Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Bản Tình Ca Nhỏ

Edit:Muối  Thể loại:Đam mỹ, hiện đại, theo hướng hiện thực, niên thượng, 1×1, HE. Tô Tần có mục tiêu lớn nhất là:  Học thật giỏi, trả nợ cho gia đình, tốt nghiệp xong thì tìm một công việc ổn định, tốt nhất là tránh xa xa cái người kia ra, sau đó bình bình ổn ổn sống qua ngày" Mục tiêu của Nghiêm Qua: Mỗi bữa đều có cơm ăn, tối đến có giường ngủ, có một cô vợ nhu thuận để yêu thương, về già cùng nắm tay nhau đi dạo. “Biết không em, dẫu cho mưa lớn làm thành phố đảo điên, anh vẫn sẽ đến ôm em vào lòng.” – Green Soda Đây là một câu chuyện tình yêu về hai người hơn kém nhau năm tuổi: ấm áp có, tranh cãi có, có thất vọng rồi cũng có hy vọng, HE. Bài “Tiểu tình ca” – Green Soda *** [Review] Bản Tình Ca Nhỏ “Biết không em, dẫu cho mưa lớn làm thành phố đảo điên, anh vẫn sẽ đến ôm em vào lòng.” – Green Soda BẢN TÌNH CA NHỎ Tác giả: Mạc Thanh Vũ Thể loại: Đam mỹ, hiện đại, theo hướng hiện thực, niên thượng, 1×1, HE Văn án: Mục tiêu của Tô Tần: Học thật giỏi, trả nợ cho gia đình, tốt nghiệp xong thì tìm một công việc ổn định, tốt nhất là tránh xa xa cái người kia ra, sau đó bình bình ổn ổn sống qua ngày. Mục tiêu của Nghiêm Qua: Mỗi bữa đều có cơm ăn, tối đến có giường ngủ, có một cô vợ nhu thuận để yêu thương, về già cùng nắm tay nhau đi dạo. “Biết không em, dẫu cho mưa lớn làm thành phố đảo điên, anh vẫn sẽ đến ôm em vào lòng.” – Green Soda. Đây là một câu chuyện tình yêu về hai người hơn kém nhau năm tuổi: ấm áp có, tranh cãi có, có thất vọng rồi cũng có hy vọng, HE. Cảm nhận: “Bản tình ca nhỏ” - Hãy tận hưởng câu chuyện như tận hưởng một bản tình ca thật sự. Đoạn đầu tiên là một khúc dạo đầu ngọt ngào và ấm áp, giống như người nhạc sĩ nào đó muốn phá cách bài hát của mình nên đã để đoạn điệp khúc vang lên đầu tiên với tiết tấu chậm rãi, nhẹ nhàng. Tác giả viết phiên ngoại lên trước, kể về cuộc sống thường nhật vừa gắn bó vừa giản dị của cặp đôi chính. Bạn có thể lựa chọn đọc nó hoặc để lại đến kết thúc truyện cũng không ảnh hưởng đến tiết tấu truyện. Bởi vì, với một số độc giả, đọc trước kết thúc truyện cũng giống như lấy đi sự tò mò hứng thú tìm hiểu nội dung bên trong của họ. Còn với mình, văn án cũng đã đề cập đến đôi chính, ghi rõ kết thúc HE nên là đọc trước phiên ngoại cũng không làm giảm hứng thú của mình, ngược lại càng kích thích mình đọc nhanh hơn để tận hưởng trọn vẹn câu chuyện, chứng kiến nhanh hơn câu chuyện đẹp của hai nhân vật! Bản tình ca này sẽ mang đến cho bạn nhiều cung bậc cảm xúc, nhưng chủ yếu vẫn là: chua xót - tiếc nuối, trân trọng - mãn nguyện. Chua xót - tiếc nuối vang lên ở đoạn đầu bài hát. Tô Tần - người con trai với hoàn cảnh nghèo khó - một thân một mình lên thành phố đi học, sống dành dụm chắt chiu nên khu nhà ổ chuột. Ai có thể biết được dáng vẻ trưởng thành, cứng cỏi đó của cậu lại là miếng băng gạc che dấu trái tim chằng chịt những vết thương mà nguồn cơn của nó đều từ một người mang tên “Thường Dịch”. Đấy là người mà cậu yêu thương sâu đậm suốt nhiều năm ròng. Thời thiếu niên của cậu cũng đong đầy những