đằng không phải người xấu. Nói một cách chính xác, Lệ Đằng không phải là kẻ bắt cóc Nguyễn Niệm Sơ, mà ngược lại còn là người cứu cô lúc đó. Năm 19 tuổi, Nguyễn Niệm Sơ tham gia làm giáo viên tình nguyện tại một vùng hẻo lánh ở Campuchia và bị bắt cóc bởi một nhóm tội phạm buôn lậu vũ khí. Lệ Đằng là một trong số bọn chúng. Cô là phần thưởng của anh. Trong sự hoang mang và mờ mịt của Nguyễn Niệm Sơ, Lệ Đằng đã để cô ở bên cạnh anh như một món đồ cần được bảo vệ. Nhưng Nguyễn Niệm Sơ không hiểu động cơ của anh, cũng không hiểu mục đích của anh, cho đến ngày cô được giải cứu. Lúc đó, Nguyễn Niệm Sơ mới biết được Lệ Đằng chính là lính đặc chủng của lực lượng không quân, nằm vùng tại đây 4 năm ròng rã mới phá được hang ổ của bọn buôn lậu vũ khí. Hai mươi mốt ngày sống bên cạnh anh, trong thấp thỏm có an tâm, trong sợ hãi có ỷ lại, trong cảnh giác có quan tâm, trong tiếng súng có tĩnh lặng, trong máu đỏ có những bông lúa đòng đòng vàng rực. Nhưng anh nói, “ra khỏi nơi này rồi, hãy quên tất cả đi”, bao gồm cả anh. Bởi vì đó là nhiệm vụ tối mật. Nguyễn Niệm Sơ đương nhiên hiểu rõ, cho nên sau khi quay trở về, cô đã sống đúng như lời anh nói. Xem như chưa từng có chuyện gì xảy ra ở khu rừng đó, chưa từng có một người tên Lệ Đằng bén rễ trong tim. “Niệm Sơ” trong tên cô, có nghĩa là chỉ nhớ những điều ban đầu, có buồn đến mấy cũng rất nhanh sẽ quên đi, quên đi cả những gì mình không muốn nhớ. Thế nên, Niệm Sơ cứ như vậy, làm một người an phận. Tốt nghiệp, đi làm, chơi game và xem mắt. Lần lượt như vậy, trôi qua 7 năm. Cũng có một vài người tiến tới, nhưng cô giữ mình quá kỹ, rốt cuộc lại không giữ được người ta, một vòng tròn mới lại bắt đầu. Nhưng đến một ngày nọ, vòng tròn của cô lại có chút thay đổi, khác với tất cả những lần trước đó. Bởi vì người mà cô đi xem mắt tiếp theo, chính là người mà cô luôn nhắc mình không được nhớ, Lệ Đằng. Cứ ngỡ đã quên đi, nhưng thực ra là chỉ cất kỹ ở một nơi nào đó. Anh đến, mọi thứ không cần cô lục lọi tìm kiếm, đã đâm chồi nảy lộc như chưa từng ngủ quên.  Sau 7 năm, Lệ Đằng ngồi trước mặt Nguyễn Niệm Sơ, chính thức gặp gỡ. Anh vẫn như khi đó, lạnh lùng, cương nghị, vẫn luôn nam tính. Cô vẫn như khi đó, xinh đẹp, hiền lành, vẫn luôn đơn giản. Vì đơn giản, nên cô không hề biết anh đã sắp đặt cuộc gặp gỡ này, không biết anh đã nhung nhớ cô suốt từng ấy năm. Đơn giản, nên cô mới ngỏ lời muốn cùng anh “thử xem sao”. Lệ Đằng đương nhiên muốn, nhưng trên đôi vai của anh là quốc gia, là sinh mệnh của chiến hữu, anh không đủ dũng cảm để giữ cô bên mình. Trưởng thành ngỗ nghịch, lại sống trong lòng địch quá lâu, khiến con người của Lệ Đằng trở nên phức tạp. Vốn dĩ là muốn tránh xa để cô được an toàn, nhưng không ngờ Nguyễn