Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Quỷ Y Quận Vương Phi

Hắn, Yến Kỳ phong hào Yến quận vương, ngọc thụ lan chi, danh tiếng bay xa, tay nắm binh quyền khuynh đảo thiên hạ, làm vô số nữ nhân mong nhớ ngày đêm. Nàng, Vân Nhiễm cốc chủ Lãm Y cốc , đại danh Lãm Nguyệt công tử y thuật cao siêu, âm hiểm phúc hắc, có thù tất báo, làm vô số người đau đầu,. Giang hồ đồn đại danh xưng quỷ y, Diêm vương muốn người chết canh ba, Lãm Nguyệt giữ người đến canh năm. Đêm hội hoa đăng, lần đầu tiên găp mặt, hắn ép nàng vào góc tường lạnh lùng uy hiếp: “Đừng cử động, ta mượn một nụ hôn.” Vân Nhiễm vốn định dùng một châm đẩy hắn vào chỗ chết, lại phát hiện ra hắn đang bị trọng thương bèn ra tay cứu giúp. Vân Nhiễm, đích nữ phủ Vân Vương, ở kinh đô Đại Tuyên nổi danh là nữ ma đầu, giết người, phóng hỏa, không chuyện ác nào không làm, sự thật tất cả chỉ là tin đồn nhảm. Một hồi cao trào, bị vị hôn phu từ hôn nhận lấy vô số châm chọc khiêu khích, Vân Nhiễm nàng dễ bị người khác bắt nạt lắm sao? Hạ nhân quấy phá, không ngại tiễn các ngươi về Tây Thiên. Tỷ muội tính kế, liền tương kế tựu kế đáp trả. Kế mẫu giả nhân giả nghĩa, xé rách bộ mặt giả dối của ngươi, làm cho thiên hạn nhìn thấy bộ mặt ác độc. Tổ mẫu lạnh lùng, dùng lời ác độc khiến ngươi tức hộc máu, khiến ngươi bán thân bất toại. Trằn trọc biết được, kẻ nàng cứu trước kia chính là vị hôn phu từ hôn, Vân Nhiễm lớn tiếng mắng, “Yến Kỳ, ngươi là đồ tiểu nhân, lang tâm cẩu phế, vong ân phụ nghĩa, tỷ không thu thập ngươi sẽ không mang họ Vân.” Hoa vương yến, khiến hắn nhận ra nàng, cũng làm cho nàng tỏa sáng rực rỡ, kinh diễm thiên hạ, người tới cầu thân đạp nát cửa phủ Vân vương. Rất nhanh trước cửa Vân vương dán thông báo chọn rể. “Không thông phòng, chưa nạp thiếp, không vụng trộm tư tình, chỉ thú nhất thê, giữ mình trong sạch.” Một tờ thiếp canh đưa tới, trên có ghi bát tự của Yến quận vương, cộng thêm bốn chữ châm ngôn: “Giai ngẫu thiên thành.” *** Tình yêu giữa hai con người không cùng một thế giới, nữ chính dù mang thân thể của thời này nhưng linh hồn nàng vốn thuộc về thời hiện đại cơ. Có những cơ duyên trùng phùng ngộ lắm, bỏ thứ này để chờ đợi điều kia sẽ đến, lại chẳng ngờ cái điều kia lại có liên quan sâu sắc mật thiết với thứ này. Nói thì khá khó hiểu để tôi vào tóm gọn cái nội dung chính cho mọi người xem. Thể loại truyện tương tự bạn có thể tìm qua web truyen ngon tinh. Yêu nàng mà từ chối hôn sự nhưng thật ra hắn không biết người đó lại là nàng. Truyện đã hoàn thành với 241 chương, đôi lời trước luôn là nam chính sạch sủng, nữ chính có tý cường, không phải lúc nào cũng cường cứng nhắc khó chịu, nàng chính là biết cường biết nhu đúng lúc. Nam chính hoàn hảo, nữ chính cũng tuyệt mỹ, cả hai cùng giỏi giang trong tài trí nhưng trong cách thể hiện tình cảm lại nằm ở vạch số 0. Nói về vấn đề chính đi, nữ chính trong truyện quỷ y quận vương phi tên là Vân Nhiễm, nàng được mệnh danh là quỷ y, có nhiều tin đồn thổi về nàng cực kì xấu xa nào là giết người không chớp mắt, nhẫn tâm độc ác. Còn việc giang hồ đồn đãi nàng danh quỷ y là vì 3 năm trước Vân Nhiễm xuyên không đến đây, xích mích với mẹ kế sau đó bị đuổi đến Phượng Thai Huyền. Vân Nhiễm không còn là nàng của ngày trước nữa, tự mình mở một cái y quán nhỏ. Do kiếp trước là bác sỹ quân y cứu người cấp tốc và trong điều kiện thô sơ nhất, nên đối với nàng hiện tại cũng không có gì quá khó khăn. Ba năm ở đây nàng dần đã quen với tất cả mọi thứ. Nam chính trong truyện là Yến Kỳ, Yến quận vương là nam nhân yêu nghiệt khiến cho vô số nữ nhân phải đeo theo, tay nắm binh quyền, quyền cao chức trọng. Hắn cư nhiên hủy hôn với nàng chỉ vì trong lòng đã có “nàng”, không ngờ “nàng” lại chính là nàng – Vân Nhiễm, chuyện đời khó tránh khỏi những trái ngang lắm ai ơi. Vậy là chuyện tình của hai người họ trở nên vô cùng sóng gió. Và cái đêm hội hoa đăng Vân Nhiễm bị hắn cưỡng hôn ngay từ lần đầu gặp mặt, định ra tay giết hắn vì dám mạo phạm nàng thì mới hay ra hắn bị thương. Nàng thấy thương cẩm nên mới ra tay cứu chữa, sau này bị hắn tuyên bố từ hôn, cả người nàng giận đến phát run, nàng không phải Vân Nhiễm của ba năm trước dễ dàng trêu chọc, dễ dàng chạm vào rồi khi dễ. À và trong truyện có chi tiết nữ chính lấy là Lãm Nguyệt công tử với y thuật cao siêu, cốc chủ Lãm Y cốc, có lẽ vậy nên nam chính mới không nhận ra, từ chối hôn sự với Vân Nhiễm. Cũng tội cho Vân Nhiễm, thân nữ tử xinh đẹp, tài hoa thục đức như vậy lại bị nam nhân như họa kia từ chối, phẩm giá nàng để đâu? Mặt nàng biết vác đi đâu mà cất bây giờ? Thế là nàng xoắn tay áo lên quyết cho hắn một bài học, lại chẳng ngờ dây vào rồi, vướng luôn cả đời, dây dưa không dứt, cùng nhau trải qua nhiều biến cố, khó khăn, đối mặt cùng sinh tử và trò chơi vương quyền đẫm máu. Chỉ cần nàng muốn hắn liền cho, chỉ cần hắn thương nàng liền bên cạnh mà chăm sóc, hai người như đôi uyên ương sớm chiều bên nhau. Dù cho có bị chia cắt nhưng vẫn tìm về được bên nhau, bao lần trùng phùng là bao lần yêu thương sâu đậm hơn nữa. Liệu tình yêu của họ có chiến thắng được số phận mù mịt trước mặt không? *** Truyện “Quỷ Y Quận Vương Phi​” kể về một nữ bác sĩ quân y trong lần đi công tác nước ngoài bị rơi máy bay xuống biển và linh hồn bị nhập vào một nử tử ở thế giới cổ đại. quy-y-quan Bối cảnh không phải lúc nữ chính vừa chân ướt chân ráo đến với cổ đại mà nàng đã thân thuộc với thế giới này vì nữ chính đã xuyên không được ba năm. Nội dung truyện kể về những thăng trầm và sống gió của nữ chính khi đã quen với thân phận mới này. Yến kỳ phong hào Yến quận vương là nam nhân gây thương nhớ cho vô số nữ nhân, tay nắm binh quyền, ngọc thụ lâm phong, tiếng tăm lẫy lừng khắp thiên hạ. Vân Nhiễm cốc chủ Lãm Y cốc, đại danh Lãm Nguyệt công tử với tài y thuật cao siêu, là người có