Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Tình Thương Thi Yêu

Chú ý: Truyện này siêu ngược, ngược thân, ngược tâm. Nàng xinh đẹp có nụ cười tỏa nắng đã len lỏi vào trái tim của hắn, nàng gọi hắn là " ca ca", một cuộc sống nội tâm từ lâu nay đã có người chia sẻ.  Những biến cố khó khăn ập đến, hắn bị giam cầm vào nhà lao, liệu tình yêu giữa hai người có giúp họ vượt qua được.. *** Review : Dạ Vũ - davu308blog.wordpress.com Lâu nay Nhất Độ Quân Hoa luôn vang danh là mẹ kế, ai muốn nhảy hố của bả thì xác định phải có một trái tim mạnh mẽ làm bằng sắt đồng thiếc…, chứ bằng sứ dễ vỡ thì khó có thể lành lặn sống sót qua được những màn ngược tâm ngược thân mà bả viết ra. Biết vậy nên trước khi đọc truyện này, mình cũng hạ quyết tâm lớn và hít một hơi sâu rồi, vừa mở văn án ra tác giả lại bồi thêm một câu “cực độ ngược thân ngược tâm” (khóc không ra nước mắt >.<). Thế là mình ngồi nghiêm chỉnh, chờ đợi một hồi gió tanh mưa máu dội xuống. Nhưng, phải nói sao nhỉ? Đọc đến những dòng cuối truyện, có rất nhiều cảm xúc hỗn tạp trong lòng mình, xót xa có, đau tim cũng có, nhưng nhiều hơn hết hình như là “hụt hẫng”. Cái yếu tố “ngược” rõ ràng rất dã man, mình cảm giác cả nam và nữ chính đều đang quằn quại trong sự sắp đặt của tác giả vậy, nhưng cái sự “quằn quại” ấy không “chạm” được đến mình, nghĩa là mình thấy được, nhưng không cảm được nhiều. Cái này không biết là do không hợp gu hay là do yếu tố nào khác. Nói về văn phong, mình vẫn luôn hài lòng về phong cách của tác giả này, ngắn gọn súc tích, không lan man dông dài mà đi thẳng vào kể truyện chính. Rất tốt, đó chính là lý do hầu như tác phẩm nào của má Nhất mình cũng có thể đọc một mạch không nản, không ngừng nghỉ. Đương nhiên “Tình thương thi yêu” không nằm ngoài điều này, thậm chí còn “vượt quá” điều này. “Vượt quá” nghĩa là sao, nghĩa là theo mình thấy, tác giả gần như là “xộc” thẳng vào kể truyện vậy. Có nhiều đoạn chuyển cảnh, nói chuyển là chuyển, không dẫn dắt chút nào. Việc này điểm tốt là khiến mình không bị sốt ruột khi theo dõi truyện, điểm xấu là khiến truyện bị khô đi, có phần rời rạc. Mình cả gan cho rằng, chính vì tác giả lược bớt nhiều, kể quá nhanh, mạch truyện như ngựa phi khiến cho cảm xúc không được đào sâu, dẫn đến việc nam nữ chính thì bị ngược, còn mình thì không bị ngược @@ Nói thì nói vậy nhưng mình vẫn thích lối kể chuyện súc tích hơn là lê thê dài dòng, chỉ mong má Nhất ơi đừng quá súc tích như vậy nhe! ^^ Mình vẫn luôn tin tưởng vào tài năng của Nhất Độ Quân Hoa bởi đây là một trong số ít những cái tên có thể bảo chứng được nội dung của tác phẩm. Tuy nhiên tác giả này nhiều khi cũng khiến mình phát khiếp, lời văn mạnh bạo, có thể viết ra những tình tiết mà không phải tác giả nào cũng dám viết, có thể xây dựng nên hình tượng nhân vật mà không tác giả nào cũng cả gan dám xây dựng. Mộ Dung Viêm (Phế hậu tướng quân) hay Mộ Dung Lệ (Đông phong ác) là điển hình, hai nam chính này có tính cách khác nhau, nhưng có một điểm chung là khiến độc giả chia làm 2 phe: 1 phe cảm thấy thương tình thay 2 anh, 1 phe lại ghét cay ghét đắng vì không thể chấp nhận nổi hành động làm tổn thương nữ chính của họ. Mà Nam Cung Ngạo trong “Tình thương thi yêu” cũng thuộc dạng nhân vật như vậy. _ _ _ _ _ Nam Cung Ngạo là một đấng nam nhi nuôi chí lớn, từ nhỏ đã mong có được chỗ đứng trong thiên hạ. Hắn cao ngạo lãnh đạm, dường như không có thứ gì trong thiên hạ khiến hắn mảy may chú ý tới. Sự xuất hiện của Ly Nhi – một thi yêu mang điềm xấu – khiến hắn trở nên “có tình”. Lần đầu tiên hắn vì một nữ nhân mà muốn từ bỏ tất cả, suýt đánh mất lý tưởng lớn lao của mình để cùng nàng sống vui vẻ. Thế nhưng hắn vẫn là Nam Cung Ngạo, một kẻ vốn máu lạnh từ trong tâm, hắn cho rằng anh hùng nào mà chẳng một lần rơi vào giấc mộng nữ nhi tình trường, khác biệt ở chỗ tỉnh mộng sớm hay muộn mà thôi. Vậy là hắn chủ động dập tắt lửa tình, tiếp tục luyện Băng Tâm Liệt Hỏa, một thứ tà pháp có thể khiến hắn duyệt tình tuyệt ái. Từ lúc quen biết nhau, hắn hai lần hại chết đứa con của nàng và hắn: một lần đấm vào bụng nàng khiến nàng sảy thai, một lần mặc kệ người ta thiêu chết đứa bé. Hắn hai lần muốn thiêu nàng, nhưng cũng hơn hai lần đón nàng trở về bên mình. Mỗi khi ở bên nàng hắn sẽ bị Băng Tâm Liệt Hỏa phản phệ, dù đau đến lạnh người nhưng vẫn cố chấp muốn ôm nhuyễn ngọc ôn hương vào trong lòng. Nhưng nàng là một thi yêu, là một yêu quái hút dương khí và óc người để sống, cho nên có quá nhiều bất đắc dĩ quấn lấy hắn. Hắn không còn cách nào khác trơ mắt nhìn nàng bị thiêu cho đến chết, sau đó quay người rời đi, chỉ có điều tay nắm chặt thành quyền, lòng đau đến lợi hại. Nỗi đau này đi theo hắn suốt nhiều năm về sau, cái tên Ly Nhi là điều cấm kỵ đối với hắn. Đến một ngày kia Hoàng đế tặng cho hắn một lễ phẩm, một quan tài bằng vàng cùng Ly Nhi đang an nhiên nằm trong. Nàng sống lại, cùng hắn xây dựng một cuộc sống hạnh phúc. _ _ _ _ _ Nữ chính Ly Nhi mình không có nhận xét gì nhiều, bởi nàng là thi yêu, phần lớn thời gian xuất hiện trong truyện đều là ngồi ngây ngô trì độn, chả nhớ gì cũng chả biết gì. Hành động nàng làm hầu như chỉ có: phản kháng yếu ớt với những nam nhân muốn tra tấn/cường bạo nàng; và ngoan ngoãn làm nũng/làm tình với Nam Cung Ngạo >.