Niệm Sơ vì anh mà bị cuốn vào kế hoạch trả thù của chiến dịch 7 năm trước. Đến lúc này, công tư đã chẳng thể nào phân biệt nổi nữa, Lệ Đằng quyết định, mang Nguyễn Niệm Sơ cột chặt bên mình, không rời nửa bước. Nhưng nào có dễ dàng như vậy? Lúc trước là anh lúc nóng lúc lạnh đẩy cô ra, bây giờ nói muốn là muốn, Nguyễn Niệm Sơ xinh đẹp nhường này, chẳng phải trước nay không có anh vẫn ổn đó sao? Thế nhưng, xét về độ mặt dày vô sỉ thì Niệm Sơ đương nhiên không phải là đối thủ của Lệ Đằng. Rốt cuộc, sau khi giở hết mọi chiêu thức, vừa dụ dỗ vừa đe dọa, anh cũng nhận được cái gật đầu của cô gái nhỏ. Thật ra, Niệm Sơ vốn là người đơn giản, cũng không phải là người không hiểu lý lẽ. Cô hiểu rõ tình cảm của Lệ Đằng, 7 năm trước cũng vậy mà bây giờ cũng vậy. Có khác chăng chỉ là hoàn cảnh mà thôi. Thật ra, theo quan điểm cá nhân của tôi, câu chuyện nên kết thúc ở đây, như vậy tất cả cảm xúc sẽ giữ được nguyên vẹn như ban đầu. Bởi vì càng về sau, tình tiết diễn ra càng khiên cưỡng. Sự quay lại trả thù của con trai ông trùm sau 7 năm với kế hoạch không có gì là bất ngờ, thậm chí còn rất nhiều sơ hở, mặc dù người này được miêu tả là một nhân vật còn thâm sâu nham hiểm hơn cả cha hắn. Sự không chuyên nghiệp của lực lượng cảnh sát khi nổ súng bắn người mà chưa xác định rõ thân phận. Cuối cùng là việc Niệm Sơ được Lệ Đằng tiết lộ tất cả chân tướng sự việc trong khi đây được xem là một chiến dịch “tuyệt mật”. Đối với một bộ truyện viết về đề tài quân sự, yêu cầu đương nhiên cũng sẽ cao, nhưng có lẽ “Ngâm nga” chưa thực sự làm được điều này. Mỗi một độc giả khi đọc một bộ truyện sẽ luôn có nhận định của riêng mình. Cho nên nếu chỉ xét về khía cạnh tình cảm thì đây là một câu chuyện dễ thương, với những màn đối đáp khó đỡ của nam nữ chính. Câu chuyện còn đan xen tình cảm gia đình, tình cảm bạn bè, tình đồng đội giữa những con người cùng chung lý tưởng. Có khó khăn, cũng có hiểu lầm, nhưng trên hết là sự cảm thông cho nhau, đứng trên lập trường của người kia để mà thấu hiểu. Niệm Sơ không phải là một cô gái hoàn hảo, cô an phận, không cầu tiến, chỉ muốn bình an. Nhưng ở bên Lệ Đằng rồi, Niệm Sơ cũng từ từ điều chỉnh bản thân, bắt đầu cố gắng nhiều hơn, chấp nhận mạo hiểm ra khỏi cái tổ an toàn của mình để ở bên cạnh làm chỗ dựa cho anh.  Lệ Đằng không biết, vì sao ngày trước chỉ ở cạnh cô hai mươi mấy ngày lại có thể nhung nhớ đến từng ấy thời gian. Một buổi sáng nắng đẹp, anh nghĩ, mình đã tìm ra câu trả lời. “Lệ Đằng, em biết sự kiên trì và tín ngưỡng của anh là gì đấy.” “Là gì?” “Là Tổ quốc.” “...” “Vậy anh có biết sự kiên trì và tín ngưỡng của em là gì không?” “Là gì?” “Là anh.” Mời các bạn đón đọc Ngâm Nga (Bán Ngâm) của tác giả Nhược Thủy Thiên Lưu.