thù tất báo vô cũng âm hiểm. Với danh xưng quỷ y, gianh hồ đồn đại rẳng dù Diêm Vương muốn người chết canh ba nhưng Lãm Nguyệt có thể giữ người đến canh năm. Chủ nhân của thân xác này là  đích nữ phủ Vân Vương, ở kinh đô Đại Tuyên nổi danh là nữ ma đầu, giết người, phóng hỏa, không chuyện ác nào không làm nhưng tất cả chỉ là tin đồn nhảm. Đêm hội hoa đăng Vân Nhiễm lần đầu gặp mặt bị hắn cưỡng hôn, đang tính cho tên đó một châm giết chết nhưng thấy cánh tay hắn bị thương nên ra tay cứu giúp. Sau này lại bị chính tên đó từ hôn khiến cô làm trò cười dè bỉu châm chọc cho nhiều người, liệu rằng cô sẽ xử lý chuyện này như thế nào, cô đã không còn là cô gái nhu nhược dễ chọc ba năm trước bị người ta ám sát rồi? Không ngờ sau này hai người dây dưa không dứt, cùng nhau vượt qua muôn vàn âm mưu và trờ chơi đoạt quyền đẫm máu. Truyện này nam chính vô cùng dễ thương, sạch toàn tập, cái gì cũng giỏi chỉ có theo đuổi nữ chính là không giỏi thôi, hết sức bảo vệ người mình yêu. Nữ chính hơi mạnh mẽ một tí không thuộc tuýp bánh bèo đụng tí là khóc, rất cường đại nhưng cũng không kém phần ngọt ngào, vô cùng quyết đoán và thông mình. Nội dung truyện hay, tác giả rất thông minh và sáng tạo, các tình tiết rất hấp dẫn và lôi cuống sẽ không uổng công đọc đâu bạn. Lúc trước mình rất ghét đọc truyện cổ đại mà một lần vi vu tìm truyện thì mình bị lọt hố và bộ này đã cho mình một suy nghĩ khác về truyện cổ đại. Rất hay muốn hài hước có hài hước, muốn cao trào có cao trào muốn kịch tính có kịch tính luôn, liên kết chặt chẽ. Nói chung cực phẩm khuyên các bạn nên nhảy hố này.   Mời các bạn đón đọc Quỷ Y Quận Vương Phi của tác giả Ngô Tiếu Tiếu.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Nàng Không Muốn Làm Hoàng Hậu
Phụ mẫu Vân Kiều mất sớm, một mình nàng tự buôn bán nhỏ, còn nhặt được một thư sinh nghèo mi thanh mục tú về làm phu quân, mỗi ngày trôi qua cũng có chút thú vị. Sau này, khi phu quân nàng vào kinh đi thi, hắn bỗng nhiên trở thành Thái tử tôn quý. Ai ai cũng đều nói Vân Kiều nàng có phúc, ấy vậy mà lại được gả cho hoàng tử lưu lạc ở dân gian. Song, Vân Kiều lại cảm thấy vô cùng hụt hẫng. Nàng không quen với cuộc sống cẩm y ngọc thực, cũng không am hiểu cầm kỳ thi hoạ, phong hoa tuyết nguyệt, thậm chí chữ viết cũng rất xấu. Hoa phục của Trung cung mặc lên người nàng không hề giống một Hoàng Hậu. Vân Kiều cẩn tuân lời dạy bảo của Thái hậu, học quy củ, tuân thủ lễ nghi, không sân si, không đố kị, mãi đến khi Bùi Thừa Tư tìm được bạch nguyệt quang trong lòng hắn. Cuối cùng, nàng mới hiểu, hoá ra Bùi Thừa Tư cũng có thể yêu một người đến vậy. Ngày Bùi Thừa Tư sửa tên đổi họ cho bạch nguyệt quang đã mất phu quân kia, cho nàng ta tiến cung phong phi, Vân Kiều uống chén thuốc ph* thai làm mất đi hài tử mà chính nàng đã mong đợi. Đối mặt với cơn giận lôi đình của Bùi Thừa Tư, nàng không màng đến vị trí Hoàng hậu, nàng muốn về lại trấn Quế Hoa. Nàng ghét phải nhìn bầu trời nhỏ hẹp trong cung cấm, nàng muốn trở về thị trấn nhỏ, thiên hạ rộng lớn, hương thơm tỏa khắp đất trời vào cuối thu. Nàng cũng ghét nhìn thấy Bùi Thừa Tư. Từ đầu tới cuối, nàng chỉ yêu chàng thư sinh áo xanh phóng khoáng nọ, chỉ cần nhìn thoáng qua cũng thấy yêu thích vô cùng. Tiếc là, từ lúc hắn rời trấn vào kinh, hắn đã chết rồi. Vai chính: Vân Kiều ┃ vai phụ: Những người còn lại. Lập ý: Nếu ngươi vô tình vậy thì ta sẽ hưu. *** Mưa vào mùa hè thường kéo đến rất nhanh, rõ ràng vừa rồi trời quang mây tạnh, vậy mà chớp mắt, mây đen giăng kín, mưa rơi nặng hạt. Trên mạn thuyền, nước mưa như những hạt châu nhảy múa, làm ướt tà váy màu thiên thanh. Vân Kiều nhìn về bến tàu gần đó, đến khi Nguyên Anh giục, nàng mới nhấc váy vào thuyền tránh mưa. “Ta thấy mưa này nhanh đến nhanh đi, đến chiều sẽ tạnh thôi!” Nguyên Anh bình thản rót trà rồi đẩy đến trước mặt nàng, giọng điệu trêu chọc: “Ta biết ngươi muốn được gặp phu quân sớm, nhưng cũng không nên gấp gáp như vậy!” Vân Kiều dở khóc dở cười, nàng về chỗ ngồi, rồi lại nhìn ra ngoài qua nửa cánh cửa sổ. Dù trời mưa to, song, dòng người vẫn tấp nập qua lại trên bến tàu. Hàng hoá của lái buôn ở đó vẫn còn dang dở, mọi người vội vàng lấy vải che lại. Những tòa lâu san sát nhau và con đường rộng lớn ở đằng xa mờ ảo. Càng ra xa, tầm nhìn càng không được rõ. “Ta còn chưa hỏi..” Nguyên Anh nhẹ vỗ lên bàn, hỏi nàng: “Ngươi tìm Yến lang của ngươi bằng cách nào?” Nhắc đến chuyện này, mặt Vân Kiều lộ ra vài phần bất lực, nàng nâng chén trà lên rồi nói: “Vào kinh rồi tìm hiểu sau. Hắn đã thi đậu rồi thì trên nha môn sẽ lưu lại tên hắn, bỏ chút công tìm kiếm thì cũng sẽ ra!” Nói xong, nàng nghiến răng: “Đến lúc đó ta sẽ tính sổ với hắn!” Phụ mẫu của Vân Kiều mất sớm, những năm gần đây nàng làm ăn nhỏ, lại còn có một phu quân như Yến Đình, mỗi ngày trôi qua khiến nàng vô cùng hài lòng. Nàng không có khát vọng gì to lớn, cũng không buộc phu quân phải vươn cao, cứ an nhàn sống ở trấn Quế Hoa này đã là tốt lắm rồi. Hồi đầu năm, trước khi Yến Đình lên kinh đi thi, hai người đã nói rõ với nhau. Nếu hắn đậu cao trung, dù ở kinh thành hay đến nơi khác nhậm chức cũng được, nàng đều đi theo hắn. Nếu chẳng may thi rớt cũng không sao, hắn về nhà muốn làm cái gì nàng cũng chiều ý. Nhưng thực tế, sau khi Yến Đình được đề tên lên bảng vàng, hắn sai người gửi một phong thư về nhà. Trên thư hắn nói hắn đã thi đậu, nhưng không nói hạng thứ mấy, cũng không đề cập đến dự định sau này, hắn chỉ dặn Vân Kiều an tâm ở nhà đợi một thời gian, đợi đến khi xong chuyện hắn sẽ quay về đón nàng. Cái này không giống phong thái của Yến Đình, trước giờ hắn làm việc đều chu đáo, ổn thoả, hiếm khi nào nói kiểu mập mờ thế này. Vân Kiều đọc đi đọc lại tin tức trong tay, rõ ràng giọng điệu cùng nét chữ vô cùng quen thuộc nhưng từng câu từng chữ đều kỳ quái, thậm