Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Đoạt Thê

Người phụ nữ cả đời Bùi Tứ Trăn thương nhớ lại là của người ta. Bạn gái người ta, vợ người ta. Anh chỉ mới ''nếm'' một lần đã nghiện. Đổng Từ là thế hệ con nhà giàu đời thứ ba, thiếu phu nhân hào môn đời thứ hai, và là nữ minh tinh hạng nhất. Cô hiểu bản thân cần làm thế nào để xoay chuyển ván bài này. Đến lúc sắp đạt được mục đích lại bị ''nhà cái'' chiếu tướng. "Lợi thế về em, em thuộc về anh." Từ nay về sau, cô chính thức trở thành đệ nhất phu nhân nhà giàu. ------ 1. SẠCH - SẠCH - SẠCH  2. Nam truy, thâm tình, truyện SIÊU NGỌT  3. Nam 9 yêu nữ 9 điên cuồng và có độ ghen cao :))  4. Chốt đơn giản lại một câu, đây là câu chuyện kể về quá trình nam 9 bày mưu tính kế "đào góc tường" nhà người ta, nữ 9 và nam phụ là hợp đồng hôn nhân, đôi bên đều có lợi. 5. Mình rất cảm ơn vì mọi người đã quan tâm đến truyện nhưng nếu ai cảm thấy không hợp với cách edit của mình hay nội dung truyện thì hãy lướt qua nhau và xin đừng gieo lời cay đắng. *** REVIEW TRUYỆN ĐOẠT THÊ Tác giả: Giang Tử Quy Thể loại: Hiện đại, hào môn, showbiz, cường thủ hào đoạt, nam ghen tuông chiếm hữu (bệnh tâm lý) – nữ thông minh giảo hoạt, #SẠCH_SỦNG_NGỌT, mối tình đầu, HE Độ dài: 80 chương (64 chương chính văn + 16 phiên ngoại) Tình trạng: Hoàn edit – có PASS dạng trả lời câu hỏi trong truyện và giải quiz. Đổng Từ là diễn viên nổi tiếng đi theo trường phái thực lực, vẻ ngoài trời sinh hoàn mỹ đến mức giới giải trí khắc nghiệt cũng không mấy ảnh hưởng đến cô. Đổng Từ đẹp như một bức tranh sơn dầu cổ xưa có một không hai, có một khí chất rất riêng, dù mệt mỏi thiếu sức sống nhưng phong thái không giảm nửa phần. Giới hào môn kín tiếng, không mấy người biết cô là Cố thiếu phu nhân của nhà họ Cố danh gia vọng tộc nhất nhì ở Hương Giang. Cố Diễm Sinh là một bác sĩ văn nhã tuấn lãng, tính tình dịu dàng, hai người sống chung không tệ. Đến đây ắt hẳn mọi người nghĩ lại là cốt truyện cưới trước yêu sau? No no, nhầm to ạ. Chúng ta hãy cùng nhìn lại tên truyện – “Đoạt thê” nào. Đúng vậy, cướp vợ, và kẻ tranh đoạt không ai khác ngoài Bùi Tứ Trăn. … Khỏi cần giới thiệu dài dòng, họ Bùi là gia tộc đứng đầu giới thượng lưu, người ta  sinh ra ngậm thìa vàng đã đành, anh còn ngậm hẳn tòa núi vàng. Bùi Tứ Trăn được chính tay ông nội nuôi dạy từ nhỏ để trở thành người thừa kế tiếp theo, năng lực của anh cực kỳ xuất chúng, thủ đoạn lợi hại, chỉ vài năm ngắn ngủi đã đứng vững trong hội đồng quản trị mà hô mưa gọi gió. Nhưng anh có tài giỏi đến mấy, thì cũng khuất phục trước Đổng Từ, hay còn gọi là Lina Hà của bảy năm về trước. Khi đó, cô dùng một điệu Tango Argentina hòa tan cả thế giới vào điệu nhảy, dung nhập cả trái tim Bùi Tứ Trăn. Cô bước vào cuộc đời anh ngay lúc anh mất tự do nhất, cho anh những ngày tháng như sống trên thiên đường mà chưa bao giờ được nếm trải. Quãng thời gian hai người quen biết không hề dài nhưng sự hòa hợp từ thân thể, tính cách, thậm chí là những vấn đề nhỏ nhặt giữa họ đều cực kỳ đồng điệu. Nhưng càng hạnh phúc thì càng ngắn ngủi, Đổng Từ rời đi như chưa từng xuất hiện. Bùi Tứ Trăn tìm cô như mò kim đáy bể, cứ ngỡ đó chỉ là mộng ảo anh tự tạo ra. Bảy năm sau, họ tái ngộ, người vốn thuộc về riêng anh lại được gọi là “Cố thiếu phu nhân”, cái danh xưng nghe thôi cũng khiến Bùi Tứ Trăn căm ghét. Bên ngoài anh bình tĩnh lạnh lùng nhưng lại chất chứa không biết bao nhiêu mạch nước ngầm dưới đáy lòng.  Sự kiên nhẫn của Bùi Tứ Trăn từng ấy năm sống trên đời đều dồn hết cho một người phụ nữ là Đổng Từ, cũng vì tin lời đường mật của cô nên lúc trước anh mới bị ăn quả lừa để cô vỗ mông chạy trốn, nhưng một khi thật sự chạm đến giới hạn, anh sẽ đòi lại cả gốc lẫn lãi. Tính vốn và lời, cô có lăn lộn cả đời cũng chưa chắc đã trả hết, số phận đã định sẵn họ phải dây dưa không dứt, kiếp này không trả hết nợ thì còn kiếp sau. … Ngoài thân phận và gia cảnh, Bùi Tứ Trăn luôn là cảnh đẹp ý vui cất bước đến đâu là biến người khác thành phông nền đến đó. Dù là quá khứ hay tương lai, Bùi Tứ Trăn đều thuộc tuýp người trầm ổn, dáng vẻ xa cách, thái độ lạnh lùng, tính ngạo mạn trời sinh ăn vào xương cốt. Từ nhỏ anh đã được dạy cách che giấu cảm xúc trước đám đông, những cảm xúc ấy chỉ dần dần xuất hiện khi anh quen Đổng Từ. Bùi Tứ Trăn là người theo đuổi