Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Ai Sẽ Theo Em Đến Cuối Cuộc Đời - Lục Xu

Sâu thẳm trong nội tâm của mỗi người đang yêu mà không thể ở bên cạnh người mình yêu đều cất giấu một bí mật không muốn bất kỳ ai biết được, đó chính là “Khoảng cách xa nhất trên thế giới”. Cha mất, toàn bộ tài sản đều bị chiếm mất, một tai nạn ly kỳ đã xảy ra với cô, nhưng trong chính quãng thời gian u ám đau khổ nhất đó, người đàn ông duy nhất đã từng chăm sóc yêu thương cô tha thiết lại lựa chọn kết hôn cùng một người phụ nữ khác. Người đàn ông  đã cứu cô lại nói với cô: “Cô cho rằng tôi thật sự muốn cứu cô ư? Hẳn cô biết rất rõ, tôi hận cô đến chết.” Đúng vậy, người đàn ông đó thật sự rất hận cô, vì người con gái anh yêu thương nhất đã vì cô mà chết. Duyên đến rồi đi, vì ai mà ngay từ khi bắt đầu, cô đã lựa chọn cho mình một khúc nhạc bi thương đến thế? Còn với riêng cô, cô chỉ có thể đi hết con đường bằng chính đôi chân của mình, để xem ở cuối con đường đó rốt cuộc sẽ là vui hay buồn. Giang Lục Nhân: Đối với em, khoảng cách xa nhất trên thế gian chính là  - chúng ta không thể đến gần bên nhau. Kỷ Niệm Hi: thực tế cho ta biết, trên thế gian làm gì có nhiều bi kịch đến thế, ai cũng sẽ có cơ hội để gặp người tiếp theo, chỉ cần ta nguyện ý. Bi kịch chỉ là khi, chính bản thân ta không muốn thoát khỏi khúc nhạc bi thuơng đó. *** Năm nay con lên mười hai tuổi, là con gái duy nhất của Kỷ gia, con rất may mắn được sinh trong gia đình mình và trở thành công chúa đáng yêu được cả nhà nâng niu, chiều chuộng. Đương nhiên, cũng có lúc con làm sai một vài chuyện gì đó, mọi người trong nhà cũng sẽ dạy dỗ con. Tính tình của cha và mẹ con cũng rất tốt, rất hiền hòa nhé, chính vì tính tình cha con tốt như vậy, nên con luôn thắc mắc không hiểu cha con bị biến dị gen đến mức nào, bởi vì tính tình cảu bà nội con chẳng vui chút nào. Con cũng từng hỏi cha con rằng cha có phải là con ruột hay là con riêng của ông nội bên ngoài vậy, sao cha chẳng giống tính bà nội chút nào. Cha con cốc một cái rõ đau vào đầu con, rồi cau có trả lời: “ Làm gì có khả năng đó chứ? Nếu thật như vậy thì bà nội sẽ thẳng tay tiêu diệt ông nội con ngay lập tức.” Đấy, nhìn xem, rõ ràng tính tình bà nội con chẳng tốt chút nào. Thật ra ông nội rất thương con, ông luôn ôm con vào lòng, rồi ông ngước nhìn bầu trời đầy sao. Con chẳng biết ở trên đó có gì đẹp, nhưng ông nội ôm con và đứng lặng yên, ông nói: “Con hãy ngắm những ngôi sao lấp lánh trên bầu trời, chúng thật đẹp biết bao.” Con ghét một vài thứ, trong đó có tên của con, nghe thật là tầm thường, thật may là ông nội đã từng nói đến khi nào lớn con có thể đến cục dân chính để đổi tên sau. Ông bà nội cứ suốt ngày cãi nhau thôi, hai ông bà chẳng bao giờ hòa thuận, nhưng chỉ om sòm một lát rồi trở lại vui vẻ bình thường. Bà nội rất là ích kỷ, từ hồi con sinh ra, ít nhất không chỉ một lần bà nhắc đến tên một người phụ nữ khác, nhắc đi nhắc lại rằng bà ấy đã từng thân thiết với ông nội đến mức nào. Con từng hỏi cha con rằng có phải hồi trẻ ông nội cực kỳ phong độ hay không, nên đến già rồi mà vẫn hấp dẫn phụ nữ đến vậy? Cha con lại cốc con một cái, cha con hỏi con rằng có phải dạo này trẻ con đều không biết chuyên tâm như vậy không? Chuyên tâm vào việc gì thì cha con laih chẳng thèm nói, nên con rầu rĩ không vui cả một ngày, các bạn cùng lớp thường bàn tán rằng con trai lúc nhỏ mà đẹp trai, đến khi lớn lên đều xấu xí hết, hẳn ông nội hồi trẻ cũng xấu xấu thôi nhỉ. Ông nội sống trong một biệt thự nhỏ khác, ông nội rất ít khi đưa mọi người vào đấy, duy nhất có một lần nghe nói vì trong nhà tổ chức một bữa tiệc lớn, nên ông nội mới cho mọi người vào. Con lén vào xem, thì ra đó chỉ là một biệt thự cổ cũ xì, nhưng thoạt nhìn cũng khá thoải mái. Bà nội thì rất ghét chỗ đó, theo như con suy đoán, hẳn là vì nơi này trước đây ông nội dành để “kim ốc tàng kiều”. Cho nên khi con đột nhật trái phép vào trong, bên trong không hề giống trong tưởng tượng của con chút nào, hoàn toàn giống như là các biệt thự khác, và ông nội cũng không hề đề phòng hay khóa cửa. Nhưng con đã phát hiện trong phòng có cất giữ một bức ảnh của một cô gái vô cùng dễ thương, đến mãi sau này con mới biết rằng cô gái đó phải gọi là đầy khí chất. Đương nhiên, con khẳng định là bà bà nội con vẫn xinh đẹp hơn nhiều, con đã từng lén xem ảnh bà nội hồi trẻ, nhưng chỉ có một vài cái, mà cái ảnh nào cũng chỉ chụp mỗi mình bà nội. Vì ông nội rất ghét chụp ảnh, mà tính ông lại hay phá thối, có lần con chụp ảnh ông, ông còn xóa ảnh trong máy con đi, đúng là đồ xấu tính. Cha và mẹ lúc nào cũng nói ông nội nuông chiều con, nhưng con vẫn thấy rất nể sợ ông, bởi vì mỗi lần ông dạy dỗ cha con, cha con chỉ dám đứng gật đầu như học sinh tiểu học. Con không dám khoe ảnh con chụp cha con lúc ấy cho cha xem, con chỉ dám vụng trộm xem và dấu đi thôi. Cha sẽ đánh cho con một trận mất, nên mỗi lần mắc lỗi con sẽ cực kỳ sợ cha, con sợ cha phạt lắm lắm. Thế nhưng sau này con đã tìm ra quy luật, con làm gì cũng không sợ hết nữa. Lần trước vì con ham chơi, nên làm rơi cái bình hoa từ thời nhà Thanh của ông nội xuống đất, lúc đấy con sợ đến run người, nhưng ngay lập tức trong đầu vội tìm lí do, tuy con không cố ý, con thật sự không cố ý, nhưng chắc ông nội không tin đâu. Cho nên lúc ông nội trầm mặt nhìn con, con mới to gan nói: “Là do bà nội làm rơi đấy chứ.” Ông nội cau mày rất lâu, ông vẫn chỉ con. Biểu hiện của con thật vô tội. Cuối cùng ông nội không thèm nói gì, hiên ngang bỏ đi, cha con xoa đầu con, cười và nói: “Con nhóc này càng ngày càng thông minh.” Mãi sau này con mới biết, không phải vì ông nội không đoán ra chính con làm vỡ bình hoa của ông, mà vì ông không dám đến tìm chứng cứ của bà nội. Vì chắc chắn đến lúc đó bà nội sẽ nói với ông rằng: “Cái bình của ông giá trị thế cơ à, còn quý giá hơn cả tôi cơ đấy?” Bà nội còn lười thừa nhận và phủ nhận nữa cơ. Cha nói rằng cái bình hoa đó trị giá có thể nuôi con cơm no áo ấm cả một đời , nhưng qua lời bà nội thì nó chỉ thành một cái bình vỡ, mà quan trọng nhất là ông nội chẳng bao giờ dám phản đối. Sau đó ông nội thường ôm mấy cái bình hoa bảo bối cất lên lầu, nghiêm cấm con được lên dó, nhưng ông vẫn không dám cấm bà nội, nên ông nói dối bà rằng trên lầu rất nhiều chuột, vì bà nội sợ loại động vật này nhất. Mỗi ngày ông bà nội phải cãi nhau ít nhất một trận, nguyên nhân vì có lúc bà nội chê quần áo ông mặc thật xấu, có khi vì ông ngủ hư quấy rầy bà, hoặc có chuyện hay ho mà ông không chịu gọi bà tham gia. Dù sao mỗi lần ông bà cãi nhau, con sẽ đứng bên cạnh xem thật vui vẻ. Bà nội nói: “ Xương sống và thắt lưng tôi đều bị ông làm hỏng.” Ông nội nói: “ Chuyện đó liên quan gì đến tôi.” Bà nội nói: “ Vì ông ngủ chiếm chỗ chình ình, nên tôi mới bị rơi xuống góc giường, nên chẳng bao giờ được ngủ ngon.” Ông nội nói: “ Này bà đừng có vu oan giá họa cho tôi nhé, chính bà nửa đêm đạp chăn, tôi còn tốt bụng đắp lại cho bà đấy.” Bà nội nói:” Ai chẳng biết đêm nào ông cũng ngủ say như lợn chết, lại còn đắp chăn, ông nằm mơ đắp chăn cho ai thế?” Ông nội nói: “Mấy trăm năm nay tôi đều không nằm mơ, bà đừng vu khống nhé.” Bà nội nói: “ A, lộ rồi nhé, ông sống được mấy trăm năm rồi? Ban ngay ban mặt