Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Nếu Còn Có Ngày Mai

Được đông đảo fans trinh thám đánh giá là một trong những tác phẩm cuốn hút nhất của Sidney Sheldon, tiểu thuyết Nếu còn có ngày mai không chỉ lôi cuốn trong cách Sidney tạo dựng cốt truyện gay cấn mà hơn cả là cách ông xây dựng hết sức thành công sự phát triển cá tính, tâm lý của hàng loạt nhân vật. Lòng tin và sự công bằng vốn có tồn tại trong cuộc đời? Có thể nói, thế giới trong tiểu thuyết Nếu còn có ngày mai của Sidney Sheldon là một thế giới của lừa lọc. Một thế giới nghiệt ngã bóp nghẹt tâm hồn con người, khiến sự tin tưởng và tình yêu như chẳng còn vị trí tồn tại. Tưởng chừng nơi đấy con người sống với nhau bằng những điều dối trá, vì thế mà lòng tin hoặc sự công bằng bỗng trở thành những thứ xa xỉ, một giấc mơ xa vời hay một thứ ảo vọng của những ai chưa trải qua khắc nghiệt cuộc đời. Một thế giới như thế, một cuộc đời như vậy, thực sẵn sàng để nhấn chìm mọi điều tốt đẹp nguyên bản, ban sơ nhất. Mà Tracy Whitney chính là minh chứng rõ nét nhất cho việc số phận đã xoay vần và biến đổi con người ra sao. Tracy Whitney, một cô gái trẻ, tuổi ngoài 20, xinh đẹp, thông minh. Nhưng bởi cuộc sống cô dường như quá êm đềm, tương lai cô đã quá rộng mở với một gia đình hạnh phúc, một tình yêu trọn vẹn, cùng viễn cảnh về một đám cưới sẽ diễn ra trong tương lai nên Tracy ngây thơ, đơn thuần vô cùng trong cách cô đánh giá, nhìn nhận cuộc sống và con người. Chính vì thế, khi biến cố liên tiếp xảy đến cuộc đời cô gái: Công ty gia đình phá sản, mẹ cô tự vẫn vì bị lừa đảo, Tracy đã đánh giá mọi chuyện hết sức đơn giản cũng như quá đỗi tin vào chính mình cùng “tính thiện” nơi con người. Cô tự đưa bản thân vào hang cọp, cũng không có bất cứ một sự phòng vệ nào trước bất cứ ai tỏ ra thông cảm với hoàn cảnh của cô, đồng thời Tracy còn vô cùng chậm chạp trong việc thích ứng với hoàn cảnh. Do vậy, không thể phủ nhận một điều, khoảng 100 trang đầu tiên của Nếu còn có ngày mai, tình tiết truyện trôi qua không chỉ chậm mà còn tạo một sự ức chế không nhỏ với độc giả. Ngoài vì Tracy cứ mãi ngây thơ, dẫu đã trưởng thành hơn qua sóng gió thì vẫn mang ám ảnh của một thời ngây dại còn bởi tác giả như gieo vào lòng độc giả một nỗi hồ nghi, về tính thiện của con người, về hai chữ công lý giữa cuộc đời. Nhưng nói đi cũng phải nói lại, dẫu thế nào thì sự phát triển tâm lý của Tracy Whitney vẫn cực kỳ hợp lý và cũng thể hiện bút lực khá cao tay của Sidney Sheldon trong cách ông xây dựng cá tính con người. Vì là người ngoài cuộc nên độc giả dễ dàng dùng lăng kính của người thứ ba để phán xét nhân vật trên trang sách. Song hãy thử đặt bản thân vào vị trí của Tracy và tự hỏi, nếu ở hoàn cảnh như thế, ta có đù bình tĩnh, sáng suốt để suy xét mọi trường hợp không? Việc Tracy cứ mãi thơ dại, bám víu vào hết sợi dây này đến sợi dây cứu mạng khác, hết hi vọng này tới hi vọng kia là tâm lý bình thường của con người khi đi vào bước đường cùng; cho tới lúc, cô gái bé nhỏ đầy kiêu hãnh đủ chín chắn nhận ra, để sinh tồn giữa cuộc đời khắc nghiệt thì không thể dựa vào ai khác, cũng chẳng thể tin tưởng ai hoàn toàn ngoài tin vào chính bản thân mình. Và trong thế giới của Nếu còn có ngày mai, đâu chỉ Tracy là con người duy nhất sự tin tưởng bị chà đạp. Chính mẹ cô, vì lòng tin đặt sai vị trí mà dẫn đến cái chết bi thương. Hay một kẻ lừa đảo thuần thục như Jeff Stevens mà rồi cũng từng đặt tình yêu vào nhầm người. Thậm chí sau này, khi Tracy chính thức trưởng thành và trở thành một chuyên gia lừa đảo, thì cái cô đánh vào chính là nhục dục, lòng tham, sự thiếu tin tưởng con người dành cho nhau,… Ngỡ rằng cả thế giới ở Nếu còn có ngày mai, ai cũng là Joe Romano, ai cũng là tên luật sự Perry Pope, ai cũng giống tên bội bạc Charles… Sidney Sheldon như đã bóc trần cách người ta sống với nhau bằng lừa lọc và tồn tại bằng sự dối trá. Cuộc đời là chuyến phiêu lưu và dạng Robinhood thời hiện đại. Nếu đủ kiên nhẫn trải qua khoảng 100 trang đầu để thấy được sự trưởng thành của Tracy cả về nhận thức lẫn hành động thì càng về sau, Nếu còn có ngày mai lại càng thêm cuốn hút trong cách Sidney Sheldon tạo dựng lên cuộc đời Tracy như một cuộc phiêu lưu lớn; để ta thực sự nhận ra, cô gái nhỏ đó đã trưởng thành thật rồi. Đó là cách Tracy phiêu lưu trong nhà ngục để sinh tồn trước những mánh khỏe của những nữ phạm nhân sẵn sàng xâu xé cô khi có cơ hội; cách cô tìm hướng đi cho bản thân để thoát khỏi ngục tù. Đó là cách cô gái ngây thơ ngày nào, trả thù từng kẻ đã hãm hại cô bằng cách cho chúng tự xâu xé lẫn nhau. Và đó là cách Tracy, từ vẫy vùng tìm lối đi để tái hòa nhập cộng đồng khi là một người đã có tiền án đến là một chuyên gia lừa đảo khiến cho cả Interpool cũng phải vào cuộc. Một Tracy sợ hãi, rụt rè, nhút nhát, yếu đuối đã hoàn toàn được thay thế bằng một cô gái tự tin, thông minh và đầy sáng