< Điểm nổi bật nhất của nàng là trở thành người “ăn đủ” những màn ngược tâm ngược thân, chung tình và trong mắt chỉ có một mình nam chính. Nói chung nữ chính bánh bèo nhưng mình lại không thấy ghét, chỉ thấy đáng thương. Về nam chính Nam Cung Ngạo, mình cũng không biết nên yêu hay nên ghét nữa. Đối với một người có tính cách máu lạnh như Nam Cung Ngạo thì việc yêu một người như vậy là quá dễ dàng, quá nhanh quá nguy hiểm. Phần lớn thời gian ở cùng nàng đều là chịch chịch và chịch >.< cảm giác như tình yêu này dựa trên skinship vậy á. Hắn được một điểm cộng là khi nhận ra đã yêu nàng thì sủng vô bờ bến, thâm tình một cách bất ngờ. Ly Nhi vì nghe lời xui dại của mẹ Nam Cung Ngạo mà muốn rời xa hắn, tính cách nàng đơn giản nên chỉ nghĩ ra được chiêu trò rất trẻ con như là cố tình để hắn “bắt gian tại trận” nàng với người đàn ông khác (đây chính là kiểu ngược cẩu huyết trong truyền thuyết đây mà). Nhưng may thay Nam Cung Ngạo sáng suốt không bị mắc lừa, thành công tránh được một xô máu cún dội vào người. Đáng khen! Mặc dù Nam Cung Ngạo rất yêu và đau đớn khi mất đi Ly Nhi, nhưng vẫn không thể phủ nhận hắn là người đã tạo ra mọi đau thương cho Ly Nhi, giết người nuôi dưỡng nàng rồi cướp nàng về, giết con nàng, giết nàng, tất cả những gì hắn làm đều khiến hắn không xứng đáng có được hạnh phúc. Vì có kết SE và ngoại truyện HE, nên ai muốn ngược nam, muốn nhìn hắn đau khổ dằn vặt suốt đời thì nên bỏ qua 2 cái phiên ngoại. Riêng mình thấy ngoại truyện HE cũng không có gì là không tốt. Dù sao Ly Nhi đã đau khổ quá nhiều, mà một thi yêu đơn thuần như nàng thì biết hận ai được chứ, bởi vậy thiết nghĩ được trở về bên Nam Cung Ngạo âu cũng là điều nàng mong muốn. P/s: Dạo này tự dưng không hiểu lấy đâu ra cảm hứng, viết review dài kinh khủng @@ Trên đây chỉ là suy nghĩ chủ quan của mình về tác phẩm này, ban đầu cũng chỉ định viết đôi lời nhận xét ngắn ngắn thôi, cũng không định chê bai gì cả, ai ngờ cứ viết, viết viết lại thành ra dài ngoằng ngoẵng thế này, lại còn giống như đang ném đá vậy >.< Hic, mình không có ý ném đá truyện của má Nhất đâu mà, ngàn sai vạn sai đều là cái bàn phím sai ^^ *** Đêm, ánh trăng mờ ảo như sương. Kiếm Tự Hồn hai tay gối trên đầu, nằm ngửa trên chiếc giường nhỏ, nhìn ra màn sương màu tím nhạt ngoài cửa sổ, không làm sao ngủ được. Cạch một tiếng, cửa gỗ bị đẩy ra, sau đó cái người mà luôn phảng phất trong đầu hắn thong thả đi vào. Dưới ánh trăng liếc mắt nhìn một cái, có lẽ ấn ký trên trán nàng sẽ làm cho người ta giật mình kinh hãi, nhưng nếu nhìn kĩ thì sẽ phát hiện vẻ xinh đẹp yêu mị toát ra mạnh mẽ từ thân thể nàng. Kiếm Tự Hồn không nói lời nào, nhắm mắt lại giả ngủ, một lát sau liền cảm giác có người như cá trạch rúc vào lòng mình, mà hắn lại không tự giác vươn tay, mặc cho tay phải bên kia vẫn nắm Kiếm Thần, tay còn lại vuốt ve mái tóc đen mềm như tơ. Bàn tay thô ráp vân vê vài sợi tóc, mùi hương mê ly thoang thoảng tràn vào mũi. Chỉ một lát sau, người trong lòng đã ngủ thật say. Kiếm Tự Hồn lúc này mới hơi hơi cúi đầu nhìn xuống mỹ nhân ở trong lòng, khuôn mặt gần như trong suốt, hai mắt khép hờ, hàng lông mi dài che lấp đôi mắt màu nâu, ánh sáng chiếu lên mi hắt xuống mí mắt bóng đen nhàn nhạt, cái mũi xinh xắn, môi phấn hồng nở nang, chớp mắt một cái, trái tim vốn đã tĩnh lặng nhiều năm vậy mà bỗng nổi lên một tia dục vọng. Hắn cúi xuống gần hơn, gần như muốn hôn lên gương mặt phấn nộn kia, đột nhiên lại bị hành động của mình làm cho kinh sợ, bây giờ Kiếm Tự Hồn mới phát hiện người nằm trong lòng vốn đã không còn là đứa trẻ năm nào nữa rồi. Ngoài cửa sổ, gió thổi qua biển sương màu tím, xào xạc rung động, người trong lòng hình như có chút lạnh, lại lùi vào trong ngực hắn một chút. Kiếm Tự Hồn theo bản năng siết chặt vòng tay ôm nàng, dưới ánh trăng, trên dung nhan khuynh quốc kia là một đóa hoa được vẽ kéo dài từ trán xuống má phải, bàn tay thô ráp mơn trớn ấn ký giống như giọt nước rơi xuống, đột nhiên nhớ đến thi yêu, nếu không phải có ấn ký này, nàng và những mỹ nhân bình thường khác có gì khác nhau đâu? Mời các bạn đón đọc Tình Thương Thi Yêu của tác giả Nhất Độ Quân Hoa.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Tương Kiến Hoan
Lâm hoa tạ liễu xuân hồng, Thái thông thông. Vô nại triêu lai hàn vũ, Vãn lai phong [1]. Tấn giang biên tập đánh giá: Lý Tiệm Hồng đang trong tình thế vô cùng nguy hiểm  được ăn cả ngã về không, khi bị quanh vây rất nhiều thiết kỳ. Phong tuyết nộ hào, thiên lý tuyết nguyên. Ngay trong lúc tình huống nguy hiểm này  một người một ngựa xông khỏi chiến trường, lại vì vách núi sụt lở mà tiêu thất dưới vực sâu… Mà ở một nơi khác, Đoạn gia Nhữ Nam thành Đoạn gia, quản gia bà tử đang trách phạt “Đào sinh tử” Đoạn Lĩnh bị mọi người hoài nghi ăn cắp, giữa lúc cậu khốn đốn bất lực nhất lại bị một nam tử xa lạ cứu ra mang đi. Đại tuyết tung bay, núi xanh như mực, màn sân khấu giật lại, truyền kỳ là sinh ra trong lúc đó. Tác giả sử dụng ngôn ngữ thành thạo lưu loát, từ tình cảnh chiến trường làm thiết nhập, vừa mở đầu đã khiến độc giả chìm đắm trong bầu không khí cổ phong bi thương, đồng thời cũng bắt được đầu mối quan hệ phức tạp giữa các nhân vật cùng với những phục bút vô tình cố ý lộ ra. Thiếu niên ăn nhờ ở đậu, thân thế vẫn là một câu