mà giấu đầu lòi đuôi, ông đúng là đồ có vấn đề về nhân phẩm. Ông nội nói: “Bà lại gán tội cho người khác.” Bà nội nói; “Ông đến chết cũng không chịu hối cải.” Ông nội nói: “ Tôi hoàn toàn trong sạch.” Bà nội nói: “Nếu thế thì trên đời này còn gì đen tối nữa.” Ông nội nói: “Vậy thì đầu óc bà cũng đen tối nốt.” Bà nội nói: “ Kể cả thế thì vẫn trong sáng hơn ông nhiều.” … Sau mỗi trận tranh cãi như vậy, cũng chẳng phân biệt được ai thắng ai thua, cũng chẳng ai có thể hiểu nổi trọng tâm là gì. Con lại càng ngạc nhiên, sao ông bà lúc nào cũng cãi vã như vậy lại có thể luôn ở bên cạnh nhau chứ, không biết có phải ngày xưa hai ông bà cưới nhau vì xem mắt hoặc là một cuộc hôn nhân giao dịch hay không nữa, nhưng cha con đã nói cho con biết rằng hồi xưa mọi người trong nhà rất hắt hủi ông nội con. Con thấy vậy thì đúng rồi, chắc chắn bà nội có nhiều tiền hơn ông nội đúng không. Cha con lại kể rằng ông nội cực kỳ giàu có. Con thấy cực kỳ kỳ cục. Sau đó ông nội từng lén kể với con, rất lén lút, là ông bà nội cùng nhau bỏ trốn đấy. Sự thật này làm con mất bình tĩnh rất lâu, trời ạ, nếu vậy đánh chết con cũng không thèm bỏ trốn đâu. Bởi vì con thích cuộc sống giống như cha mẹ con hơn nhiều, họ chẳng bao giờ to tiếng, hơn nữa còn rất thoải mái. Chỉ cần cha con đưa mắt, mẹ con đã hiểu cha muốn gì, cha mẹ con cực kỳ ăn ý. Mẹ con luôn thích cười, mẹ vừa hiền dịu vừa xinh đẹp, còn cha con cũng rất đẹp trai phong độ nhé. Nếu quan sát kỹ, cha con khá giống ông nội, với điều kiện là phải bỏ hết những nếp nhăn trên mặt ông đi nhé. Thực tế chứng minh, một người đàn ông dù có kiệt suất đến đâu cũng sẽ không thể tránh khỏi những lúc bối rối. Ông nội con hồi còn trẻ cũng rất phong độ nhé, con được cha con cho xem một cái ảnh của ông do cha lén cất giấu, lúc đó con còn không kìm nén nổi mà lấy tay chọc chọc vài cái, ôi khuôn mặt này không biết đã hấp dẫn biết bao nhiêu người đẹp đây, trách sao bà nội lại chẳng có cảm giác an toàn. Bà nội con rất thích đi du lịch, nên cả nhà thường cùng đi với bà vì sức khỏe bà không còn tốt nữa. Cả nhà con phải đi rất chậm, rất rất chậm để chờ hai ông bà. Thật ra, chỉ có mỗi bà nội là chậm chạp thôi, nhưng ông nội đều đi hai bước lại đứng lại chờ một bước, cực kỳ kiên nhẫn. Đương nhiên là bà nội đi sau lưng ông nhưng vẫn mắng ông nội đi nhanh để bỏ rơi bà ở lại. Ông nội sẽ cười ngượng ngượng, sau đó giang tay cẩn thận đỡ bà. Cha con nhìn hai ông bà vài lần rồi cười và nói, không cần chờ ông bà nữa. Vậy là con cứ chầm chậm chạy vài bước rồi quay lại nhìn ông bà nội. Bà nội có vẻ rất mệt, bà ngồi xuống một tảng đá ven đường, trong khi đó ông nội đang đứng bên cạnh không ngừng lấy tay quạt cho bà một cách vội vã. Bà nội vẫn cứ mệt mãi, ông nội không muốn để con động vào bà, ông lúc nào cũng chê con nghịch ngợm nên làm phiền bà nội nghỉ ngơi. Bà nghỉ mãi mới đỡ, ông nắm lấy tay bà, bước từng bước thật chậm. Ông bà cứ bước chậm thật chậm như vậy, ông luôn cẩn thận đỡ bà khỏi ngã. Đến sườn núi, ông tìm thấy một cành cây mảnh, ông chống một cành, bà chống một cành, họ cứ thong thả dạo bước trên sườn núi. Ông cứ bước được ba bước lại xoay sang nhìn bà, ông cứ luôn liên tục như vậy, mặc dù ông vốn là người không kiên nhẫn nhưng suốt dọc con đường núi ông vẫn luôn duy trì động tác này. Cuối cùng, con đuổi theo cha con, con hỏi cha vì sao ông nội chẳng bao giờ chịu trách mắng bà nội, sao ngày nào ông cũng để bà bắt nạt ông. Cha mẹ con đều nở nụ cười. Mẹ ôm con vào lòng và nói: “Con bé ngốc nghếch này, ông nội con sao có thể bỏ lại bà được chứ?” Thế nhưng, sau chuyến leo núi đó, ông bà nội chẳng bao giờ cãi nhau nữa, dù bà nội nói gì, ông cũng chỉ trả lời bà “Bà nói hoàn toàn đúng.”, “Lời của bà là tuyệt đối.”, “Ừ, đúng vậy.” ngoài ra không còn câu nào khác. Biểu hiện của ông chẳng hề có chút phong độ đàn ông nào hết, hình tượng ông nội cao vời vợi đã bị đạp đến tận phương trời xa lắc nào rồi. Dạo này sức khỏe của bà không được tốt lắm, ngày nào bác sĩ riêng cũng phải đến nhà khám bệnh cho bà, nhưng mấy ngày nay bác sĩ thường xuyên túc trực tại phòng bà, thậm chí còn có rất nhiều bác sĩ khác ở lại. Sắc mặt của bà càng ngày càng kém, khi con vào thăm bà, bà cười và nói với con: “ Sau này không được làm ông nội nổi giận nữa đâu nhé, bởi vì bà bà nội không giúp được con nữa đâu, biết không?” Con gật đầu “Bà nội là tốt nhất, ông nội chẳng tốt chút nào.” Bà nội cười, bà đưa bà tay gày gò chỉ còn lại lớp xương và da nhăn nhúm vuốt ve khuôn mặt con “Sao lại dám gạt bà, lần trước con còn ngồi ngoan ngoãn để ông đưa con đi ăn mà.” Con bĩu môi: “ Nhưng ông cũng lén đưa bà đi ăn đấy thôi, ông cứ tưởng con không biết, thật ra con đều biết hết nhé.” Bà nội cười “Cháu yêu của bà giỏi lắm, chuyện trong nhà chẳng có gì là cháu không biết hết.” Sau khi sức khỏe của bà yếu dần, ông nội dường như chẳng còn hứng thú với bất kỳ điều gì, ngay cả mấy cái bình hoa bảo bối ông cũng chẳng thèm nhìn tới. Cả ngày ông đều chỉ ngồi bên cạnh và nắm chặt lấy bàn tay bà, cứ thủ thỉ kể lại những mẩu chuyện cũ suốt cả ngày đêm. Ông càng ngày càng gày hơn, sắc mặt cũng càng kém dần. Cha và mẹ con đều an ủi ông nhưng ông nhất định không chịu rời đi, ông vẫn luôn nắm tay bà như thể nếu ông buông ra sẽ không bao giờ nắm được nữa. Cuối cùng đến một đêm nào đó, bác sĩ gọi cả nhà đến nhìn mặt bà nội lần cuối. Cha và mẹ vừa nghe vậy thì khóc suốt, con cũng rất đau lòng, nhưng con không hề khóc, trong lòng con cũng buồn bực nhưng con cũng không biết cảm giác của mình là như thế nào. Đến tận lúc bà nhắm mắt xuôi tay, ông nội vẫn nắm chặt bàn tay bà. Khuôn mặt bà nội trở nên tím tái hơn so với mọi ngày, bà nhìn ông: “Nếu tôi không thể tỉnh dậy được nữa, vậy ông hãy đến bên bà ấy.” Khuôn mặt ông nội ngây dại nhìn bà: “Bà mà chấp nhận thua à? Bà luôn nói rằng bà sẽ không bao giờ thua mà.” Bà nội cười, bà nhớ lại những chuyện đã xảy ra từ rất lâu rất lâu về trước, ông đã từng ngồi trước mặt bà và đánh giá về một phụ nữ khác rằng “ Tôi thật lòng yêu thương cô ấy.”, lúc đó bà cảm thấy trong lòng thật chua xót. Những giọt nước mắt lăn nhẹ trên khóe mi bà, bà định rút tay ra khỏi tay ông, nhưng ông đã rất nhanh tay nắm lại, bà không làm gì khác được, đành thôi giãy dụa: “Tôi chỉ cảm thấy rất mệt, tôi muốn nhắm mắt lại.” Ông nội lắc đầu: “ Đừng, bà sẽ không mệt nữa đâu, bà rất mạnh mẽ, một khi chưa nghe thấy đáp án của tôi bà nhất định chưa thể nhắm mắt, tôi biết, tôi rất hiểu bà.” Bà dí tay lên mặt ông: “Nói với tôi, tôi có phải là người ông yêu nhất không?” Ông vội vàng mím môi, bà chầm chậm nở nụ cười: “ Tôi hiểu được mà.” Con không thể lí giải được nụ cười đó của bà, nhưng con chỉ cảm thấy bà rất am tường và thỏai mái. Ông nội vẫn nhìn bà, cho đến khi bàn tay bà buông thong, lúc ấy con mới nghe thấy ông nói “Tôi sẽ không bao giờ nói cho bà biết.” Cha và mẹ con đều khóc, nhưng ông nội lại không khóc, cũng không để bất kì ai lại gần bà. Ngày hôm đó, lần đầu tiên con biết được rằng, khi một người chết, hơi thở của họ sẽ trở nên yên lặng không ai thấy được. Ông nội vẫn không khóc, cha và mẹ lo lắng đứng đợi ngoài cửa, nhưng ông vẫn chỉ nắm chặt lấy tay bà. Ông nội không hề rời khỏi vị trí nửa bước, không biết ông đang nghĩ gì. Con đến bên ông, ông vẫy tay và cười với con: “Nếu như một ngày nào đó ông nội có bề gì, dù không hợp táng cùng bà, nhưng nhất định phải chôn ông cạnh bên bà, để ông và bà lại được ở bên nhau.” Con nhìn ông: “ Ông đừng làm con sợ.” Ông nội dường như không nghe thấy được lời con nói, ông lẩm nhẩm với một nơi xa xôi nào đó: “Bà ấy là người rất đa nghi, bà ấy nói rằng nếu hợp táng với ta, bà ấy sẽ phải chịu thiệt thòi, ta chẳng thể bù đắp cho bà ấy, cả cuộc đời này ta có lỗi với bà ấy.” Ông trông giữ bên cạnh bà suốt một ngày một đêm, đếm ngày hôm sau ông mới cho phép cha con tiến hành lo thu xếp hậu sự cho bà. Cha và mẹ con đều rất lo lắng cho sức khỏe của ông, sợ ông cứ mãi buồn bực trong lòng. Nhưng ông vẫn ăn ngon ngủ tốt, nghỉ ngơi đầy đủ, sắc mặt ông cũng đã tốt hơn rất nhiều. Thấy ông nội như vậy, cha con dần dần cũng yên tâm hơn. Ngày tang lễ của bà nội, cha và mẹ con đều khóc rất thảm thiết, nhưng ông nội vẫn không hề khóc. Hơn thế, thoạt nhìn ông tỏ ra không hề đau buồn, không hề khổ sở. Cuộc sống cứ như vậy trôi qua, ông nội vẫn cư xử rất bình thường. Vào ngày rằm hôm đó, khi ánh trăng sáng vằng vặc tỏa khắp vườn, ông nội ôm con thật chặt, khiến con hơi đau. “Con nhìn xem, bầu trời sao thật đẹp.” Con nhìn ông “Bầu trời vẫn vậy mà, ngày nào chẳng như nhau.” Ông nội cười: “Không giống nhau, ngày nào bầu trời cũng đều thay đổi, con không hiểu được đâu.” Con đúng là không hiểu, nên con chẳng nói gì hết. Ngày hôm đó trời trở lạnh, con nằm trong lòng ông nội, nghe ông kể chuyện xưa. Con mơ mơ màng màng nghe thấy lời ông thầm thì bên tai: “ Những ngôi sao nhỏ…” Con cười ngốc nghếch, sao lại gọi tên con như vậy, thật đáng ghét. Mãi cho đến khi bàn tay ông buông xuống trên khuôn mặt con. “Ông nội, ông nội ơi…” Ông nội cứ như vậy chìm vào giấc ngủ thiên thu, không bao giờ tỉnh lại, ông sẽ không bao giờ cười với con, ông cũng không kể chuyện cho con nghe nữa. Con khóc ầm ĩ, con không tin ông nội chẳng nói lời nào với con đã ra đi như vậy, ông còn chưa chào từ biệt con mà. Bác sĩ chỉ còn nói với cha mẹ con “Xin chia buồn cùng gia đình.” Con không hiểu, con không thể hiểu nổi. Đôi mắt cha con đỏ, cha nói : “Hôm nay là sinh nhật của bà nội con.” Ông nội đã nhận lời với bà nội con, năm nay ông nhất định sẽ chúc mừng sinh nhật bà, và ông đã thực hiện đúng lời hứa của mình. Cha nhanh chóng lo liệu hậu sự cho ông nội, ông được chôn cất ngay trước phần mộ của bà. Cha con nói rằng chính ông đã chọn lựa vị trí đó, gió sẽ thổi đến phần mộ của ông trước, mưa cũng chảy xuống phần mộ của ông trước rồi mới đến chỗ bà. Con đứng trước phần mộ của ông bà nội, con nhìn hai người, giống như ngày ấy khi hai bà vẫn dạo bộ bên sườn núi, ông nhặt một cành cây để đỡ cho bà, ông cứ đi hai bước lại quay dầu nhìn bà, ông chưa từng quên, cũng chưa bao giờ oán trách, ông chỉ bước từng bước, đi đến vĩnh viễn sánh cùng trời đất. Con quay lại và nhìn thấy một bà lão rất lạ, bà không ngừng khóc, nhưng không thành tiếng, nước mắt dàn dụa trên khuôn mặt bà. “Bà ơi, bà sao vậy?” Con tiến lại đưa bà một chiếc khăn tay. Bà từ trên cao nhìn xuống đánh giá con: “ Cháu là..” “ Cháu là cháu gái rượu của hai ông bà.” Con chỉ vào hai phần mộ. Bà nhìn con: “ Cháu tên gì?” Cha con từng dặn dò con không được nói tên mình với người lạ: “Nhũ danh của cháu là Sao ạ.” Bà sửng sốt, lập tức nhắm chặt mắt., đến khi mở ra, trong đôi mắt ngập nước lại đầy ý cười. “Hẳn ông nội con thực sự rất yêu thương con.” Bà quay người định đi, con nhìn theo bóng dáng bà, con vội đuổi theo, huơ huơ tấm ảnh : “Đây có phải là bà không ạ?” Bà ngạc nhiên nhìn tấm ảnh: “Sao con lại có bức ảnh này?” “Con cảm thấy đó là bà.” Bà vuốt ve tấm ảnh, lật sang mặt sau. Trên đó có viết: Nếu không mắt đi sẽ mãi mãi không học được bài học của sự quý trọng. Xin cảm ơn. Đó là bút tích của ông nội. Bà nhìn con: “ Cháu đúng là một đứa trẻ thông minh, rất giống bà nội cháu đấy.” Con chỉ im lặng nhìn bà. Bà gạt đi những giọt lệ trên mặt: “Hóa ra không phải ai cũng lẽ luôn đứng yên tại chỗ để chờ đợi, mọi thứ đều cần có thiên thời địa lợi nhân hòa, cần có duyên phận, cần vận may, còn bà lại chẳng có được cái phúc đó.” “Bà ơi, bà đừng khóc.” “Bà không khóc, bà chỉ nghĩ đến người con do bà sinh ra thôi.” “Nhưng hẳn là rất khổ sở.” “Đúng vậy, rất khó chịu.” ….. Rất nhiều năm sau, khi tôi đã tốt nghiệp đại học và dẫn bạn trai về nhà. Tôi kể lại cho bạn trai tôi nghe câu chuyện của ông bà nội, anh ấy cảm thấy rất hiếu kỳ, nhất định đòi lên lầu xem những món đồ ông nội đã cất giữ. Thật ra cả nhà tôi rất ít khi lên lầu của ông nội, vì trên đó đặt mã khóa. Khi bạn trai tôi mở cửa ra, tôi rất tò mò : “Sao anh lại mở ra được?” “Em đúng là đồ ngốc. Chắc chắn ông nội em sẽ không đặt những mật khẩu quá phức tạp, nên chắc chắn sẽ khồn phải là những kiểu như 520 hay 1314…, nếu không phải là như vậy, nhất định sẽ là ngày sinh nhật của bà nội em.” Tôi bừng tỉnh. Ở đây thật sự cất giữ rất nhiều đồ của ông nội. Bạn trai tôi nhìn ngó, sau đó ngồi lên chiếc ghế duy nhất trong phòng, anh ấy mở ngăn kéo tủ. Trong ngăn kéo có đặt một cuốn sách rất dày. Anh ấy lấy ra xem. Đó là một cuốn album dày. “Ồ, đây là bà nội em à? Bà thật đẹp.” “Đúng vậy, ai cũng nói trông em rất giống bà nội.” “Vậy nên ông nội em mới yêu thương em như vậy.” Câu nói vô tâm của anh ấy khiến tôi sửng sốt, sau đó tôi nở nụ cười rạng rỡ. Bà nội đúng là vô cùng xinh đẹp. Bạn trai tôi bỗng cười vang: “Ông nội em đúng là mắc bệnh cuồng nhìn trộm, ở đây có biết bao nhiêu là ảnh này.” Tôi cũng ngó nhìn xem, toàn bộ cuốn album đều là ảnh của bà nội, từ ngày còn trẻ đến khi về già, dường như nó đã lưu lại toàn bộ hình ảnh của cuộc đời bà. Tôi còn vô tình phát hiện ra ở trang cuối cùng có một bức ảnh từ thời bà nội còn nhỏ, tôi còn cảm thấy rất hiếu kỳ, vì hồi ấy ông nội chưa biết bà nội. Bạn trai tôi cười, anh ấy nói, có lẽ đó chính là duyên phận. Trang đầu của quyển album có bút tích của ông: Đây là bí mật sánh cùng thiên địa. Trên thế giới này, trong cuộc đời của mỗi con người, có những người sẽ đi cùng bạn đến cuối con đường, dù bạn có yêu cô ấy hay không, nhưng một khi cô ấy đã xuất hiện, cô ấy sẽ dạy cho bạn biết thế nào là quý trọng, sau đó sẽ chiếm giữ toàn bộ tâm hồn bạn. Bạn trai tôi nhìn tôi: “Anh không cần biết cô ấy có phải là em hay không, anh chỉ biết rằng em là người bạn đồng điệu của linh hồn anh.” Tôi cười: “Đấy là vì anh không vĩ đại được như ông nội em.” Bạn trai tôi không đồng ý: “ Cuộc đời mỗi con người đều khác nhau, đâu ai có thể so sánh được. Có người cần phải đi qua rất nhiều người mới có thể nhận ra mình thật sự cần ai, nhưng cũng có những người may mắn chỉ cần gặp một người duy nhất đó, anh chính là người may mắn ấy.” Tôi không nói một lời, anh ấy giữ chặt tay tôi. Tôi nhìn lại quyển sách, ông bà nội thấy sao, con cũng sẽ rất hạnh phúc nhé. Con cũng giống như ông bà, con đã tìm được bí mật vĩnh viễn sánh cùng trời đất ấy rồi, nhưng con vẫn may mắn hơn, vì con đã tìm thấy người sẽ nắm tay con đi đến cuối cuộc đời, và đó không ai khác chính là anh ấy. ... Mời các bạn đón đọc Ai Sẽ Theo Em Đến Cuối Cuộc Đời của tác giả Lục Xu.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Nếu Giây Phút Ấy Ta Không Gặp Nhau - Phỉ Ngã Tư Tồn