tạo. Cuộc sống ngày xưa đã thực sự lùi xa, để giờ đây, Tracy chỉ sống trong thực tại, sống với cuộc phiêu lưu đầy kích thích của riêng cô. “Nếu còn có ngày mai”, mong ước từng là của Tracy quá khứ, có lẽ cũng là lời thầm nhủ của cô hiện tại. Nhưng tâm thế của hai con người ấy đã khác nhau. Trước kia, Tracy sống hôm nay mà không biết tới ngày mai bởi cuộc đời cô không do cô quyết định. Nhưng hôm nay, vận mệnh cô là do cô định đoạt, nên nếu còn có ngày mai, cô vẫn sẽ tiếp tục sống và tiếp tục sống với niềm nhiệt huyết của bàn thân. Nếu coi cả cuốn tiểu thuyết là một màn kịch lừa đảo lớn thì cuộc phiêu lưu của Tracy chính là các lớp, hồi của vở kịch đó. Có trưởng thành, có vấp ngã, có căng thằng, mệt mỏi, nhưng đến cuối cùng, chiến thắng vẫn mìm cười với ai nỗ lực và hiểu rõ quy tắc, luật chơi như Tracy. Tuy nhiên, nếu chỉ đơn giản là trần thuật lại mánh khóe lừa đảo dựa trên những chuyến phiêu lưu gay cấn nghẹt thở thì Nếu còn có ngày mai đã không cuốn hút độc giả và được đánh giá là tác phẩm thành công nhất của Sidney Sheldon. Mà vượt qua tất cả, Sidney đã tạo dựng thành công hình tượng một Robinhood thời hiện đại, đặc biệt hình tượng đấy lại gắn với một người phụ nữ xinh đẹp, thông minh, tự cường. Tracy khiến cả Interpol vào cuộc, biến toàn bộ cảnh sát hình sự tại các nước thành trò hề. Nhưng cô có nguyên tắc hoạt động của cô: Chỉ cướp của người giàu, chỉ cướp của những kẻ làm giàu phi pháp, chỉ lấy của những kẻ giàu có coi rẻ nhân phẩm của những người xung quanh… Vì thế mà các phi vụ của Tracy không chỉ kích thích hơn mà còn gây dựng lên trong lòng độc giả một Tracy, như nữ anh hùng dân gian tồn tại thời hiện đại. Tracy và Jeff, hai con người ở cùng một thế giới, đã từng là đối thủ nhưng chính họ cũng lại là những con người có trái tim thấu hiểu và đồng cảm với nhau hơn bất cứ ai. Trải qua đủ đau thương, nếm trải đủ lọc lừa của xã hội, không ai hiểu sự thối nát của lòng người nhiều hơn hai người đó; cũng không ai hiểu mặt trái của sự giàu sang, bóng tối trong trái tim con người hơn hai người họ; đồng thời cũng chẳng ai rõ, kẻ giàu đã làm giàu trên xương máu người nghèo như thế nào hơn chàng trai, cô gái ấy. Vì thế chăng, xét về lý, hành động lừa đảo, chiếm đoạt tài sản của cả hai là hành động đáng bị lên án, đáng phải nhận hình phạt thích đáng của tòa án thế giới. Song xét về tình, thì hành động ấy lại cũng là chính nghĩa: một dạng chính nghĩa dân gian nhằm trừng phạt những kẻ mà hệ thống luật pháp, kẽ hở pháp luật đã chẳng thể trừng trị được. Cho nên, để nhận định rạch ròi hình tượng như những Robinhood thời hiện đại của Tracy hay Jeff là đúng hay sai, là bất nhân hay chính đạo thì có lẽ, thật khó để phân định rạch ròi. Chỉ biết rằng, hai con người đó đã sống trọn từng phút, từng giây của thì hiện tại với cùng suy nghĩ “nếu còn có ngày mai”. Nếu còn có ngày mai – Tiểu thuyết cuốn hút nhưng ngập tràn lỗ hổng. Không thể phủ nhận với Nếu còn có ngày mai, Sidney Sheldon đã thực sự cao tay trong việc khắc họa lên một Tracy Whitney dần dần trưởng thành qua từng giai đoạn hay tái hiện từng bước tiến nhỏ trong mối quan hệ giữa Tracy với Jeff. Khác hoàn toàn với nhiều tiểu thuyết khác của ông: nhân vật có thể yêu nhau ở đoạn văn thứ nhất, tới đoạn văn thứ ba cả hai đã làm đám cưới? Vì thế chuyện tình giữa Tracy với Jeff dễ tạo cho độc giả sự đồng điệu cũng như thấy rằng đó là một câu chuyện tình yêu chân thật. Cũng không thể phủ nhận, Nếu còn có ngày mai là một tác phẩm hấp dẫn trong cách Sidney Sheldon xây dựng cốt truyện, tạo dựng thắt mở tình tiết đầy gay cấn. Sự đan xen giữa quá khứ với hiện tại trong câu chuyện của từng cá nhân hay mỗi phi vụ nhân vật lại có một cách thức khác nhau để đạt được mục đích cuối cùng; tất cả tạo lên sự phức hợp nhằm duy trì độ căng cho toàn bộ cuốn sách. Tuy nhiên, dẫu là sáng tác được đông đảo độc giả yêu thích thì Nếu còn có ngày mai vẫn là một tác phẩm với ngập tràn lỗ hổng. Cách Tracy được trả tự do quá dễ dàng, cách cô quá đỗi thuận lợi trong việc trả thù mà những kẻ thù của cô lại có thể dễ dàng mắc bẫy không mảy may nghi ngờ một bên thứ ba nhúng tay, cách cô biến toàn bộ hệ thống cảnh sát thành trò hề hay thành những kẻ lố bịch kiêu căng ngu ngốc… Toàn bộ yếu tố đó, nếu độc giả đủ sáng suốt, tình táo để không bị cuốn theo mạch truyện do Sidney Sheldon dẫn dắt thì đều không khó để nhận thấy. Nhưng dù thế nào, Nếu còn có ngày mai vẫn là một cuốn sách mang đậm chất Sidney Sheldon trong cách kể, cách tả, đặc biệt là cách ông tạo dựng cấu trúc cốt truyện như những miếng ghép hình lộn xộn rồi tới cuối cùng, tất cả đều quy về một mối để tạo lên bức tranh tổng thể hoàn chỉnh. Chẳng vậy mà United Press International đã nhận định về Nếu còn có ngày mai cùng tracy Whitney: “Một nhân vật hấp dẫn nhất và một cốt truyện giàu trí tưởng tượng nhất.” *** Tôi vừa mới kết thúc những dòng chữ cuối