chủ nghĩa hoàn mỹ, loại người có thể khống chế dục vọng đến mức biến thái. Nhưng có một điều kiện duy nhất để anh phá bỏ, người đứng trước mặt anh phải là Đổng Từ. Đổng Từ dụ hoặc đến mức lý trí lúc nào cũng thôi thúc Bùi Tứ Trăn chiếm lấy cô, toàn bộ của cô đều phải thuộc về anh. Anh hiểu rõ từng tấc da thịt trên người cô, cô là bảo bối anh nâng niu không được phép vuột mất. Dù hợp đồng hôn nhân hay hôn nhân thật vẫn không thể thay đổi sự thật Cố Diễm Sinh mới là ‘chồng’ Đổng Từ, còn anh chỉ là một ‘chồng bé’ không danh phận trong mắt người đời. Nhưng điều đáng cười là chính tên ‘gian phu’ này lại vả mặt nhà hộ Cố bỉ ổi bán con dâu vì lợi ích. Anh là người có tính kiểm soát cực cao, Đổng Từ là của anh, Bùi Tứ Trăn sẽ không để người của mình thua thiệt. … Người như Đổng Từ, nhìn có vẻ mềm yếu không để bụng chuyện gì nhưng thực chất là ngoài mềm trong cứng, không hề dễ chèn ép. Bùi Tứ Trăn có rất nhiều ưu điểm nhưng khuyết điểm lại vô cùng đáng sợ, điển hình như dục vọng chiếm hữu của anh quá khủng khiếp. Đổng Từ rất ghét cảm giác trói buộc, đây là lý do bảy năm trước cô trốn biệt tích.  Cô biết anh cố chấp, lý trí cũng muốn cô tránh xa anh, nhưng cô vẫn vô thức bị anh hấp dẫn. Hai người đã đấu đá vô số lần, không thể thiếu mạo hiểm hay kích thích mà càng đấu lại càng nghiện. Nếu đổi là người khác ngoài Bùi Tứ Trăn thì đã sớm lật thuyền. *** Tác giả: Giang Tử Quy Team: [L.A]_Tà Thần Designer: [LA]_Lệ Tần Tag: Cưỡng ép - chiếm đoạt, Điên cuồng - độc chiếm - biến thái, Hào môn thế gia, HE, Hiện đại, Nam cường, Sạch, Showbiz, Song xử, Cưng chiều, Tâm lý, Thâm tình, Độ dài: 80 chương Tình trạng: Đã hoàn thành Review: 31/07/2020 Đổng Từ là diễn viên nổi tiếng đi theo trường phái thực lực, vẻ ngoài trời sinh hoàn mỹ đến mức giới giải trí khắc nghiệt cũng không mấy ảnh hưởng đến cô.   Đổng Từ đẹp như một bức tranh sơn dầu cổ xưa có một không hai, có một khí chất rất riêng, dù mệt mỏi thiếu sức sống nhưng phong thái không giảm nửa phần.   Giới hào môn kín tiếng, không mấy người biết cô là Cố thiếu phu nhân của nhà họ Cố danh gia vọng tộc nhất nhì ở Hương Giang.   Cố Diễm Sinh là một bác sĩ văn nhã tuấn lãng, tính tình dịu dàng, hai người sống chung không tệ.   Đến đây ắt hẳn mọi người nghĩ lại là cốt truyện cưới trước yêu sau? No no, nhầm to ạ. Chúng ta hãy cùng nhìn lại tên truyện - “Đoạt thê” nào.   Đúng vậy, cướp vợ, và kẻ tranh đoạt không ai khác ngoài Bùi Tứ Trăn.   ...   Khỏi cần giới thiệu dài dòng, họ Bùi là gia tộc đứng đầu giới thượng lưu, người ta  sinh ra ngậm thìa vàng đã đành, anh còn ngậm hẳn tòa núi vàng.   Bùi Tứ Trăn được chính tay ông nội nuôi dạy từ nhỏ để trở thành người thừa kế tiếp theo, năng lực của anh cực kỳ xuất chúng, thủ đoạn lợi hại, chỉ vài năm ngắn ngủi đã đứng vững trong hội đồng quản trị mà hô mưa gọi gió.   Nhưng anh có tài giỏi đến mấy, thì cũng khuất phục trước Đổng Từ, hay còn gọi là Lina Hà của bảy năm về trước.   Khi đó, cô dùng một điệu Tango Argentina hòa tan cả thế giới vào điệu nhảy, dung nhập cả trái tim Bùi Tứ Trăn.   Cô bước vào cuộc đời anh ngay lúc anh mất tự do nhất, cho anh những ngày tháng như sống trên thiên đường mà chưa bao giờ được nếm trải.   Quãng thời gian hai người quen biết không hề dài nhưng sự hòa hợp từ thân thể, tính cách, thậm chí là những vấn đề nhỏ nhặt giữa họ đều cực kỳ đồng điệu.   Nhưng càng hạnh phúc thì càng ngắn ngủi, Đổng Từ rời đi như chưa từng xuất hiện. Bùi Tứ Trăn tìm cô như mò kim đáy bể, cứ ngỡ đó chỉ là mộng ảo anh tự tạo ra.   Bảy năm sau, họ tái ngộ, người vốn thuộc về riêng anh lại được gọi là “Cố thiếu phu nhân”, cái danh xưng nghe thôi cũng khiến Bùi Tứ Trăn căm ghét.   Bên ngoài anh bình tĩnh lạnh lùng nhưng lại chất chứa không biết bao nhiêu mạch nước ngầm dưới đáy lòng.    Sự kiên nhẫn của Bùi Tứ Trăn từng ấy năm sống trên đời đều dồn hết cho một người phụ nữ là Đổng Từ, cũng vì tin lời đường mật của cô nên lúc trước anh mới bị ăn quả lừa để cô vỗ mông chạy trốn, nhưng một khi thật sự chạm đến giới hạn, anh sẽ đòi lại cả gốc lẫn lãi.   Tính vốn và lời, cô có lăn lộn cả đời cũng chưa chắc đã trả hết, số phận đã định sẵn họ phải dây dưa không dứt, kiếp này không trả hết nợ thì còn kiếp sau.   …   Ngoài thân phận và gia cảnh, Bùi Tứ Trăn luôn là cảnh đẹp ý vui cất bước đến đâu là biến người khác thành phông nền đến đó.   