Nếu nói là bất hạnh, sao cô có thể gặp được chàng công tử hào hoa phong nhã khiến tất cả phụ nữ đều xiêu lòng Nếu nói là may mắn, sao anh lại luôn luôn đối xử thờ ơ lạnh nhạt tới cùng cực với cô Nếu nói là ghét bỏ, sao anh lại ép buộc cô kết hôn Nếu nói là yêu thương, sau khi kết hôn, sao anh lại không mảy may quan tâm tới cô... Sinh ra trong gia đình quyền quý, Mộ Dung Thanh Phong đã tình cờ cứu được Nhiệm Tố Tố ở trường đua. Mối tình giữa chàng công tử cao quý và cô gái nhà nghèo, liệu có phải là duyên phận hay là một chuỗi sai lầm? Sau cuộc tình ngắn ngủi một tháng, Mộ Dung Thanh Phong chớp lấy cơ hội sang nước ngoài, Nhiệm Tố Tố cố dằn lòng quên đi tất cả mọi chuyện. Bẵng đi bốn năm trời, khi gặp lại nhau, cô là Chúc Anh Đài oán hận đòi sống chết trên sân khấu, anh ngồi dưới xa ngắm nhìn khuôn mặt xinh đẹp như xưa của cô. Lần gặp gỡ này khiến anh kinh ngạc khi biết đã từng có một đứa con với cô, thế nhưng cái chết của đứa trẻ cuối cùng lại khiến anh vì thương xót mà sinh lòng yêu. Dưới lời thề nguyện sống chết có nhau, cuối cùng họ cũng có thể tay trong tay kết duyên. Nhiệm Tố Tố xuất thân nghèo khó, đã đem toàn bộ tình yêu của mình dành hết cho anh. Sự khác biệt quá lớn về hoàn cảnh gia đình dần gây ra những mâu thuẫn trong cuộc sống, cuối cùng biến thành bi kịch không thể cứu vãn nổi. Sinh ly tử biệt suốt 17 năm ròng, cô và anh cùng chung một con đường xa xôi trắc trở. *** Tiểu thuyết "Nếu giây phút ấy, anh không gặp em" của Phỉ Ngã Tư Tồn sẽ được chuyển thể thành phim truyền hình. "Nếu giây phút ấy, anh không gặp em" là phần sau của "Không kịp nói yêu em", kể câu chuyện tình bi thương giữa Mộ Dung Thanh Dịch (con trai của Tứ thiếu & Cẩn Chi) và Nhậm Tố Tố. *** Phỉ Ngã Tư Tồn (sinh ngày 26 tháng 12 năm 1978) tên thật là Ngải Tinh Tinh, một nhà văn nữ thuộc dòng văn học hiện đại người Trung Quốc. Cô là tác giả của 20 cuốn tiểu thuyết, trong đó có 11 tác phẩm đang được chuyển thể thành các dự án điện ảnh. Hiện nay, đã có 3 tiểu thuyết và một truyện ngắn của cô được dựng thành phim truyền hình. Năm 2005, tiểu thuyết đầu tay xuất bản mà tác giả lấy bút danh Tư Tồn và đã nhận được một khoản nhuận bút nhỏ. Các bút danh trước đây của cô là Tư Tồn và Phí Tiểu Tồn.   Tác phẩm: Gấm rách Sân không vắng vẻ tàn xuân (Tịch mịch không đình xuân dục vãn) Không kịp nói yêu em Nếu phút giây này anh không gặp em Hẹn đẹp như mơ (Giai kỳ như mộng) Trăng lạnh như sương Đương thời minh nguyệt tại Hương hàn Giai kỳ như mộng–Đời này kiếp này Giai kỳ như mộng–Hải thượng phồn hoa Hoa đào năm ngoái còn cười gió xuân (Đào hoa y cựu tiếu xuân phong) Cảnh năm biết bao lâu Thiên sơn mộ tuyết Đông cung Hoa nhan Minh mị Tinh quang thôi xán Mê vụ vi thành Thời gian đẹp nhất là khi yêu em Công tắc tình yêu Cửa hàng đồ cổ Nợ em một đời hạnh phúc ĐỪNG NHẮC EM NHỚ LẠI Sao trên trời rất xa, sao của anh thật gần Mời các bạn đón đọc Nếu Giây Phút Ấy Ta Không Gặp Nhau của tác giả Phỉ Ngã Tư Tồn.
Đừng Nhắc Em Nhớ Lại - Phỉ Ngã Tư Tồn
Nếu như độc giả đã quen thuộc với kết thúc bi kịch trong các tác phẩm của Phỉ Ngã Tư Tồn thì chắc chắn sẽ bị bất ngờ khi đọc cuốn tiểu thuyết ngôn tình Đừng nhắc em nhớ lại vừa được xuất bản. Mới đây, Đừng nhắc em nhớ lại - cuốn tiểu thuyết ngôn tình mới nhất của “Bi tình thiên hậu” - Phỉ Ngã Tư Tồn đã được xuất bản tại Việt Nam. Ngay lập tức tác phẩm đã gây không ít xôn xao trong cộng đồng mạng bởi cái kết bất ngờ đi ngược lại phong cách “bi tình” quen thuộc của nữ tác giả vốn có biệt danh “Mẹ kế”.  Phỉ Ngã Tư Tồn vốn là một cái tên “đảm bảo” cho những chuyện tình đẫm nước mắt, với những cái tên đã không thể quen thuộc hơn như Đông cung, Thiên sơn mộ tuyết, Giai kỳ như mộng, Không kịp nói yêu em… Và những ai đã đọc truyện của nữ tác giả sinh năm 1978 này thì chắc chắn đều cảm thấy biệt danh “Mẹ kế” thật sự quá hợp khi mà các nhân vật của chị đa phần đều gặp phải các bi kịch trong những chuyện tình yêu.   Là tác giả của 21 bộ tiểu thuyết, 11 bộ phim truyền hình nhiều tập, cả độc giả lẫn khán giả truyền hình đều không còn lạ lẫm với những tác phẩm khiến độc giả “tốn nước mắt” của Phỉ Ngã Tư Tồn. Thế nên, khi cuốn sách Đừng nhắc em nhớ lại được xuất bản với một phong cách lạc quan, pha chút hài hước và nhất là cái một cái kết không thể ngọt ngào hạnh phúc hơn đã khiến không ít người ngạc nhiên. Cuốn sách Đừng nhắc em nhớ lại đã được nhiều bạn đọc biết đến với tên gốc Tiểu thư Trâu đi tìm tình yêu từ trước khi được xuất bản. Tác phẩm kể về chuyện tình nhiều sóng gió của Trâu Thất Xảo và Tô Duyệt Sinh trong suốt mười năm. Từ khi thanh xuân rực rỡ đến khi trở thành những người trưởng thành, họ vẫn luôn bị ràng buộc lại với nhau bởi nhiều mối liên hệ tình cảm khó dứt. Trâu Thất Xảo có một gia đình không trọn vẹn, cô mồ côi cha và mẹ cô đã phải trải qua đau khổ để nuôi cô lớn lên. Người con gái này đã vì thế mà cố gắng nỗ lực, kiên cường rất nhiều, nhưng sóng gió cuộc đời vẫn cứ dồn dập xảy đến với gia đình cô. Sau một vụ tai nạn, Trâu Thất Xảo bị mất trí nhớ. Cô ở bên người đàn ông độc thân “hoàng kim” Tô Duyệt Sinh suốt mười năm trong vai trò một người tình hợp ý mà không hề nhớ rằng, ngay từ mười năm trước cô đã từng quen biết và yêu anh đến chết đi sống lại. Tô Duyệt Sinh cũng yêu Trâu Thất Xảo, một tình yêu mãnh liệt mà cực đoan. Sở dĩ anh không nhắc cho cô nhớ lại quá khứ, chỉ bởi trước đây anh có hứa, khi cô muốn quên anh đi, anh không được phép nhắc lại. Và một phần cũng bởi quá khứ giữa hai người có quá nhiều bi kịch, anh tưởng như đã mất cô một lần. Anh rất sợ rằng nếu cô nhớ lại tất cả, anh sẽ thật sự đánh mất người phụ nữ quan trọng nhất trong cuộc đời mình. Thế nên, dù sau vụ tai nạn thập tử nhất sinh, cô quên anh thật, quên triệt để, quên hết tất cả, không sót chút hình ảnh nào về anh. Nhưng anh vẫn chấp nhận và cố tình giữ cô lại ở bên mình, dùng vỏ bọc “tình nhân” để đối xử với cô, dùng sự lạnh lùng để  ngụy trang cho tình yêu cháy bỏng trong tim mình.  Anh luôn nghĩ phải chăng tình yêu của anh khiến cô quá đau khổ để rồi trong tiềm thức cô cũng muốn quên hết tất cả về anh để bắt đầu lại một cuộc sống mới không có anh trong đó? Vậy nên, lần này anh sẽ giấu nhẹm đi tình yêu của mình để cô không thể nhớ lại, để cô không quen thuộc và sẽ không bao giờ đau khổ một lần nữa. Tô Duyệt Sinh luôn âm thầm ở bên bảo vệ cô, thậm chí còn không cho bất kì ai nhắc tới chuyện năm xưa giữa hai người cho cô biết. Tình yêu của Tô Duyệt Sinh cứ âm thầm, lặng lẽ, nhưng trong mắt Trâu Thất Xảo, anh chỉ là một gã công tử thay người yêu như thay áo. Cô chỉ thấy vỏ bọc anh tạo ra nên cô nghĩ mình ở bên người đàn ông này chẳng qua chỉ là một quân bài giúp anh mua vui những lúc rảnh rỗi. Thế nhưng, tình yêu không thể nói giấu là có thể giấu được, nói không yêu là tim có thể không bị hấp dẫn bởi kẻ ấy. Cuối cùng, Trâu Thất Xảo lại một lần nữa yêu Tô Duyệt Sinh. Gia đình của Tô Duyệt Sinh rất phức tạp, cha anh có tiền và có quyền còn bà mẹ kế thì vô cùng căm ghét anh, bà ta luôn tìm cách hãm hại anh và Trâu Thất Xảo. Chuyện tai nạn 10 năm trước khiến Thất Xảo suýt chết cũng là do bà ta gây nên và mười năm sau, bà ta vẫn chưa chịu ngừng tay… Sóng gió vẫn không ngừng ập đến trong chuyện tình của Tô Duyệt Sinh và Trâu Thất Xảo nhưng thật may, đến cuối cùng tình yêu của họ vẫn vững vàng qua muôn trùng khó khăn. Cái kết hạnh phúc cho cặp đôi này không chỉ gây ngạc nhiên mà còn rất nhận được rất nhiều sự đồng tình của cho mọi độc giả. Bởi những mối tình tưởng chừng đã trải qua sinh tử, đã đi đến tận cùng khổ đau và vượt lên hết thảy những sóng gió như của hai nhân vật trong Đừng nhắc em nhớ lại thì xứng đáng có một hạnh phúc viên mãn vẹn tròn.  