cùng của tác phẩm “Nếu còn có ngày mai”, một tiểu thuyết Mỹ của nhà văn Sidney Sheldon. Đọc xong, máu review trong tôi lại trỗi dậy. Một người anh – bạn của chị gái đã khuyên tôi nên đọc tác phẩm này. Và thú thực tôi bắt đầu với nó chỉ vì tò mò và tính hiếu thắng của mình. Nếu tóm gọn một câu nói về tác phẩm này, thì tôi nghĩ tôi sẽ chọn từ “Lôi cuốn”. Những câu chuyện của nữ nhân vật chính – Tracy trong tác phẩm khiến tôi không thể rời mắt. Hơn 1000 trang sách, thoạt đầu tiên tôi thấy hơi nản vì quá dài, đã có lúc đọc mờ cả mắt vậy mà tôi vẫn muốn đọc tiếp. Ở bài review lần này, tôi chỉ muốn nói về cảm xúc của mình đối với tác phẩm. Bạn muốn biết cụ thể diễn biến như thế nào, hãy tự mình trải nghiệm nhé. Có một sự thật là bắt đầu đọc những chương đầu tiên, tôi cảm giác tác phẩm không dành cho tôi. Nó có quá nhiều éo le, quá nhiều bi kịch trong xã hội mà đối với cuộc sống của một con người bình thường như tôi thì không thể nào tưởng tượng ra được. Xã hội mà Tracy trải qua được sắp đặt theo ý thích của một người, người đó chính là kẻ đổi trắng thay đen, đã gây ra cái chết cho mẹ cô. Cũng chính con người đó, đã khiến cô phải vào tù với mức án mười lăm năm tù giam về tội ăn cắp và mưu sát. Tuy câu truyện này không còn xa lạ gì trên màn ảnh, nhưng cách miêu tả của tác giả khiến tôi cảm thấy nó chân thực và đầy nghiệt ngã. Tôi nhớ đến câu nói mà người anh giới thiệu sách đã nói với tôi: Nghe tên những cuốn sách tôi thích biết chắc rằng tôi trẻ hơn anh rất nhiều. Tôi đoán bởi vì những cuốn sách tôi đọc hầu như đều có nội dung nhẹ nhàng, vui vẻ. Tôi tự hỏi có phải tôi quá non nớt trước những nghịch lý của cuộc đời? Có phải còn có những góc khác của xã hội mà tôi chưa bao giờ biết tới? Tôi theo con chữ, vừa sợ hãi, vừa tò mò khám phá. Phải nói rằng, bằng ngần tuổi này, cũng đã đọc qua rất nhiều truyện ngôn tình, nhưng chưa tác phẩm nào tôi cảm thấy ngượng ngùng và ái ngại trước những cảnh miêu tả về sự quyến rũ của cơ thể. Có lúc tôi không muốn tiếp tục đọc nữa. Nhưng tôi lại nghĩ, một người con trai giới thiệu với tôi về tác phẩm này, chắc hẳn nó không quá thô tục. Và hơn nữa, bản tính hiếu thắng trong tôi không muốn bỏ giở giữa chừng khi đã nhận lời sẽ đọc cuốn sách. Cảnh nhà tù nữ là một trong những cảnh ám ảnh tôi nhất trong toàn bộ câu truyện. Tôi có thể vừa đọc vừa tưởng tượng ra cảnh tượng tăm tối đấy. Tôi cảm thấy như mình đang đứng sau những trận ẩu đả của bọn tù nhân, chứng kiến những cuộc làm tình phi giới tính, những tiếng kêu thét trong đêm tối… Tất cả đều chân thực. Tác giả đã không giấu giếm mà phơi bày toàn bộ một mặt trái của xã hội. Chưa bao giờ tôi được biết đến cuộc sống mà để dành được địa vị trong thế giới không có đàn ông, những con sói cái đầu đàn phải mang trong mình trọng trách của một con đực, hành xử như những con đực thực thụ. Bọn quản tù cũng chẳng có gì tốt đẹp: đánh đập tù nhân, nhận hối lộ, bảo kê, ban đêm lẻn vào phòng giam làm tình với nữ tù. Một xã hội mà đâu đâu cũng bắt gặp người ta chửi thề đĩ loãn, chó đẻ, chó cái… Tôi thấy sợ hãi cái xã hội ấy. Như tôi đã nói, những cảnh này không thiếu trong các tác phẩm khác, hoặc trong phim ảnh. Nhưng chắc hẳn nó chưa đủ sâu sắc và chân thực như những gì tác giả miêu tả. Nó khiến tôi bị ám ảnh và không muốn đọc tiếp nữa. Càng tột cùng hơn khi Tracy được phóng thích ra ngoài, cái bản án từng ăn cắp và ám sát luôn khiến cô bị xua đuổi. Dù cô chỉ muốn làm một người bình thường, với công việc hết sức bình thường, nhưng tất cả đều là không thể. Xã hội ghẻ lạnh cô, người ta không tin tưởng một người có tiền án mười lăm năm tù như cô, đáng buồn hơn đó không phải là lỗi do cô gây ra. Không một lời văn nào của tôi đủ để tôi bày tỏ lòng mến mộ thành công của việc miêu tả đoạn văn đó. Tôi sẽ cảm ơn tác giả rất nhiều nếu như ông cho kết thúc câu truyện ở đấy. Ông để cho nhân vật của tôi dù chịu nhiều tủi hờn nhưng vẫn thanh thanh cao cao sống tiếp với đời. Khi đọc đoạn miêu tả nội tâm Tracy khi đứng trước vụ trộm đầu tiên, tôi đã thầm cầu mong Sidney Sheldon đừng để nhân vật của tôi trở thành một kẻ trộm, trở nên thay đổi trước đồng tiền. À không, phải là rất nhiều tiền. Tracy đã hy vọng trộm xong vụ đầu tiên ấy, cô sẽ được sống một cuộc sống thanh bình và lương thiện. Nhưng đời đâu dễ dàng như thế. Tôi trở nên ghét cô gái của tôi. Và lại có ý định dừng đọc tác phẩm. Tôi chỉ muốn giữ lại hình ảnh đẹp của một Tracy thông minh, kiên cường, phải chịu nhiều uất ức. Một Tracy dù bị cả xã hội quay lưng nhưng vẫn thanh cao và nghị lực sống tiếp. Nhưng cô ấy đã bị cám dỗ và trở thành một tên siêu trộm. Và chính diễn biến tâm lý ấy khiến tôi nghĩ đến thế giới thực. Con người có thể giữ được đạo đức của mình trước đồng tiền, nhưng rất nhiều tiền thì sao? Đứng trước rất nhiều tiền, liệu rằng người ta có bỏ qua cái nguyên tắc sống mà bấy lâu nay người ta “không bao