Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Yêu Hận Vô Tận

"Vì yêu nên hận, còn hận là còn yêu…" Cuộc đời của nam nữ chính trong câu chuyện này thực sự có thể gói gọn trong 9 chữ trên. Nam chính Bộ Nguyên Ngạo - tam thiếu gia nhà họ Bộ, thương gia giàu có nhất nhì cả nước được định hôn với nữ chính Uất Lam - tứ tiểu thư nhà họ Uất, cũng là một gia đình thương nhân nhưng ở cấp bậc trung lưu. Hai người cứ như vậy mà lớn lên trong sự sắp đặt của vận mệnh ấy bắt đầu từ khi nàng 6 tuổi. Tình cảm này thực sự rất tốt đẹp, đôi bên cùng nguyện ý, cứ theo năm tháng mà tích dần tích dần, cho đến một ngày…   Nhà họ Bộ bị chèn ép đến lụn bại, Bộ Nguyên Ngạo không còn cách nào khác đành phải chạy đến nhà họ Uất khẩn cầu giúp đỡ, mặc dù biết rằng không có hy vọng. Quả nhiên, cha của Uất Lam cự tuyệt, nhưng mà hắn đã đoán trước nên cũng không có gì bất ngờ, chỉ là… hắn không nỡ rời xa Uất Lam, mà nàng… cũng chấp nhận chịu khổ để đi theo hắn, vậy là đủ. Hai người hẹn nhau cùng trốn đi, năm ấy nàng 14 tuổi. Cũng như bao câu chuyện khác, đương nhiên hai người không thể thực hiện được nguyện vọng. Nàng đến chỗ hẹn nhưng không gặp được hắn, cuối cùng được đón về nhà bằng một lời nói dối của cha mẹ nàng rằng hắn không nỡ để nàng vất vả nên đã tự mình đi lập nghiệp. Nàng tin, vì hắn yêu nàng nên sẽ không để nàng cực khổ. Nàng tin, nên nàng đợi. Một chữ “đợi”, mất 5 năm, cuối cùng nàng đã đợi được. Nàng biết rõ mình chờ đợi cái gì, nhưng lại không biết cái gì đang đợi mình. Nàng gặp lại Bộ Nguyên Ngạo, nhưng không còn người đã từng yêu thương nàng nữa. Từ trong đôi mắt thù hận mà hắn dành cho nàng, nàng đã hiểu, người mà nàng dùng cả thanh xuân để chờ đợi không còn, cũng không còn tương lai đẹp đẽ mà nàng từng biết bao lần bấu víu vào để vượt qua sự hành hạ của căn bệnh quái ác. Nhưng nàng vẫn muốn được biết, vẫn muốn nghe từ chính miệng hắn nói. Nghe được rồi, nàng chỉ có thể mỉm cười tự giễu. Thì ra, hắn hận gia đình nàng như vậy, hận nàng như vậy. Cũng đúng thôi, vì ai mà hắn bị trọng thương không thể đến giải cứu gia đình, phải chịu cảnh nhà tan, cô độc sống sót. Vì ai đã chà đạp lên tình cảm của hắn, lừa dối hắn sẽ cùng đi nhưng lại không đến? Cho nên, dù nàng biết hắn hiểu lầm nàng, nhưng nàng vẫn không giải thích, bởi vì nếu nàng nói thì hắn có tin không? Hắn có thể tha cho gia đình nàng không? Cho dù hắn tin nàng, hắn cũng sẽ mang trong mình nỗi đau đớn phản bội gia tộc vì yêu con gái của kẻ thù. Nàng sẽ không để hắn phải tổn thương hơn nữa, vì thế, nàng cam tâm tình nguyện để hắn hận nàng. Mỗi một lần hắn chà đạp thân xác nàng là một lần chà đạp lên tự tôn của nàng. Nhưng mà, đến trái tim nàng cũng không còn nữa, thì nói gì đến tự tôn? Nàng mỉm cười chịu đựng tất cả, nhận lấy tất cả, vì nàng nợ hắn. Có điều, mỗi một lần hắn thương tổn nàng, hắn lại đau đớn hơn cả nàng, là tại sao? Sự giằng xé giữa yêu và hận khiến cho hai trái tim hết lần này đến lần khác đập vào nhau, vỡ vụn. Đã rất nhiều lần nàng nghĩ đến cái chết, nhưng cuối cùng lại không thể. Đệ đệ nàng cần nàng, cần sự nhẫn nhịn của nàng để có thể nhận được thuốc giải từ hắn. Gia đình nàng cần nàng, cho dù đối với bọn họ, nàng không khác gì một công cụ để thay họ đạt được mục đích. Là họ gây ra tổn thương cho hắn, nhưng bắt nàng đi nhận tội, là họ đã đưa nàng đến với hắn, dù rằng biết rõ đó là địa ngục. Nhưng cũng là họ đã cho nàng sinh mệnh này, nên nàng phải dùng nó để trả. Sống, luôn khó hơn chết.... Cũng có những lúc, ở nơi nào đó sâu thẳm trong lòng nàng và hắn, khi hận thù không thể kiềm chế yêu thương, họ cũng dành cho nhau những tình cảm chân thật đơn thuần của một Bộ Nguyên Ngạo đôi mươi và một Uất Lam chưa trải sự đời. Nhưng chỉ là trong khoảnh khắc, bởi vì: “Nàng hiểu rõ…mỗi một phân dịu dàng ân cần mà hắn đối với nàng, sẽ làm cho hắn nhận lại đau thương gấp bội, chỉ cần nàng còn tồn tại, thì tình yêu và sự thù hận của hắn đối với nàng sẽ thiêu chết hắn trong biển lửa” (*) Thế nên, nàng không muốn nhận sự dịu dàng này, vì nàng yêu hắn. Thế nên, cho dù nàng biết được sự thật hắn cần máu từ tim nàng để sống, nàng đã quyết định đánh cược. Đối với nàng, dù kết quả như thế nào cũng không có gì thay đổi. Nếu hắn giữ nàng vì sinh mệnh của hắn, nàng đương nhiên sẽ chết. Nếu hắn vì yêu nàng mà trả tự do cho nàng, thì hắn sẽ chết. Mà hắn chết, thì nàng sống cũng không còn ý nghĩa. Nhưng cuối cùng, câu trả lời của hắn lại khiến nàng thỏa mãn, thỏa mãn thực sự. Hắn dùng sinh mệnh của hắn, đổi lấy tự do cho nàng. Nên nàng biết, hắn yêu nàng hơn là hận nàng, như vậy là đủ. Vào sinh nhật thứ 25 của mình, Bộ Nguyên Ngạo nhìn thấy hình ảnh Uất Lam trong bộ hỉ phục mà nàng đã may cho hôn sự của hai người 5 năm trước, mỉm cười hạnh phúc giao sinh mệnh của nàng cho hắn. Nàng đã cho hắn cả trái tim của mình, thì một chén máu đó có là gì? Nàng không phụ hắn, hắn cũng không phụ nàng, là vận mệnh đã phụ bạc cả hai người. Uất Lam của Bộ Nguyên Ngạo… đã chết. Câu chuyện đã có thể kết thúc được chưa? Những đau khổ dằn vặt này đã có thể kết thúc được chưa? Rất tiếc…là chưa. 5 năm trước của Uất Lam là dành cho Bộ Nguyên Ngạo, còn 5 năm sau thì sao? Trong lúc mải mê vần vũ cuộc đời của Bộ Nguyên Ngạo và Uất Lam, định mệnh trớ trêu đã cuốn vào câu chuyện của họ thêm một người nữa, là Mẫn Lan Thao. Người đã cứu Bộ Nguyên Ngạo khỏi cái chết mà cha nàng ban tặng năm đó, cũng là người đã mang nàng ra khỏi cuộc đời của Bộ Nguyên Ngạo. Sẽ có người nói y ích kỷ, cũng sẽ có người cảm thông, vì liệu có được bao nhiêu người yêu mà không nghĩ cho bản thân. Y đem nàng giấu đi, khi nàng tỉnh lại với ký ức trống rỗng về những năm trước đó, y cũng chẳng chữa cho nàng, mặc dù y là đại phu. Cứ như vậy, y giữ nàng ở bên cạnh, áy náy