Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Cả Người Đều Là Bảo

Nguyên tác: Vị lai chi toàn thân thị bảo Thể loại: đam mỹ, hài hước, tương lai, chủ thụ, sinh tử, 1×1, HE Nhân vật chính : Nhậm Sinh, Triệu Lăng Vũ.. Vốn là một củ nhân sâm tu luyện thành hình người nhưng trong lúc Nhậm Sinh lại phải nhảy vào khe hở thời không vì không muốn rơi vào miệng của cừu nhân  do bị kẻ thù đuổi giết. Nhưng lại không ngờ được lại bị xuyên tới tương lai, trong lúc đang trong tình trạng hôn mê lại bị ép trở thành thế thân của cô dâu đào hôn. Bừng tỉnh dậy,bản thân tự nhiên lại mọc ra thêm một trượng phu....  Tuy vậy nhưng Nhâm Sinh lại tỏ về vô cùng yêu thích... Sống lâu như vậy, đây là lần đầu tiên gặp được khối "tức nhưỡng" ngon miệng như vậy! Thực chỉ muốn đem rễ chọt lên a a a a a a a a!Thế là, Nguyên soái đại nhân, bản thân đang bị trọng thương tê liệt trên giường đã có một cái "tiểu thê tử" cả ngày đối với y động thủ động cước kiêm chảy nước miếng. *** Review theo ý kiến cá nhân Đây là truyện tình giữa cậu Cây nhân sâm và anh Phân bón =]]] Thể loại (tự thêm): hài hước, ngốc bạch ngọt, bàn tay vàng, đánh mặt, sủng, ngây ngơ hồn nhiên nhây nhây thụ, cuồng bá suất cao quý mê vợ trung khuyển công   Tóm tắt: Nvc – thụ – là một cây nhân sâm tu luyện đến hóa hình được vạn năm, cho nên cậu đồng thời cũng là một cây thuốc đại bổ mà mọi người tu tiên đều muốn căn một cái. Sau khi sư phụ cậu, cũng là một người tu tiên, phi thăng, cậu không còn ai bảo vệ nên bị những người tu tiên khác truy sát. Khi chạy trốn rơi vào điểm rách của không gian nên rơi vào thế giới của bạn công. Trùng hợp thay, nơi cậu rơi xuống là một rừng cây nơi vị hôn thê (bị ép buộc) của anh công đang trốn. Gã phát hiện ra cậu, đồng thời trùng hợp nhận ra cậu có dáng người và dị năng thực vật tương tự gã. Thế là gã liền cải trang cậu thành gã. Anh công là một vị tướng quân của Đế quốc Người thú, người đã giết được Nữ hoàng tộc Trùng và xui xẻo hấp thụ năng lượng của Nữ hoàng tộc Trùng đang tích tụ trong người để cho kì sinh nở gần đến. Cũng may mắn là trong những năng lượng đó có Tức nhưỡng (là một loại đất rất quý rất bổ cho cây cối) vì thế anh không chết mà bị năng lượng đó xé nát cơ thể mỗi ngày rồi phục hồi rồi xé nát. Thế là em thụ đến đây, dạy anh tu chân, hấp thụ năng lương trong người anh công. Cuối cùng cứu vớt anh công. Trở thành người yêu của anh Công, cùng trải qua sinh hoạt hài hước đến ngã ngửa. Nhờ đó đạt được sự thừa nhận của cha mẹ anh công. Có con một cách thần kỳ bằng cách đổ tinh dịch của anh công vào nhụy hoa của mình. (Thiệt ra cũng bình thường nếu xét trong thế giới tu chân, vì anh công cũng tu chân rồi – bình thường mới lạ là ấy!!!) (Tái) phát minh thuốc dưỡng nhan/thai, đậu thai… Trải qua một hồi tranh đấu, âm mưu quỷ kế trong Đế quốc, ngoài đế quốc rồi HE. Nếu cảm thấy bài nhà mình hay và muốn ủng hộ nhà, mời nhấn vào 123link =]]] Ưu điểm: Cách đậu thai, sinh con thú vị Thụ rõ ràng với cảm tình và là người chủ động trong tình cảm. Bản cũng rất nhây nhây rất đáng yêu. ❤ 1/3 bộ truyện đầu rất hài hước Đan xen nhiều tình tiết khó đỡ trong cuộc sống của hai người như xxoo, như sinh con hoặc bạn thụ học tập kiến thức của Văn minh công nghệ cao. (Bạn thụ thì suốt ngày cứ quấy rối anh Công, anh Công lúc thì không thể ** vì còn đang bị thương, lúc lại bận luyện công, lúc thì lại vì mặt bạn thụ quá trẻ con mà không ** nổi. Vì bạn thụ là Cây, có rễ, hay dùng rễ để hút dinh dưỡng hoặc năng lượng từ người Công, nên lâu dần ảnh hơi bị ám ảnh Xúc tu =]]]) Còn có rất nhiều tình tiết hài hước té ghé liên quan đến những người trong gia đình Công và thế giới Thú nhân. Nhược điểm: Thụ ngây, thấy mà mệt Tình tiết chả mới mẻ. Tranh đấu đọc không đã, không hại não. Bàn tay vàng đập đập vào mặt mãi thấy mệt. Đặt biệt 1/3 truyện khúc cuối. Logic trước tình yêu đều là mây bay. Văn phong cũng bình bình thường thường.   Được rồi, bạn thụ kỳ thực là thực vật tinh nên không thể yêu cầu bản mưu mô hiểm độc như con người được. Nhưng cũng vì bản là thực vật tinh nên tâm tính phải trong suốt (cả 2 nghĩa: trong sạch và rõ ràng, thông tuệ). Chưa kể bạn có một sư phụ. (tuy dạy ban ấy đạo lý lẽ đời không nhiều nhưng sư phụ bản luôn dạy bản tâm phòng người) Cho nên cái tâm tính ngây ngây ngơ ngơ trong truyện làm người khác nhìn mà ớn.   Truyện có chút tương tự với Hướng dẫn chăn nuôi thiên địch (cùng tác giả) ở chỗ bạn thụ vì lý do nào đó gặp được anh công đang bị thương, chăm sóc anh công. Rồi hai người từ đó sinh tình. Bạn thụ ở hai truyện đều có tình cách ngốc bạch ngọt, ngây thơ, ngây ngô hồn nhiên con cá cảnh, khả năng tu chân và đẻ mắn. Bàn tay vàng chính là: khả năng trị liệu (bằng linh lực hoặc thuốc trong tu tiên) và khả năng học tập nhanh (cũng nhờ tu chân) nên được mọi người truy đuổi như thần tượng… So sánh lại thì truyện Hướng dẫn chăn nuôi thiên địch đọc dễ vào hơn. (Vì hài hước nhiều hơn)   Tổng quan: 5/10 + Đề cử đọc đoạn hai người bắt đầu quen nhau và yêu đương vì cái hài khó đỡ của hai người. *** Hạnh Phúc tinh cầu là một tinh cầu nông nghiệp, hầu hết diện tích đất trên tinh cầu đều được bao phủ bởi thảm thực vật, chỉ 5% được dùng để xây dựng cảng hàng không cực lớn, để tiện cho các chiến hạm vận tải neo đậu và phục vụ các phi thuyền lui tới bổ sung vật tư. Dino đang công tác tại cảng hàng không, trước giờ vẫn luôn tận tâm tẫn trách, nhưng mấy ngày nay anh luôn có chút bồn chồn bất an, cơ hồ cứ vài phút lại phải xem tin tức mới nhất một lần. “Dino, lại xem tin mới về Nguyên soái à?” Đồng nghiệp của Dino bước đến gần, tay cầm cơm phần đưa cho anh, miệng hỏi. Dino gật đầu, tư tác khí trên tay đang biểu hiện hình ảnh của biên tập viên với diện mạo xinh đẹp ngọt ngào thông báo tin tức mới nhất về tình trạng của Nguyên soái