Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

0852 - Giải Tổng

Đây chỉ là câu chuyện về một gã lưu manh tù tội và một cô gái nhà lành yếu đuối, cùng với tình yêu bình dị nhưng khắc cốt ghi tâm của hai người họ. Lần đầu tiên Lô Nhân gặp Lục Cường là ở sau song sắt nhà tù. Lô Nhân nhận đơn hàng đo may đồng phục cho tù nhân trong trại giam.  Ấn tượng đầu tiên của Lô Nhân về Lục Cường chính là hình xăm con rồng kéo dài từ bả vai đến trước ngực anh, ma mị và hung tàn như chính con người của anh vậy. Lục Cường ở trong ngục giam sáu năm vốn chẳng bao lần gặp được phụ nữ, thấy một cô gái xinh đẹp liền không nhịn được trêu chọc một chút. Vậy mà cô bé kia rõ ràng đã bị anh dọa sợ mất mật vẫn cứng đầu giả vờ bình tĩnh.  Cô ấy ngây thơ, bướng bỉnh, lại dịu dàng trong trẻo, giống như thứ ánh sáng thuần khiết chẳng bao giờ thuộc về thế giới u tối của anh. Vậy mà anh cứ mãi vấn vương phần ánh sáng tốt đẹp ấy. Lần gặp mặt đó, đọng lại trong đầu Lô Nhân chỉ có hình xăm con rồng hung tợn ấy, cùng với dãy số 0852 – mã số áo tù của anh. Lần thứ hai Lục Cường gặp Lô Nhân là ngày anh được phóng thích. Bao nhiêu năm anh lăn lộn ngoài xã hội, rồi lại trải qua sáu năm dài đằng đẵng trong ngục tù, anh đã từng có được quyền lực và tiền bạc và rồi mất đi tất cả, đã từng đi theo băng đảng côn đồ làm việc tàn ác hại người, cũng đã không biết bao nhiêu lần cận kề cái chết. Được một lần nữa làm lại cuộc đời, anh quyết tâm không trở lại con đường lầm lỗi khi xưa. Nhưng một kẻ tù tội như anh, con đường trước mắt là một mảng đen mờ mịt, liệu có tương lai nào dành cho anh? Và rồi dưới màn mưa tầm tã ngày hôm ấy, anh nhìn thấy bóng lưng quen thuộc của cô, chiếc váy cưới trắng tinh trên người cô ướt đẫm, gương mặt cô nhạt nhòa nước mắt. Hôn lễ của Lô Nhân với mối tình sáu năm của cô bị tiểu tam phá vỡ, người tưởng chừng sẽ đi cùng cô cả đời, cuộc tình mà cô dùng tuổi thanh xuân thậm chí cả tương lai của mình để vun vén trong chớp mắt đều rời bỏ cô. Cô điên cuồng tức giận mắng chửi bọn họ, đau đớn bỏ chạy khỏi hôn lễ của chính mình. Lô Nhân không biết rằng bóng lưng yếu đuối mỏng manh và những giọt lệ của cô đều rơi vào tầm mắt của Lục Cường. Người ta nói, gặp nhau lần thứ nhất là tình cờ, lần thứ hai là trùng hợp, lần thứ ba là duyên phận. Dường như số phận đã an bài cho hai người họ ở bên nhau, công việc của Lục Cường sau khi ra tù lại là bảo vệ ở chung cư của Lô Nhân. Một lần nữa chạm mặt, anh cuối cùng cũng xác định được người phụ nữ này chính là người anh muốn bảo vệ chu toàn cả đời. Trải qua một lần bị phản bội, Lô Nhân vốn dĩ chẳng còn tin tưởng vào tình yêu. Đối với một Lục Cường mặt dày vô sỉ luôn theo đuổi cô, cô chẳng thể nào tin tưởng, còn có phần bài xích muốn anh cách xa mình một chút. Cô sợ mình lại một lần nữa rơi vào cạm bẫy của tình yêu, sợ lại một lần nữa chịu tổn thương, cô tìm mọi cách để trốn chạy khỏi anh. Nhưng cuối cùng, trước những đòn tấn công mạnh mẽ của anh, cô nhận ra mình đã chẳng thể nào chống cự được nữa.  “Em là người đầu tiên khiến anh thật sự rung động, hai chúng ta chỉ cần giống như bây giờ, những gì tốt đẹp nhất anh đều giành cho em, như vậy đã đủ chưa?” Lục Cường cũng không biết mình nhìn trúng Lô Nhân ở điểm nào, có lẽ là bởi vì vẻ bề ngoài xinh đẹp của cô, có lẽ là vì tiếng “ông xã” ngọt ngào của cô mà anh tình cờ nghe được, hoặc có lẽ vì nụ cười dịu dàng của cô giống như ánh sáng chiếu đến con đường đời tối tăm của anh. Anh chậm rãi tiến vào trái tim cô, xoa dịu đi những tổn thương mà cô phải trải qua. Anh sưởi ấm và quan tâm đến cô, trở thành nơi để cô nương tựa vào những phút yếu đuối. Một người đàn ông đã từng hung hăng lăn lộn trong xã hội như vậy, lại có thể dịu dàng chăm sóc cô khi cô đổ bệnh, có thể vì một giọt nước mắt của cô mà đánh mất tất cả sự kiên cường của bản thân. Có lẽ, sự dịu dàng cả đời này của Lục Cường đều dành hết cho Lô Nhân. Nhưng quá khứ của Lục Cường vẫn là bức tường ngăn cách giữa hai người họ. Lô Nhân biết rằng bối cảnh của anh không đơn giản, cô đã quyết định bất chấp miệng đời để sống chung với anh, nhưng lý do anh vào tù vẫn là một ẩn khuất mà anh luôn cố gắng che giấu.  Anh sợ rằng cô sẽ bỏ rời bỏ anh nếu biết được rằng năm đó anh vào tù là vì tội danh h*** dâm. Mặc dù sáu năm tù ấy là anh thay người anh em của mình gánh chịu, nhưng anh không thể nào đặt cược vào chuyện của họ, vì sẽ đánh mất cô. Nhưng bí mật ấy cuối cùng cũng không thể tiếp tục che giấu. Giây phút cô biết được lý do anh vào tù, trái tim cô giống như thắt lại. Cô gào khóc với anh: “Sau này chúng ta có con, người khác nói bố nó là tội phạm h*** dâm, anh làm sao hả? Giải thích thế nào?” Vậy mà cuối cùng, cô vẫn lựa chọn tin tưởng anh, giao phó cả phần đời còn lại cho anh. Anh thô lỗ, hung hãn, anh vô sỉ không biết xấu hổ. Anh không có văn hóa học thức, lý lịch cũng không sạch sẽ. Nhưng cô biết khi ở bên cô, người đàn ông ấy dịu dàng đến mức nào, lo lắng cho cô đến mức nào và cô rằng biết mình đã chẳng có cách nào có thể rời khỏi anh nữa rồi. Tất cả những rào cản giữa họ đã giải quyết xong, tưởng chừng như bọn họ cuối cùng cũng đã có thể hạnh phúc ở bên nhau, nhưng sóng gió lại một lần nữa ập đến. Lô Nhân dịu dàng rạng rỡ của anh, bảo bối mà anh trân quý nhất, lại bởi vì lỗi lầm của anh mà tính mạng của cô bị đẩy đến bờ vực của sự sống và cái chết. Đã từng bao lần vượt qua hiểm nguy, nhưng giây phút ôm thân thể đẫm máu của cô trong vòng tay mình, Lục Cường mới biết được cái gì gọi là sợ hãi.  “Nếu em có thể tỉnh lại, anh hứa rằng sẽ đến tạ ơn Phật Tổ. Ngược lại nếu em chết đi, anh tuyệt đối cũng sẽ không sống một mình, mà sẽ cùng em đi xuống Hoàng Tuyền.” Đến cuối cùng, ai rồi cũng sẽ nhận được kết cục xứng đáng cho những gì mình đã làm. Lục Cường đã trả hết những lỗi lầm mà anh đã gây ra, từ nay, anh và Lô Nhân đã có thể bình thản nắm tay nhau cùng đi đến cuối con đường, cùng xây dựng tổ ấm nhỏ của riêng họ. ---------- Lục Cường và Lô Nhân thật sự không phải là những con người hoàn hảo và thật sự họ cũng không đạt được tiêu chí “sạch” của nam nữ chính ngôn tình. Trước khi gặp Lô Nhân, Lục Cường chỉ là một tên côn đồ vừa được mãn hạn tù, chẳng nghiêm túc với tình yêu, phóng khoáng với tình dục. Trước khi gặp Lục Cường, Lô Nhân chỉ là một cô nàng rụt rè nhát gan sợ phiền phức, luôn sợ hãi lời bàn tán của người khác. Hai người họ gặp nhau ở thời điểm khó khăn nhất trong cuộc sống, họ trở thành điểm tựa của nhau, cùng nhau vun đắp nên một tình yêu thật đẹp đẽ. Lục Cường đã từng lầm đường lạc lối, nhưng tình yêu ấy đã dẫn bước cho anh tiến đến một tương lai tươi sáng hơn. Lô Nhân đã từng yếu đuối nhu nhược, nhưng có lẽ điều dũng cảm nhất cô từng làm chính là yêu một người có quá khứ như Lục Cường. Bọn họ có thể là những con người không hoàn mĩ, nhưng đối với tôi, tình yêu của họ chính là sự hoàn mĩ nhất trên thế gian này. ____________ " ": trích dẫn từ truyện Review by #Niệm Dung Hoa Bìa: #Lệ Tần  Mời các bạn đón đọc 0852 của tác giả Giải Tổng.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Ánh Dương Soi Lối - Khâm Điểm Phế Sài
Dưới ngòi bút sáng tạo của Khâm Điểm Phế Sài, tác phẩm Ánh Dương Soi Lối là một trong những truyện ngôn tình hay nhất, mang đậm nét lãng mạn, trong sáng nhẹ nhàng của tình yêu đơn thuần. Em sẽ không chờ anh. Nếu muốn, em sẽ đi tìm anh. Đây là một câu truyện online hay kể về một gã vô lại không nơi không chốn cố định cùng một bác sĩ thú y tha hương phiêu bạt. *** Lại một ngày thứ ba bình thường trong tháng sáu. Lúc Hứa Liên Nhã tiêm vắc-xin cho mèo của khách xong, bước ra khỏi tòa nhà thì trời đã tối đen, lại một đêm mát lạnh, không khí nặng nề, vẫn còn đó hơi nóng của ban ngày. Dấu hiệu báo trước con mưa, Hứa Liên Nhã thầm than, quả nhiên còn chưa đến cửa tiểu khu, những giọt mưa lộp độp trút xuống người cô, đầu chóp mũi ngập tràn mùi bụi đất. Cô xách theo hộp dụng cụ cấp cứu, chạy chậm ra bên ngoài. Cách trạm xe bus một quãng, thoáng thấy một sạp báo bên đường, cô rảo bước vào đó trú mưa. Chiếc áo trắng ướt hơn nửa, hoa văn áo ngực bên trong thấp thoáng lộ ra, Hứa Liên Nhã nhếch nhác vuốt lấy tóc mái bị ướt, lấy giấy mềm ra bắt đầu lau tay lau mặt. Cô lại đổi tờ khác lau hộp dụng cụ, lúc cầm giấy tìm thùng rác thì mới để ý đằng sau sạp là một người đàn ông. Điện tử truyền thông phát triển nhanh chóng, báo chí truyền thống cũng dần yếu thế đi, nói là sạp báo, nhưng giống tiệm tạp hóa hơn. Trên tường và quầy đối diện trưng bày lác đác vài ba tờ báo tạp chí, tường bên trái đặt thuốc lá, đằng sau là tủ lạnh, bên trên treo máy nạp tiền*. Trước quầy hàng đặt một chiếc lò ruột nướng ngoài trời, bên cạnh là một thùng nước khoáng cùng với bánh ngọt được đóng gói sẵn. (*Nguyên văn là 空中充值,là một hình thức nạp tiền vào tài khoản điện thoại gián tiếp, chỉ cần nhập mật mã tài khoản, ngay lập tức sẽ có tin nhắn được gửi đến trung tâm công ty nạp tiền, lúc ấy có thể chỉ định số điện thoại để nạp tiền. Số tiền nạp linh hoạt, chỉ cần trên 1 đồng.) Ngọn đèn trắng không sáng lắm, dường như tất cả mọi thứ được bao trùm một màu đen, toát lên vẻ cũ kỹ suy tàn nói không nên lời. Người đàn ông ngồi trong góc chếch một bên Hứa Liên Nhã, ánh mắt vội vã giao nhau, rồi anh ta lại như không có việc gì cúi đầu, chỉ để lại cho cô ấn tượng mặt mũi có vẻ không tệ, để râu. Người đàn ông đang há miệng ăn cơm, mùi đồ ăn phát ra từ cặp inox giữ nhiệt, hẳn là ăn thịt, hương vị mê người, Hứa Liên Nhã nuốt nước bọt, càng thêm đói bụng. Nơi đây cách phòng khám thú y của Hứa Liên Nhã hai trạm xe, cô vốn có thể lái xe đi, nhưng trước khi xuất phát lại phát hiện ắc quy không có điện, sạc điện không kịp nên đành phải ngồi xe bus đến đây. Nhân viên gọi điện đến, hỏi lúc nào cô mới về, để gọi đồ ăn ngoài giúp cô. Mưa rơi ồn ào quá, Hứa Liên Nhã không khỏi cao giọng, hét lên: “Không mang ô, mấy người ăn trước đi, không cần chờ chị đâu, lát nữa ngớt mưa chị sẽ về.” Bên kia nói thêm gì đó, rồi cô cúp máy. Mưa càng lúc càng lớn chẳng kiêng nể gì, giống như sợ người ta không biết bây giờ là mùa hè chẳng bằng, nếu mưa to tiếp như thế này nữa, e là hai xe bên đường phải nối đuôi nhau nhấn còi. Mưa bắn lên mũi giày, Hứa Liên Nhã không khỏi lùi về sau, không ngờ đụng phải tủ lạnh sau lưng, cô sợ làm rơi thứ gì đó bèn vội vã quay đầu lại, may mà không có. Tiện thể cô đưa mắt nhìn vào trong góc kia, liền trông thấy người đàn ông vặn đậy nắp cặp inox, đứng lên. Hứa Liên Nhã bất ngờ phát hiện, vóc dáng người này không