Một Đường Núi Sông (Nhất Trình Sơn Thủy) - Thời Câm
Câu chuyện nhẹ nhàng dừng lại ở những nụ hôn không nặng không nhẹ, xen lẫn ngây thơ cùng tình cảm mãnh liệt vừa được khai thông. Sau đó, không có sau đó. Có lẽ sẽ là quá sớm khi nói, họ sẽ hạnh phúc mãi mãi về sau giống như trong truyện cổ tích bởi vì cả hai đều còn quá trẻ. Hoặc là họ sẽ trải qua một hồi sóng gió vì thân phận, vì sự ngăn cản của gia đình và bạn bè? Không ai biết tiếp theo đây hai người họ sẽ đối mặt với điều gì, nhưng như vậy cũng có sao đâu? Có những chuyện, đến thời điểm thích hợp sẽ có sự khởi đầu. Nhưng quá trình diễn ra như thế nào, kết thúc ra sao, đều là do mỗi chúng ta lựa chọn. Nếu có thể ngọt ngào, tại sao lại không thử? *** Trước khi cha mẹ xuất ngoại có giao cho anh chăm sóc em gái, Quý Diễn đối với Trình Thủy chỉ có hai yêu cầu_____ Không được kết bạn bừa bãi, không được yêu sớm.  Lúc đó cô gái nhỏ mi mắt cong cong, ngoan ngoãn gật đầu đáp ứng. Đáp ứng đến năm thứ hai, Trình Thủy mười sáu tuổi, dưới sự dẫn dắt của cô ngốc ngồi cùng bàn, tai phải đánh luôn 4 cái khuyên tai.  Năm thứ ba, Trình Thủy mười bảy tuổi, nói chuyện với một anh giai phóng đãng từng duyệt qua biết bao nhiêu phụ nữ   Không chỉ nói chuyện, còn, mẹ nó, mang thằng đó về nhà.  Quý Diễn: OK. Tốt lắm! Cực kì tốt!   Mời các bạn đón đọc Một Đường Núi Sông (Nhất Trình Sơn Thủy) của tác giả Thời Câm.
Lương Sư Như Thử Đa Kiều - Tịch Giang
Đường Tự yêu sự phụ mình, yêu từ rất lâu rồi. Ngũ quan hắn mị hoặc chết người, bóng dáng hắn siêu phàm thoát tục tựa tiên nhân, kể từ khi hắn bước ra từ trong khói lửa mịt mùng cứu nàng ra khỏi đám cháy đến khi nàng đã trở thành một cô thiếu nữ xinh đẹp, trong lòng nàng hình bóng hắn đã sừng sững không có gì có thể sánh bằng. Sư phụ là tất cả của nàng, là ân nhân của nàng, là bầu trời của nàng, là sinh mệnh của nàng. Thế nhưng sư phụ của nàng tuyệt đối không phải người tốt, trong thiên hạ này không một ai tàn ác hơn hắn. Giang hồ có câu, “Thà xông vào điện Diêm Vương cũng không gặp Lâu Tập Nguyệt”, hắn là đại ma đầu giết người không ghê tay, là con quỷ khát máu vô tâm vô tính. Hắn có thể lợi dụng tính mạng đồ đệ của mình để đạt được mục đích, có thể giết một người đã đi theo hắn 9 năm để âm mưu việc mình. Đôi tay hắn nhuốm đầy máu tanh, tâm hồn hắn tựa như đã ố đen không thể gột rửa. Một người như vậy làm sao có thể toàn tâm toàn ý đi yêu một người, mà người đó lại là con gái của kẻ đã làm tổn thương cha hắn? Nhưng Lâu Tập Nguyệt thực sự có thể yêu một người, đã yêu một người, mãi yêu một người. Mà người đó cũng chỉ có thể là nàng, chỉ là mình nàng, mãi là mình nàng, đại đồ đệ của hắn… Năm xưa, cha hắn là Lâu Triệt bị người phụ nữ ông yêu thương phản bội, vì nàng ta mà tẩu hỏa nhập ma. Không chịu được đau đớn giày xé thân thể, ông tự tay kết liễu sinh mạng mình. Ngày ấy là sinh nhật hắn, hắn tận mắt nhìn cha mình trút bỏ hơi thở cuối cùng trên trần thế. Hắn muốn trở thành thiên hạ đệ nhất, hắn luyện Thiên Nhất thần công. Hắn để cho Diệp Linh hạ độc “tình cổ” lên người hắn – một thứ cổ có thể khiến hắn không ngừng yêu một ai đó. Yêu đã dễ như vậy, dứt bỏ hẳn dễ hơn ngàn vạn lần. Như vậy đến một ngày nào đó, hắn có thể tự tay giết chết người mình yêu nhất. Hắn chọn Đường Tự – con của người phụ nữ kia, cũng là đồ đệ đầu tiên của hắn. Hắn chọn yêu thương nàng, rồi giải độc, rồi tự tay giết nàng, dù sao đó chỉ là một phần trong quá trình tu luyện Thiên Nhất thần công. Không hơn. Khi tình cảm đã nảy sinh, hắn không hề có ý định trốn tránh hay ngăn chặn, cũng không để ý lễ giáo “một ngày làm thầy cả đời làm cha” mà để mặc bản thân chìm đắm trong tình yêu với đồ đệ mình. Hắn ngày ngày ở bên nàng, ôm lấy nàng, hôn môi nàng, nỉ non những lời đường mật bên tai nàng, hạnh phúc như một đôi uyên ương thực sự. Trái tim thiếu nữ của Tiểu Tự làm sao thoát khỏi sự ôn nhu dịu dàng của hắn, huống chi hắn luôn là người trong mộng của nàng. Nàng đón nhận vòng tay ôm ấm áp của hắn trong sự đỏ bừng nóng bỏng như cánh bướm của đôi má, đón lấy môi hôn của hắn trong sự run rẩy kỳ diệu của trái tim. Nàng thầm nghĩ, sư phụ, có lẽ cũng thích nàng? Đang chìm đắm trong mật ngọt tình yêu, nàng phát hiện ra bí mật của hắn. Hóa ra hắn vì dùng độc tình cổ nên mới phải yêu nàng, thân mật với nàng cũng chỉ vì do bị cổ khống chế, chắc hắn sẽ thấy ghê tởm lắm? Nhưng phải làm sao đây, nàng không thể rời xa sư phụ, không cách nào từ bỏ người. Nàng mặc kệ người có trúng độc tình cổ hay không. Nàng không cần biết những yêu thương của người là thật tình hay giả dối. Nàng chỉ biết rằng, hiện tại nàng có thể ở bên người, thân mật với người, tự do ngắm nhìn người mà không cần phải lén lút như khi xưa. Tiểu Tự ngốc, thực ngốc. “Có lẽ tôi cũng bị trúng cổ, cổ độc đó gọi là “Lâu Tập Nguyệt”. Diệp Linh là ai mà khiến hắn phải tự mình đi cướp dâu mang trở về bên người? Tử Yên là ai mà có thể ở bên cạnh hắn 8 năm không rời? Trong rừng trúc ngày ấy hắn cùng ai dây dưa thân mật, cùng ai quấn quít? Tất cả đều không quan trọng nữa rồi. Đường Tự đã dùng tình yêu si mê mù quáng ấy để yêu Lâu Tập Nguyệt suốt những năm tháng cuộc đời. Nàng gần như chôn vùi mối tình đầu tinh khôi của mình trong thứ tình cảm giả dối của hắn. Dù biết sau này sẽ chết dưới tay hắn, nàng cũng không cách nào buông bỏ. Chỉ cần buông lơi, nàng sẽ giống như con cá mất nước, lập tức chết. Người đàn ông này, là nàng dùng cả sinh mệnh để yêu. Người từng nói sẽ trừng phạt, sẽ giết bất kỳ ai làm tổn thương đến con. Vậy người có biết không, người tổn thương con nhiều nhất, chính là người. Sư phụ… 2/3 phần đầu của truyện thực ra mà nói thì vẫn là “ngọt ngào”, truyện chỉ thực sự đạt đến cao trào của ngược tâm khi đi dần đến hồi kết. Đọc đến đây, mình không còn do dự gì nữa mà xếp “Lương sư như thử đa kiều” vào top những tác phẩm ngược tâm hay nhất trong lòng mình. Mạch truyện dần trở nên dồn dập, các tình tiết xảy ra liên tục gấp gáp, những sự hiểu lầm hoài nghi cũng ngày càng chất lên cao không sao gỡ bỏ được. Nhân vật phụ cũng xuất hiện ngày càng nhiều, nhưng không thừa, nhân vật nào cũng có vai trò đẩy mạch truyện lên cao trào. Mình không ghét Diệp Linh, vì nếu không có thứ cổ độc ấy thì đã không có màn ngược tâm đầy ngọt ngào của hai thầy trò họ. Mình không trách một Tô Mạc Phi bỗng nhiên từ đâu ra, chắn ngang mối tình của bọn họ. Mình cũng không trách Đường Tự vì sao nàng lại dễ dàng yêu thương Tô Mạc Phi nhanh đến vậy. Tô Mạc Phi quả thật là một người đáng để yêu, đáng để dựa dẫm, đáng có được hạnh phúc. Chàng năm lần bảy lượt cứu nàng lúc nàng gặp nạn, nguyện vì nàng mà từ bỏ chức