kỉ niệm chứa chan hạnh phúc với người ấy. Thế rồi khi hai người dần nghĩ đến chuyện tương lai, con đường tương lai mà cậu định sẵn sẽ đi ngỡ sẽ khắc tên người ấy thì anh lại nói với cậu “Mình chia tay đi”. “Ai có thể ngờ người này sẽ nói ra những lời chia tay dứt khoát như vậy, như chẳng có chút cảm tình gì. Tô Tần nhớ mình đã chật vật và khiếp sợ đến mức nào, khi ấy những nghi hoặc, chất vấn chẳng thể được thốt lên. Khi ấy cậu phẫn nộ, xúc động, rồi lại ngây ngốc chấp nhận. Chấp nhận rồi thì sao? Muốn đứng lên, trong lòng vẫn còn cảm giác sợ hãi ấy. Thường gia giúp đỡ gia đình cậu, bọn họ rất quan trọng với cậu, Thường Dịch cũng rất quan trọng, giấc mộng về Thường Dịch cũng rất quan trọng. Giấc mộng một tương lai không quẩn quanh trong thôn trang nhỏ, hy vọng có thể làm nhiều hơn cho em trai mình, cho nên cậu luôn đặt bản thân vào vị trí kẻ lấy lòng, không dám làm Thường Dịch tức giận. Cậu có thể dễ dàng chấp nhận lời chia tay của Thường Dịch, chỉ đơn giản trong mấy chữ, xé bỏ giấc mơ. Giấc mơ kia biến thành một bức ảnh đen trắng trống rỗng, không có chút ôn độ nào, tương lai sẽ không còn… cái người tên Thường Dịch kia nữa, không có bất cứ ước định nào. Cảm giác tê dại ăn sâu vào đáy lòng, cậu không thể nói rõ tâm trạng của mình. Thống khổ cũng tốt, chật vật cũng chịu, huống hồ chẳng còn ai để kể. Cho nên cậu nhanh chóng giấu tất cả đi, tựa như chưa từng xảy ra điều gì mà tới Nam Thành, bắt đầu một cuộc sống mới. Điều tàn khốc nhất thế gian này là gì? Là dù cho bạn có đau, có khó khăn hơn nữa, trời mỗi ngày lại sáng, ánh dương chiếu lên vết thương đến một cái bóng cũng chẳng chừa. Mỗi ngày cậu đều phải đối diện với những khó khăn kia, chừng nào cậu còn phải đối mặt với tương lai, thì chừng ấy cậu vẫn phải đè nén tất cả như chưa từng xảy ra chuyện gì. Sẽ không ai biết trong lòng cậu có một vết thương đang rỉ máu, luống cuống đến bi thương, thẳng đến khi cái người tên Nghiêm Qua kia xông vào, không chút do dự bưng kín vết thương lòng.” Nghiêm Qua - một anh chàng với lối sống phóng túng và đầy tự do đã không đem đến cho Tô Tần cái nhìn thiện cảm từ ngày đầu tiên, nếu không phải nói là “đối tượng cần phải tránh xa”. Thế nhưng, hết lần này đến lần khác, anh như một mạch nước ngầm thấm dần vào cuộc sống cậu, bảo vệ cậu, chăm sóc cậu, khâu vá cho cậu những vết thương lòng. Chính cậu cũng thay đổi anh. Nếu vì anh như một chú chim tự do tung cánh trên bầu trời, thì cậu chính là tổ ấm mà dù bay đến đâu anh cũng sẽ tìm về. Nếu ví anh như một chú ngựa hoang dã thì cậu chính là dây cương nhắc anh dừng lại đúng lúc. Hai con người vốn tràn đầy khuyết điểm nhưng vì tình yêu mà dần trở nên hoàn thiện tốt đẹp hơn. Đó chính là thông điệp đáng yêu mà mình cảm nhận được từ câu chuyện. Giai điệu chua xót nghẹn ngào dần thế chỗ cho những âm thanh tươi sáng hơn của ngày mai, của tương lai. Chương cuối của truyện quả thực là một trang viết đầy xúc động. Ở đó có mặt cả 3 con người: Thường Dịch - Tô Tần - Nghiêm Qua, là hiện diện của quá khứ, hiện tại và cả tương lai. Gặp lại Thường Dịch, Tô Tần có cơ hội kiểm nghiệm lại vết thương