Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Nhạt Màu

Edit: Mèo Xù Thể loại: Công cấm dục, là tinh anh xã hội, hormone tràn đầy x Thị dịu dàng, thiện lương, hình tượng nhân thê, vừa gặp đã yêu, ấm áp chữa trị, hiện đại. HE, có bánh bao. Độ dài: 42 chương + 9 phiên ngoại Đọc & sửa lỗi: Thechronicles0134 Bìa: Des by Cordelia/Weather Team Một con người nhạt nhoà trong thế giới xô bồ, chen chúc. Một hoạ sĩ vẽ tranh minh hoạ cho sách thiếu nhi cực kì bình thường, chỉ là cậu không dùng những sắc màu rực rỡ, mà chỉ là những mảng màu nhạt như tính cách trầm lắng của cậu, cũng như cuộc sống bình đạm cậu có. Tụng Nhiên không nghĩ tới rằng, chỉ gặp một bé con bốn tuổi, mà cuộc đời của cậu thay đổi. Một ngày nọ, bé con Bối Bối dẫn theo người cha đơn thân đẹp trai nhiều tiền sự nghiệp thành công của mình tùy tiện bước vào vào thế giới của Tụng Nhiên. Khi truyện cổ tích gặp gỡ đứa trẻ cô đơn, khi căn nhà 8012A ấm áp gặp căn nhà 8012B lạnh lẽo, đây là một câu chuyện liên quan đến gia đình và tình yêu. Note của editor: Lý do mình đào hố này là: 1.Có sugar daddy 2. Có nhân thê thụ 3. Có bánh bao dễ thương ngoan ngoãn 4. Có mèo. Rất mong sẽ được mọi người ủng hộ. Vẫn là truyền thống của nhà mình, lấp hố có thể chậm, nhưng sẽ không bỏ hố, trừ những trường hợp bất khả kháng. Truyện này thì ngọt ngào ấm áp cực luôn, knhưng vì mỗi chương đều rất dài nên tốc độ ra chương sẽ chậm, hoặc là mình sẽ edit để làm hàng tồn rồi post nên sẽ post sau khoảng một thời gian nữa nhé. *** Review Nhạt màu – Thập Cửu Dao   Hôm nay đi lang thang tìm hiểu thì gặp được review khá hay về Nhạt màu của chị Gekkabijin trên blog Lâm Phong nên mình xin phép cop về nhà cho mọi người cùng đọc. Còn chương cuối Nhạt màu xin hẹn mọi người tối mai để mình beta, cập nhật mục lục cho xong đã >< Cảnh báo trước, review CÓ SPOIL NHIỀU. “Truyện này có cái tag công thụ lừa đảo nhất mà mình từng đọc luôn. Công k hề “cấm dục”, bề ngoài nhìn cảm giác vậy nhưng tính cách thì k hề như thế, thụ cũng k phải kiểu “ôn nhu thiện lương” như chuẩn bình thường mà ẻm có đôi khi rất tăng động và nắng mưa thất thường. Mình lướt qua khúc đầu, bắt đầu đọc từ 2/3 trở đi nên spoil khúc đầu có thể k chắc lắm, và spoil này tiết lộ khá nhiều tình tiết truyện nên ai muốn hồi hộp hay k muốn bị mất hứng thì cân nhắc kỹ trước khi đọc nha: Thụ là một họa sĩ tự do, chuyên vẽ tranh minh họa/ truyện cho con nít. Lần đầu tiên nhìn thấy công từ xa, thụ đã bị sét oánh cái đùng, quyết định thuê căn nhà đắt đỏ (chỗ này mình lướt nên k chắc lắm về chuyện giá thuê này nọ) chỉ vì muốn có thể được nhìn thấy “nam thần” một lần nữa, mà k hề biết rằng, nhà của “nam thần” ngay ở đối diện chứ chẳng đâu xa. Công đi công tác, giao con trai 4 tuổi cho bảo mẫu trông, mà vị bảo mẫu này hết sức “có trách nhiệm”, vì chuyện nhà mà xin nghỉ bằng cách dán tờ giấy lên cửa rồi quẳng luôn thằng bé k thèm quan tâm. Thụ tình cờ thấy có đứa nhỏ trước cửa nhà thì tình thương trỗi dậy, dẫn vô nhà tắm rửa cho ăn, chăm sóc như con ruột mà một lần nữa k hề biết rằng đây là con trai của nam thần. Công gọi điện về hỏi thăm con trai thì mới hay bảo mẫu vô trách nhiệm quá nên thụ đã giúp công chăm sóc con mình. Trò chuyện qua điện thoại được vài lần, công cảm thấy thụ là một thanh niên sáng sủa, tốt bụng lại đáng tin cậy, quan trọng nhất là cực kỳ yêu trẻ con nên mời thụ làm bảo mẫu cho con của mình, trong sự sung sướng hạnh phúc ngất ngây của thụ (vì trước khi công đưa ra lời mời thụ đã muốn xin công cho mình chăm đứa bé rồi). Bởi vì sinh trưởng trong 2 hoàn cảnh rất khác nhau mà công và thụ nảy sinh tranh cãi về vấn đề giáo dục con cái, thụ nổi nóng ăn nói khó nghe làm công tức giận, giao con trai cho người khác chăm sóc. Bảo mẫu mới là một cô gái trẻ, có đào tạo chuyên nghiệp nhưng lại k nhạy cảm và tinh tế như thụ, khiến công lần nữa nhận ra chỉ có thụ là phù hợp chăm lo cho con mình nhất. Hai người lại hòa thuận với nhau, thông qua những cuộc điện thoại mỗi ngày để báo cáo tình hình của đứa bé, tình cảm giữa công thụ cũng dần nảy sinh. Rốt cuộc đến ngày thứ… 9 nói chuyện với nhau, công quyết định thổ lộ với thụ, hy vọng thụ cùng mình xây dựng một gia đình 3 người hạnh phúc. Trong số hơn năm, sáu trăm bộ đam mỹ mình đã đọc, đây là lần đầu tiên mình thấy một kiểu yêu hoàn toàn mới lạ. Người ta yêu qua mạng, qua game online, qua chat QQ, qua mai mối tùm lum loại, chỉ duy nhất chưa thấy: yêu qua điện thoại. Công thì thông qua thiết bị giám sát ở nhà đã thấy mặt thụ chứ thụ thì 