đố, đột nhiên xuất hiện một nam nhân xa lạ ra tay cứu vớt, theo tình tiết tiến triễn, nhân vật lần lượt lên sân khấu, nội dung phát triển của câu chuyện dẫn dắt độc giả đến vô hạn mơ màng. *** Review Thanh Phong:   Tương kiến hoan là bộ đam mỹ đầu tiên mình đọc của bố Gà, đây cũng là bộ đam mỹ dù có đọc đi đọc lại bao nhiêu lần mình vẫn có thể khóc, cười cùng các nhân vật. Trước hết, Tương kiến hoan là một bộ truyện dài, là một hành trình vất vả của nhân vật chính trên con đường tìm lại thân phận của chính mình. Tính thời điểm ở đầu truyện cho đến cuối truyện là cả một chặng đường trưởng thành, gặp gỡ nhiều người, lập mưu tính kế, cố gắng sống sót của Đoàn Lĩnh kéo dài từ khi cậu mới chỉ là một thằng nhóc cho đến lúc thành niên. Ắt hẳn, ai đọc Tương kiến hoan đều sẽ rất ấn tượng sâu đậm với Lý Tiệm Hồng. Một Lý Tiệm Hồng ấm áp như mặt trời, hiền hòa với đứa con duy nhất, cũng rất hài hước, giỏi võ công, cái gì cũng biết. Mỗi khi nhớ về Lý Tiệm Hồng, chắc chắn sẽ nhớ đến câu: “Cả đời này nguyện cầm Trấn Sơn Hà đưa đường chỉ lối cho con.” Ba Hồng không chỉ là một vị tướng quân tài giỏi, một vương gia võ công cái thế, mà là một người cha yêu thương con trai mình hết mực. Đoàn Lĩnh muốn làm gì ba Hồng đều ủng hộ, hỏi cái gì cũng đáp lại, cũng từng đùa cợt con mình khi đi thi, “Nếu không đỗ cha lót tiền cho con vào trường.” Số mệnh của Đoàn Lĩnh là làm thái tử, sau này trở thành cửu ngũ chí tôn, thế nhưng không vì vậy mà ba Hồng khắt khe với Đoàn Lĩnh. Đoàn Lĩnh thích trồng cây cỏ, ba Hồng vui vẻ ủng hộ, thích học y thuật ba Hồng còn vui mừng hơn. Có lẽ may mắn nhất cuộc đời Đoàn Lĩnh, không phải sinh ra là hoàng tộc, mà có ba Hồng là ánh sáng đưa đường chỉ lối, là người dẫn dắt cậu đi những bước đầu tiên, là người ảnh hưởng đến cậu suốt cả đời sau này. “Cả đời nguyện cầm Trấn Sơn Hà dẫn đường chỉ lối cho con” Mặc dù sau này, ba Hồng không còn bên cạnh, nhưng đên bên Đoàn Lĩnh có Vũ Độc. Trong suốt cuộc đời Đoàn Lĩnh, mỗi giai đoạn đều gặp một người có ảnh hưởng rất lớn đến cậu, nhưng thế nào, Vũ Độc vẫn là bến đỗ cuối cùng, nguyện cả đời bảo vệ, yêu thương, lo nghĩ cho cậu. Nhưng đúng theo tên truyện, Tương kiến hoan, gặp người vui, Đoàn Lĩnh và Vũ Độc gặp nhau trong cảnh sa cơ lỡ vận, thế nhưng chính sau đó, cả hai người ở bên nhau, thấu hiểu nhau, dần dần thay đổi chính mình. Vũ Độc của trước đây, trong lòng lúc nào cũng mơ hồ, chẳng hiểu mình muốn gì, mình cần gì, nhưng sau khi ở bên Đoàn Lĩnh thì Đoàn Lĩnh chính là cả thế giới của Vũ Độc. Dù lên núi đao, xuống biển lửa, tan xương nát thịt để bảo vệ Đoàn Lĩnh thì Vũ Độc cũng cảm thấy cam lòng. Cũng chính vì trong lòng có điều muốn bảo vệ, cuối cùng Vũ Độc đã trở thành đệ nhất cao thủ, đạt đến cảnh giới võ công mà trước giờ không bao giờ dám nghĩ đến, trở thành người xứng đáng đứng đầu Bạch Hổ đường. Vũ Độc yêu Đoàn Lĩnh bằng một thứ tình cảm chân thành hết mực, cẩn thận chăm sóc, dù Đoàn Lĩnh có làm sai gì cũng chưa một lời trách giận. Còn Đoàn Lĩnh cũng dần dần trưởng thành, làm mọi việc cẩn thận, tính toán kỹ lưỡng. Ở bên cạnh Vũ Độc, Đoàn Lĩnh cũng nguôi ngoai dần những đau khổ mà bản thân trải qua, quyết tâm bước tiếp trên con đường mà “thiên mệnh” đã chuẩn bị sẵn. Lang Tuấn Hiệp, Lý Diễn Thu, Mục Khoáng Đạt… Mỗi một người Đoàn Lĩnh gặp gỡ trong cuộc đời, đều ảnh hưởng sâu sắc đến cậu. Lang Tuấn Hiệp là người đầu tiên che chở cậu sau nhiều năm sống dưới sự ức hiếp ở Đoàn gia. Lý Diễn Thu là người giúp Đoàn Lĩnh lấy lại mọi thứ vốn là của cậu. Mục Khoáng Đạt dù là một gian thần, dù lúc nào cũng âm mưu tranh giành quyền lực nhưng Mục tướng là người đã nhìn ra Đoàn Lĩnh là viên ngọc quý, dẫn dắt cậu những bước đầu tiên trên con đường công danh. Tương kiến hoan, không quá hùng tráng, vĩ đại, số lượng nhân vật cũng không hẳn là nhiều với một bộ truyện dài, nhưng nó xoáy sâu về hành trình, tính cách, nội tâm của mỗi người. Dù là nhân vật chính hay phụ, đều có đủ phân cảnh khiến người đọc hiểu rõ nhân vật ấy, có những nhân vật phụ với vai trò không quá nhiều nhưng đọc qua chắc hẳn sẽ không quên. Cách hành văn của Phi Thiên Dạ Tường tả lại những sự kiện rất chân thực, qua từng câu chữ, hình ảnh các nhân vật dường như đang xuất hiện trước mắt. Tương kiến hoan, có buồn có vui, có hài có ngược. Thứ ngược không quằn quại nhưng đầy tiếc nuối, day dứt, để mỗi khi nhớ đến những tình tiết này đều không kìm được mà rưng rưng nước mắt. Những đoạn hài hước, đối đáp duyên dáng giữa các nhân vật khiến không khí nhẹ nhàng hơn nhiều. Bên cạnh đó, bản edit của Nhà bất động rất chỉnh chu, câu văn ngắn gọn đầy đủ mà trau chuốt. Mình thích cách bạn Vện để xưng hô ta – em của cặp đôi chính, thực sự dịu dàng, đáng yêu hơn nhiều. Những phân đoạn giữa ba Hồng và tiểu Đoàn Lĩnh được edit cũng rất cảm xúc. Cả một cuộc hành trình dài, Phi Thiên Dạ Tường không hề có một bước nhảy thời gian nào, khiến mình có cảm giác như lớn lên theo từng nhân vật, từng bước chân của họ dọc từ Nhữ Nam đến Thượng Kinh về Tây Xuyên rồi lại quay ngược lên Đồng Quan. Đọc đến tận cuối truyện rồi vẫn còn thòm thèm vẫn muốn đọc tiếp, vẫn muốn được gặp Vũ Độc, Đoàn Lĩnh, Lý Diễn Thu, Trịnh Ngạn… Dõi theo họ trên con đường sau này. Mời các bạn đón đọc Tương Kiến Hoan của tác giả Phi Thiên Dạ Tường.