hưởng thụ một hạnh phúc ngọt ngào trong giả dối. Áy náy... Bởi vì, y hiểu rõ mình không chỉ giấu thân xác nàng, còn giấu luôn cả tình yêu của nàng với Bộ Nguyên Ngạo. Áy náy... Bởi vì, chính y đã cướp mất tình yêu của một người bằng hữu. Giả dối... Bởi vì, sau mỗi lần hoan ái cùng nàng, dù lúc nàng tỉnh táo gọi tên y không biết bao nhiêu lần, thì khi nàng chìm vào giấc ngủ, nàng vẫn sẽ gọi một cái tên, mà người đó không phải y. Và y biết rõ, cho dù nàng mất trí nhớ, thì tận sâu trong tim nàng, sâu trong tiềm thức của nàng, cũng chỉ chứa đựng duy nhất tình yêu dành cho Bộ Nguyên Ngạo mà thôi. Suốt 5 năm lừa mình dối người, y cũng đã chuẩn bị sẵn sàng đối mặt với sự tức giận của Bộ Nguyên Ngạo, nhưng so với việc có thể mất đi Uất Lam y còn cảm thấy đáng sợ hơn. Nhưng y không ngờ, Bộ Nguyên Ngạo cường hãn bức người lại có thể vì hạnh phúc hiện tại của Uất Lam mà giúp y che giấu sự thật. Y không ngờ, hắn lại có thể yêu nàng một cách bao dung và rộng lượng như vậy. Nên y xấu hổ, y cảm thấy thì ra tình yêu của chính mình lại nhỏ bé và ích kỷ đến cùng cực như vậy. Cuối cùng, y quyết định ra đi, đẩy Uất Lam về bên Bộ Nguyên Ngạo. Tuy rằng, Bộ Nguyên Ngạo biết rằng nàng về bên hắn chỉ với mục đích nhờ hắn tìm Mẫn Lan Thao giúp nàng. Nhưng vậy thì đã sao kia chứ? Đúng thế, vậy thì đã sao? Cuộc đời có được bao nhiêu lần 5 năm? 5 năm dành cho hắn nàng đã tuyệt vọng đến mức nào? 5 năm bên cạnh Mẫn Lan Thao nàng đã trải qua như thế nào? Không còn quan trọng nữa. Có thể, nàng sẽ từ từ nhớ lại những ký ức năm xưa khi ở cùng hắn, một lần nữa đớn đau và thương tổn nhưng hắn sẽ ở cạnh nàng, cùng nàng xoa dịu nỗi đau ấy. Có thể, nàng sẽ không nhớ lại được những chuyện trước kia, hắn sẽ cùng nàng đi tìm Mẫn Lan Thao, suốt đời tìm không được, thì hắn cũng sẽ ở bên cạnh nàng suốt đời. Chỉ cần còn có nàng, hắn sẽ để nàng lựa chọn. Chỉ cần còn có nàng, hắn sẽ vẫn tiếp tục yêu nàng, không cần lối thoát. . . . . Tất cả hận thù trên thế gian, đều bắt nguồn từ tình yêu. Và cũng chỉ có tình yêu, mới có thể xóa bỏ hận thù đó. _______________ (*): Trích dẫn từ truyện Review by #Lâm_Lâm Dung Hoa - fb/ReviewNgonTinh0105 *** Yêu hận vô tận là một trong những truyện ngược mình rất thích, thích từ cách xây dựng cốt truyện, nhân vật và cả cái tên Tuyết Linh Chi của tác giả nữa ^^! Gọi là nhận xét cho oai thôi, mình chỉ nói lên cảm nghĩ của mình về các nhân vật trong truyện.   * Bộ Nguyên Ngạo Những hành động của Bộ Nguyên Ngạo là có thể giải thích được, anh ta có thể tha thứ cho những người khác, nhưng anh ta không thể chấp nhận được khi người yêu mình lại có thể phản bội, nhất là do đó đẫn đến cái chết của cả nhà anh ta. Mình nhớ là trong truyện “Tiểu Thất, chậm đã” bà mẹ chồng có nói một câu đại loại là vì yêu nên không thể tha thứ cho những hành động sai trái của người kia.   Bộ Nguyên Ngạo lúc đầu hành hạ Uất Lam vì anh ta không biết chân tướng sự việc, nhưng về sau là ghen tuông và không biết nên đối xử với cô như thế nào. Và cuối cùng, vẫn muốn để cho cô được sống, dù mình phải chết, với lý do tự thuyết phục bản thân là để Uất lam sống trong đau khổ sau cái chết của anh. Bộ Nguyên Ngạo yêu Uất Lam, dù anh dùng bất cứ lý do gì để chối bỏ, cái chết của gia đình, sự phản bội đó đã không thắng được khi anh vẫn dành tình cảm cho cô, vẫn muốn cô được sống.   * Về Uất Lam, đúng như những gì văn án đã nói “Nàng dùng năm năm để chờ đợi hắn, dùng năm năm để từng chút, từng chút tích cóp tình cảm dành cho hắn. Hắn dùng năm năm để hận nàng, dùng năm năm để từng bước, từng bước xóa bỏ tình yêu đối với nàng. Thời gian đã làm thay đổi hai người vốn yêu nhau. Đến tận khi tan nát cả cõi lòng nàng mới nhận ra : Hóa ra nàng và hắn vốn không duyên chẳng phận.”   5 năm đau thương, 5 năm chờ đợi, 5 năm để dệt nên một bộ giá y, chờ đợi sẽ có một ngày nàng cũng Bộ Nguyên Ngạo bái đường, đau xót thay những gì nàng đợi được lại là một Bộ Nguyên Ngạo lạnh lùng tàn nhẫn, người đã dùng 5 năm đó để hận nàng. Đời người con gái được mấy lần 5 năm tuổi trẻ chứ, nàng thậm chí còn không hiểu tại sao mọi truyện lại thành ra như thế.   Mình không biết tình yêu của Uất Lam với Bộ Nguyên Ngạo phải lớn đến mức nào để sau mọi tổn thương anh ta gây ra với cô mà cô vẫn có thể dùng tính mạng của mình để đổi lấy sự sống cho anh ta. Hận ư, chắc cô hận chứ, nhưng có lẽ nỗi hận đó chưa đủ lớn, không đủ để áp đảo tình yêu cô dành cho Bộ Nguyên Ngạo được tích lũy dần trong 5 năm kia, 5 năm đó theo mình là sự đau khổ, nhưng có lẽ với Uất Lam thì đó là 5 năm chờ đợi hạnh phúc. Với mình Uất Lam thực sự là một cô gái dũng cảm đã quên mình hi sinh cho một tình yêu đầy tuyệt vọng.   Nếu sự chờ đợi của Uất Lam là chờ tình yêu đã mất của cô thì cái mà Mẫn Lan Thao chờ còn chưa từng tồn tại, tình yêu của Mẫn Lan Thao là một tình yêu đơn phương chưa hề được đáp lại, Có lẽ những năm chữa bệnh trong căn nhà tranh đó là những năm tháng hạnh phúc nhất trong đời hắn, những năm tháng được sống bên người mình yêu thương. Nhưng những cái gì không phải của mình thì dù có cướp được từ tay kẻ khác cũng luôn mang tới một nỗi sợ hãi mơ hồ. Mẫn Lan Thao luôn sợ hãi một ngày Uất Lam nhớ lại tất cả, nên anh không dám thử, không dám có con, anh không bao giờ dám mơ về một ngày Uất Lam yêu mình, nên đời anh chỉ có thể làm nam phụ =)))). Nếu Mẫn Lan Thao dũng cảm thêm một chút, thì có lẽ cái kết đã khác chăng?   Cái kết của câu truyện chỉ nói lên được một điều là Tuyết Linh Chi đúng là mẹ kế =))))). Một cái kết dằn vặt với cả 3 người :   “Tuy rằng ở trong mộng nàng luôn gọi tên hắn … nhưng mà hắn, vẫn bị nơi sâu thẳm nhất của nàng lãng quên. Mẫn Lan Thao và hắn, chẳng ai có được nàng một cách vẹn toàn. Bộ Nguyện Ngạo nhẹ nhàng nở nụ cười, không vẹn toàn … thì đã sao? Chỉ cần hắn còn có thể nhìn thấy nàng, làm bạn bên nàng … Cho dù lòng nàng cách hắn bao xa, chỉ cần … Nàng vẫn bên cạnh hắn, thế là đủ.”   