chí còn khiến nàng suy đoán lung tung. Nàng tin vào nhân phẩm của Yến Đình cũng như đôi mắt của mình, cho nên nàng không nghi ngờ hắn sẽ giống như những nam nhân trong sách, sau khi đậu cao trung sẽ bạc tình bạc nghĩa phụ bỏ tào khang. Nhưng làm phu thê với nhau hai năm, trực giác nói cho nàng biết trong chuyện này, Yến Đình tám phần là đang giấu nàng chuyện gì đó. Vừa lúc Nguyên Anh từ Dương Châu về Trường An, nhân tiện chở theo hàng hoá hương liệu của nàng. Ban đầu, Vân Kiều hơi do dự, sau còn thêm một nguyên nhân khác, cho nên nàng quyết định theo Nguyên Anh đến Trường An. Buổi trưa, cơn mưa dần ngớt, nhưng vẫn không có ý định tạnh hẳn. “Việc ở đây không phải lo!” Nguyên Anh phủi phủi ống tay áo, thương lượng với Vân Kiều: “Để người của Ngô bá lên thuyền trông coi, đợi mưa tạnh sẽ có người dỡ hàng, trước mắt chúng ta đưa muội muội của ngươi xuống thuyền, dạo chơi xung quanh một chút!” “Được!” Vân Kiều đồng ý, nàng đi vào bên trong gọi Thiên Thiên. Thiên Thiên mang họ Từ, nàng ấy là nữ nhi độc nhất của di (dì) Vân Kiều. Từ gia không phải là con người, không biết bọn họ làm cách nào để giao thiệp được với tri phủ, bọn họ muốn gả Thiên Thiên cho tri phủ đại nhân, cái người đáng bằng tuổi cha nàng ấy. Mẫu thân nàng ấy đã mất sớm, người đầu têu cho việc này là kế mẫu. Từ Thiên Thiên không còn nơi nào để cầu cứu, cuối cùng nhân lúc mấy bà tử uống rượu đánh bạc, vào đếm tối, nàng chạy trốn đến trấn của Vân Kiều cầu cứu. Nàng là một nữ tử yếu đuối chưa từng bước chân ra khỏi khuê phòng, chạy một mạch đến đây, bộ dạng chật vật vô cùng, bàn chân bị mài mòn loang lổ vết máu, càng làm bộ dạng nàng đáng thương đến cực điểm. Sau khi Vân Kiều biết được chân tướng, nàng đã vô cùng tức giận. Nàng rất rõ tác phong làm việc của Từ gia, dù có chướng mắt di phụ (dượng) nhưng suy cho cùng Thiên Thiên cũng mang họ Từ, nàng là biểu tỷ khác họ muốn nhúng tay vào e là không thể. Chờ đến khi Từ gia tìm đến cửa đòi người, chưa chắc nàng có thể bảo vệ được nàng ấy. Đúng lúc Nguyên Anh đến, sau khi cân nhắc vài lần, nàng quyết định chống đối lại Từ gia, đưa Thiên Thiên rời khỏi Bình thành. Thân thể Thiên Thiên suy nhược, sau khi lên thuyền đã bị say sóng nặng, phần lớn thời gian đều ở trong phòng nghỉ ngơi, buồn bã yểu xìu. Đến khi theo Vân Kiều xuống thuyền, bàn chân giẫm lên được mặt đất cứng rắn, nàng mới khá lên được một chút. Từ Thiên Thiên nấp dưới ô của Vân Kiều nhìn bến tàu náo nhiệt rồi đến con phố rộng lớn bằng phẳng: “Vân tỷ, đây là Trường An sao?” Dưới màn mưa bụi bao phủ, hiện ra nơi phồn hoa lộng lẫy. Vân Kiều quan sát xung quanh, dù nàng đã sớm nghe người ta nhắc đến sự hưng thịnh và phong thái của kinh thành nhưng khi được nhìn tận mắt mới cảm nhận được cái gì gọi là “Hoàng thành”. Nguyên Anh sinh ra ở Trường An, đối với mọi thứ nơi đây nàng đã quen. Nàng chậm rãi đi phía trước dẫn đường, rồi kể cho các nàng nghe về cảnh sắc ở kinh thành. Sau cơn mưa, có thể nhìn rõ được những đám mây bay trên đỉnh núi cao chập chùng. Trên đó có Tướng Quốc Tự vang danh thiên hạ, hai tòa lầu cao ở bên trên gọi là Minh Nguyệt Đài. Hàng năm, vào dịp tết Nguyên Tiêu, Đế Hậu sẽ bước lên Minh Nguyệt Đài để vui cùng con dân. Đằng trước kia là cửa hiệu bán đồ trang sức tên Cẩm Tú Các, của hồi môn của nữ quyến cao môn đều mua ở đây, bao gồm tất thảy trang sức, son phấn, bột nước… “Cái này ta đã từng nghe qua!” Vân Kiều thích thú đánh giá cửa hiệu Cẩm Tú Các “Cũng coi như có chút giao thiệp!” Nguyên Anh biết được trong đó có gì, nàng cười cười ngầm hiểu ý, sau đó đưa Vân Kiều đến một con phố khác: “Nơi này là khách điếm Như Ý, còn gọi là “Trạng Nguyên Cập Đệ Lâu”!” “Bởi vì khách ở nơi này từng đậu 3 vị Trạng Nguyên, 10 vị Bảng Nhãn, Thám Hoa, cho nên sĩ tử vào kinh đi thi sẽ cố gắng dùng nhiều bạc chút để được ở đây, để mượn chút may mắn!” Nguyên Anh giương cằm lên nói với Vân Kiều: “Chúng ta dùng cơm trưa ở đây, thừa dịp hỏi thăm về phu quân ngươi luôn!” Vân Kiều đến mái hiên, gấp ô giấy dầu lại, nói cảm ơn. Nàng rất rõ, Yến Đình sẽ không tin những chuyện này. Từ trước giờ hắn là người thích yên tĩnh không thích náo nhiệt, không những hắn không đến Trạng Nguyên Cập Đệ Lâu này, mà còn tránh xa nữa là. Nhưng trên thư Yến Đình không nhắc đến bản thân hắn ở nơi nào của Kinh Thành, trường An lớn như vậy cũng không biết bắt đầu tìm từ đâu, chỉ đành đến đâu hay đến đấy. Sau khi vào quán, Nguyên Anh gọi những món ăn quen thuộc, còn Vân Kiều thì cho Tiểu nhị một ít tiền rồi hỏi han một chút. Tiểu nhị của khách điếm Như Ý này rất thật thà, khi nghe hỏi đến người đậu khoa cử ở đầu xuân năm nay, hắn liền cười phấn khởi: “Kim khoa Bảng Nhãn là người trọ ở chỗ chúng tôi, ngày đó tin vui truyền đến cực kỳ náo nhiệt…” Vân Kiều nhẫn nại nghe hắn khoe một hồi, chốc chốc lại phụ hoạ vài câu, sau đó mới nói về mục đích của mình đến đây. “Ngài cứ hỏi,” tiểu nhị niềm nở nói: “Chỉ cần người đã từng ở trọ chỗ chúng ta, người nào có tên trên bảng vàng, ta đều biết cả!” Vân Kiều nói tên của Yến Đình, tuy nàng biết không có mấy khả năng, nhưng nhìn ánh mắt của tiểu nhị trong lòng nàng có chút hy vọng. Trời sinh tướng mạo nàng mỹ miều, có thể gọi là mỹ nhân. Da trắng, tóc đen, môi đỏ nhưng đẹp nhất vẫn là đôi mắt kia, phía đuôi mắt hơi vểnh lên toát ra dáng vẻ hào hoa, ánh mắt long lanh khiến cho người khác gặp rồi khó quên. Tiểu nhị bắt gặp ánh mắt trông chờ của nàng có chút giật mình, ngập ngừng nói: “Vị Yến công tử này không ở chỗ khách điếm chúng ta!” Mí mắt Vân Kiều khẽ run, nàng sớm đã đoán được, nên lúc này cũng không thất vọng lắm, chỉ vô thức thở dài. Tiểu nhị gãi gãi đầu, rồi nói: “Cũng có thể là vì trí nhớ của ta không tốt, ngài cứ dùng cơm đi, ta sẽ đi hỏi giúp ngài!” Mời các bạn mượn đọc sách Nàng Không Muốn Làm Hoàng Hậu của tác giả Thâm Bích Sắc.