lòng cũ của mình. Ở đó cậu nhận ra “Trên đời này có bao nhiêu người bị cảm tình làm tổn thương, chỉ là một người muốn đánh một người muốn bị đánh, nếu bạn thẳng thắn xoay người đi, chẳng có thứ tình cảm nào có thể bủa vây lấy bạn.” Đã từng là tất cả của nhau, thế nhưng người rẽ trái, kẻ rẽ phải. Anh chọn lựa cuộc hôn nhân với một cô gái mà anh không mặn mà. Cậu lựa chọn người con trai đang ở nơi nào đó, lo lắng, bồn chồn, chờ đợi cậu, lau khô giọt nước mắt rớt trên mi cậu. Như cái cách bình thường của mọi bản ballad cảm động lòng người, điệp khúc được lặp lại với một tông độ cao hơn, ca sĩ sẽ phiêu lên nốt cao chót vót và chậm rãi ngân vang những ca từ cuối cùng. Sự trở lại của Thường Dịch chỉ khiến Tô Tần kiên định hơn với tình yêu và quét sạch hết nỗi niềm băn khoăn còn vương lại. Từ đây về sau chỉ có anh và em …. Mãi mãi hạnh phúc với bản tình ca Tần - Qua của chúng ta! Những phiên ngoại nhỏ của chuyện khắc họa một cuộc sống không thể đời thường hơn. Đó cũng là điểm đặc biệt mà mình thích ở truyện này. Bởi nó không giống như bao câu chuyện ngọt ngào khác kể về câu chuyện hài hước, trêu chọc của cặp đôi chính mà đó là những chuyện cơm áo muối gạo hết sức bình dị. Giữa muôn vàn những bài hát tình yêu vang lên trong cuộc sống này, chỉ mong có thể cùng anh tấu nên một bài tình ca nhỏ cho riêng mình! Truyện còn có sự xuất hiện của một số cặp phụ, nhưng để lột tả cảm xúc của mình với cặp đôi chính cũng đã dùng muốn cạn khô ngôn ngữ của mình rồi, thôi thì mọi người đọc và khám phá thêm nhé! *** Tô Tần thuê một căn phòng nhỏ cũ kĩ, tuy không gian chật hẹp, điều kiện căn bản cũng không tốt, nhưng với cậu mà nói, như thế này đã tốt lắm rồi. Cứ tưởng mọi việc đã ổn thỏa, vậy mà bất ngờ xuất hiện một Nghiêm Qua đòi thuê chung phòng với cậu. Dáng vẻ bất cần lẫn chút gì đó lưu manh, mái tóc dài xuề xòa che khuất đôi mắt, hiển nhiên anh chàng đòi thuê chung kia để lại trong cậu ấn tượng chẳng mấy tốt đẹp, kết quả là cậu thẳng thừng từ chối. Nhưng trước cuộc gặp gỡ không mấy vui vẻ giữa hai con người Tô Tần và Nghiêm Qua, bản tình ca nhỏ mới thực sự bắt đầu vang lên những giai điệu đầu tiên. Tô Tần chỉ là một cậu sinh viên gia đình nghèo khó, hoàn cảnh khó khăn, mang theo hy vọng của người thân, của chính cậu mà một thân một mình xa quê lên Nam Thành học tập. Tô Tần chững chạc, Tô Tần ngoan ngoãn, Tô Tần lễ phép, Tô Tần hiểu chuyện, Tô Tần khiến cho người khác không kiềm được mà quý mến cậu. Nhưng mấy ai biết rằng, đằng sau vẻ ngoài ấy là một trái tim chịu tổn thương và mơ hồ. Trước khi xa nhà lên Nam đại, thế giới của Tô Tần vẻn vẹn chỉ là miền quê chất phác đơn sơ, một nơi gần với cỏ cây với những con người giản đơn, mà người duy nhất khiến cuộc sống của cậu có thêm chút màu sắc chính là Thường Dịch. Ba năm, cậu toàn tâm toàn ý với người kia. Ba năm, cậu nuôi nấng ước mơ, Thường Dịch nói muốn mở bệnh viện, cậu nói sẽ trở thành bác sĩ của anh. Họ đã có với nhau những kỉ niệm đẹp, những tháng ngày hạnh phúc. Thế nhưng, giữa khung cảnh lãng mạn rực sáng bầu trời của pháo hoa, người kia lại nói lời chia tay. Anh vừa