Tử Việt Lan San
Dạ Lan San vốn là thiên hạ đệ nhất đại bang bang chủ nhưng sau khi xuất quan liền phát hiện ra bản thân đã bị quên lãng, đành phải tự mình cưỡi ngựa trở về. Tiểu thiếu gia Thần Tử Việt, bề ngoài có vẻ là người thuần lương vô hại nhưng thực chất lại là một tiểu hồ ly chính cống. Đoạn Tinh phó bảo chủ chính là một thân thần công cái thế, am hiểu kinh thương, mang trên mình trách nhiệm nuôi sống một đống mễ trùng nhưng lại bị một Thần Côn nào đó nói tục tằng. Quân sư Gia Cát Thiên Diên, mang theo một đam mê đối với các loại độc, miệng lưỡi sắc sảo nhưng tâm địa lại thiện lương, coi việc đau khổ của Đoạn Tinh làm niềm vui cho cuộc sống, nhưng cuối cùng lại bị ăn rồi đóng gói mang theo. Khác, có nữ hiệp Bạch Nhược Manh lớn tuổi cùng với Thiếu trang chủ Tiền trang Mộc Tiên Nhiên nhị một quả. Trên đây mọi người mỗi ngày tại Vân Sát Bảo đều vô cùng – náo nhiệt, sống phóng túng, gà bay chó sủa. Ngoài Vân Sát Bảo, đương triều Thiên Tử Hoa Thiên Lang bày đặt ba nghìn mỹ nhân không cần, lại cô đơn đem thanh mai trúc mã Chiến Thần Lâm Hạo Dương xem trọng trong mắt, nắm ở trong tay, chôn ở trong lòng. Vì thế Lâm tướng quân cũng rất ảo não, Hoàng Thượng vừa nhìn thấy mình đã muốn làm, đây là vì mao a vì mao?! Lại cố tình còn có một Mạc Bắc lang, đối Thiên Lang Chiến Thần Lâm Hạo Dương nhớ mãi không quên... Có ái có ngọt có ôn nhu, giang hồ kỳ thật rất nháo ~ *** Anh em, toi đọc xong bộ này rồi đấy. À hôm trước nói nhầm ý, Nhất mộng giang hồ hệ liệt bộ 1 là Tử Việt Lan San, bộ 2 là Bán sơn yên vũ quá giang hồ xong mới tới Lâm lạc tịch chiếu nhá. Cảm giác bộ này ngắn kinh hồn, chẳng bù cho lúc đọc Bạo tiếu giang hồ hệ liệt, mỗi bộ dài kinh khủng luôn. Bộ này có mấy couple chính là Dạ Lan San x Thần Tử Việt, Đoạn Tinh x Gia Cát, Hoa Thiên Lang x Lâm Hạo Dương. Giờ đang bận nên cũng ngại rì viu dài. Túm lại là 3 cặp này ai cũng có tình cảm với đối phương cơ mà đ' dám nói ra thôi. Dạ bảo chủ thì thích Tiểu Việt thôi rồi, cái lúc mà Tiểu Việt bị nội thương mà Gia Cát cũng không chắc có thể chữa được ý, có một cách là  phải trao đổi nội lực với Dạ Bảo chủ, may ra Tiểu Việt còn có thể sống, nhưng hi vọng không cao. Tiểu Việt lo cho Dạ bảo chủ nên không đồng ý. Lúc mà Tiểu Việt nội thương nặng kinh hồn rồi, Dạ bảo chủ nói một câu cảm động dã man: "Ngươi sao lại ngốc như vậy, không phải đổi nội lực với ta là ổn sao, mạng đều có thể cho ngươi, huống chi là những thứ này ..." Ôi mẹ tôi, chả hiểu kiểu quái gì đọc xong câu đấy cảm động lâng lâng, nảy ra một loại xúc động muốn lấy chồng. Rồi là Gia Cát bảo nếu tìm được Tuyết liên có chín cánh hoa thì Tiểu Việt có khả năng cứu được. Cơ mà lúc Dạ Lan San tìm thấy Tuyết liên thì cmn có mỗi tám cánh. Mà cánh hoa Tuyết liên trăm năm mới nở một cánh. Ôi mẹ, lúc đấy tưởng tuyệt vọng rồi cơ. "Nếu nó chịu nở, mạng ta cũng cho nó." "Ta chờ đến khi nó nở mới thôi, nếu không chờ được, Tiểu Việt đi đâu, ta sẽ theo đó." Xong ảnh quỳ ở đấy suốt, cuối cùng đến ngày thứ 4, vừa tròn chín trăm năm, hoa đấy đấy nở cánh thứ chín. Sướng điên.    Còn về Đoạn Tinh với Gia Cát, toi thích đôi này lắm nà. Kiểu bọn thần y tiểu thụ đứa nào cũng độc miệng hay sao ế. Cơ mà Gia Cát lúc thì như kiểu đanh đá lắm, lúc thì moe moe thấy thương luôn. Gia Cát với Đoạn Tinh chửi nhau suốt ngày, à nói chung là cãi cọ linh tinh thế thôi, còn đánh hay chí choé. Nhưng Đoạn Tinh võ công đệ nhị thiên hạ lại chẳng bao giờ dùng lực, đánh cũng chỉ đánh yêu. Còn Gia Cát thì ôi thôi, dùng hết sức bình sinh đánh luôn ấy. Về sau tự nhiên chả hiểu sao Gia Cát nó nhận ra tình cảm của mình với Đoạn Tinh, kiểu thích thích rồi, nhưng mà nghe mấy người trong Vân Sát Bảo nói là Đoạn Tinh mời rất nhiều tú nương lên núi. Nghe vậy, Gia Cát lên cơn ghen bỏ đi. Ẻm đứng dưới chân núi 1 ngày 1 đêm chờ Đoạn Tinh đi tìm, nhưng mà chẳng thấy ảnh xuống núi. Giận quá bỏ đi, xong tình cờ các kiểu lưu lạc vào hoàng cung. Ở đấy thì gặp Lâm Hạo Phong, anh Phong đẹp giai đem lòng thích Gia Cát, cơ mà Gia Cát đ' yêu ảnh nên ảnh thất cmn tình. Về sau Đoạn Tinh ngơ ngơ hiểu được lòng mình, phi ngựa một mạch đến hoàng cung tìm Gia Cát. Trải qua nhiều chuyện, hai trẻ HE vui vẻ. Còn đôi cuối cùng, đôi này ngược nhau thôi rồi. Anh hoàng đế Hoa Thiên Lang thích Thiên Lang đệ nhất chiến thần Lâm Hạo  Dương, mà bé Dương cũng thích lại ảnh nữa. Nhưng mà không nói ra, tại vì sợ người ta đàm tiếu ý. Người trong nước ai cũng biết quan hệ của hoàng đế với Lâm Hạo Dương. Năm nào thuận buồm xuôi gió, nhân dân an cư vui vẻ thì người ta ca tụng Hoa Thiên Lang có tài trị nước, năm nào thiên tai khổ cực, người ta chửi mắng Lâm Hạo Dương mị hoặc hoàng đế. Cmn bất công vcl ra ý. Lâm Hạo Dương luôn cố gắng đánh giặc thật tốt, giúp Hoa Thiên Lang bảo vệ an ổn cho đất nước, chỉ vì muốn ảnh ít lo lắng hơn. Nhưng hai đứa vẫn cứ yêu ghét chẳng rõ, trong lòng có người ta mà có dám bày tỏ đâu. May mà có em Lãnh Tịch Chiếu  (sẽ gặp em ở bộ Lâm lạc tịch chiếu) mở đường cho, thông não cho mới hiểu được đấy, ngu thế chứ. Lãnh Tịch Chiếu: "Đây là ngọc bội của năm đó hoàng thượng cướp trên người ta đưa cho ngươi, ngươi lúc ấy làm mất không tìm, y nhặt được đeo suốt hai mươi năm. Các ngươi đều là ngốc tử, yêu đến mệt mỏi như vậy." Huhu, cuối cùng hai ẻm cũng nhận ra mình ứa thể thiếu người kia, xong về cung đoàn tụ thế là HE cả lũ nhá. Chờ mấy hôm nữa đọc xong Lâm Lạc Tịch Chiếu rồi rìu viu nốt hệ liệt này cho.  [Văn án]   Dạ Lan San là giang hồ đệ nhất đại bang bang chủ, lại ngay ngày xuất quan chịu khổ bị mọi người quên lãng, đành phải tự mình hùng hùng hổ hổ cưỡi ngựa trở về. Tiểu thiếu gia Thần Tử Việt cà lơ phất phơ, nhìn có vẻ như thuần lương vô hại, nhưng thực chất là một tiểu hồ ly khoác da thỏ tử. Phó bảo chủ Đoạn Tinh võ công cái thế lại am hiểu kinh thương, gánh vác trách nhiệm trọng đại nuôi sống một đống mễ trùng, phí sức lao động còn bị Thần Côn nào đó nói tục tằng. Quân sư Gia Cát Thiên Diên ham mê các loại độc dược, miệng lưỡi sắc bén tâm địa thiện lương, lấy tổn thương của Đoạn Tinh làm phương thức giải trí tốt nhất của nhân sinh, cuối cùng bị ăn làm mạt tịnh cộng thêm đóng gói mang đi. Khác, có nữ hiệp Bạch Nhược Manh lớn tuổi cùng với Thiếu trang chủ Tiền trang Mộc Tiên Nhiên nhị một quả. Trên đây mọi người mỗi ngày tại Vân Sát Bảo đều vô cùng – náo nhiệt, sống phóng túng, gà bay chó sủa. Ngoài Vân Sát Bảo, đương triều Thiên Tử Hoa Thiên Lang bày đặt ba nghìn mỹ nhân không cần, lại cô đơn đem thanh mai trúc mã Chiến Thần Lâm Hạo Dương xem trọng trong mắt, nắm ở trong tay, chôn ở trong lòng. Vì thế Lâm tướng quân cũng rất ảo não, Hoàng Thượng vừa nhìn thấy mình đã muốn làm, đây là vì mao a vì mao? ! Lại cố tình còn có một Mạc Bắc lang, đối Thiên Lang Chiến Thần Lâm Hạo Dương nhớ mãi không quên. . . Có ái có ngọt có ôn nhu, giang hồ kỳ thật rất nháo ~ Nội dung: Giang hồ ân oán, thiên chi kiêu tử thiên tác chi hòa Vai chính: Dạ Lan San, Thần Tử Việt ┃ Phối hợp diễn: Đoạn Tinh, Chư Cát Thiên Diên, Bạch Nhược Manh, Hoa Thiên Lang, Lâm Hạo Dương, Gia Luật thanh ┃ Khác: đam mỹ, giá không, ngọt văn   Mời các bạn đón đọc Tử Việt Lan San của tác giả Ngữ Tiếu Lan San.
Họa Bì
Năm xưa, Tần Tử Phượng vốn là thiên kim tiểu thư tôn quý vô ngần. Trong thành Tô Châu tường trắng, ngói đen, sóng nước lấp lánh, đồn đại không dứt, lời ra tiếng vào truyền tụng thanh danh của nàng. Ấy vậy mà ai ngờ, đến ngày hôm nay, nàng lại bị vùi thây nơi hoang vu hẻo lánh, đến tiết Thanh Minh cũng không có nổi một bát cơm cúng. Có trách, cũng chỉ trách phận nàng trớ trêu, bất hạnh! Ngày ấy, vị thư lại trẻ tuổi Trương Luân chỉ một lần thoáng liếc Tử Phượng tiểu thư mà sinh lòng tương tư, ngày đêm nhung nhớ quay quắt, sống không bằng chết. Cuối cùng, hắn nhẫn tâm giết chết người trong mộng, lấy đi quả tim của nàng.   Tử Phượng xuống địa ngục bị nhốt trong thành Chết oan, chịu dằn vặt từ lồng ngực trống rỗng. Càng đau đớn, nàng càng hận kẻ giết nàng đến cùng cực. Tử Phượng quyết không đầu thai, chấp nhận kiếp cô hồn dã quỷ, chờ kiếp thứ ba của Trương Luân để trả thù. Hắn phải trả lại tim cho nàng! Cầm bút, cẩn thận vẽ phác họa lên tấm da người rồi khoác lên hình hài xấu xí của mình, Tử Phượng đã thành công chiếm lấy tình yêu của Vương tướng quân- Trương Luân kiếp thứ ba. Một đêm triền miên, những yêu thương cận kề, ngọt ngào đầu môi, dường như cũng đủ để xóa nhòa sự tịch mịch của một trăm bốn mươi bảy năm gió táp mưa sa kiếp cô hồn. Tử Phượng như được sống lại với chính mình năm xưa, sẵn sàng đánh đổi linh hồn mình để trở thành một thê tử thật tốt của Vương tướng công. Sự dũng cảm và mù quáng của nữ nhân, nam nhân vĩnh viễn không thể hiểu! “Tướng công,thiếp…thiếp sợ…” “Nàng sợ gì?” “Sợ chàng không cần thiếp.” “Ngốc, sao ta lại không cần nàng. Ta nói rồi, ta sẽ đối tốt với nàng cả đời. Nàng quên rồi sao?” Nào ngờ, số mệnh đã định, Tử Phượng buộc phải lấy lại quả tim vốn thuộc về mình từ lồng ngực người mình yêu… Duyên tàn nghiệt tận, từ giờ không ai nợ ai! Thật sự thương tiếc cho một phận hồng nhan bạc mệnh như Tử Phượng. Nàng là người dám yêu, dám hận, dám hi sinh chính mình vì tình yêu, hạnh phúc đôi lứa. Nhân quả xoay chuyển, con người chẳng qua chỉ là hạt bụi nhỏ trong lòng bàn tay của số mệnh. Cái kết SE là hoàn toàn hợp lí. Bởi chỉ có như vậy, mới giải được nghiệt duyên giữa Tử Phượng và Trương Luân, giúp họ thoát khỏi bi kịch. Với cốt truyện mới lạ hấp dẫn, lời văn trau chuốt, Goodnight Tiểu Thanh đã chinh phục vô vàn trái tim bạn đọc, khiến Họa bì trở thành một tiểu thuyết khó có thể quên! Review by #Hàm_Đan Dung Hoa - fb/ReviewNgonTinh0105 *** Mộ của ta nằm ở ngoại ô Thái Nguyên. Hơn một trăm năm, chưa có ai đến cúng mộ, hoang tàn không chịu nổi. Thật ra nơi đó đã không còn là mộ, bị san phẳng từ lâu, cỏ dại mọc lên um tùm, chỉ còn lại nửa tấm bia đá, vùi trong một góc rậm rạp, mấy đứa trẻ dắt trâu vào đây, ăn mày nằm đây nghỉ tạm, chó hoang đến đây đại tiểu tiện. Ta đều nhịn. Nhớ năm xưa, ta từng là thiên kim tiểu thư tôn quý vô ngần. Con gái độc nhất của Tô Châu tri phủ đại nhân, được nâng niu từ nhỏ, chân không