Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Vợ Chồng Siêu Sao Hơi Ngọt

Văn án: Một chủ đề nóng sốt hỏi thế này: “Vì sao Ôn Lệ và Tống Nghiên có nhiều fan couple thế?” Chủ thớt bổ sung: Rõ ràng bọn họ đã kết hôn hai năm nhưng không hề cùng nhau tham gia bất cứ bộ phim hay gameshow nào, cũng không tương tác trên mạng xã hội mấy, toàn showbiz đều công nhận bọn họ là đôi vợ chồng hợp đồng, ngay cả ân ái cũng chả buồn diễn. Thế mà sao lại có nhiều fan couple như vậy, tui xin thề tui không phải antifan nha. Câu trả lời đứng đầu: “Fan couple không mời mà tới đó. Xin nói rõ với chủ thớt rằng đúng là tương tác giữa hai người họ không nhiều, đường đều phải soi kính hiển vi mới thấy. Nhưng mà… 1. Xét về nhan sắc thì hai người họ đều đỉnh của chóp. Hồi Tam Lực nhà mị còn là người mới thì đã có người ảo tưởng xem hai người họ mà đứng chung ống kính sẽ như thế nào. Sau đó bức ảnh chụp chung thế kỷ được tung ra, thiên nga đen và ánh trăng sáng khiến rất nhiều fanfic thay thế nhanh chóng bùng nổ trong showbiz. 2. Xét về địa vị trong showbiz, họ đều là sao hạng A. Thế chả phải hai bên đều xịn sò à? 3. Lực lượng fan sản xuất tác phẩm cho con dân đu thuyền cực kỳ hùng hậu, fanfic fanart fanmade-video cứ gọi là ăn đến kềnh bụng, muốn bò khỏi hố cũng không nỡ. Tóm lại, mặc xác người qua đường bảo bọn họ vờ vịt ra sao, hễ ngày nào bọn họ chưa tuyên bố ly hôn thì tụi mị vẫn vùi đầu dưới hố!” – Chủ đề này đứng đầu bảng tận mấy tháng, bỗng dưng cặp vợ chồng vờ vịt này lại tuyên bố tham gia một gameshow vợ chồng cấp quốc dân. Trước khi ghi hình, nhân viên công tác tiến hành phỏng vấn thử độ ăn ý giữa các cặp vợ chồng. “Xin hỏi mục đích thầy/cô tham gia chương trình này là gì thế?” Mấy cặp vợ chồng khác: “Xem như ghi lại cuộc sống hiện tại, đợi về già có cái cùng nhau hồi tưởng.” “Bình thường vướng lịch trình nên chẳng có mấy thời gian ở cạnh nhau, muốn thông qua chương trình này để có cơ hội ở bên nhau nhiều hơn.” Ôn Lệ: “Kiếm tiền.” Tống Nghiên: “Vì các vị trả rất nhiều tiền.” “…” Mẹ kiếp diễn một chút thôi cũng không được à? Ngay khi bên đối thủ cho rằng chương trình mời cặp vợ chồng hợp đồng ngay cả diễn cũng lười này chắc chắn sẽ flop thì gameshow bỗng hót hòn họt. “Mị xin lỗi, trước khi phát sóng cứ tưởng chỉ có muối, ai ngờ sau khi phát sóng mới thấy ngoài muối thì còn có cả đường ngọt đứ đừ.” – Một ngày nọ, Ôn Lệ được mời tham gia show idol, phải nhảy điệu nhảy táo bạo tươi mới của nhóm nhạc nữ trước ống kính. Đúng lúc Tống Nghiên được đội ngũ sản xuất gameshow vợ chồng sắp xếp cho tới thăm phim trường, hai người tình cờ đối diện nhau cách một sân khấu. “…” Thu xong show idol, Ôn Lệ không thiết sống nữa mà giải thích: “Em không muốn cưa sừng làm nghé đâu, là bọn họ ép em nhảy đấy.” Tống Nghiên ung dung đáp: “Hóa ra em biết nhảy, rõ ràng hồi đó anh cầu xin em mà em thà chết không chịu.” Ôn Lệ chợt trừng mắt: “Nhưng mà hồi đó anh muốn em nhảy thoát —.” Sau khâu kiểm duyệt, lúc phát sóng, đoạn hội thoại ngắn dừng ở đó, tiếng cuối cùng Ôn Lệ nói bị tắt đi. # Ớ, sao đầu mị tự dưng đen đi thế này # # Là nhảy thoát ấy ấy mà mị nghĩ sao # # Có giỏi thì đừng tắt tiếng chứ # # Đội ngũ sản xuất không có trái tim # # Nói thêm đi, lũ chó độc thân tụi tui thích nghe # Chủ thớt bổ sung: “Cảm ơn nhá, mọi người khỏi cần trả lời nữa, tui đang ở dưới đáy hố rồi, mlém mlèm quớ đi.” Giới thiệu trong một câu: Nhảy hố không người chị em? Dàn ý: Xây dựng gia đình hạnh phúc, bảo vệ trật tự xã hội và duy trì hòa bình. *** Reviewer: Cielo.Dưa hấu Poster: Cielo Uyển Thể loại: Hiện đại, giới giải trí, ngọt sủng, HE Tình trạng: Đã hoàn "Vợ chồng siêu sao hơi ngọt" là một bộ truyện showbiz, ngọt sủng, tình tiết truyện nhẹ nhàng xoay quanh tình cảm và công việc của hai nhân vật chính và đan xen những hồi ức về thời niên thiếu. Nam chính Tống Nghiên trước đây từng là cậu chủ nhỏ của nhà họ Tống. Tuổi nhỏ lại được sống cuộc sống giàu sang nên anh kiêu căng tự phụ, mắt cao hơn đầu.  Lúc còn nhỏ anh được ba mẹ dẫn đến Yến Thành chơi. Lúc ấy bạn tốt của ba đã đưa tấm ảnh cháu gái mình -  niềm tự hào của ông cho anh xem để kiếm chuyện làm quà, mà chỉ một câu nói anh dập tắt đi không khí vui vẻ để lại ấn tượng xấu trong lòng mọi người. Do cách biệt văn hóa và khẩu âm chưa tốt, cộng thêm cái tính lạnh lùng, kiệm lời khiến mọi người không yêu thích nổi. Chính sự  tĩnh lặng tới mức lập dị ấy lại nên cho anh khí chất đặc biệt nhưng cũng là trở ngại lớn cho tình yêu sau này. Sau khi bố của Tống Nghiên phá sản, anh nhận sự giúp đỡ đến Yến Thành từ đây duyên nợ của anh với mảnh đất này càng thêm thắt chặt.  Ở trường khí chất cao lãnh và thành tích học tập tốt đã khiến anh trở thành một nam thần nổi bật nhưng cú sốc gia đình và tính tình lạnh lùng khiến nam chính chẳng thể có một người bạn đúng nghĩa chỉ đến khi Bách Sâm tìm đến anh để lôi kéo ‘đàn em”. Hai người từ không ưa trở thành bạn thân.  Thanh xuân của Tống Nghiên còn tồn tại một cô gái đặc biệt – Ôn Lệ. Cô gái đó khiến những năm tháng thanh xuân tưởng chừng như ảm đạm của anh trở nên ý nghĩa. Cô như tấm gương phản ánh sự xấu xí kiêu ngạo tới ngớ ngẩn của anh, kéo anh ra khỏi sự ngộ nhận và dạy anh cách trưởng thành. Dần dần anh đem lòng yêu cô.  Nhưng cô lại là vị hôn thê của bạn thân. Cái thứ tình cảm cấm kỵ len lỏi rồi lớn dần theo những năm tháng thiếu niên bồng bột ấy rồi đến lúc cũng phải bộc phát. Như thể duyên trời khó tránh, lần tiếp xúc bí mật ở phòng học khiến trái tim anh thổn thức cũng biết được tâm ý của cô. Vì vậy, Tống Nghiên quyết định dày công tỏ tình trước lễ tốt nghiệp. Nhưng hiện thực phũ phàng thường thẳng tay kéo con người ta ra khỏi mộng tưởng. Tống Nghiên của những năm thanh xuân ấy không có gì trong tay: không tiền tài, không địa vị thậm chí là cả tương lai anh cũng chưa đủ khả năng để có thể cho cô gái mình yêu một lời hứa xứng đáng. Sự không tương xứng ấy còn khiến cho lòng tự ti vốn đã chôn sâu lại trỗi dậy mạnh mẽ. Anh cay đắng chấp nhận buông tay cũng từ đây chôn sâu mối tình đầu.     