Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Động Tâm Vì Em

Lưu ý:   - Truyện rất thích hợp cho những trái tim cần ủ ấm bởi yêu thương và đang lạc lối trong tình cảm. - Truyện xúc động, mỗi chương đều có thể khiến bạn rơi nước mắt, cần chuẩn bị khăn giấy. - Truyện có gắn tag ngược nhưng không phải ngược cẩu huyết do nam nữ chính gây ra, mà trong ngược chính là cực sủng. Yên tâm nhảy hố nha. Văn án:   Tô Kiều gặp lại Tần Hiển lần nữa, là tám năm sau.   Trên hành lang tối tăm của quán bar, anh một thân tây trang màu đen, dựa vào tường, trong tay kẹp thuốc lá, một đôi mắt đen nhánh, nặng nề mà chăm chú nhìn cô.   Thật lâu sau, anh bỗng cười, “Tô Kiều, đem lão tử ngủ xong liền một chân đá văng, em cũng thật lợi hại.”   Tô Kiều: “...” *** Tô Kiều là một cô gái nhỏ xinh đẹp kiên cường sinh ra ở vùng quê nghèo khó. Từ nhỏ, Tô Kiều đã chịu rất nhiều uất ức khổ sở bởi bà và mẹ đều không yêu thương cô. Họ luôn đối xử bất công, dành cho em trai cô mọi thứ tốt nhất, cho dù cô phải chịu thiệt thòi như thế nào.   Khi ấy, Tô Kiều còn bé nhưng lại ngoan ngoãn hiểu chuyện rất nhiều. Thế nhưng, chỉ vì là thân con gái mà mẹ bắt buộc cô phải nghỉ học đi làm để giúp em trai theo học tiếp. Cho dù, đứa em đó không hề thích học và thành tích rất kém.   Ở tuổi 16, lứa tuổi đáng ra nên nhận được yêu thương sủng ái và che chở từ mọi người thì Tô Kiều đã bắt đầu dấn thân vào cuộc sống đầy khắc nghiệt. Không bằng cấp, không sức khỏe, không có bất cứ thứ gì để có thể bám víu… Tô Kiều chỉ có thể xin làm những công việc trong nhà hàng hay quán bar.   Làm việc trong môi trường đầy thị phi đó, Tô Kiều đã nhìn thấu rất nhiều việc, rất nhiều sự đời. Cô chỉ muốn chăm chỉ kiếm tiền, cũng chưa từng hy vọng những thứ quá xa vời gì. Thế nhưng, nơi bùn lầy đó, vẫn luôn có những bàn tay ma quỷ muốn nhuộm bẩn cô gái đơn thuần xinh đẹp.   Có người nói, trong những khoảnh khắc nguy nan nhất của cuộc đời, nếu có một ai đó chìa tay ra cứu lấy bạn, thì về sau người ấy chính là tất cả với bạn. Vì thế, ở giây phút Tẩn Hiển xông vào phòng nhỏ đem cô thoát khỏi tên cưỡng bức xấu xa kia thì cô liền biết cả cuộc đời của mình sau này, chỉ có thể là anh.   Tần Hiển vốn chỉ tình cờ đi ngang qua căn phòng ấy, vẫn biết đây không phải là chuyện của bản thân. Nhưng khi anh nghe tiếng cầu cứu thê lương của cô gái vọng ra liền nảy sinh trắc ẩn. Bởi vì, dường như cô ấy đang rất tuyệt vọng.   Lần đầu tiên Tần Hiển nhìn thấy Tô Kiều thì đó là một cô gái cho dù bị lấm bẩn bởi máu vẫn rất xinh đẹp. Trong ánh mắt của cô là sự quật cường và gan lỳ không cách nào lý giải. Cô được anh cứu thoát, lại như nổi điên muốn giết tên xấu xa kia. Chỉ đến khi bị câu nói của anh thức tỉnh liền nhẹ giọng nghe lời như một chú mèo dịu ngoan. Cô bảo “Cô không được đi học”. Tần Hiển như bị cái gì đó nhéo mạnh vào tâm… Cô, thành thật và kiên cường đến mức khiến người khác đau lòng.   Nhìn cô chật vật đến đáng thương, anh liền cởi áo khoác choàng lên vai cô. Và vận mệnh dường như bắt đầu từ giây phút ấy. Chiếc áo ấm áp như bao trọn trái tim lạnh lẽo cô độc của Tô Kiều. “Vận mệnh thì có thể né tránh nhưng duyên phận thì không thể né tránh được.”(*) Và duyên phận của Tô Kiều - Tần Hiển chính là như vậy.   Tô Kiều là một người hiểu chuyện, nhận ơn thì phải đáp trả. Vì thế, cô hàng ngày đều đi trường học chờ gặp Tần Hiển, nói lời cảm ơn, trả lại anh áo khoác, mời anh một bữa cơm. Cô đứng cô đơn dưới ngọn đèn vàng, chiếc bóng trải dài, sự tịch mịch toát ra từ hơi thở. Tần Hiển nhìn thấy, bỗng đau lòng cô gái nhỏ, cũng không biết bản thân động tâm mất rồi.   Sau sự việc hôm ấy, Tô Kiều bị nhóm kẻ xấu kia trả thù và quấy rối khắp nơi. Tần Hiển vẫn luôn bên cô, tìm mọi cách giúp đỡ. Chẳng biết từ khi nào, khoảng cách của cả hai đã thu hẹp đi rất nhiều. Tần Hiển muốn đem cô gái nhỏ này về bên cạnh, chở che cho cô hết thảy mọi sóng gió trên đời.   