Triệu Lăng Vũ. “Nguyên soái đại nhân bị thương đến nay đã gần 3 tháng, viện nghiên cứu liên bang và tổng bộ y cục liên bang vẫn không tìm ra giải pháp cho tình trạng thương thế của Nguyên soái, số lượng thư cầu nguyện của dân chúng quan tâm đến vết thương của Nguyên soái đại nhân trên mạng đã lên đến 760.500.000.000 lượt…” Nhìn vẻ mặt bi thương của Dino, đồng nghiệp vỗ vai anh an ủi “Dino, Nguyên soái là người tốt, ngài ấy sẽ không sao.” “Đúng vậy, Nguyên soái nhất định sẽ không sao! Nếu không có Nguyên soái, lúc trước tôi đã mất mạng rồi, nếu không có Nguyên soái, Mộng Tưởng tinh cầu cũng đã bị trùng tộc hủy diệt…” Thanh âm của Dino pha lẫn nghẹn ngào. Dino từng là binh lính phục vụ dưới trướng của Nguyên soái, mấy năm trước vì vết thương nặng mà buộc lòng phải xuất ngũ, vốn định để dành tiền mua dược liệu chữa trị cho thân thể khỏe mạnh trở lại rồi mới tiếp tục vì Nguyên soái cống hiến sức lực, vậy mà Nguyên soái lại gặp chuyện không may! Dạo trước bởi vì đại quân của trùng tộc tập kích tinh cầu Mộng Tưởng, Nguyên soái đại nhân dựa vào thực lực bản thân giết chết nữ vương trùng tộc đang trong giai đoạn chuẩn bị đẻ trứng, nhưng cũng vì vậy mà suýt bỏ mình, hiện tại vẫn nằm liệt giường, không còn khả năng khôi phục. Hiện tại điều duy nhất mọi người cảm thấy may mắn, có lẽ là vì nữ vương trùng tộc đã chết, trong thời gian ngắn sắp tới trùng tộc sẽ không đủ khả năng uy hiếp được liên bang. “Đâu chỉ Mộng Tưởng tinh, nghe nói trước lúc nữ vương trùng tộc đẻ trứng đã từng thôn tính rất nhiều tinh cầu, lại chuyên chọn tinh cầu năng lượng cao thôn tính, nếu không có Nguyên soái, không biết sẽ có bao nhiêu người phải chết, bao nhiêu tài nguyên mất đi đâu.” Đồng nghiệp thở dài, nếu để nữ vương trùng tộc đẻ trứng trên lãnh địa của liên bang, nhân loại sẽ bị hủy diệt mất! Chỉ là, nữ vương trùng tộc tuy đã bị tiêu diệt, nhưng liên bang cũng mất đi vị Nguyên soái cường giả trẻ tuổi Triệu Lăng Vũ, về sau liên bang cùng nhân loại biết phải trông cậy vào ai đây? “Dino, đừng nghĩ đến mấy chuyện này nữa, nói anh nghe tin này, phi thuyền của Liên minh tự do dự định sẽ đỗ lại Mộng Tưởng tinh để tiếp viện vật tư, nghe nói trên phi thuyền lần này chính là phu nhân Nguyên soái tương lai.” “Thuyền của phu nhân Nguyên soái sẽ đến Mộng Tưởng tinh tiếp viện vật tư?” Dino kinh hỉ mở lớn hai mắt, Triệu Lăng Vũ Nguyên soái thân là dị năng giả cấp song S, cho nên trước giờ vẫn chưa tìm được phối ngẫu có gen thích hợp, hiện tại Nguyên soái thân lâm trọng thương, muốn tìm được phối ngẫu phù hợp càng khó hơn. Nhưng mà vào lúc này, Liên minh tự do vốn là láng giềng của Liên bang, vì nữ vương trùng tộc bừa bãi tàn sát mà đại thương nguyên khí lại chủ động tiếp xúc Triệu gia, tỏ vẻ nguyện ý kết thông gia. Liên minh tự do ngoại trừ nhân loại còn có rất nhiều sinh vật ngoại tinh, mà “cô dâu” sắp được đưa đến Liên bang nhân loại lần này chính là con lai giữa nhân loại và tộc người Kayi, nghe nói không chỉ kế thừa dị năng hệ thực vật của phụ thân mình, còn kế thừa đặc chế không phân biệt giới tính của người Kayi. Người Kayi ngoại hình tương tự như nhân loại, nhưng lại không phân biệt giới tính, tất cả đều có thể mang thai sinh sản, nhưng chỉ số thông minh của họ không cao lắm, cơ thể lại nhỏ xinh, em bé được sinh ra khả năng là người Kayi rất cao, cho nên đại bộ phận nhân loại không thích tìm phối ngẫu là người Kayi, đứa trẻ hỗn huyết giữa nhân loại cùng người Kayi cũng luôn bị phân vào hàng ngũ người Kayi, không được đối xử bình đẳng công bằng. Có điều “cô dâu” mà lần này Liên minh tự do đưa tới lại là một ngoại lệ, vị này vốn là kết quả một đêm tình giữa một người Kayi hỗn huyết cùng hội trưởng Thương hội Kinh Chỉ của Liên minh tự do, hội trưởng Thương hội Kinh Chỉ thân mình là một dị năng giả hệ thực vật hiếm thấy, gia sản đồ sộ, lúc đầu y vốn dĩ không muốn thừa nhận đứa bé vô dụng với mình này, nhưng kết quả lại xảy ra ngoài ý muốn. Vị người Kayi này, thế mà lại sinh ra một đứa trẻ kế thừa dị năng hệ thực vật của y! Dị năng giả dù là cấp thấp, nhưng đối với nhân loại cũng đã là vô cùng trân quý. Bởi vậy đứa bé này mặc dù hỗn huyết, nhưng hội trưởng vẫn thừa nhận nó, y vốn dĩ định lợi dụng “đứa con này” làm đối tượng kết thân đám hỏi trong tương lai. Thông thường, một đối tượng hỗn huyết như vậy cùng lắm chỉ có thể kết thân với một dị năng giả nhân loại không có cường đại gia tộc làm hậu thuẫn, nhưng cố tình vào lúc này, Triệu Lăng Vũ Nguyên soái bản thân lại trọng thương hấp hối. Từng là đối tượng muốn được gả nhất của nữ nhân toàn nhân loại Triệu Lăng Vũ, Triệu Nguyên soái, hiện giờ lại thành một phế nhân, thậm chí còn không khống chế được năng lượng bạo động trên thân thể mà công kích người xung quanh. Người bình thường nếu bị năng lượng công kích sẽ bị giết chết ngay lập tức, ngay cả những dị năng giả hệ công kích cũng không cách nào ngăn được năng lượng bạo động sinh ra từ thân thể Nguyên soái, cuối cùng chỉ có những người dị năng phi thường nhu hòa mới có thể tiếp xúc ở cự ly gần. Mà vị “cô dâu” hỗn huyết này, vừa khéo lại là người sở hữu dị năng phi thường nhu hòa. Hội trưởng Thương hội Kinh Chỉ vô cùng mẫn tuệ nắm lấy điểm này, đưa ra yêu cầu đám hỏi, dùng đứa con hỗn huyết của mình để đổi lấy rất nhiều vật tư từ Triệu gia — lần tàn phá này của nữ vương trùng tộc quả thật đã khiến thương hội bị tổn thất vô cùng thảm trọng. “Qua nửa giờ nữa, phi thuyền của phu nhân Nguyên soái sẽ đáp xuống Mộng Tưởng tinh, chúng ta mau đi xem thử đi, nghe nói người Kayi chỉ số thông minh thấp, tính cách có hơi ngốc nghếch, nhưng mà vẻ ngoài lại vô cùng xinh đẹp, bởi vậy không ít nhân loại đều nuôi dưỡng người Kayi trong nhà đấy thôi.” Đồng nghiệp cười nói. “Đó là phu nhân Nguyên soái! Hơn nữa, tự ý nuôi dưỡng người Kayi là trái