Dù là quá khứ hay tương lai, Bùi Tứ Trăn đều thuộc tuýp người trầm ổn, dáng vẻ xa cách, thái độ lạnh lùng, tính ngạo mạn trời sinh ăn vào xương cốt. Từ nhỏ anh đã được dạy cách che giấu cảm xúc trước đám đông, những cảm xúc ấy chỉ dần dần xuất hiện khi anh quen Đổng Từ.   Bùi Tứ Trăn là người theo đuổi chủ nghĩa hoàn mỹ, loại người có thể khống chế dục vọng đến mức biến thái.   Nhưng có một điều kiện duy nhất để anh phá bỏ, người đứng trước mặt anh phải là Đổng Từ.   Đổng Từ dụ hoặc đến mức lý trí lúc nào cũng thôi thúc Bùi Tứ Trăn chiếm lấy cô, toàn bộ của cô đều phải thuộc về anh.   Anh hiểu rõ từng tấc da thịt trên người cô, cô là bảo bối anh nâng niu không được phép vuột mất.   Dù hợp đồng hôn nhân hay hôn nhân thật vẫn không thể thay đổi sự thật Cố Diễm Sinh mới là ‘chồng’ Đổng Từ, còn anh chỉ là một ‘chồng bé’ không danh phận trong mắt người đời.   Nhưng điều đáng cười là chính tên ‘gian phu’ này lại vả mặt nhà hộ Cố bỉ ổi bán con dâu vì lợi ích.   Anh là người có tính kiểm soát cực cao, Đổng Từ là của anh, Bùi Tứ Trăn sẽ không để người của mình thua thiệt.   …   Người như Đổng Từ, nhìn có vẻ mềm yếu không để bụng chuyện gì nhưng thực chất là ngoài mềm trong cứng, không hề dễ chèn ép.   Bùi Tứ Trăn có rất nhiều ưu điểm nhưng khuyết điểm lại vô cùng đáng sợ, điển hình như dục vọng chiếm hữu của anh quá khủng khiếp.   Đổng Từ rất ghét cảm giác trói buộc, đây là lý do bảy năm trước cô trốn biệt tích.    Cô biết anh cố chấp, lý trí cũng muốn cô tránh xa anh, nhưng cô vẫn vô thức bị anh hấp dẫn.   Hai người đã đấu đá vô số lần, không thể thiếu mạo hiểm hay kích thích mà càng đấu lại càng nghiện. Nếu đổi là người khác ngoài Bùi Tứ Trăn thì đã sớm lật thuyền.   Bùi Tứ Trăn là người đặc biệt, cô không biết đặc biệt nhường nào, chỉ biết mỗi lần đầu đá dù thắng thua nhưng chung quy họ vẫn trở về điểm xuất phát. Mà anh nghiễm nhiên trở thành người đứng ngay vạch xuất phát ấy.   Đổng Từ không cần bất kỳ ai che chở khi cô có thể tự bảo toàn mình, đến cha ruột còn nhẫn tâm bán cô thì không ai có thể bảo vệ cô mãi mãi. Nhưng những lần cô được tên Đại thiếu gia họ Bùi bảo vệ chu toàn đều rất… không tệ.   Anh là người đầu tiên xem cô như búp bê sứ mỏng manh dễ vỡ, cẩn thận chở che, săn sóc kỹ lưỡng, chỉ hận không thể xử lý tất cả thay cô.   Quan trọng nhất là, chỉ khi ở bên anh, Đổng Từ mới có thể “ngủ đủ mười hai tiếng” =))).   Bùi Tứ trăn giống như chất cấm, một ly rượu mạnh, dẫu biết dính đến là không tốt nhưng mấy ai có thể cầm lòng được?    Dứt một lần còn tốt, nhưng Đổng Từ lại ‘không may’ dây vào thêm lần nữa, cô biết mình thật sự xong đời rồi. (Bài viết được post full và sớm nhất tại LustAveland)   …   Mạch truyện của “Đoạt thê” giống một dòng sông, bên trên nhìn có vẻ yên ả nhưng lực nước chảy xiết bên dưới đủ để giết chết bất cứ ai.   Nó đại diện cho giới hào môn, bề ngoài hào nhoáng mà bên trong thối rữa, ví dụ như Đổng Từ bị người cha tham tiền tài bán cho nhà họ Cố trọng hư vinh.   Đổng Từ hay Bùi Tứ Trăn đều là cực phẩm nhưng không thoát khỏi có “khuyết điểm”. Nếu của anh là tính “chiếm hữu mãnh liệt” thì của cô là “vô tâm”.    Cô sống theo lối buông thả, chỉ cần đạt được mục đích thì không ngại dùng bản thân làm con cờ, kể cả trong hôn nhân.   Bị hoàn cảnh cộng thêm “tấm gương” cuộc hôn nhân của cha mẹ ảnh hưởng khiến Đổng Từ chỉ coi hôn nhân như trò đùa không phải mới ngày một ngày hai. Cô không cảm thấy nó là thứ gì thiêng liêng cả.   Nhưng Đổng Từ đi qua vạn bụi rậm cuối cùng lại mắc phải một cây dây leo gai mang tên Bùi Tứ Trăn quấn lấy cô không buông.    Mọi sự chiếm hữu của anh đều không cho phép cô từ chối, anh như dã thú cuồng loạn nhấm nháp con mồi là cô.   Đổng Từ vốn nghĩ anh hứng thú với mình vì không cam lòng bị cô lừa, nhưng Bùi Tứ Trăn cứng rắn nhận định đó là yêu từ cái nhìn đầu tiên và điên cuồng chứng minh bằng hành động.   Bút lực của tác giả khá ổn trọng, không có những tình tiết gay cấn thót tim nhưng chẳng hề nhàm chán, vừa đủ để bạn gắn kết đến tận những chương truyện cuối cùng mà vẫn chưa đã thèm.   Nhân vật phụ tốt có xấu có, nhưng rất tiếc dù tốt đến mấy cũng không đủ sức thu hút được một cái liếc mắt từ Bùi đại thiếu và Bùi “thiếu phu nhân” tương lai.   Đây là một bộ truyện khá thú vị và lôi cuốn, bạn có muốn đến với “Đoạt thê” để tìm hiểu quá trình đuổi bắt, săn con mồi ‘vợ yêu’ của Bùi đại thiếu không ạ? _____   *Hình ảnh chỉ mang tính chất minh hoạ Cre: Google/Huaban Mời các bạn mượn đọc sách Đoạt Thê của tác giả Giang Tử Quy.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Vợ Yêu Của Trùm Phản Diện
