Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Cầu Chu Tước

Trần Loan là đích nữ duy nhất của phủ Trấn Quốc Công, từ nhỏ đã được nuôi dưỡng dưới gối lão thái thái, được nâng niu chiều chuộng, vô cùng mong manh. Khi mối tình đầu thời niên thiếu chớm nở, nàng đi theo sau Bát hoàng tử hung ác nham hiểm mấy năm. Cuối cùng nghe lời đầu độc của di nương và thứ nữ, mười dặm hồng trang, áo cưới rực lửa, gia nhập Đông Cung. Thái Tử Kỷ Tiêu là kẻ đoạn tụ chi phích (1), suốt ngày uống rượu mua vui cùng các phụ tá ở Đông Cung, mê muội vô đạo, vị trí trữ quân (2) lung lay sắp đổ. Nàng mệt mỏi khi cả ngày phải che giấu và đối phó, thậm chí còn bị gia tộc coi là đứa con bỏ đi. Bát hoàng tử Kỷ Hoán dùng thủ đoạn sấm sét kế vị, vào đêm Thái Tử bị phế bỏ, nàng bị đưa vào tẩm cung của tân quân (3), sắc mặt người đàn ông đã trở thành cửu ngũ chí tôn hung ác nham hiểm đến cùng cực. Một đêm mộng hoang đường, nàng mất đi thân thể trong sạch. Ngày hôm sau, lúc nàng uống hết chén rượu độc thứ muội đưa tới, hồn về tây thiên, cơ thể lạnh băng, nằm trong vòng tay vị quân vương thô bạo, nàng cảm giác được bàn tay hắn run rẩy kịch liệt. Một ngày nọ khi sống lại, hôn ước của nàng và Thái Tử đã được ấn định, không còn cách nào khác, nàng hoảng loạn xông phủ hoàng tử, khóe mắt ngấn lệ. Ngón tay thon dài của người đàn ông giúp nàng lau khô nước mắt, hỏi: “Gả cho hắn ta hay gả cho ta?”. Kỷ Hoán nhíu mày, gương mặt lạnh nhạt, không thuần thục dụ dỗ: “Phủ hoàng tử rất sạch sẽ, hậu viện không người, nếu nàng vào phủ, mọi chuyện sẽ do nàng quyết định.” Trần Loan không biết, người đàn ông này bởi vì câu nói lí nhí “Gả cho chàng” của nàng, ngày đêm không nghỉ bố trí hơn một tháng, trước khi nàng xuất giá hắn sẽ bước lên vị trí tối cao kia, danh chính ngôn thuận cướp đoạt hôn sự của Kỷ Tiêu. (1) Đoạn tụ chi phích: Chỉ mối quan hệ đồng tính giữa nam giới. (2) Trữ quân: Người kế thừa ngai vị. (3) Tân quân: Quân vương mới lên ngôi. *** Năm mới vừa qua, tuyết trên ngọn cây bị gió cuốn rơi xuống ngọn đèn lồng vui mừng, nước tuyết thấm ướt lớp giấy dính bên ngoài, tâm lửa bên trong tối đi một chút.   Hoàng thành mới đổi chủ, sau một trận tắm máu triệt để, màn đêm lạnh lẽo, mọi người đều cảm thấy bất an. Sâu trong con ngõ nhỏ dưới bức tường cung điện lạnh giá, ngoài việc tích tụ một lớp màu trắng tinh, thì chỉ có cung nữ thái giám cẩn thận bước qua.   Tại thiên lao, Trần Loan ôm đầu gối nằm trong góc, bộ quần áo mỏng manh cũ nát không thể chống lại hơi ẩm và sự lạnh lẽo bao trùm lên nhà lao, chưa kể đến những thủ vệ mặc khôi giáp dày đeo trường kiếm bên ngoài, nàng cũng không nâng mắt, chỉ xê dịch thân mình, cách xa Kỷ Tiêu đang xám xịt mặt mày một chút.   Đêm dài lạnh lẽo, chung quy thiên lao quá mức ớn lạnh, hai người trước nay luôn sống trong nhung lụa như Trần Loan và Kỷ Tiêu dù thế nào cũng không khép mắt được.   Lại một tiếng thở dài sa sút khác, Trần Loan cau mày nhẫn nhịn, hơi nhúc nhích thân mình, nhìn về phía Kỷ Tiêu đang suy sụp không thôi.   Làm trữ quân mười mấy năm, tới một ngày bị hãm hại rồi bỏ tù, kêu trời không thấu gọi đất không thưa, tình cảnh tuyệt vọng như vậy, đủ để vị Thái Tử bị phế luôn không có não này thở ngắn than dài thật lâu.   “Hai viên ngọc quý của phủ Trấn Quốc Công, cuối cùng vẫn là mạng nàng khổ hơn.”   Thiên lao tĩnh mịch, Kỷ Tiêu khó khăn quay đầu nói với Trần Loan, để lộ từng vết roi đỏ ngang dọc dưới vạt áo lỏng lẻo.   Trần Loan mím môi châm chọc, ngược lại không nói gì.   