Theo Tú Tú *** Thể loại: Hiện đại, ngược, thâm tình, rất cảm động, nữc mất trí nhớ, HE Độ dài: 61 chương - 2 NT Tình trạng: Hoàn - được xb và sắp chuyển thể thành phim ------------- Đừng nhắc em nhớ lại, những ký ức đã qua Đừng nhắc em nhớ lại, những yêu thương ngọt ngào Đừng nhắc em nhớ lại, khoảng thời gian chia xa Đừng nhắc em nhớ lại, chuyện chúng ta đã từng... Khi ấy, Tô Duyệt Sinh đã không hề hay biết rằng mình sẽ phải đau đớn đến nhường nào cho đến khi người mà anh dùng tất cả mọi thứ để yêu thương quên đi anh, quên đi những tình cảm sâu đậm từng có... Không còn chút gì cả... Một đoạn tình cảm yêu hận khó có thể nói hết thành lời, yêu thương - xa cách - ly biệt... Cuối cùng biến thành quá khứ nhuốm màu khổ đau đến mức người chọn cách quên lãng. -------------------------------- Đừng để đoạn rv ngắn phía trên của mình lừa nhé, truyện không đến mức ngược tan nát như vậy đâu. Đây chỉ đơn giản là câu chuyện kể về quá trình của nữ chính mất trí nhớ đi tìm lại tình yêu của mình thôi ạ. Chưa kể motif truyện này cực lạ luôn, thường thường chỉ thấy nữ chính ôm con bỏ trốn nhưng hôm nay chúng ta sẽ thấy nam chính chẳng những ôm con bỏ trốn không nói, còn trốn tận 10 năm cơ đấy. Muốn biết chi tiết thì đọc rv của mình nhé. Nữ chính tên là Trâu Thất Xảo sống cùng mẹ, không biết cha là ai. Từ khi cuộc sống còn vất vả cho đến khi thành nhà giàu mới nổi chịu nhiều khó khăn nhưng lại khá lạc quan. Rồi cô gặp Trình Tử Lương và đem lòng yêu anh. Tình cảm ngây ngô tuổi thanh xuân ấy rất đẹp lại nhanh chóng chia lìa bởi sự ngăn cách của mẹ cô và Trình Tử Tuệ chị gái anh. Vì để khiến họ chia tay, Tử Tuệ không tiếc bất cứ thủ đoạn nào. Cứ thế, họ tan vỡ. Rồi cô gặp Tô Duyệt Sinh - con chồng của Tử Tuệ và cứu anh hai lần. Cô không ngờ chính cuộc gặp gỡ này sẽ thay đổi toàn bộ vận mệnh của đời mình. Anh - vị thiếu gia trẻ tuổi, người nắm trong tay quyền lực to lớn trong thành phố này thế mà yêu mình. Không những yêu mà yêu một cách cố chấp đến đáng sợ. Anh lúc đầu tiếp cận cô vì mục đích khác nhưng dần dần lại lạc nhịp vì cô. Cho nên, hết lần này đến lần khác anh dung túng nuông chiều và bảo vệ cô mọi nơi. Rồi những thủ đoạn chia rẽ của Tử Tuệ vô tình hữu ý lại đẩy cô gần bên anh thêm bước nữa. Anh cũng là người biết rõ thứ mình muốn nên giăng ra chiếc bẫy lớn đem cô về bên cạnh. Chẳng ai ngờ khi yêu anh lại ngây thơ đáng yêu đến như thế kia chứ. Vì cô anh sẵn sàng trèo tường vào công viên ban đêm chơi đạp vịt. Xui xẻo bị bảo vệ bắt được đến sở cảnh sát ngồi uống nước trà viết tường trình. Xấu hổ đến thế là cùng :v :v Rồi vì cô bị ốm mà lo lắng không yên, chạy ngược chạy xuôi quan tâm đủ thứ. Lại còn dám về nhà trộm sổ hộ khẩu đi đăng ký kết hôn :) :) Ai ngờ, đúng lúc này biến cố kéo đến, những tưởng tình yêu ấy sẽ đơm hoa kết trái nhưng tất cả lại kết thúc. Gia đình cô bị người ta gây khó khăn khắp nơi, cô lại không tìm thấy anh. Cứ thế, anh biến mất giữa lúc mọi thứ xoay chuyển đầy tồi tệ. Đến lúc gặp nhau anh lại dùng lời nói tàn nhẫn buông lời chia tay. Khoảnh khắc ấy, cô thương tâm đến mức tan nát vẫn hy vọng và níu kéo anh đừng đi, đừng rời xa mình. Vậy mà anh vẫn nhẫn tâm quay gót. Họ thật sự xa rời... Nhưng mọi chuyện chưa dừng lại ở đó, khi cô biết sự thật về những âm mưu muốn chia cắt bọn họ và nói cho anh biết thì lại thấy anh bên người con gái khác. Anh thậm chí còn tuyệt tình nói lời nhẫn tâm với cô. Lại không ngờ cái giá cho sự sai lầm đó anh không cách nào trả nổi. Giây phút xe cô tông vào thân cây ven đường, cả người đẫm máu, hơi thở dần tàn lụi anh mới biết cái gì cũng không còn quan trọng. Mất cô - anh mất cả thế giới và sinh mệnh mình. Nhưng khi cô tỉnh dậy thứ duy nhất quên chính là anh cùng tình yêu của họ. Phải chăng ông trời muốn bắt anh trả giá cho những gì gây ra cho cô nên mới độc ác như thế. Liệu anh có thể giữ lời hứa ngày xưa đã từng nói hay không??? Khi mà rõ ràng cô ở bên cạnh lại không thể nói bất cứ lời yêu thương nào. "Nếu tương lai em thật sự quên anh, anh cũng đừng nhắc em nhớ lại "(*) như cô từng nói ngày ly biệt nhau. Gấp sách lại trong lòng mình vẫn còn xúc động và rơi nước mắt thật nhiều. Câu chuyện này không ngược như những truyện khác của má Phỉ nhưng quả thật nó rất khác biệt. Từ motif cho đến nội dung đều đem đến cảm giác mới lạ và đong đầy cảm xúc. Lúc đầu hẳn mn sẽ ghét nam chính nhưng càng về sau lại càng thương sự thâm tình đến ngốc nghếch của anh. Tình yêu cùng sự cố chấp đó giống như là tuyệt vọng bấu víu vào, chỉ sợ chớp mắt một cái liền tan biến. Cả những phân đoạn nói về tình cảm mẹ con của nữ chính nữa, rất hay và cảm động. Đọc xong mới biết tình yêu ba mẹ dành cho con cái lớn đến nhường nào. Chưa kể, truyện còn có thêm nhân vật con trai nhỏ Tô Lâm vô cùng đáng yêu, đúng với lứa tuổi luôn ấy vừa thông minh vừa lém lỉnh lại trẻ con. Câu nào của cậu cũng đơn giản nhưng lại khiến người ta thương tâm và suy nghĩ. Cũng may sau bao nhiêu sóng gió thì truyện cũng kết thúc HE vui vẻ. Người yêu nhau sau những thăng trầm lại quay về bên nhau. Gia đình nhỏ ấm êm và hạnh phúc bên cậu con trai kháu khỉnh. Chứ nếu truyện mà SE như những truyện khác của má Phỉ chắc mình từ bỏ vì không chịu nổi mất. Mà truyện mới phát hành nên mn nhanh nhanh mua về đọc rồi chia sẻ với page những suy nghĩ cảm nhận riêng nhé. Rất hay và cảm động đấy ạ. ---------------------- (*): trích dẫn từ sách #La_phi - fb/ReviewNgonTinh0105 Bìa: #Họa Gian Phi *Hình ảnh chỉ mang tính chất minh họa Cre pic: Google/huaban   *** Phỉ Ngã Tư Tồn (sinh ngày 26 tháng 12 năm 1978) tên thật là Ngải Tinh Tinh, một nhà văn nữ thuộc dòng văn học hiện đại người Trung Quốc. Cô là tác giả của 20 cuốn tiểu thuyết, trong đó có 11 tác phẩm đang được chuyển thể thành các dự án điện ảnh. Hiện nay, đã có 3 tiểu thuyết và một truyện ngắn của cô được dựng thành phim truyền hình. Năm 2005, tiểu thuyết đầu tay xuất bản mà tác giả lấy bút danh Tư Tồn và đã nhận được một khoản nhuận bút nhỏ. Các bút danh trước đây của cô là Tư Tồn và Phí Tiểu Tồn.   Tác phẩm: Gấm rách Sân không vắng vẻ tàn xuân (Tịch mịch không đình xuân dục vãn) Không kịp nói yêu em Nếu phút giây này anh không gặp em Hẹn đẹp như mơ (Giai kỳ như mộng) Trăng lạnh như sương Đương thời minh nguyệt tại Hương hàn Giai kỳ như mộng–Đời này kiếp này Giai kỳ như mộng–Hải thượng phồn hoa Hoa đào năm ngoái còn cười gió xuân (Đào hoa y cựu tiếu xuân phong) Cảnh năm biết bao lâu Thiên sơn mộ tuyết Đông cung Hoa nhan Minh mị Tinh quang thôi xán Mê vụ vi thành Thời gian đẹp nhất là khi yêu em Công tắc tình yêu Cửa hàng đồ cổ Nợ em một đời hạnh phúc ĐỪNG NHẮC EM NHỚ LẠI Sao trên trời rất xa, sao của anh thật gần Mời các bạn đón đọc Đừng Nhắc Em Nhớ Lại của tác giả Phỉ Ngã Tư Tồn.