giờ” vi phạm hay không? Nếu đặt bản thân mình vào tình huống đó, tôi cũng sợ bản thân không đủ bản lĩnh chiến thắng cám dỗ. Ý của tôi ở đây là rất nhiều tiền ( nhiều hơn những gì mà chúng ta có thể tưởng tượng mình có thể có). Và vậy là tôi lại tiếp tục cuộc hành trình chứng kiến việc trở thành một siêu trộm đẳng cấp của Tracy. Tracy là một người phụ nữ không những xinh đẹp mà còn rất thông minh. Tuy nhiên, điều đó lại khiến tôi thấy đám cảnh sát quốc tế trở nên vô dụng và khờ khạo. Có một số vụ trộm, tôi đoán trước được cách thức mà Tracy vận dụng. Ví dụ như vụ chơi cờ với hai kỳ thủ, vụ đánh lừa tiền giả, và vụ trộm kim cương cuối cùng. Mặc dù vậy, tôi vẫn hồi hộp theo dõi diễn biến của từng câu chuyện. Quả thật là những kế hoạch hết sức táo bạo và thông minh, khiến cho người đọc cảm thấy bất ngờ và đầy phấn kích. Tracy không còn là một cô gái yếu ớt, mỏng manh như trước nữa. Tâm lý của tôi cũng không còn sợ hãi tác phẩm như xưa. Có một điều vớt vát cảm xúc của tôi, những vụ trộm xảy ra đều nhằm vào những kẻ giàu có, hống hách. Vụ trộm không khiến cuộc sống của ai trở nên khổ sở hay rơi vào vực thẳm. Và dường như, cô luôn muốn đặt mình vào trong những hoàn cảnh thử thách cao, càng khó khăn cô càng kích động. Tracy luôn muốn vượt quá giới hạn của bản thân. Tôi thích tính cách ấy. Mỗi một vụ trộm, Tracy lại biến hóa khôn lường, hóa thân thành những nhân vật khác nhau, khi là một nữ tước kiêu sa, khi thì trở thành một góa phụ trẻ, một phụ nữ mang bầu có chồng làm nghề đào vàng ở Châu Phi… Tôi biết việc này có thể xảy ra, nhưng tôi cảm thấy không thỏa mãn với ngờ vực của mình đối với cảnh sát quốc tế. Vì sao họ có thể khờ khạo đến vậy? Vì sao họ có trong tay tất cả hình ảnh của những nhân vật Tracy hóa thân vào mà vẫn có thể kết luận đó là một băng đảng gồm nhiều phụ nữ? Nực cười thật! Giọng nói có thể giả, khuôn mặt có thể trát những lớp phấn dày cộp, nhưng làn da, dáng người thì không thể nào mà thay đổi được. Bỏ qua những tiểu tiết nhỏ nhặt có thể làm hỏng mạch cảm xúc của tác phẩm. Tôi vẫn cảm thấy “Nếu còn có ngày mai” là một tiểu thuyết đáng để đọc trong đời. Và theo cảm nhận của tôi, tác phẩm phản ánh chính xác xã hội, nội tâm của con người. Một Tracy thông minh, giàu có vẫn không thể nào ngừng mơ ước về một bờ vai nương tựa. Đó là ước mơ của tất cả mọi cô gái. Cô khát khao được yêu thương, được sống như một người phụ nữ bình thường. Có nhiều người tiếc nuối với kết thúc mở của câu truyện. Riêng tôi, tôi cảm thấy may mắn. Tôi không muốn nhân vật của mình phải chịu thêm một thử thách nào nữa. Tôi không muốn Tracy vừa mới tìm được tình yêu, niềm tin vào cuộc sống lại phải đối mặt với nguy hiểm. Tôi không muốn cô ấy phải nghĩ đến cảnh nhà tù rùng rợn một lần nào nữa. Nếu có thể, hãy để cô ấy sống cuộc sống bình yên, tôn trọng luật pháp và bên người mà cô ấy thương yêu. Hãy để họ trở lại là những công dân chân chính. Mặc dù việc họ trộm cũng chỉ để thử thách bản thân và quyên góp cho những hoàn cảnh éo le, tôi vẫn không muốn có thêm bất kỳ nỗi đau nào nữa. Đánh giá điểm 8/10 Mời các bạn đón đọc Nếu Còn Có Ngày Mai của tác giả Sidney Sheldon.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Đối Diện Với Tình Yêu - Shelly Laurenston
Dez - nhân viên cảnh sát thuộc lực lượng “siêu cảnh sát” New York biết bản thân mình đã thay đổi rất nhiều kể từ khi cô phát ngấy vì người bạn thuở thơ ấu, Mace, luôn tìm cách quấn lấy mình. Công bằng mà nói thì Mace mới là người thay đổi nhiều hơn với đôi mắt vàng tuyệt đẹp cùng một cơ thể quyến rũ chết người.  Dez phải thừa nhận là cô có một cảm giác kỳ lạ khi gã đàn ông này lại gần cô, cố tình chạm vào cổ hay cơ thể cô. Nhưng cô không muốn mình có cảm giác đó chút nào. Trong khi đó, đối với Tennessean Ronnie Lee Reed, cô luôn muốn tìm một người bạn đời để có cuộc sống ổn định, chấm dứt những mối quan hệ với đám đàn ông lạ mặt. Trong một lần do bị ép, cô phải chăm sóc cho Brendon Shaw đang bị thương.  Shaw trúng tiếng sét ái tình với cô ngay từ cái nhìn đầu tiên nhưng cô lại tìm cách chạy trốn khỏi mối quan hệ này. Liệu rằng hai cô gái sẽ làm gì để đối diện những tình cảm phức tạp này đây? *** Shelly Laurenston Sinh ra tại Long Island, New York, nhưng Shelly Laurenston đã chuyển tới sinh sống tại West Coast với nắng, gió và những chàng trai vạm vỡ, quyến rũ trên bãi biển. Đây chính là nơi bà viết nên những câu chuyện về tình yêu đầy hài hước, nóng bỏng nhưng vẫn không kém phần lãng mạn. Bà được tạp chí New York Times bình chọn là tác giả có tác phẩm bán chạy nhất cho dòng tiểu thuyết lãng mạn mang yếu tố giả tưởng, trong đó không thể không kể đến series ăn khách Pride viết về thế giới người biến hình và những câu chuyện tình yêu của họ. Tác phẩm: Đối Diện Với Tình Yêu Người tình quái thú Vì người ấy là em ... Mời các bạn đón đọc Đối Diện Với Tình Yêu của tác giả Shelly Laurenston.