100% chả biết công mặt mũi tròn méo, tướng tá mập ốm ra làm sao mà vẫn yêu, và 2 người phải lòng nhau chỉ trong vỏn vẹn chưa tới… 10 ngày. Σ(‘◉⌓◉’) Về cái phần mình nói ở trên: tag tầm bậy thì đúng là công tinh anh, “nội tiết tố” toát ra đầy trời nhưng thực tế ảnh k hề cấm dục, mà chính xác là kiểu bình tĩnh, lịch thiệp. Từ lúc thổ lộ với thụ thì cứ trêu thụ miết, 2 người gặp nhau thì ăn sạch thụ k còn 1 miếng xương, sau đó thì một tuần bảy ngày làm đều như vắt chanh, “cấm dục” cái chỗ nào??? Còn thụ thì k hề là kiểu ôn nhu hiền thê lương mẫu gì như phần giới thiệu nói. Thụ đúng là có phần “nhân thê” nhưng nhân thê ở đây chỉ biểu hiện qua chuyện ẻm chăm con của công cực kỳ chu đáo và nấu ăn ngon. Chuyện này cũng xuất phát từ quá khứ của thụ: bị cha bỏ rơi khi mới 6 tuổi, thụ bị tổn thương tâm lý nên có đôi khi hơi thần kinh, cứ thấy số là đếm, mà đã đếm thì k ngừng được, cho nên đi học k học được môn toán, cũng k thể vào đại học, chỉ có thể vẽ tranh minh họa cho trẻ con để kiếm tiền. Cũng chính vì từ bé đã phải 1 mình đối mặt với thế giới nên thụ rất thương con nít, cực kỳ cưng chiều con của công và cũng rất tự ti, dễ nổi nóng, nóng lên là nói năng k để ý gì, sau đó lại hối hận. Đại khái thì vì ảnh hưởng của bệnh mà tính cách thụ khá thất thường – nhất là với công (đây là điểm trừ hơi bị lớn của thụ). Về công thì: mình chỉ nói 2 chữ “Hoàn hảo” – trừ trong vấn đề nuôi dạy con. Mặc dù có con nhưng thực tế công k hề “thẳng” (như lời công nói) mà là cong – thẳng theo kiểu rất uyển chuyển, bản thân công cũng k quan tâm đến vấn đề yêu nam hay nữ. Bởi vì đứa bé ra đời nằm ngoài ý muốn của công (còn tại sao lại vậy thì mọi người nên đọc để biết, cũng khá là bất ngờ. =]]]) nên công k hề biết làm thế nào để nuôi dưỡng một sinh vật bé nhỏ như vậy. Công cho con trai tất cả vật chất, công cũng thương con nhưng vì k đủ nhạy cảm mà k quan tâm được tới tâm tư tình cảm của đứa nhỏ, thậm chí trong lòng công, nếu phải lựa chọn giữa gia đình và sự nghiệp, công sẽ từ bỏ cái thứ nhất. Cũng chính vì điều này mà công – thụ từng xảy ra tranh cãi kịch liệt, mãi đến sau này, thấy con trai khóc lóc, làm những chuyện mà nó chưa từng làm với mình; biết được quá khứ của thụ, công mới nhận ra, gia đình có ý nghĩa quan trọng thế nào. Nói chung, về nội dung, trừ chuyện công thụ yêu nhau quá nhanh, cũng quá “thần kỳ” thì truyện có tình tiết, cách miêu tả tốt. Công được xây dựng y như những anh “tổng tài khốc suất cuồng bá duệ” khác, có bá đạo, có dịu dàng, có thâm tình, ngoại hình đẹp như người mẫu, là tinh anh trong ngành sản xuất robot, thiết bị điện tử, tóm lại là hình mẫu của 3 chữ “cao phú soái”, nhưng hễ gặp thụ thì tự động bật mood “lưu manh giả danh trí thức”, thường làm thụ đến muốn bò lết xuống giường. Thụ thì tốt bụng, biết săn sóc, thông thường sẽ ngoan ngoãn nhân thê, nhưng đụng tới công thì ẻm bật đủ thứ mood: ngạo kiều, tạc mao, biệt nữu, dâm đãng, ngốc manh… đủ hết, với trẻ con thì tinh tế, với công thì ngơ ngơ, lắp bắp, nhiều khi ngố tàu ghẹo công tới “cứng như đá” mà k hề hay biết. Truyện có thịt, mà hài nhất là 2 người gọi chuyện giường chiếu của mình = ăn hoành thánh: thụ là chủ tiệm, công là khách, ăn sạch hoành thánh thì sẽ trả đủ “tiền”. =))))))))))) Tóm lại là nếu k phải công khống, sủng công quá mức thì truyện này cũng đọc được. Bé con trong truyện khá đáng yêu chứ k xéo sắc hay cản trở nhiều như những truyện khác, đề cử cho bạn nào thích đọc truyện ấm áp, những đoạn mô tả về cuộc sống hằng ngày của thụ với đứa bé rất dễ thương. ^^ (ps: Trong truyện còn có cp mèo “thái giám” yêu kiểu plato rất hài hước. =]]]) *** Nhạt màu – Thập Cửu Dao – EDIT HOÀN Hiện đại, nhẹ nhàng, ngoài đàng hoàng trong lưu manh công x ngoài nhân thê trong dụ thụ Một câu chuyện tình yêu từ xa và tiến theo tốc độ tên lửa. Tụng Nhiên là một họa sĩ, vô tình trở thành bảo mẫu bất đắc dĩ cho cậu nhóc Bố Bố. Trong quá trình chăm sóc con trai, họa sĩ “cưa” luôn người cha Hạ Trí Viễn đang đi công tác xa của bé. Kết thúc chuyến công tác, hai vị lăn giường luôn. Truyện hỗ sủng, thiên thụ chút nhưng không đáng kể. Công chủ động chuyện yêu đương nhưng thụ cũng hùa theo nhanh chóng, rất biết phối hợp. Ưng nhất việc bạn hiểu chuyện và ngoan. Có điều, tình yêu theo tốc độ tàu con thoi và quá hoàn hảo khiến mình cứ thấy hường phấn overload. Chắc không phải gu nên cảm giác bình thường, đọc xong dễ quên. *** [Review] Nhạt màu – Thập Cửu Dao Thể loại: Cấm dục tinh anh hormon bùng nổ công x dịu dàng nhân thê cứng