Quy Đức Hầu Phủ - Sát Trư Đao Đích Ôn Nhu
Văn án: Vi thị vương triều Thái Nguyên năm thứ mười hai, đích trưởng tôn trong nhà Lại bộ Thượng thư gây trọng thương cho ấu tử của Quy Đức Hầu đương triều. Tháng sau, đích thứ tôn nữ của Lại bộ Thượng thư Hứa gia – Hứa Song Uyển – được định sẽ làm thê tử của trưởng tử Quy Đức Hầu là Tuyên Trọng An. Phủ Quy Đức Hầu đã nhiều năm không được lòng hoàng đế, Hứa Song Uyển bị gia tộc lẫn phụ mẫu từ bỏ, thay đại huynh trở thành khí tử(*). Để chặn miệng lưỡi thiên hạ, nàng phải bước chân vào phủ Quy Đức Hầu, nơi chỉ toàn con bệnh. Từ đây, giữa bốn bề là kẻ địch, nhị cô nương Hứa phủ vì muốn sống tốt mà không thể không đi trên con đường gặp thần giết thần, gặp ma diệt ma. Theo sát bước chân nàng là ***  Nếu phải tóm tắt nội dung truyện, mình sẽ viết như sau: Đây là bộ truyện mà hai nhân vật chính đều có duyên mỏng với cha mẹ. Họ tạo thành cặp đôi hoàn cảnh, cùng nhau chống đỡ Quy Đức Hầu phủ giữa đám cực phẩm tích cực nhảy nhót; mà mỗi cực phẩm đều mười phân vẹn mười, không ai thua ai. May sao, nam nữ chính tuy có duyên mỏng với cha mẹ nhưng mệnh lại đủ cứng để khắc chết bất kỳ kẻ nào đụng vào những thứ họ muốn bảo vệ, để trở thành người chiến thắng cuối cùng.  Nữ chính tên Hứa Song Uyển, là đích thứ tôn nữ của Hứa gia. Nàng nổi danh khắp kinh thành là người xinh đẹp, dịu dàng, hiểu chuyện, là mẫu con dâu lý tưởng trong mắt rất nhiều gia tộc. Mỉa mai thay, tốt đẹp như vậy nhưng nàng lại không được lòng phụ thân Hứa Trùng Hành vì cư xử không đủ phóng khoáng, kiêu ngạo cho đúng khí chất của người Hứa gia. Ngược lại, ông ta cưng chiều vị tỷ tỷ Hứa Song Đễ – người chẳng khác gì con công suốt ngày cuồng khoe đuôi nhưng lại hợp khẩu vị của phụ thân. Khi xưa tỷ tỷ nàng từng nói em mình là kẻ lạnh lùng, chẳng để ai vào lòng, dẫn tới Hứa Song Uyển thành cái gai trong mắt phụ thân. Chính thế nên lúc sự cố xảy ra và Hứa gia cần một con tốt thí mạng, ông ta đã thở phào nhẹ nhõm khi con tốt đó là đứa con gái thứ hai của mình.  Còn mẫu thân nàng ư? Trong mười sáu năm đầu đời, Hứa Tằng thị là người mà Hứa Song Uyển hết lòng yêu thương, thậm chí nàng muốn chống trời thay bà ta. Có lẽ trong khoảng thời gian ấy, Hứa Tằng thị từng thật lòng thương yêu đứa con gái này, từng cảm thấy nó là niềm an ủi trong hoàn cảnh trượng phu âu yếm ái thiếp và bản thân phải đối mặt với rất nhiều rắc rối từ nhà chồng lẫn nhà mẹ đẻ. Nhưng nếu nữ chính từng coi mẫu thân là lựa chọn số một của mình, thì nàng cao nhất cũng chỉ đứng thứ tư trong lòng bà ta ngay cả khi mọi chuyện tốt đẹp. Thứ bà ta coi trọng lần lượt là tiền tài, đứa con trai mà sau này bà ta sẽ dựa vào, và cuối cùng là đứa con gái lớn vừa được lòng phụ thân vừa gả vào chỗ tốt. Ngày thường còn thế, nên đến hồi đứa con trai bảo bối gây chuyện, bà ta chỉ cần cho Hứa Song Uyển ba nghìn lượng là thấy hết áy náy vì đã đẩy con mình ra chịu trận thay huynh trưởng thất đức. Và đây chỉ mới là phần nổi của tảng băng chìm. Càng về sau, Hứa Tằng thị càng trở thành kẻ đâm nhiều nhát dao vào trái tim Hứa Song Uyển nhất, thậm chí suýt nữa còn đâm theo đúng nghĩa đen. Đây là nhân vật mà từ đầu đến cuối có thể tổng kết bằng ba chữ “đáng”: đáng thương, đáng giận, và đáng đời.  Những thành viên khác của Hứa gia thì sao? Trước ngày Hứa Song Uyển xuất giá, một đám hề đến diễn trò trong phòng nàng, mặt khóc nhưng tâm cười, hả hê hoặc vô cảm trước sự xui xẻo của người khác. Ai ai cũng một tay vỗ về nàng, than thay cho cô nương số khổ; tay còn lại hăng hái đẩy nàng vào chỗ chết. Ngẫm lại, Hứa Song Uyển không được gia tộc yêu thích chẳng qua vì nàng là người duy nhất còn tình cảm cũng như lương tâm giữa đám người bạc tình bạc nghĩa đến tận xương tủy.  Người ta bảo phải gả vào Quy Đức Hầu phủ – nơi đã gây thù chuốc oán với hoàng thượng và chỉ chờ ngày tuẫn táng cùng – là tai họa trời giáng xuống đầu Hứa Song Uyển. Nhưng với nàng, đây có lẽ là may mắn nhất đời. Vì nhờ đó nàng mới trở thành thê tử của Tuyên Trọng An.  Tuyên trưởng công tử là người được mệnh danh Ngọc Diện Diêm La; khuôn mặt đẹp như tiên nhưng khí chất thì âm u. Có điều hắn không phải dạng nhân vật bị hiểu lầm gì cả; nội tâm hắn còn âm u hơn vẻ bề ngoài. Đây là kẻ khi mưu kế hại chết người ta thành công thì vừa nhún nhảy vừa ngâm nga tự khen sao mình thông minh quá. Hắn tàn nhẫn với người khác nhưng càng tàn nhẫn với bản thân hơn. Để tìm đường sống cho Quy Đức Hầu phủ, hắn đã lao vào chỗ chết chẳng biết bao lần. Nhưng vị nam thần (kinh) này lại là người yêu Hứa Song Uyển nhất. Lần đầu tiên, nàng không phải lựa chọn sau chót của tình thương và lựa chọn đầu tiên của thí mạng. Lần đầu tiên, có người biết nàng giả heo ăn thịt hổ nhưng vẫn thích thú và cưới nàng vì chính đặc điểm này. Lần đầu tiên, nàng có một gia đình yêu thương mình và nhỏ những giọt nước mắt thật lòng vì nàng. Hứa Song Uyển không biết bản thân có chẳng để ai vào lòng như lời tỷ tỷ không. Cũng có thể, vì khi đã quyết thì nàng sẵn sàng cắt đứt với bất kỳ ai. Nhưng dù lòng nàng nhỏ bé và lạnh lẽo đến đâu, nàng cũng nguyện ý đặt Tuyên Trọng An vào đấy, dùng chút ấm áp nhỏ nhoi trong mình để sưởi ấm cho hắn, để hắn biết nơi đây có người chờ hắn trở về. Nói đến nam chính Tuyên Trọng An, đôi lúc phải tự hỏi không biết hắn có bao giờ sống cho chính mình chưa. Từ khi còn nhỏ, hắn đã được kỳ vọng sẽ chấn hưng Hầu phủ, là lý do để tổ phụ truyền tước vị lại cho phụ thân vô năng của hắn chứ không phải hai người con thứ tài giỏi hơn. Cả đời hắn là những chuỗi ngày suy tính và đấu tranh để sống sót, để bảo vệ gia tộc, để Hầu phủ được vinh quang. Thậm chí dù Hứa Song Uyển đã là người trong lòng hắn từ trước khi cưới, hắn chọn nàng không chỉ vì tấm chân tình mà còn vì hắn biết nàng tháo vát và có thể giúp hắn quản gia cũng như dạy dỗ đứa em trai yếu đuối. Nói về đôi vợ chồng Hầu gia thì phải dùng từ thú vị trong ngoặc kép. Ban đầu hai nhân vật này được mô tả như những người không có tài nhưng ít nhất còn có đức. Là bậc cha mẹ nhưng họ không thể bảo vệ con mình mà để nó đứng ở tiền tuyến đổ máu vì họ. Thôi thì họ biết mình vô năng nên ít nhiều cũng không gây rối gì mấy. Song về cuối truyện, chúng ta mới vỡ lẽ một chân lý: Người không có tài lại cũng chẳng có đức thì chỉ có thể đi làm vợ chồng Quy Đức Hầu. Tuyên Hồng Đạo – phụ thân của nam chính – thích trốn tránh trách nhiệm, để mình nhẹ gánh thì đẩy người con dâu đã hết lòng vì nhà chồng vào hố lửa. Ông ta bất tài nhưng ưa sĩ diện, ghen tỵ với con trai lớn tài giỏi, thích dùng xương máu của con mình để đổi lấy những thứ tình cảm giả nhân giả nghĩa mà chỉ có tác dụng làm đẹp mặt ông ta. Một người đàn ông thế này thật xứng đôi với Tuyên Khương thị. Mẫu thân Tuyên Trọng An ở đầu truyện hệt như một tiểu bạch thỏ; đầu óc không tốt lắm nhưng được cái ngây thơ, trong sáng. Dần dà, người đọc sẽ thấy đây là con thỏ ăn thịt người. Để sống vô tư và thiên chân vô tà như thế, bà ta giẫm lên công sức của cha mẹ ruột, anh em ruột, con trai ruột. Bà ta có biết không? Ồ, biết chứ, biết rõ nên với mỗi người bà ta lại có một kiểu khóc lóc riêng khiến họ mềm lòng. Bản thân ích kỷ, vô dụng, nhưng lại đố kỵ với con dâu, tới nỗi nguyền rủa nàng và ước gì Tuyên gia quay trở lại thời nàng chưa vào cửa dù điều này đồng nghĩa với việc cả nhà chết hết. Bà ta đến khi chết vẫn chẳng biết mình sai ở đâu. Kể cũng đáng thương hại, chẳng ai nhỏ một giọt nước mắt tiếc thương cho cái chết của bà ta. Xin mượn câu trích từ Trần Mỗ (tác giả Hỏa Phụng Liêu Nguyên) để kết luận về cặp vợ chồng trên: Trời sinh một cặp cẩu nam nữ.  