Những Lá Thư Đến Từ Tương Lai - Yasushi Kitagawa
Tiếp nối thành công của cuốn sách “Cửa tiệm của những lá thư” với những bí kíp “thần thánh” giúp bạn tìm kiếm việc làm. Lần trở lại này, nhà văn đồng thời là một nhà giáo mẫu mực được hàng triệu bạn trẻ Nhật Bản ngưỡng mộ Yasushi Kitagawa tiếp tục ra mắt cuốn sách mới Những lá thư đến từ tương lai với bí kíp “siêu chất” giúp các bạn độc giả thay đổi quan niệm về việc học hành – vốn là một vấn đề nan giải, hứa hẹn sẽ thay đổi những suy nghĩ cũ mèm trong bạn, “bôi trơn” lại cuộc sống và tạo ra một thói quen tốt giúp bạn thành công trong những bước đường tương lai. Tuổi mười bảy với những đổi thay trong suy nghĩ về tương lai có phần mơ hồ, luôn là điều xuất hiện thường trực trong cuộc đời của bất kì ai trong mỗi chúng ta. Và mỗi người trong chúng ta đều sẽ phải trải qua nó, để học cách TRƯỞNG THÀNH. Thật may mắn nếu trong quãng thời gian đầy những chông chênh và thử thách ấy, có một người dẫn lối và cho bạn những lời khuyên khiến bạn bình tâm và tự tin hơn trong những quyết định mang tính bước ngoặt cuộc đời. Cuốn sách này sẽ thực hiện sứ mệnh ấy bằng một trái tim đầy thấu hiểu và ấm áp. “Có học giỏi trên lớp cũng chẳng có ý nghĩa gì cả. Không giỏi tương lai vẫn có thể thành công.” Chúng ta vẫn hay được bảo như vậy. Và câu nói này cũng xuất hiện trong không ít sách của những người đã gặt hái được thành công trong vô số lĩnh vực. Nhưng việc học chắc chắn không phải là thứ “có làm cũng vô nghĩa thôi”. Con người chúng ta có được cuộc sống như ngày nay đều là nhờ kế thừa những tri thức thông qua con đường học tập. Chính vì thế, chúng ta cần trân trọng “quyền được học tập” của chính mình. Ai cũng phải sử dụng nó thật tốt, và trân trọng nó. Những đứa trẻ lúc nào cũng có thể lớn tiếng kể về những ước mơ của mình. Thế nhưng, những người có thể cùng những ước mơ đó trưởng thành và thực hiện được nó chỉ chiếm một phần nhỏ trong thế giới này. Phần lớn mọi người đều đã ngừng nói về những ước mơ. Và nhiều người trẻ tuổi, đặc biệt những đứa trẻ học cấp hai cấp ba, luôn nói rằng “tôi không có ước mơ”. Những người trưởng thành đều thực sự cảm nhận được điều ấy vì họ cũng đã trải qua quãng thời gian ấy. *** Đây là một cuốn sách hay để trả lời cho câu hỏi :'' Học để làm gì? '' của phần lớn học sinh hiện nay. Uchida Waka - 1 cô nữ sinh lớp 11 đang phân vân về con đường tương lai sau khi tốt nghiệp phổ thông. Biết được sự trăn trở của em gái mình, anh của Waka đã giới thiệu cô về ''Thư Quán''. Quan chủ sẽ viết 10 lá thư để chia sẻ những tâm sự và giúp mọi người thực hiện được ước mơ của mình. Lá thư đầu đã giúp Waka gỡ bỏ gánh nặng của việc học hành đang đè nặng trên vai mà có thể coi nó chỉ là một công cụ.Tiếp theo là một lời khuyên bổ ích: việc học không chỉ gói gọn trong nhà trường mà chúng ta có thể học từ gia đình, bạn bè hay qua những trải nghiệm thực tế. Nếu chúng ta không chắc chắn với quyết định của mình, không nỗ lực thực hiện nó với 1 quyết tâm mạnh mẽ thì sẽ không đạt được kết quả gì cả.Muốn thành công thì ta phải hành động chứ không thể mong chờ vào các phương pháp.Quán chủ đưa ra 1 bí quyết nhỏ để cô có thể giảm thiểu những thói quen xấu, gây lãng phí thời gian và tránh xao nhãng việc học: Nơi đầu tiên ta ngồi xuống khi trở về nhà sẽ quyết định cuộc đời của chúng ta.Đồng thời chỉ cho co cách để thích những môn học mà cô ghét à cách học sao cho hiệu quả.Những điều mà chúng ta học hôm nay sẽ thay đổi thế giới của chúng ta sau này Điều thú vị là trong uốt quá trình viết thư,án chủ cấm Wka không được học một tí gì để tạo cho cô cảm giác thực sự muốn học và cách để duy trì điều đó.Mỗi bức thư là 1 lời giải đáp ý nghĩa cho các câu hỏi của cô học sinh lớp 11 . *** Nhà văn Nhật Bản Yasushi Kitagawa đã viết nên Cuộc hẹn bình minh bằng những từ ngữ dung dị nhưng chau chuốt, dễ đi vào lòng người đọc. Câu chuyện của quá khứ và hiện tại trong cuốn tiểu thuyết được kể lại bằng lời tự sự song song của hai nhân vật chính. Những bí mật nho nhỏ của những cô cậu học trò mới lớn cứ thế được lật mở qua từng trang sách nhỏ khiến độc giả không khỏi bất ngờ. Đọc Cuộc hẹn bình minh người đọc sẽ thấy bóng dáng tuổi trẻ của mình trong câu chuyện của hai nhân vật chính. Là một nhà giáo, Yasushi Kitagawa luôn mong muốn truyền cảm hứng cho học trò của mình bằng những câu chuyện trước mỗi buổi học. Những cuốn sách của ông, phần lớn lấy cảm hứng từ chính những câu chuyện ấy. Yasushi Kitagawa là một nhà văn được yêu thích ở Nhật. Tính đến năm 2015, ông đã cho ra đời 17 cuốn sách. Chúng đã nhanh chóng trở thành best-seller trong giới trẻ Nhật Bản và được khuyên đọc bởi Hiệp hội đọc sách Nhật Bản NPO. Cuộc hẹn bình minh tên gốc là Startline không chỉ được yêu thích ở Nhật Bản, nó còn được dịch ra tiếng Hàn và bán được hơn 30.000 bản tại Hàn Quốc. Một số tác phẩm của tác giả Yasushi Kitagawa được dịch, xuất bản tại Việt nam: Nếu Ngày Mai Không Bao Giờ Đến - Yasushi Kitagawa Cửa Tiệm Của Những Lá Thư - Yasushi Kitagawa Cuộc Hẹn Bình Minh Những Lá Thư Đến Từ Tương Lai Chúng Ta Sẽ Còn Gặp Lại Nắm Dây Cương, Đừng Để Đời Đi Lạc ... Mời các bạn đón đọc Những Lá Thư Đến Từ Tương Lai của tác giả Yasushi Kitagawa.