lùn. Sạp báo cao hơn một bậc thềm so với đất phẳng, nhưng cô có thể thấy rõ không phải do bậc thềm mà sinh ra ảo giác. Người đàn ông đó vừa đứng lên, không gian không rộng lắm trong sạp báo bỗng chốc thu nhỏ lại một nửa, không phải vì anh ta cường tráng, mà trái lại, cơ bắp trên cánh tay khiến anh ta cùng lắm chỉ săn chắc mà thôi. Người đàn ông không thấy cô, vặn mở nắp hồng trà đá, ngẩng đầu tu ừng ực, hồng trà cùng màu với cổ, hầu kết chuyển động lên xuống. Xuống chút nữa, một chiếc nút bình an* dán trên cổ áo màu đen, đèn chiếu vào, từ góc độ của cô thì không nhìn ra màu gốc của nó. (*Hình minh họa, http://kqs.tfjiaoyou.com/Upfiles/ProPic/2015-4/2015420147257626.jpg) Người đàn ông đặt bình trà xuống, Hứa Liên Nhã dời mắt, xoay xoay hạt châu phật trên cổ tay. Đằng sau vang lên tiếng sột soạt, Hứa Liên Nhã cảm giác không khí bức bách, bèn quay đầu lại. Người đàn ông chen ra từ khe hở giữa tủ lạnh và quầy hàng, đặt một chiếc ghế nhựa xuống bên chân cô, “Ngồi nghỉ tạm đi, xem ra chưa tạnh mưa ngay được đâu.” Giọng phúc hậu, cũng không có áp lực, cảm giác gần giống với bề ngoài. “Cám ơn.” Hứa Liên Nhã cười, từ khi đi ra khỏi nhà vị khách kia gần như luôn đứng, mắt cá chân sớm đã mỏi nhừ. Cô đặt hộp thuốc lên đùi, theo bản năng xoa xoa mắt cá chân. “Bác sĩ à?” Bất chợt người đàn ông hỏi. Kề cận nhau, nhưng Hứa Liên Nhã đã không còn ngửi thấy mùi thức ăn ban nãy nữa, cô phát hiện anh ta đeo túi đeo hông. Hứa Liên Nhã nói: “Bác sĩ thú y.” “Còn có thể phục vụ tận nhà sao?” “Ừ.” Cô đói lắm rồi, nên chỉ đáp miễn cưỡng. Người đàn ông cười hừ một tiếng, gật đầu, thấy cô không muốn tiếp chuyện bèn về lại trong góc ngồi. Ánh mắt Hứa Liên Nhã nhìn theo bóng lưng rộng đang dần rời đi, giữa chừng lại dừng trên chiếc lò nướng. “Một xiên ruột nướng bao nhiêu tiền?” Hứa Liên Nhã hỏi. “Một đồng.”“Còn nước?” “Hai đồng.” Cô lại nhìn mấy gói bánh nhãn hiệu không quen thuộc, không hỏi nữa, “Tôi lấy một chai nước.” Lập tức Hứa Liên Nhã rút mấy tờ tiền ra, là số tiến vừa nãy được trả, cô rút ra một tờ năm mươi. Người đàn ông lại nghiêng người lách ra ngoài, cúi đầu thối tiền lẻ cho cô. Cô nhìn chăm chú, móng tay ngón cái vuông vắn mạnh mẽ, ngón tay vừa dài lại thô, khớp xương rõ ràng. Hứa Liên Nhã cất kĩ tiền thối, người đàn ông đứng chặn thùng nước, cô chỉ có thể nhờ anh ta lấy giùm một chai. Sắc đêm dần đậm, người đi đường rất thưa thớt, có chăng cũng là bung ô vội vàng đi, có lẽ Hứa Liên Nhã là khách hàng duy nhất trong đêm nay của sạp báo. Đã hơn chín giờ, Hứa Liên Nhã bị muỗi đốt, khó tránh buồn bực. Sau quầy lại truyền đến tiếng động nghe như tiếng thùng giấy di chuyển, cô quay đầu lại nhìn, nhưng người đàn ông đã cúi người, không thấy rõ bóng, chỉ nghe thấy giọng đứt quãng, có lẽ đang nghe điện thoại. “Để ở đâu? Thùng nào…. À, để tôi tìm xem.” Dừng một lúc, “Được rồi, tôi tìm thấy rồi, lát nữa về.” Người đàn ông toan đứng lên, Hứa Liên Nhã bèn vội vàng nhìn ra ngoài, trong đêm mưa dường như vạn vật đều trở nên ẩm ướt bẩn thỉu. Quả nhiên người đàn ông lại đứng bên cạnh cô, giũ bật chiếc ô ca rô màu xanh thẫm, lung ô xòe ra mới hay nan bị gãy, ô lệch về một phía, nhưng đủ sức đối phó với trời mưa. Người đàn ông cúi đầu nhìn cô, nhíu mày như có như không, giống như vì tìm được ô mà vui mừng, nói: “Tôi muốn đóng sạp, nếu không để ý thì cô cứ cầm đi.” Hứa Liên Nhã cầm hộp dụng cụ đứng lên, luân phiên nhìn người đàn ông và chiếc ô, do dự nói: “Vậy còn anh?” “Tôi ở gần đây, đi vài bước là đến, không cần dùng.” Thấy Hứa Liên Nhã không từ chối, anh ta bật cười, để lộ hàm răng trắng bóng. Lúc này Hứa Liên Nhã mới phát hiện, anh ta cao hơn cô nửa đầu, hẳn là một mét tám. Cách rất gần, Hứa Liên Nhã bổ sung thêm kết luận thoáng qua ban nãy: Dáng vẻ người đàn ông này thật đúng là khá, hơn nữa lúc cười, có bộ râu đó vừa vô lại vừa gợi cảm. Cô cám ơn nhận lấy ô: “Mai tôi lại đến trả cho anh.” “Không cần phiền phức, dù sao cũng không biết ai ném lại đây.” Người đàn ông không để ý đến cô nữa, dọn mấy chiếc thùng đặt ở ngoài vào trong, bắp thịt trên tay kéo căng, đường nét càng rõ ràng. Hứa Liên Nhã hòa vào cơn mưa, đi hơn mười mét thì quay đầu lại, người đàn ông đã bắt đầu dọn tủ lạnh. — Ngày mưa không dễ bắt taxi, cô đành đứng chờ xe bus. Ghế ngồi ở trạm xe bus cũng ẩm ướt, chỉ có một mình cô ở đấy, Hứa Liên Nhã thu ô về đứng đó. Sự thật chứng minh, xe bus vào ngày mưa cũng không dễ đợi gì. Hứa Liên Nhã ôm cánh tay, thỉnh thoảng lại đưa tay xuống chân đuổi muỗi. Có một chuyến xe bus đến, nhưng không phải của cô, có mấy người xuống xe, vội vã bước đi. Bỗng bên thùng rác đặt ở trạm xe bus xuất hiện một bóng người. Quần áo sẫm màu, lưng đeo túi sợi dệt PE hoa văn màu xanh, đang lục lọi tìm kiếm gì đó trong thùng rác, bắt mắt nhất là gậy chống mà người đang dựa vào, và chỉ còn lại một chân bên gậy chống. Dường như người nhặt rác không tìm được thứ gì tốt, bèn rời khỏi thùng rác, tùy tiện ngồi xuống băng ghế, cán gậy đập vào ghế inox phát ra tiếng lanh lảnh. Có lẽ cảm thấy Hứa Liên Nhã nhìn chăm chú, bỗng người nhặt rác xoay đầu lại. Đó hẳn là một người đàn ông bước vào tuổi trung niên, với một người nhặt rác mà nói, trang phục của ông ta có thể tính là sạch sẽ. Nụ cười của ông ta không