Nguyễn Kiều Kiều thế mà lại xuyên vào một phụ nhân đang mang thai? Càng khó tưởng tượng là cô không hề biết cha đứa nhỏ là ai? Thậm chí là người? hay???? Viễn tưởng. Có bánh bao. Có không gian. Tác giả lần đầu viết nữ chính thông minh. Hoan nghênh bao nuôi ~ *** Review bởi: Phạm Mi - fb/hoinhieuchu. ----- Chỉ e mọi người vừa nghe tên đã né nó như né bom, ấy thế mà đọc cũng dễ thương lắm, sẵn đang đà đọc nữ phụ tên vớt luôn cuốn này.  Nội dung: Hơi hướm tổ hợp của Độc Quyền Chiếm Hữu + Đạo tình Nữ chính xuyên vào thời mạt thế đất nước chia làm 2 miền Loài người - Người thú, bán thú. Nữ 9 vừa xuyên sống trong cảnh đói nghèo mưa axit chưa đc bao lâu thì phát hiện mình có thai, ăn uống thiếu chất lại sanh non, mà thằng con còn là Người-chó (sói)  Một miệng ăn đã kham khổ, giờ còn thêm thằng chó con háo ăn suốt ngày quẫy đuôi Ô hú Ô hú miết, vui cũng Ô hú hú, buồn cũng Ô hú hú, đói cũng hú hú Ô hú. Cô chửi chó mà cứ tối ngày hú như sói, em nó cũng ấm ức mà chỉ Ô hú hú ô...Cô đặt cho nó cái tên Cẩu Bất Lý (đến chó còn chả thèm). Sống khổ quá đồ ăn ko có ăn, nhiều lần cô đem con đi vứt ở ranh giới để có ai nhặt thì nuôi dùm, nhưng rồi thấy con bị bọn người đói rách tới bắt nạt thì lại thương, lại lao ra ôm về nhà. Mình thích tình mẹ con của 2 người này lắm.  Cha của bé là người bán thú, cũng bá đạo, thích chiếm hữu, thích ăn ngon, nhưng chẳng có hở tí là đòi H đòi chén gì đâu (cũng là yếu tố mình thích quyển này), ban đầu nữ 9 còn hội hộp lo sợ viễn vông- nhưng rồi pã lại khinh bỉ vỗ đùi cười haha vì nam9 ko thể Fly High như ai được, nhưng cảnh hint của 2 người này ấm áp lắm. (Con 2 người đc thụ tinh ống nghiệm.)  Pha hành động của truyện cũng na ná Đạo tình (dĩ nhiên ko hăng bằng), cũng có vài tình tiết biến thân làm mình liên tưởng ĐQCH, túm lại là 1 pha Mix khá ổn của cả 2. Giọng văn dễ thương, nhân vật dễ thương. Dàn phụ có Tiến Sĩ Gấu mập mạp, anh Chuột Đệ tinh nghịch, anh hộ vệ Chó hay ngượng ngùng, chị hộ vệ Mèo Đen tiêu sái - đi đâu về cũng tặng nữ 9 cây Súp Lơ xanh vì nữ 9 yêu rau, chị mèo Tiểu Manh ko tiếc mình tiên phong làm nhiệm vụ - dù bị bắt cả tháng trời nhưng vẫn kiên cường chờ bè bạn đến cứu. Tình đồng đội của họ đẹp lắm, một người bị gì là cả đám như đi trên chảo. Đoạn đồng bọn chắt tiền mua nhầm thuốc dỏm tráng dương cho boss mà cười ha hả, hoặc có lẽ thuốc ko dỏm nhưng anh súng dỏm thật. (Nhiều khả năng mình nghi ngờ đây là hố 3S trá hình) *** Góc Review:   Thực sự, mới đầu mình cũng tính skip truyện này vì cái tên khá teen, vợ yêu sến súa rồi còn trùm phản diện nữa. Thế nhưng, vì nhiều bạn comment hay quá, nên mình quyết định nhắm mắt nhắm mũi nhảy hố xem sao. Nguyễn Kiều Kiều tình cờ bị xuyến vào một quyển X văn tên là < Bá chủ mạt thế yêu tôi >. Đây là một thế giới mà loài người và người thú cùng tồn tại. Hai tộc ở thế giới này mỗi bên chiếm lấy một nơi, quanh năm chiến tranh liên tục. Từ lúc xuyên qua, Kiều Kiều chỉ cảm thán bản thân lỡ xuyên vào một cô mèo béo ú, thế nhưng, vào cái ngày sinh non, cô mới biết bản thân đã có thai. Mà ngặt nỗi, cô còn không biết cha của đứa bé là ai @@ Ở cái thế giới đến bản thân còn không thể nuôi nổi này, cô ghét bỏ đặt tên con trai là Cẩu Bất Lý: ý chỉ đồ vứt đi, ngay cả chó cũng không thèm. Đương nhiên, mặc dù đôi lúc cô cũng quyết tâm vứt bỏ Cẩu Bất Lý, nhưng rồi cuối cùng cũng vẫn lo lắng cho đứa nhỏ mà cô dứt ruột sinh ra này. Rồi một ngày, cô gặp được một ” con chó ” Husky rất hung tàn, liên tiếp mấy lần muốn giết cô. Rất dễ đoán, người này ắt hẳn là cha của đứa nhỏ rồi =)) Anh nổi sát ý với cô, dùng thỏa thuận ép cô vào đấu trường để cứu lấy con trai đang sốt cao. Không ngờ, cô không chết dưới tay con gấu trúc hung ác, mà hiên ngang trở thành người thắng cuộc. Rồi đó cũng là lúc anh được tiến sĩ Gấu cho hay Cẩu Bất Lý chính là con ruột được thụ tinh nhân tạo của anh. Sau đó là quá trình Kiều Kiều cùng Tô Tầm vượt qua bao nhiêu sóng gió nơi mạt thế chiến tranh khắp nơi. Nào là giết được Tô Minh