Hoa Hồng Trao Kền Kền
Bạn đang đọc truyện Hoa Hồng Trao Kền Kền của tác giả Phong Hiểu Anh Hàn. Giang Lăng tìm được rồi người đàn ông mình cần... Cô hỏi Chu Dư Ngôn, có muốn thực hiện giao dịch với cô không. Chu Dư Ngôn là một người có tiếng tăm trên thương trường, anh là một người đàn ông tuấn mỹ, có khí chất, chỉ là tiếc thay, chân anh có tật, mà cũng có thể vì khiếm khuyết này nên tính tình thâm trầm bất định, là một người không nên trêu vào Anh ta ở trong giới đã lâu, nhưng không thường xuất hiện trước mặt công chúng hay các trường hợp chính thức khác. Vì tiếp cận anh, Giang Lăng ngụy trang thành hình tượng ngưỡng mộ sếp lớn. Nhưng mà mỗi lần ra đón tiếp cô đều là trợ lý của Chu Dư Ngôn. “Xin lỗi cô Giang, hôm nay Chu tổng không có ở đây.” Giang Lăng tỏ ra tình sâu không hối tiếc, ngay cả nhân viên trong công ty Chu Dư Ngôn cũng dần dần bị cô làm cảm động. *** Reviewer: AI_Hải Đường Designer: AI_Cẩn Du Thể loại: Hiện đại,  Hào môn thế gia,  HE Độ dài: 91 Tình trạng: Hoàn edit Hoa hồng trời sinh diễm lệ, màu đỏ như máu, điên đảo chúng sinh. Còn kền kền dùng cả đời để ngụy trang, chờ đợi con mồi chấm dứt sinh mệnh, sau đó lao vào cấu xé, âm hiểm đã là thiên tính. Hoa hồng ghét bỏ kền kền thô bạo, mà kền kền cũng khinh thường hoa hồng yếu ớt. Thế mà, con kền kền mạnh nhất lại phải lòng một đoá hồng đầy gai nhọn, si mê đến mức suýt giao ra cả tính mạng mình. Giang Lăng khoác lên lễ phục đỏ thắm tựa cánh hồng, là đóa hoa nở rộ xinh đẹp nhất. Mà kền kền chính là người đang đứng nơi góc tối nhìn về phía cô - Ngôn Úc. Những lần gặp gỡ, những va chạm nhẹ tênh, kền kền không cách nào cưỡng lại được vẻ đẹp hút hồn của hoa hồng, chẳng hay bụi gai chĩa về phía mình đang càng lúc càng sắc nhọn. Lần đầu tiên gặp nhau tại cuộc thi vĩ cầm, Giang Lăng đã ghim vào lòng Ngôn Úc một nhành gai không cách nào nhổ bỏ. Cô trầm mình trong âm nhạc trên sân khấu, tỏa ra hương thơm quyến rũ loài khát máu là kền kền. Sau mỗi buổi biểu diễn, Giang Lăng sẽ nhận được một bó hoa từ Chu tổng Chu Dư Ngôn, nhưng người đưa tới lại chàng trợ lý Ngôn Úc. Anh chỉ là trợ lý “quèn”, nhưng sức hút từ anh chàng trợ lý lại khiến hoa hồng đỏ không cách nào cưỡng lại được. Giang Lăng khiêu khích Ngôn Úc, Ngôn Úc cũng thuận theo để Giang Lăng trêu đùa, anh đưa tôi đẩy, không phải yêu đương cũng chẳng phải bạn bè đơn thuần. Dù có mập mờ thì hai người vẫn tỉnh táo hơn bất cứ ai. Giang Lăng dây dưa với Ngôn Úc, nhưng mục tiêu của cô vẫn là sếp lớn Chu Dư Ngôn của anh. Giang Lăng chưa từng giấu giếm ý đồ của mình, thậm chí còn quá phận nửa lôi kéo, nửa dụ dỗ anh làm “đồng phạm”. Ngôn Úc chỉ cười rồi mạnh mẽ hôn xuống, giành lấy “lợi ích” từ việc làm đồng phạm của cô. Quan sát và thăm dò, đây chính là cách hoa hồng và kền kền ở bên nhau. Mục đích Giang Lăng tiếp cận Ngôn Úc chỉ có một, thông qua anh để móc nối quan hệ với Chu Dư Ngôn. Chỉ có người có quyền lực như Chu tổng mới có thể làm hậu thuẫn giúp cô giành lại những gì thuộc về mình. Giang Lăng quả thật thích Ngôn Úc, nhưng chỉ tới vậy mà thôi, người cô cần là Chu Dư Ngôn. Lại một hồi dây dưa không rõ, một người đa nghi và đầy lòng phòng bị như Ngôn Úc cũng đã mơ hồ chìm vào mật tình, nhưng Giang Lăng vẫn lý trí đến lạnh băng. Sau khi đạt được mục đích, vừa mới xác định quan hệ với chàng trợ lý chưa đầy hai mươi bốn giờ đồng hồ, Giang Lăng đã “đá” anh không thương tiếc. “Chúng ta chia tay đi.” Ngôn Úc khựng lại, tầm mắt cô đọng: “Em nói cái gì?” “Tới giờ còn giả vờ nữa cũng không còn thú vị, anh nói phải không?” Giang Lăng nghiêng đầu nhìn anh, tỏ vẻ cười như không cười, giọng điệu hài hước, “Chu —— tổng?” Giang Lăng sớm đã nhìn rõ màn kịch của Ngôn Úc, mà hiện tại phải gọi anh là Chu Dư Ngôn mới phải. Dù đã lật bài ngửa, nhưng rõ ràng quan hệ lợi ích giữa Chu Dư Ngôn và Giang Lăng vẫn còn có thể tiếp tục. “Bạn trai cũ” Ngôn Úc lúc này lại trở thành cầu nối để Chu Dư Ngôn dỗ bạn gái. “Vậy điều kiện của Chu tổng là gì?” Chu Dư Ngôn nhìn cô, khuôn mặt không mang biểu cảm thốt ra hai chữ: “Liên hôn.” Động tác của Giang Lăng khựng lại. Chu Dư Ngôn đối diện cô, vẻ mặt hờ hững: “Liên hôn với tôi, tôi giúp em giành lấy tập đoàn Giang thị.” Anh đưa ra cho Giang Lăng “chiếc bánh” rất béo bở, mà điều kiện duy nhất chính là cô. Giang Lăng cần hậu thuẫn, Chu Dư Ngôn chỉ cần Giang Lăng, đây thực sự là một giao dịch “có hời”. Cuộc trao đổi này, dù bên nào được hời thì mối quan hệ của họ cũng đã bước thêm được một bước mới. Cứ như vậy, hai người một đuổi một bắt, vẫn thăm dò và quan sát, nhưng lần này là cả hai cùng rơi xuống vách núi mang tên tình yêu. Hoa hồng sinh trưởng nở rộ trong bụi gai, tự do dưới ánh sáng mặt trời, nhận được sự ngưỡng mộ của người khác. Chu Dư Ngôn muốn hái xuống thưởng thức đoá hồng xinh đẹp nhất ấy, chẳng ngại