có ý xấu, Hứa Liên Nhã không để ý, tầm mắt dời sang hướng xe bus rời đi. Đợi một lúc lâu, cuối cùng xe bus cũng chậm chạp đi đến. Lúc Hứa Liên Nhã thu ô ở cửa thì nghe thấy giọng nói hơi quen tai. “Trời mưa mà còn ra đây tăng ca à?” Nhân lúc cửa xe chưa đóng, Hứa Liên Nhã quay đầu lại. Chính là người đàn ông ở sạp báo ban nãy, mà đối tượng hiển nhiên là người nhặt rác kia, người sau khoát tay với anh, dường như nói “anh đúng là biết chế giễu người khác”. Cửa xe đóng lại, mưa lất phất rơi trên cửa kính, trong trạm xe bus chỉ còn lại một tấm biển quảng cáo sáng ngời, cùng hai bóng đen, một cao một thấp.Bầu trời quang đãng trong ngày tiếp theo khiến người ta phải nheo mắt. Nhân lúc rảnh rỗi, Hứa Liên Nhã mượn xe máy điện của nhân viên chạy đến sạp báo. Lúc này đã đổi người, ngồi sau quầy là một dì luống tuổi, tuổi tác ngang tầm mẹ của người đàn ông tối qua, nhưng nhìn mặt mũi lại không giống nhau. Trên mặt người phụ nữ trung niên được một tầng mây mù che phủ, mệt mỏi quan sát Hứa Liên Nhã. Như thùng thuốc súng không giấu được người khác, Hứa Liên Nhã dứt khoát hỏi xem người đàn ông trong sạp tối qua vì sao không ở đây. “Cô tìm cậu ta làm gì?” Cơn bực mình của người phụ nữ không phải nhằm vào cô, mà là như ứ đọng đã lâu nay cuối cùng đã tìm được người để phát tiết. “Có chút việc,” Hứa Liên Nhã đã quá quen với những vị khách tính tình hung bạo, cũng không để bụng, “Vậy dì có biết khi nào anh ta có thể đến không?” “Không biết,” Người phụ nữ không khách khí, “Cô có việc thì trực tiếp tìm cậu ta không tốt hơn sao?” “…” Hứa Liên Nhã không dây dưa với dì ta nữa, rút từ trong ví ra một trăm đồng, chỉ vào máy treo trên tủ lạnh, “Nạp tiền điện thoại.” “Ờ.” Người phụ nữ cào mấy sợi tóc bạc rồi xoay người, lông mày bằng phẳng, “Số.” Hứa Liên Nhã đọc số tài khoản, đợi lúc cô bấm nút nhập tiền trên điện thoại xong, nhận được tin nhắn mới đưa tiền cho dì ta. Người phụ nữ vừa nhìn mặt trời phản chiếu trên vũng nước vừa nói: “Tối nay trời mưa rơi cô đến đây đi.” “Hả?” Người phụ nữ ném cho cô một ánh mắt, “Đặc biệt trong những ngày mưa dầm ấy, mưa rơi để cô đau nhức xương cốt là tốt nhất.” Nửa câu sau dì ta gần như nghiến răng mà nói. “…” Hứa Liên Nhã biết hỏi thêm chỉ tổ tốn thời gian nên nói cám ơn, ma xui quỷ khiến thế nào mà cầm theo ô quay về. ... Mời các bạn đón đọc Ánh Dương Soi Lối của tác giả Khâm Điểm Phế Sài.
Đặc Công Tà Phi - Ảnh Lạc Nguyệt Tâm
Nàng – đệ nhất đặc công, thân thủ nhanh nhẹn, chỉ số IQ cao ngất ngưởng. Nhiệm vụ qua tay nàng không có hai chữ thất bại, là huyền thoại trong giới đặc công. Nàng_ nữ nhi độc nhất của Đại tướng quân Long Diệu Hoàng Triều, không chỉ có dung mạo xấu xí mà còn si ngốc, khắp thiên hạ không ai không biết. Xuyên qua thời không, từ một nữ nhân bị thiên hạ nhạo báng trở thành truyền kỳ, tính cách kiêu ngạo cùng cuồng vọng, làm thiên hạ kinh ngạc. Nắm thiên hạ trong tay, phật chắn sát phật, ma chắn diệt ma, chỉ cần nhẹ vung tay cũng đủ làm cho thế gian loạn lạc. Đối mặt với uy hiếp của cả một quốc gia, nàng chỉ nhíu mày cười: “ Không cần ở trước mặt ta kiêu ngạo, các ngươi còn chưa đủ tư cách. Nếu các ngươi chạm đến giới hạn nhân nhượng của ta, ta không ngại hủy đi giang sơn này của các ngươi! ” Đối mặt với khiêu khích của gia tộc thần bí, nàng ngửa đầu cười: “ Muốn trêu chọc ta, trước hết hãy chuẩn bị quan tài ” Nàng nói: “ Không cần ca ngợi ta tâm ngoan thủ lạt. Người không phạm ta, ta không phạm người, người nếu phạm ta, tất phải tử. ” *** Gió lạnh cuốn theo ánh tịch dương chậm rãi xuống núi chỉ còn lại một mảnh màu hồng, đêm tối bao trùm. Mặt trăng cũng không chịu yếu thế, cố gắng xông phá đêm tối hắc ám, vì thế gian dâng lên ánh sáng. Mộng Huyễn Chi Thành —— quầy rượu lớn nhất xa hoa nhất nước, khi màn đêm buông xuống,bên trong Mộng Huyễn Chi Thành vang lên tiếng nhạc vô cùng mập mờ. Dưới ánh đèn mị hoặc, men rượu thôi thúc trong người, những người trên sàn nhảy giống như trúng tà, động tác vô cùng cuồng dã. Lúc này trong góc khuất của sàn nhảy, một cô gái trẻ tuổi đang lẳng lặng dựa vào ghế sofa, đôi môi đỏ mọng, trong tay cầm một ly "Ác Ma Chi Hôn". Mặc dù nàng đặc biệt ngồi xuống ở nơi góc khuất, hơn nữa tướng mạo cũng là cực kỳ bình thường, nhưng lại không có ngôn ngữ nào có thể diễn tả hết phong thái nhàn nhã ung dung làm đông đảo đàn ông khó có thể kháng cự, giá mà không. . . "Không biết anh có vinh hạnh cùng em gái uống một chén hay không?" Giọng nói dịu dàng như ngọc vang lên, một người đàn ông diện mạo tuấn tú mỉm cười nâng chén đứng ở trước mặt cô gái trẻ tuổi. Cô gái trẻ tuổi đem ly rượu trên tay chậm rãi để lên bàn, khoanh tay, nhếch môi cười nhìn hướng người đàn ông trước mặt. Đó là một nụ cười lạnh, thậm chí còn mang theo một loại cảm giác bức người. Người đàn ông thân thể lập tức cứng đờ, trên mặt vốn là nụ cười thong dong tự tin trong nháy mắt cũng biến thành lúng túng. Trời ạ, ánh mắt của cô gái này lại lạnh lùng làm hắn sợ? "Thật xin lỗi, đã quấy rầy." Người đàn ông sau khi nuốt một ngụm nước miếng, không thể tiếp tục nghênh đón ánh mắt lạnh lùng bức người này, chỉ có thể xoay người bằng tốc độ nhanh nhất chạy trối chết. "Nếu mình nhớ không lầm, đây đã là lần thứ chín có người đến gần, lại bị ánh mắt