bước ra khỏi hậu hoa viên. Lụa là gấm vóc, đeo ngọc dát vàng, lớn lên trong hạnh hoa yên vũ,[1]thỉnh thoảng theo mẫu thân đến chùa Huyền Diệu thắp hương lễ tạ, bao nhiêu người không quen biết bám theo, tiếc rằng không thể tiếp cận. A hoàn đỡ lên kiệu, kinh hồng thoáng nhìn[2]bước vào cửa chùa, lại còn cúi gằm mặt, không mấy người được chiêm ngưỡng dung nhan. Mọi người bảo tiểu thư nhà tri phủ Tần đại nhân là Tây Thi tái thế, Hằng Nga hạ phàm, trong thành Tô Châu tường trắng ngói đen sóng nước lấp lánh, đồn đại không dứt, lời ra tiếng vào truyền tụng thanh danh mỹ mạo. Hồi ấy, chỉ đứng dựa vào tấm rèm che trước phòng lâu một chút, a hoàn đã vội vội vàng vàng đỡ vào nhà, sợ trúng gió, còn bưng lên một bát canh hạt sen nấm tuyết. Hồi ấy sao có thể ngờ được ngày hôm nay, tại vùng hoang vu dã ngoại gió thổi mưa rơi, đến tiết Thanh Minh cũng không có nổi một bát cơm cúng. Năm mười bảy tuổi phụ thân được điều nhiệm làm phủ doãn Thái Nguyên, ngồi kiệu đỉnh biếc rèm son đến nơi mới. Một buổi trưa đầu hè, ra hóng gió sau phòng khách phía Tây. Thời tiết Thái Nguyên rất nóng, không giống Tô Châu hương nước khí trời, tiểu thư được nuông chiều vốn không quen. Ngày hôm đó nàng mặc một lớp áo mỏng màu hồng đào, tóc vấn tạm kiểu trôn ốc, không dùng trâm cài. Tay cầm một chiếc quạt tròn lụa trắng, nhẹ nhàng phe phẩy. Gió thoang thoảng nổi lên như có như không. Thư lại[3]trẻ tuổi Trương Luân đi qua phòng khách phía Tây, thoáng nhìn thấy tiểu thư. Chỉ liếc mắt một cái. Quạt tròn thẹn thùng che mặt, tay và quạt đều sáng ngời như sương tuyết. Tiểu thư đứng lên, thướt tha rời đi. Một tháng sau, thành Thái Nguyên xảy ra án mạng đẫm máu kinh người. Tiểu thư của phủ doãn đại nhân và a hoàn theo hầu Vân Xuân, nửa đêm bị giết chết trong khuê phòng. Ngực tiểu thư bị rạch, trái tim bị móc ra một cách tàn khốc. Ba ngày sau hung phạm tự thú, chính là thư lại Trương Luân. Lời khai kể, giết chết tiểu thư chỉ vì yêu nàng sâu nặng. Ngày ấy đứng ở phòng khách nhìn thoáng qua, từ đó về sau bóng hình xinh đẹp của tiểu thư khắc cốt ghi tâm, rốt cuộc không xóa nổi. Tương tư không cơm không nước, suy nghĩ về nàng ngày đêm quay quắt, tra tấn sống không bằng chết. Cuối cùng trong một đêm tối không trăng, cầm thanh đao nhỏ đột nhập tú lâu, đâm một nhát vào tim của tiểu thư đang nghỉ ngơi trong màn hoa mai,[4]nàng không kịp hét lên một tiếng. Ngay cả tỳ nữ Vân Xuân, vừa thét lên kinh sợ cũng bị giết theo. Hung phạm thú tội, biết rõ thiên kim phủ doãn cao quý vĩnh viễn không thể coi trọng hắn, nàng là phượng hoàng chao lượn trên không, mãi mãi không thấy con kiến nhỏ dưới đất. Hắn chỉ có thể dùng cách này, mới đoạt được trái tim nàng. Hắn quỳ gối dưới công đường, giọng nói mạch lạc, hắn không muốn sống nữa, từ khoảnh khắc nhìn thấy tiểu thư, cuộc đời này của hắn đã chấm dứt, dù sao cũng chỉ còn đường chết. Nhưng trái tim bị hắn moi ra rốt cuộc ở đâu, mặc cho dùng mọi khổ hình, vẫn không chịu khai ra. Cuối cùng, xác chết được hạ táng của tiểu thư cũng không có tim. Mời các bạn đón đọc Họa Bì của tác giả Goodnight Tiểu Thanh.
Sơ Huân Tâm Ý
Vào giây phút Kiều Sơ Huân nhận ra người đang ngồi trước mặt mình chính là vị tiểu Hầu gia nổi danh khắp kinh thành, nàng đã chấp nhận đầu hàng số phận. Nào ngờ đây lại là khởi đầu cho mối duyên phận đẹp nhất mà ông trời ban tặng cho nàng. Kiều Sơ Huân vốn là đại tiểu thư của dược đường lớn nhất kinh thành. Mẫu thân mất sớm, phụ thân lại bận rộn với công việc buôn bán. Gần hai mươi năm đầu đời của Sơ Huân là một chuỗi những tháng ngày tủi nhục do sự ghẻ lạnh và chèn ép của kế mẫu và kế muội gây ra. Nhưng Sơ Huân cũng không vì thế mà đánh mất niềm tin và hy vọng vào cuộc sống. Nàng vẫn sống vui vẻ qua ngày với sự bầu bạn của vú nuôi và người tỳ nữ - những người thực lòng yêu thương nàng. Nàng chăm chỉ nghiên cứu y dược, tìm hiểu cách nấu ăn, học cách pha trà. Trong những ngày tháng đó, Kiều Sơ Huân tựa như một bông sen nhỏ, mặc cho bùn lầy vùi dập vẫn cố gắng vươn mình, hy vọng sẽ có một ngày được trổ hoa khoe hương sắc về phía bầu trời. Ngày đó cuối cùng cũng đến. Khi kế mẫu tự ý gả nàng làm thiếp cho một nam nhân hơn bốn mươi tuổi chưa có thê. Sơ Huân quyết tâm bỏ trốn, mở một con đường tự do của riêng nàng. Nhưng chẳng ngờ, trong lúc vội vàng chạy trốn khỏi sự truy đuổi của gia nhân, Kiều Sơ Huân lại vô tình trốn lên kiệu của tiểu Hầu gia Cảnh Dật. Người trong kinh thành không ai không biết đến danh tiếng của tiểu Hầu gia Cảnh Dật. Một vị tướng oai phong trên chiến trường, đánh đông dẹp bắc lập nhiều chiến công thế nhưng lại mang khuôn mặt đẹp tới mức làm điên đảo chúng sinh. Nghe nói tiểu Hầu gia thích nhất mặc đồ màu tía để tôn lên vẻ đẹp tà mị của bản thân. Nghe nói tiểu Hầu gia dã tâm cực lớn, vì tiền đồ công danh mà bán đứng cả phụ huynh và đại ca mình. Lại nghe nói tiểu Hầu gia vì thân mang bệnh tật, không thể tiếp tục chinh chiến nên liền thất thế, bị Hoàng đế trục xuất ra khỏi kinh thành, vĩnh viễn không thể quay lại. Và ngay lúc này đây, Kiều Sơ Huân lại trú chân trên