Nữ chính Ôn Lệ là cô gái duy nhất trong nhà được mọi người hết mực yêu thương, bảo vệ, sắp xếp hết thảy từ cuộc sống tương lai cho đến cả hôn nhân. Nhưng cô là một người cứng đầu không nghe theo sắp xếp của gia đình. Cô ước mơ làm idol nên đã thuê người giả làm phụ huynh ký hợp đồng để ra nước ngoài làm thực tập sinh. Được một năm thì cậu của cô đã kéo cô trở về chịu phạt. Chính sự ngang bướng và quyết tâm của cô khiến Ôn Lệ liên tục xung đột với gia đình. Cuối cùng để chính minh năng lực và muốn mọi người công nhận công việc mà mình theo đuổi cô chấp nhận bỏ nhà ra đi, từ bỏ mọi quyền lợi, hậu thuẫn từ phía gia đình. Từ đây con đường trở thành thần tượng của cô trải qua nhiều gian truân, thử thách.  Nữ chính là một cô gái có cái tôi rất lớn, sự kiêu ngạo và tự tin là vũ khí giúp cô vượt qua sự cám dỗ đầy hỗn loạn của giới showbiz nhiều thị phi. Dù biểu hiện bên ngoài có vẻ tưng tửng, ngang ngược nhưng sâu trong lòng lại mang trái tim mỏng manh, dễ tổn thương. Mong muốn được sống tự do khẳng định chỗ đứng của mình, Tôn Lệ đi lên bằng thực lực, không ngừng cầu thị phát triển để hoàn thiện các kỹ năng nên khinh thường những chiêu trò đánh bóng bẩn thỉu. Ấy vậy mà, tại lễ trao giải liên hoan phim truyền hình năm ấy, thị phi, bất công bủa vây cô. Trong lúc cảm xúc bất ổn cô đã đưa ra một lời đề nghị táo bạo. Những tưởng chỉ có bản thân nói những lời lẽ hoang đường người được đề nghị kia lại vô tư gật đầu đồng ý. Sau hôm đó, hai người ký hợp đồng hôn nhân, Ôn Lệ và Tống Nghiên chính thức trở thành vợ chồng.  Hai năm vợ chồng trên danh nghĩa là sự dè chừng, xa cách và những lần gặp mặt ít ỏi.  Ngỡ rằng khi hết thời hạn hợp đồng cuộc hôn nhân này sẽ nhanh chóng kết thúc nhưng nhờ tham gia một chương trình thực tế về vợ chồng đã kéo gần khoảng cách giữa hai tình yêu âm thầm đã chôn sâu từ lâu. Những thử thách, yêu cầu của tổ chương trình tưởng chừng là đơn giản lại khiến nam nữ chính của chúng ta phải loay hoay dẫn đến hàng loạt tính huống dở khóc dở cười (bạn hãy tự tìm đọc để có những trải nghiệm thú vị và những trận cười nghiêng ngả như mình nhé).  Cũng từ những tình huống bất đắc dĩ ấy hai người dần dần có nhiều cơ hội để hiểu về nhau hơn. Và những bí mật thời niên thiếu của anh cũng được Ôn Lệ phát hiện. Cảm động trước tình yêu thầm lặng của chồng sau này cô đã dùng lại cách năm đó là xếp từng cây nến mặc bộ đồng phục của trường, bắn pháo hoa để trả lời cho lời tỏ tình năm đó của anh. Tình yêu của Tống Nghiên dành cho vợ vừa âm thầm sâu sắc, lại vô cùng cưng chiều bao dung. Thanh xuân của anh có Ôn Lệ, sự nghiệp của anh vì cô mà phấn đấu, lấy cô làm vợ là hạnh phúc lớn nhất đời anh, ở bên cô đến già là tâm nguyện cả đời không thay đổi. Đọc truyện bạn sẽ thực sự bị cảm động bởi tình yêu thầm lặng của nam chính, bởi sự kiên trì tới cố chấp và âm thầm rơi lệ vì cái cách mà anh yêu vợ mình. Thật sự mong ước cả đời có được một người yêu mình như vậy. Trong truyện ngoài yếu tố tình yêu còn cả những mối quan hệ tình thân tới bình dị luôn đấu khẩu xung khắc với nhau nhưng