độc ác, rồi đến bà mẹ giả tạo, rồi thì người cha rắn rết… Lúc đầu, Tô Tầm đem Kiều Kiều làm bia đỡ đạn đủ kiểu, nhưng sau đó, bằng khoảng thời gian cùng nhau vượt qua sóng gió và vui vẻ bên nhau, hai người đã thích nhau và có một cái kết có hậu. Đúng như một số bạn nhận xét, truyện này là một tổ hợp của Độc Quyền Chiếm Hữu và Đạo tình. Tô Tầm là một người mắc bệnh kiều, cực kỳ độc chiếm, ghen với cả con trai của mình =)) Thế nhưng sự độc chiếm của anh không làm mình phản cảm như Độc quyền chiếm hữu. Phải, anh không cho cô trở về nhà, nhưng cũng không gây tổn hại đến cô. Không những thế, chi tiết anh hộc máu, cơ thể gầy nhom vì muốn trấn áp hồn phách của cô khiến mình khá cảm động. Vì là thế giới mạt thế đầy khói lửa, nên không thể thiếu những cảnh máu me rồi =)). Có thể kể đến những cảnh giết chuột bự, chém gấu trúc… Đối với mình, những cảnh hành động này vừa đủ để thêm chút gia vị vào câu chuyện mà không làm nó trở nên ảo tung chảo như một số truyện khác. Có thể kể đến, sự ảo tung chảo là lý do mình không hề thích Đạo tình =)) Tạo hình của những nhân vật phụ cũng khá ổn: tiến sĩ Gấu háo sắc nhưng tốt bụng, trung thành, Tiểu Manh kiên cường dù bị đám chuột bắt, Cẩu Bất Lý đúng kiểu tiểu phúc hắc, còn có Mèo Đen, Chuột Đệ, Sai Nhĩ… Tất cả cùng nhau tạo nên một bức tranh đầy màu sắc. Nữ chính Nguyễn Kiều Kiều trước khi xuyên không thì là một người bình thường, tác giả không tả về hoàn cảnh của cô, nhưng thông qua những hồi ức, mình biết được cô cũng chỉ là một cô gái bình thường như bao người khác. Sau khi xuyên đến mạt thế khói lửa, cô học cách tích góp, nhẫn nhịn, sống lay lắt trong thời loạn lạc này. Sự cường của cô bắt nguồn từ sức mạnh mà cô có được khi sinh Cẩu Bất Lý. Và cũng chính vì muốn cứu đứa bé, nên cô mới phát hiện được sức mạnh này. Sự cường của cô là do nhận được, nhưng cô cũng là một người thông minh, biết co biết giãn. Ở thời chiến mà còn giữ suy nghĩ thiện lương, yếu đuối như lúc trước thì chết là cái chắc =)) Sau này đi theo Tô Tầm, cô dần dần bộc lộ sự mềm yếu, ỷ lại vào anh, nhưng mình nghĩ đây là một điều tất yếu. Vì có một bờ vai vững chắc như vậy để dựa vào, Kiều Kiều có thể bộc lộ được bản chất vốn có của người phụ nữ. Thế nhưng, các bạn đừng hiểu lầm rằng cô trở nên bánh bèo nhé! Cô vẫn mạnh mẽ, chỉ là có thêm người bảo hộ nên yếu đuối hơn một chút thôi. Vẫn xảy ra trường hợp Kiều Kiều không thể tự cứu lấy bản thân, nhưng nhìn chung, cô không phải kiểu bánh bèo chuyên phá team, nên mình vẫn thích cô. Về phần Tô Tầm, như mình đã nói, anh mắc bệnh độc chiếm, lại là người thú với EQ gần bằng không. Thế nên, trong vài tình huống, anh khá đáng ghét (ngay cả nữ chính cũng không ưa nổi), nhưng phần lớn vẫn là những tình tiết đáng yêu vì anh là người thú ngây ngô :3 Sau này nhờ những cuốn sách mà Cẩu Bất Lý đưa, anh dần dần hiểu hơn về tình cảm và biết cách đối xử hơn, mặc dù vẫn khá ngây ngô khó đỡ =)) Nãy giờ khen cũng nhiều rồi, giờ đến lúc chê thôi :3 Điểm thứ nhất chính là tại sao Cẩu Bất Lý lại cố một không gian tuỳ thân? Sự hiện diện của không gian góp phần không nhỏ đối với diễn biến của truyện. Có thể kể đến việc không gian có sách về kỹ thuật khai thác quặng, rồi những loại bom, còn có những cuốn sách giúp thúc đẩy EQ của Tô Tầm nữa. Vậy mà tác giả lại không có giải thích hợp lý cho chi tiết này. Điểm thứ hai, đến cuối truyện mình không hiểu vì sao Kiều Kiều đột nhiên mạnh lên sau khi sinh Cẩu Bất Lý. Vì trước đó cô vẫn là một người yếu đuối không có sức lực phản kháng lại những kẻ cướp mà… Điểm thứ ba, mình luôn thắc mắc lý do Kiều Kiều lại xuyên không. Thật ra mình cũng hiểu đòi hỏi một lý do như thế này khá khó đối với thể loại này :3 Vậy đổi lại một chút, khi Kiều Kiều không quay trở lại thế giới thực nữa thì cha mẹ của cô phải làm sao đây? Mình đương nhiên không hi vọng nam nữ chính bị chia cắt, nhưng kết thúc như vậy thật đáng thương cho cha mẹ của Kiều Kiều. Phải chi tác giả để một nhà ba người cùng đến thế giới hiện đại, hoặc để nguyên chủ trở thành Kiều Kiều sống ở hiện đại, vậy thì sẽ tốt hơn (theo mình là thế). Thứ tư, mình thắc mắc về kết cục của nữ phụ Lý Manh Manh – người gây ra chia cắt giữa nam nữ chính. Mình không biết cô ta chết hay chưa chết và Tồ Tầm có hành hạ gì cô ta hay không. Điểm thứ 5, mình chưa hiểu lắm vì