Hehe, mình phởn lên nên viết, đầu mình bã đậu nên chỉ hợp nhận xét những truyện mới đọc, còn Yêu hận vô tận đã đọc lâu lâu rùi nên hi vọng là không tia nhầm sang truyện khác ^^ *** Nàng dùng năm năm để chờ đợi hắn, dùng năm năm để từng chút, từng chút tích cóp tình cảm dành cho hắn. Hắn dùng năm năm để hận nàng, dùng năm năm để từng bước, từng bước xóa bỏ tình yêu đối với nàng. Thời gian đã làm thay đổi hai người vốn yêu nhau. Đến tận khi tan nát cả cõi lòng nàng mới nhận ra : Hóa ra nàng và hắn vốn không duyên chẳng phận. Quả thực, lúc đầu, tôi không định đọc tác phẩm này, đơn giản vì tôi kiêng kỵ văn phong của Tuyết Linh Chi. Cách cô viết đơn giản, song những dòng chữ của cô như có ma lực khiến tâm người đọc đau tê tái tựa chết đi sống lại, tới mức nước mắt trào ra. Nói về tác giả viết truyện buồn và ngược, Tuyết Linh Chi là một trong những tác giả tôi hãnh diện, sẵn sàng liệt cô vào danh sách "những tác giả biết cách điều khiển tâm hồn người đọc". Đọc xong "Thương Ly", tưởng chừng tôi đã không có dũng khí để đọc tiếp, nhưng nay, lại quyết định chọn đọc tác phẩm này, và khi đọc xong, tôi đã có chút hối hận. Mở đầu tác phẩm là viên kẹo ngọt, nói về tình yêu trong sáng giữa Nguyên Ngạo và Uất Lam. Chỉ là ánh nhìn giao nhau, bàn tay ủ ấm nhau mà thôi. Ấm áp lắm. Hai nhân vật chính được định hôn nhưng đến khi gia đình Nguyên Ngạo rơi vào thảm cảnh bị hại, gia đình của Uất Lam đã từ chối cứu giúp hắn. Mà Uất Lam, người con gái ngây thơ, hồn nhiên nào có biết được số mệnh của nàng từ đó bắt đầu thay đổi. Năm năm chờ đợi, nàng chờ hắn trở về, chờ hắn thực hiện lời hứa sẽ cưới nàng. Thực không may, trong khoảng thời gian ấy, nàng và đệ đệ đã mắc hàn độc, và bỗng nhiên một người xuất hiện, ngỏ ý dùng máu của hắn đã cứu nàng và đệ đệ nàng. Kẻ đó, không ai khác, chính là Nguyên Ngạo. Hắn đồng ý dùng máu của mình để cứu hai người với điều kiện nàng phải gả cho hắn. Song, Uất Lam chưa hạnh phúc được bao lâu thì nàng đã bị hắn đẩy xuống địa ngục. Đón nhận ánh mắt lạnh lùng không chút hơi ấm của hắn, đối mặt với sự ghét bỏ, chà đạp của hắn, Uất Lam đã vô cùng hốt hoảng và sợ hãi. Tình yêu của hắn đâu rồi? Người thiếu niên luôn sẵn sàng che chở nàng đâu rồi? Chẳng còn nữa. Sau năm năm, hắn mất đi gia đình, và hắn đổ hết sự uất hận lên đầu Uất gia. Mà nàng, là thành viên của Uất gia, nên hắn cũng chẳng thể bỏ qua cho nàng. Hắn làm nhục nàng, mỉa mai nàng, chà đạp nàng. Hắn muốn khiến nàng sống không bằng chết, mà nàng, trải qua bao lần bị tổn thương, trái tim cũng đã dần dần mất đi hơi ấm, mất đi tình yêu. Hắn muốn nàng hận hắn, bởi hắn hận nàng. Nhưng, nàng không hận. Nàng cho rằng hắn làm vậy là đúng, nàng cam tâm, vì trong lúc hắn tuyệt vọng nhất, phụ thân nàng đã không giúp đỡ hắn mà ngược lại, sai người ám sát hắn. Trải qua nỗi đau bị phản bội, mất đi người thân, hắn sao có lý do để không hận được cơ chứ? Hắn khinh bỉ nàng, hắn chê nàng "bẩn", hắn đã khiến cho con tim nàng nguội lạnh. Có thể thấy rằng, Uất Lam cam tâm bị tổn thương, vì nàng còn cần máu của Nguyên Ngạo để trị hàn độc cho đệ đệ. Nàng chịu bị các nha hoàn khác khi dễ, nàng tình nguyện bị thiếp thất của hắn sỉ nhục. Nhưng, dù có cam tâm đến đâu, nàng vẫn là con người, nàng cần một ai đó ở bên quan tâm nàng, coi nàng là con người, chứ không phải là một công cụ ! Mà hắn, đã không thể thực hiện lời hứa năm xưa nữa. Thật lạ, đến khi nàng quyết định buông tay, đến khi quyết định dâng máu trong trái tim của mình lên để cứu vớt hắn, ấy mới là lúc hắn hối hận. Hối hận vì đã không biến nàng trở thành người phụ nữ hạnh phúc nhất, hận vì đã bị mong muốn báo thù che mất con tim, lý trí, hận vì đến cuối cùng, đã để cho nàng buông tay. Đau, đau lắm. Đau đến thấu xương, đau tới mức mất đi tri giác. Đến cuối cùng, hắn đã thực hiện mong muốn của nàng, nàng nhắm mắt nằm giữa những bông hoa đẹp nhất, rực rỡ nhất, trên môi là nụ cười mãn nguyện. Hắn rất muốn tự sát để đi theo nàng, nhưng mạng hắn là do nàng cứu sống, do nàng dùng tim để ban cho, nên hắn chẳng thể làm gì ngoài việc chờ cái chết đến để được nằm bên cạnh nàng, bao phủ bởi cả bầy hoa cỏ. Tuy nhiên, số mệnh trớ trêu, bánh xe số phận đã không buông tha cho chàng. Dù vậy, đến cuối cùng, hắn quyết định giữ nàng bên mình, cho dù trong lòng nàng đã không còn trọn vẹn nữa. Cái kết của tác phẩm này là một cái kết mở - đây là loại kết tôi ghét nhất. Nhưng nếu suy xét kỹ, thì có lẽ, đây là cái kết đẹp nhất mà Tuyết Linh Chi có thể ban cho cặp đôi Nguyên Ngạo - Uất Lam. Vốn, tình yêu của hai người không sai, nhưng sai chính là số mệnh, sai là sự ích kỷ và tàn nhẫn của phụ thân, mẫu thân Uất Lam, sai chính là Nguyên Ngạo không buông bỏ được chấp niệm trả thù, sai chính là Uất Lam quá nhu nhược, chỉ biết chịu tổn thương một mình, sai chính là Mẫn Lan Thao khát vọng tình yêu của Uất Lam mà cuối cùng bị sự áy náy và bất lực chiếm lấy...Phải chăng, nếu Uất Lam không yêu Nguyên Ngạo, hoặc nếu Nguyên Ngạo biết trân trọng nàng hơn, có lẽ cái kết sẽ khác? Có lẽ hai người sẽ hạnh phúc bên nhau? Nhưng, cũng chỉ là hai chữ "phải chăng" mà thôi...Viên kẹo Tuyết Linh Chi gửi gắm tới độc giả đầu truyện, hóa ra chính là viên kẹo độc, khi ngậm vào miệng mới thấy nố đắng thế nào, đắng tới mức nước mắt cứ như vậy trào ra...Để rồi cuối cùng, khi nuốt viên kẹo ấy, mới cảm nhận sự đau đớn tới tê tái, bất lực, là nỗi đau cơ hồ tróc thịt, không bao giờ có thể quên được. Nội dung: 8/10 Mức độ yêu thích: 8.75/10   Mời các bạn đón đọc Yêu Hận Vô Tận của tác giả Tuyết Linh Chi.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Bạn Học, Chào Em!