cỏi thiện lương thụ, vừa gặp đã yêu, ấm áp chữa trị, hiện đại, HE, có bánh bao. Độ dài 42 chương + 9 phiên ngoại. Lâu lâu mới kiếm được một bộ như thế này, có công là ông bố đơn thân đẹp trai quyến rũ, có thụ đổ ầm ầm vì khí chất của công. Ai da, mình nên nói những điểm mình thích hay không thích trước nhỉ? Mà thôi, dưới đây sẽ là một đống chữ lộn xộn, không văn vẻ và cực kì thật lòng. Lí do tại sao mình lại quyết định nhảy hố? Thật ra là đầu truyện, editor đã nói bạn ấy đào hố này vì có sugar daddy, có nhân thê thụ, có bánh bao dễ thương và có mèo. Thì mình cũng vậy thôi. Sugar daddy là Hạ Trí Viễn, 31 tuổi, làm một tinh anh xã hội, nghiên cứu về trí tuệ nhân tạo. Mà Hạ Trí Viễn còn có một đứa con trai bốn tuổi gọi là Bố Bố. Trái với Hạ tiên sinh, Tụng Nhiên chỉ là một cậu họa sĩ nghèo mới 23 tuổi, làm cái nghề vẽ tranh minh họa cho trẻ em, cũng chẳng có gì nổi bật. Tiểu thụ này tình cờ gặp một anh chàng vô cùng đẹp trai, rồi bị cảm nắng ngay lập tức. Thụ vì nam thần đi xe Infiniti của mình mà quyết định nhận lời đến trông nom căn hộ cùng với con mèo bự Bố Đâu Đâu. Bạn nhỏ Tụng Nhiên cứ thế hi vọng có thể gặp lại được nam thần. Ấy vậy mà nam thần chả thấy đâu, tiểu thụ bỗng bắt gặp một đứa bé khóc lóc trước cửa nhà mình. Tụng Nhiên bất đắc dĩ trở thành bảo mẫu tạm thời của Bố Bố, tuy nhiên không phải chán ghét mà thậm chí còn hơi bị yêu thích nhóc này. Tụng Nhiên trông Bố Bố trong nửa tháng vì Hạ tiên sinh đang đi công tác ở xa, và cũng trong khoảng thời gian này, cậu hàng ngày gọi điện trò chuyện cùng Hạ Trí Viễn. Hai người tuy chưa gặp mặt, nhưng đã khẩu chiến này nọ với nhau. Tụng Nhiên cho rằng, một người đàn ông như Hạ Trí Viễn, tuyệt đối là cực phẩm, nhưng trên phương diện trông con thì cho 0 điểm còn nể tình chán. Còn Hạ Trí Viễn trước giờ vẫn luôn giữ quan niệm riêng về gia đình, coi việc Bố Bố ngoan ngoãn hiểu chuyện sớm là điều tốt. Tóm lại là trong vòng nửa tháng đã có tỉ chuyện xảy ra. Hạ Trí Viễn quan sát mọi việc xảy ra ở nhà, thay đổi ý nghĩ về gia đình, và có cảm xúc đối với cậu thanh niên chưa từng gặp kia. Còn Tụng Nhiên thì ngoài việc thu được sự yêu thích của nhóc Bố Bố thì còn thu phục thêm cả vật tặng kèm là ông bố Hạ kia, cũng cảm thấy thích Hạ tiên sinh dù chưa từng gặp mặt. Tiểu thụ lớn lên trong trại mồ côi, còn có bệnh tâm lí. Mặc dù thời gian trưởng thành, Tụng Nhiên đã học được cách đối đã với mọi người xung quanh, nhưng với những mối quan hệ thân mật hơn thì không. Bởi vậy khi có người chủ động thân cận, cậu sẽ dễ dàng để lộ cảm xúc trước mặt họ, dù tiêu cực, dù có thể dập tắt hết hảo cảm của đối phương. Cậu cãi nhau với Hạ Trí Viễn qua điện thoại, dùng quan hệ mới quen biết vài ngày mà dạy dỗ anh về cách dạy con. Mà Hạ tiên sinh cho dù ban đầu có không đồng ý với cậu, nhưng sau này thông qua quan sát qua thiết bị của anh, anh cũng nhận ra bản thân đã sai lầm. Hạ tiên sinh từ xa nhưng vẫn chăm sóc cho cậu, cũng lắng nghe tâm sự của cậu. Trước mặt trẻ con, Tụng Nhiên dịu dàng trầm tĩnh. Trước mặt Hạ Trí Viễn, cậu lại căng thẳng, lắp bắp. Hạ tiên sinh đã thích cậu thanh niên này rồi. Thế là cuối cùng, giống như câu chuyện Sóc Chuột mà Tụng Nhiên kể cho Bố Bố nghe, cậu cũng tìm thấy “quả thông lớn nhất thế giới”, đó là một gia đình, là hạnh phúc mà cậu chưa từng mơ đến.   Yo, thật ra truyện này có rất rất nhiều lỗ hổng. Việc Tụng Nhiên tình cờ gặp nam thần Infiniti, rồi nam thần cũng trùng hợp là Hạ tiên sinh, thôi thì nhiều truyện có rồi. Nhưng mà chỉ vọn vẹn chưa đầy nửa tháng, chắc tầm chục ngày mà Tụng Nhiên đã đồng ý yêu đương với Hạ tiên sinh? Ờ, cứ cho là Hạ Trí Viễn có thể tra ra hết thông tin của Tụng Nhiên, cũng hàng ngày quan sát con trai và Tụng Nhiên ở nhà, cơ mà bạn Tụng Nhiên đâu có biết mặt Hạ Trí Viễn đâu. Nếu không phải anh công bảo xem livestream ra mắt sản phẩm thì chắc đến lúc ba ba của Bố Bố về thì bạn tiểu thụ mới biết mặt ảnh mất. Dù muốn dùng tư duy của một người mắc bệnh tâm lí từ nhỏ để suy nghĩ, nhưng mình vẫn không lí giải nổi. Bỏ qua cái này, nói đến cảnh H đi. Lâu nay mình bị sợ đọc mấy cảnh này, mà truyện này vừa hay ngấp nghé cái giới hạn của mình. Nhiều lúc nóng bỏng quá, nhiều lúc tự nhiên khiến mình bật cười. Nhưng mà mình vẫn mong tiết chế lại đi, anh Hạ cấm dục quá nên tinh lực dồi dào hơi hơi nhiều đấy, mới về nước, gặp chính thức lần đầu đã vồ vập được, mệt thực sự. Rồi tiếp theo là tình tiết về sự ra đời của Bố Bố, mình không spoil ở đây đâu, cơ mà lúc đọc đến đoạn đấy, mình bị hết hồn luôn. Và cuối cùng thì là tình tiết nam có thể mang thai, chỉ là một cái phiên ngoại nhỏ nhỏ thôi nhưng mà mình không mong truyện tự nhiên gán tag ABO đâu. Không phải vì kì thị thể loại này, mình vẫn đọc mà, nhưng ban đầu trong truyện có tình tiết kiểu như Tụng Nhiên sợ bà cụ choáng vì mối quan hệ nam nam nên cố tránh đi ấy. Ủa, tự nhiên thấy tạo một cái phiên ngoại và cross over với một bộ truyện khác cứ sao sao ấy.   