Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Nữ Vương Dẫm Đạp Anh Đi

Truyện Nữ Vương Dẫm Đạp Anh Đi của tác giả Thanh Sắc Vũ Dực là truyện ngôn tình hiện đại với tâm lý đa sầu đa cảm của một đôi tình nhân trẻ.  Tình yêu của họ được nhiều người ủng hộ và có cả những người ao ước rằng mình được tình yêu ngọt ngào đến thế. Nhưng mọi chuyện khiến họ cứ rời xa nhau mà chẳng biết bao giờ mới có thể hòa giải được.  Mọi chuyện cũng bắt đầu từ tình yêu được xem là quá hoàn hảo ấy, nó khiến mọi mối quan hệ đều bị chi phối… *** #Review NỮ VƯƠNG ĐẠP ANH ĐI Tác giả: Thanh Sắc Vũ Dực Thể loại: Hiện đại, huyền huyễn, hài, nữ S nam M, nam biến thái bỉ bựa, HE Độ dài: 52 chương Tình trạng: Hoàn ------------ Mạc Dao Dao vừa chia tay với bạn trai, trả lại anh ta tất cả quà tặng, chỉ giữ lại một cây Vạn Niên Thanh. Một ngày nọ, cây Vạn Niên Thanh đung đưa trước gió làm Mạc Dao Dao thấy chẳng vừa mắt chút nào bèn đạp nó mấy cái cho bõ tức. Không hiểu nổi chậu cây nhỏ ấy được cấu tạo ra sao mà càng đạp càng tươi tốt, càng giẫm càng đâm hoa. Cho đến một ngày kia, Dao Dao quá lười quan tâm tới cây Vạn Niên Thanh nên mới “quên” đạp nó, nào ngờ giữa đêm hôm khuya khoắt lại xuất hiện một anh đẹp trai khỏa thân đòi được cô chà đạp… Anh chàng kia chính là từ cây Vạn Niên Thanh biến thành, hóa ra đó là một hoa yêu đã tu luyện lâu năm, nhưng nhờ có những tháng ngày bị Mạc Dao Dao vật lộn mà vô tình hóa thành hình người. Anh không họ, cũng chẳng có tự, Dao Dao liền chiếu đúng bản chất mà gọi anh là Vạn Niên Thanh. Vì Dao Dao là người đã “hóa kiếp” cho anh, nên bỗng dưng lại rước thêm một cục nợ vào tấm thân vốn đã thất nghiệp Tuy nhiên Vạn Niên Thanh cũng ý thức được mình mang lại khó khăn cho cô, nên dù mới “chập chững bước vào đời” nhưng đã cố gắng tự đi làm kiếm tiền cung phụng Dao Dao (lần đầu tiên “đi làm” là cướp cây ATM có vẻ bất chính nên coi như không tính nhé.) Vạn Niên Thanh bề ngoài đẹp trai ngời ngời thế nhưng bản chất lại là một tên cuồng M. Reviewer: Xin hỏi anh Vạn, anh thích mua gì nhất khi đi mua sắm? Vạn Niên Thanh: Dụng cụ chơi SM, nến, dây thừng, xích,... ... Reviewer: Khi rảnh rỗi anh Vạn thường làm gì? Vạn Niên Thanh: Ôm chân Dao Dao cầu chà đạp… … Reviewer: Anh Vạn thích tư thế gì nhất “trên giường”? Vạn Niên Thanh: (ngượng ngùng) Bị trói tay chân vào cột giường, Dao Dao ngồi trên người cầm roi da quất tôi,... … Qua một vài câu hỏi phỏng vấn tuy sơ sài nhưng bạn đọc chắc hẳn đã mường tượng ra được nội tâm phong phú của Vạn Niên Thanh. Đừng nhìn mặt mà bắt hình dong, Vạn Niên Thanh tuy mặt trắng nhưng lại là một con sói xám đấy nhé, chỉ được cái học những chiêu phúc hắc là nhanh. Anh tự học thành tài giỏi đến nỗi, Dao Dao cũng không thể ngờ từ một hoa yêu ngượng ngùng cô chỉ đi Đông anh không dám sang Tây mà lại dám vùng dậy khởi nghĩa khi nhắc đến “chuyện yêu” . Ấy nhưng đừng nhầm nhé, anh Vạn đây chỉ dám phản động khi có chỗ đứng trên giường