Mở đầu của truyện Bạn Học, Chào Em! vô cùng ấn tượng, khởi đầu cho truyện là hình ảnh của một đôi nam nữ khi đang ở trên giường! Đôi bàn tay của anh đang phiêu diêu, mỡn cợt trên thân thể cô khiến cho dục vọng của cô trỗi dậy, nhưng đến lúc cao trào thì đột nhiên anh lại dừng lại... Lý do khiến anh dừng lại là cô không còn xinh như trước, vẫn còn cách là trùm khăn che mặt cô lại? Họ đang làm gì vậy? Mời các bạn theo dõi truyện sẽ rõ... *** Chả là hôm qua được nghỉ học cộng thêm bài vở hôm sau đã xong xuôi nên em quyết định ôm điện thoại lên mạng xem phim. Nhưng nhà em với nhà ảnh cách nhau xa quá, wifi nhà ảnh tới nhà em chỉ còn 1 vạch nên em không xem được phim. Thế là em đọc truyện. (Xin lỗi em chỉ là kẻ dài dòng). Chủ trương của em là đọc một lèo nên kiếm truyện full, đọc cho đỡ chán nên tìm hài, đọc nhanh còn đi ngủ nên kiếm truyện ngắn. Phù hợp với 3 tiêu chí ý, cộng thêm cái tên tát không không nghe có vẻ quen nên “Bạn học, chào em” được chọn. Nói thật là đọc xong rồi ngủ nên em quên mợ nó tên nam chính rồi (căn bản tại hắn méo có gì hót, vẫn đẹp giai kèm tài giỏi, cũng vì có tiền nên là boss chính của bộ truyện). Nhưng nữ chính tên là Dụ Vi Hề, em nhớ nó không phải vì nó có gì hót hơn nam chính mà vì từ đầu tới cuối truyện em luôn mặc định tên nó là “Đụ Mi Nề”. Không phụ kì vọng cái tên, nam nữ chính gặp nhau là lại… Em không hiểu truyện này hài chỗ nào cơ. nữ chính đụng ngã nam chính, ờ thì xin lỗi rồi có cố ý méo đâu, chỉ vì thế mà bị thằng nam chính sai như chó, nó bảo gì cũng run run sợ sợ rồi làm theo. Mà nam chính bửn tính vãi, lục lọi còn soi mói phòng con gái, tự tiện lấy trộm quà mà con bé định tặng cho tình đầu, có vẻ như lạnh lùng luôn đi kèm khùng điên nên tuy nhà giàu nhưng hắn vẫn có sở thích đi trộm đồ. Con bé sợ thằng ý đến nỗi trốn sang mĩ và đinh đinh méo bao giờ trở lại. Năm năm sau trở lại. Không biết mọi người thế nào chứ bạn em em không gặp 2 năm thôi mà nó đã trông khác vãi, em còn chả nhớ full tên nó, gặp nhau cũng méo nói gì nhiều. Thế mà 2 đứa này vừa gặp nhau đã lăn lộn lên giừơng rồi. Sau đó thì con bé bỏ đi, một cách ảo lòi nào đấy công ty nó xin vào là công ty thằng nam chính. Vừa mới đi làm buổi đầu đã lại suýt bị rếp, hãi quá tính bỏ làm nhưng xem lại hợp đồng thấy nếu bỏ làm khi chưa hết hạn hđ phải bồi thường bao nhiêu tỉ USD ý (em không nhớ rõ). Xong rồi nam chính lòe lòe kiểu gì chả hiểu, đem được con bé về ở chung, sinh hoạt vợ chồng hằng ngày nhưng méo dám nói rõ quan hệ. Sao mà thằng đấy nó chữ “làm tình” thì mau thế mà chữ yêu đơn giản lại nghẹn ngào méo nói ra. Hại em phải đọc thêm khoảng 5 chương nữa. Đến lúc này thì tiểu tam xuất hiện, con bé tiểu3 bị bệnh “thích người không thích nó” nên khi biết nam chính có ng yêu mới chạy đến bám riết nam chính muốn đuổi con này đi đành phải giả vờ yêu nó ôm hôn nó, nhu nhược vc. Sau khi đuổi đc con đó đi thì nữ chính cũng đã ra đi, hắn điên cuồng tìm kiếm, không dám dấu giếm, thì thầm vào tai em rằng yêu nhao đi rồi lăn luôn lên giừơng của vợ chồng người khác. Truyện có 21c thôi nhưng em đọc mất 3 tiếng lận, đoạn H miêu tả kĩ quá nên em sợ có tình tiết ẩn nào đc tác giả gài vào (vì không hiểu sao chúng nó lại yêu nhau) nên phải đọc một cách dè chừng và vô cùng cảnh giác. Quả nhiên sau khi đọc xong, méo có tình tiết, chỉ còn tình dục. Oimeoi đọc truyện buổi đêm mà xuân tâm rạo rực. Nói chung là mọi người đừng đọc nha, treo đầu dê bán thịt chó đó, hài quái gì chứ. *** Trên giường lớn mềm mại, hai thân thể trần trụi quấn chặt lấy nhau. Hơi thở nóng rực, mồ hôi nhỏ giọt, tiếng rên rỉ khe khẽ, tất cả tạo nên một phong cảnh thật ám muội. Bàn tay anh chu du trên thân thể trắng mịn như tuyết của cô, lướt tới đâu là đốt lửa nóng rực tới đó, làm nhen nhóm trong cơ thể cô dục vọng nguyên thủy nhất. Đôi mắt anh như ẩn chứa ánh sao lấp lánh, bờ môi anh thật ấm áp mềm mại. Những sợi tóc rối tung của anh dính sát vào nhau ở hai bên thái dương, trông thật gợi cảm biết bao. Hô hấp của bọn họ dây dưa lẫn nhau, thân thể của bọn họ quấn chặt lấy nhau. Anh thành thục khiêu khích sự mẫn cảm của cô, làm toàn thân cô tê dại. Khát vọng của cô bị kích thích càng trở nên mãnh liệt, chỉ chực phát tiết trào ra. Cô nhắm mắt lại, chờ đợi thời khắc sắp xảy ra.   Mời các bạn đón đọc Bạn Học, Chào Em! của tác giả Tát Không Không.
Cán Hoa Khúc
“Muội tin tưởng huynh, huynh lại không tin muội, cũng không tin cả chính mình.” “Nhưng muội muốn nói cho huynh biết, đời người ly hợp khó lường, sống chết khó biết. Nhưng cho dù chỉ có thể cùng huynh ở một chỗ một trăm ngày, so với việc đem chín mươi chín ngày chìm trong nghi kỵ thống khổ, không bằng tin tưởng huynh.” Đây là chuyện xưa giữa một sát thủ cùng một nữ chủ xuyên qua, nhưng mà sát thủ không lãnh khốc vô tình như những truyện khác, nữ chủ tự lập tự cường, tùy tiện, cũng thực cứng cỏi, quả quyết, tính cách cũng không tệ, chỉ hơi thiếu tâm nhãn.   