kiệu của tiểu Hầu gia đang lên đường rời kinh. Thế nhưng thực tế lại chứng minh rằng Kiều Sơ Huân nàng đã lo xa rồi. Tiểu Hầu gia Cảnh Dật bằng xương bằng thịt trước mặt nàng hoá ra lại chẳng đáng sợ như lời đồn. Đúng là vị thiếu gia này tính cách có chút lạnh lùng, tâm tình của chàng cũng thay đổi nhanh tới khó lường, lúc trước còn dịu dàng vui vẻ mà nháy mắt đã bực bội cộc cằn rồi, nhưng dù sao Kiều Sơ Huân cũng không thấy ở Cảnh Dật sự gian ác hay hung bạo. Là một tiểu Hầu gia thất thế, bên cạnh Cảnh Dật ngoại trừ tỳ nữ thân cận là nàng cũng chỉ có mười tám cận vệ trung thành. Dù là đối với nàng hay cận vệ của mình, Cảnh Dật cũng đều đối xử rất tốt, chẳng hề ngược đãi, tệ bạc. Cũng nhờ vậy mà Sơ Huân có cơ hội trổ hết tài năng nấu nướng của mình. Từ sườn lợn cho tới cua, từ hoa quế cho tới hoa mai, dường như không có nguyên liệu nào qua tay nàng mà không trở thành tác phẩm ẩm thực tuyệt mỹ. Những cận vệ được huấn luyện kỹ càng, dù đứng trước kẻ thù cũng không run rẩy, ấy thế mà lại chẳng thể đứng vững trước mùi thơm hấp dẫn từ đồ ăn do nàng làm. Nói tới đây lại không thể chia sẻ chút cảm thương cho vị gia chủ Cảnh Dật. Cận vệ được thoải mái ngày ăn ba bữa ngon lành, còn chàng lại chỉ có thể ngậm ngùi húp cháo nhai rau từ ngày này qua ngày khác, ngay đến cả món cua khoái khẩu cũng chỉ có thể được nếm chút ít mà chẳng được ăn cho đã thèm. Nhưng biết sao được, Sơ Huân nói cơ thể chàng có bệnh, chỉ có thể ăn chút đồ thanh đạm rau cháo canh gà mà thôi. Thế nên đừng hỏi vì sao tâm tình tiểu Hầu gia trở nên bất định, khó lường, cứ cách vài ngày lại muốn xử tội nàng đầu bếp kỹ tính, nhưng phạt nàng thì chàng đâu có nỡ, thế nên cũng chỉ làm mặt lạnh với nàng chút thôi, còn lại để mấy tên cận vệ ăn đòn đủ (=__=|||||) Cùng lúc này, những vụ án bí hiểm lại liên tiếp xảy ra khiến nhiều cô nương nhà lành bị bắt cóc và giết hại dã man. Nhìn bề ngoài có vẻ như Cảnh Dật vẫn bình tĩnh, điềm nhiên quan sát tình hình nhưng chỉ có chàng mới hiểu được cơn bão tố trong lòng chàng tưởng như đã tan đi lại một lần nữa càn quét trở lại. Trong con mắt của những người ngưỡng mộ chàng, Cảnh Dật là bậc anh hùng “vì đại nghĩa diệt thân”, ngay cả phụ thân và đại ca của mình cũng không nương từ. Qua miệng lưỡi của những kẻ khinh ghét chàng, Cảnh Dật là kẻ vì quyền cao chức trọng mà nhẫn tâm xuống tay với cả người thân ruột thịt. Nhưng họ đâu có hiểu được sự day dứt, giằng xé của chàng khi ngày ngày phải chứng kiến những tội ác ghê tởm của hai người sống chung dưới mái nhà mà lại không thể phơi bày ra ánh sáng. Họ đâu có biết rằng gương mặt khôi ngô mà bao người luôn mê đắm lại là thứ khiến chàng kinh tởm bản thân mình. Bởi nó là minh chứng rõ rệt nhất nhắc nhở chàng rằng chàng và hai kẻ kia cùng chung một dòng máu. Ngay đến chính Cảnh Dật cũng có lúc tự hoài nghi bản thân mình, liệu chàng và hai kẻ kia có thực sự khác nhau như chàng nghĩ? Thế nhưng, lại có một cô nương chỉ qua một bài thơ chàng yêu thích mà có thể khẳng định, một tâm hồn tiêu diêu tự tại như vậy sao có thể là một kẻ mang dã tâm ham quyền hám lợi. Chỉ một câu nói đơn giản này thôi cũng có thể khiến Cảnh Dật lâng lâng như dạo bước trên mây. Một cô nương thông minh như thế, đáng yêu như thế, chàng sao đành lòng để nàng phải vất vả đây. Trâm cài tóc tặng rồi, váy áo đã lo xong, hết lòng yêu chiều, thỉnh thoảng trêu ghẹo, bao nhiêu chiêu trò Cảnh Dật chàng đều giở ra hết. Thế mà sao Kiều Sơ Huân chẳng những không rung động mà còn tỏ vẻ ghét bỏ chàng ra mặt vậy? Sự uất ức của nàng còn thể hiện rõ tới mức những tên cận vệ ngốc nghếch ngoài kia còn hoài nghi phải chăng thiếu gia của bọn họ thiếu kinh nghiệm ái tình quá làm con nữ nhi nhà người ta tủi thân rồi. Đến nước này thì Cảnh Dật nổi giận thật rồi, chàng muốn rước thê về nhà còn phải nhờ tới mấy quyển xuân cung đồ hạ cấp kia sao?! Khỏi đi, dùng sự dịu dàng bá đạo của tiểu Hầu gia là đủ rồi. Và cuối cùng, là đủ thật! * * * * * Mình ưng ý “Sơ Huân tâm ý” ngay từ lúc đọc giới thiệu nội dung, cộng với uy tín của nhà editor thì đối với mình đây là một bộ truyện không thể bỏ qua. Nhìn chung, “Sơ Huân tâm ý” rất thành công ở hai mảng tình cảm và mỹ thực. Chuyện tình giữa Cảnh Dật và Sơ Huân được phác hoạ nhẹ nhàng, không vội vã và kết thúc cũng rất hoàn mỹ. Về mảng mỹ thực, tác giả Tuyết Lạc Thính Phong làm rất tốt công việc miêu tả từ giai đoạn ý tưởng, chế biến cho tới cảm giác khi được nếm thử. Bạn editor cũng rất có tâm khi dùng rất nhiều hình ảnh minh hoạ cho các món ăn. Vậy nên mình khuyến cáo các bạn không nên đọc bộ truyện này lúc đêm khuya. Rất tiếc là bên cạnh những thế mạnh kể trên thì truyện vẫn còn những lỗ hổng khá lớn. Thứ nhất là mảng phá án được khai thác rất nửa vời, lúc bạn cảm giác đây sẽ là một vụ án ly kỳ hấp dẫn thì hoá ra nó lại kết thúc lãng xẹt. Tiếp theo đó, mình không rõ “Sơ Huân tâm ý” có phải một bộ truyện nằm trong hệ liệt hay không nhưng mạch kể truyện của tác giả lại bị hổng vô cùng nhiều. Tội ác của phụ thân và đại ca Cảnh Dật, nguyên nhân chàng gặp