tay đầm đìa máu tươi. Giang Lăng tựa như thuốc đ ộc bọc trong lớp kẹo đường, dụ dỗ người ta sa đọa, ngọt ngào lại c hết người. Giang Lăng ban đầu không hề đặt lòng mình vào một màn kịch này, tiếp cận chỉ để lợi dụng Chu Dư Ngôn. Nhưng lại chẳng ngờ “vật cực tất phản”, nhập vai quá sâu, đến cuối cùng gần như bản thân Giang Lăng cũng tin tưởng cảm xúc đối với Chu Dư Ngôn là thật. Không biết khi nào rơi vào, hơn nữa càng lún càng sâu khiến cô chần chừ lùi bước. Giang Lăng coi như thua rồi, thua trong cục diện chính mình sắp đặt. Vốn tưởng rằng bản thân là người ngoài cuộc, nào ngờ cô đã trở thành người trong cuộc từ lâu. Nhưng nếu là Chu Dư Ngôn, thực ra thắng thua cũng không còn quan trọng nữa. Chu Dư Ngôn và Giang Lăng rất giống nhau, đều là cùng một loại người, ban đầu mục đích của cả hai không hề quang minh chính đại. Nhưng hiện tại, bọn họ đã hoàn toàn buộc chặt vào nhau, không cách nào rời xa được nữa. Hai người đấu trí đấu dũng từ thương trường đến tận phòng ngủ, vừa nồng nhiệt lại kích thích. “Hoa hồng trao kền kền” thực ra không có quá nhiều nút thắt phức tạp. Điều làm nên sức hấp dẫn của câu chuyện này chính là tình yêu giữa hai kẻ lý trí là Chu Dư Ngôn và Giang Lăng. Với văn phong mượt mà hết sức thu hút, tác giả thực sự đã vẽ ra đoá hồng Giang Lăng và chàng kền kền Chu Dư Ngôn bằng con chữ, đưa người đọc đến với tình yêu của họ. Cách Phong Hiểu Anh Hàn xây dựng nhân vật nhất quán, sự thay đổi nội tâm của nhân vật hợp lý và thú vị vô cùng. Một vị sếp lớn lạnh lùng mưu mô lại đi diễn trò cùng người mình thích mỗi ngày, một cô gái thông minh xinh đẹp giả vờ yếu đuối ngốc nghếch để đạt được những gì mình muốn, sự kết hợp này thực sự mới lạ và thu hút độc giả. Không thể không nói, đến những nhân vật phụ cũng được tác giả thổi hồn vô cùng sinh động thú vị, mỗi nhân vật xuất hiện đều có ý đồ riêng. Lời cuối cùng, reviewer đánh giá khá cao “Hoa hồng trao kền kền” ở cả nội dung hấp dẫn lẫn phần chuyển ngữ mượt mà, điều khá hiếm thấy hiện nay. Tóm lại, đây là một bộ truyện đáng đọc nếu bạn đang tìm kiếm một tình yêu kích thích giữa những âm mưu đấu đá nơi thương trường. Ngại gì mà không rơi vào “Hoa hồng trao kền kền” cùng reviewer nào! ____ “…”: Trích từ bản chuyển ngữ mà reviewer đã đọc: Khoảng không *Cover chỉ mang tính chất minh họa cho bài viết *** “Con kền kền phát ra tiếng kêu thèm thuồng trong thung lũng, Mơ thấy xác chết thối rữa và mục nát của mình.” (*) trích từ bài thơ Gửi sầu muộn của Friedrich Nietzsche …… Tiếng chuông di động ồn ào lại vang lên, Giang Lăng khép lại tập thơ trong tay rồi cầm lấy di động trên bàn. Tên người gọi đến là “Giang Thiệu Quân”, tại cột thông báo trên màn hình đã có nhắc nhở bảy cuộc gọi nhỡ. Giang Lăng không để ý tới. Di động vang lên liên tục, cho đến giây thứ 58 cô mới bấm nút nhận máy. “Giang Lăng, tại sao bây giờ mới bắt máy?” Giang Thiệu Quân cố ý đè thấp giọng ẩn chứa lửa giận. Giang Lăng hơi nhướng mày, cô không cất tiếng trả lời. Cô mở loa ngoài, tùy tiện đặt di động sang một bên rồi quay sang ôm lấy hoa hồng tươi mới trên bàn. Giang Thiệu Quân tiếp tục quở mắng: “Nhìn xem những rắc rối cho chị gây ra kìa, thể diện của nhà họ Giang đã bị chị ném đi mất rồi!” Ông ta tạm dừng mấy giây rồi chuyển đề tài, giọng điệu dịu xuống: “Lăng Lăng, ba cũng không phải trách móc con. Nhưng lần này dư luận xôn xao, nếu để người ta biết con là con gái của ba thì đối với con và tập đoàn đều có ảnh hưởng không tốt.” “Cho dù con không nghĩ cho gia đình cũng phải nghĩ cho bản thân. Nhà họ Triệu đã bằng lòng rồi, chỉ cần con đồng ý đính hôn thì sẽ giúp con giải quyết mớ chuyện rắc rối trên mạng. Nghe lời ba đi, đừng kéo đàn vĩ cầm gì đó, mau chóng rút khỏi cuộc thi…” “Ba? Ba nói cái gì?” Giang Lăng chầm chậm cất tiếng, đầu ngón tay thờ ơ mơn trớn đóa hoa, “Tín hiệu ở đây không tốt, vòng bán kết sắp bắt đầu rồi. Chờ cuộc thi chấm dứt con sẽ liên lạc với ba.” “Chị ——” Giang Lăng cúp máy, thuận tay điều chỉnh di động sang chế độ máy bay. Trong cột thông tin có một vài tin tức được ứng dụng đẩy lên chưa kịp xử lý —— [Thí sinh tiết lộ việc mờ ám của giải thi đấu vĩ cầm toàn quốc “Cúp Hi Quang”…] [Chủ tịch Giang thị tuyên bố liên hôn với tập đoàn BJM…] Giang Lăng bấm nút khóa màn hình. Cùng lúc cuộc gọi kết thúc thì cửa phòng nghỉ bị đẩy ra. Thẩm Ức Âu bước nhanh vào, trong âm thanh mang theo mấy phần hổn hển: “Lăng Lăng, bên ngoài có rất nhiều phóng viên tới, bọn họ…” “Chị Thẩm, đừng gấp.” Giang Lăng đứng lên, tiện tay cầm bó hoa hồng tươi đưa qua, “Không cần để ý tới bọn họ, trước mắt thi đấu quan trọng hơn, nhạc đệm đã giao tới chưa?” Thẩm Ức Âu theo bản năng nhận lấy: “Đã giao tới rồi.” Chị ta cúi đầu nhìn bó hoa trên tay, hơi ngớ ra, “Bó hoa này…” “Bó hoa này à,” Giang Lăng nhoẻn miệng cười, giọng điệu vui