Ôi dào, sao cái đống không thích dài vậy nhỉ. Thật ra mình không chán ghét truyện này đâu. Đọc ti tỉ truyện đam, ngàn ngàn thể loại thì còn lạ gì. Mình đảm bảo là truyện này vẫn đậm chất giải trí, mình biết thêm vài thứ hay ho về công nghệ, đọc thêm vài câu chuyện trẻ con đáng yêu, và quan trọng là mình có thể cười theo những tình tiết truyện đó. Mà quên mất, còn có một con mèo Bố Đâu Đâu béo béo chảnh chảnh nữa. Xin phép kết thúc review. Và tự thấy còn nhiều đoạn tình tiết hay ho lắm, cơ mà không kể đâu. =)))) Mời các bạn đón đọc Nhạt Màu của tác giả Thập Cửu Dao.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Thẩm Tiên Sinh, Cố Phu Nhân - Ôn Sưởng
Bản quảng cáo: Hai người gặp lần đầu đã phải lòng, lần thứ hai liền yêu, lần thứ ba liền quyết định gắn bó với nhau cả đời. Thẩm Châm nói: Nếu trước 25 tuổi còn chưa gặp Thẩm tiên sinh của mình cô sẽ phóng hỏa hộp đêm, tự mình lo liệu. Không ngờ một cô gái lại đứng giữ chặt anh giữa đường phố vắng vẻ: "Kiếp trước chúng ta có phải đã từng yêu nhau không?" Anh nhìn cô rồi bật cười: "Này cô, không phải vừa gặp đã yêu tôi rồi chứ?" Bản văn học nghệ thuật Thẩm Châm nói: tôi không muốn những người đàn ông xấu xa lãng phí tình cảm của mình, để tôi trực tiếp gặp một người tốt, chúng tôi sẽ sống hạnh phúc cả đời. Thượng đế nói: được. Mỗi một người khăng khăng chờ đợi đều có một tương lai ấm áp. Cuộc đời này gặp được anh may mắn biết bao, Cố Tích Hoa. *** Cô nàng Thẩm Châm đã 24 tuổi xuân, trẻ trung tràn đầy sức sống, công ăn việc làm không tệ nhưng vẫn chưa có nổi 1 mối tình vắt vai? Lý do: Chưa thấy ai vừa mắt.  Và do yếu tố khách quan như bị cuộc sống vợ chồng của cô bạn thân làm mù mắt, cha mẹ thúc dục hay do yếu tố chủ quan là Thẩm Châm có ham muốn tình dục rồi, nên đến một ngày Thẩm Châm bất ngờ nói: "Nếu trước 25 tuổi còn chưa gặp Thẩm tiên sinh của mình cô sẽ phóng hỏa hộp đêm." Cô bạn thân: Để làm gì???? Thẩm Châm: Trả thù xã hội.  Thẩm Châm không ngờ có một ngày cô sẽ động lòng chỉ vì một cái nhìn thoáng qua. Vì vậy, cô không ngần ngại lao ra đường, túm lấy tay Cố Tích Hoa để hỏi: “Kiếp trước chúng ta có phải đã từng yêu nhau không?" Anh nhìn cô, đột nhiên nhoẻn miệng cười. “Này cô.” Anh dừng một chút, “Không phải cô vừa gặp đã yêu tôi rồi chứ?” Khi Cố Tích Hoa gặp gỡ Thẩm Châm là khi anh vừa xuống máy bay từ Pháp về, dáng vẻ mệt nhọc tiều tụy, thật sự đây không phải thời khắc tốt đẹp để gặp gỡ tình duyên. Thế nhưng anh không ngờ ngày hôm ấy có một người xa lạ trên đường níu lấy tay anh chỉ vì lí do “nhất kiếm chung tình”. Nhưng không hiểu sao anh không thấy phản cảm chút nào hết. Bởi có lẽ vì cô đúng là mẫu người anh thích, có lẽ vì ánh mắt cô quá mức thanh thuần khiến anh không thể rời mắt hay vì nhiều lí do nào khác, anh bật thốt lên: “I trust you, cũng không tệ lắm, có thể thử xem?” Truyện sau đó thế nào??  Uhm... Thì Cố Tích Hoa đưa Thẩm Châm đi ăn, hẹn hò rồi sau đó là đi gặp bố mẹ định việc kết hôn luôn. Căn bản về truyện này mình sẽ không giới thiệu nhiều về nội dung vì sẽ làm mất nét hay của truyện mất, mình nghĩ mọi người nên đọc để cảm nhận nhé.  Truyện cũng có tiểu tam nhưng đã bị nam chính đá bay, có chút sóng gió nhưng chỉ dỗi nhau vài ba ngày lại về với nhau thôi à và đặc biệt là không quá ngọt ngào sến súa nên những ai mà đang bơi trong mấy hố truyện ngược máu chó đầy trời muốn “quay đầu là bờ” thì truyện là một đề cử không tồi đâu. Nhiều đoạn hài hước muốn xỉu đó ạ. Mọi người đọc trích dẫn phía dưới sẽ rõ nha ^^ ------- Trong mỗi câu chuyện tình yêu đều cần có thứ gọi là chướng ngại, giữa một mối quan hệ tình yêu đều có một người mang tên “tình địch" lót đường. Tất nhiên đối với Thẩm Châm và Cố Tích Hoa cũng không ngoại lệ. Khi Cố Tích Hoa dắt Cố phu nhân của mình ra mắt bạn bè: "Thẩm Châm luôn cảm thấy con đường của cô và Thẩm tiên sinh đi rất thuận lợi, thuận lợi đến nỗi bản thân cô cảm thấy không yên. Vì thế khi trông thấy một cô nàng nào đó trang phục lộng lẫy ung dung đến muộn, còn muộn hơn bọn họ, đáy lòng Thẩm Châm hết sức khuấy động —— yo, tình địch đến. Trang điểm tỉ mỉ, đi