Cuộc Hẹn Bình Minh - Yasushi Kitagawa
Nếu bạn đang phân vân giữa những chọn lựa của ước mơ và hiện thực Nếu bạn đang mất niềm tin vào thế giới mình đang sống Nếu bạn muốn cảm nhận những rung động bình dị từ tình yêu mà bấy lâu nó đã bỏ ta đi. Cuộc hẹn bình minh chính xác là một lời nhắn nhủ xinh đẹp dành riêng cho bạn. Cuốn sách giúp thay đổi những suy nghĩ tiêu cực đã bám rễ sâu trong lòng. Thay mới dòng cảm xúc ủ ê sau những tháng ngày loay hoay trong cuộc đời thất bại. Dẫn lối đưa bạn đến nơi bắt đầu của một khởi đầu mới. Sự lạc quan mà cuốn sách mang lại như một dòng năng lượng lớn tiếp thêm cho chúng ta sức mạnh. Như lời tác giả Kitagawa Yasushi đã viết trong cuốn sách “Khả năng của con người là không có giới hạn. Sẽ không bao giờ là muộn để phát huy những khả năng ấy cả.” Những cô bé cậu bé tuổi mười bảy trong Cuộc hẹn bình minh được xây dựng bằng những câu kể gần gũi tựa như cuộc đời của mỗi người cũng đã từng trải qua khoảng thời gian cô đơn đằng đẵng, những hiểu lầm ngốc xít để trưởng thành. Nagamori Manae, cô nữ sinh lớp mười hai phong cách và cá tính, từ bé đã suy nghĩ chín chắn mang vẻ điềm tĩnh thẳng thắn, giữ trong tim hình mẫu lí tưởng về một chàng trai thích đọc sách. Bên ngoài sự lí lắc và sôi nổi ấy là những bí mật ẩn sâu chôn chặt. Ifuku Daisuke , hay Daichan, cậu trai rụt rè, nhút nhát đôi lúc bất cần, luôn khao khát theo đuổi những điều “bất bình thường” trong mắt mọi người. Daisuke thích thầm cô bé Manae đáng yêu nhưng ngại ngùng chẳng dám thổ lộ. Phương thức gắn kết duy nhất giữa hai người là những chiếc đĩa bài nói chuyện và chương trình tấu hài Rokugo được truyền tay nhau cùng những lá thư hồi âm đã giúp tình cảm của cả hai nở rộ từ lúc nào chẳng hay. Bắt đầu từ những rung động nhẹ nhàng, những cuộc hạnh ngộ tình cờ, từng bí mật được Manae tiết lộ cho Daichan với sự tin tưởng tuyệt đối . Những tưởng trong lòng cả hai đã xác định sẽ dành cho nhau một chỗ đứng, ấy vậy mà cuộc đời vẫn có nhiều những bất ngờ chẳng thể nào lường trước được. Cơ hội để có nhau hay bỏ lỡ mất nhau trong đời, đôi khi chỉ cách ta trong gang tấc. Chắc hẳn đoạn kết của cuốn sách này sẽ làm bạn thỏa mãn khi lật giở đến những trang viết cuối cùng. Với mạch văn chau chuốt và có chiều sâu, Yasushi rất tài tình khi xoa dịu những trái tim non nớt mới chạm ngõ cuộc đời đồng thời mang tới những bài học cuộc sống ý nghĩa của người từng trải , một món quà chẳng ai cho bạn nhiều, chi tiết và đầy đủ đến thế.. . Đọc cuốn sách trong những ngày chông chênh và hoang mang, hẳn sẽ thấy vững tin và lạc quan hơn nhiều nếu bạn tin vào điều kì diệu bất ngờ sẽ xảy đến ở tương lai. Giống như lời bạt xuyên suốt cuốn sách “ Vì chúng ta không biết phía trước sẽ ra sao nên cuộc đời mới thật thú vị...” *** Là một nhà giáo, Yasushi Kitagawa luôn mong muốn truyền cảm hứng cho học trò của mình bằng những câu chuyện trước mỗi buổi học. "Cuộc hẹn bình minh" là một cuốn sách như thế. Nhân vật chính của cuốn tiểu thuyết là anh chàng ngờ nghệch Ifuku Daisuke (mọi người hay gọi anh chàng bằng cái tên thân mật là Daichan) và cô nàng xinh đẹp và có phần già trước tuổi Nagamori Manae. Vào đầu năm lớp mười hai, gia đình của Manae chuyển từ Tokyo về Ehime. Ngay từ lần gặp đầu tiên, Daisuke đã bị cuốn hút bởi vẻ xinh xắn, dịu dàng của Manae. Ngược lại, Manae cũng có ấn tượng tốt với cậu bạn hiền lành ở lớp học mới. Thật tình cờ, khi giáo viên chủ nhiệm xếp cho hai người ngồi cạnh nhau trong lớp. Nhờ đó, Daisuke và Manae nhanh chóng trở nên thân thiết. Họ cùng nhau chia sẻ những sở thích cá nhân, những lo lắng về tương lai, cũng như những lựa chọn quan trọng đang chờ cả hai ở phía trước. Tình cảm mà Daisuke dành cho cô bạn dễ thương Manae cứ thế lớn dần lên theo những ngày tháng họ bên nhau. Cậu đã lấy hết can đảm để tỏ tình. Nhưng thật không may, đúng vào thời điểm đó, Manae tình cờ biết được cô bạn thân của mình là Chika cũng thích Daisuke. Do không muốn cả ba phải khó xử, Manae đã từ chối lời tỏ tình của Daisuke. Không chỉ là câu chuyện về tình cảm hồn nhiên của tuổi học trò, Cuộc hẹn bình minh còn là câu chuyện về những lựa chọn nghề nghiệp và việc thực hiện những ước mơ của riêng mình. Những thanh niên mười tám tuổi, tưởng như sắp chạm đến ngưỡng cửa của sự trưởng thành, hóa ra đang cảm thấy rất hoang mang trước những lựa chọn liên quan đến tương lai. Với một xã hội công