của cậu dọa chạy." Âm thanh hài hước từ tai nghe điện thoại truyền đến. Cô gái trẻ tuổi không đáp lại, bưng lên ly rượu trên bàn lần nữa khẽ nhấp một ngụm, tròng mắt thâm sâu không thấy đáy ngưng tụ ở một hướng khác. Trung tâm sàn nhảy có thêm sáu người đàn ông, bọn họ giờ phút này chuẩn bị lướt qua sàn nhảy, tiến vào trong phòng đã đặt trước. Sáu gã này chính là những kẻ bị truy nã khẩn cấp toàn thế giới, một gã trong đó là người đứng đầu tổ chức khủng bố lớn nhất Đông Nam Á. Sáu người này giống như con thoi không ngừng chạy ở các quốc gia, tiến hành buôn lậu thuốc phiện, buôn người, buôn bán quân hỏa (súng ống đạn dược) với giao dịch khổng lồ. Bọn họ không chỉ có cách làm việc phách lối xảo trá, mà thủ đoạn càng thêm ác độc tàn nhẫn, vô số người được cục công an quốc tế phái đi nằm vùng sau khi bị phát hiện, cũng bị phanh thây và gửi về tổng cục. "Con mồi đã lọt lưới, sau hai phút cắt tất cả các nguồn điện." Cô gái trẻ tuổi môi đỏ mọng hé mở, giọng nói nhàn nhạt lạnh lẽo ra lệnh. Sáu người này hành vi ác độc đã sớm truyền khắp thế giới, nhưng ngay cả liên minh các quốc gia, không ngừng phái ra cảnh sát tinh anh truy bắt bọn họ, vẫn chưa một lần thành công. Mà nhiệm vụ tối nay của nàng chính là —— tiêu diệt hết sáu gã phần tử khủng bố này. "Dạ!" Trong tai nghe điện thoại truyền đến tiếng nói, vốn là giọng điệu hài hước trong nháy mắt chuyển thành mười phần cung kính. Cô gái trẻ tuổi ngửa đầu đem ly "Ác Ma Chi Hôn" uống cạn, môi đỏ mọng nâng lên nụ cười yếu ớt mê người. Sau đó nàng đem ly rượu đặt trên bàn, đứng dậy hướng trung tâm sân khấu, nàng tối nay sắp sửa tiêu diệt sáu gã kia. Kèm theo tiếng bước chân cô gái trẻ tuổi chậm rãi tiến gần, một loại hơi thở lạnh lẽo tập kích vào đầu sáu gã. Bỗng dưng, trực giác bẩm sinh nhạy cảm gào thét, trong tròng mắt bọn họ ẩn giấu lo lắng liếc mắt nhìn nhau. Sáu gã ăn ý cùng dừng bước, cuối cùng bọn họ xác định mục tiêu nguy hiểm là cô gái trẻ tuổi kia. Rõ ràng là khuôn mặt bình thường vô hại, nhưng tại sao bọn họ lại có cảm giác sợ hãi đây? Đúng rồi, là ánh mắt nàng nhìn về phía bọn họ vô cùng lạnh lùng, giống như ác ma xem kỹ vật tế, làm bọn hắn cả người không tự chủ được lạnh run. Âm nhạc vẫn nhộn nhạo như cũ , nam nữ tìm hoan kèm theo mị hoặc ma chú, trong sàn nhảy càng cuồng dã hơn. Giờ phút này ai cũng không chú ý tới, cô gái trẻ tuổi cùng sáu gã phần tử khủng bố đang đấu mắt với nhau. Bỗng dưng, sáu gã nam tử đồng thời đưa tay vào trong áo, chuẩn bị móc ra súng lục đánh lại cô gái trẻ tuổi, bởi cô gái trẻ này làm cho bọn hắn cảm giác quá nguy hiểm. Mà cùng lúc đó, cả Mộng Huyễn Chi Thành bỗng chốc bị bóng tối bao trùm, tất cả ánh đèn trong nháy mắt dập tắt. Lạnh lẽo thấu xương vây quanh sáu gã, dự cảm chẳng lành cũng trong lúc này được nghiệm chứng. "Mẹ nó, thế nào chợt bị mất điện, cái Mộng Huyễn Chi Thành này giở trò quỷ gì à?" "Bà ngoại ơi, đây không phải là phá hư niềm vui của chúng ta sao? Mau gọi người phụ trách của các ngươi ra ngoài nói rõ ràng!" Đám người lâm vào bóng tối, tiếng chửi rủa bất mãn liên tiếp. Sáu gã phần tử khủng bố giờ phút này đã đem súng lục giữ trong tay, đang lúc bọn hắn chuẩn bị nổ súng bắn bừa thì một giọng nói âm lãnh vang lên. "Ngoan, đến địa ngục mà phóng túng linh hồn bẩn thỉu các ngươi đi!" Cô gái trẻ tuổi khóe môi lạnh lùng khẽ nhếch, trên tay nhẫn kim cương tản mát ra ánh sáng lạnh, sau đó nó giống như hoa sen từ từ nở rộ, tiếp lại thấy một chiếc kim châm tẩm thuốc độc bên trong, thì ra nhẫn kim cương này chính là vũ khí của cô gái. Dùng tốc độ kinh người tiến lên, sáu gã ngay cả cơ hội nổ súng cũng không có, liền bị cô gái trẻ tuổi này dung châm độc trong nhẫn kim cương cắt cổ. "Ngươi. . . Là ai ?" Trong bóng tối, truyền đến âm thanh kinh hãi của sáu gã khủng bố, trên trên đời này lại có người có bản lãnh quỷ mị như thế? Thực là không thể tưởng tượng nổi! Cho dù chết, bọn họ cũng hy vọng được chết nhắm mắt. "Mị thần!" Lời nói lạnh lùng như từ địa ngục truyền đến, khiến sáu gã vào vực sâu vô hạn. Phịch một tiếng vang lên, bọn họ toàn bộ ngã trên mặt đất. Mị ảnh khôn cùng, tử thần lấy mạng? Nàng chính là đặc công thần bí Mị thần mà giới hắc đạo nghe qua đã sợ mất mật? Nghe nói nàng tới vô ảnh, đi vô tung, giết người vô hình. Nghe nói không có con mồi nào có thể chạy thoát dưới ánh mắt của nàng, con mồi bị nàng để mắt tới không có bất kỳ đường sống nào, chỉ có cái chết. . . "Trời ạ! Giết người rồi!" Bên trong Mộng Huyễn Chi Thành đèn trong nháy mắt sáng lên, tiếng than sợ hãi lập tức tuôn ra, đám người mua vui giống như sóng biển từ trong xông ra ngoài. Trong chốc lát, xa xa cũng truyền đến âm thanh báo động. Mà Mị thần mở cửa chiếc xe thể thao sang trọng, mặt không đổi sắc nhìn cảnh hỗn loạn tại Mộng Huyễn Chi Thành, lấy kỹ xảo lái xe kinh người điên cuồng phóng đi."Thật không hổ là thần thoại bất hủ trong giới đặc công của chúng ta!" Từ trong tai nghe truyền đến thanh âm cảm thán. "Tội phạm truy nã cấp thế giới thì như thế nào? Ở trước mặt Mị thần cũng giống nhau không chịu nổi một kích, cõi đời này chưa có người Mị thần không giết được." Trong tai nghe truyền đến tiếng nói mang theo kính trọng. ... Mời các bạn đón đọc Đặc Công Tà Phi của tác giả Ảnh Lạc Nguyệt Tâm.