thôi, chứ bình thường anh nâng niu Mạc Dao Dao vô cùng luôn, chỉ sợ cầm trên tay thì vỡ, ngậm trong miệng thì tan. Sáng đi làm nuôi vợ, chiều về nấu cơm cho vợ ăn, tối tối bám eo vợ cầu giẫm đạp, thê nô trong truyền thuyết là anh Vạn đây chứ đâu xa. ---------- “Nữ vương đạp anh đi” thoạt đầu đọc phần tên truyện mình chẳng trông mong vào bộ truyện này chút nào, thậm chí còn nghĩ đây lại là một tác phẩm nhảm nhí nhạt nhẽo, nhưng không, mình đã nhầm. Bộ truyện này ắt hẳn là một vựa muối luôn, nhân vật bao đáng yêu, bỉ bựa, diễn biến bao hài hước. Ngoài hai nhân vật chính mà mình yêu thích thì dàn nhân vật phụ cũng không hề kém cạnh nhé. Điển hình là người mẹ ngoài thục nữ trong cường nữ, người anh trai côn đồ sợ vợ, người chị em tốt nhất có mạng lưới thông tin giăng diện rộng của Mạc Dao Dao hay những “đồng bọn” yêu quái của Vạn Niên Thanh đều không thể ghét được nhé Nam phụ của truyện rất tốt nhưng cũng rất tiếc, nếu diễn vai tổng giám đốc lạnh lùng thì anh rất đạt, nhưng diễn vai hoa yêu cuồng M thì anh phải nhường sân khấu lại cho anh Vạn mà thôi Nếu bạn là một fan chung thành của thể loại hài hước thì nhảy xuống đây đi, một hố muối đang dang tay chào bạn đó nhé. ------------ Review by Tà Thần - lustaveland.com ***   Thất tình không phải là việc lớn gì, ai đã từng yêu ít nhất cũng đã từng bị thất tình, cho dù là mình bỏ rơi người ta hay là người ta bỏ rơi mình. Mạc Dao Dao đã sớm biết cô và Triệu Ngộ Minh sẽ chia tay, chẳng qua chỉ là vấn đề thời gian. Cho nên khi anh ta hút đầy tàn thuốc dưới đất, sau đó vô cùng khó khăn nói ra ba chữ“Chia tay đi”, Mạc Dao Dao rất dứt khoát gật đầu một cái, lấy điện thoại di động ra xóa bỏ số của Triệu Ngộ Minh, cũng bày tỏ thái độ từ nay về sau hai người sẽ không gặp lại. Triệu Ngộ Minh rất kinh ngạc, đồng thời cũng thật vui vẻ, nhưng vẫn có một chút lúng túng. Cho dù là chia tay, nếu biểu hiện của nhà gái giống như là ước gì vứt bỏ mình sớm một chút, nhà trai cũng sẽ tổn thương. Chỉ là từ lúc anh ta cất bước nhẹ nhàng rời đi, Mạc Dao Dao có thể thấy được, bọn họ đã chia tay thật rồi, một chút dư âm cứu vãn cũng không có. Nhìn tàn thuốc nằm rải rác trên mặt đất, Mạc Dao Dao nhớ lại Triệu Ngộ Minh trước kia rõ ràng là hút Cát Trắng ( bạch sa??), là do cô móc tiền túi mua, khi mua một hộp hút rất tiết kiệm, dù rằng không hút rốt cuộc cũng không nỡ ném đi. Hiện tại thuốc lá anh ta rút ra không chỉ là do người khác đưa, mà hút được một nửa đã vứt. Thân phận chênh lệch quá nhiều, bạn gái đương nhiên sẽ phải đổi. Người vợ chịu cảnh nghèo hèn với mình cũng có thể bỏ rơi được, chứ đừng nói cô chỉ là một người bạn gái. Cho nên có thể nói hai chữ con đường làm quan và thế lực cùng phát âm shi giống nhau không phải là không có đạo lý, không thể không bội phục văn tự ngôn ngữ nước ta rất Bác Đại Uyên Thâm. (Con đường làm quan: 仕途 (shìtú); thế lực: 势力 (shì•li)) Về đến nhà Mạc Dao Dao bắt đầu sắp xếp đồ đạc, đem đồ đạc mà