mới nói cười với cậu, hôn cậu nhẹ nhàng, vậy mà bỗng chốc đã thành người dưng. Trong mắt bạn học, trong mắt những người quen biết, Tô Tần điềm tĩnh, Tô Tần khiến người khác yêu tâm, cậu dường như trưởng thành sớm hơn so với những bạn cùng trang lứa. Phải, điều đó không sai. Nhưng cậu cũng chỉ là một cậu nhóc hai mươi tuổi, tâm hồn đơn giản, suy nghĩ đơn giản, nhiều thứ chỉ là một khái niệm mơ hồ đối với cậu. Thích thật ra là gì? Bản thân cậu thật ra muốn làm cái gì? Tô Tần không ngừng hỏi chính mình, nhưng cậu không thể trả lời. Ngay cả cậu cũng không rõ, tình cảm với Thường Dịch ngày trước có được gọi là thích hay không, nhưng may mắn thay cậu gặp được Nghiêm Qua. Có người từng hỏi tại sao cậu chọn anh, mà không phải ai khác. “Em chọn Nghiêm Qua, thật ra lý do rất đơn giản.” Ngô Úy cúi đầu nhìn cậu, thấy Tô Tần đặt tay mình lên vị trí trái tim cậu, nói: “Lúc anh ôm em, ở đây đập rất bình thường, nhưng khi Nghiêm Qua ôm em, nơi này đập rất nhanh.” Chữ “thích” mà cậu tìm kiếm bấy lâu nay, chỉ đơn giản là thế thôi. Bạn bè Tô Tần hay trêu chọc mà gọi Nghiêm Qua là “chú”. Gọi Nghiêm Qua như thế thật ra cũng không quá. Không phải anh đã sang ngưỡng tuổi ba mươi, anh chỉ mới hai mươi lăm, gọi “chú” bởi anh mang một tâm hồn già dặn, trải đời, cùng với vẻ ngoài chững chạc pha chút bất cần. Không phải ai khi bước vào xã hội cũng buông bỏ được mối lo cơm áo gạo tiền sau lưng. Nghiêm Qua là một người rất đặc biệt. Anh có bằng cấp, có một công việc tốt, lại vì không thích mối quan hệ giả tạo và khách sáo mà nghỉ việc. Anh thích tự do, cho nên anh làm những gì bản thân cảm thấy thoải mái nhất, dù cho trong ánh nhìn của gia đình, đó là biểu hiện của ăn chơi sa đọa, theo ánh nhìn của người ngoài, đó là biểu hiện của một người không thể làm nên đại sự. Thật ra bản thân anh vẫn luôn tự hỏi, một câu hỏi giống với Tô Tần: thứ bản thân muốn làm là gì? “Có anh ở bên sẽ tốt hơn rất nhiều, anh sẽ giúp em trông nhà, giúp em làm cơm, sẽ nuôi em đến mập mạp, em không cần phải lo lắng bất cứ điều gì.” Nghiêm Qua vẫn xem Tô Tần là một đứa trẻ cần được chăm sóc, đơn giản vì anh yêu cậu, nên muốn cậu được hạnh phúc, được vui vẻ mà thực hiện mục tiêu của mình. Nghiêm Qua sẽ buồn bực khi quanh cậu toàn những người có ý định cướp cậu khỏi anh, sẽ thỏa mãn khi nhìn thấy nụ cười của cậu, sẽ hạnh phúc khi mỗi khi nhìn thấy cậu, sẽ vì Tô tần mà lo lắng không yên. “Mũi Tô Tần chua xót, vùi đầu vào chiếc áo ba lỗ của anh mà cọ cọ, lại thấy một mùi khó nghe. Cậu ngẩng đầu, bịt mũi, nâng mi. Nghiêm Qua có chút xấu hổ, “Anh… vẫn không quay về, vốn nghĩ em sẽ ra nhanh thôi.” Tô Tần ngây người, “Anh ở đây suốt sao?” “Ừ.” Nghiêm Qua ngượng ngùng nói: “Bác sĩ không cho anh thăm em, lại không biết bao giờ thì em ra. Sợ em sợ, nên vẫn ở đây chờ.” Buổi tối ngủ ở phía đối diện McDonald, ban ngày vẫn một mực ở đây chờ. Có người cho anh là ăn mày, liền tiến lên bỏ lại vài đồng rồi đi. Tô Tần nhìn anh đầy kinh ngạc, nửa ngày mới tìm thấy thanh âm của mình, “Vì.. sao?” “Em ở đây đến một người thân cũng không có, đương nhiên anh phải chăm sóc em rồi.” Nghiêm