pháp luật!” Dino cau mày nhìn đồng nghiệp, đang muốn nói gì, đột nhiên kinh ngạc nhìn về phía không trung “Đó là cái gì vậy?” Trên bầu trời, một điểm đen đang lao nhanh xuống tinh cầu! Dino nhanh chóng đeo kính viễn không, mới phát hiện điểm đen kia chính là một chiếc phi thuyền, một chiếc phi thuyền mang theo dấu hiệu của Liên minh tự do! Chiếc phi thuyền này dùng tốc độ cực nhanh tiếp cận tinh cầu Hạnh Phúc, lúc sắp sửa va chạm nó lại đột nhiên nổ mạnh, nhiệt lượng khủng khiếp khiến hình ảnh bị vặn vẹo, hết thảy mọi thứ tựa hồ như muốn hóa thành tro bụi. “Mau đi cứu người!” Dino hoảng sợ hô to, tuy rằng trong thâm tâm anh cảm thấy vị phu nhân kia không xứng với Nguyên soái của mình, nhưng người này dù gì cũng là phu nhân tương lai của Nguyên soái! Tất cả các nhân viên trên cảng hàng không ngay giờ khắc này đều lập tức hành động. Nhưng khi ấy, tại chỗ phi thuyền nổ tung, một chiếc phi thuyền cứu sinh ngụy trang đang từ từ tiến nhập một phiến rừng rậm của tinh cầu Hạnh Phúc, ngay sau đó, có hai người từ bên trong phi thuyền bước ra. Hai người này, một vị thân cao hai thước, cơ thể to lớn rắn chắc, thoạt nhìn vô cùng khôi ngô, vị còn lại vóc dáng chỉ độ khoảng mét rưỡi, dáng người nhỏ xinh, gương mặt khó phân biệt được giới tính. Bất quá, nhìn cách hai người này xử sự, thoạt nhìn vị kia nhỏ xinh mới là chủ đạo. “Thiếu gia, chúng ta cứ rời đi như vậy sẽ không sao chứ?” Cừu Tráng theo thói quen giãn gân cốt, sau đó lập tức khom lưng nhìn về phía thiếu niên nhỏ nhắn bên cạnh mình. “Tất nhiên là không có vấn đề rồi, ai ai cũng sẽ nghĩ là chúng ta đã chết trong tràng bạo liệt kia.” La Y vừa nói chuyện, động tác trên tay lại không ngừng, dùng bomb mini phá hủy khoang thuyền cứu sinh cạnh đó, động tác vô cùng dứt khoát, nhưng vẻ mặt lại mang theo chút bất an. “Nhưng mà…” Cừu Tráng vẻ mặt còn có chút rối rắm. “Nhưng cái gì mà nhưng, không lẽ ngươi muốn ta gả cho một tên phế nhân như vậy, còn tùy thời có thể bị năng lượng bạo động của hắn giết chết?” La Y cười nhạo một tiếng, thúc giục “Đi mau!” “Đó là Nguyên soái Triệu Lăng Vũ, hội trưởng còn lấy nhiều tài nguyên của Triệu gia như vậy…” “Triệu gia không lẽ lại thiếu chút vật tư ít ỏi đó? Còn nữa, ngươi đừng gọi tên kia là hội trưởng nữa! Số vật tư này coi như ta hoàn trả công ơn nuôi dưỡng của ông ta, sau này ta với thương hội kia không còn nửa điểm quan hệ nào nữa!” La Y lạnh lùng nhìn thanh niên cao lớn một cái, nói. Cừu Tráng bị nhìn cả người run lên, không dám tiếp tục nói nữa, La Y lại gõ gõ bả vai của thanh niên “Ngươi ôm ta đi, chúng ta phải mau chóng đến điểm tiếp ứng.” Cừu Tráng gật đầu, đang định ôm thiếu gia, đột nhiên cả người trở nên cứng ngắc. “Lại sao nữa?” La Y cau mày, theo tầm mắt của Cừu Tráng nhìn qua, bất ngờ khi thấy một màn làm y vô cùng ngạc nhiên. Ngay trước mắt cách bọn họ không xa, có mấy gốc đại thụ to cao hơn những cây xung quanh rất nhiều, ở giữa chúng, có một người đang nằm. Đó là một thiếu niên với gương mặt tinh xảo, ước chừng mười bốn mười lăm tuổi, thiếu niên nằm trên một mảnh hoa cỏ tươi tốt hơn hẳn xung quanh say ngủ, bên cạnh là một gốc thực nhân hoa đong đưa theo gió, càng khiến gương mặt tinh xảo của cậu thêm nổi bật, tựa như một thiên sứ hạ phàm. La Y tự nhận dung mạo của mình đã rất xuất sắc, nhưng so với thiếu niên lại thua xa… Áp chế khó chịu đang trỗi lên trong lòng, y nhíu mày nhìn về phía đóa thực nhân hoa. Tuy rằng thực nhân hoa lực công kích không cao, chỉ có thể tự bắt một ít động vật làm chất dinh dưỡng, nhưng ngoại trừ dị năng giả hệ thực vật ra, nó sẽ không hòa bình ở cạnh bất cứ nhân loại nào như vậy… Nơi đây làm sao có thể xuất hiện một thiếu niên dị năng giả hệ thực vật được? “Thiếu gia, nơi này sao lại có người?” Cừu Tráng lo lắng hỏi. “Ai biết… bất quá lần này với ta coi như chuyện tốt.” La Y cười nói. Hạnh Phúc tinh cầu tuy rằng bị cải tạo thành tinh cầu nông nghiệp, đa số diện tích đều là phục vụ gieo trồng cây cối, nhưng vẫn có nơi được đặc biệt ngăn ra cho thực vật bản thổ sinh trưởng, vị trí của bọn họ bây giờ chính là một trong số những khu rừng rậm nguyên sinh lớn nhất trên tinh cầu này. Nhân viên công tác trên tinh cầu này không nhiều lắm, phiến rừng rậm này lại nằm ngoài tầm quản lý của bọn họ, nên La Y muốn chạy trốn là chuyện vô cùng thuận lợi, nhưng Liên bang nhân tài lớp lớp, không chừng sẽ có người lần theo phế tích nổ tung của phi thuyền mà nhận ra được “phu nhân” chính là kẻ động tay động chân, sau đó bắt đầu truy bắt y. Mặc dù y có chuẩn bị trước, nhưng nếu trường hợp xấu nhất thật sự xảy ra, căn bản trốn không thoát, trừ phi… “cô dâu” của Triệu Lăng Vũ Nguyên soái vốn dĩ không hề mất tích. Lấy từ trong hành lý ra một bộ quần áo, La Y đến gần thiếu niên đang nằm bên kia, phát hiện đối phương vẫn không nhúc nhích, liền nhanh chóng mặc quần áo vào thiếu niên – vốn dĩ trên người chỉ có một vòng bện từ lá treo xung quanh hông. “Thiếu gia?” Cừu Tráng khó hiểu nhìn thiếu gia của mình. “Dù sao tất cả tư liệu hình ảnh về ta trên phi thuyền đều bị nổ tung, về sau tên này chính là La Y của Liên minh tự do.” La Y vừa nói, tay kéo vòng bện lá trên hông thiếu niên, phát hiện nó vô cùng rắn chắc, liền mặc kệ, trực tiếp đắp quần áo phủ lên. “Nhưng nếu bị bọn họ phát hiện…” “Nếu như bị phát hiện, vậy tức là có kẻ động tay động chân lên phi thuyền, sau đó giả mạo ta muốn trà trộn vào Triệu gia, đến lúc đó ta vẫn là kẻ bị hại.” La Y giúp thiếu niên đang hôn mê mặc quần áo vào, sau đó cầm dây leo quật mấy cái vào đóa thực nhân hoa bên cạnh đang chăm chăm vào chính mình, mới nhìn Cừu Tráng “Có người tới, chúng ta đi thôi!” Cừu Tráng ôm lấy y, nhanh chóng phi thân len lỏi vào rừng rậm, La Y dùng dị năng điều khiển thực vật, xóa đi hết thảy dấu vết lưu lại trên đường. Trong khu rừng rậm kia, cuối cùng chỉ còn lại một chiếc phi thuyền cứu sinh bị nổ tung, cùng với một thiếu niên thần bí hôn mê…   Mời các bạn đón đọc Cả Người Đều Là Bảo của tác giả Quyết Tuyệt.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Tiểu Nam Phong - Cửu Nguyệt Hi
Tiểu nam phong là truyện thứ hai trong hệ liệt Thập tự của Cửu Nguyệt Hi. Cũng giống như Thời niên thiếu tươi đẹp ấy, Tiểu nam phong là một câu chuyện phác họa lại một cuộc sống thực tế tưởng chừng như rất bình thường nhưng lại vô cùng rùng rợn, về cái nhìn định kiến tiêu cực của xã hội đối với một người phụ nữ và lòng ghen ghét đố kỵ mà chính những người phụ nữ dành cho nhau. “Thế giới này điên cuồng, thối rữa, không có nhân tính, nhưng em lại thanh khiết, dịu dàng, không nhiễm chút bụi trần.” Bối cảnh của câu chuyện là ở một thị trấn nhỏ bé ven núi giáp biển, quê mùa và lạc hậu, cách xa nơi thành thị, cách xa với ánh sáng văn minh. Ở đây có những con người theo lý thuyết thì đáng ra phải nên là linh hồn thuần phác, chân chất, vậy nhưng không, họ tầm thường, nhỏ mọn, xấu xí, và coi sự xấu xí của mình là lẽ đương nhiên. Họ không hề ý thức được sự xấu xí của mình, lại tự cho mình là thước đo của cuộc sống mà tự o bế, tự dìm nghỉm, tự nhúng chàm lẫn nhau. Bởi vậy mà khi nhìn thấy một cá nhân xuất sắc, thoát tục, vượt ra khỏi thước đo bình thường của họ, họ liền tìm mọi cách chà đạp lên nó, vấy bẩn nó, đem sự khinh thường ngụy trang cho thói tự ti hèn kém mà chỉ trích nó. Nơi đó giống như một bức tranh vẽ một đáy giếng tăm tối lố nhố những con ễnh ương thấp bé to mồm hằng ngày chỉ biết đến khoảng trời hạn hẹp mà coi trời bằng vung. Trong bức tranh ấy có một con cá vàng xinh đẹp tên là Nam Nhã. Nam Nhã, người cũng những tên. Dường như Cửu Nguyệt Hi đã đem tất cả những phẩm chất tinh tế và nữ tính nhất của một người con gái dành tặng cho Nam Nhã. Xuyên suốt toàn bộ tác phẩm, nàng luôn xuất hiện trong những bộ xường xám duyên dáng, với dáng hình uyển chuyển, vừa mong manh dịu dàng lại vừa quyến rũ đến nao lòng, làm người ta không thể không liên tưởng đến bốn chữ: tuyệt đại tao nhã. Nam Nhã đại diện cho những tinh hoa thuần túy nhất của con người, một vẻ đẹp mà có thể ai cũng thấy được, nhưng không phải ai cũng cảm được. Mà ở nơi thị trấn nhỏ bé ấy, cái đẹp này lại đang bị những tâm hồn trần tục tầm thường ức hiếp. Vì đẹp nên bị ức hiếp. Đàn ông ức hiếp Nam Nhã bằng những đôi mắt thô bỉ ngập tràn dục vọng bẩn thỉu, mà phụ nữ thì ức hiếp nàng với những cái bụng nhỏ nhen chua loét mùi men ủ từ thói ganh tị và tự ti. Nhưng nào có hề gì, Nam Nhã chẳng màng để ý đến thế giới tanh tưởi xung quanh mình. Thái độ của nàng giống như một câu nói: People who talks behind my back will be always behind my back – Những kẻ nói xấu sau lưng tôi sẽ mãi mãi chỉ đứng sau lưng tôi. Nàng vẫn đẹp, vẫn thanh cao, vẫn là con cá vàng kiêu hãnh chẳng vì phải sống với đàn ếch mà thôi rạng ngời. Chẳng ai có thể vấy bẩn được Nam Nhã ngoại trừ chính nàng. Nhưng Nam Nhã chẳng hề cô đơn trong cái giếng ấy, bên cạnh nàng còn có Chu Lạc. Chu Lạc rất yêu Nam Nhã. Tình yêu của cậu là sự hòa lẫn giữa sự rung động sâu sắc trước vẻ đẹp thuần túy, lòng thấu hiểu giữa những tâm hồn đồng điệu, sự xót thương cho một linh hồn thanh khiết bị vây hãm trong đám đông hèn mọn và chấp niệm trung thành tuyệt đối dâng hiến cho tín ngưỡng tôn thờ cái đẹp chân chính. Cậu yêu nàng, yêu đến bất chấp, bất chấp tuổi tác, bất chấp hoàn cảnh, bất chấp con mắt ti tiện của thói đời. Đó là đặc tính của những cá nhân xuất sắc, họ độc lập và tìm kiếm, yêu mến, tôn trọng những cá nhân xuất sắc độc lập khác, chẳng cần phải để tâm đến lời đố kỵ miệt thị của những đám đông bầy đàn. Chu Lạc đã dành tặng cho Nam Nhã tình yêu đơn thuần nhất, kiên cường nhất của mình, giúp đỡ nàng, bao dung nàng, bảo vệ nàng, cố gắng vì nàng, khiến trái tim vì hoàn cảnh mà sắt đá của nàng phải cảm động vì mình. Nam Nhã là động lực của Chu Lạc, mà Chu Lạc cũng là động lực của Nam Nhã. Khi đọc truyện sẽ có cảm tưởng như chỉ có mình Chu Lạc nỗ lực cho cả hai vậy, bản thân Chu Lạc cũng nguyện ý đi một nghìn bước đến với Nam Nhã mà không cần nàng phải bước một bước nào về phía mình. Chuyện này sẽ khiến người đọc không nhịn được mà có chút cảm thấy Nam Nhã hơi ích kỷ. Nhưng đến cuối truyện, chúng ta đều sẽ nhận ra rằng sự thật là Nam Nhã cũng có cố gắng vì Chu Lạc, muộn hơn cậu, nhưng không hề chậm trễ. Như đã nói, chẳng ai có thể vấy bẩn Nam Nhã trừ chính nàng. Nàng cũng giống như Trần Niệm trong Thời niên thiếu tươi đẹp ấy, vì chán ghét cùng cực môi trường sống mà nảy sinh ác niệm, tự khuấy đục mình. Nhưng bởi có Chu Lạc, có tình yêu đầy vị tha của Chu Lạc mà nàng đã tự nguyện thanh lọc mình, lau đi vết nhơ trên tay mình, để một lần nữa quay lại với cái đẹp thuần khiết, để ở bên cậu. Tình yêu của hai người đẹp như vậy bởi trong họ luôn có lòng hướng thiện, tự mình hướng thiện và vì nhau mà hướng thiện. Đó chính là biểu tượng của chân – thiện – mỹ, tinh thần chủ đạo của hệ liệt Thập tự, là tính nhân văn cao đẹp mà Cửu Nguyệt Hi muốn thể hiện. Về mặt hình ảnh mà nói, Tiểu nam phong là câu chuyện có tính lãng mạn nhất trong số tất cả các truyện của Cửu Nguyệt Hi. Điều này được thể hiện ở tình tiết Chu Lạc theo đuổi Nam Nhã, mỗi buổi chiều đều đến đọc cho nàng nghe những câu thơ tình đầy tâm ý được cậu chọn lựa, nắn nót chép ra giấy, tặng cho nàng. Tình tiết ngọt ngào trong ngôn tình vốn chẳng thiếu, nhưng có thể đẹp và lãng mạn chạm đến ngưỡng nghệ thuật như hình ảnh này thì cực kỳ hiếm, giống như một hình ảnh biểu tượng trong một tác phẩm kinh điển vậy. Nó giúp cho truyện không chỉ mang tính nhân văn sâu sắc mà còn thắm đượm màu sắc nghệ thuật nữa. Kết lại, qua bộ truyện này, một lần nữa, Cửu Nguyệt Hi đã chứng minh thái độ nghiêm túc