Nàng sinh ra ở phủ Trấn Quốc Công, lại là đích nữ duy nhất, vinh sủng phú quý đầy người. Sau khi cập kê, nàng được gả cho Thái Tử đương triều, thân phận và địa vị rất rõ ràng.   Mà thứ muội Trần Diên của Trần Loan, hiện giờ lại trở thành phượng hoàng trên cây ngô đồng, đã sớm leo lên Bát hoàng tử Kỷ Hoán, hiện tại thân ở phi vị, vinh quang sủng ái không giảm.   Triều cục rối ren, lòng người hoảng sợ, khi chủ nhân cũ mới của hoàng thành thay đổi, Kỷ Tiêu bị phế, khiến Thái Tử Phi như nàng đương nhiên cũng không chạy thoát, rơi vào chốn ngục tù hiu quạnh này, đáy lòng Trần Loan bình thản đến lạ.   Bên ngoài thắp vài ngọn nến đung đưa, đó là ánh sáng duy nhất trong nhà lao, có người xách đèn lồng mở cửa lao, mang đồ ăn vào cho hai người.   Hôm nay đồ ăn không bị ôi thiu, so sánh với mấy ngày trước thì tốt hơn rất nhiều, thậm chí bên dưới lá cải, còn có vài miếng thịt không lớn không nhỏ.   Kỷ Tiêu đỏ mắt, nhưng lại quay người đi cực nhanh, gương mặt âm u chìm trong bóng tối thâm trầm, hoà hợp vừa phải.   Trần Loan thoáng sửng sốt, sau đó dịch đồ ăn đến trước mặt hắn ta, lần đầu lên tiếng, giọng nói hơi khàn khàn rồi lại mang theo cảm giác giải thoát như trút được gánh nặng: “Ăn đi, lần cuối cùng.”   Bữa cơm cuối cùng trước khi hành hình, gọi là cơm chặt đầu.   Cuối cùng lại rơi xuống đầu phu thê Thái Tử trước kia từng phong cảnh vô hạn.   Sau một lúc im lặng, khi Kỷ Tiêu ngẩng đầu lên lần nữa, khóe mắt vẫn đỏ hoe, sống lưng cũng thoáng cong xuống như thể không chịu nổi gánh nặng, hắn ta đưa tay hất đổ khay đồ ăn, nước canh và hạt cơm trong đó nhanh chóng rơi đầy đất.   Trần Loan cũng không thèm đếm xỉa đến hắn ta, chỉ bê phần của mình, đút từng hạt cơm vào đôi môi khô nứt, ánh sáng màu cam nhạt le lói, trong lúc hoảng hốt, dường như trước mắt lại xuất hiện một bóng dáng thon dài.   Cơn gió lạnh thấu xương thổi qua, Trần Loan rùng mình, nàng vòng tay ôm lấy đầu gối, để lộ ra sườn mặt thon gầy.   Đã rất lâu rồi nàng không dám nghĩ đến người nọ.   Không dám nghĩ, cũng không thể nghĩ, đó là một vết sẹo bị thối rữa theo thời gian, một khi chạm vào sẽ đau thấu tim.   Kỷ Tiêu yên lặng nhìn nàng vài lần, sau đó cong môi lộ ra ý cười không rõ, tựa như trào phúng chế nhạo: “Từ lâu ta đã biết hắn tâm địa sắt đá, hoàn toàn không màng đến tình cảm huynh đệ, lại chưa từng nghĩ tới ngay cả nàng mà hắn cũng có thể dứt bỏ.”   Trần Loan không chút dao động, cả người bình tĩnh như một vũng nước đọng, đôi mắt trong veo in dấu dáng vẻ chật vật lúc này của Kỷ Tiêu, hỏi lại: “Ta và hắn thì liên quan gì?”   “Thôi, nói tới nói lui vẫn là Cô (*) bất tài, vừa không bảo vệ được người mình yêu cũng không bảo vệ được chính thê, đủ thứ chuyện trước kia, thật sự làm khổ nàng.” Kỷ Tiêu không thể tìm thấy chút manh mối nào trong mắt nàng, một lát sau hắn ta vươn tay cười tự giễu.   (*): Cô là tiếng tự xưng của vương hầu thời phong kiến.   Khổ cho nàng, thân là tiểu thư khuê các quý nữ thế gia, mà ngày ngày phải che đậy những chuyện lùm xùm giữa hắn ta và phụ tá, gả vào Đông Cung ba năm, không nói tới việc thân thể vẫn còn trong sạch, thậm chí nàng chưa từng được sống một ngày thoải mái.   Kiếp này, không được phu quân sủng ái, dưới gối cũng không có con nối dõi hầu hạ.   Trần Loan cụp mi suy nghĩ, ngược lại thật sự cũng cảm thấy hơi chua xót, kéo dài trống rỗng, nàng lắc đầu, nói: “Tự trách bản thân mình.”   Không biết nhìn người, coi rắn độc là người thân, bị những lời ngon ngọt che mắt, tất cả đều là lỗi của nàng. Kết cục cuối cùng, dù tốt hay xấu, dù tiếc nuối hay hối hận, nàng đều phải gánh chịu.   