lại chưa từng bỏ rơi nhau và những người bạn chân chính luôn ở bên ta, quan tâm ta thật lòng sự chốn thị phi đầy ganh đua đố kị. Edit tốt, mạch truyện ổn định, cuốn hút, nhiều yếu tố hài hước gây cười, những màn vả mặt hả hê của những kẻ tọc mạch hay tiểu tam vô sỉ muốn phá hoại hạnh phúc gia đình người khác, cũng không thiếu những dây phút hạnh phúc , cảm động tới xao xuyến con tim. Đảm bảo thập cẩm đủ loại không hề nhàm chán. ---------------------- *Trích đoạn ngắn Kế hoạch này của đạo diễn Nghiêm lấy việc bật đèn làm tín hiệu, đợi Ôn Lệ vừa bật lên cái là cả loạt người ‘xoạt’ một cái đứng tất lên, kết quả người thì đã vào nhưng mãi không thấy bật đèn. Bọn họ nghe thấy tiếng cơ thể va vào tường. Cái này là do không thấy chỗ bật đèn hay không thấy đường đi? Mọi người đang trốn thấy hoang mang không biết nên tiếp tục ngồi xổm trốn hay đứng lên thì tiếng hai người nói chuyện vang lên. Đầu tiên tiếng Tống Nghiên có vẻ hơi khàn: “Quà dâng đến cửa, có thích không?” Tiếp đó tiếng Ôn Lệ hờn dỗi: “Hỏi thừa, không thích thì em đang làm gì?” Tiếp nữa là tiếng cười nhẹ của Tống Nghiên: “Bóc quà?” Cuối cùng mọi người đang ngồi xổm để trốn hai người đã nhận ra có chỗ nào đó không đúng. “…….” Cứu mạng. -------------------------- Cá nhân mình khá thích truyện này và những ai thích ngọt sủng hay muốn chữa lành trái tim thì hãy thử đọc bộ này nhé! Nhiệt liệt ủng hộ. Cảm ơn các bạn đã dành thời gian để đọc.   Mời các bạn mượn đọc sách Vợ Chồng Siêu Sao Hơi Ngọt của tác giả  Đồ Dạng Tiên Sâm.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Cô Nàng Hổ Báo - Rapat
“Bạn đã từng nhìn về quá khứ khi bạn còn là một đứa trẻ chưa? Raman gặp Namjiu, một cô bé láu cá, khi anh mới mười ba tuổi. Cho dù cô bé nghịch ngợm ấy đã ban tặng cho anh một kỷ niệm “đau đớn” nhưng kể từ đó, hình bóng cô bé vẫn luôn hằn sâu trong tim anh như thể có một sợi dây vô hình nào đó đã gắn kết họ lại với nhau mà ngay cả chính anh cũng không nhận ra… cho đến ngày cảm xúc ấy nở rộ khi anh vô tình gặp lại cô. Đôi khi, “định mệnh” đã xảy đến với cuộc đời bạn ngay từ lúc ấy rồi, chỉ có điều bạn không kịp nhận ra mà thôi.” *** "Đứa trẻ sinh ra vào ngày hôm nay sẽ rất có duyên, ai nhìn cũng thấy yêu mến, là đứa bé có tâm hồn trong sáng, thánh thiện, có sao may mắn chiếu mệnh. Đời nó sẽ gặp những may mắn lạ lùng, có phúc phận tốt đẹp như được thần hộ mệnh che chở. Ngay cả khi có kẻ thù, kẻ thù cũng không thể thắng được nó. Bạn đời của nó là người vốn đã có duyên với nó từ nhiều kiếp trước. Có thể nói, họ sinh ra để dành cho nhau...". Tiếng phát thanh viên trên một kênh radio nổi tiếng đang nói về số phận của những đứa trẻ sinh vào ngày hôm nay. "Anh, nếu con mình sinh vào ngày hôm nay thật, có vẻ như sẽ là đứa bé không tầm thường đâu". Jenjira đang ngồi trên xe vô tình bật radio nghe thấy những lời tiên đoán này liền quay sang nói với chồng, anh đang lái xe chở cô đến bệnh viện khám thai theo như đã hẹn với bác sĩ từ trước. ... Mời các bạn đón đọc Cô Nàng Hổ Báo của tác giả Rapat.