Triệu Ngộ Minh đã từng tặng cất vào trong một cái rương, chia tay mà còn giữ những thứ đồ này, nói không chừng sẽ có người hiểu lầm cô còn không nỡ rời xa. Đột nhiên thấy chậu Vạn Niên Thanh kia, đó là quà mà cô mua tặng Triệu Ngộ Minh, năm ấy anh ta mới vừa thi đậu làm nhân viên, Mạc Dao Dao tặng cho anh ta là hi vọng Triệu Ngộ Minh có thể vạn năm trường thanh (trẻ mãi). Mặc dù nghĩa của từ Vạn Niên Thanh là khỏe mạnh, trường thọ, nhưng cô vẫn cố chấp hiểu theo nghĩa của cái tên kia. Kết quả không tới nửa tháng Triệu Ngộ Minh đã đem hoa trả lại, anh ta nói anh ta không thể chăm cây được, nửa tháng này thiếu chút nữa hại chết cây. Mạc Dao Dao nhìn thấy đúng như vậy, lá cây đã ố vàng, vội vàng nhận lại, lên mạng tìm hiểu phương pháp chăm sóc, mấy tháng sau nó lại trở nên xanh um tươi tốt. Nhìn thấy nó Mạc Dao Dao lại nhớ tới hình như bắt đầu từ lúc đó Triệu Ngộ Minh cũng không nhận quà mình tặng rồi, luôn nói hiện tại anh ta đang kiếm tiền không nên cứ để Mạc Dao Dao bỏ tiền. Có lẽ từ khi đó anh ta đã bắt đầu cố ý giữ khoảng cách với cô, chỉ là cô không phát hiện ra mà thôi. Trong lòng Mạc Dao Dao tức giận dễ sợ, tiến lên đạp hai đạp, cô đã không muốn khóc còn không được nổi giận một chút. Sáng ngày thứ hai, trước khi đi làm, đôi mắt quầng thâm có nhìn qua thử, cảm giác tối hôm qua cô thật là quá đáng, mặc dù không dám dùng quá nhiều lực nhưng vẫn sợ làm hỏng cây. Không nghĩ tới kia chậu vạn niên thanh trở nên kiều diễm hơn, trên cành còn có xuất hiện mấy chùm hoa, rõ ràng là sắp nở hoa. Nhẹ lòng, Mạc Dao Dao ôm cái rương đi ra cửa. - Về nhà sau một ngày mệt mỏi, đang định đi tắm rồi ngủ, điện thoại di động đột nhiên vang lên, Mạc Dao Dao vừa cầm lên nhìn thấy là cuộc gọi của Triệu Ngộ Minh. Mặc dù đã xoá số đi, nhưng dãy số kia đã sớm khắc sâu vào trong đầu cô, nói chia tay cũng không phải chia tay ngay được. Khẽ cắn răng rồi nhận máy, nói không chừng còn có chuyện gì đấy. Điện thoại bên kia trầm mặc. “Có chuyện gì không? Gọi nhầm số sao?” “. . . . . . Những thứ đó còn giữ lại làm gì, vứt đi thôi.” Thanh âm bên đầu điện thoại kia rất trầm thấp. Mạc Dao Dao cắn răng: “Đó không phải là do sợ anh đưa cho tôi hóa đơn muốn tôi thanh toán sao, thôi cứ trả lại trước để đề phòng phiền toái về sau.” “. . . . . . Không có việc gì nữa, cúp máy đây.” Nói xong phía đối diện đã vang lên tiếng dập máy, Mạc Dao Dao bị một cú điện thoại này làm cho không thể giải thích được, cảm giác trong điện thoại giọng nói của Triệu Ngộ Minh không hiểu vì sao có một chút u ám. Vì thế cô gọi điện thoại —— “Diệp Tử, Minh ca của cậu có xảy ra chuyện gì không?” Đầu bên kia truyền đến giọng nói vui sướng: “Dao Dao, tớ còn muốn hỏi cậu đã chạy đi đâu rồi, tính toán tốt quá đi chứ? Thời gian thật là quá chuẩn!” Chuyện là như thế này, lúc trước Mạc Dao Dao đã đóng gói xong đồ vật, gửi qua bưu điện cho Triệu Ngộ Minh. Cô cảm thấy sau khi chia tay mà còn vì mấy thứ kia gọi điện thoại nói “Anh tới đi, tôi có đồ đưa lại cho anh” cho người kia, thì thật không phải muốn trả đồ mà là nhân cơ hội để gặp mặt tìm cách cứu vãn quan hệ đôi bên. Cô khôn gmuốn ra vẻ kiểu cách, cũng không muốn cứu vãn, nên cũng không cần thiết phải gặp nhau, tiêu ít tiền gửi quá khứ đi là được. Ai ngờ chính vì vậy mà xảy ra chuyện. Theo lời Diệp Tử nói, hôm nay Triệu Ngộ Minh dẫn theo bạn gái là sếp cùng cơ quan về nhà, tự mình chuẩn bị cơm trưa, không khí vừa vặn, hai người ngọt ngọt ngào ngào đang định ‘tâm đầu ý hợp’ thì chuông cửa vang lên. Vừa mở cửa là nhân viên giao hàng, một cái rương vô cùng to lớn. Vì vậy mặc dù lúc này Tiểu Cao đã ý loạn tình mê trong lòng hiếu kỳ nổi lên, thúc giục Triệu Ngộ Minh mở cái rương ra. Anh ta cũng thấy rất kỳ quái, người nào mà gửi cái rương lớn như vậy? Vì thế nhân tiện mở ra. Có câu nói, lòng hiếu kỳ hại chết một con mèo. Chỉ là lúc này hại chết không phải là một con mèo, mà là Triệu Ngộ Minh. Trong rương đó có chiếc cốc tình nhân viết “Triệu Ngộ Minh, Mạc Dao Dao vĩnh viễn sẽ ở cùng nhau” dẫn tới bùng phát cuộc Chiến Tranh Thế Giới lần thứ 3, cuối cùng sếp đen mặt lại sập cửa bỏ đi. Triệu Ngộ Minh mang vẻ mặt tái mét mà nhìn những đồ trong rương. Sau đó Diệp Tử nói: “Dao Dao, chiêu này của cậu thật sảng khoái!” Mặt Mạc Dao Dao đổi màu, sớm biết thì vứt bỏ là tốt rồi, ai ngờ đến bao phiền toái như vậy! Khiến cho cô giống như oán phụ khuê phòng bị vứt bỏ, trong lòng không cam chịu đi phá hoại nhân duyên tốt của người ta, thuận tiện gây trở ngại cho con đường thăng quan tiến chức của Triệu Ngộ Minh. Dù sao hai người này đã bắt đầu từ khi bọn họ chưa chia tay, hóa ra là cô chính là spare tire, đầu năm nay đàn ông cũng phải tìm đến một cái bánh xe để phòng hờ cơ đấy. Đang buồn bực vô cùng thì ánh sáng chói mắt của Vạn Niên Thanh đập vào trong tầm mắt, thấy như thế nào cũng cảm giác khó chịu. Vì vậy duỗi thẳng chân dẫm đạp mấy cái, hài lòng trở về ngủ. Buổi sáng thức dậy, một lần nữa lại thấy hối hận, lại gần nhìn kỹ, Vạn Niên Thanh càng trở nên tốt hơn, tinh thần phấn chấn và khỏe mạnh rồi, những bông hoa màu trắng dày dặc, rực rỡ muôn vẻ. Cây này vì sao đánh mãi không chết như con gián vậy? Kinh ngạc lại kinh ngạc, dù sao hoa này mau kết quả, từ lúc Mạc Dao Dao nuôi nó đến giờ cũng chưa thấy nó nở hoa, lần này xem bộ dạng nó xanh um tươi tốt như vậy, liền bắt đầu hết lòng chăm sóc. Hoa này tên tốt, tình yêu không có, nhưng cô vẫn muốn được khỏe mạnh. Có ai biết sau mấy ngày được tỉ mỉ tưới nước, bón phân, xới đất, Vạn Niên Thanh càng ngày càng uể oải, những bông hoa nhỏ cũng mau rụng đi, căn bản không có kết quả như nguyện vọng. Mạc Dao Dao trăm mối lo mà vẫn không có cách giải quyết, lật mấy chục trang web cũng không tìm ra được biện pháp giải quyết, chỉ có thể ai oán đứng nhìn cây Vạn Niên Thanh càng ngày càng tiều tụy. Có thể đóa hoa cũng là cần đến tình yêu làm dịu, cô hiện tại không còn tình yêu, ngay cả cây cô chăm