chưởng môn. Chàng yêu nàng bằng một thứ tình yêu tinh khôi, lặng thầm nhất. Chàng hi sinh tất cả vì nàng, bao dung nàng, có thể gạt bỏ mọi rào cản để cưới một người vợ không trong sạch, chấp nhận nuôi đứa con của nàng với người khác. Chàng có thể cho nàng mọi thứ mà Lâu Tập Nguyệt không thể cho nàng. Nàng cảm thấy vô cùng an tâm, trái tim trở nên bình yên khi ở bên một chàng trai nhân hậu như vậy. Nếu nói tình cảm Đường Tự dành cho Tô Mạc Phi là yêu, thì mình nghĩ nó giống cảm động nhiều hơn. Bởi Tô Mạc Phi chân thành, nồng hậu tựa ánh nắng, có thể sưởi ấm trái tim đã nhiều lần chết lặng vì Lâu Tập Nguyệt của nàng. Chàng ở bên nàng ngay trong lúc nàng cần một bờ vai để dựa dẫm nhất. Khi nàng đã hoàn toàn buông bỏ hi vọng với sư phụ, chàng lại một lần mang đến tia sáng hạnh phúc đến cho nàng. Nàng cố gắng chấp nhận Mạc Phi, bắt đầu một tình yêu mới. Hai người kết duyên thành phu thê. Đã từng yêu say đắm đến vậy, vậy mà từ nay về sau, người cầm tay nàng đi đến hết cuộc đời, rốt cuộc lại không phải là hắn. Dù không thể yêu một ai khác như yêu Lâu Tập Nguyệt thì đã sao? Chỉ cần yêu ít đi một chút, nhưng gắn bó cả đời. Tô Mạc Phi…thiếp sẽ cố gắng…không phụ chàng. Tiểu Tự vẫn ngốc, thực ngốc… Tình yêu đầu đời, cái ôm đầu tiên, nụ hôn đầu tiên, lần hoan ái đầu tiên, đứa con đầu lòng…tất cả cái đầu tiên của nàng đều đã dâng trọn cho hắn, nếu muốn nàng quên hắn đi, thì thà bị cào da lóc thịt. Nàng không dám di động tình yêu ấy, không dám chìm đắm nhưng cũng không muốn quên, chỉ có thể lẳng lặng cất giấu nó vào sâu thẳm trái tim mình. … Thực ra mà nói, hình ảnh một Lâu Tập Nguyệt hiện lên qua lời kể của Đường Tự khá phiến diện. Độc giả chỉ thấy sự độc ác nhẫn tâm giết người không ghê tay của hắn, chỉ thấy một trái tim lạnh lẽo vô tình ẩn dưới lớp vỏ ngoài ấm áp của hắn. Hắn cất giấu bao nhiêu nỗi khổ tâm, gánh lấy bao nhiêu sự hiểu lầm, tình yêu dành cho nàng có bao nhiêu sâu sắc, Đường Tự biết hay không? Mãi đến tận sau này khi bên cạnh nàng đã là một người đàn ông khác, thì nàng mới nhận ra hết thảy. Lâu Tập Nguyệt, chưa bao giờ trúng độc tình cổ! Bởi những nghiệp chướng mà mình gây ra, Lâu Tập Nguyệt phải chết có lẽ là kết thúc đã được định sẵn cho hắn. Hắn tự dâng mạng mình xuống dưới kiếm nàng, để cho nàng chính tay đâm hắn, như vậy sau này nàng sẽ được cho là tự tay đâm chết đại ma đầu kẻ thù số một của thiên hạ, nàng và con có thể sống yên ổn cả đời dưới danh nghĩa là Tô phu nhân. Trên chiến trường đầy máu và xác người ngổn ngang, hắn ôm đứa con của mình vào lòng mà thì thào : “Tiểu Tự, đôi mắt của con giống nàng, miệng giống ta”. “Tiểu Tự, ta dùng một tay đầy máu tươi, một thân giết chóc, bảo vệ hai mẹ con nàng một đời bình an…” Lâu Tập Nguyệt chết, thiên hạ thái bình, không còn giết chóc. Cuộc sống cứ yên bình mà trôi qua. Một người phụ nữ nhàn nhã ngồi trên chiếc ghế tựa dưới tàng hoa đào. Gió nhẹ phất, cánh hoa rơi, một bóng người vận áo xanh nhạt trên môi nở nụ cười diễm lệ bước dần về phía nàng, khẽ gọi “Tiểu Tự”. Nàng dùng hết khí lực toàn thân, vươn tay nắm lấy bàn tay ấy, mười ngón tay đan chặt vào nhau, vĩnh viễn không xa rời. *** Không ngờ là truyện này lại làm tôi khóc. Vốn là tôi không thích truyện này lắm đâu, vì nữ chính bánh bèo mít ướt quá, đọc mà thấy phiền. Bù lại tôi thích