thẳng đến ngồi vào bên phải Cố Tích Hoa (bên trái là cô), đôi mắt óng ánh, dịu dàng vô tận, mở miệng ngậm miệng là “Tích Hoa” —— a, là tình địch. Trong nháy mắt cô ta đi vào bữa tiệc, bầu không khí trở nên kỳ lạ, có ba cặp mắt bất giác nhìn về phía Cố Tích Hoa, tất cả những người còn lại đều liếc nhìn Thẩm Châm. —— ừm, khẳng định là tình địch. Thẩm Châm đã chuẩn bị xong tinh thần nhận lấy đủ loại thủ đoạn, cô chưa từng nghĩ rằng —— Nữ: “Bạn gái anh?” Nam: “Cố phu nhân, Thẩm Châm, năm nay tổ chức hôn lễ.” Vừa vặn mười chữ, từng chữ thấy máu, từng dao cản họng. Xong xuôi. Ngay cả cơ hội mở miệng Thẩm Châm cũng không có, tất cả đao quang kiếm ảnh đều bị mười chữ này chém thành mảnh vụn, không, là bụi. Khẩu khí vốn tụ lại trong lòng Thẩm Châm đã bị một câu ngắn gọn rõ ràng của Cố Tích Hoa đâm xuyên qua, cô rất không cam lòng. Cô tỉnh rụi nhìn người trên bàn cơm, trong lòng cân bằng —— xem ra người bị đâm không chỉ có mình cô. Cảm giác này vừa sảng khoái lại khó chịu trong lòng, là sao đây? Qua một lúc lâu sau, người bên kia rất không cam lòng vùng vẫy nói: “Tích Hoa, nói một chút nghe thử, hai người quen nhau thế nào đi?” Ánh mắt nhìn cô chằm chằm. Cố Tích Hoa đang lột vỏ tôm bỏ vào trong đĩa của Thẩm Châm không chút “ thương hoa tiếc ngọc” trả lời: “Không có gì hay để nói, đó là chuyện của hai người chúng tôi.” Gương mặt cô nàng kia trắng bệch. Thẩm Châm: Xong phim.o(≧v≦)o~~. ----------- Yêu cầu của mẫu hậu đại nhân khi Thẩm Châm tuyên bố có bạn trai:  “Tên họ, tuổi tác, sở thích, tính cách, gia đình, công việc, thu nhập, xã giao, chiều cao, cân nặng, ba vòng, bảng kiểm tra sức khoẻ, tất cả gửi vào hòm thư của mẹ, không cảm ơn.” Nếu mẫu thân đại nhân đã ra lệnh, Thẩm Châm đương nhiên phải chấp hành. Tên họ: Cố Tích Hoa. Tuổi: 34 Sở thích? Cô suy nghĩ một chút, thấy mình không biết nhiều lắm, nên gửi tin nhắn hỏi chính đương sự —— sở thích của Thẩm tiên sinh? Có lẽ vừa họp xong nên anh trả lời rất nhanh —— Cố phu nhân. Thẩm Châm: ……………….. —— xin nghiêm túc trả lời vấn đề của em, Thẩm tiên sinh. —— anh rất nghiêm túc, Cố phu nhân. Thẩm Châm: ……………….. —— chẳng hạn như anh thích vận động gì nhất? —— vận động có liên quan đến Cố phu nhân. Thẩm Châm: ………………. —— hoặc là thích ăn gì? —— em. Thẩm Châm: ………………. —— ngày thường có chuyện gì anh thường xuyên làm mà không thấy chán không? —— có. —— cái gì? —— em biết mà. Thẩm Châm: ………………. Cuối cùng cô nàng Thẩm nào đó tỉnh ngộ —— cô đã tự đóng gói mình đưa cho người nào đó đùa giỡn, tự mình đào hố chôn thân. Thẩm Châm quyết định loại chuyện này vẫn dựa vào suy đoán của bản thân thôi. Sai một chút tin tức cũng không quá quan trọng. Đương nhiên, có một số việc không thể dựa theo suy đoán của bản thân, ví dụ như —— chiều cao, cân nặng, ba vòng. Vì thế người nào đó phát hiện khi hôn nhau một đôi tay của Thẩm Châm như lửa đốt lướt trên người anh, hơn nữa trong miệng còn lẩm bẩm “Một tấc, hai tấc, ba tấc…” Anh Cố nào đó 囧: “…Em đang làm gì thế?” Thẩm Châm: “…Đo ngực.” Anh Cố nào đó nheo mắt lại. Về phần việc này tiếp theo thế nào, tôi chỉ có thể nói, rất lâu rất lâu về sau quà tặng lễ tình nhân cho Cố phu nhân của Thẩm tiên sinh là hai chiếc bra rất vừa vặn. Thẩm Châm gửi email cho mẫu thân đại nhân đã được chỉnh lại như sau: Kính gửi mẫu thân đại nhân: Tên họ: Cố Tích Hoa. Tuổi: 34. Ngày tháng năm sinh: thông tin này tạm thời thiếu. Chiều cao: 180 trở lên, thông tin cụ thể đợi xác định. Cân nặng: …rất nặng (dù sao đè trên người cô rất nặng). Ba vòng: đo lường thất bại. Sở thích: tất cả có liên quan đến Cố phu nhân (…..). Tính cách: tính cách con gái mẹ thích nhất. Bảng kiểm tra sức khoẻ: khoẻ mạnh. Gia đình: ba mẹ khoẻ mạnh, một vài họ hàng. Công việc: thông tin này tạm thời thiếu. Thu nhập: nhiều hơn con. Xã giao: rộng hơn con. Khi bà Thẩm nhận được email này thì thiếu chút nữa hai mắt đã trợn trắng vì tức giận. May mà hai phút sau có một email khác gửi qua, tuy rằng là email xa lạ, nhưng khi bà Thẩm mở ra thì thấy được những điều bà thật sự muốn biết, bà hài lòng gật đầu —— không bất lương là tốt, quy luật cuộc sống rõ ràng, có xe có nhà, thu nhập cao, trọng điểm là kèm theo ảnh chụp, từ nhà trẻ đến công tác, đầy đủ thông tin, thoả mãn sự suy xét kỹ càng của mẹ vợ đại nhân… Về phần người nào đó làm sao biết được hòm thư của mẹ vợ tương lai —— Phật nói: không thể nói." _____________ " ": Trích dẫn từ truyện Review by #Huyền_Sắc Dung Hoa Bìa: #Vân Tiệp Dư Mời các bạn đón đọc Thẩm Tiên Sinh, Cố Phu Nhân của tác giả Ôn Sưởng.