Bạch Dực được Ô Vũ cứu và cho bạc để tự sống. Cô đến Lô gia thôn và sống cuộc sống tự cung tự cấp như những người dân ở đây. Ô Vũ sinh ra trong gia tộc sát thủ tiếng tăm trên giang hồ nên dù không có hứng thú giết người cũng vẫn phải thực hiện nhiệm vụ. Ô Vũ có một thói quen là giết một người sẽ cứu một người. Nhưng thật sự nhớ ân lại không có lấy một người, cho đến khi gặp lại Bạch Dực - một người sảng khoái và không có ý câu dẫn như những nữ nhân khác. Hai người coi nhau như điểm tựa của mình. Ô Vũ tìm về Bạch Dực khi hoàn thành nhiệm vụ, Bạch Dực coi Ô Vũ là một người bạn, tri kỷ. Ô Vũ nhận ra tình cảm với Bạch Dực nhưng lại lo sợ, sợ sinh tử, sợ khi chết đi không còn ai bảo vệ Bạch Dực. May thay, Ô Vũ cuối cùng cũng gỡ được phong hào gia tộc, cùng Bạch Dực du sơn ngoạn thủy, không cô phụ mười một năm chờ đợi. Truyện nhẹ nhàng, đơn giản như tâm tình nữ chính. Cô ấy đã từng nhảy lầu khi bị hôn phu bỏ rơi rồi tình cảm với nam chính đến một cách từ từ. Nam chính từ lo lắng, che chở, không biết làm thế nào, không dám hứa hẹn rồi lặng lẽ, cẩn thận quan tâm nữ chính. Mình thích đoạn sau khi nữ chính ước hẹn nam chính làm bạn trai, bị nam chính trêu rồi ngại ngùng. Khúc Cán hoa thanh dật uyển chuyển, du dương cuối truyện thổi lên niềm vui cùng hy vọng trong ngày mùa hè, thổi lên hương vị triền miên vô tận, cho tới tận những ngày cuối cùng... ------------------ Review by Hi dung hoa - fb/ReviewNgonTinh0105 *** Review TA: Đánh giá: 7/10 Nàng là cô gái đến từ thời hiện đại, vì vị hôn phu thanh mai trúc mã của mình phản bội vì chê mình béo mà nhảy từ tầng cao nhất của trường học mà tự tử. (trai còn nhiều mà sao chị dại dột thế) Không hiểu lý do gì, nàng lại xuyên không về thời cổ đại như thế này. Nàng thực sự không rõ, là nàng đang mơ hay đã xuống âm phủ, nhưng sao âm phủ lại tràn ngập ánh nắng như thế này cơ chứ. Mãi khi phát hiện ra ra có người đỡ mình nàng mới mơ hồ cảm nhận a mình vẫn còn sống. Hắn chính là ân nhân của nàng, chỉ nàng đến thôn làng mà hiện tại nàng đang ở, lại còn cho nàng thêm tiền, mặc dù nơi đây tiên không có mấy tác dụng cho lắm. Hắn sinh ra trong một gia tộc sát thủ nổi tiếng, dù muốn hay không hắn cũng phải giết người. Nhưng hắn có một thói quen, giết một người sẽ cứu một người nhưng hầu hết chẳng ai nhớ đến ân nghĩa của hắn cả. Còn nàng lại khác, không giống như các nữ tử hắn từng gặp, lại luôn biết ơn chàng. Nàng dần dần quen với nơi đây, cũng biết tự lực tự cường làm việc sinh sống. Hắn có thói quen khi làm xong nhiệm vụ sẽ đến chỗ nàng ăn cơm, còn nàng xem hắn như bằng hữu, tri kỉ. Dần dần hắn có tình cảm với nàng nhưng lại không dám nói, bởi hắn là một sát thủ, mạng sống không bao giờ là đảm bảo, vậy làm sao hắn có thể đảm bảo chăm sóc và bên cạnh nàng được cơ chứ. Để thoát khỏi danh phận sát thủ hắn phải hoàn thành một nhiệm vụ, nhưng chính là không biết khi nào mới xong, cũng có thể hắn chết trước khi hoàn thành nhiệm vụ. Nhưng nàng vẫn chờ, vẫn đợi hắn quay lại. Liệu hắn có hoàn thành nhiệm vụ, vứt bỏ đi danh nghĩa sát thủ để trở về bên cạnh nàng??? “Muội tin tưởng huynh, huynh lại không tin muội, cũng không tin cả chính mình.” “Nhưng muội muốn nói cho huynh biết, đời người ly hợp khó lường, sống chết khó biết. Nhưng cho dù chỉ có thể cùng huynh ở một chỗ một trăm ngày, so với việc đem chín mươi chín ngày chìm trong nghi kỵ thống khổ, không bằng tin tưởng huynh.” *** Bánh xe phát ra âm thanh lạch cạch lạch cạch, nàng cố hết sức chuyển động, kéo nước từ dưới giếng sâu lên. Giờ đang là tháng ba, tuy đã là cuối mùa xuân, nhưng đối với một người sinh trưởng ở châu Á nhiệt đới như nàng mà nói, gió vẫn rất lạnh. Nhưng thái dương cùng lao động, lại làm cho nàng toàn thân đổ mồ hôi, gió thổi qua chiếc áo bông nửa mới nửa cũ, cũng sẽ cảm thấy rùng mình. Cho dù đã hơn một năm, nàng vẫn không thể thích ứng được với khí hậu ôn đới như vậy. Chờ tới khi cố hết sức đổ được nước giếng vào thùng, nàng nhẹ nhàng thở ra, mềm nhũn ngồi xuống dựa vào thùng nước lớn mà thở gấp, ánh mắt nhìn trời quang xanh thẳm. Quấn lại mảnh vải trên những ngón tay không ngừng run run, có hơi dính dính, đau tận tim, đại khái vết thương lại bị nứt ra. Nàng lại dùng nước giếng, làm dịu đi bàn tay đang đau đớn. May mắn công việc hôm nay đại khái đều làm xong rồi, chỉ còn phải làm cơm chiều nữa mà thôi. Cho dù phía sau, mặt trời cũng mới ngả về tây, còn lâu mới lặn xuống. Nhưng mà nếu sờ soạng nữa sẽ không nấu được cơm, dầu nành rất đắt. Không giống với một năm trước, hiện tại mỗi bữa cơm đều thực quý trọng, mỹ vị. So với nhà bên, nàng đã là rất giàu có, cơm có thể ăn cơm khô, lại là gạo trắng như trân châu, không độn một chút hoa màu khác. Nhà bên đều biết, nói nàng quá giàu có, trong nhà có người già, trẻ con sinh bệnh, sẽ sang mượn gạo trắng ── đây chính là phúc phận được ăn ngon mà chỉ có trẻ con hoặc khi sinh bệnh mới có được. Nàng đảo cơm tẻ trong nồi, nước sôi liền rắc một nắm cải thìa chỉ cao bằng ngón tay, cùng một nắm xuân cửu nhỏ vào, chờ rau xanh, cho một chút mỡ heo cùng muối, trên một cái bếp nhỏ khác là một nồi măng trúc đã bóc vỏ luộc. Trên cơm tẻ là cải thìa thanh thúy cùng xuân cửu, mang theo một chút mỡ heo thơm lừng. Đóng cửa bếp lại, nàng bưng cái bát lớn đựng đồ ăn, cầm lấy đũa trúc, đi đến sườn núi sau nhà, ngồi xếp bằng trên cỏ, nhìn mặt hồ xanh như ngọc bích dưới chân núi, mỹ mỹ ăn cơm chiều. Không nghĩ tới, chỉ là một năm mà thôi, hạnh phúc lại đơn giản như vậy ── ngồi nhìn hồ nước, ăn cơm dưới ánh chiều tà. Nàng tên Bạch Dực… Nếu không nhớ lầm. Hoặc là, nàng không có nổi điên. Hẳn là cái tên này, không sai. Tuy rằng nàng vẫn cảm thấy mơ hồ, không được rõ ràng. Nhưng mà cuộc sống đơn giản đến chỉ còn lại có ăn cơm, ngủ, làm việc, sự mơ hồ này cũng trở nên vô cùng không quan trọng nữa. Một năm trước, nàng đi vào Đàn sơn ở lân cận thôn này. Nói chính xác, là trong rừng cây cách thôn này khoảng hai dặm. Đến bây giờ nàng vẫn không rõ, nàng rốt cuộc là còn sống hay đã chết. Rõ ràng là nhảy từ trên tầng cao nhất của trường học xuống… Nhưng làm sao lại xuất hiện tại ‘âm phủ’ phong cảnh đầy nắng này ? Đoạn thời gian ở giữa biến đi đâu? Hay là, trên thực tế, nàng đã trở thành người thực vật, đây chỉ là một giấc mộng dài, giống như trên phim truyền hình vẫn chiếu? Nàng thật đúng là không biết. Nhưng người bị nàng đè trúng… Xúc cảm cùng mùi máu tươi vẫn còn chân thật. Có một vị tiên sinh da bọc xương tái nhợt đã cứu nàng… Mời các bạn đón đọc Cán Hoa Khúc của tác giả Hồ Điệp Seba.