sao diễn biến lại khác xa với những gì Kiều Kiều đọc được. Chẳng lẽ là hiệu ứng cánh bướm do cô gây ra sao? Cách này là cách giải thích hợp lý nhất, nhưng vì các diễn biến đều bị thay đổi hoàn toàn như việc Liễu Như Yên chẳng những không thông minh như nguyên tác mà còn cực kỳ não tàn, rồi đến việc các “nam chính trong nguyên tác” không ai thật lòng yêu Như Yên, cả việc Thú vương, Mạc Phi hợp tác với Tô Tầm từ trước… Chính vì khác xa, nên mình đã rất hi vọng có được lời giải thích từ tác giả… Điểm cuối cùng, mình thực sự có chút hoang mang đối với phiên ngoại thứ 5. Đọc qua thì thấy đây là một phiên ngoại về thịt (H) với câu từ được trau chuốt chứ không lồ lộ như những văn H khác. Mình cũng khá thích kiểu đen đen mờ ám thế này (đùa thôi :v ). Mình không biết phiên ngoại này là H văn dành cho cặp nào, cặp chính hay cặp Thú vương x Thú vương phi. Vì phiên ngoại thứ 4 nói về Thú vương và Thú vương phi nên khiến mình hoang mang @@ Mặc dù đến 6 nhược điểm, nhưng chung quy mình vẫn đánh giá cao truyện này. Cốt truyện khá logic trừ một vài điểm không quá ảnh hưởng đến tính liên kết giữa các phân đoạn. Tính cách của các nhân vật được xây dựng khá ổn, cùng với nội dung không gây nhàm chán với đủ hương vị, nhiều thể loại. Những điểm tốt sẽ bù trừ được những thiếu sót, nếu những nhược điểm đó không quá to =)) Các bạn nên nhảy hố thử xem sao, chắc sẽ không thất vóng đâu! Cho truyện này 4/5 điểm. Mời các bạn đón đọc Vợ Yêu Của Trùm Phản Diện của tác giả Phó Du.
Anh Không Yêu Tôi
Sau khi Dương Dương thành thạo quấn băng chân cho tôi xong, cậu ngước cặp mắt đen sâu thẳm liếc nhìn tôi một cái. Cậu vốn là một người đàn ông cực kỳ khôi ngô, ngũ quan sắc nét, dáng người hoàn mỹ, nhất là cặp mắt xếch kia, ánh nhìn ngạo nghễ, phong tình vô hạn. Nhưng lúc này đây, ánh mắt Dương Dương lại có phần bất đắc dĩ, dường như còn hàm ẩn một tia đau lòng. Cậu thở dài một tiếng, cuối cùng không nhịn nổi nói: “A Thảo, lần này cậu định lấy cớ gì? Lần trước là đỡ bà lão qua đường, không cẩn thận đụng vào cây, trước nữa là bị một con chó dữ đuổi nên ngã trặc chân, trước trước nữa…” “Dương Dương.” Đối mặt với người đàn ông anh tuấn dài dòng này, tôi chỉ nhẹ nhàng ngắt lời: “Lần này… lần này thật sự là mình bất cẩn trượt chân.” Tôi không nói dối, quả thực tôi trượt chân nên mới ngã từ cầu thang tầng hai xuống, không liên quan gì đến Vân Tường cả. *** “Anh nghe rõ chưa?” Người đàn ông tên Dương Dương trừng mắt nhìn tôi, ném cho tôi một tập giấy chuyển nhượng. Không cần nhìn, tôi cũng biết đó là giấy chuyển nhượng tài sản của Lâm gia. Có điều, Dương Dương không rõ, chuyện này với tôi mà nói, đã chẳng còn tác dụng gì. Không có Lâm gia, Nhược Ức sẽ không cưới tôi. Kỳ lạ, khi biết chuyện này, tôi không không cảm thấy khó chịu lắm, chỉ có chút cảm thán, sự theo đuổi của tôi, cuối cùng sẽ thành hoa trong gương, trăng trong nước, công dã tràng. Người phụ nữ tôi cho rằng mình yêu, thật ra không yêu tôi như thế. Còn người phụ nữ tôi cho rằng mình không yêu, lại tàn nhẫn đâm một nhát vào tim tôi.   Mời các bạn đón đọc Anh Không Yêu Tôi của tác giả Phó Du.
Bao Dưỡng
Review Omachi:   Bộ này thật ra lúc đọc mình lại không nghĩ đây là văn của Tĩnh Thủy Biên lắm, vì nó khá ngọt, hài, tưng tửng. Nội dung kể về em thụ vì kiếm tiền chữa trị chạy thận cho mẹ mà tự bán mình làm ‘tình nhân’ cho anh công tổng tài. Ngờ đâu anh công này lại là kẻ #kỳ_thị_gay, thế nên mối quan hệ bao dưỡng đã kéo dài mấy năm mà anh vẫn chưa hề ‘ăn’ em thụ. Mối quan hệ này khá lạ lùng, khá hài, khá ‘ảo’, nhưng nhìn chung thì dễ thương, vì anh công chưa từng khinh thường em thụ, em thụ cũng chẳng hề có tí ti mặc cảm, yếu đuối nào trước anh công. Cả cậu và anh đều xem đây như là một công việc tiền trao tráo múc, tôi cần cậu xuất hiện cùng tôi ở những bữa tiệc xã giao, đổi lại tôi trả cậu tiền, thế thôi! Từ Niên trả lời lại: “Ông chủ có nói thích ăn vị gì không?” Trần Đệ: “Cái này thì không nói…” Từ Niên lắc não, gõ chữ trả lời: “Vậy lần sau em mua mỗi vị một cái.” Trần Đệ thấy hơi khó xử: “Như thế có lãng phí quá không?” Từ Niên thành thật trả lời: “Không sao, đều là tiền của ông chủ mà.” Giang Trạch cảm thấy chuyện này rất buồn cười: “Cậu bị bao dưỡng mà còn nói tốt?” “Thì tốt thật mà.” Từ Niên vô tư kể: “Em thiếu tiền ngài ấy sẽ cho em tiền, tiền