Đêm đã khuya, ngoài trời có tuyết rơi, nhiệt độ liên tục giảm xuống, dù sao Trần Loan đã quen được cưng chiều, sao có thể chịu nổi cái lạnh như vậy? Còn chưa tới hừng đông đã sốt cao, cả người run rẩy cuộn tròn lại.   Nàng bị sốt đến mơ hồ, rất nhiều mảnh vụn vặt hỗn loạn và bóng tối thổi qua, cuối cùng trên trán xuất hiện một mảng lớn lạnh lẽo, nàng mới cảm thấy dễ chịu hơn.   Khi Trần Loan tỉnh lại, đầu vẫn còn hơi choáng váng, lọt vào tầm mắt là một màu vàng tươi sáng, những tua rua đa dạng thêu tinh xảo từ đỉnh đầu rủ xuống, trên chiếc bàn nhỏ cạnh giường có một chiếc lư hương bằng vàng, làn khói lượn lờ toả ra vị ngọt nhẹ nhàng.   Bên mép giường có hai cung nữ mặc quần áo màu lam nhạt, thấy nàng tỉnh dậy, bọn họ vội vàng tiến lên hầu hạ, đỡ nàng nửa ngồi dậy, nói: “Cô nương cảm thấy khá hơn chưa?”   Bàn tay vốn đang được cung nữ đỡ lấy của Trần Loan hơi rụt lại, tầm mắt đảo quanh phòng một vòng rồi thu về, muốn nói gì đó nhưng cuối cùng chỉ khẽ gật đầu.   Đã rất lâu rồi không nghe ai đó gọi nàng một tiếng cô nương.   Sau khi gả vào Đông Cung, từ đại cô nương ngây thơ không rành thế sự, được phủ Quốc Công nuông chiều từ bé đã trở thành Thái Tử Phi nương nương cao không thể với tới.   Thân thể vẫn còn đau nhức không có sức lực nâng người dậy, Trần Loan uống ngụm nước được đưa tới bên miệng, hỏi: “Ta đang ở đâu?”   Những ký ức trước đó lũ lượt ùa về, thiên lao âm u sâu thẳm, côn trùng và đàn chuột, đủ loại dụng cụ tra tấn treo trên đỉnh đầu phát ra ánh sáng lạnh lẽo, khiến nàng lập tức nhớ tới tình cảnh của bản thân.   Nàng đã ăn cơm chặt đầu, vậy hiện giờ nàng đang ở đâu?   Hai cung nữ kia nhìn nhau vài lần, sau đó yên lặng cúi đầu, né tránh không đáp, chỉ gọi người đưa thuốc và đồ ăn lên, tiếp theo đóng cửa đi ra ngoài.   Xuyên qua khe hẹp khi mở cửa, Trần Loan nhìn thấy thị vệ đứng canh ngoài cửa, cũng nhìn thấy bóng dáng lạnh lẽo của đao kiếm dưới ánh mặt trời.   Không cần hỏi nhiều, trong lòng nàng đã có đáp án.   Chén thuốc được đưa vào phòng rất hữu dụng, bệnh tình của Trần Loan nhanh chóng thuyên giảm, ngoại trừ việc không thể rời khỏi sân nhỏ này, ngược lại ngày tháng cũng coi như nhàn nhã tự tại.   Sau mấy ngày nắng ráo, nhiệt độ chợt thay đổi đột ngột, bữa trưa qua đi, trời bắt đầu đổ tuyết lớn như lông ngỗng, chẳng mấy chốc đã rơi trắng toàn bộ hoàng thành, lấp đầy các ngõ ngách quanh co.   Trong khoảng sân nhỏ nơi Trần Loan ở, tuyết dày uốn cong ngọn cây, nàng khoác chiếc áo choàng trắng tinh, vài bông tuyết cuốn trong cái lạnh lẽo của đất trời rơi xuống cánh môi ấm áp của nàng, sau đó dịu dàng hóa thành nước.   Dáng người nàng quá mức mỏng manh, Xảo Vân vẫn luôn hầu hạ nàng nhiều ngày qua hơi dừng bước chân, sau đó nhỏ giọng khuyên nhủ: “Cô nương, bên ngoài trời lạnh, bệnh cảm lạnh của ngài chỉ mới khỏi, vào nhà nghỉ ngơi trước, lát nữa Thượng Y Cục sẽ đưa quần áo tới.”   Sau khi đưa quần áo tới sẽ phải diện thánh.   Không biết vì sao, trong lòng Trần Loan hơi rối loạn.   Hiện giờ, một người là quân vương trên vạn người, một người là tù nhân cùng đường bí lối, giữa hai người bọn họ, đi đến cục diện như hiện tại, thật sự không có gì để nói.   Lúc tắm rửa thay quần áo, Xảo Vân nhớ tới tính tình trước kia của vị này, vẫn không nhịn được khuyên nhủ vài câu, tất nhiên cũng rất cẩn thận đề cập tới: “Hoàng Thượng vẫn nhớ tình cũ với cô nương, hiện tại hoàn cảnh của cô nương không tốt, nên thận trọng từng bước ở lại trong cung mới là kế sách hay nhất.”   