Tuyên Trọng An đen đủi khi được sinh ra bởi hai con người này. Nhưng hắn may mắn được nhà ngoại đùm bọc, được ngoại tổ phụ hết lòng giúp đỡ, chứ không hắn chẳng sống nổi đến ngày đủ trưởng thành để chèo chống Hầu phủ. Hắn đã làm rất nhiều chuyện tàn nhẫn mà trong số đó, hắn nghĩ chuyện tàn nhẫn nhất chính là cưới Hứa Song Uyển. Vì hắn mà nàng mới bị lôi vào mớ bòng bong của Hầu phủ, mới bị hao tổn tinh thần. Có lẽ hắn cũng được di truyền sự ích kỷ từ cha mẹ, vì dù hắn biết đây là quyết định nhẫn tâm nhưng lại là quyết định mà hắn chẳng thể hối hận. Lần đầu tiên, hắn không cô độc mà có người kề vai sát cánh, đứng ở hậu phương bảo vệ hắn. Lần đầu tiên, hắn có thể trút bỏ vẻ cứng cỏi để gục xuống thừa nhận, “Uyển Uyển, ta đau lắm.” Lần đầu tiên, có người cho hắn một gia đình đích thực với những thành viên một lòng suy nghĩ vì hắn. Tay Tuyên Trọng An lạnh lắm. Lạnh tới mức dù nó đã tắm trong biển máu cũng chẳng ấm lên nổi. Nhưng hắn nguyện dùng đôi tay này để nắm lấy tay nàng, một đời một kiếp mãi mãi không tách rời.  Nếu bạn tìm một câu chuyện sủng ngọt, ấm áp thì “Quy Đức Hầu phủ” không dành cho bạn. Ai quen với tác giả Sát Trư Đao Đích Ôn Nhu sẽ biết bầu không khí của truyện thường nặng nề và nhân vật hay hành động theo chuẩn mực thời xưa. Tức nghĩa, Tuyên Trọng An có yêu Hứa Song Uyển tới đâu cũng sẽ chẳng bao giờ thành thê nô. Hắn vẫn là trời của nàng, lời hắn nói vẫn thường là quyết định cuối cùng. Nhưng một đặc điểm khác của tác giả mà mình nhận thấy chính là: Nam chính có thể làm trời của nữ chính nhưng nữ chính sẽ là mạng của nam chính, là người họ muốn khảm vào cốt nhục, là bóng hình cuối cùng họ muốn nhìn thấy trước lúc nhắm mắt xuôi tay. Tuyên Trọng An yêu Hứa Song Uyển theo cách mà nếu mất nàng thì hắn chẳng còn gì, bất chấp xung quanh vẫn có con cái, đệ đệ, cùng những bằng hữu hết lòng vì hắn.  Cả đời Tuyên Trọng An sống vì Hầu phủ. Lần duy nhất hắn lựa chọn sống cho mình là cái đêm hắn vào nằm trong quan tài của thê tử, cầm tay nàng nhắm mắt ngủ, một giấc ngủ kéo dài đến vĩnh hằng. *** Hứa Song Uyển cười yếu ớt với nàng ta rồi tới bên cạnh. Hứa Song Đễ cười tủm tỉm nhìn nàng ngồi xuống. Nàng ta thầm nghĩ không biết muội muội trầm ổn hay thật sự lạnh lùng mà dưới tình cảnh này vẫn cười được. Biết đâu nàng cũng nguyện ý gả cho con ma bệnh kia. Phủ Quy Đức Hầu tuy xuống dốc nhưng vị trưởng công tử kia lại sở hữu dung mạo thuộc hàng thượng đẳng; nếu có thích chắc là vì vẻ bề ngoài này. Hồi trước khi các nàng bàn tán phủ Quy Đức Hầu, muội muội không hề tham gia. Nghĩ đến đây, Hứa Song Đễ cảm thấy đã nắm bắt được tâm tư muội muội, nàng ta càng cười tươi roi rói. Muốn nàng gả thì nàng gả, không náo loạn cũng chẳng rơi nước mắt, hóa ra vì có người trong lòng. Yêu thì uống nước cũng no bụng, chỉ hy vọng về sau nàng không hối hận. Hứa Song Uyển vừa ngồi xuống, Hứa Tằng thị liền nhẹ nhàng hỏi nàng chuẩn bị tới đâu rồi. Vì chuyện xuất giá của nhị nữ nhi mà những ngày này bà hao tổn tinh thần, thần sắc pha chút mệt mỏi, giọng nói cũng nhỏ hơn. Hứa Song Uyển nhìn bà một cái nhưng khác với trước kia, nàng không đứng sau mẫu thân bóp vai đấm lưng mà chỉ ngắn gọn trả lời là đã chuẩn bị chu đáo. Hai hôm nữa nàng xuất giá, Long Thúy Viện cũng nên giăng đèn kết hoa. Có điều tới tận hôm nay vẫn chưa thấy ai mang đồ đến. Nàng vốn nghĩ đi nhắc song thấy thần sắc mẫu thân nhợt nhạt thì lại thôi. Sáng mai nàng sẽ để Thải Hà nói với lão quản gia cho người đưa đồ tới. Lão quản gia là người của tổ phụ, trước giờ mối quan hệ giữa ông ấy với nàng rất tốt, cũng cho nàng chút thể diện. Dù Hứa phủ không muốn một khí tử như nàng thì dựa vào cách làm người của lão quản gia là vẫn sẽ giúp nàng một phen. Lần này huynh trưởng xảy ra chuyện, tổ phụ cùng phụ thân tranh đấu bên ngoài, mẫu thân ở trong phủ cũng bất ổn. Vì huynh trưởng mà gia sản chung tốn không ít bạc, thêm hôn sự của nàng cũng cần tiêu pha, thành thử Hứa phủ đã chi ra rất nhiều bạc. Nhưng tất cả đều dồn cho đại phòng. Các thẩm thẩm đều là người soi mói, mẫu thân nếu quản lý kém thì có thể phải từ bỏ quyền quản gia, nên bà sao có thể không căng thẳng và tiều tụy? Tuy nhiên, hiện tại Hứa Song Uyển không có lập trường tháo gỡ khó khăn thay mẫu thân, để tránh phiền toái bà mấy ngày còn lại này. Hứa Tằng thị không biết suy nghĩ trong lòng nữ nhi, bà hỏi han một chút rồi vui mừng bảo, “Gọi con qua là vì tỷ tỷ tặng con rất nhiều đồ, con nhìn xem.” Hứa Song Đễ mang về kha khá đồ cho Hứa Song Uyển; mười xấp vải tơ lụa thượng đẳng, hai bộ đồ trang sức, và năm trăm lượng bạc. Hạ nhân lần lượt dâng đồ đến trước mặt Hứa Song Uyển. Hứa Song Uyển đứng dậy hành lễ với tỷ tỷ hai lần, liên tục nói lời cảm tạ. Hứa Song Đễ thấy nàng cung kính khiêm tốn, lại bắt gặp khuôn mặt lạnh băng của tẩu tử, nụ cười trên mặt nàng ta càng chói mắt hơn.  Hứa Tằng thị cũng rất phấn khích. Trưởng nữ cho thêm muội muội không ít tư trang; có thể cầm nhiều đồ về nhà mẹ đẻ như vậy chứng tỏ địa vị chẳng tầm thường ở nhà chồng. Hứa Tần thị thấy vẻ mặt vui mừng của bà bà, đợi người vừa lui xuống bèn cười một tiếng, “Đây là vải từ tiệm của đại muội muội à?” Nàng ta nhìn nhị muội muội rồi trào phúng nói tiếp, “Không biết nhị muội muội xuất giá thì mẫu thân cho muội mấy cửa hàng? Ta nhớ hồi đại muội muội xuất giá trong tay nắm giữ hai thôn trang cùng ba cửa hàng, đúng là không gì sánh được.” Một cái cũng không có. Thứ đáng giá thật sự là thứ có thể đẻ ra tiền thì đều không có. Hứa Song Uyển mơ hồ đoán được tâm tư phụ mẫu nhưng vẫn luôn giữ im lặng. Nàng biết hiện giờ tẩu tử nhắc tới là vì muốn mượn đề tài này để trút giận. Lúc trước gặp tình huống đối chọi gay gắt, nàng thường nói vài lời trung lập để giảng hòa. Nhưng giờ sự tình rơi trên đầu nàng, mà mẫu thân từng bảo rằng mong nàng đừng quá thân cận nhà mẹ đẻ nên nàng không tiện mở lời, chỉ trầm tư cúi đầu. Thấy thứ nữ hay cười duyên dáng trầm mặc không nói, Hứa Tằng thị cũng biết chẳng thể trông chờ nàng mở miệng bèn nhìn về phía trưởng nữ. Qủa thật Hứa Song Đễ đúng lúc cất tiếng song lại không phải nói với Hứa Tần thị. Nàng ta cười nhạt với Hứa Du Lương, “Đại ca, hỉ sự của nhị muội muội đã tới, ca ca cũng sắp nhậm chức, ta chờ ngày ca ca tiền đồ phát triển như vũ bão.” ... Mời các bạn đón đọc Quy Đức Hầu Phủ của tác giả Sát Trư Đao Đích Ôn Nhu.