nạn, cách chàng trả thù,… tất cả những chi tiết này được điểm qua một cách không thể sơ sài hơn. Chưa kể đến việc thi thoảng lại có một đống tên nhân vật lạ hoắc đột nhiên xuất hiện mà đố bạn biết là ai. Tuy vậy, nhìn chung “Sơ Huân tâm ý” vẫn là một bộ truyện ấm áp, ngọt ngào, thích hợp cho những bạn nào đang tìm một cảm giác dễ chịu, đặc biệt là những bạn yêu thích thể loại mỹ thực. Một bộ truyện thích hợp để trùm chăn và nhâm nhi cùng ít snack! ___________ Review by #Linh_Hy Tần - fb/ReviewNgonTinh0105 *** Cỗ kiệu chóp cao chậm rãi đi về phía trước, người bên trong nghiêng người, một tay đỡ trán, đôi mắt khép hờ nghỉ ngơi, thỉnh thoảng cất tiếng ho khẽ. Đột nhiên, cỗ kiệu lắc lư dữ dội, ngay sau đó tấm rèm gấm vừa dày vừa nặng bị xốc lên một cái, một người nhào vào, mang theo làn gió nhẹ nhiễm mùi thuốc nhàn nhạt. Cảnh Dật từ từ mở mắt ra, chỉ thấy một nữ tử mặc hỉ phục đỏ thẫm đang nửa quỳ nửa ngồi ở trước mặt mình, hàm răng cắn chặt cánh môi dưới, cả người run cầm cập, ngước đôi mắt to tròn lên nhìn hắn. Bên ngoài kiệu truyền đến giọng nói trầm thấp của Cao Linh: "Chủ tử!" Ngay sau đó, trên đoạn đường bên ngoài vọng đến tiếng bước chân dồn dập của một đám người xen lẫn với tiếng gào thét và tiếng mắng chửi đầy phẫn nộ. Cảnh Dật lẳng lặng nhìn nữ tử trước mắt, nữ tử kia cũng ngước đầu nhìn thẳng vào mắt hắn. Khóe mắt nàng rưng rưng, thế nhưng nàng vẫn cắn chặt cánh môi, quật cường không chịu khóc ra thành tiếng. Một hồi lâu sau, nữ tử kia mấp máy cánh môi đã rỉ máu, lặng lẽ nhả ra hai chữ: Cầu ngươi. Cảnh Dật chậm rãi nhướng một bên mày lên, như thể cảm thấy vô cùng thú vị. Bên ngoài kiệu vọng vào một giọng nói xa lạ: "Bọn ta đang truy đuổi một người, không biết chủ nhân nhà ngươi có thể giúp..." Tất cả đám người bên ngoài kiệu đều ngậm chặt miệng không đáp lại. Người kia có vẻ vô cùng giận dữ, vén lên một góc rèm, Cảnh Dật thấp giọng cất tiếng gọi về phía cửa sổ: "Cao Linh." Hình như người tên Cao Linh kia đưa ra thứ gì đó, bên ngoài kiệu nhanh chóng trở nên yên ắng. Cỗ kiệu được nâng lên lần nữa, tiếp tục tiến về phía trước. Nữ tử kia vẫn duy trì tư thế quỳ lúc trước, bàn tay đặt trên váy nắm chặt, dỏng tai lắng nghe động tĩnh bên ngoài, trong mắt thoáng qua vẻ kinh ngạc lẫn hoài nghi. Cảnh Dật lại chậm rãi nhắm mắt, thấp giọng nói một câu: "Bây giờ hối hận vẫn còn kịp." Nữ tử kia kiên định lắc đầu một cái, ngước mắt lên, lúc này mới nhìn thấy sắc mặt trắng bệch, đôi mắt hẹp dài nhắm chặt cùng đôi môi tím tái của nam tử. Lại nhìn tiếp đến chiếc khăn lông cừu trắng như tuyết quấn quanh cổ, bộ đồ gấm lộng lẫy trên người, cùng miếng ngọc bội với hoa văn rồng phun mây màu đỏ tươi bên hông hắn, nàng không khỏi mở trừng mắt, hắn là... Dường như Cảnh Dật cảm nhận được ánh mắt kinh sợ của nữ tử kia, nhưng lại vẫn không mở mắt ra, chỉ khẽ cong khóe môi: "Sợ rồi sao?" Nữ tử kia ngây ra một lúc, sau đó bờ môi chậm rãi vẽ ra một nụ cười khổ, giọng nói hơi run nhưng lại lộ ra vẻ kiên định: "Dân nữ Kiều Sơ Huân đa tạ ơn cứu mạng của Tiểu Hầu gia." Tâm ý của tác giả: Hy vọng đây là một câu chuyện có thể khiến mọi người cảm thấy ấm áp giữa mùa đông giá rét. Tâm ý của Dương: Truyện đáng lẽ đã được bên Ưu Quân Các làm, nhưng vì lý do gì đó mà lại chỉ làm mỗi văn án rồi bỏ dở, và dưới sự đề nghị của một bạn, mình đã đọc thử và quyết định làm bộ này, dù rất dài, và là cổ đại. Nhìn thấy giới thiệu "đây là một câu chuyện có thể khiến mọi người cảm thấy ấm áp giữa mùa đông giá rét" thì có lẽ sẽ có nhiều người nghĩ đến truyện "Cái muôi". Tính ra thì tình huống hai truyện cũng khá là tương đồng, nam chính có tiền, có tài, có vẻ ngoài khiến mọi giới tính đều ganh tị, và có bệnh, còn nữ chính với tình thế bơ vơ lẻ loi thì trở thành đầu bếp cho nam chính. Cũng như "Cái muôi", truyện khá nhẹ nhàng, dễ đọc, và rất ấm áp. Vì không quen với cổ đại lắm nên nhiều từ ngữ mình sẽ để theo cảm tính, nếu các bạn cảm thấy không phù hợp với không khí cổ đại thì đừng ngại góp ý cho mình. Đây là một việc rất quan trọng để bộ truyện được hay hơn, mượt mà hơn, cho nên mình thật lòng mong muốn nhận được sự góp ý của các bạn. Một việc cũng quan trọng không kém, đây là truyện MỸ THỰC. Mỹ thực này không chỉ là cái nhãn cho thể loại, không chỉ thể hiện ở tên chương như trong "Áo blouse" hay tên các món ăn như trong "Cái muôi" và qua các bức ảnh mình đính kèm mỗi chương, mỹ thực này được thể hiện một cách rõ nét trong từng chương, vì vậy mình nhấn mạnh lại một lần nữa, các bạn ăn no rồi mới đọc nhé, mình sẽ chỉ xát thêm muối vào cái dạ dày trống rỗng của bạn và khiến lời kêu đói của bạn thêm bi thương mà thôi. Hầu hết tên các chương đều là tên món ăn, và đương nhiên, mình sẽ có ảnh đi kèm. Tuy nhiên, không phải món nào mình cũng có thể tìm được ảnh mang phong cách cổ xưa, cho nên mong các bạn thông cảm, thay vào đó, mình sẽ chọn những bức ảnh đẹp mắt của các món có trong chương truyện. Hy vọng các bạn sẽ hài lòng khi thưởng thức bộ truyện này. Mời các bạn đón đọc Sơ Huân Tâm Ý của tác giả Tuyết Lạc Thính Phong.