Cô Dâu Danh Môn Nuôi Từ Nhỏ - Dạ Nguyệt Vị Minh
"Bỏ đi!" Cuộc hôn nhân hai năm kết thúc bằng hai chữ lạnh lẽo. Kim đồng ngọc nữ, vợ chồng thương giới? Hóa ra cũng chỉ là một trò cười châm chọc nhàm chán. Lúc Diệp Cẩn Niên ký giấy thỏa thuận li hôn đi ra khỏi cửa chính nhà Nam Cung, thì thứ tình yêu này, sẽ không bao giờ còn trong cuộc sống của cô nữa. Một vụ tai nạn ô tô đã được mưu tính từ trước, cô từ danh hiệu thiếu phu nhân của Nam Thị, bi thảm bị chồng ruồng bỏ, trùng sinh thành con dâu mười ba tuổi - Niên Nhạc Nhạc, được tập đoàn Thiệu Thị nuôi từ nhỏ, từ đó, cuộc sống của Diệp Cẩn Niên hoàn toàn đảo điên. "Niên Nhạc Nhạc, đừng tưởng rằng dáng vẻ của mình có chút đáng yêu, là có thể quyến rũ được bản thiếu gia." Nhị thiếu gia nhà họ Thiệu đang trong thời kỳ thay răng sữa, bày ra bộ mặt trắng nõn, đáng yêu, bộ dáng rất đáng bị ăn đòn. "Yên tâm, tôi không có hứng thú với cậu đâu." Diệp Cẩn Niên vẻ mặt rất nghiêm túc, tuyên bố. "Em không có hứng thú với bản thiếu gia?" Một tiểu thiếu gia trợn to hai mắt không thể tin nổi nhìn cô, sau đó, miệng mím lại: "Oa hu hu hu. Em còn dám nói không có hứng thú với bản thiếu gia. Hu hu hu. . ." Khóc rất thương tâm. ". . ." "Nhạc Nhạc, giáo viên chủ nhiệm của em nói, em xin được nhảy lớp, đã bị anh gạt bỏ rồi." Đại thiếu gia nhà họ Thiệu dựa người vào ghế, bộ dáng rất thong dong. "Tại sao?" Diệp Cẩn Niên cắn răng hỏi, dù gì cô cũng đã từng là sinh viên kinh tế giỏi, để cô cả ngày đi theo một đám trẻ con đọc sách giáo khoa trung học cơ sở, đúng là tra tấn! "Bởi vì. . . Anh nghi ngờ, suy nghĩ của Nhạc Nhạc nhà chúng ta đã trưởng thành quá nhanh, nên những cái khác cũng bị ảnh hưởng lớn lên. . ." Đại thiếu gia nhà họ Thiệu nhìn dáng người thấp bé từ trên xuống dưới của Diệp Cẩn Niên, dừng lại ở ngực cô, cười như không cười nói. Cuộc sống của cô dâu nuôi từ bé - Diệp Cẩn Niên, còn có gì hỗn loạn hơn nữa đây? Đương nhiên, hỗn loạn thì rất nhiều, nhưng cô cũng sẽ không quên việc trùng sinh của mình là do một đôi nam nữ đã ‘ban cho’. Nhìn người chồng trước giả vờ bi thương trên màn hình, Diệp Cẩn Niên cười nguội lạnh. Nam Cung Minh Húc, xin anh cứ chờ, lễ vật cảm tạ của tôi… *** Diệp Cẩn Niên chưa bao giờ nghĩ rằng, có một ngày chuyện cẩu huyết trong phim thần tượng sẽ xảy ra với chính mình, càng không thể ngờ rằng, mình chẳng những không phải là một nữ chủ tự cao tự đại, ai gặp cũng thích, mà ngược lại, trở thành một người phụ nữ làm cho người ta chán ghét, muôn đời bi thương! Người chồng Nam Cung Minh Húc mất tích năm tháng, cô có thai một mình đơn độc chống đỡ tại nhà Nam Cung, lặng lẽ chờ đợi, chăm sóc mẹ chồng bị bệnh, duy trì việc kinh doanh của nhà Nam Cung, rốt cuộc cũng đợi được ngày Nam Cung Minh Húc trở về, nhưng hắn lại dẫn theo người phụ đã cứu hắn, ở trước mặt cô còn trình diễn chuyện tình yêu rực cháy của cô bé lọ lem may mắn cùng chàng hoàng tử đơn độc. Nhìn màn trình diễn trước mắt này, không phải là tình tiết đầy sống động trong vở kịch ‘Hoàng tử hóa ếch” sao. Điều khác nhau là, ở bản hiện thực, chàng hoàng tử không phải là người đàn ông tốt bụng, dịu dàng trên tivi, cô bé lọ lem cũng không phải là một tiểu bạch thỏ trong sáng, vô tội! Diệp Cẩn Niên ngồi im lặng trên ghế salon, mái tóc dài được vấn lên lỏng lẻo, hàng lông mi dài nửa rũ xuống, tạo thành hai bóng râm trên khuôn mặt trắng nõn, đôi môi có chút tái nhợt hơi mím lại, hai tay đặt trên chiếc bụng đã nhô cao cao, cô lười phải đi xem trò hề tiếu lâm bốn phía này. Chỉ là, cô không ầm ĩ không có nghĩa là những người khác sẽ sẵn lòng phối hợp. "Đúng là nhìn không ra, bình thường ra vẻ hiền lành, lương thiện, nhưng cũng tùy cơ độc thủ, đúng là không thể xem thường được mà." So với cách ăn mặc, trang điểm mộc mạc, thuần khiết của Diệp Cẩn Niên, người phụ nữ trung tuổi ngồi đối diện với cô lại ăn mặc, chải chuốt lộng lẫy đến bức người, ánh mắt bà ta nhìn về phía Diệp Cẩn Niên mang theo đầy sự chán ghét cùng khó chịu, giọng nói cay nghiệt, sắc nhọn: "Diệp Cẩn Niên, lúc nào cô cũng nhằm vào Sở Nhược, là do cô oán hận nó đã cứu mạng Minh Húc nhà chúng tôi, làm cho cô