vươn đến những giá trị thực thụ trong văn chương của bản thân. Tấm lòng này của chị cũng thực đáng để trân trọng. Tiểu nam phong, cũng giống như những bộ truyện khác cùng tác giả, là một câu chuyện đáng đọc và đáng suy ngẫm. ----------------------- Thập Tự Hệ Liệt gồm có: Thời Niên Thiếu Tươi Đẹp Ấy Tiểu Nam Phong *** Chu Lạc từng cho rằng mình sẽ chết, khi cậu dõi mắt nhìn theo chiếc xe chở Nam Nhã đi xa, trái tim cậu tan nát, cậu ngã xuống, thấy núi non vẫn phủ một màu xanh biếc và bầu trời vẫn cao vời vợi. Lúc tỉnh lại còn ngửi được mùi thuốc khử trùng, cậu biết mình đang ở trong bệnh viện, cậu mở mắt ra hi vọng có thể nhìn thấy Nam Nhã, dù chỉ là vẻ mặt tuyệt tình của cô cũng được. Nhưng không có. Rất nhiều người vây quanh giường bệnh, nhưng không có Nam Nhã. Sau tám năm, cô chưa từng xuất hiện trước mặt cậu lần nào, cứ như cô chưa từng tồn tại trên cõi đời này vậy. Cửa tiệm sườn xám trong thị trấn Thanh Thủy cũng biến mất. Mặt bằng cửa tiệm đó nhanh chóng được một chủ cửa hàng văn phòng phẩm sang lại và thay thế. Ông bà Chu nhờ vả họ hàng, tài xế và Trần Quân đừng để lộ chuyện Chu Lạc và Nam Nhã ra ngoài, bọn họ không thể xóa bỏ Nam Nhã đi nên rất sợ Chu Lạc bị nghi ngờ tạo chứng cứ giả. Không ai nhẫn tâm tiếp tục làm tổn thương cậu thiếu niên ấy. Bí mật này đã được chôn vùi. Sau khi Nam Nhã biến mất, trên trấn lại nổi lên tin đồn, nói cô bỏ nhà đi theo tay đại gia nào đó, nhưng tin đồn chỉ được vài tháng thì chẳng ai còn buồn nhắc đến nữa. Chu Lạc không quay về thị trấn Thanh Thủy, cậu không thể chịu đựng được cảm giác cô độc trong phần mộ của chính mình. Hình như cậu là một người ngoại tộc, sống trên mảnh đất thân quen, khắp nơi đều là hình bóng của cô, nhưng không còn ai nhớ đến cô, không một ai. Chỉ có cậu. Vẫn còn canh chừng cái thị trấn nhỏ không chút đổi thay bị niêm phong tận sâu trong trí nhớ. Cảnh còn người mất, đây là sự tàn nhẫn đến mức nào? Tất cả mọi thứ năm đó vẫn còn, chỉ có cô là không. Nhiều năm như vậy, cậu vẫn phòng không chiếc bóng. Cô có bao nhiêu tuyệt tình, mới một chút tin tức cũng không cho cậu biết? Cậu nhớ cô đến phát điên lên, nhớ đến mức thù hận, trong trái tim cô có lẽ cậu không hề quan trọng chút nào nên mới một đi không trở lại. Cậu suy nghĩ rất nhiều, cớ sao cô phải đi. Cậu đã đưa ra rất nhiều lí do, phải chăng vì cậu đã vạch trần sự thật khiến cô mất đi cảm giác an toàn, hay vì Lâm Quế Hương chỉ trích khiến cô cảm thấy hổ thẹn? Hoặc có lẽ cô không tin cậu vẫn còn yêu cô tha thiết, cô cho rằng cậu chỉ thích cô như những gì người lớn hay nói, đó là rung động nhất thời, chỉ là ảo giác mà thôi, cho nên cô mới bỏ trốn khỏi cậu, cô chỉ đang khảo nghiệm cậu mà thôi. Nhưng cậu đã chứng minh rồi, chứng minh suốt tám năm qua, nhưng cô không một lần quay về nghiệm thu thành quả. Cô đã quên cậu rồi sao? ... Mời các bạn đón đọc Tiểu Nam Phong của tác giả Cửu Nguyệt Hi.
Thời Niên Thiếu Tươi Đẹp Ấy - Cửu Nguyệt Hi
Tôi không phải là một người dễ xúc động. Kể từ khi biết đọc đến nay, tôi đã đọc không biết bao nhiêu là sách truyện, đông tây kim cổ gì cũng đọc cả, nhưng chưa bao giờ khóc vì một câu chuyện nào hết. Cho đến khi đọc Thời niên thiếu của tươi đẹp ấy. Cũng không phải bù lu bù loa gì, chỉ nhỏ vài giọt nước mắt thôi, nhưng đối với tôi, đó vẫn là một kỷ niệm cực kỳ sâu sắc ghi dấu trong cuộc đời đọc sách của tôi. Thời niên thiếu tươi đẹp ấy là một câu chuyện giống như một sợi dây buộc lấy trái tim người đọc vậy. Ban đầu sợi dây này chỉ hờ hững buộc lỏng thôi, nhưng người ta vẫn lờ mờ cảm nhận được nó khiến con tim phải thấp thỏm mà run lên nhè nhẹ. Càng đọc về sau, qua mỗi chương, nút buộc lại càng thắt sâu thêm, để rồi cuối cùng thít chặt vào tim khiến người ta nghẹt thở, đau lòng khôn nguôi. Tôi không hay đọc truyện thể loại thanh xuân vườn trường. Đa số những truyện thể loại này đều có chung một cảm giác là nuối tiếc tuổi xuân tươi đẹp đã qua, nhưng với Thời niên thiếu tươi đẹp ấy thì khác, nó đem lại cho người đọc một cái thở phào như được giải thoát: cuối cùng thì cái quãng thời gian tệ hại này cũng qua rồi. Bởi vậy mà tôi tìm thấy sự đồng cảm khi đọc truyện này. Đừng vội thương hại tôi, tôi không giống Trần Niệm, chưa bao giờ bị bắt nạt ở trường cả. Nhưng ngay từ năm đầu tiên học cấp ba, tôi đã nhận ra môi trường trường học chính là một xã hội thu nhỏ, tốt đẹp có, nhưng xấu bẩn cũng đầy rẫy, đủ loại mặt người. Tôi đã tận mắt chứng kiến hai cô bạn của mình bị cả lớp tẩy chay, đùa cợt, bịa đặt nói xấu, chứng kiến lớp trưởng bày mưu tính kế vu khống cho một trong hai cô bạn đó tội ăn cắp, chứng kiến một cô bạn khác bị học sinh ngoài trường dọa đánh chỉ vì có quan hệ nhắn tin qua lại thân thiết với một cậu hot boy trường bên, rồi sau đó chuyện vỡ lở ra cậu bạn ảo lòi và vụ dọa đánh đó là một kế hoạch cợt nhả dìm hàng của một (nhóm) con gái cùng lớp có “thâm thù đại hận” với bạn tôi. Lại được cả giáo viên chủ nhiệm vô tâm tắc trách, thiên vị cán bộ lớp và đám học sinh nổi bật nữa. Tôi đã chứng kiến tất cả những điều ấy (nếu không phải có chút bản lĩnh riêng chắc bản thân tôi cũng bị tẩy chay ra trò), vậy nên tôi căm ghét trường học kinh khủng, đến mức mà cuối cấp, buổi chụp kỷ yếu tôi cũng không thèm đến (và vì thế mà sau đó nhận được một đống lời châm chỉa sau lưng). Cửu Nguyệt Hi đã khắc họa rất chi tiết xã hội thu nhỏ ấy, về lũ bắt nạt – những kẻ săn mồi và những đứa trẻ yếu đuối, khiếm khuyết – con mồi yêu thích của chúng, về sự thờ ơ, hiếu kỳ của đám đông hèn hạ, về sự cứng nhắc vô cảm của pháp luật đối với trẻ vị thành niên. Tất cả đã tạo nên cho câu chuyện một bầu không khí u ám, khó thở, vừa lạnh lùng lại vừa châm chọc, càng về sau lại càng đậm, giống như một môi trường bị rút cạn dần ôxy vậy. Đó là cuộc sống của Trần Niệm, cũng như là cuộc sống