Chỉ Nam Thu Phục Quan Nhị Thiếu (Hướng Dẫn Trêu Chọc Đàn Ông)
Nhị thiếu gia nhà họ Quan mặc dù bên ngoài đẹp trai, bên trong nhiều tiền nhưng lại là một hỗn thế ma vương, tính cách thất thường, không ai dám chọc vào.  Thế nhưng, nào ai biết được, trong một đêm tiệc rượu, lại có một “đại mỹ nhân” dám trêu chọc đại ma vương Quan Hành, cùng anh trải qua một đêm tình nóng bỏng, còn dám nghênh ngang dùng mười đồng tiền mua “lần đầu tiên” của Quan nhị thiếu.  Quan Hành giận, rất giận. Thế nhưng, người thì đi rồi, giày của anh đêm qua còn bị cô ném ra ngoài cửa sổ, muốn đuổi theo cô “tính sổ” lại không được, chỉ có thể nuốt nỗi giận vào trong, thề với trời nếu gặp lại cô gái đó, nhất định sẽ dùng ba trăm sáu mươi kế trả mối nhục “mười đồng” này. Ông trời chính là cực kỳ chiều lòng người, chẳng qua bao lâu cho Quan Nhị thiếu cơ hội phục thù. Trong một ngày mưa to, Quan Hành dưới sự bức ép của mẹ mà phải theo “đối tượng xem mặt” đi ăn cơm, tình cờ lại gặp được Lương Kiều.  Tất nhiên, người đàn ông mấy hôm trước còn cùng mình mây mưa, mấy hôm sau đã cùng người phụ nữ khác “thân mật” sẽ khiến Lương Kiều chẳng có bao nhiêu ấn tượng tốt. Vì thế, lúc anh trào phúng cô: “Loại con gái lẳng lơ như cô, cũng là lần đầu tôi gặp được”, Lương Kiều cũng không ngại đáp trả: “Loại tra nam như anh, tôi lại gặp không ít.”  Lần thứ hai gặp mặt, Quan Hành vẫn bị miệng lưỡi độc địa của Lương Kiều hạ knock out. Lần thứ ba gặp lại, Lương Kiều đang đi trên đường, Quan nhị thiếu vô tình đi ngang qua, cố ý tạt nước bùn lên khắp người cô. Ngày kế tiếp, Lương Kiều dùng sơn đỏ, ở trên mũi xe anh viết mười mấy chữ to: “Bản thân sớm bắn, khẩn cầu bí phương, dùng số tiền lớn để tạ ơn, không chân thành xin đừng quấy nhiễu.”  Lương Kiều lúc quét sơn vô cùng hết mình, nhưng hậu quả lại khiến cô hết hồn. Phá xe của Quan nhị thiếu, còn bôi nhọ “năng lực” của anh tất sẽ phải trả giá. Mà cái “nghiệp” này của Lương Kiều chính là một món nợ siêu to, siêu khổng lồ, đến mức cô chỉ có thể “bán thân trả nợ”, trở thành osin cho Quan Hành. Đại mỹ nữ cùng nhị thế tổ ở chung một chỗ, vừa là oan gia lại còn từng là bạn giường một đêm, tất sẽ dẫn đến củi khô bốc lửa. Mà đám lửa này càng cháy càng to, thiêu rụi tất cả lý trí của Lương Kiều cùng Quan Hành, thổi bùng lên một thứ tình cảm gọi là “yêu” trong trái tim hai kẻ cứng đầu. Thế nhưng, một người thì quá lý trí, một kẻ lại chẳng chịu nhìn thẳng vào trái tim mình, cùng tuesday luôn nhăm nhe phá đám, cùng với áp lực từ xuất thân của hai người, liệu có khiến tình yêu của Lương Kiều cùng Quan Hành kết trái?  Từ kẻ đi săn trở thành người bị săn, ai mới là con mồi trong cuộc tình này? Mời bạn đọc truyện để tìm câu trả lời nhé. *** Lương Kiều là một đại mỹ nữ, nhưng là một mỹ nữ có gai. Bởi vì tình thế ép buộc mà rơi vào kết cục “tình một đêm” với Quan nhị thiếu. Thế nhưng, cuộc sống đã mài dũa cô trở thành một kẻ lý trí, sẽ không vì thất tiết mà đau khổ, cũng sẽ không o ép đối phương chịu trách nhiệm cho lần đầu tiên của mình.  “Mười đồng”, cùng một anh đẹp trai trải qua những giây phút nóng bỏng, Lương Kiều nghĩ nghĩ, cảm thấy bản thân thật ra còn được hời nhiều lắm. Vốn nghĩ sẽ không còn gặp lại, thế nhưng hết lần này đến lần khác, Lương Kiều vẫn đụng phải Quan Hành.  Lương Kiều là một người phụ nữ lý trí, sự phản bội của mối tình đầu cùng người cha bội bạc đã khiến cô chẳng còn bao nhiêu hy vọng vào tình yêu. Đối với cô, Quan Hành chỉ là một người “bạn giường”, thế nhưng, không biết từ lúc nào, người bạn giường này lại đi sâu vào trái tim cô, bẻ đi từng chiếc gai nhọn, xoa dịu những vết thương từ sự phản bội của mối tình đầu cùng người cha bội bạc của cô.  Anh gieo xuống tim cô một hạt giống, dùng sự dịu dàng ngốc nghếch của mình khiến cái cây ấy đâm chồi rồi nở hoa, trói chặt trái tim cô, khiến cô không thể rời xa anh. Quan Hành là nhị thiếu gia nhà họ Quan, tính tình tùy hứng, kiêu ngạo bất tuân. Người phụ nữ có thể thu phục anh, thứ nhất là phải đẹp, thứ hai là phải độc. Mà Lương Kiều vừa hay lại có cả hai thứ này.  Quan nhị thiếu nhìn bề ngoài thì thành thục lắm, diễn vai hỗn thế ma vương cũng ra hình ra dạng. Thế nhưng, sống lâu mới biết, Quan nhị thiếu chính là một chú Husky điển hình, vừa gặp tưởng ngầu, sống lâu mới biết là ngáo.  Có lẽ, lúc ban đầu bị sự cứng đầu của Lương Kiều khiêu chiến, khiến anh chú ý đến cô, sau lại bởi vì sự hòa hợp thân thể mà giữ cô bên cạnh nhưng đến cuối cùng, chính những yếu đuối trong tâm hồn Lương Kiều khiến anh cảm thấy thương xót, đến mức chỉ muốn mãi mãi giữ cô bên người, dùng sự ấm áp của mình che chở cho cô. Tổng quan mà nói, nội dung của “Chỉ nam thu phục Quan nhị thiếu” không hề mới, thế nhưng tác giả rất biết cách giữ vững nhịp điệu của chuyện. Các tình huống được xây dựng vừa đủ, không bị quá lố, vừa hài hước, vừa ngọt. Nhân vật được xây dựng hợp lý, đại mỹ nữ đi với nhị thiếu gia, muốn sủng có sủng, muốn thịt có thịt. Cá nhân tớ cho rằng đây là một bộ truyện phù hợp để giải trí, không cần dùng não khi đọc, thích hợp cho những ngày chây lười chẳng muốn làm gì, thêm một cốc sữa là đúng chuẩn. Nếu bạn muốn học cách theo đuổi trai đẹp lại nhiều tiền thì mời nhảy hố để tham khảo kinh nghiệm của Lương đại mỹ nữ nhé.  ____ " ": Trích từ truyện được edit bởi Rv-er Review by #Nghịch Thần - /ReviewNgonTinh0105 *** Sùng sục sùng sục - - Nước ở trong nồi sôi lên, Lương Kiều mở vung nồi, lấy ra một gói mì sợi, cầm một nắm ném vào. Trên tường của phòng bếp có một cửa sổ nho nhỏ, ngoài cửa sổ vẫn là mưa phùn liên miên, giọt nước mưa rơi xuống trượt dọc theo thủy tinh, tạo thành những vệt nước nghiêng lệch. Phòng bếp nhỏ không đến năm mét vuông, không gian chật chội, đến cả không khí cũng mang cảm giác ngột ngạt. Tiếng mưa rơi tí tách bên ngoài cửa kính mơ hồ có thể nghe thấy, cùng tiếng sùng sục của nồi nước sôi như hòa vào nhau, chỉ nghe thôi cũng đủ làm cho người ta cảm thấy tâm phiền ý loạn. Mỗi lần trời mưa đều cảm thấy đặc biệt khó chịu, muốn cởi sạch chạy trần truồng ra ngoài, cũng không biết đây là suy nghĩ kiểu gì nữa. Lương Kiều thầm thở hắt ra, cầm đũa quấy loạn lên trong nồi. Bạn cùng mướn chung phòng đêm nay phải chăm sóc bạn trai, không trở về được, không có người nấu cơm, Lương Kiều liền giảm bớt việc bằng cách ăn mỳ, đến cả rau cũng không cho vào, định chốc nữa trộn một chút tương thịt bò cay vào, bữa tối cứ như vậy mà trôi qua thôi. Lúc nấu mì xong, điện thoại cũng vang lên, là một số xa lạ. Lương Kiều tắt bếp, lấy di động từ túi ra, mở đặt đến bên tai.”Xin chào.” “Chị Kiều đúng không, em là Tống Bắc, chị còn nhớ em không?” Đầu bên kia điện thoại là một giọng nam tuổi còn trẻ. Cái vợt dùng để vớt mỳ được cô treo trên tường nhà màu trắng, Lương Kiều đưa tay lấy xuống, bỏ những sợi mỳ vớt được vào trong bát, bên cạnh đó cố gắng tìm tòi ký ức trong đầu: “À, còn nhớ, Tống Bắc sao, tìm chị có chuyện gì không?” “Em không sao, là Dung Dung...” Giọng nói Tống Bắc có chút lo lắng: “Cô ấy bị một người đàn ông mang đến hội sở, nơi đó gọi là Hoàng Đình , em sợ cô ấy bị người ta bắt nạt nên muốn đi cùng, nhưng mà hội sở không cho em vào, chị Kiều có thể đi tới đó một chuyến hay không?” Nhắc tới Dung Dung Lương Kiều mới nhớ tới , cái cậu Tống Bắc này là người theo đuổi trung thành của Trâu Dung Dung từ cao trung tới đại học, là tiểu tử đặc biệt cố chấp. Trâu Dung Dung là em ruột cùng cha mẹ của Lương Kiều, đến thành phố C học đại học, cô ấy sống ở khu nhà mới tu sửa lại tại vùng ngoại thành, một nửa ngăn cách với bên ngoài, đến khi học đại học năm thứ hai mới có thể ra ngoài vào cuối tuần. Cho nên bình thường Trâu Dung Dung đều ở lại trường học, thỉnh thoảng cuối tuần sẽ đến chơi hai ngày. Nhưng mà hôm nay mới thứ tư, Lương Kiều nhíu mày: “Không phải lúc này nó đang đi học sao?” “Chị Kiều, trước tiên em sẽ nói cho chị, nhưng chị biết rồi đừng mắng Dung Dung nhé “ Tống Bắc ấp úng nói: “Cô ấy đăng ký làm người mẫu cho một công ty, mấy ngày gần đây đều không đi học, em lo lắng cho cô ấy, cho nên hôm nay lén đi theo một ngày... Cô ấy bị lãnh đạo công ty mang tới, còn có vài người mẫu nữ khác, em nhìn giống như là để tiếp rượu...”   Mời các bạn đón đọc Chỉ Nam Thu Phục Quan Nhị Thiếu (Hướng Dẫn Trêu Chọc Đàn Ông) của tác giả Nhất Tự Mi.