anh nam chính, vừa lạnh lùng lại độc ác, giết người không ghê tay, đối với nữ chính cũng là lợi dụng. Nếu truyện mà cho nữ chính chết, sau anh nam chính phải dằn vặt thì hay rồi, không ngờ lại kết thúc như này. Nên nói nam chính Lâu Tập Nguyệt vốn ác nhưng lạnh nhạt tùy hứng, sau lại vì nữ chính mà nương tay bao nhiêu lần, thành ra cái kết của anh thiệt thòi dã man. Nam phụ thì ngay từ đầu tôi đã không quan tâm, vì đấy là mẫu nhân vật tôi chán nhất, tốt bụng quá mức, hy sinh vì bao nhiêu người, cả người thân lẫn người lạ đều hết mình cứu giúp. Thấy các bạn bình luận cứ bảo 2 anh này nên đến với nhau, tôi thì không thấy 2 anh ấy hợp nhau tí nào, cơ mà con nữ chính kia bánh bèo quá, thôi thì 2 anh với nhau thích hợp hơn :)) Ôi nhớ nửa đầu truyện muốn nữ chính hy sinh rồi chết khiến anh Tập Nguyệt hối hận, muốn thế dã man ấy. Đến nửa thì không chịu nổi con bánh bèo động tí là khóc này nữa, còn cả động tí là ngất, phiền chết đi được. Thật thương anh Nguyệt yêu phải nó mà! Nói về những cái ghét ở nữ chính thì nhiều phết, đáng khen ở cái là tự biết mình hữu dụng với sư phụ nên cố đi hái Tam Sinh hoa, mấy cái hiểu lầm với nhút nhát đầu truyện thì bỏ qua, hợp logic rồi. Nhưng mà, vì sao nữ chính này hãm thế? Rõ ràng đã tự nhận bản thân phải chết dưới lưỡi kiếm của sư phụ, thế sao vẫn năm lần bảy lượt bỏ đi, rồi còn cứ nghĩ thế đéo nào sư phụ cũng đến bắt mình về? Giời ơi, mày nghĩ sư phụ mày rảnh hả, hay sư phụ mày thích chơi trò đuổi bắt dỗ dành mày? Đầu thì cứ nghĩ sư phụ đéo yêu mình đâu, thế mà cứ làm mình làm mẩy. Cho là sư phụ yêu chỉ vì cổ độc thì phải có tư duy logic bình thường tí xem nào. Mệt óc với nữ chính này, sao mà đáng ghét thế! Đấy, ghét mỗi nữ chính thôi, mấy nhân vật khác thì ok hết, nhất là anh Nguyệt. Tuy là đoạn đầu hơi đáng ghét nhưng giải thích xong là lại tỏa sáng liền. Tiếc cho anh là đến cuối chẳng có ai nhớ đến anh, cả đứa con cũng đi nhận người khác làm cha mà không biết anh từng tồn tại. Chết rồi mà còn chẳng có cảnh người mình yêu đưa con đến để tang … Tôi khóc là khóc ở đoạn anh Nguyệt cầm tay nữ chính đâm vào ngực mình rồi che mắt nữ chính đi ấy. Bao nhiêu năm che chở dung túng nữ chính, đến cùng người ấy lại là vợ kẻ khác, con mình cũng phải đặt tên theo họ người ta. Thật ra cái kết này vẫn là nhẹ nhàng vì anh Nguyệt ác quá, phải cho anh chịu thêm nhiều năm đau khổ nữa mới là chuộc tội cho những năm tháng máu tanh trước kia. Suy cho cùng thì cũng là đứa trẻ đáng thương, thôi thì được ôm người yêu cùng con lúc tận thế là hạnh phúc lắm rồi. Anh Nguyệt nói nhiều câu thâm tình phết nhá, nhưng tôi thích nhất là câu gần cuối của anh: “Nơi ngực vẫn rất đau, hiện tại ôm tiểu Tự sẽ không đau nữa!” Theo tôi nhớ thì anh nói câu này 2 lần, lần đầu là thâm tình, lần 2 là thê lương. Cố gắng theo đuổi tình yêu, cuối cùng chẳng có ai đạt được, gặp sai người, đặt sai chỗ, kết cục này âu cũng là tốt nhất. Nghĩ đi nghĩ lại, vẫn thấy nữ chính thật hãm. Rõ ràng đã bảo sẽ ở lại, chỉ đi một chút sẽ quay lại, không ngờ nghe người ta nói mấy câu ngọt, làm tí chuyện tốt, đe dọa vài câu liền ở lại luôn, ích kỷ vl. Thế cũng đừng hứa nữa chứ, nữ chính gì mà hãm thế, thêm bạn này vào dàn nữ chính đáng ghét thật không sai mà! Mời các bạn đón đọc Lương Sư Như Thử Đa Kiều của tác giả Tịch Giang.