Cô Gái Tháng Sáu - Ngãi Mễ
Anh hỏi: “Em đã gặp được chàng trai vì tình yêu mà bất chấp tất cả chưa?”  “Hơ hơ, làm gì có chàng trai nào vì tình yêu mà bất chấp tất cả? Trước đây còn có cô gái vì tình yêu mà bất chấp tất cả, nhưng chàng trai vì tình yêu mà bất chấp tất cả thì chưa bao giờ có.” “Ai bảo thế?” “Em bảo.” “Em nói không đúng.” “Tại sao lại không đúng?” “Anh chính là chàng trai vì tình yêu mà bất chấp tất cả…” *** Triết gia A nói: Chồng cặp bồ, vợ luôn là người cuối cùng biết sự thật. Triết gia B nói: Chồng cặp bồ, nhờ trực giác mách bảo, vợ luôn là người biết chuyện đầu tiên. Kể từ khi chồng về nước, hai câu nói này luôn ám ảnh Vương Quân, cô là một research scientist (nhà nghiên cứu), sống bằng đồng lương nghiên cứu, đã quen với việc dùng các số liệu thí nghiệm để nói chuyện, mỗi khi thực hiện các đề tài nghiên cứu tại phòng thí nghiệm, cô đều đặt ra hai giả thiết mâu thuẫn, xung đột nhau. Giả thiết 1: Gen A có thể ức chế tế bào ung thư phát triển. Giả thiết 2: Gen A không thể sự phát triển của tế bào ung thư. Nhiệm vụ của cô dùng các thí nghiệm để xác định rốt cuộc giả thiết A vững chắc hay giả thiết B vững chắc. Chính vì thế cô không cảm thấy lạ trước sự xung đột giữa triết gia A và triết gia B, trái lại, vừa nhìn thấy hai mệnh đề đối lập này, cô vô cùng phấn chấn, chỉ muốn tiến hành ngay một thí nghiệm để kết luận ai đúng, ai sai. Chỉ có điều, việc cặp bồ không giống tế bào ung thư, dường như chưa có ai thông qua phương pháp thí nghiệm để chứng minh. ... Mời các bạn đón đọc Cô Gái Tháng Sáu của tác giả Ngãi Mễ.
Cám Ơn Anh, Khiến Em Yêu Bắc Kinh Mùa Đông Này! - Nhân Gian Tiểu Khả
.. Gặp gỡ không bằng hoài niệm Lâm Tiểu Niên vò chiếc khăn mềm mại ở trong tay, ngón tay không còn chút sức lực nào. Lúc chia tay vội vàng đến mức món quà độc nhất vô nhị mà cô chuẩn bị từ rất lâu cũng không kịp đưa ra để tặng. Thế nhưng, nếu quả thật đem tặng rồi... thì liệu anh ấy có thích hay không? Nếu không thích thì chẳng phải là đã lãng phí tâm ý của cô hay sao? Sự uốn lượn của từng mũi len, của từng đường kim mũi chỉ đều phảng phất tình ý của cô dành cho anh. Tuy nhỏ và quấn vào nhau nhưng là một lòng một dạ. Cô thường nghĩ, nếu như cô cố gắng thêm một chút, đỗ vào đại học Bắc Kinh, kết quả liệu có khác không? Cô cũng nghĩ nếu như cô cố gắng hơn một chút, nói với anh ấy tình cảm của mình, anh ấy có chút cảm động nào không? Nhưng mọi thứ đều không có kết quả. Kiều Hoài Ninh yêu Âu Dương Phi. Đó là sự thật. Không dễ gì có thể thay đổi. Còn cô không thể vô vọng chờ đợi một người không thể dời tâm chuyển ý như vậy. Cô khẽ than một tiếng, thò đầu ra ngoài cửa sổ. Những ngọn đèn trong vườn tỏa sáng trong màn đêm. Cảnh sắc ban đêm ở trường đại học Triết Giang không đẹp, nhưng mang một sự phồn hoa lạnh lùng. Có lẽ, con người cũng như ngọn đèn leo lắt trong đêm, càng tỏa sáng, càng khiến cho mình thêm ảm đạm. Lâm Tiểu Niên, em không thể đối xử với anh như vậy. Người Lâm Tiểu Niên run run, cô cảm