Nương Nương Lại Tìm Đường Chết
Chàng từng nói: “Nếu hoàng cung là một lồng giam, trẫm nguyện đem những thứ tốt nhất để xây thành. Bởi vì nhà giam này của trẫm, chỉ có một chú phượng hoàng nhỏ là nàng”*.  Nàng là Tô Hoài Cẩn, chàng là Tiết Trường Du vừa xứng một đôi “mỹ đức”**, vốn nên là một mối lương duyên, thế rồi kết cục lại là nước mắt rơi xuống nhuộm vạt áo, một ngọn lửa cắn nuốt cung Du Cẩn, cũng đem bọn họ từ nay âm dương cách biệt.  Đau khổ. Hối hận. Hiểu lầm. Tất cả đều theo ngọn lửa kia cháy thành tro bụi.    Vốn nên là người chết quên hết, kẻ ở lại ôm lấy bi thương, lại bởi vì duyên còn chưa dứt, đem phượng hoàng niết bàn, trở lại vạch xuất phát, khi tấn bi kịch kiếp trước còn chưa bắt đầu, khi trái tim còn chưa đi sai hướng.  Tô Hoài Cẩn nàng đã từng bước qua một kiếp, cũng đã nếm trải cái gọi là “vì tình mà đau, vì quân mà khổ”. Vậy nên nếu có cơ hội làm lại, nàng nhất định khiến cho những kẻ từng hãm hại nàng phải trả giá, càng quan trọng hơn là kiếp này, nàng không muốn cùng Tiết Trường Du kia trở thành một đôi “mỹ đức” nữa. Trùng sinh trở lại vốn đã nắm một nửa thiên cơ, thế nhưng Tô Hoài Cẩn lại phát hiện ra, lần niết bàn này bị trói định cùng “hệ thống” nằm trong chiếc vòng hồng ngọc mà tiên đế ban cho. Có được “hệ thống” vốn dĩ nên là một chuyện vui, thế nhưng có ai nói cho nàng biết vì sao cái hệ thống này lại gọi là “càng chết càng lợi hại” hay không? Nếu đã trốn không nổi, chạy không xong, vậy thì Tô Hoài Cẩn chỉ còn cách vừa phải đối phó với tiểu nhân, chống lại sự theo đuổi của “phu quân” cũ đồng thời nghĩ cách làm sao để có thể “tìm chết” mỗi ngày. *** Chàng là Tiết Trường Du, là Tứ hoàng tử được hoàng thượng sủng ái, còn trẻ đã được phong tước Yến Vương, sau lại trở thành hoàng đế của Tiết quốc. Từ nhỏ chàng đã được thái thượng hoàng tứ hôn với đích nữ phủ thừa tướng Tô Hoài Cẩn, dùng vòng ngọc cùng nhẫn ban chỉ làm từ cùng một khối để đính ước.  Vốn là một mối lương duyên, phu thê ân ái, lại bởi vì tiểu nhân phá hoại cùng hai chữ "ngu hiếu" dẫn đến những hiểu lầm, cuối cùng là âm dương cách trở. Ngày ngọn lửa lớn nhuộm đỏ cung Du Cẩn, cũng là ngày trái tim chàng đau đớn khôn nguôi.  Nếu có thể quay lại, Tiết Trường Du chàng nhất định sẽ đau sủng nàng, tin tưởng nàng, sẽ biến không chỉ hoàng cung này mà còn cả thiên hạ này trở thành lồng giam đẹp đẽ nhất, đặt dưới chân phượng hoàng nhỏ của chàng. Có lẽ, bởi vì tưởng niệm của chàng quá lớn, hoặc cũng có thể bởi chàng còn thiếu nợ nàng quá nhiều, hay giả như một mối tơ duyên còn chưa dứt, thế nên vòng ngọc đưa nàng ngược thời gian, thì nhẫn ban chỉ cũng cho chàng sống lại.  Bắt đầu từ giây phút lại gặp nàng năm ấy, lại lần nữa được ôm nàng trong vòng tay, rốt cuộc chàng đã hiểu được, dùng tính mạng để yêu một người là thế nào. Dù đã biết sẽ phải bước trên con đường “thê nô” không lối thoát, nhưng bởi vì đó là nàng, chàng cam tâm tình nguyện. Thế nhưng, hình như Cẩn Nhi của chàng có chút lạ, không những đối với chàng lạnh lùng, xa cách, còn năm lần bảy lượt muốn tìm chết, khiến trái tim chàng mỗi ngày đều lơ lửng treo cao. Tiết Trường Du thực sự muốn khóc, vì sao trùng sinh trở lại, mỗi ngày vì theo đuổi phu nhân mà phải ăn giấm chua còn chưa đủ, lại còn phải mọi lúc lo lắng đề phòng thê tử của chàng tìm đường chết như vậy? *** Tô Hoài Cẩn là đích nữ phủ thừa tướng, là thân muội muội của chấp trưởng đại nguyên soái Tô Hoài Chẩn, từ nhỏ đã có hôn ước với Tứ hoàng tử Tiết Trường Du. Sau khi Tiết Trường Du đăng cơ liền được phong Hoàng quý phi, cầm phượng ấn, chấp chưởng lục cung. Vốn là một đường phong quang vô hạn, thế nhưng đến cuối cùng lại bởi một chữ “hiếu” khiến “tình” này vỡ đôi, dùng một mồi lửa, đem tất cả yêu thương cùng thống khổ cháy rụi cùng cung Du Cẩn.  Thế nhưng, lưới tình còn chưa dứt, cho nàng sống lại năm nàng còn chưa gả cho Tứ hoàng tử. Một kiếp đau thương kia, nàng vì tình mà thu liễm, nghe theo phụ thân lấy phu làm trời, từng bước cẩn trọng đến mức bẻ gãy tính tình, chịu người ức hiếp, còn tính toán khiến nàng không thể sinh, cuối cùng là táng thân trong biển lửa.  Niết bàn trùng sinh, lại có thêm hệ thống hỗ trợ, Tô Hoài Cẩn quyết không nhẫn nhịn. Muốn tính kế nàng, phải xem có bao nhiêu bản lãnh, còn phải có gan chịu hậu quả. Kẻ nào muốn nàng chết, nàng còn vui mừng cảm tạ, bởi mỗi lần “chết” nàng sẽ trùng sinh trở lại càng thêm “mạnh mẽ” hơn. Sống lại kiếp này, Tô Hoài Cẩn vốn muốn đi trên con đường của riêng mình, rời xa hoàng cung toan tính, làm một phú bà tự tại.  Thế nhưng, số phận lại thích trêu ngươi, đem nàng cùng Tiết Trường Du buộc chặt, không những khiến cho “phu quân cũ” đuổi tới cửa, còn khiến chàng như miếng keo da chó, đẩy thế nào cũng không ra, chỉ có thể tiếp nhận. Từ này về sau, nắm mệnh phượng hoàng, độc sủng hậu cung, cùng quân một đời ân ái. Kiếp trước, Tiết Trường Du là Tứ hoàng tử được sủng ái, tính tình nóng nảy, thủ đoạn tàn nhẫn, còn là một phu quân gia trưởng. Chàng với Tô Hoài Cẩn là thanh mai trúc mã, từ nhỏ đã có hôn ước, bởi vậy, đối với chàng thú nàng là lẽ dĩ nhiên.  