của rất nhiều những đứa trẻ nạn nhân của bạo lực học đường. Trong không gian tăm tối giam giữ Trần Niệm ấy, Bắc Dã đã xuất hiện, một bàn tay thô ráp mà dịu dàng, thắp lên ngọn lửa soi sáng tâm hồn đang run rẩy của cô bé. “Là ai dịu dàng, cẩn thận, lặng lẽ thắp lên ngọn đèn trong lòng ai như thế.” Trần Niệm và Bắc Dã dường như là hai con người đến từ hai thế giới đối lập nhau: Trần Niệm – con gái nhà lành, học sinh giỏi, xinh xắn, ngoan hiền, tương lai xán lạn; Bắc Dã – mẹ là gái điếm, bố là tội phạm cưỡng hiếp, thành phần cá biệt trong trường nghề, đầu gấu, bất hảo, tương lai mờ mịt. Những tưởng giữa hai đứa trẻ chẳng có sự tương đồng nào, nhưng không, cuộc sống của hai cô cậu đã giao nhau ở cùng một điểm: cô đơn. Họ đều là những đứa trẻ cô đơn. Mối quan hệ cộng sinh khăng khít giữa Bắc Dã và Trần Niệm bắt đầu từ một giây phút “lo chuyện bao đồng” của Trần Niệm. Cô gái nhỏ tưởng chừng như yếu đuối và nhút nhát ấy khi nhìn thấy cậu nam sinh bị đánh hội đồng đã không hề bàng quan làm ngơ mà lén lút định báo cảnh sát, để rồi bị liên lụy, bị bọn đầu gấu cướp sạch tiền, lại bị ép hôn cậu. Hành động đó của cô đã khiến Bắc Dã ghi nhớ. Ai nói cứ thành phần cá biệt là nhân cách thối tha? Cùng là đầu gấu học đường nhưng Bắc Dã không hề chế giễu tật nói lắp của Trần Niệm. Cậu trả tiền cho cô, đi theo bảo vệ cô, giúp đỡ cô không bị bắt nạt, kiên nhẫn chữa tật nói lắp cho cô, ở bên cạnh chậm rãi cổ vũ, vỗ về cô. Bản thân cậu cũng trầy trật vết thương nhưng cậu vẫn che chở cho cô. Khi trong cơn khủng hoảng nặng nề nhất của tuổi niên thiếu, khi mất lòng tin vào cảnh sát, vào pháp luật, vào “chính nghĩa”, khi chính mẹ ruột cũng vì bận rộn mà chẳng đoái hoài gì đến, Trần Niệm đã lựa chọn Bắc Dã, nương tựa vào cậu, tin tưởng cậu. Tôi thích Trần Niệm, cũng thích Bắc Dã, thích cách họ vượt qua chông gai bảo toàn lòng hướng thiện, thích mối tình chân thành thuần lương của họ. Bắc Dã đã khơi dậy trong lòng Trần Niệm một sự kiên định, quật cường. Kẻ bất hảo bị xã hội coi thường lại chính là người cứu rỗi cô gái tốt đẹp mà xã hội không buồn màng đến. Trong cái thành phố lạnh lẽo ấy, chỉ họ mới hiểu được nhau, một mối tình vừa yên ả lặng lẽ vừa bền chặt sâu đậm. Không khoa trương, không nhiều lời, nắm chặt tay nhau đi qua bão tố. Một mối tình khiến người khác phải rung động, vừa đau lòng lại vừa thấy ngọt ngào. Bắc Dã không phải một nam chính tiêu chuẩn: khi cô gặp nạn cậu đã không đến kịp. Nhưng không vì điều đó mà Trần Niệm mất lòng tin vào cậu. Phải tin tưởng nhiều đến thế nào mới có thể khiến một cô bé khi vướng vào án mạng đã chọn gọi cho một cậu thiếu niên chứ không phải là cảnh sát? Phải yêu nhiều đến thế nào mới có thể khiến một cậu thiếu niên cắn chặt răng vơ hết tội nghiệt vào mình để kéo dài thời gian cho cô thiếu nữ được thi tốt nghiệp? Cao trào cuối truyện thật sự đã bóp nghẹt tim phổi người đọc, ám ảnh lấy trí óc người ta. Sự che chở của Bắc Dã dành cho Trần Niệm, sự tin tưởng của Trần Niệm dành cho Bắc Dã, sự thấu hiểu lẫn nhau của cả hai người khiến người ta phải cảm động, và càng cảm động hơn khi đó mới chỉ là hai cô cậu thiếu niên mười bảy tuổi! Những đứa trẻ thiếu thốn khiếm khuyết, bởi vì có nhau mà vẹn tròn. Thời niên thiếu đau thương của hai người, bởi vì có nhau mà trở nên tươi đẹp. Để đến cuối cùng, chúng ta đều sẽ không nhịn được mà cảm thán: “Thật may là họ có nhau!”. Bên cạnh hai nhân vật chính, nhân vật nam phụ Trịnh Dịch. Giữa xã hội thật giả lẫn lộn, đầy rẫy bất công ấy, anh là đại diện hiếm hoi của chính nghĩa thực thụ, một đốm lửa nhỏ nhoi mà mạnh mẽ giữ cho ánh sáng chân lý không bị dập tắt. Nhờ có anh không ngừng nỗ lực mà sự thật mới được phơi bày. Đó vốn nên là hình tượng của pháp luật, của cảnh sát. Qua đi hết cả những cao trào đau đớn ấy, điều thực sự khiến tôi phải rơi nước mắt lại là ở ngoại truyện, ở lá thư mà Trần Niệm gửi cảnh sát Trịnh. Sau này Cửu Nguyệt Hi đã bỏ ngoại truyện đó đi với lý do không phù hợp với tính cách nhân vật, tôi cũng không hiểu tại sao chị lại cảm thấy như vậy. Tôi thì cho rằng ngoại truyện này là một cú chốt đẹp và rất đi vào lòng người của truyện. Bởi sau tất cả, nó đã khẳng định vẻ đẹp thiện lương, giàu lòng vị tha của các nhân vật, tính nhân văn của cả câu chuyện, khiến người ta nhớ mãi không quên. [ Trần Niệm à, anh thường nghĩ, anh rất muốn biết hiện giờ em còn tin tưởng hay không? Tin tưởng chân, thiện, mỹ; tin tưởng vào việc “tin tưởng” bản thân. Nếu vẫn vậy, anh cảm kích vô cùng. Trịnh Dịch —— Trong một lá thư anh hỏi em còn tin tưởng hay không? Tin tưởng chân, thiện, mỹ; tin tưởng vào việc “tin tưởng” bản thân. Cảnh sát Trịnh, chỉ vì có Bắc Dã, em vẫn tin tưởng. Trần Niệm ]
Sự Dịu Dàng Khó Cưỡng - Diệp Lạc Vô Tâm
Sinh nhật lần thứ 14, Quan Tiểu Úc gặp tình yêu sét đánh tại Bule Pub. Anh chàng lạ mắt trông cao quý và hấp dẫn đã thu hút ánh nhìn và trái tim cô bé mới lớn. Rồi khi nhìn chàng trai xa lạ kia khoác vai người đẹp rời đi, “mối tình đầu thơ ngây” của cô bỗng tan thành mây khói. Năm cô 22 tuổi, bố mẹ cô sắp xếp một cuộc gặp mặt với Âu Dương Y Phàm, anh chàng nổi tiếng đẹp trai, giỏi giang, con nhà gia, hai nhà đã có hẹn ước với nhau từ nhỏ. Nhưng vì nghe nói anh ta là một “hoa hoa công tử”, thay người yêu còn nhanh hơn cả thay áo, Quan Tiểu Úc chưa kịp gặp mặt đã lén trốn đi mất. Cô rất ghét loại người như anh ta. Rời khỏi quán trà, cô vô tình đụng phải Ivan, anh chàng đẹp trai cô tình cờ gặp trong bữa tiệc sinh nhật một người bạn. Và trong lúc “nguy cấp”, cô đã lên xe anh ta để chạy trốn khỏi cuộc gặp không mong muốn. Tiếp xúc nhiều với Ivan, cô mới hiểu đằng sau khuôn mặt bất cần đời, luôn ung dung, tươi cười kia là một người hết lòng vì bạn bè, một con người quyết đoán trong công việc đầy áp lực và hơn hết là một trái tim