không có cách nào độc chiếm gia sản nhà Nam Cung chúng tôi đúng không hả?" Diệp Cẩn Niên ngẩng đầu nhìn về phía người vừa chất vấn mình – mẹ chồng cô – Hứa Lệ Hoa. Hai năm hôn nhân, mặc dù mẹ chồng đối với cô không tính là thân thiết, nhưng vẻ mặt nghiêm nghị cùng những lời nói cay nghiệt như thế này, vẫn là lần đầu tiên. Nhìn người phụ nữ ngồi bên cạnh, bờ vai không ngừng run rẩy, thỉnh thoảng lại phát ra những tiếng khóc thút thít – Sở Nhược, người phụ nữ nghe nói đã cứu mạng người chồng Nam Cung Minh Húc của cô, từ đầu đến cuối Sở Nhược vẫn cúi gằm, chỉ để Diệp Cẩn Niên nhìn thấy khuôn mặt nghiêng xinh đẹp, dưới ánh đèn lập lòe, trên hai gò má phớt hồng lộ ra những giọt nước mắt nhỏ xíu, trong suốt, thân hình mảnh khảnh run lên theo những tiếng khóc thút thít, càng lộ ra vẻ điềm đạm đáng yêu. Ân nhân cứu mạng? Ân nhân cứu mạng thì có thể nhảy chồm lên trên giường của người ta được sao? Đột nhiên Diệp Cẩn Niên muốn vỗ tay vì câu nói của mẹ chồng, cũng đã tận mắt nhìn thấy con trai mình cùng người đàn bà này dây dưa cùng một chỗ rồi, thế mà vẫn còn có thể hùng hồn đổi trắng thay đen! Nếu như không phải hiện tại cô còn có một số chuyện cần chứng thực với Nam Cung Minh Húc, cô thật sự không muốn ở lại nơi đây dù chỉ một phút, bẩn! Ánh mắt dừng trên bóng lưng cao lớn cách đó không xa - người đàn ông từ đầu đến cuối vẫn chưa nói câu nào – chồng của cô – tổng giám đốc tập đoàn Danh Vũ – Nam Cung Minh Húc. "Cận Niên, ly hôn đi." Giống như cảm thấy Diệp Cẩn Niên đang nhìn mình chằm chằm, Nam Cung Minh Húc vẫn đứng cạnh cửa sổ rút cuộc cũng xoay người lại, giọng nói lạnh lùng giống như một dòng nước lạnh dội vào đáy lòng Diệp Cẩn Niên. Cùng lúc đó, mẹ chồng Hứa Lệ Hoa lấy ra một tờ chi phiếu đã được chuẩn bị sẵn từ dưới bàn lên, còn có mấy tờ giấy, phía trên là bốn chữ to bắt mắt - thỏa thuận li hôn. Phía dưới bên phải đã được ký sẵn một tên, nét chữ của Nam Cung Minh Húc trước sau như một, đều mang phong cách mạnh mẽ. "Hôn nhân đương nhiên cuối cùng rồi cũng sẽ chia ly, nhưng mà, đứa bé này. . ." Diệp Cẩn Niên theo tiềm thức đặt tay lên chiếc bụng vươn cao của mình, năm tháng vừa qua lưỡng lự, bất lực, đều là đứa bé trong bụng cùng cô chịu đựng, cho dù có như thế nào thì đứa bé cũng phải theo cô. Vậy mà, không đợi cô kịp mở miệng yêu cầu, giọng nói lạnh lẽo của Nam Cung Minh Húc đã cắt đứt lời nói của cô. "Bỏ đi!" Hai chữ lạnh lẽo được phun ra từ đôi môi mỏng, Diệp Cẩn Niên bất thình lình trợn to mắt lên, sững sờ nhìn về phía người đàn ông tuyệt tình rút cuộc đã đứng ngay trước mặt mình. Áo sơ mi màu trắng sạch sẽ là thứ hắn vẫn thủy chung yêu thích, tay trái nhét trong túi quần, tay phải để tự nhiên buông thõng một bên, gương mặt tuấn tú, ngũ quan rõ nét, lông mày đen rậm hơi hơi nhíu lại, đôi môi thật mỏng mím chặt thành một đường, cả người tản ra cảm giác xa cách người khác chớ tiến lại gần, trong hơi thở phảng phất truyền ra từng đợt hơi lạnh, đôi mắt màu nâu, thâm thúy, lạnh nhạt cùng trống rỗng, hờ hững giống như bọn họ bây giờ mới gặp nhau. Ba năm trước đây lúc mới quen, cũng chính là cái bộ dạng lạnh nhạt này, cô giống như mê muội vì nó, cứ như vậy bất chất tất cả mà lao vào, không thể tự mình thoát ra được. "Niên Niên, tâm tư Nam Cung Minh Húc giấu kín quá sâu, hai người ở cùng không hợp đâu." Sau khi hai người qua lại, người cha thương yêu cô như mạng đã từng dặn dò cô như vậy, đổi lại là cả một tháng cô lạnh nhạt, chiến tranh lạnh. "Niên Niên, mặc dù không thích Nam Cung Minh Húc, nhưng nếu cậu ta đã là người em khăng khăng chọn, thì chị cũng chỉ có thể chúc phúc cho em, nhớ chăm sóc mình cẩn thận." Lúc kết hôn, chị gái đã kéo tay cô muốn nói gì đó lại thôi, chỉ có thể thở dài bất đắc dĩ. Thì ra, tất cả mọi người đều biết được kết cục của cô, chỉ có một mình cô là không đoán ra được. Diệp Cẩn Niên từ từ đứng dậy, không nhìn đến người đàn ông đã khiến cho mình thất vọng đến tột cùng, trong lòng chỉ cảm thấy thê lương vô tận. Hai năm rồi, mình vẫn không hiểu biết một chút gì về hắn sao? ... Mời các bạn đón đọc Cô Dâu Danh Môn Nuôi Từ Nhỏ của tác giả Dạ Nguyệt Vị Minh.