thấy mình không có cách nào, và thấy mình bất lực. Vu công tử giữ vẻ mặt lạnh lùng, nét mặt lạnh hơn những mảnh băng vụn trên tuyết. Anh nắm chặt vai cô, giống như một con chim ưng đang giữ chặt con mồi của mình, trầm giọng nói: "Lâm Tiểu Niên, em không thể đối xử với anh như vậy!". Lâm Tiểu Niên không có cách nào để nói thêm điều gì nữa, chỉ có thể mím chặt môi, lắc đầu: "Hữu Dư, là anh không thể đối xử với em như thế này!". Cho đến lúc không ai biết nên đối xử với ai thế nào thì đã là lúc không tìm được lối thoát, giống như ai yêu ai đó, cũng lại giống như không yêu ai, không đúng không sai. Trước vận mệnh to lớn trước mắt, mỗi người đều thấy mình nhỏ bé. Đối diện với bệnh tật, ai cũng đều thấy bất lực. Số mệnh đều cho mỗi người sự lựa chọn trước một tình thế khó xử, như thể đang trêu ngươi họ, khiến cho mỗi người không có cách nào chạy thoát được. Có những lúc, tình yêu không thể thay thế những tháng năm ấu thơ sống bên nhau, cũng không thể thay thế tình thân đã từng có. Lần đầu tiên Lâm Tiểu Niên thừa nhận rõ rằng: "Đúng, em đã yêu Kiều Hoài Ninh." Mặc dù những điều đó đều đã là quá khứ, nhưng trong cuộc đời cô vẫn lưu lại dấu tích của những năm tháng đó, không thể xóa nhòa, cũng không thể hủy hoại được. "Anh ấy yêu em, vẫn đang yêu em." Giọng cô mặn chát, không gian bao la của mùa đông đơn điệu: "Em không muốn anh ấy mang theo sự hối tiếc rời khỏi thế gian này!". Đúng rồi, cô quá tham lam, không muốn Vu Hữu Dư rời khỏi cô, nhưng có một số thứ không thể gò bó, miễn cưỡng, cô muốn anh phải chọn lựa. Vu Hữu Dư rốt cuộc cũng không phải thánh nhân: "Cho nên?". "Cho nên, em không thể để mặc anh ấy." Đã từng là thanh mai trúc mã, tuy mối quan hệ giờ đã trở thành tình anh em sâu nặng nhưng cuối cùng cô cũng không thể từ bỏ, cho dù phải lừa dối, cô vẫn hy vọng Kiều Hoài Ninh vẫn ôm mộng đẹp tới cùng, kiên trì tới cùng. Vu Hữu Dư không nói lời nào, lục trong túi áo khoác tìm điếu thuốc, châm một điếu, hít vài hơi, nhả khói, sau đó lại châm thêm một điếu nữa, một lúc sau đã đầy một gạt tàn thuốc. Vu Hữu Dư nói: "Lâm Tiểu Niên, anh mệt rồi." Mỗi năm đều dư thừa Vu Hữu Dư lấy một đồng xu trong túi, đút vào bốt điện thoại công cộng, gọi điện cho Lâm Tiểu Niên. Giọng anh khàn khàn, những câu nói của anh dường như đã lặp đi lặp lại mấy lần, anh nói: "Lâm Tiểu Niên, những lời nói khó nghe này, anh chỉ nói một lần, em nghe rõ nhé: Nếu em đồng ý chịu đựng khổ đau, dùng năm trăm năm tu luyện của mình để đổi lấy một lần Kiều Hoài Ninh khẽ cười với mình, vậy thì... anh nguyện đổi một nghìn năm tu luyện của mình ấy một lần chuyển ý của em." Trái tim Lâm Tiểu Niên bỗng trở nên mềm yếu, biến thành một vũng nước, còn cô nhìn thấy quá khứ qua vũng nước đó, chỉ nhìn thấy một con cá đang đợi chờ. Cô nắm chặt điện thoại di động, nhẹ nhàng nói: "Vu Hữu Dư, anh còn nhớ, câu đối mùa xuân năm đó chúng ta cùng viết không? Niên niên hữu dư (hàng năm đều dư thừa)... Em nghĩ hoành phi sẽ là... Cảm ơn!". Chuyện