sóc cũng cùng cô “Vì người bỏ đi khiến ta tiều tụy” . Cũng chính là buổi tối sau ngày chia tay một tuần, trong giấc mộng Mạc Dao Dao mơ hồ cảm thấy khí lạnh bức người trước mặt, cô mở mắt ra, chỉ thấy một người đàn ông khỏa thân đang đứng ở ngay trên đầu giường, mặt buồn bã nói: “Dao Dao, vì sao cô lại không đạp tôi?” Mạc Dao Dao mơ mơ màng màng nhắm mắt, lật người, sau đó giật mình mở mắt ra! Đây không phải là chuyện tình thành thị sao? Lúc nào thì trở thành thần quái kinh khủng như vậy! Mời các bạn đón đọc Nữ Vương Dẫm Đạp Anh Đi của tác giả Thanh Sắc Vũ Dực.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Ảnh Hậu Tái Sinh - Mi Bảo
Chết đi sống lại, liệu tình yêu đã mất có thể quay trở lại? Tan rồi hợp, lòng tin đã đổ vỡ liệu có thể lấy lại được? Đời người vốn là một màn kịch đẹp, cô muốn thực hiện mơ ước của mình. Tỉnh dậy sau một giấc ngủ dài, Minh Vi mất đi thân phận đầy quyền lực và tiền bạc của mình, thậm chí cả cuộc hôn nhân cô vốn tưởng là hạnh phúc. Nhưng bù lại, cô có sức khỏe, sắc đẹp và tuổi trẻ, có đủ điều kiện để theo đuổi mơ ước khát khao. Một kế hoạch được lập ra để trả thù người đàn ông đã phụ bạc mình... Sự tái sinh ngoài ý muốn, may thay, chỉ đổi họ và ngoại hình của cô, còn sự thông minh sắc sảo, nhạy bén, tài năng không hề thay đổi. Chỉ có điều, sự thật không hẳn như cô nghĩ, người chồng cô từng tôn thờ như thần thánh lại theo đuổi với một tình cảm hết sức nhiệt thành, quyết giành lấy cô bằng được. Liệu cô có thể vượt qua tất cả sóng gió để vươn tới mục đích cuối cùng của đời mình? *** Mùa hạ trên núi, từng cơn gió trong lành mát dịu thổi tới. Sau một cơn mưa lớn, trên không vẫn còn đầy hơi nước, những giọt nước mưa tròn xoe lăn theo đường gân phiến lá rồi rơi xuống đầu khách bộ hành. Minh Vi ôm một bó hoa bách hợp trắng muốt, đi theo sau Đường Hựu Đình lên từng bậc đá, sau đó men theo con đường nhỏ dẫn đến nghĩa trang. Nghĩa trang vắng lặng, chỉ có tiếng chim hót. Hai người lặng yên hưởng thụ sự tĩnh mịch khác biệt hẳn với chốn đô thị ồn ào, không muốn lên tiếng làm những vong linh đang chìm trong giấc ngủ dài bị giật mình. - Đến rồi.- Đường Hựu Đình dừng lại trước một tấm bia. Trên bia mộ ghi dòng chữ “Mộ phần bà Diệp Bích Dao”. Phía trước mộ là một bó cúc trắng đã héo khô. - Chắc là ông Lâm đã qua đây. – Đường Hựu Đình nói. Minh Vi khẽ khàng đặt bó bách hợp trên tay xuống cạnh bó cúc, sau đó cung kính cúi mình trước mộ. - Mẹ, đây chính là Minh Vi con đã kể với mẹ, hôm nay con đưa cô ấy đến thăm mẹ. – Đường Hựu Đình vừa thắp nến vừa nói. – Thế nào hả mẹ? Cô con dâu này có xinh không? Sắp tới ông Lâm sẽ đưa mẹ sang Mỹ, sau này muốn gặp mẹ chắc khó hơn nhiều, vậy nên con đưa cô ấy đến cho mẹ xem mặt. Cô ấy rất tốt với con, con cũng sẽ đối đãi thật tốt với cô ấy. Chúng con sẽ sống bên nhau những ngày thật tươi đẹp, mẹ có thể yên tâm đi với người đó được rồi. ... Mời các bạn đón đọc Ảnh Hậu Tái Sinh của tác giả Mi Bảo.