Gả Cho Cha Của Nam Chính - Cửu Nguyệt Vi Lam
Khương Nịnh Bảo là tứ tiểu thư phủ Trường An Hầu, phụ mẫu sớm qua đời, phía trên chỉ còn một ca ca mới thi đậu tú tài. Nếu không phải nàng còn có một mối hôn ước với thế tử phủ Định Quốc Công, tháng ngày chắc hẳn khó qua. Thế nhưng bỗng có một ngày, thế tử Tạ Cảnh Dực bởi vì một mối tình si với đích nữ phủ An Viễn Hầu mà bất chấp hiếu nghĩa, một mực muốn cùng nàng từ hôn.  Ít nhất ,Tạ thế tử cũng còn có chút lương tâm, không chỉ mang ngọc ngà châu báu tới bồi thường nàng, còn ngỏ ý muốn nhận nàng làm muội muội, đem thân phận tiểu thư phủ Định Quốc Công tặng cho Khương Nịnh Bảo. Thế nhưng, hắn có lòng bồi thường, còn phải xem Khương tứ cô nương liệu có tâm muốn nhận hay không? Ngàn sai vạn sai cũng chẳng phải tại nàng, hà cớ chi bắt nàng mang danh bị ruồng bỏ, còn cố tình giả nhân giả nghĩa tưởng “bố thí” cho nàng. Vậy nên, dân chúng kinh thành gần đây truyền tai nhau rằng “sau khi bị thế tử phủ Định Quốc Công từ hôn, tứ tiểu thư Khương gia lập tức hóa điên, không sợ chết đòi gả cho Định Quốc Công, trở thành nương của kẻ đã từ hôn mình.” * Định Quốc Công là ai? Chàng là chiến thần của Đại Việt, là chiến thần được tất cả dân chúng kính trọng, cũng là nam nhân độc thân “có độc” khiến tất cả các cô nương kinh thành đều muốn tránh. Nghe nói, chàng sinh ra đã mang sát khí, lại lớn lên trong quân doanh, vì thế, không có bất luận người nào, ngay cả mẫu thân ruột có thể ở bên chàng mà bình an vô sự. Lời đồn về chàng quả thật rất nhiều, giả giả thật thật, Khương Nịnh Bảo nghe xong chỉ cười. Cho dù thân mang sát khí thì có thể thế nào, dù sao nàng cũng đã trải qua một kiếp hỗn độn nơi mạt thế, mệnh so với cỏ còn trường, đến cuối cùng, nếu không phải nàng tự sát, liệu có kẻ nào có thể tước đi sinh mạng nàng?  Sau khi xuyên đến nơi này, ngoài khả năng biết trước cốt truyện, nàng còn có một thân công năng ủ rượu tuyệt hảo, còn sợ bị Định Quốc Công “khắc” chết hay sao? Vì thế, trong sự ngỡ ngàng của dân chúng kinh thành, sự vui mừng của Định Quốc Công phu nhân cùng sự ghen ghét của “con dâu tương lai” và tâm tình phức tạp của hôn phu cũ kiêm “nhi tử tương lai”, Khương Nịnh Bảo hoan hỉ gả vào phủ Định Quốc Công. Từ nay về sau, Khương tứ tiểu thư trở thành đầu quả tim của Định Quốc Công gia, một đời sủng ái, cùng nàng nắm tay đến tóc bạc da mồi. Mời các bạn đón đọc Gả Cho Cha Của Nam Chính của tác giả Cửu Nguyệt Vi Lam.