tình của bọn họ, ba từ "anh yêu em" không thể khắc họa được tất cả, nụ cười cũng có, nước mắt cũng có, mùa đông này Bắc Kinh không có tuyết, cô chầm chậm đi về phía anh, đi về hướng chưa biết, hướng đã biết, nhưng cô đã xác định cho mình điểm dừng chân. Cảm ơn anh, vì nhờ có anh mà mùa đông này em thấy yêu Bắc Kinh... *** Lâm Tiểu Niên buồn bã nghĩ, thì ra anh Hoài Ninh, người đã từng đưa cô đi khắp nơi, người hết lần này đến lần khác giúp cô giải những đề Số học phức tạp, người mà cô có thể thoải mái làm nũng, người cho cô kẹo để dỗ cô nín khóc, người đã từng nói sẽ cùng cô đi qua mùa đông ở Bắc Kinh bây giờ đã trưởng thành rồi. Kiều Hoài Ninh bây giờ đã không còn là anh Hoài Ninh của riêng mình cô nữa rồi… Lâm Tiểu Niên ngồi trong phòng tự học, lấy bút chì viết đầy một trang giấy cái tên “Kiều Hoài Ninh”. Cô khẽ chau mày, chống cằm, ngây người ra trước trang giấy đã viết đầy cái tên ấy. Cô nghĩ mãi không thông, tại sao Kiều Hoài Ninh không giống anh trai Hoài Ninh ngày xưa của cô? Lẽ nào giống như một số người đã nói, khi thanh mai trúc mã dần lớn lên thì thế giới giữa hai người cũng ngày càng xa cách, không có cách nào quay lại như xưa được nữa? Mỗi khi nghĩ tới Kiều Hoài Ninh, Lâm Tiểu Niên đều thích thú nở một nụ cười, nhớ giọng nói ấm áp của anh. “Niên Niên… Niên Niên…” Cô bắt chước dáng điệu của Kiều Hoài Ninh, thì thầm với chính mình. Dường như anh đang đứng trước mặt cô, mỉm cười với cô, nụ cười rạng rỡ như ánh nắng ban mai. Nghĩ thế, cô cũng khẽ mỉm cười. Khi Lâm Tiểu Niên cười, hai hàng lông mi dày và dài phủ lên đôi mắt trong sáng, đen láy, đôi môi hồng hơi cong lên, trên má thấp thoáng hai lúm đồng tiền. “Kiều Hoài Ninh, em đến rồi!” Cuối cùng, cô cũng rất thoải mái nói ra một tràng: “Kiều Hoài Ninh, em đến Bắc Kinh rồi!”. Lâm Tiểu Niên một thân một mình lặn lội từ quê đến thành phố xa lạ này theo học vì cô muốn được gặp Kiều Hoài Ninh. Lần đầu tiên đặt chân lên thành phố, mang theo bao nhiêu hành lý, túi lớn túi bé, nhưng Kiều Hoài Ninh không đến đón cô. Nhớ lại khi đăng ký nguyện vọng học, trái tim Lâm Tiểu Niên vẫn đập rộn ràng. Anh Hoài Ninh học ở trường đại học Bắc Kinh, nếu xét về thành tích học tập, cô còn lâu mới có thể thi đỗ. Nếu vào trường đại học Chiết Giang, một trường gần đại học Bắc Kinh nhất thì có thể cô còn có cơ hội. Nhưng liệu cổng trường đại học có quá cao so với tầm tay cô không? Cô có thể bước chân vào đó không? Xét cho cùng, đại học Chiết Giang chỉ tuyển bốn sinh viên có hộ khẩu quê cô mà thôi. Với thành tích đứng trong top 10 của tỉnh, Lâm Tiểu Niên đành liều một phen. Dĩ nhiên, khi điền nguyện vọng 2, nguyện vọng 3, cô cũng để cho mình một con đường lùi. Nếu không đỗ đại học Chiết Giang, vẫn còn có đại học Liêu Ninh và đại học Công nghiệp Cáp Nhĩ Tân. Dù thế nào chăng nữa, Lâm Tiểu Niên nhất định phải đến Bắc Kinh. Vì ở đó có Kiều Hoài Ninh! ... Mời các bạn đón đọc Cám Ơn Anh, Khiến Em Yêu Bắc Kinh Mùa Đông Này! của tác giả Nhân Gian Tiểu Khả.