Qua nói một cách đương nhiên, dắt tay Tô Tần đi, “Về nhà phải bồi bổ cho em mới được, nhìn sắc mặt em không tốt lắm.” Hai con người, hai cuộc đời, bất chợt gặp nhau, rồi dần bị thu hút bởi đối phương. Nghiêm Qua tùy hứng, Tô Tần thấu hiểu sự tùy hứng của anh. Tô Tần mang vết thương lòng, Nghiêm Qua bên cạnh xoa dịu vết thương ấy. Anh muốn dựng sự nghiệp từ hai bàn tay trắng, cậu sẽ cố gắng cùng anh. Cậu cần trưởng thành và đối diện với quá khứ, anh là động lực, bảo hộ cậu, chờ đợi cậu, khi cậu ngoảnh lại, vẫn luôn có một hình bóng chờ cậu phía sau. Tô Tần chưa thể hiểu được “thích” mà mình tìm kiếm, cũng chưa đủ can đảm làm điều mình muốn, nhưng bởi vì có Nghiêm Qua, tất cả không còn là mơ hồ. Nghiêm Qua bất cần tùy ý bao năm, nhưng bởi vì có Tô Tần, anh sẵn sàng nỗ lực vì tương lai của hai người. Vẫn căn phòng nhỏ cũ kĩ, vẫn chú mèo nhỏ quấn quýt bên chân, vẫn là những bữa ăn cùng nhau trong căn phòng ấm cúng, tình yêu của họ chỉ đơn giản vậy thôi...   Mời các bạn đón đọc Bản Tình Ca Nhỏ của tác giả Mạc Thanh Vũ.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Chiêu Diêu - Cửu Lộ Phi Hương
Ngày còn sống Lộ Chiêu Diêu nàng làm cái gì cũng cực kỳ phô trương, chỉ riêng cái chết là đặc biệt bình thường. ---- Ta là một nữ ma đầu, kẻ muốn ta chết nhiều vô số, nhưng ta vẫn sống thật khỏe mạnh, dương dương đắc ý. Nhưng đúng vào thời điểm ta nghĩ bản thân sắp chạm tới đỉnh cao của ma giới thì ta lại... Chết rồi! Lại bị chính tay tên gác cửa quái dị của môn phái giết chết... Ta hận! chính vì vậy ta đã trở thành cô hồn dã quỷ. Cả ngày lẫn đêm ta đều ngồi vẽ vòng tròn lẩm bẩm về ba điều. Một là lúc sống thủ đoạn không đủ độc ác lại quá dễ dàng với bọn danh môn chính phái. Hai là sống quá tự tin, kiêu ngạo không đủ cẩn thận cuối cùng bị giết. Ba là trăm lần không nên vạn lần không nên thu nhận tên quái dị kia làm môn hạ để giờ chết dưới tay hắn. *** Mặc Thanh đem thứ duy nhất liên quan thân thế của hắn là gương bạc nhỏ đeo lên cổ Lộ Chiêu Diêu. Nàng ngủ say sưa, không biết trời đất là gì. Thực ra trong lòng hắn vô cùng thấp thỏm, không biết sau khi Lộ Chiêu Diêu tỉnh dậy, phải đối mặt với nàng như thế nào. Nếu nàng nhớ lại những chuyện đã xảy ra tối nay, nàng sẽ xử lý hắn ra sao? Giữ lại, hay là... đuổi hắn đi? Nếu là vế trước thì thật may, đúng như mong đợi của hắn; còn nếu là vế sau... Tư Mã Dung dẫn người tới tìm được Lộ Chiêu Diêu, đưa nữ nhân vẫn còn đang ngủ say sưa đi mất. Mặc Thanh chỉ giống như thường ngày ẩn vào bên trong hắc bào rộng thùng thình, thối lui đứng sang một bên, lẳng lặng đưa mắt nhìn bọn họ rời đi. Những ngày trôi qua tiếp theo quả thực là gian nan giống như đang đợi phán quyết, nhưng Mặc Thanh không ngờ, sau nửa tháng ngủ mê man, Lộ Chiêu Diêu tỉnh dậy lại quên sạch ký ức về một đêm điên cuồng diễn ra nửa tháng trước. Hắn biết nàng không phải đang giả vờ, bởi vì chính tại thời điểm đó, Mặc Thanh mới phát hiện ra, chiếc gương bạc hắn luôn mang theo người từ nhỏ kia lại có khả năng đọc được suy nghĩ trong lòng người khác. ... Mời các bạn đón đọc Chiêu Diêu của tác giả Cửu Lộ Phi Hương.