Khách Đến Từ Nơi Nào - Đinh Mặc
Người phụ nữ này, trông giống vợ tương lai của tôi —— Hàn Thác *** Tác giả Đinh Mặc - Quê ở Vũ Hán, Hồ Bắc, hiện đang sống ở Bắc Kinh. - Một trong những tác giả được yêu thích nhất trên mạng Tấn Giang với thể loại truyện rất đa dạng: cổ trang, viễn tưởng, tội phạm, thương trường... Ngoài việc là một trong những tên tuổi ăn khách nhất trong làng ngôn tình Trung Quốc, Đinh Mặc đặc biệt có phong cách viết rất đa dạng. Từ thể loại trinh thám xen lẫn tình cảm như Hãy nhắm mắt khi anh đến, Nếu ốc sên có tình yêu, Truy tìm ký ức; đến thể loại thương trường, hắc bang như Từ bi thành; thể loại hiện đại như Thời gian tươi đẹp; giang hồ tranh đấu như Giang sơn bất hối; hay tiểu thuyết viễn tưởng như Mèo hoang, Anh hùng thời loạn… Mỗi tác phẩm của Đinh Mặc đều khiến người đọc ngạc nhiên vì sự mới mẻ, đầu tư và tâm huyết mà chị gửi gắm vào truyện. Từng hệ thống nhân vật, tính cách phong phú, quyết liệt, bối cảnh hoành tráng, những tình tiết căng thẳng, đấu não hay chuyện phân tích tâm lý tội phạm đều được Đinh Mặc lồng ghép khá khéo léo. Vì vậy mà mỗi tác phẩm của chị đều gây tiếng vang và trở nên đáng mong đợi hơn bao giờ hết. "Chiến thần" là tác phẩm viễn tưởng mới nhất mà fan Đinh Mặc đợi chờ ​ Đến nay, Đinh Mặc sở hữu 4 tác phẩm đã và đang được mua bản quyền chuyển thể thành phim là: Hãy nhắm mắt khi anh đến, Nếu ốc sên có tình yêu, Truy tìm ký ức và Thời gian tươi đẹp. Cả bốn phim đều được giao cho những nhân vật có tên tuổi thể hiện, càng tăng thêm sự “chắc chắn” về doanh thu cũng như khẳng định chất lượng của tác phẩm được "cộp mác" Đinh Mặc. Các tác phẩm:  - Hãy nhắm mắt khi anh đến - tải eBook - Thời gian tươi đẹp - tải eBook - Từ bi thành - tải eBook - Nếu ốc sên có tình yêu - tải eBook  - Kiêu sủng - tải eBook - Giang Sơn Bất hổi - tải eBook - Truy tìm Ký ức - tải eBook - Độc quyền chiếm hữu - tải eBook - Anh hùng thời loạn - tải eBook - Mèo hoang - tải eBook - Dục vọng của người chinh phục - tải eBook - Người láng giềng của ánh trăng - tải eBook - Anh quá âm hiểm - tải eBook - Không nỡ quên - tải eBook - Nhật ký xem mắt chồng thật giả - tải eBook - Khách Đến Từ Nơi Nào - tải eBook *** Trời mưa thật lớn. Bầu trời giống như một hố đen khổng lồ, trên con đường vắng vẻ chỉ có tiếng mưa rơi. Có khách sạn đèn sáng, có nơi tối om om. Lạc Hiểu cầm dù, nghe tiếng mưa rơi lộp độp trên đỉnh đầu, như có người không ngừng đánh xuống. Cô không biết nghỉ ở khách sạn nào thì tốt. Đây là một thị trấn hẻo lánh nằm biên giới Vân Nam, mặc dù cũng có phát triển du lịch phố cổ nhưng bây giờ đâu đâu chẳng là phố cổ, nơi đây đâu cạnh tranh nổi, du khách khá ít. Đây cũng là nguyên nhân Lạc Hiểu lựa chọn nơi này. Thanh tĩnh, xa xôi. Dường như một mình có thể ở tại nơi này mãi mãi. Lạc Hiểu đi một đoạn dài xuôi theo phiến đá, trong lúc lơ đãng, thoáng trông thấy bên cạnh là một bảng hiệu khách sạn. “Tiệm Vong” (1) (1) Dần dần lãng quên Bảng hiệu làm từ mấy thanh gỗ cũ, chỉ có hai chữ đơn giản. Cánh cửa màu xanh lá cây đậm, bên trong cửa trồng khá nhiều cây xanh, ánh đèn uốn lượn, mờ mờ ảo ảo. Lạc Hiểu như bị hai chữ kia hấp dẫn, cô thu dù lại, sải bước vào trong cửa. Một bên vai dính nước mưa ẩm ướt. Khách sạn trang trí rất tao nhã và gọn ghẽ. Trong sân xây một cầu trúc nhỏ, còn có cá. Sắc xanh phủ đầy. Một cô gái trẻ ngồi sau quầy bar, nghịch di động. Trông thấy Lạc Hiểu đi vào, ngẩng đầu cười rạng rỡ: “Xin chào!” Lạc Hiểu: “Xin chào, xin hỏi còn phòng không?” Thật ra đây là hỏi khách khí. Thị trấn nhỏ thế này, nhiều khách sạn như vậy, cũng không phải là mùa cao điểm, e rằng phòng trống còn rất nhiều nữa là đằng khác. Quả nhiên cô gái gật đầu: “Còn!” “Bao nhiêu tiền một đêm?” Cô gái đáp: “Cô muốn hướng nhìn ra biển hay không? Phòng hướng biển thì ba trăm một đêm, còn không thì một trăm năm mươi đồng.” Nơi đây là cao nguyên, dân bản xứ quen gọi hồ là 'Biển'. Lạc Hiểu suy nghĩ một chút, hỏi: “Hướng biển, có phòng rẻ hơn một chút không?” Cô gái: “Thấp nhất là hai trăm tám chục đồng.” Gương mặt Lạc Hiểu hơi hơi đỏ lên: “Có thể bớt một chút nữa không?” Cô gái hình như cũng không phải là người quyết định, hơn nữa đã trễ lắm rồi, Lạc Hiểu là con gái, một thân một mình đi đến nơi hoang vắng này, ít nhiều cũng khiến cho đối phương đồng cảm. Cô ta nói: “Cô chờ một chút nhé, tôi đi hỏi ông chủ.” Lúc này Lạc Hiểu mới để ý đến, phía sau quầy bar còn có một cánh cửa, bên trong bật đèn sáng, còn có tiếng TV loáng thoáng vọng ra. “Đội Đức! Phạt đền! Là phạt đền...” Thi đấu bóng đá. Một lát sau, cô gái đi ra, khuôn mặt mang theo ý cười: “Ông chủ tôi là người dễ thương lượng nhất. Tôi có nói với ông ấy cô là một cô gái, ông ấy trả lời nếu ở phòng hướng biển giá thấp nhất là hai trăm hai mươi đồng, còn không thì là một trăm hai mươi đồng. Đây là giá thấp nhất rồi đó! Cô đi cả con đường này, không dễ thuê được phòng hướng biển tiện nghi như thế đâu. Hơn nữa khách sạn của chúng tôi trang trí rất đẹp, cô có muốn lên lầu xem phòng không.” Lạc Hiểu tin chắc rằng điều kiện trong phòng nhất định sẽ không quá tệ - Nhìn bên ngoài khách sạn có thể nhìn ra được phẩm vị của ông chủ, cũng là phong cách cô rất thích. Nhưng cô thường xuyên ở bên ngoài, mỗi lần đi đều phải tiết kiệm tiền. Mặc dù có hơi ngại ngùng, nhưng cô vẫn làm ra vẻ điềm tĩnh: “Em gái à, em xem, đã hơn mười một giờ, trễ thế này chắc cũng không có khách đến thuê. Căn phòng của em cũng để không, chi bằng cho chị ở một đêm, sáng mai chị sẽ thu dọn phòng sạch sẽ cho em. Em xem, tính thế này có được không ... Chị thuê căn phòng hướng biển nhưng giá thì của phòng bình thường, một trăm hai chục đồng!” Cô lại nhấn mạnh một lần nữa: “Dù sao đêm nay bọn em cũng không dùng đến, đúng không?” Cô gái trợn tròn mắt nhìn cô đầy ngạc nhiên. Đúng lúc này, âm thanh từ phía sau cô ta truyền đến: “Tiểu Mai.” Một giọng nam trầm thấp, nhưng thanh âm trong vắt của tuổi trẻ. Là ông chủ khách sạn. Tiểu Mai lại vội vàng chạy vào trong phòng. ... Mời các bạn đón đọc Khách Đến Từ Nơi Nào của tác giả Đinh Mặc.