Ốc Sên Chạy - Điệp Chi Linh
Ốc sên chạy được bạn đọc đánh giá là một trong những tiểu thuyết tình cảm hay nhất của Điệp Chi Linh. Điệp Chi Linh là một nhà văn trẻ với phong cách sáng tạo, trẻ trung, lối hành văn trong sáng, nhẹ nhàng nhưng cũng không kém phần táo bạo với những tình huống bất ngờ, những lời đối đáp thông minh của các nhân vật. Bởi vậy câu chuyện đã nhận được sự yêu thích của rất nhiều độc giả Trung Quốc. Một mối tình khắc cốt ghi tâm. Một mối tình thanh mai trúc mã. Một người lạnh lùng nhưng không giấu được sự dịu dàng. Một người luôn ở bên, mãi mãi không rời. Khi chiếc vỏ ốc trên mình không thể che nắng che mưa, khi trái tim lại một lần tìm thấy sự ấm áp, cô nên lựa chọn thế nào… Cô yêu anh vào thời khắc đẹp nhất, thuần khiết nhất của cuộc đời, giống như rơi xuống vực thẳm không thể nào thoát ra được. Tình yêu thầm kín trong nhiều năm và quãng thời gian hạnh phúc trong một tháng ngắn ngủi đã trở thành chiếc vỏ nặng nề mà ốc sên phải vác trên lưng, gắn bó máu thịt, không thể tách rời. Cô vác trên mình chiếc vỏ ốc nặng nề ấy, lê từng bước về phía trước, nhưng người cô yêu nhất lại ở nơi cô không thể đến được. Cô quên rằng, cho dù có chạy nhanh hơn nữa thì mình cũng chỉ là con ốc sên chậm chạp, không thể theo kịp bước thời gian. Có một chàng trai nguyện đứng sau cô, kiên trì chờ đợi cô. Mỗi khi cô quay đầu lại, người đó sẽ khẽ mỉm cười và nói, không sao đâu, anh đợi em. Những tình cảm thiêng liêng, cao quý như được hòa quyện vào nhau trong câu chuyện, tạo nên sức hút riêng của nó. Nhẹ nhàng, sâu lắng nhưng đi vào lòng người. Cái đích mà câu chuyện hướng tới là chân – thiện – mỹ, vì vậy đọc nó chúng ta sẽ thấy cuộc sống thật tươi đẹp, ấm áp tình người. *** Điệp Chi Linh một nhà văn nữ thuộc thế hệ 8X là người theo chủ nghĩa lạc quan, tin rằng sau cơn mưa sẽ có cầu vồng, tình yêu vượt qua thử thách mới có thể bền lâu. Không thích bi kịch, vì vậy luôn tìm mọi cách để các nhân vật dưới ngòi bút của mình được hạnh phúc. Coi máy tính là sinh mạng thứ hai, viết vào máy tính những câu chuyện trong lòng mình. Viết truyện là việc làm yêu thích nhất lúc nhàn rỗi cũng như niềm vui lớn nhất của cuộc đời. Các tác phẩm đã được xuất bản tại Việt Nam: ✤ Ngôn tình: - Ốc sên chạy (Chuyện về Vệ Nam và Lục Song) - Chờ một ngày nắng (Chuyện về Tiêu Tinh và Quân Tắc). ✤ Đam mỹ: - Tình yêu đau dạ dày (Chuyện về Tiêu Phàm và Vệ Đằng) - Điểm khởi đầu hạnh phúc (Ngoại truyện Tình yêu đau dạ dày) - Văn sĩ điên cuồng (Chuyện về Chu Phóng và Đoan Mộc Ninh). *** Đoàn xe nhanh chóng đến Trạm Giang. Cả đoàn lên tàu, rất nhiều bạn lần đầu tiên đi tàu, phấn khích đến nỗi hú ầm ĩ, nhảy múa tưng bừng. Thực ra đây cũng là lần đầu tiên Vệ Nam đi tàu. Tuy trước đây thường xuyên cùng Kỳ Quyên, Tiêu Tinh ngắm biển nhưng chưa bao giờ đến Hải Nam, chỉ đi dạo ở những bãi biển nổi tiếng quanh vùng. Sau khi lên tàu, nhìn mặt biển sóng vỗ ào ạt, hướng tầm mắt ra xa nhìn mặt biển rộng mênh mông đến tận chân trời, nhìn đường nối giữa trời và biển, Vệ Nam chỉ thấy hoa mắt chóng mặt. Dạ dày quặn thắt. Cô ấy vịn vào lan can hít thở sâu mấy lần. Kỳ Quyên bước lại gần, đưa cho Vệ Nam khăn ướt và hỏi: “Đau dạ dày à?” Vệ Nam ngẩng đầu: “Hả?” cứ nghe đến đau dạ dày là Vệ Nam lại nhớ đến anh trai Vệ Đằng. (Vệ Đằng trong tiếng Trung phát âm là Weiteng, đồng âm với từ “đau dạ dày”) Kỳ Quyên lườm một cái rồi cốc vào đầu Vệ Nam: “Tao hỏi mày đau dạ dày à?” Vệ Nam cười: “Mày đần thế, không thấy tao đang ấn huyệt Thái Dương à? Dạ dày của mày nằm trên đầu chắc?” Nói xong Vệ Nam tiếp tục day huyệt Thái Dương, “Triệu chứng này của tao gọi là chóng mặt”. Kỳ Quyên nhếch mép cười: “Tao cứ tưởng mày say tàu buồn nôn. Mất công lo cho mày, còn đấu khẩu được chứng tỏ không sao”. ... Mời các bạn đón đọc Ốc Sên Chạy của tác giả Điệp Chi Linh.