si tình trong tình yêu. Dần dần cô có cảm tình rồi rung động trước Ivan, quyết định cho anh cơ hội để có thể trở thành bạn trai của cô. Nhưng định mệnh thật trớ trêu khi đến sinh nhật lần thứ 23, Tiểu Úc phát hiện tên hoa hoa công tử Âu Dương Y Phàm và Ivan hóa ra chỉ là một người… Trong truyện “Sự dịu dàng khó cưỡng”, độc giả còn gặp lại nhân vật Lăng Lăng - bạn cùng phòng của Quan Tiểu Úc và Giáo sư Dương Lam Hàng - anh họ của Âu Dương Y Phàm trong “Mãi mãi là bao xa” và câu chuyện tình yêu lãng mạn của họ; anh chàng Lâm Quân Dật trong “Chân trời góc bể”. *** Diệp Lạc Vô Tâm là nữ tác giả ngôn tình Trung Quốc được các độc giả trên các trang mạng văn học yêu thích. Cô được biết đến qua những truyện ngôn tình nổi tiếng như Ngủ cùng sói, Hôn sói, Chân trời góc bể, Mãi mãi là bao xa, Gió đem ký ức thổi thành những cánh hoa... Sự dịu dàng khó cưỡng là tác phẩm mới nhất của cô. Sinh nhật thứ 14, Quan Tiểu Úc gặp tình yêu sét đánh tại Bule Pub. Mối tình đầu thơ ngây của cô bỗng tan thành mây khói khi chàng trai xa lạ khoác vai người đẹp rời đi. Năm 22 tuổi, bố mẹ cô sắp xếp một cuộc gặp mặt với Âu Dương Y Phàm. Anh chàng nổi tiếng đẹp trai, giỏi giang, con nhà gia thế. Hai nhà có hẹn ước với nhau từ nhỏ. Nhưng vì nghe nói anh ta là một hoa hoa công tử, thay người yêu nhanh hơn thay áo, Quan Tiểu Úc chưa kịp gặp mặt đã lén trốn đi mất. Cô rất ghét loại người như anh ta.   Rời khỏi quán trà, cô vô tình đụng phải một người và trong lúc nguy cấp, cô đã lên xe anh ta để chạy trốn khỏi cuộc xem mắt không mong muốn. Người đàn ông đó có tên tiếng anh là Ivan. Tiếp xúc nhiều với anh, cô hiểu đằng sau khuôn mặt bất cần đời, luôn tươi cười kia là một người hết lòng vì bạn bè, quyết đoán trong công việc đầy áp lực. Hơn hết, đó là một người đàn ông si tình trong tình yêu. Dần dần Tiểu Úc rung động trước Ivan, quyết định cho anh cơ hội để có thể trở thành bạn trai của cô. Nhưng định mệnh thật trớ trêu khi đúng lúc Tiểu Úc quyết định sẽ mở lòng ra với Ivan thì bí mật của anh cũng bại lộ. Hóa ra Ivan và Âu Dương Y Phàm chỉ là cùng một người… Trong truyện Sự dịu dàng khó cưỡng, độc giả sẽ gặp lại nhân vật Lăng Lăng - bạn cùng phòng của Quan Tiểu Úc và Giáo sư Dương Lam Hàng - anh họ của Âu Dương Y Phàm trong Mãi mãi là bao xa và câu chuyện tình yêu lãng mạn của họ. Mời các bạn đón đọc Sự Dịu Dàng Khó Cưỡng của tác giả Diệp Lạc Vô Tâm.
Sợi Khói Mỏng Lạc Giữa Trần Ai
Phụ mẫu đặt cho nàng cái tên Vũ Văn Lạc Trần, càng ngẫm càng thấy, cuộc đời nàng cũng chìm nổi vô định như hạt bụi giữa cõi trần ai. Cả tuổi ấu thơ, cả thời thiếu nữ, trong mắt, trong tim nàng chỉ có duy nhất hình bóng của người ấy. Y là trời, là đất, là cả quá khứ lẫn tương lai của nàng. Nàng yêu y mà không dám thổ lộ với y, chỉ đành tự giày vò trong niềm mong mỏi và nỗi nhớ thương da diết. Trớ trêu thay, khi nàng và y thừa nhận tình cảm của mình dành cho đối phương thì cũng là lúc tai họa giáng xuống, cả hai đều không thể vượt qua sự ngăn trở của hai chữ “thân phận”. Đến nước này, nàng chỉ còn cách quên đi tất cả, dù cái giá mà nàng phải trả là nỗi đau đớn thịt nát xương tan, gân cốt đứt lìa. Vậy mà tại sao, khi gặp lại y, dù không còn một sợi ký ức, nàng vẫn không kìm được lòng yêu y? Tình yêu này, cuộc trùng phùng này, là duyên phận hay lại thêm một kiếp nạn…? *** “Sợi khói mỏng lạc giữa trần ai” là câu chuyện về những người đã đánh mất tình yêu của mình. Nổi tiếng là một cây viết biết cách khiến độc giả thổn thức, Diệp Lạc Vô Tâm có lẽ sẽ khiến bạn đọc “khóc như mưa” khi đọc tác phẩm mới - Sợi khói mỏng lạc giữa trần ai. Được biết đến với tên gọi Hồng trần độ, trước khi xuất bản, cuốn sách này đã âm thầm khiến nhiều độc giả đau lòng. Bởi câu chuyện tình bi thương giữa hai nhân vật chính Lạc Trần và Sở Thiên - hai kẻ đơn côi chấp nhất giữa đời, chỉ dung nạp duy nhất bóng hình của đối phương trong tim. Tuy nhiên, sau khi cuốn sách được mua bản quyền xuất bản tại Việt Nam, nữ tác giả Diệp Lạc Vô Tâm đã quyết định viết lại một kết cục khác và chỉnh sửa một số chi tiết để làm nên một Sợi khói mỏng lạc giữa trần ai hạnh phúc hơn, say đắm hơn dành riêng cho bạn đọc Việt. Truyện bắt đầu khi tiểu thư Lan Hoán Sa của Lan Hầu Phủ tỉnh lại sau một thời gian dài hôn mê. Nàng mang vẻ đẹp mong manh như đóa phù dung trong sương mai. Khuôn mặt kiêu sa với nét buồn luôn thoảng trên khuôn mặt khiến bất kỳ ai nhìn thấy cũng phải ngẩn ngơ tự hỏi: “điều gì đang vương trong đôi mắt nàng?”. Ngay cả vị vương gia Vũ Văn Sở Thiên của Tuyên quốc - chiến thần nổi tiếng máu lạnh khắp các chiến trường khiến mọi đội quân phải hãi hùng - cũng phải lặng mình khi lần đầu gặp nàng. Không giống như những lời đồn về người đàn ông có khuôn mặt khiến phái nữ phải e thẹn và có cái nhìn làm đàn ông khắp thiên hạ phải lạnh sống lưng, Vũ Văn Sở Thiên đứng trước mặt Lan Hoán Sa luôn chăm sóc tận tình và dịu dàng tựa dòng suối nước nóng giữa trời đông. Sở Thiên dù chỉ mới gặp lần đầu đã đoán được căn bệnh của Lan Hoán Sa, mới tiếp xúc đôi lần mà dường như đã quen thuộc hết thói quen của nàng. Dù mới ở trong Lan hầu Phủ vài ngày nhưng dường như đâu đâu cũng đều có bóng hình chàng. Chàng là người luôn nhìn nàng đắm say nhưng trong ánh nhìn nóng bỏng ấy lại như đang kiếm tìm một hình bóng nào đó khác... Đắm chìm trong sự dịu dàng nồng nàn của chàng giống như một giấc mơ dịu êm quen thuộc, Lan Hoán Sa không hề biết rằng, nàng trông giống hệt một người, người con gái mà Vũ Văn Sở Thiên yêu sâu đậm - Vũ Văn Lạc Trần… Liệu trên thế gian này, sẽ có thể có hai người con gái không-liên-quan-đến-nhau mà lại giống nhau từ tính tình đến ngoại hình như vậy? Sự tồn tại của Lan Hoán Sa không biết có liên quan gì đến Vũ Văn Lạc Trần hay không, nhưng chắc chắn đó là liều thuốc hy vọng, cứu sống trái