Cha Tổng Giám Đốc Quá Càn Rỡ
Truyện Cha Tổng Giám Đốc Quá Càn Rỡ do Tuyền Thương Tư Phàm sáng tác. Câu chuyện kể về cuộc đời của cô gái vào đúng ngày trăng tròn tuổi mười tám cô đã mất đi tất cả sự trong trắng thuần khiết ấy! Vào đúng ngày mà cô ở độ tuổi đẹp nhất, nhận được món quà sinh nhật từ người mẹ kế chính là người đàn ông đã hãm cô, cướp đi thứ quý giá nhất của người con gái. Năm năm sau đó cô trở về cùng dắt theo một bé gái tuy con nhỏ tuổi nhưng khá xinh xắn bụi bẫm, lần này cô phải tìm chính xác người đàn ông đó để làm rõ chuyện năm xưa! *** Đây là một hội trường cử hành hôn lễ thế kỷ. Chú rể chính là Ninh thiếu đại danh đỉnh đỉnh của tập đoàn Ninh thị, Ninh Doãn Ngân. Anh vừa đẹp trai vừa nhiều tiền ở thành phố A, là người đàn ông làm mê đảo hàng vạn cô gái, Ninh Doãn Ngân! Đúng vậy, hôm nay anh phải kết hôn! Tin tức này làm cho nhiều người khiế[ sợ, có không ít trái tim cô gái tan vỡ. Ánh mặt trời ấm áp trên bầu trời chiếu xuống, mọi người đồng loạt nhìn về phía cô dâu cách đó không xa đang đi tới, bên tai vang lên khúc nhạc hôn lễ. Hàn Mộ nắm tay cha mình là Hàn Quốc Đào, chậm rãi bước từng bước đi về phía Ninh Doãn Ngân cách đó không xa. ... Mời các bạn đón đọc Cha Tổng Giám Đốc Quá Càn Rỡ của tác giả Tuyền Thương Tư Phàm.
Cự Tinh Chi Danh Khí Lô Đỉnh - Doanh Triệt Thệ Tuyết
Đường đường là một đại kim chủ giàu có quyền thế nhưng lại yêu thầm còn bị người đó phụ bạc vứt bỏ mình, khiến hắn tổn thương. Ngoài ra hắn còn mắc một căn bệnh không sống qua 30 tuổi nên bây giờ phải chuẩn bị kết hôn. Nhưng mọi chuyện không đơn giản ở đây người mà hắn phải kết hôn là người có lô đỉnh. Liệu lô đỉnh là gì ? Còn căn bệnh của hắn nếu muốn biết mời các bạn theo dõi tiếp. *** Ngay lúc tất cả mọi người kinh ngạc Lạc Khâu Bạch diện mạo bình thường, thế nhưng lại có khí thế cùng Mạnh ảnh đế đấu tay đôi. Chỉ có Mạnh Lương Thần biết, hắn ta không phải bị Lạc Khâu Bạch áp chế, mà là ngay từ đầu đã bị Lạc Khâu Bạch dắt đi, thua thương tích đầy mình… Đạo diễn Sâm Xuyên ánh mắt khôn khéo nhìn Lạc Khâu Bạch liếc mắt một cái, cười nói, “Lạc Khâu Bạch, cậu diễn rất tốt, ngoài dự liệu của tôi.” Trong điện ảnh vượt qua bản thân là một sự mạo hiểm, tìm một người có sức đột phá không phải dễ, ông vẫn luôn muốn tìm một ngườicó thể vượt qua vai Nhạc Triêu Ca của Mạnh Lương Thần, nhưng nhiều người đã thử, chỉ có một mình Lạc Khâu Bạch dámphá tan sự kinh điển, diễn xuất hoàn toàn khác với Mạnh Lương Thần, lại càng tăng thêm cuồng vọng không kiềm chế được của Nhạc Triêu Ca. ... Mời các bạn đón đọc Cự Tinh Chi Danh Khí Lô Đỉnh của tác giả Doanh Triệt Thệ Tuyết.