chữa bệnh, tiền thuê nhà, tiền mua xe, tiền tiêu vặt, có chỗ nào mà không tốt đâu?” “…” Giang Trạch há hốc mồm, cả buổi mới hạ được một câu: “Vậy cậu cam lòng làm món đồ chơi cho họ?” “Sao lại là đồ chơi nhỉ? Anh có đưa tiền cho đồ chơi không?” Từ Niên lấy làm khó hiểu, hỏi anh ta, “Em phục vụ ông chủ, ông chủ cho em tiền, có qua có lại thì sao có thể gọi là đồ chơi?” Giang Trạch: “…” Từ Niên cười lộ hai cái răng khểnh: “Em rất cố gắng làm việc anh ạ, tốt nhất là làm luôn cả đời, thăng chức tăng lương, có trợ cấp bảo hiểm, đợi sau này già rồi ông chủ sẽ trả lương hưu, cả đời bình an, nhàn hạ hạnh phúc, ôi còn gì tốt bằng nữa đâu anh.” Anh công trong này moe như một thiếu nữ mới lớn, có tật là hễ gặp chuyện gì vui thì anh rung chân liên hồi như cái máy may, đến nỗi có lần rung sập luôn cái bức bình phong vừa dày vừa nặng ở quán ăn chỉ vì nghe được em thụ bảo thích mình (về cái tật rung chân này thì nó gây ra nhiều chuyện hài hước xuyên suốt truyện dữ lắm). Thế là từ đó anh lên mặt chảnh cún, nằng nặc bắt em phải theo đuổi mình, tặng quà cho mình, dắt mình đi ăn ở chỗ đắt tiền… Túm lại là, ảnh toàn làm mấy hành động mà không ít lần khiến em thụ đáng thương phải đau xót thốt lên “Rốt cuộc là ai đang bao dưỡng ai vậy chời?” Nói chung là truyện ngăn ngắn, đọc vèo cái hết, tính cách nhân vật hơi tưng tửng, thần kinh một tẹo. Đọc giải trí rất thích hợp! Cuối tuần này mà bạn chưa kiếm ra bộ nào vui vui thì nhảy thử luôn hố em này coi sao nhé ;) *** Kim chủ Trình Sâm là gay kín mà kiên quyết không nhận, thấy bạn bè bao dưỡng thiếu niên thì sĩ diện tìm giai cho đỡ thua sút. Sinh viên Từ Niên vì mẹ bệnh, thân học trường nổi tiếng phải ủy thân làm tình nhân của người ta. Cái cốt truyện nghe qua thì có vẻ ngược nhưng hoàn-toàn-không nhé. Từ Niên tỉnh như ruồi, kim chủ cho bao nhiêu tiền cũng nghĩ ra chỗ để xài, dịu dàng ngoan ngoãn hết mình chỉ mong tối về tài khoản tăng lên vài con số. Trình Sâm thủ thân như ngọc, tiểu tình nhi dụ dỗ từ đầu truyện tới cuối truyện, ròng rã suốt ba năm trời mới chịu để người ta ăn, à nhầm, ăn người ta. Truyện cute, xem không thể không cười trước độ moe của công (má ơi, moe không chịu nổi luôn) và độ tỉnh của thụ. Tuy ngắn nhưng đáng đọc. Mời các bạn đón đọc Bao Dưỡng của tác giả Tĩnh Thủy Biên.
Án Mạng Đêm Động Phòng
Review bởi: Mều Ngu fb//hoinhieuchu ---  Bạn nào từng đọc Công chúa quý tính chắc không còn lạ gì tác giả này. Theo đánh giá cá nhân thì tuy phong độ tác giả có hơi thất thường nhưng truyện này đọc giải trí ổn, dễ thương, nhẹ nhàng hài hước, không sóng gió gì mấy.  Truyện mở đầu bằng cảnh nữ chính Lâm Tiểu Chúc bị tên lưu manh Tiêu Ngân Đông trói lại nhét lên kiệu ép gả. Tiêu Ngân Đông cậy bố làm to nên hở ra là cưỡng bức gái nhà lành, trêu chọc phụ nữ, đi thanh lâu như cơm bữa. Nữ chính vì chống cự nên đêm động phòng lỡ tay đập 1 phát, Tiêu Ngân Đông chết queo... Chị sợ hết hồn mà vẫn phải ở lại với cái xác đã lạnh ngắt đến sáng để tìm đường trốn. Nào ngờ, trời sáng, "cái xác" tỉnh dậy... Cơ mà, con gấu chó ngốc nghếch 1 tiếng cô nương 2 tiếng cô nương, động 1 tí đỏ mặt này là ai... Tính cách nam nữ chính khá ổn, nữ chính thông minh tốt tính biết co dãn, nam chính thần kinh thô dễ thương, bà mẹ chồng yêu thương con mù quáng, lúc đầu phản đối quyết liệt cơ mà về sau cũng không gây khó dễ gì,... Nam chính là điểm sáng của truyện này, sống trong rừng từ bé, 10 tuổi mới học tiếng người (mà nữ chính nghi ngờ đến giờ vẫn chưa học xong, lại là tướng quân suốt ngày đánh đánh đấm đấm nên chuyện tình cảm như tờ giấy trắng, ngố hết chỗ nói, lắm lúc làm người ta chỉ biết câm lặng.  Trích đoạn: Tiêu Ngân Đông nghi ngờ: “Tiểu Chúc, sao nàng lại nói ta là con gấu?” Tiểu Chúc trợn mắt nghĩ thầm, vì huynh ngốc như gấu ấy… Nhưng bên ngoài nàng vẫn cười cười: “Bởi vì chàng giống như con gấu, nhìn rất đáng tin cậy.” Tiêu Ngân Đông vô cùng cảm động: “Thật ư… Tiểu Chúc à, nàng cũng rất giống con thỏ.” Tiểu Chúc dở khóc dở cười: “Vì sao?” Tiêu Ngân Đông thật thà nói: “Khi ta còn ở ngoài biên ải, thứ nhìn thấy vừa mắt nhất chính là thỏ trắng, có một binh sĩ được người thân tới thăm đã đem theo con thỏ đó đến, mỗi khi nhìn thấy nó, ta lại cảm thấy… nó đáng yêu hơn cáo trắng.” Tiêu Ngân Đông: “Hơn nữa, con gấu cũng có thể bảo vệ con thỏ!” Câu nói ấy, giống như một lời thề son sắt vậy… Gò má Tiểu Chúc ửng đỏ, nàng vội nói: “Sau đó con thỏ ấy thế nào?” Tiêu Ngân Đông lộ vẻ tiếc nuối: “Bị lột da rồi nướng ăn.”  