nghiệp đầy cạnh tranh như Nhật Bản, việc kiếm được một công việc ổn định sau khi tốt nghiệp đại học là rất khó khăn. Bởi vậy, trước khi vào đại học những cô cậu học trò như Daisuke và Manae luôn nhận được rất nhiều lời khuyên từ thầy cô. Nhưng chính điều đó lại khiến họ không khỏi hoang mang. Trong khi chưa tìm ra đâu mới là ước mơ và mục đích của đời mình, họ đã phải đưa ra lựa chọn về ngành nghề mà mình sẽ theo đuổi. Thầy cô giáo chỉ truyền thụ kiến thức một cách máy móc chứ chưa kích lệ được sự sáng tạo bên trong mỗi học sinh. Giống như nhiều người bạn cùng lớp, Daisuke luôn phải ngồi nghe hết những giờ học chán ngắt. Tiết Lịch sử của thầy Miyashita là khoảng thời gian ít ỏi mà Daisuke và các bạn thực sự cảm thấy thích thú. Không chỉ kể cho học sinh nghe những câu chuyện lịch sử một cách dí dỏm và cuốn hút, thầy Miyashita còn khơi dậy được sự tò mò và ham khám phá luôn tiềm ẩn bên trong mỗi học trò. *** Nhà văn Nhật Bản Yasushi Kitagawa đã viết nên Cuộc hẹn bình minh bằng những từ ngữ dung dị nhưng chau chuốt, dễ đi vào lòng người đọc. Câu chuyện của quá khứ và hiện tại trong cuốn tiểu thuyết được kể lại bằng lời tự sự song song của hai nhân vật chính. Những bí mật nho nhỏ của những cô cậu học trò mới lớn cứ thế được lật mở qua từng trang sách nhỏ khiến độc giả không khỏi bất ngờ. Đọc Cuộc hẹn bình minh người đọc sẽ thấy bóng dáng tuổi trẻ của mình trong câu chuyện của hai nhân vật chính. Là một nhà giáo, Yasushi Kitagawa luôn mong muốn truyền cảm hứng cho học trò của mình bằng những câu chuyện trước mỗi buổi học. Những cuốn sách của ông, phần lớn lấy cảm hứng từ chính những câu chuyện ấy. Yasushi Kitagawa là một nhà văn được yêu thích ở Nhật. Tính đến năm 2015, ông đã cho ra đời 17 cuốn sách. Chúng đã nhanh chóng trở thành best-seller trong giới trẻ Nhật Bản và được khuyên đọc bởi Hiệp hội đọc sách Nhật Bản NPO. Cuộc hẹn bình minh tên gốc là Startline không chỉ được yêu thích ở Nhật Bản, nó còn được dịch ra tiếng Hàn và bán được hơn 30.000 bản tại Hàn Quốc. Một số tác phẩm của tác giả Yasushi Kitagawa được dịch, xuất bản tại Việt nam: Nếu Ngày Mai Không Bao Giờ Đến - Yasushi Kitagawa Cửa Tiệm Của Những Lá Thư - Yasushi Kitagawa Cuộc Hẹn Bình Minh Những Lá Thư Đến Từ Tương Lai Chúng Ta Sẽ Còn Gặp Lại Nắm Dây Cương, Đừng Để Đời Đi Lạc ... Mời các bạn đón đọc Cuộc Hẹn Bình Minh của tác giả Yasushi Kitagawa.
Hoang Mạc Tarta - Dino Buzzati
Tọa lạc trên xứ sở là một trong những cái nôi văn minh cổ đại, đất nước Italia trong suốt chiều dài lịch sử của mình đã tạo ra truyền thống và những giá trị văn hóa nghệ thuật rực rỡ, độc đáo, sang trọng và lan tỏa vào loại hàng đầu thế giới. Đến ngày nay, ánh hào quang đó vẫn không lu mờ, khuất lấp. Thế kỷ XX nền văn chương Italia vẫn sản sinh ra những tên tuổi lớn như Moravia, Pirandello, Paveze, Eco... và trong số đó có Dino Buzzati mà chúng tôi muốn giới thiệu với bạn đọc Việt Nam qua các bản dịch trong cuốn sách này. Hoang mạc Tácta là tác phẩm tiêu biểu, đỉnh cao trong sáng tác của Dino Buzzati và được coi là sự kiện văn học lớn nhất Italia những năm đó. Tình tiết cuốn tiểu thuyết có vẻ đơn giản, kể về cuộc đời một sĩ quan trẻ đến đồn trú tại pháo đài biên giới tiếp giáp hoang mạc bí ẩn Tácta, trải qua những háo hức ban đầu, những đợi chờ đằng đẵng về chiến công, về “một sự kiện quan trọng nào đó sẽ xẩy ra”, và cuối cùng kiệt quệ, tiêu phí năm tháng trong những hi vọng mong manh và vô ích. Nhưng đây là tác phẩm đầy tính biểu tượng, từ các trang sách toát ra những suy ngẫm buồn và sâu lắng về đời người và cái chết, về dòng chảy của thời gian không gì cản nổi và càng lúc càng gấp gáp gặm mòn cuộc sống. Cuộc đời kết thúc một cách bi thảm và phi lý. Cuốn tiểu thuyết gợi nhớ đến Kafka, ngay tên tác phẩm ban đầu Buzzati đặt cũng là Pháo đài - một liên tưởng với Lâu đài của Kafka. Tuy nhiên, ở đây cũng có thể có sự khác biệt giữa Buzzati và Kafka - tác giả Hoang mạc Tácta còn để lại cho nhân vật một niềm hi vọng - hay một quan niệm cứu rỗi - rằng sự kiện quan trọng nhất của cuộc đời vẫn còn phía trước: đó là cái chết. Và cuộc đời sẽ không phi lí, vô nghĩa nếu con người bước vào cuộc chiến cuối cùng một cách dũng cảm và thanh thản, đón nhận cái chết như một hiện tượng tự nhiên. Sau Hoang mạc Tácta, vào những năm trong và sau thế chiến, Buzzati tiếp tục xuất bản nhiều tập sách như Bẩy người đưa