Nam Thần Kiêu Ngạo - Mạch Ngôn Xuyên
Lục Cận Thâm theo đuổi cô như vậy thật khiến cô phân vân:" Nếu như tôi nhận lời làm bạn gái của anh thì người ta có nói rằng tôi ham giàu có mà nhận lời không?" Lục Cận Thâm:"Nếu như em ngoan ngoãn anh sẽ làm chỗ dựa cho em cả đời" Những lời anh nói thật khiến Chu Nịnh Nịnh cảm động, nhưng khoan đã không phải là anh theo đuổi cô sao? Suy nghĩ thêm một chút, Chu Nịnh Nịnh nói:"Đây là tình đầu của em, không biết chúng ta ở cạnh nhau có bị tổn thương tình cảm không?" Anh một lời chắc nịch khẳng định:"Chắc chắn không" Anh cùng cô bước qua mọi thứ trong cuộc đời của cô, mỗi câu chuyện của cô đều có bóng dáng của anh. Chắc chắn rằng mối tình đầu của cô anh sẽ tham gia cả đời. *** “- Anh cảm thấy sau khi chia tay có thể làm bạn bè được không? - Trước kia thì có thể, bây giờ thì không được” - Vậy lúc trước anh với Tô tiên sinh cũng giống nhau, trước khi chia tay còn gặp mặt ăn cơm, sau đó rất bình tĩnh mà chia tay? - Đừng so sánh tôi với tên kia, bạn gái cũ của cậu ta có thể liều mạng chỉ vì mấy bàn mạt chược. - Cái kia...Tại sao trước kia anh cảm thấy chia tay có thể làm bạn bè, bây giờ lại không thể? - Vì bây giờ tôi cảm thấy mình hoàn toàn có khả năng nuôi bạn gái trở thành vợ.” ………….. “- Nịnh Nịnh, làm bạn gái anh nhé? Không nói [Thích em] em à? Chu Nịnh Nịnh chớp mắt bất mãn hỏi: - Tại sao? - Đương nhiên vì thích em, nếu không phải thì em nghĩ là vì cái gì? - Không nói gì sao? Tức là đồng ý phải không? _ Lục Cận Thâm thấp giọng chậm rãi hỏi - Vâng… - Ngoan. - Em làm bạn gái của anh, có phải sau này anh sẽ bị gọi là sugar daddy không?  - Sugar daddy không phải tốt sao? Anh nghĩ đây chính là ưu điểm của mình đấy.  Qủa nhiên là sugar daddy… thẳng thắn thừa nhận luôn!" ……………… Chu Nịnh Nịnh - một cô sinh viên dễ thương, sống trong tình yêu thương của cha mẹ, bạn bè yêu quý, ngoài ra Chu Nịnh Nịnh còn có một người anh trai thuộc hàng “soái ca” đích thực, nên có thể nói từ nhỏ mắt nhìn con trai của cô đã được tôi luyện hơn người rất nhiều. Ngày ngày đi học về, ăn uống với gia đình xong lại bon bon trên con xe điện mà đi dạo… cuộc sống cứ gọi là thong thả nhàn nhã biết bao nhiêu. Nhưng một lần đi dạo đã dẫn đến một tai nạn nhỏ, mở ra một bước ngoặc lớn: một người đàn ông xuất hiện và bước vào cuộc đời cô.  Chính vì Chu Nịnh Nịnh đâm vào chiếc xe KHÔNG phải của Lục Cận Thâm mới tạo cơ hội cho Lục Cận Thâm “đục nước béo cò” đấy :v. Lúc đầu thật sự Lục Cân Thâm cũng không có ý định bắt cô đền gì cả, nhưng một phần vì bạn học Chu Nịnh Nịnh của chúng ta rất thật thà, phần khác vì Lục Cận Thâm cũng có ý gì đó, thế là anh bắt bạn nhỏ Nịnh Nịnh phải để lại tên và sđt :v. Thấy chưa, biết thông tin con mồi quá dễ dàng mà.  Chu Nịnh Nịnh là nữ sinh mới lớn thôi, đứng trước một người đàn ông cao to, ngoại hình nam thần, khí chất soái ca như vậy thì rung rinh là chuyện khó tránh. Thế là hai người như có như không liên tục vô tình gặp nhau… quả là duyên nợ không mỏng chút nào. Nhưng buồn cười một nỗi, mười lần đụng mặt thì hết chín lần là “con nợ” phải nhắc “chủ nợ” chuyện trả phí sửa xe :v  Về sau khi Lục Cận Thâm đã xác định được ý nghĩ trong lòng mình và cũng muốn đẩy nhanh tốc độ đem người đẹp về nhà, anh quyết định sử dụng đến “dụng cụ tán gái”. Có thể nói nam thần mặt lạnh Lục Cận Thâm thật sự là vì cua gái mà không từ thủ đoạn.  Biết Chu Nịnh Nịnh đang dạy vẽ ở một lớp mẫu giáo, thế là anh đem cháu trai của mình đến lớp của cô, mặc cho thằng cháu vừa không thích vẽ vừa không có năng khiếu vẽ, thật khiến Chu Nịnh Nịnh cảm thấy không biết làm sao, đã vậy người chú vô tâm nào đó còn không tim không phổi nói: ”Tóm lại lúc đi học em không cần quá quan tâm đến nó, cứ để nó tự lo cho mình được rồi.” :v  Đúng rồi, ý nam thần là chỉ cần thằng nhóc đến trường để anh có cớ gặp cô và nhây với cô là được. Mà Lục Cận Thâm chính là điển hình của kiểu nam thần mặt lạnh, bá đạo, hành động không cho người ta từ chối, còn Chu Nịnh Nịnh thì là nữ sinh chỉ có thể âm thầm gào thét hô bất công ở trong lòng thôi.  