Ngụ ý nói nàng hãy nắm bắt cơ hội tuyệt vời đêm nay.   Hiện tại người đời đều cho rằng cựu Thái Tử và Thái Tử Phi đã bị tra tấn đến chết, mà vị tân quân khó lường kia lại mất rất nhiều công sức đưa Trần Loan ra ngoài, lột xác thay đổi thân phận ở lại trong cung. Những người hầu hạ th.ân cận đương nhiên đều nhớ tới tin đồn ồn ào huyên náo lan truyền giữa hai người mấy năm qua.   Lùi vạn bước mà nói, nàng đã là người phụ nữ có gia đình, gặp mặt như vậy, vốn không hợp lẽ thường.   Trần Loan bỗng chốc mở mắt, không biết nhớ tới chuyện gì, thật lâu không nói lời nào, ngược lại hỏi thời gian: “Hôm nay là 26?”   Xảo Vân gật đầu nói phải.   Kỷ Tiêu đã chết, chết ngày hôm trước, một ngày nắng đẹp hiếm hoi, người theo hắn ta xuống hoàng tuyền, chính là người phụ tá tác oai tác quái khiến Đông Cung bị vạn người chỉ trích.   Trần Loan khép mắt suy nghĩ không nói nữa.   Cái chết của hai người này không thể khiến lòng nàng gợn sóng, chỉ là đạo lý môi hở răng lạnh xưa nay vẫn thế, kết cục của bản thân nàng, có thể tốt hơn sao?   Mời các bạn mượn đọc sách Cầu Chu Tước của tác giả Họa Thất.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Hoang Đường - Phong Tử Tam Tam
"Hoang đường" là một câu chuyện khá ngược tâm, có độ dài vừa phải. Truyện diễn biến không quá nhanh nhưng có nhiều cao trào rất thích hợp cho team thích ngược nè. Nếu đây là thể loại bạn yêu thích thì đừng ngại ngần mà nhảy hố thôi nào!  Tôi đã từng nghe ở đâu đó rằng, nếu một cô gái mặt dày vứt bỏ cả tự tôn để theo đuổi một người con trai thì có hai khả năng xảy ra. Một là cô ấy chẳng hề yêu thích người kia mấy, hai là cô ấy yêu người kia rất nhiều. Bởi vì không yêu nên chẳng cần lo mất giá trong mắt đối phương, nhưng cũng có thể bởi vì yêu mà ngay cả tự tôn cũng chẳng cần. Đối với Đàm Dĩnh, thì là trường hợp thứ hai. Đàm Dĩnh và Thẩm Lương Thần có thể xem là thanh mai trúc mã. Cô từ bé đã thích đi theo anh rồi quấn lấy anh chẳng rời. Cho dù từ trước đến giờ anh đều không để cô vào mắt, anh đối với cô luôn tỏ thái độ không nóng không lạnh, không xa nhưng cũng chẳng gần. Nhưng mà Đàm Dĩnh vẫn cứ ngốc nghếch thích anh như thế, cô cứ khờ dại trao hết tình cảm của mình bao nhiêu năm dù không nhận được hồi đáp. Đến khi trưởng thành, Thẩm Lương Thần sang Mỹ du học. Đàm Dĩnh không thể đi theo, nhưng cô vẫn luôn nhớ đến anh. Có một lần Đàm Dĩnh bất chấp khoảng cách rất xa mà đến Mỹ thăm Lương Thần, nhưng rồi cô nhận được tin anh đã có bạn gái. Tình cảm bao nhiêu năm của cô giống như đã đổ sông đổ biển, đến nước này thì Đàm Dĩnh chỉ có thể buông tay và chúc phúc cho anh mà thôi. Ngày Thẩm Lương Thần chia tay bạn gái, đêm đó căn nhà anh ở đột nhiên bị cháy. Trận hỏa hoạn suýt nữa làm Lương Thần mất mạng, nhưng may mắn đã có Đàm Dĩnh liều mình cứu sống anh. Nhưng ba mẹ Đàm Dĩnh lại chôn mình trong đám tàn tro ấy. Kể từ khi ấy, Lương Thần đối xử với Đàm Dĩnh ân cần hơn nhiều, luôn ở bên cạnh chăm sóc cô. Nhưng mà Đàm Dĩnh vẫn không thể nắm bắt được hoàn toàn cảm xúc của Lương Thần, vì thái độ của anh rất thất thường. Cô không phân biệt được, rốt cục anh đối xử tốt với cô hơn, là do yêu thích cô, hay chỉ đơn thuần là cảm kích ơn cứu mạng mà thôi? Hơn nữa, cha của Đàm Dĩnh chính là người đốt cháy căn nhà kia làm cho Lương Thần suýt mất mạng, anh vẫn còn đối xử tốt với cô là vì sao? Mời các bạn đón đọc Hoang Đường của tác giả Phong Tử Tam Tam.