Anh Chỉ Cần Em - Thẩm Dạ Diễm
Trong biển người đông đúc, nhưng vì duyên phận nên chúng ta gặp và yêu nhau. Nhưng cũng vì duyên vì số mà cuộc tình chúng ta phải chia xa nhau. Có người nào đó chỉ là hình bóng thoáng qua đời ta, nhưng đâu đó lại có một hình bóng mãi mãi tồn tại tận sâu trong tâm hồn. Cuối cùng duyên và phận, tình và yêu biết tìm câu trả lời thích đáng cho tất cả ở đâu đây? Liêu Duy Tín không ngờ rằng có một ngày anh lại bị đá một cách không thương tiếc. Trước đó anh và đối phương đã có một tháng sống bên nhau vô cùng ngọt ngào ấm áp, đến nỗi anh đã quên mất sự trôi chảy không ngừng của thời gian. Giao kèo của họ đã đến thời hạn cuối cùng. Mọi thứ đều phải chấm dứt, cả duyên số, cả tình cảm. Tất cả quay trở lại nhịp sống thường nhật. Đó là điều mà Bạch Kì Minh – người yêu trong một tháng của anh muốn, và cậu đã làm được. Liêu Duy Tín là một người đàn ông thành đạt chín chắn, anh có quyền có thế, có không ít những người ngưỡng mộ anh. Xung quanh anh chưa bao giờ thiếu “đối tác”. Tính cách dứt khoát kiên định, sau khi xong chuyện, anh và “đối tác” không còn dính líu gì cả. Lúc bên nhau, Liêu Duy Tín là một người tình dịu dàng tâm lý, nhưng khi chia tay, anh không ngại lạnh lùng tàn nhẫn với đối phương. Duy chỉ có lần này, đối phương còn lạnh lùng tàn nhẫn hơn anh. Trong lúc anh còn đang chìm đắm trong giấc mộng tình yêu đẹp đẽ, Bạch Kì Minh đã biến mất như chưa từng xuất hiện, để lại một nỗi day dứt khôn nguôi trong lòng Liêu Duy Tín. Lòng tự tôn ép buộc anh phải quên cậu, trải qua sự nỗ lực không ngừng nghỉ, vết thương trong tim anh dần lên da non. Nhưng số phận trêu ngươi, một lần nữa họ gặp lại nhau. Và anh bất lực khi phát hiện ra tình cảm anh dành cho cậu chưa từng giảm đi, mà tăng dần theo thời gian, hình ảnh cậu chiếm trọn tâm hồn anh, anh không còn sức mà kháng cự. Liêu Duy Tín ngụp lặn trong mối tình da diết mà anh dành cho Bạch Kì Minh, anh nhận ra anh đã hoàn toàn thất bại, anh không thể để mất cậu, Bạch Kì Minh chính là người duy nhất anh muốn được nắm tay đi hết đoạn đường đời còn lại. Liệu những hi sinh cố gắng và tấm chân tình của Liêu Duy Tín có lay chuyển được quyết định sắt đá của Bạch Kì Minh không? Kì thực, Bạch Kì Minh cũng có tình cảm với anh. Vậy tại sao cậu lại cương quyết cắt đứt mối duyên giữa hai người? Khi duyên số không còn, liệu tình yêu có thực sự bị giết chết không? Cho dù không gặp nhau, nhưng trái tim vẫn hướng về nhau. Vậy đâu mới là con đường giải thoát cho hai người? Họ sẽ làm gì để vượt qua số mệnh, giành lấy hạnh phúc đây? Câu trả lời sẽ có trong “Anh chỉ cần em”. *** Áng mây lơ lửng chẳng thể nào nắm giữ Vẻ biếng nhác lại khiến người yêu thương Sự quyến rũ ẩn trong nét ngây thơ Làm anh chẳng thể nào quên được Mãi mãi yêu em, yêu nụ cười mê người Đã bao lần khiến anh mất trí Chìm đắm trong tình yêu của em, anh không còn cô đơn nữa Đây chính là ước hẹn kiếp trước của đôi ta. Ước hẹn kiếp