Hai người bọn họ cứ như vậy gặp nhau, bên nhau, thỉnh thoảng dùng một bữa cơm, vài ba bữa lại cùng nhau đi dạo, cô nói - anh nghe, ngày ngày đôi ba dòng tin nhắn, đêm đêm vài ba phút hỏi han…. tình cảm đầu đời có phải như vậy chăng? Tình yêu của hai người bọn họ bắt đầu từ những điều đơn giản như thế.  Kéo cưa lừa xẻ một thời gian thì hai người cũng chính thức xác định mối quan hệ và trở thành một cặp, bước vào giai đoạn tìm hiểu ngọt ngào trong tình yêu như bao cặp đôi khác.  Lục Cận Thâm vì là tổng giám đốc nên công việc khá bận rộn, nhưng lúc cần đưa đón, lúc cần ở bên Chu Nịnh Nịnh, hay gặp bạn bè cô anh đều có mặt. Chu Nịnh Nịnh vẫn chỉ là một cô bé mới bước vào đời, những mơ mộng ảo tưởng trong tình yêu là khó tránh khỏi, nhưng may mắn bạn trai cô là Lục Cận Thâm, mặc dù người này không nói lời hoa mỹ cho lắm, nhưng những gì ngọt ngào nhất, những gì cô cần nhất Lục Cận Thâm đều hoàn toàn có thể đáp ứng.  Nhưng anh là tình đầu của cô, mà người ta hay nói “Tình đầu thường dang dở”... vậy liệu anh có thể cùng cô đi đến cuối con đường không?  “- Anh là mối tình đầu của em, ở cùng với anh có khi nào em sẽ bị tổn thương không? - Không. Anh nói rồi, anh muốn cưới bạn gái về làm vợ để nuôi cả đời” Toàn bộ truyện này chỉ có ngọt - sủng, cuộc sống ngày thường nhẹ nhàng và đáng yêu. Không có sóng tó gió lớn hay các tình tiết giật gân, máu chó nào cả.  Nam chính thì là kiểu nam thần lạnh lùng, nói ít làm nhiều, cực yêu, cực sủng bạn gái. Mặc dù là tổng tài, có tiền, có quyền, lại đẹp trai nhưng anh cũng là người đàn ông của gia đình, lên được phòng khách, xuống được nhà bếp. Nói chung đọc truyện này mình cảm giác anh này vừa hợp làm bạn trai vừa thích hợp làm chồng :v. Nữ chính thì rất đáng yêu, như một con thỏ nhỏ, đôi khi cũng tưng tưng, ngố ngố. Cũng biết xù lông đáp trả khi bị ức hiếp, không phải kiểu bánh bèo yếu đuối. Tình cảm gia đình của nữ chính cũng rất đáng yêu, nhất là giữa cô và bố, đúng kiểu các ông bố sợ mất con gái điển hình, cực kỳ dễ thương.  Truyện được edit mượt mà, hài hước, đọc rất dễ chịu. Nếu bạn đã chán những bộ truyện ngược quằn quại đến hại tim hại não thì sao không thử một bộ ngọt ngào nhẹ nhàng xem, đảm bảo sẽ không hối hận đâu. __________ " ": trích dẫn từ truyện Review by #Hôn_Quân Bìa: #Lam Tần *** Tối hôm sau, vừa ăn cơm tối xong, Chu Nịnh Nịnh đã muốn xuống lầu đắp người tuyết ngay, nhưng Lục Cận Thâm vẫn đang rửa bát trong bếp nên cô đành đợi anh một lúc. Háo hức quá! Tối qua tuyết rơi suốt đêm, mặt đất đã đóng một lớp dày trắng muốt, dưới lầu đã xuất hiện vài người tuyết, còn có vài người chơi ném tuyết, tiếng cười vui vẻ của trẻ con lọt vào tai làm tâm trạng của cô hào hứng theo. Lục Cận Thâm rửa bát xong chưa? Cô muốn xuống dưới quá đi! Mấy đứa nhóc kia sắp chiếm sạch tuyết rồi, bây giờ nhìn xuống, mặt tuyết gồ ghề đã không còn chỗ trống nữa kìa... "Lịch bịch" chạy vào phỏng bếp, cô đứng trước cửa quan sát, hối thúc anh: "Xong chưa? Nhanh lên nhanh lên!" Lục Cận Thâm dở khóc dở cười, đắp người tuyết thôi mà cũng hưng phấn thế sao? "Đợi anh hai phút!" "Được rồi, nhanh lên nha." Chu Nịnh Nịnh lại giục lần nữa, thẳng người tựa vài cửa đợi anh. Hai phút sau, Lục Cận Thâm lau khô tay, đi đến cười nói: "Đi thôi." Chu Nịnh Nịnh cười híp mắt kéo tay anh, vui sướng nói: "Nhanh lên, chúng ta phải đắp người tuyết lớn nhất mới được." Sau khi xuống lầu, Lục Cận Thâm nắm tay cô, đi ra phía xa bên phải khu nhà. Chu Nịnh Nịnh đột nhiên khom lưng vo một nắm tuyết ném lên người Lục Cận Thâm, sau đó cười ha ha. ... Mời các bạn đón đọc Nam Thần Kiêu Ngạo của tác giả Mạch Ngôn Xuyên.