Anh Là Định Mệnh Của Đời Em - Đinh Mặc
Có khi nào giữa dòng đời tấp nập, ta vô tình thấy nhau rồi nhận ra rằng đối phương chính là định mệnh của đời mình? Cô gái trong câu chuyện của chúng ta đã tìm thấy được định mệnh của đời mình, thế nhưng cô phải trải qua rất nhiều chuyện bi hài, vượt qua sự sắp xếp hôn nhân của mẹ và người bạn thân của cô. Cô có thể lấy lý do công việc để thoái thác việc "xem mắt ép buộc" này, nhưng làm rồi thì cũng phải có lúc nghỉ chứ? Mùng một tháng năm cả thế giới được nghỉ đó, cô không trì hoãn được nữa. *** Anh không kìm chế được nở nụ cười, nâng mặt tôi lên, sâu sắc nói: "Nhưng cô gái hoạt bát như vậy lại tràn ngập chính nghĩa, dũng cảm mà đáng yêu... Mỗi lần bọn anh họp với em, em luôn nghiêm túc, mím môi, muốn cười lại cố nén không dám cười, còn cẩn thận viết bút ký nữa chứ..." "Ai nha! Không được nói!" Tôi hắng giọng, không ngờ anh luôn luôn lạnh lùng lại có thể nói ra những lời xúc động như thế. Tôi hơi đỏ mặt... Nhớ tới đến lần đầu tiên gặp anh, tôi còn đánh lén cảnh sát! ... Mời các bạn đón đọc Anh Là Định Mệnh Của Đời Em của tác giả Đinh Mặc.
Ai Là Ai Của Ai - Tiên Chanh
Ai là ai của ai, là câu chuyện tình yêu của những người trẻ trong thế giới hiện đại do Tiên Chanh tạo nên. Một thế giới có gần 8 tỉ người, một thành phố tấp nập, hối hả, một cuộc sống có rất nhiều người gặp bạn, cũng có rất nhiều người đi qua bạn, khiến bạn rất mơ hồ, đâu mới là mảnh ghép của mình. Ai là ai, của ai? Bạn có chắc chắn người yêu hiện tại của mình sẽ là người đi cùng mình đến suốt cuộc đời? Bạn có chắc một người qua đường xa lạ hôm nay, sẽ không phải là một nửa của mình ngày mai? Viên Hỷ, là một cô gái mơ hồ như thế. Xinh đẹp, hiếu thảo, cô mang trong mình nỗi day dứt, với mối tình đã tan vỡ cách đây 4 năm. Tan Có lẽ cũng không hẳn là tan vỡ, chỉ là người cô yêu đã đi tới một nơi rất xa, nơi cô không thể theo cùng. Nhưng Viên Hỷ vẫn luôn chờ, chờ ngày anh quay về, cũng ôm ấp thứ tình cảm, mà sau 4 năm, không biết vẫn còn là tình yêu, hay đã biến chất, trở thành một hồi ức đẹp nhưng vô vọng? Cuộc đời Viên Hỷ thay đổi, khi cô gặp Bộ Hoài Vũ. Anh đẹp trai, xuất sắc, giàu có, anh trách nhiệm, trầm ổn, đáng tin, anh cũng đã từng có người yêu, một cô gái giỏi giang, tự lập, kiên cường, gia cảnh khó khăn, giống như…Viên Hỷ. Hai người đến với nhau rất tự nhiên, trên mức tình bạn, nhưng còn rất xa mới là tình yêu. Anh đưa cô đi làm hàng ngày, đón cô tan sở, cô thỉnh thoảng nấu canh cho anh, món canh tốt cho bệnh dạ dày. Họ luôn trầm lặng ở bên nhau như thế, im lặng nhưng rất hòa hợp. Nhưng trong suy nghĩ của cả hai người, họ không phải là “ai của ai”, nhưng nếu không thể tìm thấy người phụ hợp hơn, có lẽ qua một thời gian nữa, họ cũng sẽ kết hôn, an an ổn ổn sống qua ngày. Mọi thứ tưởng chừng như suôn sẻ, cho đến khi Hà Thích_người yêu cũ của Viên Hỷ quay về. Bộ Hoài Vũ tự động rút lui, vì anh nghĩ, mình sẽ không cho cô được thứ tình cảm toàn tâm toàn ý như thời còn trẻ, còn cô, cũng ngại ngùng gặp lại anh, trốn tránh vì điều gì, chính cô cũng không rõ. Viên Hỷ lâng lâng trong thứ cảm xúc vui vẻ, không nỡ buông tha hồi ức đẹp đẽ của những năm tháng sinh viên, cũng không nỡ quên đi