tin (tập truyện ngắn, 1942), Cuộc đổ bộ của bầy gấu xuống Cicil (tiểu thuyết năm 1945), Hoảng loạn ở La Scala (tập truyện, 1949). Năm 1958 ông được tặng giải St’rega, một trong những giải thưởng lớn nhất Italia, với tập Sáu mươi truyện ngắn. Năm 1960 ông viết Chân dung phóng đại, thiên truyện được coi là tác phẩm văn học giả tưởng đầu tiên của Italia và được đánh giá khá cao. Tiếp đó là các tiểu thuyết Tình yêu (1963), tập truyện Cá mập Colombo (1966)... *** Dino Buzzati-Traverso là một tiểu thuyết gia người Ý, nhà văn viết truyện ngắn, họa sĩ và nhà thơ, đồng thời là nhà báo cho Corriere della Sera. Danh tiếng trên toàn thế giới của ông chủ yếu là do cuốn tiểu thuyết The Tartar Steppe của ông, và ông cũng được biết đến với những bộ sưu tập truyện ngắn được đón nhận. Dino Buzzati là một trong những nhà văn được đọc nhiều nhất ở Italia - và cả ở ngoài biên giới nước ông; sáng tác đa dạng của ông chiếm một vị trí khá đặc biệt trong văn học Italia thế kỷ XX. Sinh năm 1906 dưới chân núi Alpơ trong một gia đình trí thức, ngay từ nhỏ ông đã được thụ hưởng hai điều góp phần tạo nên tính cách nhà văn tương lai - thư viện gia đinh rất lớn và phong cảnh núi rừng hùng vĩ. Tốt nghiệp đại học, từ năm 1928 ông trở thành phóng viên báo chí (cho đến cuối đời ông là một nhà báo cần mẫn và thành đạt), và cũng bắt đầu sự nghiệp văn chương. Năm 1933, Baranabo từ núi xuống, tiểu thuyết đầu tay của ông ra đời, bước đầu bộc lộ triết lí sống của ông: không có gì có thể cứu chuộc, bù đắp được những nỗi khổ đau vô nghĩa mà cuộc đời mang lại cho con người, nên hãy cố sống hòa hợp với thiên nhiên, giữa thiên nhiên. Năm 1935 ông xuất bản cuốn Bí mật khu rừng cũ, nhưng phải đến năm 1940 với Hoang mạc Tácta Dino Buzzati mới thực sự chiếm lĩnh văn đàn. D. Buzzati là nhà văn độc đáo. Sự độc đáo trước hết thể hiện ở văn phong, ở cách quan sát và tái hiện thế giới của ông. Sự độc đáo còn thể hiện ở thái độ sống. Là nhà văn nổi tiếng và gây nhiều bàn luận, nhưng ông rất xa lạ với những tranh cãi văn chương, không quan tâm đến việc phát biểu ý kiến của mình và những đánh giá của người khác về mình. Ông quan niệm “Những vấn đề của tôi chỉ liên quan đến một mình tôi”. Những vấn đề đó ông tự mình giải quyết trong các tác phẩm của mình. Có thể nhờ vậy mà Buzzati trở thành nhà văn thực sự độc lập, không phụ thuộc, mất thì giờ vào những trào lưu, phe nhóm, và kết quả là tạo ra những tác phẩm vượt được không gian và thời gian. D. Buzzati là nghệ sĩ đa tài, hướng sự tìm tòi nghệ thuật ở nhiều lĩnh vực khác nhau. Ồng là một họa sĩ lớn với nhiều bức tranh và triển lãm cá nhân nổi tiếng. Ồng viết và xuất bản nhiều tập thơ, kịch, nhạc, phụ trách chuyên mục Phê bình nghệ thuật trên báo... và đều có những thành công nhất định. *** Tôi sinh ra ra ở miền Trung Việt Nam thật xa Italia về mọi phương diện, học tập và trưởng thành ở Nga - xứ sở có truyền thống lịch sử và văn hoá khác cả Việt Nam và Italia, nhưng lại mang lòng ngưỡng mộ và yêu mến nghệ thuật, văn học Italia. Có lẽ tôi là người sớm nhất và nhiều lần giới thiệu Dino Buzzati với bạn đọc Việt Nam – chỉ tiếc những bản dịch nhỏ đầu tiên - các truyện ngắn Gặp gỡ Einstein và Cô gái bay xuống dưới - đã đăng báo nhưng đến nay chưa tìm lại được để đưa vào tập sách này. Tuyển tập tác phẩm Dino Buzzati lần này ra mắt bạn đọc Việt Nam với tiểu thuyết Hoang mạc Tácta, truyện giả tưởng Chân dung phóng đại và 17 truyện ngắn là kết quả bước đầu trong ước muốn giới thiệu một cách đầy đủ nhà văn này ở Việt Nam, và cùng với Truyện cổ dân gian Italia đã ra mắt bạn đọc là hai cuốn sách mở đầu cho bộ Hợp tuyển văn học Italia dự kiến thực hiện vào những năm đầu thế kỷ XXI với sự hỗ trợ của Ủy ban Quốc gia về hỗ trợ văn hóa Italia ở nước ngoài và Đại sứ quán Italia tại Việt Nam. Với nhiều hạn chế về thời gian, khả năng cũng như nguồn tư liệu, chắc chắn việc tổ chức bản thảo còn có nhiều thiếu sót, xin được bạn đọc, các nhà nghiên cứu, dịch thuật góp ý giúp đỡ để chúng tôi có điều kiện hoàn chỉnh tập sách hơn. Nhân đây chúng tôi xin bày tỏ lời chân thành cảm ơn tới ngài Luigi Solari, Đại sứ đặc mệnh toàn quyền Italia tại Việt Nam, các cán bộ Đại sứ quán Italia tại Việt Nam và Giáo sư Giuseppe Barbaro về những giúp đỡ quý báu, tạo điều kiện thuận lợi cho bộ sách ra đời. ĐOÀN TỬ HUYẾN Mời các bạn đón đọc Hoang Mạc Tarta của tác giả Dino Buzzati.