Chân Mệnh Hoàng Hậu - Đậu Đậu Ma Ma
Khi Hoàng thượng vẫn chưa phải là hoàng thượng bây giờ, có cùng những người bạn kết bái làm huynh đệ hứa hẹn qua, nếu như hai bên mỗi người sinh một trai một gái thì sẽ kết thành thông gia. Sau khi Hoàng thượng lên ngôi lời hứa này vẫn được giữ, nhưng thái tử chào đời đã lâu mà nhà đối diện vẫn chưa sinh bé gái. Năm năm sau, dưới tất cả sự chú ý của mọi người, rốt cuộc một khuê nữ cũng đã chào đời. Hoàng thượng rất vui mừng, liền lệnh đem con dâu chưa cai sữa đón vào cung để cùng thái tử bồi dưỡng tình cảm. Tiểu Thái Tử năm tuổi cau mày đưa mắt nhìn cô bé con đang cười ngây ngô kia thật lâu, cuối cùng, cực kì bình thản cầm lấy chiếc tả đang đặt ở bên cạnh lên….. *** Đây là câu chuyện kể về một thái tử sau này làm vua trọng sinh trở về. Kiếp trước, dù rất yêu biểu muội là thanh mai trúc mã của nhà mình, nhưng do tính chủ nghĩa của đại nam nhân nên vẫn đi sủng hạnh phi tần khác, quên mất lời hứa năm xưa, nữ 9 tính cách từ thoải mái, tươi trẻ khi vào cung bị tôi luyện thành nhẫn nhịn chịu đựng cuối cùng không chịu nổi phải tự vẫn. Sauk hi trọng sinh trở về nàng quên mất chuyện trước kia, nhưng nam 9 trọng sinh theo thì vẫn còn nhớ kĩ nên bắt đầu kế hoạch nuôi vợ và không lặp lại sai lầm của kiếp trước. Truyện sủng, ngọt, chống chỉ định ai thích 3S hoàn toàn, vì kiếp trước nam 9 bẩn, nhưng kiếp này cực sạch như Omo. *** Phu thê hòa thuận, ngay cả thị thiếp cũng không có, quan hệ mẹ chồng nàng dâu cũng rất tốt. Theo lý mà nói, A Đoàn trôi qua rất dễ chịu, rất hài lòng mới đúng. Nhưng mà gần đây, A Đoàn càng ngày càng nôn nóng, ở trước mặt Ngô Đồng không dám thể hiện ra chút nào. Thái y bắt mạch bình an vừa dừn tay, ánh mắt A Đoàn liền sáng quắc nhìn hắn. Lão thái y khom người trả lời. “Thân mình Thái Tử phi khỏe mạnh như trước.” Thất vọng rõ rệt, giật giật khóe miệng, nhìn thoáng qua Bán Đông. Bán Đông hiểu ý tiến lên, cung kính đưa Thái Tử ra cửa. A Đoàn che bụng của mình, không biết vì sao lại như vậy. Mười tám tuổi sunh Hoàng trưởng tôn, sinh nhật mười bảy tuổi của mình đã qua từ lâu nhưng một chút tin tức cũng khôngthấy! Thân thể của mình rất tốt, thân thể Thái Tử ca ca cũng rất tốt, trừ những ngày có quỳ thủy (đến tháng) đều hầu hạ, vậy vì sao không thấy có chút tin tức nào?! Trước kia không vội, là bởi vì biết mình sẽ có con trai, nhưng bây giờ đã mười bảy tuổi rưỡi rồi, sao hắn còn chưa vào trong bụng mình chứ?! Bán Hạ không tiếng động cho lui những người khác. ... Mời các bạn đón đọc Chân Mệnh Hoàng Hậu của tác giả Đậu Đậu Ma Ma.
Công Chúa Thay Đổi - Bố Đinh Lưu Ly
"Nhân Đức năm thứ ba ngày mười chín tháng ba, ta chết. Nam nhân ta thích nhất dùng một mũi tên chấm dứt cuộc sống mười tám năm hèn mọn mà ngắn ngủi của ta, cuộc đời ta vĩnh viễn dừng lại trong máu tươi…..” Ngày giỗ, cũng là ngày cưới của nàng. Trước khi chết, nam nhân nàng vẫn gọi là “ca ca” ôm nàng thật chặt, đôi môi nhẹ nhàng nói ba chữ bên tai nàng: “Ta yêu nàng.” Vào khoảnh khắc nói lời ly biệt ấy, nàng chỉ hận mình đã biết quá muộn, quá muộn….. Phượng hoàng dục hỏa, niết bàn trùng sinh. Trời cao thương hại, cho nàng sau khi chết trở lại năm bảy tuổi. “Người không phạm ta, ta không phạm người. Người nếu phạm ta, dù thế nào ta nhất định giết! Cả đời này ta muốn thay đổi, trở nên thực sự, thực sự kiên cường!” P/s: Nữ chính không phải siêu nhân, cô ấy từng yếu đuối nhưng dần trở nên kiên cường, bình tĩnh, suy tính cẩn thận để đối phó và thay đổi tình thế. Nam chính yêu và hết sức trung thành với công chúa của mình, luôn bên cạnh và giúp đỡ cô ấy mọi lúc mọi nơi. Đây chính là kiểu tình yêu công chúa và kỵ sĩ - chân thành, đậm sâu và ấm áp. Nam nữ chính ko phải người phi thường, nhưng họ luôn ở cạnh nhau và làm nên những điều phi thường. Văn logic, ko YY, ko ảo tưởng. *** Dưới ánh nến, nam nhân kia tươi cười rõ ràng diễm lệ như vậy nhưng lại làm quân Mẫn Tâm cả thấy lạnh thấu xương. Như cảm nhận được sự sợ hãi của nàng, Cơ Linh đưa người tới gần, khẽ vuốt cái bụng đã gồ lên cao của Quân Mẫn Tâm, dùng giọng điệu vô cùng dịu dàng cười nói: “Bệ hạ đang run rẩy kìa, sợ sao? Sợ hãi, sợ hãi, thần yêu người như vậy, sao nhẫn tâm hại người chứ?” Quân Mẫn Tâm hít sâu một hơi, cố gắng bình ổn tâm tình của mình, dùng giọng điệu thường dùng hỏi: “Cơ Linh, đây là đâu? Có chuyện thì quang minh chính đjai nói với ta, ngươi dẫn ta đến chỗ này làm gì?” “…Làm gì?” Cơ Linh bị hỏi liền sửng sốt, ngoẹo đầu nửa ngày mới như nghĩ tới chuyện gì thú vị lắm, hắn cười tủm tỉm, túm tay Quân Mẫn Tâm lôi nàng xuống giường, cười hì hì nói: “Bệ hạ, nàng tới đây, ta xây cho nàng một toà cung điện xinh đẹp, chắc chắn nàng sẽ thích!” Quân Mẫn Tâm vì bụng to nên vô lực phản kháng, đành phải thất tha thất thểu đuổi kịp bước chân của Cơ Linh, đến hành lang ngoài phòng, trong nháy mắt Quân Mẫn Tâm ngây cả người! ... Mời các bạn đón đọc Công Chúa Thay Đổi của tác giả Bố Đinh Lưu Ly.