tình cảm đầu đời của mình, nhưng ở đâu đó trong tim, tình cảm không rõ với Bộ Hoài Vũ, cô cũng không bỏ xuống được, chỉ là tự lừa mình dối người, tránh gặp anh mà thôi. Từ đây, truyện dần dần mở ra bí ẩn về hoàn cảnh của Viên Hỷ. Một gia đình nghèo ở thôn quê. Một người cha là cô nhi, luôn nghe lời vợ hết mực. Một bà mẹ thời trẻ vô cùng xinh đẹp, tính tình đanh đá, chua ngoa. Một người anh trai trí tuệ lại chỉ như một đứa trẻ. Tất cả gánh nặng, đổ lên hai vai Viên Hỷ. Bốn năm trước, vì mẹ dọa tự tử, sợ cô bỏ rơi anh trai, cô phải nuốt nước mắt chia tay với mối tình đầu, không thể theo anh sang Mỹ. Bốn năm sau, cũng chính vì mẹ, vì anh trai, mở ra mâu thuẫn không thể xóa bỏ giữa cô và anh. Mẹ cô quá đáng tới mức tận cùng. Nhiều khi, cô cũng không biết bà có phải là mẹ của cô không. Bà lại còn đòi cưới vợ cho anh trai, dẫn cô vợ hờ cùng anh trai lên căn nhà thuê của cô, bắt cô đi mua sắm cho cô gái nọ. Bà lấy chiếc nhẫn kim cương Hà Thích tặng cô đưa cho cô vợ hờ. Bà trách móc cô không thương anh trai, trách cô chưa đủ cô gắng, bà dồn mọi gánh nặng, mọi nỗi bực tức lên đầu cô. Vì bà là mẹ cô, cô vẫn luôn nhẫn nhịn. Và vì Hà Thích, nghĩ tới tương lai giữa cô và anh, cô cố gắng. Ước mong về một tương lai tươi sáng cùng với Hà Thích, là thứ động lực duy nhất giúp cô trụ vững lúc này. Nhưng đôi khi số phận lại đem đến quá nhiều tai ương. Anh trai bị đau ruột thừa, đưa vào viện cấp cứu. Mẹ cô chỉ biết khóc và trách mắng. Cô vợ hờ nằng nặc đòi về. Thiếu tiền, tinh thần căng thẳng, Viên Hỷ như gục ngã, còn Hà Thích, anh trốn tránh, cũng quá vô tâm. Anh là công tử nhà giàu, anh chưa từng trải qua khó khăn, anh chỉ biết mình yêu Viên Hỷ, một tình yêu có lẽ chưa đủ tinh tế, cũng chưa đủ bao dung và chở che. Đau đớn hơn, Viên Hỷ lại phải tận mắt chứng kiến một màn Hà Thích ôm một cô gái chân đang bó bột trong bệnh viện, cô như chết sững. Ella, cô tiểu thư con nhà danh giá, thanh mãi trúc mã với Hà Thích, từ Mỹ đuổi theo anh tới tận đây. Họ cũng đã từng có một thời gian, thậm chí Hà Thích đã phát sinh quan hệ với cô ta, nhưng cuối cùng lại quyết định chia tay. Ella không phục, tự tôn trong cô không cho phép cô từ bỏ, tình yêu của cô với anh càng khiến cô quyết tâm theo đuổi. Vì cớ gì, cô lại thua? Cô ta không tin. Ella đủ mặt dày,đủ vô sỉ, Hà Thích cũng đủ mập mờ, đủ thiếu quyết đoán. Khi Viên Hỷ đang chơi vơi giữa rất nhiều khó khăn, rất nhiều mệt nhọc, cái Hà Thích cho cô, chỉ là lời tỏ tình sáo rỗng. Anh yêu cô thật, nhưng không cho cô đủ quan tâm, anh không cho được cô cái cảm giác an toàn khi có một bờ vai để dựa, anh không đủ sức chống đỡ bầu trời của cô. Cái anh cho cô, là nỗi lo lắng vô cớ với Ella, là một lần đưa cô ra biển, có nến, có hoa nhưng không có áo ấm, giữa tiết trời đông rét mướt, là hồi ức đẹp đẽ 4 năm trước, đẹp mà không thực. Hà Thích vẫn cố chấp, Viên Hỷ cũng cố chấp, họ cố gắng để vượt qua chặng đường đã mệt mỏi đến cùng cực này, để kết thúc với bản kết quả xét nghiệm được làm giả của Ella, con của Viên Hỷ, khi sinh ra, rất có khả năng cũng sẽ gặp vấn đề về trí não. Viên Hỷ sụp đổ. Cô chọn buông tay. Cũng chọn cách làm Hà Thích dễ dàng chết tâm nhất, cô nói cô yêu Bộ Hoài Vũ. Hà