vẻ, “Là một người theo đuổi không thành thật tặng em.” Thẩm Ức Âu hỏi: “Vậy chị giúp em bỏ đi?” “Giúp em tìm một bình hoa cắm vào.” Giang Lăng cầm lấy hộp đàn vĩ cầm, cô xoay người: “Chúng ta đi thôi.” Thẩm Ức Âu ngẩng đầu: “À…được.” *** Giải vĩ cầm toàn quốc cúp Hi Quang là cuộc thi âm nhạc uy tín trong nước, là ứng cử viên đứng đầu cho giải quán quân của kỳ thi lần này Giang Lăng đương nhiên nhận được sự chú ý của mọi giới. Cuộc thi đã tiến đến giai đoạn vòng bán kết, nhưng gần đây trên mạng có một tài khoản marketing đăng lên một bài viết vạch trần hiện tượng quy tắc ngầm tại giải vĩ cầm toàn quốc cúp Hi Quang, quán quân đã được quyết định nội bộ từ trước, ám chỉ thí sinh Giang Lăng vì giải quán quân mà nhận quy tắc ngầm của bên tài trợ. Bài viết lấp lửng, tuy rằng không chỉ đích danh nhưng người sáng suốt có thể lập tức đoán ra thân phận của một nhân vật chính khác trong đề tài —— Người nắm quyền tập đoàn Chu thị, Chu Dư Ngôn. Tin đồn truyền khắp nơi nói rằng Chu Dư Ngôn hai chân tàn tật, tính tình hung ác nham hiểm. Giang Lăng là quán quân cuộc thi bò lên giường của một người tàn phế khiến người ta xôn xao. Việc này vừa lan truyền, lập tức dấy lên sóng to gió lớn trên mạng. Giang Lăng mới vừa ra khỏi phòng nghỉ, phóng viên canh giữ bên ngoài lập tức ùa lên, ánh đèn chớp nhoáng và tiếng răng rắc liên tục không ngừng. “Cô Giang!” “Cô Giang, năm ngày trước có phải cô gặp mặt CEO Chu Dư Ngôn của tập đoàn Chu thị vào ban đêm không?” “Cô và Chu tổng có phải tồn tại mối quan hệ bất chính không?” “Cô Giang Lăng, trên mạng đồn rằng cô vì giành chiến thắng cho cuộc thi lần này mà tiếp nhận quy tắc ngầm của Chu tổng, chuyện này có thật không?” Các câu hỏi của các phóng viên câu này sắc bén hơn câu kia. Thẩm Ức Âu mau chóng ngăn cản đám phóng viên: “Các bạn phóng viên, bây giờ còn chưa phải lúc phỏng vấn, chúng tôi không thể trả lời, xin nhường đường.” Có phóng viên không nghe theo không bỏ cuộc, hùng hổ hăm he: “Cô Giang không dám trả lời câu hỏi của tôi, cho nên là sự thật phải không?” “Cô và Chu tổng…” Giang Lăng nở nụ cười không mất lễ độ: “Xin lỗi, cuộc thi sắp bắt đầu rồi, có thắc mắc gì các vị có thể hỏi lại sau cuộc thi.” Thẩm Ức Âu khó khăn mở ra một lối đi, che chở Giang Lăng thoát khỏi vòng vây dày đặc của đám phóng viên. Rốt cuộc không thấy bóng dáng của phóng viên nữa, bỗng nhiên một tiếng châm biếm thẳng thừng truyền vào lỗ tai. “Thật không hổ là ‘ứng cử viên quán quân hot nhất’ của chúng ta. Giang Lăng, quả nhiên cũng chỉ có cô mới có thế trận lớn vậy.” Giang Lăng ngẩng đầu, một người phụ nữ trẻ tuổi mặc chiếc váy dài đuôi cá màu bạc đang đi về phía cô. Tô Tùng Khê, cũng là ứng cử viên quán quân cho giải thi đấu lần này. Giang Lăng nhìn cô ta, âm thanh dịu dàng đúng mức: “Cô Tô, đúng lúc cô ở đây, tôi vừa hay có việc muốn tìm cô bàn bạc.” “Chuyện gì?” Tô Tùng Khê hơi hất cằm, thái độ ngạo mạn. Giang Lăng không nói gì chỉ lấy ra một cây bút ghi âm, cô bấm nút phát ra. Sự tĩnh lặng lúc có lúc không chợt bị phá vỡ. “Cô làm vậy không sợ nhà họ Giang trả thù sao?” “Tại sao phải sợ? Là nhà họ Giang chủ động liên lạc với tôi, bảo tôi ra tay đối phó với Giang Lăng. Bọn họ còn hứa với tôi sau khi sự việc thành công sẽ bảo giáo sư Stellis nhận tôi làm học trò.” “Nếu đã tìm cô hợp tác vậy khiến cô ta rút khỏi cuộc thi là được rồi, vì sao phải để truyền thông tuyên bố những điều kia… Lỡ như để người bên Chu thị biết…” “Sợ cái gì? Cho dù bên Chu thị muốn tìm người tính sổ thì cũng chỉ nghĩ tới Giang Lăng.” Trong đoạn ghi âm, Tô Tùng Khê cười lạnh, “Ai bảo Giang Lăng giành lấy sự chú ý của tôi, tôi sẽ khiến cô ta thân bại danh liệt! Đợi đến lúc đó ——” Tô Tùng Khê thay đổi sắc mặt trong nháy mắt, theo bản năng vươn tay ra muốn giành lấy. Giang Lăng tắt bút ghi âm cất lại trước một bước. “Giang Lăng!” Tô Tùng Khê nhìn chằm chằm bàn tay cô, trong mắt tràn đầy vẻ khó tin, “Cô, cô làm sao có được đoạn ghi âm này!” Cô ta lại ngẩng đầu, trợn mắt nhìn Giang Lăng, “Rốt cuộc cô muốn thế nào?” Giang Lăng mỉm cười nói: “Cô Tô, tôi cũng không muốn làm khó cô, chỉ cần cô có thể làm sáng tỏ những tin đồn không đúng sự thật trên mạng, đoạn ghi âm này vĩnh viễn sẽ không công khai.” Tô Tùng Khê cắn môi mấy lần, cuối cùng nói: “Tôi biết làm thế nào.” Thẩm Ức Âu tiến lên trước, ánh mắt thu hồi từ trên người Tô Tùng Khê: “Lăng Lăng, tại sao không công khai đoạn ghi âm này với phóng viên?” Giang Lăng nhìn bóng dáng hỗn loạn của cô ta rời khỏi, giọng điệu mang theo chút sâu xa: “Chị không cảm thấy việc lựa chọn giữa làm sáng tỏ lời đồn và đắc tội Giang Thiệu Quân sẽ càng khiến cô ta khó xử hơn sao?” Vì ép cô bằng lòng chuyện liên hôn, Giang Thiệu Quân quả thật hao hết tâm tư. Tiếc là… Mời các bạn mượn đọc sách Hoa Hồng Trao Kền Kền của tác giả Phong Hiểu Anh Hàn.