trước (Mạch Hạo Văn) Sau này Liêu Duy Tín luôn tin rằng, mình đã yêu Bạch Ký Minh ngay từ cái nhìn đầu tiên. Mặc dù từ trước tới nay Liêu Duy Tín chưa bao giờ tin vào cái gọi là tiếng sét ái tình, hơn nữa lúc đó, anh cũng không nhận thấy có chút rung động nào. Đối với anh chàng mà thằng bạn chí cốt Đỗ Tử Thành giới thiệu lần này, kỳ thực Liêu Duy Tín cũng chẳng có nhiều cảm xúc, ngoại trừ khuôn mặt có thể nói là khá tuấn tú trên tấm ảnh. Chỉ có điều anh đã gặp vô số cậu chàng điển trai như thế này. Hấp dẫn, ngang bướng, ngây thơ hay chững chạc… chỉ cần quơ một cái là có cả nắm. Anh có tiền, có địa vị, có thế lực, thực tế anh chẳng thiếu gì “đối tác”. Ồ, tôi không hề có ý nói Liêu Duy Tín lăng nhăng, mặc dù anh có điều kiện để làm như thế. Sự thật là anh rất thận trọng khi giải quyết vấn đề. Anh không bao giờ tự chuốc lấy những phiền phức không đâu vào mình. Đỗ Tử Thành là một người anh em rất đáng tin cậy, người anh ta giới thiệu chắc cũng không đến nỗi nào. Huống chi dạo này đúng là anh có chút cô đơn, từ sau lần chàng nghệ sĩ trẻ kia đột nhiên trở thành ngôi sao, anh chưa từng tìm thêm ai khác. ... Mời các bạn đón đọc Anh Chỉ Cần Em của tác giả Thẩm Dạ Diễm.
Thâu Trọn Gió Xuân - Thị Kim
Nàng xòe tay ra đếm, nói tới ngân lượng là thao thao bất tuyệt, hai mắt sáng rực, dáng vẻ tham tiền ấy khiến người ta vừa yêu vừa giận. Y không nhịn được, hỏi: "Giữa ta và ngân lượng, nàng chọn cái gì?" "Đương nhiên là chọn cả hai." Úy Đông Đình tức giận. "Chỉ được chọn một." Vân Phỉ chớp chớp mắt. "Đương nhiên là chọn chàng rồi." Thế còn nghe được. Y xụ mặt hỏi: "Tại sao?" Vân Phỉ cười lém lỉnh. "Bởi vì phu quân chàng có rất nhiều ngân lượng." *** Úy Đông Đình bế con trai, ngoài cười ra thì không có bất cứ biểu cảm nào khác. Y cười hớn hở suốt cả ngày, dường như quên mất cách nói chuyện. Vân Phỉ nhìn bộ dạng của y liền có cảm giác bị mắc lừa. Rõ ràng khi có thai, y nói mình thích con gái, tốt nhất là sinh được một đứa con gái thông minh lanh lợi như nàng. Thế mà khi sinh con trai, y cười đắc ý như thế là thế nào? Nghĩ một đằng nói một nẻo! Vân Phỉ hừ một tiếng, cố ý nói: “Nếu là con gái thì tốt biết bao, như vậy có thể gả cho con trai của Lục Nguyên. Huynh ấy cứu ta mấy lần, ta còn không biết phải báo đáp Lục gia như thế nào đây.” Làm thông gia với Lục Nguyên? Úy Đông Đình hừ một tiếng: “Nương tử của hắn còn không biết ở nơi nào kia kìa?” “Người ta là con trai người giàu nhất Sơn Tây, người lịch sự nhã nhặn, diện mạo lại anh tuấn, còn lo không cưới được nương tử sao?” Nhã nhặn lịch sự, diện mạo anh tuấn? Hoàng thượng hừ một cái thật chua. Vân Phỉ làm như không nhận ra hoàng đế bệ hạ đang ghen, nheo đôi mắt xinh đẹp lại, cười ngọt ngào: “Thật ra ta thường hay hối hận, lúc ấy khi ở Tấn Thành, Lục lão thái thái hỏi ta có gả cho ai chưa thì ta nên nói là không có, sau đó gả cho Lục Nguyên.” ... Mời các bạn đón đọc Thâu Trọn Gió Xuân của tác giả Thị Kim.