Thích nói đúng, cô và anh, không phải do Ella, không phải do hoàn cảnh gia đình cô, không phải sự ngăn cản của gia đình anh, mà tan vỡ. Nguyên nhân chỉ đơn giản là họ không còn đủ yêu, không còn đủ tin tưởng, để đến với nhau, hay cùng đi qua khó khăn. Hà Thích bỏ về Mỹ. Khi Viên Hỷ khóc tới tê tâm liệt phế ở trong phòng, khi cô bất lực, run rẩy tới nỗi muốn hút thuốc lá để bình tĩnh lại, khi cô tuyệt vọng nhất, đau thương nhất, là Bộ Hoài Vũ ở bên cô. Là anh không ngại anh trai cô có vấn đề, nghiêm túc dẫn anh trai cô đi chơi. Là anh hiểu ý rời đi cô khi Hà Thích quay về. Là anh luôn đứng sau cô khi cô cần. Là anh chống đỡ cả bầu trời của cô khi cha cô mất. Là anh đưa bờ vai cho cô dựa vào, là anh cho cô mượn áo lau nước mắt, Bộ Hoài Vũ chưa từng nói yêu cô, nhưng lại làm cho cô nhiều hơn điều một người yêu có thể làm. Viên Hỷ từ có cảm tình, ngại ngùng, đến trốn tránh, cảm kích, rồi yêu anh lúc nào không hay. Từ người xa lạ, đến dần thân quen, từ bình lặng, đến cuồng nhiệt, hòa hợp, họ đi cùng nhau trên chặng đường Ai là ai của ai, để cùng nhau đi đến bến đỗ hạnh phúc. Nhưng câu chuyện, lại chưa dừng ở đó. Viên Hỷ, có lẽ là một trong những cô gái bất hạnh nhất mà tôi gặp. Hóa ra, mẹ của cô, thời trẻ lỡ yêu một thầy giáo đã có vợ, rồi mang thai. Cơn lũ quét qua, vợ chồng người đàn ông đó mất, để lại một đứa bé bị thiểu năng, chính là anh trai cô. Đủ nực cười, cũng đủ đau xót. Hóa ra, cô hy sinh mối tình đầu vì một người không liên quan, cô nai lưng kiếm tiền nuôi một người xa lạ, cha cô vì đi khuân vác kiếm tiền cho “anh trai cô” mà trượt chân ngã chết, cô và cha, là công cụ để bà mẹ thánh nhân của cô đền bù tội lỗi của mình. Chưa đủ, còn chưa đủ, cô thế nhưng lại có một người chị, là kết tinh tình yêu của mẹ cô và người đàn ông kia, bị cho đi lúc còn bé. Mẹ cô day dứt với chị cô, vì bà không thể nuôi nấng, còn chưa từng cho chị cô uống dòng sữa ngọt lành từ mẹ ruột. Chị ta “khổ sở” vô cùng. Cha mẹ nuôi là gia đình quyền quý, thương yêu như con ruột, được ăn sung mặc sướng từ bé, là tiểu thư chính hiệu, nực cười hơn, chị cô, lại là Ella. Ella sau khi về Mỹ kết hôn với Hà Thích, rồi phát hiện bị suy thận, mẹ cô, muốn cô, một cô gái mới kết hôn, đang có thai 5 tháng, nạo thai, hiến thận cho chị cô. Trên đời, còn thứ gì nực cười hơn thế này không? Dùng một câu của Bộ Hoài Vũ: “Một người mẹ như thế, không có cũng chẳng sao”. Là Bộ Hoài Vũ, nắm tay cô đi đến phòng bệnh của Ella, nói ra hết những nỗi uất ức trong lòng: “Không thể? Khi bà yêu một người đàn ông đã có vợ, sao bà chưa từng nghĩ bà không thể? Khi bà vì anh trai mà phớt lờ tôi, sao bà chưa từng nghĩ là bà không thể? Khi bà lấy cái chết ra uy hiếp tôi, sao bà chưa từng nghĩ là bà không thể? Bà mở to mắt nhìn tôi vì ông anh trai khờ khạo mà bị Hà gia xua đuổi, bà có không thể không? Khi bố tôi làm việc đến chết vì một thằng con không liên quan đến mình, sao bà chưa bao giờ nói bà không thể? Khi bà nhìn thấy vợ chồng tôi lo lắng đau khổ sợ thai nhi có vấn đề, sao bà chưa từng nghĩ là bà không thể? Hả? Bây giờ tôi không thể à? Sao tôi lại không thể được?” Cũng là anh, Bộ Hoài Vũ, bế cô lên khi cô gục ngã. Là anh, là anh đã nói với cô: “Người ích kỷ không phải chúng ta, mà là họ, chúng ta không nợ họ tí gì.” Đúng, họ không nợ ai, họ đã hy sinh, tha thứ, cho đi quá nhiều. Có lẽ ai đó nói tôi độc ác, nhưng tôi rất hài lòng với kết cục của Ella, của bà mẹ Viên Hỷ. Có ai đó đã nói, khi trồng một cái cây, bạn phải gieo hạt, ươm mầm, chăm sóc, đợi cây lớn, ra hoa, rồi kết tinh thành quả, cần phải có thời gian, nhân quả cũng vậy. Nhân quả thường không đến sớm, nên nhiều người bỏ qua nó, còn tôi, tôi luôn tin là có, và tôi cũng tin, không ai có trách nhiệm phải hy sinh mãi cho người khác. Kết lại Ai là ai của ai, là hình ảnh đôi vợ chồng cùng một bé trai kháu khỉnh, Sau lưng họ, tịch dương đang trôi xuống thành một đường thẳng, ráng chiều đang chiếu đỏ rực như lửa, khiến nửa bầu trời phía tây nhuộm thành một màu đỏ son. Họ, cuối cùng, cũng đến được bến đỗ hạnh phúc của cuộc đời. Mời các bạn đón đọc Ai Là Ai Của Ai của tác giả Tiên Chanh.
Tường Thành Không Cô Độc - Tuyên Trúc
Câu chuyện không quá xa lạ với những tình tiết xung quanh công việc của bác sĩ và quân nhân, những tình huống và cách xử lý. Tuy nhiên, tuyến nhân vật khá rối với mối quan hệ gia phả phức tạp, cách kể chuyện hiện tại xem lẫn quá khứ có đôi lúc khiến người đọc không thể phân biệt được các mốc thời gian. Câu chuyện chỉ có 37 chương, nhưng song hành cùng Cố Hiểu Thần và Liễu Duệ, còn có thêm vài cặp đôi nữa, điều này khiến cho mạch truyện không mang lại cảm giác tập trung, nhưng bù lại, các cặp đôi đều vô cùng thú vị và dễ thương. Cho nên, bầu không khí của câu chuyện khá nhẹ nhàng và hài hước, chuyện sống chết này đó, cũng xem như gió thoảng mây bay mà thôi. Muốn nói thêm một chút về quãng đời thanh xuân của Cố Hiểu Thần và Liễu Duệ. Tôi vô tình nghe được một cô gái nói thế này: đối với người chủ động theo đuổi người khác, cần có dũng khí rất lớn. Dũng khí để bày tỏ, dũng khí để vượt qua sự từ chối, dũng khí để tiếp tục con đường không có lối thoát. Bạn ấy nói, chỉ cần một chút hy vọng thôi, người yêu thầm cũng sẽ không bỏ cuộc. Trong câu chuyện này, Cố Hiểu Thần đã dùng hết dũng khí để theo đuổi Liễu Duệ, cuối cùng đợi được sự hồi đáp của anh. Nhưng cuộc sống, không phải sự dũng cảm nào cũng được đền đáp xứng đáng. Mượn câu chuyện này, để nói với cô gái đó rằng, nếu không phải là dành cho mình, hãy dùng tất cả dũng khí còn lại, buông xuống thôi. Xây tường thành, nhất định phải chừa một cánh cửa. *** Lái xe từ huyện nhỏ lên trung tâm thành phố, toàn bộ quá trình đi trên đường cao tốc đều giữ mức vận tốc ổn định. Lấy bãi đỗ xe, chân trời đã ánh lên màu nhàn nhạt, cam cam, như thiếu nữ đang trang điểm. Lấy vé, gửi hành lí, sau đó đi tới cửa kiểm tra an ninh. Khi đứng xếp hàng, bỗng nhiên Cố Hiểu Thần chỉ về phía cửa kiểm tra an ninh khác cách đó không xa: " Có một lần em nhìn thấy anh đứng ở chỗ đó. " Liễu Duệ nhìn theo hướng cô. Bình thường quân nhân sẽ không đi máy bay phục vụ hành khách bình thường. Có điều tình huống đêm đó là tình huống đặc biệt, máy bay chuyên dụng không thể đến nơi kịp. Không ngờ, ở chỗ cửa kiểm tra an ninh anh lại gặp được cô, hơn nữa còn ngồi cùng một chuyến bay. .... Mời các bạn đón đọc Tường Thành Không Cô Độc của tác giả Tuyên Trúc.