Về Bên Anh - Tích Hòa
Câu nói ưa thích nhất của các y tá trong bệnh viện là: Bác sĩ Bạch nhà chúng tôi vừa giỏi, tốt bụng lại còn đẹp trai hơn cả Dương Dương. Bác sĩ Bạch sẽ luôn nghiêm túc sửa lại: Tôi không phải của nhà các cô. Nhóm y tá cười trêu chọc: Vậy anh là của nhà ai? Khi ấy, trên khuôn mặt nghiêm túc của bác sĩ Bạch mới có ý cười: Tôi là của nhà Tần Ca. Nhóm y tá lại hỏi: Tần Ca là ai? Vấn đề này nếu để cho nhóm fan kì cựu trả lời, câu trả lời nhất định sẽ là : Đó là tên của Đại Đại nhà chúng tôi ! Năm đó… Sau đó… Bây giờ…Đại Đại là một thần thoại đó! Bác sĩ Bạch lại nghiêm túc sửa lại: Cô ấy là của nhà tôi, không phải nhà mọi người. Giới thiệu 2: Bạch Khải Gia: Không phải là em nghi ngờ tay nghề của anh đấy chứ? Tần Ca vội vã lắc đầu: Không đâu. Bạch Khải Gia: Muốn giấu anh bao lâu hả? Cho rằng anh thực sự không nhìn ra ư? Tần Ca ảm đạm: Ồ, vậy… rất tốt. Bạch Khải Gia: Không có gì muốn nói? Tần Ca: … Ừm. Bạch Khải Gia: Vậy đi ra ủy ban, anh đã cầm theo sổ hộ khẩu của em. Tần Ca kinh ngạc: Sao anh có sổ hộ khẩu của em? Bạch Khải Gia: Mẹ vợ đưa. Tần Ca vừa đi vừa khóc lóc: Em em em em xin chủ động khai báo! Bạch Khải Gia hôn cô: Được rồi, về sau muốn đi đâu thì nói với anh, anh sẽ đẩy xe lăn cho em, đừng khóc. Bác sĩ khoa chính hình vs tác giả truyện tranh Lời thề kết hôn của họ là: Cho dù sinh lão bệnh tử cũng không rời xa nhau. *** Tần Ca hỏi Bạch Khải Gia: “Cậu có biết đường đến trường mình không?” “Biết.” Tần Ca có vẻ hơi ngạc nhiên, anh nói: “Ở gần nhà em.” Nhà trước kia. Tần Ca gật đầu: “Đúng thế.” Cuối tuần, sân trường không có nhiều học sinh, Tần Ca và Bạch Khải Gia đi vào không hề hợp với quang cảnh xung quanh. Các em học sinh sôi nổi quay đầu nhìn đôi trai gái ngồi ở sân thể dục, nhỏ giọng thì thầm: “Đúng là thói đời bạc bẽo, yêu đương còn mò đến tận đây! Sao không đi công viên hay rừng cây chứ! Đúng là không muốn học sinh sống mà!” Tần Ca chỉ vào đường chạy, nói: “Chúng ta vừa tốt nghiệp thì có đường chạy rải nhựa, thật hâm mộ các em ấy.” Chỉ vào bể bơi: “Chúng ta vừa tốt nghiệp thì khởi công, bây giờ tuần nào cũng có một tiết học bơi.” Cô nói: “Chúng ta đến thăm phòng vẽ tranh đi, chắc cũng thay đổi nhiều lắm.” Bạch Khải Gia đồng ý, đi theo sau cô. Hai người đi đến phòng vẽ tranh ở dãy nhà cũ, nhìn từ cửa có thể tìm thấy dấu vết trước kia. Bên trong có hai học sinh đang vẽ, Tần Ca mở cửa ra nhìn, học sinh quay đầu hỏi: “Chị tìm ai?” ... Mời các bạn đón đọc Về Bên Anh của tác giả Tích Hòa.