tim tưởng như đã chết của Vũ Văn Sở Thiên. Ít ra, chàng có thể tin tưởng rằng người con gái đã từng quyết tuyệt lấy cái chết để hồi đáp tình yêu của chàng còn sống trên thế gian này. Ít ra chàng có thể tự nhủ lòng mình rằng họ vẫn còn gặp lại dù cho mối tình của họ chỉ mong manh tựa “sợi khói mỏng lạc giữa trần ai”. Ngay từ tên gọi, cuốn sách đã gợi nên trong người đọc một nỗi đơn côi man mác, giống như một sự báo trước, rằng câu chuyện này cũng sẽ khiến người đọc vấn vương trong một nỗi buồn mơ hồ. Không chỉ là mối tình của Lạc Trần hay Sở Thiên, mà trong Sợi khói mỏng lạc giữa trần ai cũng có không ít những đoạn nhân duyên khiến người đọc tiếc nuối. Đó là mối tình của một vị thần y nổi tiếng giang hồ, người đã nhẫn tâm chế ra độc “Hoa dao chi thủy” không có cách nào trị nổi. Loại độc đã khiến cả vạn người chết trong đau đớn, và khiến chính vị thần y đó đánh mất đi tình yêu của đời mình. Cho tới tận lúc biết người vợ mình hằng yêu thương hạ độc mình, người đàn ông đó cũng bình thản uống hết chén rượu. Ông không hề nói lên sự thật đằng sau: “Dao hoa chi thủy” được chế ra chính là để đánh đổi mạng sống của vợ và con gái ông, nếu không chế nó, họ sẽ không thể sống… Đó cũng là mối tình oan nghiệt của đời trước, một vị vương gia quyền uy đã bỏ cả vương vị để dấn thân vào giang hồ, chỉ cần mỹ nhân, không cần giang sơn. Cuối cùng ngay cả tình yêu của đời mình, vị vương gia này cũng đành lòng buông tay. Và mối tình si đau đớn của của thánh nữ Lan Tộc, vì một người đàn ông ngoại tộc đã cả gan ăn cắp thánh vật hỏa liên để giúp người ấy hoàn thành tâm nguyện. Nàng cũng vì người ấy mà chạy trốn khỏi người đàn ông đã si mê, nâng niu nàng bấy lâu. Thế nhưng kết cục nhận lại chỉ là một nỗi mòn mỏi đợi chờ một hình bóng không bao giờ quay về. Thế đó, những mối tình qua câu chuyện mới của Diệp Lạc Vô Tâm cũng giống như chính chủ đề của cuốn sách, chỉ là “sợi khói” mong manh tựa những vạt nhớ thương mờ ảo, dễ dàng mất hút giữa trần gian mênh mang. *** Khi chuẩn bị đọc "Sợi khói mỏng lạc giữa trần ai" mình đã bỏ qua hết những thói quen như xem thể loại, đọc giới thiệu và lướt comment… chỉ vì muốn giữ một trạng thái tốt nhất khi đọc truyện. Tại sao mình phải nghiêm khắc với bản như thế ư? Lý do rất đơn giản vì mình sợ bị ảnh hưởng cảm xúc bởi các yếu tố bên ngoài ạ. Các bạn còn nhớ lời giới thiệu của Amunbooks Đinh Tị không ạ? Rằng "Sợi khói mỏng lạc giữa trần ai" sẽ có “PHIÊN BẢN HOÀN TOÀN KHÁC so với bất cứ ấn bản nào đã được edit trên mạng”, “nhằm giúp cho kết cấu truyện được chặt chẽ hơn, tình tiết truyện được mềm mại hơn và quan trọng nhất là để kết thúc truyện được rõ ràng, viên mãn hơn, phù hợp với bối cảnh văn hóa Việt Nam. ” (*) Vì thế, nếu bạn hỏi "Sợi khói mỏng lạc giữa trần ai" có ngược không? Đương nhiên là KHÔNG NGƯỢC mới là là lạ ý. Đáng lẽ phải hỏi là ngược ít hay ngược nhiều cơ nhưng điều quan trọng là truyện kết HE đó nha, không phải là OE hướng SE giống bản edit trên mạng đâu nhé! Mình vẫn luôn thắc mắc tại sao truyện lại có tên là "Sợi khói mỏng lạc giữa trần ai", và đến tận khi đọc hết truyện mình vẫn không biết nó có ý nghĩa thật sự là gì? "Lạc giữa trần ai" khiến mình nghĩ đến tên nữ chính - Vũ Văn Lạc Trần là “hạt bụi bay trên mặt đất, bất luận có bằng lòng hay không cũng chỉ có thể theo gió mà đến, cùng gió mà đi.” (**). Vậy còn sợi khói là gì đây? Về bìa truyện mình chỉ muốn nói rằng: Cảm thấy nó nhạt nhoà và không còn đặc biệt nữa rồi, nhìn cứ nhan nhãn những bìa cổ đại trước đó như “Trường hận” và “Tình đầu của tiểu yêu”... Nét khác biệt có lẽ sợi khói đấy, nói mới nhớ ban đầu mình xem bản demo tập 1 mình còn nghĩ đó là vạt áo bay trong gió nữa đấy, vài ngày sau nhìn thấy thập 2 mới thấy ngộ ngộ. Đọc cái tên xong tự cười một mình luôn: Hoá ra là vậy, không phải vạt áo bay mà là sợi khói ???????? Lần này mình không thích cách dàn trang và căn lề cuốn "Sợi khói mỏng lạc giữa trần ai". Tại sao như thế? Vì lề căn lề eo hẹp, muốn đọc thì phải mở rộng cuốn truyện thêm, như thế sẽ tăng thêm tỷ lệ sách bị gãy gáy cao hơn. Mặc dù rất muốn thử chất lượng nhưng mà mình sẽ đau lòng. Truyện được dịch mượt, không có sai sót lỗi chính tả nhưng lỗi font chữ vẫn có. "Sợi khói mỏng lạc giữa trần ai" có 3 phiên bản: (Các bạn lưu ý nhé). - Bản siêu đặc biệt: 2 thẻ nguyệt ước, gồm: 1 thẻ có lời chúc và chữ ký viết tay của tác giả Diệp Lạc Vô Tâm + 1 thẻ không có chữ ký - Bản đặc biệt: có 2 thẻ nguyệt ước, gồm: 1 thẻ có chữ ký viết tay của tác giả Diệp Lạc Vô Tâm + 1 thẻ bình không có chữ ký - Bản thường: 2 thẻ nguyện ước không có chữ ký. Nói về tác phẩm lần này của Diệp Lạc Vô Tâm, mình cảm thấy câu chuyện này dẫn dắt mình rất nhiều cảm xúc. Nam chính Vũ Văn Sở Thiên lần này cũng rất khác với nam chính ở những tác phẩm trước đó của Diệp Lạc Vô Tâm. Nói sao ấy nhỉ, chàng không bá đạo, không dùng tất cả thủ đoạn để ép người chàng yêu giờ giờ khắc khắc ở bên cạnh. Khi yêu một người chàng sẽ toàn tâm toàn ý an bài cho nàng cuộc sống tốt nhất, dù khi ở bên cạnh hay rời xa, dù là lúc nàng không còn nhớ chàng là ai. Vũ Văn Sở Thiên có yêu Vũ Văn Lạc Trần không? Có, có yêu. Yêu sâu đậm. Nhưng tình yêu của chàng dành cho nàng sẽ không đem lại cuộc sống bình yên, cho nên chàng đẩy nàng ra khỏi mình, khiến nàng đau khổ, còn chính mình đầy vết thương. Đây rốt cuộc là lương duyên hay vẫn là nghiệt duyên! “...Muội không hận huynh ấy, muội chỉ hy vọng nếu kiếp sau còn gặp lại, muội và huynh ấy sẽ là những người xa lạ chưa từng quen biết.” (**) ___________ Lưu ý : (*): được trích từ thông báo trên Fanpage Amunbooks Đinh Tị (**): được trích từ truyện Sợi khói mỏng lạc giữa trần ai. Review by #Tâm_Thần - facebook.com/ReviewNgonTinh0105 Mời các bạn đón đọc Sợi Khói Mỏng Lạc Giữa Trần Ai của tác giả Diệp Lạc Vô Tâm.