Bên cạnh gấu chó theo đuổi thỏ trắng thì cũng có chút âm mưu giành ngai vàng, cơ mà nhìn chung không ảnh hưởng đôi chính cho lắm. Nam chính bị hạ dược suýt làm thịt nữ chính nên sống chết đòi chịu trách nhiệm, theo đuổi dây dưa một hồi mới bắt đầu có tình cảm. Nữ chính biết thân phận của nam chính từ đầu nên không có khúc mắc hiểu lầm gì, giúp đỡ qua lại một thời gian thì nước chảy thành sông mà đến với nhau thôi. Truyện có 1 nam phụ, nữ chính trước đây từng có tình cảm với anh này, cơ mà sau nhận ra ảnh cũng không tốt như chị nghĩ, vẫn là gấu chó đáng yêu hơn nên không dây dưa lằng nhằng.  Ngoài ra còn có vài nhân vật phụ nữa cơ mà nhìn chung khá là nhạt nhòa, không để lại ấn tượng gì mấy. Truyện khá ngắn, nội dung đơn giản, đọc  *** Trên con phố ven sông, tiếng trống chiêng ồn ào náo nhiệt cả một góc phố, đi đầu là một chiếc kiệu hoa bình thường cùng đám người khua chiêng gõ trống kia đi thẳng về phía nhà họ Tiêu. Dân chúng đứng hai bên đường xem náo nhiệt thành hai hàng thẳng tắp, một người phụ nữ trung niên kéo kéo người bên cạnh nhỏ giọng khẽ hỏi: "Bà này, có phả iNhị công tử nhà họ Tiêu lấy vợ không thế?" "Làm gì có chuyện đó, tuy rằng cũng có phô trương đấy, nhưng nếu nhà họ Tiêu thật sự đón dâu, sao có thể bình thường thế này." Người kia lắc đầu. "Nghe nói mấy ngày trước Tiêu nhị công tử vừa mắt một cô gái nhỏ làm trong tú phường[1] phía đông thành, có lẽ chính là người đó đấy." "Gì cơ? Người làm trong tú phường ư? Có thể bước chân vào cửa nhà họ Tiêu cũng coi như cô ta tốt số." "Cũng chả phải tốt số gì đâu, tiếng xấu của tiểu ác bá nhà họ Tiêu kia không phải bà không biết. Cưới vào cửa chắc chắn không thể làm chính thê, miễn cưỡng lắm cũng chỉ làm một thị thiếp nhỏ bé... Nghe nói cô gái kia liều chết không theo, vì muốn danh chính ngôn thuận nên Tiêu nhị công tử mới dùng cách này... Trước đây chẳng phải gã toàn trực tiếp cưỡng bức rồi trả cho một ít bạc cho xong chuyện rồi sao? Haizz, đúng là gây nghiệp chướng mà!!!" "Thế có là gì, chỉ e cô gái kia cố ý làm thế. Có thể vào cửa nhà họ Tiêu, dù làm thị thiếp vẫn còn sướng hơn ngày đêm quần quật làm ở tú phường. Nếu không thì vì sao trước kia liều chết không theo, nay lại thành thân, chẳng phải cô ta đãđồng ý rồi đấy ư?" "Bà nói cũng có lý..." Hai người thảo luận vô cùng ồn ào, mà bên trong kiệu hoa, người được mệnh danh là "cô người làm đầy tâm cơ" Lâm Tiểu Chúc đang nước mắt lưng tròng, ra sức vặn vẹo tay chân, cố gắng làm dây thừng xiết chặt cơ thể nàng giãn bớt ra. Hôm nay nàng vẫn giống như thường ngày đến tú phường làm việc, mấy ngày qua không thấy gã ác bá Tiêu Ngân Đông lảng vảng quanh đây, Lâm Tiểu Chúc đã âm thầm thở phào nhẹ nhõm, còn tưởng rằng mình cứ không chú ý tới hắn, hắn sẽ tự thấy mất mặt mà tự động rút lui, không trêu chọc mình nữa. Ai ngờ nàng vừa mới ngồi xuống thì có mấy người vạm vỡ xông vào, ngang nhiên vác nàng ra bên ngoài. Lâm Tiểu Chúc thét chói tai, những người làm xung quanh và bà chủ nhìn thấy đều trợn mắt há mồm, đang định ngăn cản thì một gã bặm trợn quay đầu lại nói: "Chúng ta là người của Tiêu nhị công tử, nếu các người dám cản trở, hậu quả các ngươi tự đi mà gánh lấy!" Vì thế nàng ngang nhiên bị chúng bắt đi.... Lâm Tiểu Chúc nhớ lại cảnh đó, đôi mắt lại rưng rưng rơi lê. Sau đó nàng bị trói cả chân lẫn tay, còn bị nhét khăn vào miệng khiến nàng không thể phát ra âm thanh kêu cứu. Sau đó lại bị ném vào tay mấy người đàn bà, họ tắm rửa cho nàng, rửa mặt chải đầu, thay y phục. Mấy lần nàng muốn chạy trốn đều bị đám người đó lạnh lùng chặn lại, cuối cùng bị trùm khăn voan lên đầu, ném vào trong kiệu hoa. Nghe thấy tiếng chiêng trống ồn ào bên ngoài, dù Lâm Tiểu Chúc không hiểu thì cũng vẫn đoán được mình đang bị dẫn tới nhà họ Tiêu, gả cho Tiêu Ngân Đông! Nàng sợ chết khiếp! Nàng cứ tưởng rằng Tiêu Ngân Đông chỉ giở trò trêu ghẹo nàng mà thôi, ai ngờ trêu ghẹo không được, hắn lại cố chấp muốn lấy nàng!!!! Đoạn đường này không quá dài, nhưng Lâm Tiểu Chúc lại cảm giác như mình sắp chết đến nơi... Nàng không cam lòng gả cho gã ác bá Tiêu Ngân Đông kia...  Mời các bạn đón đọc Án Mạng Đêm Động Phòng của tác giả Tựu Mộ,