Kiếp trước, chàng hưởng thụ tình yêu của nàng, lại quên đi cảm nhận của người cùng chàng kề vai chung gối. Chàng vì “ngu hiếu” khiến cho hiểu lầm giữa bọn họ ngày càng thêm sâu, đến cuối cùng, còn lại là một ngọn lửa đốt cháy cung Du Cẩn, cùng với nước mắt rơi trên tro bụi của tình yêu. Cho đến tận lúc chết đi, điều Tiết Trường Du hối hận nhất không phải là tin lầm nịnh thần làm mất nước, mà là đã không tin tưởng Tô Hoài Cẩn. Vốn cho rằng đã chẳng còn cơ hội bù đắp cho nàng, thế nhưng duyên trời chưa dứt khiến chàng quay ngược thời gian, trở lại lúc tất cả còn chưa quá muộn. Đi qua một kiếp đau thương, rốt cuộc Tiết Trường Du cũng hiểu được ai mới là người quan trọng.  Vì thế, kiếp này, Tiết Trường Du vẫn là Tứ hoàng tử được sủng ái, tính tình nóng nảy, thủ đoạn tàn nhẫn, nhưng trước mặt Tô Hoài Cẩn chính là một kẻ không tiết tháo, mặt dày, so với cao da chó còn bám dai hơn. Nàng là bảo bối của chàng, là đầu quả tim so với mệnh chàng còn quý giá hơn.  *** “Nương nương lại tìm đường chết” là một bộ truyện thú vị, không bởi vì tình tiết cung đấu hay mức độ “thê nô” của nam chính, mà ở cách tác giả cân bằng tính “hệ thống” của truyện. Lúc mới xem thể loại, tớ còn lo lắng mãi, chỉ sợ tác giả không nắm chắc việc xử lý “chức năng” của hệ thống và việc trùng sinh của nam nữ chủ, khiến cho truyện phát triển theo hướng máu chó, nữ chính mang bàn tay Thanos. Cuối cùng thì, “Nương nương lại tìm đường chết” quả thật vẫn đi trên con đường của máu cún, cơ mà là thứ cẩu huyết khiến người đọc thoải mái, vui vẻ.  Hệ thống được sử dụng không quá đà, đặc biệt là nữ chính phải “tìm chết” để nâng cấp kỹ năng của mình, hơn nữa phải nâng cấp từ từ, khiến cho hình ảnh nữ chính không bị “bàn tay vàng” hóa một cách tùy tiện, phù hợp với mạch truyện.  Nam nữ chính cùng trùng sinh, sửa chữa sai lầm. Có thể nói, kiếp trước bọn họ đều yêu nhau, chỉ là ở giữa có quá nhiều hiểu lầm mới dẫn đến kết cục đau thương, thế nên kiếp này, khiến cho bọn họ cùng cố gắng, cùng sửa chữa, loại bỏ hiểu lầm. Tớ luôn cho rằng, tình cảm phải có sự cố gắng từ hai phía, một mối quan hệ tan vỡ, là lỗi của cả hai bên, thế nên tớ thực sự thích cách tác giả để cả hai nhân vật trùng sinh, cũng như cách tác giả giải thích mối quan hệ kiếp trước của hai người. Dàn nhân vật phụ khá đồ sộ, muốn đáng yêu có đáng yêu, muốn đáng ghét có đáng ghét. Nhân vật nam không phải “chính” đặc biệt nhiều, khiến nam chính ăn dấm chua tương đối lớn. Sủng vật vô cùng ngầu, cũng không ít lần khiến nam chính điêu đứng trong hũ giấm.  Nếu bạn thích sủng, ngọt, nếu bạn thích máu chó vui vẻ, sảng khoái; nếu bạn mê nữ cường cùng với “trung khuyển” phu quân thì chúc mừng, bạn đã tìm thấy tổ chức. Chúc bạn đọc truyện vui vẻ và hẹn gặp trong review tới.  ______________ Chú thích: * đoạn trích từ truyện do reviewer tự edit, đã có chỉnh sửa một số nội dung cho phù hợp. ** Du - Cẩn dịch ra là mỹ đức. Theo quan niệm người Trung Quốc xưa thì một nam một nữ có tên ghép lại như này thì được coi là mối duyên tốt đẹp.  Review by #Gian Thần - fb/ReviewNgonTinh0105 *** “Nương nương! Nương nương! Việc lớn không tốt!” Một cái thị nữ biểu tình hoảng loạn, bước chân lảo đảo, từ ngoài điện nhanh chóng vọt vào tới, suýt nữa bị ngạch cửa tử vướng một ngã. Kia thị nữ một mặt hướng trong chạy, một mặt hô to: “Nương nương! Quý Phi nương nương, không hảo! Không hảo! Hoàng thượng tới……” Nguy nga trang nghiêm đại điện, sơn tiết tảo 棁, đan doanh toàn phượng, nguyệt lương liên miên, bạch quả phi tráo, vốn nên xa hoa cùng với, nhưng mà lúc này lại lạnh lẽo, quanh quẩn một cổ cuối mùa thu thê lương…… Cửa điện thượng một phương đại biển. Thượng thư —— Du Cẩn điện! Thị nữ vẻ mặt hốt hoảng, sắc mặt trắng bệch, trên trán lăn mồ hôi, nhanh chóng nhảy vào Du Cẩn điện, hô to: “Nương nương!” Đại điện bên trong, cũng là lạnh lẽo, không nửa điểm tiếng động, liền cái phụng dưỡng cung nhân đều tìm không thấy. Một cái người mặc tố y tuổi trẻ nữ tử ngồi ngay ngắn ở trong điện, nhìn đến hoảng loạn vọt vào điện tới thị nữ, vẫn chưa mở miệng, chỉ là nâng lên mí mắt liêu liếc mắt một cái, ngay sau đó lại cúi đầu, ánh mắt nhìn chăm chú vào trong tay màu đen quân cờ. “Đát ——” Tô Hoài Cẩn trắng nõn ngón trỏ ngón giữa nhéo hắc tử, một tiếng giòn vang, đã đem hắc tử dừng ở bàn cờ phía trên. Thị nữ kinh hoảng nói: “Nương nương! Hoàng thượng tới…… Hoàng Thượng tới……” Thị nữ nói tới đây, thanh âm dừng một chút, tiếng nói trở nên gian nan khàn khàn, run rẩy vài hạ, nước mắt đảo quanh nhi, cuối cùng thấp giọng nói: “Hoàng Thượng tới…… Tới ban chết nương nương……” “Đát!” Lại là một tiếng giòn vang, Tô Hoài Cẩn vẫn là không nói chuyện, sắc mặt cũng chưa từng thay đổi, vẫn cứ vững chắc ngồi ở ghế trên, nhìn trước mặt bàn cờ. Nàng hạ hai tử, liền nghe được “Đạp đạp đạp” tiếng bước chân, tựa hồ có đoàn người đang từ ngoài điện mà đến, kia cung âm dồn dập, liền phảng phất là một đạo…… Bùa đòi mạng. Theo “Đạp đạp” cung âm, quả nhiên có người đi nhanh từ ngoài điện đi đến, khai đạo chính là một bọn thị vệ thái giám, bao quanh vây quanh một cái minh hoàng long bào nam tử. Kia nam tử thoạt nhìn 30 có thừa, thân hình cao lớn, khuôn mặt tuấn mỹ, hai mắt lược hiện hẹp dài, mũi cao thẳng, môi lược mỏng, hơi hơi híp mắt, một bộ minh hoàng long bào đem nam tử phụ trợ uy nghiêm trầm ổn, đúng là đương kim thánh thượng Tiết Trường Du. Tiết Trường Du vừa đi tiến vào, kia thị nữ vội vàng quỳ trên mặt đất, dập đầu nói: “Nô tỳ bái kiến Hoàng Thượng!” Mời các bạn đón đọc Nương Nương Lại Tìm Đường Chết của tác giả Trường Sinh Thiên Diệp.