Mùa Đông Dài - Scotland Chiết Nhĩ Miêu
Tình yêu là một đóa hoa có thể mọc trên bất cứ mảnh đất nào, tỏa ra những điều kì diệu mà chẳng bao giờ bị cái lạnh của mùa Thu hay băng giá của mùa Đông khuất phục, nở rộ và ngát hương quanh năm, ban phúc cho những người đã tặng nó và những người nhận nó. Và chỉ có tình yêu, mới có thể giúp bạn vượt qua những năm dài tháng rộng với biết bao thử thách, mới có thể giúp bạn nắm chặt tay nhau đi qua bốn mùa Xuân Hạ Thu Đông, mà tình vẫn trong và lòng vẫn sáng như buổi ban đầu. Mùa Đông Dài là bản tình ca dành tặng cho những cô gái có một nửa của mình là những chàng trai súng vác trên vai đầu đội sao trời, dành tặng cho những chàng trai có một nửa trái tim yêu dành cho Tổ quốc và một nửa trao tặng người thương. Người ta quen gọi những ngày lạnh là Mùa Đông Còn anh thì gọi mùa Đông là mùa nhớ Dẫu anh không ở bên cạnh em nhắc nhở Nhưng trời lạnh rồi, nhớ giữ ấm nhé em! “… Anh không bao giờ quên được, vào một buổi tối tuyết rơi đầy trời, anh đã nhìn theo đoàn tàu đưa Hà Tiêu dần dần rời xa anh ra sao. Điều duy nhất mà anh có thể làm khi đó là, mệt mỏi nằm ngửa trên mặt đất, nhìn sắc đêm điểm xuyết những hoa tuyết trắng muốt vương khắp đất trời, đen thẳm mà lấp lánh sáng ngời, hệt như đôi mắt Hà Tiêu của anh.” *** Truyện Mùa Đông Dài của tác giả Scotland Chiết Nhĩ Miêu kể về một chuyện tình của hai người. Anh gặp cô lúc anh chỉ là một tập sự, cô để lại cho anh nhiều ấn tượng không thể quên. Rồi một ngày cô rời đi vì hoàn cảnh của mình. Anh vẫn chờ đợi dù không biết có thể gặp lại cô hay không. Một thời gian sau anh trở thành quân nhân cao cấp, anh đã gặp lại cô.... Lần này anh không để cô có cơ hội rời xa mình, anh bắt cô ký vào giấy!!!! Rồi mọi chuyện sẽ diễn ra như thế nào mời các bạn đón đọc.... *** Sáng ngày hôm sau, Hà Tiêu, Đồ Hiểu và Trình Miễn cùng đi lấy kết quả. Lão quân y nhìn vẻ mặt thấp thỏm đã có chút lo âu của cô, chậm rãi cười: "Lần này cô có thể đặt một nửa tâm tư xuống rồi." Hà Tiêu cảm thấy trái tim của mình vang lên âm thanh hồi hộp: "Một nửa? Là ý gì?" "Kết quả kiểm tra có rồi, là lành tính. Nhưng mà sau này vẫn phải tiếp tục thu xếp để điều trị, đây mới là mấu chốt." Lão quân y đeo mắt kính, cực kì hiền hòa nhìn cô, "Cô phải duy trì tinh thần đấy, dù sao thì vẫn còn một trận chiến khó khăn cần phải đánh." Đương nhiên là Hà Tiêu đã chuẩn bị tâm lý, nhưng dù sao đây cũng được coi là một tin tức tốt lành? Trong lòng nhẹ nhõm không ít, cô nói không ra lời, chỉ cảm thấy hai chân như nhũn ra. Trình Miễn đứng ở sau lưng cô, đỡ lấy eo của cô, Hà Tiêu quay đầu lại, nắm lấy cánh tay của anh. Đồ Hiểu ở một bên nhìn, cũng lộ ra nụ cười vui mừng. Cô quay đầu nói với lão quân y: "Bá bá vất vả cho người rồi." Lão quân y nháy nháy mắt, giống như đang nói hãy yên tâm. ... Mời các bạn đón đọc Mùa Đông Dài của tác giả Scotland Chiết Nhĩ Miêu.