Đông Chí
Thể loại: Hiện đại, điều tra phá án, gương vỡ lại lành, SẠCH SỦNG SẮC, HE. Độ dài: 60 chương + 10 ngoại truyện Tình trạng: Hoàn edit “Đông chí” - ngày khởi đầu của mọi chuyện. Một ngày mùa đông 8 năm về trước, Giang Thành Ngật và Lục Yên xác định tình cảm bằng một nụ hôn đầu trúc trắc dưới ráng chiều, đẹp như một bức tranh. Một ngày mùa đông 8 năm sau, Giang Thành Ngật và Lục Yên, gặp lại nhau trong một buổi họp khối, lướt qua như hai người xa lạ. Khoảng cách 8 năm, đã xảy ra chuyện gì? Lục Yên là bác sĩ gây mê. Trước khi gặp lại Giang Thành Ngật, vào một đêm khuya vắng, trong lúc Lục Yên vội vã đến bệnh viện để tham gia vào một ca phẫu thuật, cô đã va phải một người. Không, chính xác là một hồn ma thì đúng hơn. Vì người đó, giống y hệt một người bạn thân của cô, Đặng Mạn. Chỉ có điều, cô ấy đã mất cách đây 8 năm, kết luận là tự sát. Sau buổi tối đó, Lục Yên liên tiếp gặp những chuyện kỳ lạ. Cô cảm giác có ai đó đang theo dõi mình và bất cứ lúc nào cũng có thể bị tấn công. Không biết là may mắn hay tình cờ, lúc này Giang Thành Ngật lại quay về. Trước kia anh và cô cùng học một trường trung học, trải qua những năm tháng cuối cùng của đời học sinh trong những rung động đầu tiên vô cùng ngọt ngào. Thế nhưng không hiểu vì lý do gì, sau khi cả hai cùng đỗ đại học thì cô lại chia tay, một cách tàn nhẫn. Giang Thành Ngật ôm mối tình bị tổn thương sâu sắc, kiêu ngạo bỏ đi, bỏ cả ngành học đã đăng ký, thi vào trường cảnh sát. Và ngày trở về của anh, chính là 8 năm sau, với cương vị là đội trưởng tổ trọng án thành phố nơi Lục Yên đang sống. Ngày gặp lại, anh đối xử với cô lạnh hơn cả lạnh, cô đối với anh, nhạt hơn cả nhạt. Nhưng đó thực sự chỉ là vẻ ngoài mà thôi. Bởi vì, khi biết trước nhà cô có kẻ lạ mặt, anh đã không ngần ngại chạy một mạch đến nhà cô, rồi hờ hững nói một câu, tiện đường. Lục Yên biết mình có lỗi với anh, không dám lại gần, nhưng không thể giấu nổi cảm giác an toàn khi ở bên anh. Thế là, với lý do chưa tìm được kẻ tình nghi, anh cứ thế mang cô… về nhà mình. Trước mặt Lục Yên, anh công chính liêm minh, chỉ vì nhiệm vụ. Ấy vậy mà, mẹ anh vừa gọi điện hỏi, anh đã hất mặt lên hùng hồn tuyên bố: “Đó là bạn gái của con!”. Tất nhiên, câu này không thể để Lục Yên nghe thấy. Nếu không anh làm sao đòi lại “công bằng” cho chính mình? Thế là, Lục Yên đột nhiên trở thành đối tượng được Giang Thành Ngật bảo vệ nghiêm ngặt, đưa đi đón về vô cùng trách nhiệm. Và cùng với vụ án người lạ mặt theo dõi Lục Yên và các án mạng liên tục xảy ra xung quanh họ, bức màn bí mật của 8 năm về trước dần hé mở. Thì ra, Đông Chí không chỉ là tên của một ngày mùa đông, mà nó còn là tên của một trang web, được một người bạn thời trung học tên là Đinh Tịnh lập ra. Nhưng điều kỳ lạ chính là, lần lượt những người lên trang web đó cầu nguyện, đều bị giết với cùng một nghi thức, kể cả chủ của trang web đó. Chỉ duy nhất một người có liên quan là Đặng Mạn, lại kết luận là tự sát. Điều này khiến cho Gianh Thành Ngật không thể không đào sâu, lật lại vụ án 8 năm về trước. Và trong lúc truy tìm chứng cứ, anh phát hiện ra một điều thật bất ngờ. Thì ra năm đó, Lục Yên chia tay anh là bởi vì cô nghĩ rằng mình là nguyên nhân dẫn đến cái chết của Đặng Mạn. Cô đã nói những lời làm Đặng Mạn đau lòng khi biết rằng cô ấy cũng thích Giang Thành Ngật. Chính vì vậy, sau cái chết của cô ấy, Lục yên không thể tiếp tục đối mặt với anh nữa. Nhưng lúc đó, Lục Yên không nói với anh một câu nào đã vội quyết định. Cô coi anh là gì chứ? Giang Thành Ngật không biết cũng giận, mà biết rồi càng giận hơn. Nhưng mà, anh lại không nỡ. Đêm hôm đó về nhà, sau khi biết được cô chính là người trong suốt 8 năm qua đều gửi thư đến cục cảnh sát xin điều tra lại vụ án của Đặng Mạn, anh đã không thể khống chế được mình nữa, tự tay tra còng số 8 vào tay cô, khóa chặt vào tay anh. Cô không nói nhưng anh biết, cô vẫn không buông bỏ được, vẫn muốn vãn hồi tình cảm của cả hai. Chỉ khi chứng minh được Đặng Mạn không tự sát, cô mới không phải dùng sự cô độc để tự trừng phạt mình nữa. Sống như vậy, có khác nào hủy hoại cả anh đâu cơ chứ. Giang Thành Ngật dùng một thái độ hết sức giận dữ ép hỏi cô, ép cô thừa nhận những việc đã làm, cuối cùng ép cô đến mức không thể kiên cường chống đỡ được nữa, phải khẽ khàng thốt lên: “Giang Thành Ngật, em không quên được anh…” Chiến thuật của anh thành công rồi. Nhưng anh vẫn không mở khóa cho cô. Cứ để như vậy, chiếc còng số 8 sắc lạnh khóa chặt tay hai người, đồng thời khóa luôn hai trái tim đang hừng hực lửa không cách nào dập tắt được. Nghề nghiệp đặc biệt, cảnh xuân sắc cũng trở nên ly kỳ. Bác sĩ gây mê Lục Yên và đội trưởng đội trọng án Giang Thành Ngật, trong tình trạng hai tay bị mất tự do, anh dũng “chiến đấu” trên mọi mặt trận, từ trên giường đến phòng tắm, từ sofa đến dưới đất. Cho đến khi Lục Yên “hi sinh”, gục ngã trong tay anh. Một đêm dày vò, như muốn bù đắp tất cả nhưng thiếu hụt của 8 năm qua. Gương vỡ đã lành, hai người lại cùng nhau đi tìm đáp án cho những bí mật từ trước đến nay. Mỗi khi tháo gỡ được một mắc xích, lại thêm một bất ngờ. Nhưng rất may, sau tất cả nỗ lực, cuối cùng hung thủ cũng sa lưới. Kết quả thật sự ngoài dự đoán. Toàn bộ câu chuyện chỉ xoay quanh một vụ án duy nhất, nhưng đan xen là những phân đoạn tình cảm của Giang Thành Ngật và Lục Yên. Có những lúc là hoài niệm của từng người, có lúc là cảm giác của hiện tại. Nhưng cho dù ở thời điểm nào, thì tình cảm mà hai người dành cho nhau là không hề thay đổi. Tình yêu thời cắp sách, tuy rất dễ dàng để có cảm giác thích một ai đó, nhưng cái cách mà Giang Thành Ngật theo đuổi Lục Yên, quả thật rất kiên định, rất trưởng thành. Bởi vì có lẽ chính anh cũng không thể ngờ, người con gái mà mình để mắt đến, cũng là một người kiên định như vậy. Nhận lời yêu anh, là yêu đến mức có thể xác định, chỉ là Giang Thành Ngật anh mà thôi. Người con gái như vậy, anh còn có thể buông tay sao? __________ " ": Trích từ truyện Review by #Lâm Tần - fb/ReviewNgonTinh0105 Bìa: #Trắng Tiệp Dư *Hình ảnh chỉ mang tính chất minh họa Cre pic: Google/huaban *** Thể loại: Hiện đại, phá án, gương vỡ lại lành Tình trạng: Hoàn Review bởi: Tit Mit - fb/hoinhieuchu  Sau 2 tuần cố thử cai truyện nhưng chẳng nổi nên lại mò cuốn này để đọc. Lúc đầu đọc cứ tưởng 1 cuốn phá án nữa cơ, nhưng hóa ra là một cuốn truyện ngọt ơi là ngọt.  Lục Yên cô bác sỹ xinh đẹp có rất nhiều người theo đuổi nhưng lại chỉ biết có công việc. Bố mẹ cô đã ly dị khi cô còn nhỏ. Người mẹ vì lo toan cuộc sống nên từ người phụ nữ xinh đẹp mà già nua nhiều. Ba cô thì tưng bừng chuẩn bị cưới vợ 3 nên đã hào phóng chuyển cho cô số tiền khi cô ra trường.  Giang Thành Ngật – anh chàng đội trưởng đội cảnh sát phá án mới chuyển về thành phố nơi mình sinh ra và lớn lên do hoàn cảnh gia đình đã từng có mối tình thời thanh xuân tươi đẹp với Lục Yên. Mối tình ấy đẹp và ngọt ngào ấy đã kết thúc vào kỳ nghỉ hè khi bọn họ thi vào đại học cùng với cái chết của Đặng Mạn. Từ đó cả 2 không bao giờ nói vì sao họ đã chia tay cũng những vết thương lòng chưa từng phai mờ.  Những tưởng mọi chuyện sẽ kết thúc tại 8 năm trước nhưng dường như vào tiết Đông chí năm nay chuyện xưa lại quay về sau khi 2 người gặp lại. Những việc kỳ lạ liên tiếp diễn ra. Lục Yên bị theo dõi bởi một số người lạ mặt mà chẳng hiểu nguyên do. Bên cạnh đó cô dường như còn gặp lại người có bóng lưng và cử chỉ rất giống người bạn đã tự tử của mình làm cô rối rắm không thôi. Quá trình điều tra mở rộng từng bí mật tưởng chừng không còn nhớ đến từng bước lật giở.  Đặng Mạn từng nhìn cái gì khi cô không trả lời những câu hỏi của bạn mình? Cái chết của Đặng Mạn phải chăng không phải là tự tử? Ai là người hằng năm gửi thư về cái chết của cô gái tự tử 8 năm trước cho đội cảnh sát? Và vì sao Đinh Tịnh lại hỏi Lục Yên về “ Đông chí” ? Ai đã theo dõi Lục Yên? Định Tịnh sao lại chết ở hồ nước? Vô cùng nhiều câu hỏi cần lời giải. Theo diễn biến câu truyện bạn sẽ bị cuốn hút vào lúc nào không hay.  Điểm khác biệt của cuốn này chính là sự ngọt ngào của cặp đôi chính. Anh ngoài mặt lạnh lùng hết nấc nhưng nào biết sẽ tự nói với mẹ mình rằng “ cô ấy là bạn gái con” ( bạn có dám khẳng định người nào đó là bạn gái mình khi mình mới gặp lại họ mấy ngày và còn không thèm nói chuyện với nhau câu nào không?). Bạn có thấy ai bị cưỡng hôn mà tinh thần vô cùng sảng khoái, ai là người cưỡng hôn mà vẫn không hiểu mình làm sao làm được điều đó không? Nếu bạn ghét ai đó bạn có nấu ăn cho họ không? Bạn có cuống cuồng chạy đi tìm họ không? Đấy anh là vậy mà cứ làm như không quan tâm đến chị chút nào. Kiểu này là ai cũng hiểu chỉ một người không hiểu ( à quên 2 người không hiểu chứ).  Điểm cộng tuyệt vời nữa mà mình chẳng nói ai cũng hiểu ở người edit trên kia nữa nhỉ. Không cần lời khen mà sự thật đã thành thương hiệu cho truyện trinh thám rồi mà. Cảm giác truyện thiên về tình cảm nhiều hơn nên nội dung trinh thám hơi nhẹ , sự đáng sợ lẩn khuất trong bóng tối ở những chương đầu bị sự ngọt ngào che mất. Nhưng bạn đừng để điều đó đánh lừa mình, cuốn này yếu tố trinh thám vẫn đủ để những ai ham mê điều tra đưa ra suy đoán của mình. Đánh giá điểm 4.5/5.   Mời các bạn đón đọc Đông Chí của tác giả Ngưng Lũng.