Gió Ngừng Thổi, Tình Còn Vương
Bạn đang đọc truyện Gió Ngừng Thổi, Tình Còn Vương của tác giả Diệp Lạc Vô Tâm. Cũng là lần đầu tiên hắn nhìn kĩ một nữ nhân, nước mắt kia như trận bão vô cùng, cuốn qua toàn thân, khiến hắn ướt đẫm, thiên địa cũng không còn sắc màu nào khác... Nàng lần đầu tiên nhìn thấy hắn, là lúc hắn đang cười, ánh hoàng hôn rực rỡ kia trước nụ cười của hắn càng ảm đạm, tiếng lả tả xung quanh cũng dường như lặng yên. Cũng là lần đầu tiên nàng nhìn kĩ một nam nhân, hắn như là mây là khói trên đỉnh Hoa Sơn cao vời, gió thu se lạnh cũng vì nụ cười hắn mà trở nên ấm áp… Tình là thứ động lòng người nhất, nàng tên là Mạc Tình nhưng cả đời lại khổ vì tình. Nếu là fan của Diệp Lạc Vô Tâm, bạn có thể đọc thêm Hồ Ly Biết Yêu hay Sợi Khói Mỏng Lạc Giữa Trần Ai. *** Tình là thứ động lòng người nhất, nàng tên là Mạc Tình nhưng cả đời lại khổ vì tình. Chàng tên là Tần Phong - Gió là thứ vô tình nhất nhưng lại vì tình mà dừng bước, cuối cùng tan biến trong không khí... Người trong nhân thế đều biết tình ái nơi cõi trần là điều đau khổ nhưng có bao nhiêu người thật sự hiểu thấu được nó? Nếu đã bước vào hồng trần, chi bằng hãy dốc hết lòng mà yêu. Bất luận là tình sâu hay duyên mỏng, chỉ mong đời này không hối hận. ~~~~~ Không chỉ khoác lên mình tấm áo mới mà tác phẩm “Nửa kiếp hồng trần, một khúc du ca” còn có tên mới là “Gió ngừng thổi, tình còn vương”. *** Có người nói: hễ nơi nào có người thì sẽ có giang hồ.  Bạch Hiểu Sinh- người thông hiểu mọi chuyện trên giang hồ lại nói: nơi nào có tình yêu thì sẽ có hồng trần, nơi nào có dục vọng thì sẽ có giết chóc, nơi nào có những chuyện truyền kỳ thì mới là giang hồ thật sự...  Giang hồ thật sự không thể nhìn thấy bằng mắt nhưng nó tồn tại mà không có ranh giới. Người ta sẽ không biết được khi nào thì mình bước vào, cũng không biết được khi nào mới có thể thoát ra. Nó thoạt nhìn rối ren, hỗn loạn nhưng thật ra lại có một trật tự nhất định. Giữa chính và tà dường như có một ranh giới không thể vượt qua nhưng không ai biết được điểm khác nhau thật sự của chính và tà là đâu.  Trong chốn giang hồ bấp bênh vô chừng ấy cũng có rất nhiều kiếm khách đứng ngoài sự tranh đấu giữa các môn phái. Thỉnh thoảng họ lại vung kiếm bước vào giang hồ, thỉnh thoảng lại tắm mình trong gió tanh mưa máu vì cái mà mình cho là chính nghĩa nhưng cũng nhanh chóng tách mình ra khỏi đó. Người trong giang hồ đặt cho kiểu người này một danh xưng rất đặc biệt: lãng tử.  Tuy trong mắt rất nhiều kẻ tự xưng là danh môn chính phái, những người này không đáng được nhắc tới nhưng họ chính là nhân tố khiến cho giang hồ trở nên muôn màu muôn vẻ, và họ đã được viết thành truyền kỳ.  ____________________  1-1-2022  Hoa bỉ ngạn có hoa không có lá  trái tim nàng sắt đá chẳng có ta... Mời các bạn mượn đọc sách Gió Ngừng Thổi, Tình Còn Vương của tác giả Diệp Lạc Vô Tâm.
Yêu Đương Tự Nguyện
Bùi Vũ Ninh là người phụ nữ mà cả Bắc Kinh không ai dám dây vào. Là con gái duy nhất của dòng họ giàu có top đầu, cô xinh đẹp phóng khoáng, trời sinh ra đã là bà hoàng, chỉ cần cô mở lời thì không ai dám trái lệnh cô. Cô con gái tài phiệt ở trong tiệc tối TATLER Ball lúc nào cũng bị một đám người vây quanh nịnh hót như vậy mà không ai biết bí mật thẳm sâu trong cõi lòng cô —— Bùi Vũ Ninh bị rối loạn ám ảnh cưỡng chế, nhất là trong một số trường hợp, bị ám ảnh tột cùng với con số 6. Đóng cửa phải kiểm tra 6 lần, rửa tay phải rửa 6 lần, ngay cả túi xách cũng phải mua 6 cái giống nhau như đúc. Sau đó, vì “tai nạn” bất ngờ xảy ra nên Bùi Vũ Ninh đã vô tình hôn kẻ thù một mất một còn của mình. Hôm ấy về nhà, Bùi Vũ Ninh rửa mặt 6 lần, spa cho môi 6 lần, sau khi thực hiện một loạt hành động nhằm trấn an chính mình, Bùi Vũ Ninh vẫn không thể kiểm soát được con quỷ ẩn sâu trong lòng mình. Cô đi đến nhà của người đàn ông ấy ngay trong đêm, giọng điệu ra lệnh: “Để cho tôi hôn thêm 5 lần nữa.” Chu Thời Duật: “…?” Cả Bắc Kinh ai cũng biết hai người thừa kế Bùi Vũ Ninh và Chu Thời Duật khắc nhau, một núi không thể có hai hổ. Tin đồn cứ bay xa, mãi cho đến một ngày nào đó, chị đẹp Bùi lúc nào cũng kiêu sa lạnh lùng thế mà lại nũng nịu đòi hôn, mà người thừa kế lạnh lùng của nhà họ Chu đã dịu dàng hôn xuống 6 cái – theo thứ tự từ trán, đến mũi, hai bên má, cằm, cuối cùng là môi cô. Chú ý: Cả hai đều là người thừa kế nhà giàu/Thanh mai trúc mã Một người thì mới bất chợt nhận ra x Một người ủ mưu từ bao giờ Văn án được edit bởi Châu về hợp phố Tên chương cho editor đặt *** Ba giờ chiều chính là thời gian nóng bức nhất vào mùa hè. Mặt trời như thiêu đốt mặt đất, trong không khí tràn ngập từng đợt hơi nóng, ngay cả hồ Phỉ Thúy được bao quanh bởi sắc xanh cũng không ngăn được sự hanh khô nóng bức ngày hôm nay. “Không phải nói cuối tuần sau mới bay về sao, sao chưa gì đã trở lại rồi?” “Cô ấy làm gì chẳng lẽ còn cần phải báo trước cho chúng ta.” “Tránh ra nhanh nào, đừng ngáng đường tôi!” Bên trong khu biệt thự số sáu cạnh hồ, một nhóm người vội vã tới tui trong đại sảnh. Trong sự rối ren ấy, có một người đàn ông trung niên hơi béo đứng ở giữa phòng khách, không khó để nhìn ra có vài phần lo lắng trên gương mặt nghiêm túc của ông ta. “Cẩn thận cho tôi!” “Điều hòa không được cao cũng không được thấp, phải đúng 22 độ.” “Tay vịn cầu thang phải lau lại thêm lần nữa.” “Hoa đặt đúng vị trí chưa?” Khi đang nói chuyện, người đàn ông chuyển tầm mắt vào bể cá cảnh ở trước mặt. Ông ta cúi người lại gần, hơi dừng vài giây rồi đột nhiên lớn tiếng: “Không phải tôi đã nói số lượng cá ở đây nhất định phải là bội số của 6 sao? Sao lại chỉ có 13 con!” Người giúp việc sôi nổi tiến lên vây xem, có người bạo dạn hỏi: “Vì sao nhất định phải là bội số của 6?” Người đàn ông trung niên tức giận vỗ đầu anh ta: “Chủ yêu cầu thì đến lượt cậu hỏi tại sao à? Chạy đi mua thêm 5 con bổ sung nhanh lên!” “Nhưng giống cá này đều ở đây rồi ——” “Tôi không quan tâm, có phải ra hồ câu cũng phải câu đủ 5 con về cho đủ số lượng!” Bị mắng một trận, mấy người giúp việc đều xấu hổ bước ra ngoài. Nhưng mới vừa ra đến cửa, một chiếc ô tô màu đen đã chậm rãi chạy tới. Cả nhóm há hốc miệng, lập tức chạy về lắp bắp thông báo: “Xe… Xe! Hình như tới rồi!” Người đàn ông trung niên hít một hơi lạnh, ngó trái ngó phải —— Quan tâm nhiều như vậy làm gì. Một mặt ông ta chỉ huy mọi người: “Đứng nghiêm chỉnh cho tôi!” Một mặt nhanh chóng vớt một con cá trong bể ra, nắm chặt trong lòng bàn tay. Mọi người xếp thẳng tắp thành hai hàng, người đàn ông trung niên chính là quản gia, cung kính đứng ở phía trước họ sẵn sàng đón tiếp. Không khí yên tĩnh đến mức có thể nghe được tiếng ve râm ran ở xa. Có người nào đó trong nhóm không ngừng hít sâu, nhỏ giọng nói: “Thật lo lắng, nghe nói cô Bùi rất khó phục vụ.” “Bình thường thôi, kẻ có tiền mấy ai không khó tính.” “Sao còn chưa vào nhỉ, tôi muốn gặp Bùi đại tiểu thư trong lời đồn một chút.” Mười mấy giây trầm mặc qua đi, một người đàn ông trẻ tuổi đột nhiên cười: “Không phải là vì thấy chúng ta nên ở lại trên xe trang điểm chứ.” Vừa dứt lời, liền có tiếng giày cao gót “lộc cộc” từ xa đi tới. Mọi người sửng sốt, theo tiếng động mà quay đầu lại —— Bốn năm người mặc tây trang ở hướng ngược lại với cửa lớn đẩy rương hành lý đi vào. Mà đi ở phía sau họ là một cô gái trẻ tuổi dáng người cao ráo thon thả, đeo một cái kính râm pha lê màu xám. Quản gia nhìn thoáng qua liền nhận ra là Bùi Vũ Ninh, vội bước lên: “Cô Bùi, sao cô lại vào từ cửa sau?” “Đúng vậy, tôi cũng muốn biết vì sao mình lại muốn vào từ cửa sau.” Bùi Vũ Ninh nói chuyện nhẹ nhàng, tháo kính râm trên mặt xuống, tiện tay đưa qua, người đàn ông mặc tây trang bên cạnh liền lập tức cầm lấy. “Trước khi về nước ông nội nói có chuẩn bị cho tôi một đội quản gia tinh nhuệ cấp cao, hóa ra cái gọi là tinh nhuệ chính là làm giày cao gót số lượng có hạn của tôi phải giẫm đầy bùn đất về nhà, thuận tiện còn trêu chọc một câu có phải tôi xấu hổ với các người nên phải ở bên ngoài trang điểm cho tự tin mới vào nhà hay không ——” Bùi Vũ Ninh nói liền một hơi xong, ánh mắt dừng ở trên người người đàn ông vừa mới nói linh tinh kia. Cô chỉ khoanh tay nhìn, người đàn ông trẻ tuổi liền cảm nhận được khí thế bức người, đầu cúi thấp đến không thấy rõ mặt mũi: “Xin lỗi cô Bùi, tôi chỉ đùa một chút thôi, tôi……” “Anh là ai?” Người đàn ông sửng sốt, đang muốn giới thiệu bản thân, Bùi Vũ Ninh lại cười nhạt một tiếng cắt ngang lời anh ta —— “Cũng xứng nói đùa với Bùi Vũ Ninh tôi.” “……” Trở về chưa tới năm phút, toàn bộ không khí ở đại sảnh đã gần như hít thở không thông, tất cả người giúp việc đều rũ mắt, không dám phát ra một tiếng. Là người đứng đầu, người đàn ông trung niên ý thức được chính mình thất trách. Buổi trưa tưới cỏ, hiện tại mặt cỏ vẫn còn ướt, là ông ta không suy xét chu đáo trải vài tấm lót lên bãi cỏ. Ông ta xin lỗi: “Vô cùng xin lỗi cô Bùi, là lỗi của tôi, lần sau tôi sẽ chú ý.” Lâm Uý đứng bên cạnh Bùi Vũ Ninh ho khan một tiếng, làm dịu bầu không khí hỏi cô: “Em muốn tắm rồi nghỉ ngơi trước không?” Bùi Vũ Ninh không trả lời, mắt quét một vòng tầng một. Cũng xem như sạch sẽ. Đặc biệt là cái bể cá cảnh kia bố trí không tồi, có thể thấy là có lòng, dường như tái hiện lại bể cá cảnh của cô trong căn hộ ở Luân Đôn. Cô xoay người nhìn người quản gia đang đầy lo lắng nói: “Cái này cũng được.” Được khen ngợi, quản gia theo bản năng lau mồ hôi trên trán: “Cô chủ thích là được.” Vừa dứt lời, ông ta thoáng nhìn thấy giữa khe hở ngón tay lộ ra một cái đuôi cá màu xanh lam, động tác liền khựng lại, nhanh chóng đưa tay ra sau lưng. Nhưng đã muộn. Bùi Vũ Ninh nhíu mày: “Gì vậy?” Quản gia lắc đầu: “Không, không có ——” Nhìn nhau một lát, dưới ánh mắt đầy áp lực của Bùi Vũ Ninh, quản gia không thể không giao con cá trong tay ra, vẻ mặt chua chát giải thích: “Chủ tịch nói nhất định phải là bội số của 6, cũng không biết ai mắc lỗi chỉ đặt hàng 13 con, nhất thời không kịp đi mua ——” “Cho nên ông quyết định bóp ch3t một con?” “……” Sau vài giây im lặng, Bùi Vũ Ninh hừ nhẹ một tiếng, không ai hiểu cô có ý gì, cũng không ai dám suy đoán. Cô xoay người đi lên lầu hai: “Tắm rửa trước đã.” “Vâng.” Mọi người cúi đầu nhường đường, cô đi vài bước, lúc đến tầng hai bỗng nhiên kêu tên Lâm Úy. Lâm Úy sững sờ: “Chị đây.” Giọng nói tuỳ ý không nóng không lạnh vang ra: “Hai người họ có thể đi rồi.” “……” “Họ” trong miệng Bùi Vũ Ninh là ai, trong lòng mọi người ở đây đều rất rõ ràng. Có lẽ là không nghĩ tới vị tiểu thư này lại hà khắc như vậy, những người còn lại như đi trên băng mỏng, âm thầm hít vào. – Bùi Vũ Ninh không về phòng ngủ mà đi thẳng tới phòng để quần áo ở tầng ba. Sắp xếp ở dưới nhà xong, Lâm Úy cũng đi theo, gõ cửa hỏi cô: “Em muốn spa thư giãn trước không, chuyên viên spa đã chuẩn bị xong rồi.” Bùi Vũ Ninh đứng trước tủ kính chứa đầy lễ phục cao cấp, cô tùy ý mở ra một cánh, đầu ngón tay lướt qua giá treo, đếm thầm ở trong lòng đến số sáu thì dừng lại. Lễ phục được lựa chọn ngẫu nhiên chính là một chiếc váy bằng vải tuyn màu vàng champagne, bên hông được thêu uốn lượn, đơn giản mà sang trọng. “Chị giúp em tìm thêm 6 con cá cùng chủng loại bổ sung vào đi.” Bùi Vũ Ninh cầm chiếc váy trong tay ướm thử trước gương. Sau khi thấy cũng không tệ lắm thì tới tủ trang sức ở chính giữa lựa chọn: “Chị tìm một quản gia đáng tin cậy khác, em sẽ tự phỏng vấn.” Nói xong, cô cầm chiếc bông tai kim cương ngẩng đầu lên hỏi: “Cái này thế nào?” Lâm Úy gật đầu: “Rất hợp với em.” Mời các bạn mượn đọc sách Yêu Đương Tự Nguyện của tác giả Tô Tiền Tiền.