Nhưng Tô Kiều là một người vô cùng lý trí, cho dù biết bản thân đang dành cho Tần Hiển những tình cảm đặc biệt thì cô cũng không dám hy vọng gì nhiều. Bởi vì bọn họ vốn dĩ thuộc về hai thế giới khác nhau.   Vì thế, Tô Kiều muốn đẩy Tần Hiển về lại thế giới của anh. Nhưng đáng tiếc đã muộn mất rồi. Khi Tần Hiển từ thành phố lớn chạy về vùng quê nhỏ, băng qua quãng đường tăm tối tìm thấy Tô Kiều ngồi khóc trong bóng đêm và ôm lấy cô thì mọi thứ đã không còn có thể cứu vãn được nữa.   Tần Hiển cứ thế từng bước xâm nhập vào cuộc sống của cô, không chịu đi nữa. Vậy nên, anh đem cô về nhà, cho cô một đêm trừ tịch đón năm mới ấm áp nhiều niềm vui. Cô thích thứ gì anh đều cho, cô muốn anh dạy gì anh đều nhận lời, học đàn dương cầm, đọc sách thi đại học… Bởi, nụ cười của cô là tất cả đối với anh.   Thế nhưng, cho dù bản thân Tô Kiều cố gắng nỗ lực như thế nào thì vẫn có những kẻ xấu muốn vạch rõ ranh giới của cô và anh. Bọn họ đều cho rằng cô là vết nhơ nên gột bỏ của Tần Hiển. Thời gian ấm áp hạnh phúc chưa được bao lâu thì bố mẹ của Tần Hiển từ nước ngoài trở về, kéo theo rất nhiều biến cố và bi thương.   Bà ta cho rằng Tô Kiều không hề xứng đáng với đứa con trai ưu tú nổi bật của mình, rằng cô chỉ là một đứa xuất thân từ quê nghèo không học vấn, từng làm nơi bẩn thỉu. Vì thế, bà muốn cô chia tay Tần Hiển, nhất định phải biến mất khỏi cuộc đời anh. (Bài viết được post full và sớm nhất tại Lust Aveland)   Tô Kiều khi ấy, không có bất cứ thứ gì trong tay để có thể chứng tỏ được tình yêu và bản thân mình. Bởi vì, bà ta nói đúng. Cô không xứng với người hoàn hảo như anh. Thế nên, Tô Kiều cầu xin những tháng ngày cuối cùng bên anh, đến sinh nhật cô thì sẽ rời anh mà đi.   Mọi người vẫn thường nói, tình yêu tuổi trẻ vốn dĩ chỉ là những tình cảm bồng bột không bền lâu, thời gian sẽ xóa mờ tất cả. Nhưng có những mối tình, một lần rung động chính là cả cuộc đời.   Lúc ấy, thời gian là vết tích, từng ngày khắc vào lòng cả hai những yêu thương ấm áp. Tô Kiều muốn dành trọn mọi giây phút còn lại cho anh. Còn Tần Hiển đã vẽ nên ngôi nhà nhỏ của mình và cô. Ở đó, cô sẽ là vợ anh, hàng ngày nấu cho anh những bữa ăn ngon. Anh dạy cô đánh đàn, dạy cô học, đưa cô đi du lịch khắp nơi. Ngày lễ, sinh nhật, năm mới… ở mỗi khoảnh khắc quan trọng đó anh sẽ không để cô cô đơn một mình nữa.   Thế nhưng, sự khắc nghiệt của vận mệnh lại khiến họ không thể bên nhau thêm nữa. Tô Kiều thực hiện lời hứa mà rời đi, để lại cho Tần Hiển những tháng ngày chìm trong đau thương tuyệt vọng nhất.    Nước mắt rơi.  Hạnh phúc tan vỡ.  Ly biệt day dứt.   Người điên cuồng tìm kiếm và chờ đợi. Người đem đau thương nén vào đáy lòng. Tám năm chia xa, biền biệt phương trời…   Giờ đây, Tô Kiều đã không còn là cô gái nhỏ mặc người ta dùng lời lẽ để khinh bỉ coi thường nữa rồi. Cô đã trở thành một người có được tất cả mọi thứ trong tay. Cô biết đánh đàn, cô đọc nhiều sách, cô theo học trường tốt nhất, cô có nhà hàng quán bar, cô có rất rất nhiều tiền…    Thế nhưng, Tô Kiều không hề có niềm vui hay nụ cười. Bởi, ngày cô rời xa Tần Hiển cũng là ngày cô đánh mất thứ quý giá nhất của cuộc đời mình rồi. Thứ cô có bây giờ chỉ là vô nghĩa…   Tô Kiều lại không hề hay biết, vẫn luôn có một người vì cô mà chán ghét cả thế giới này và kiên trì chờ đợi cô quay về. Tần Hiển nói, bạn bè anh khi dễ Tô Kiều anh không cần bạn bè nữa. Tần Hiển nói, Tô Kiều chỉ là đang lạc lối thôi, thật ra bọn họ chưa bao giờ chia tay. Tần Hiển nói, 8 năm, 10 năm, 20 năm hay đến hết cuộc đời này, anh cũng chỉ cần Tô Kiều, không cần người khác.   Vậy nên, ngày Tô Kiều rời đi, anh liền điên cuồng mà tìm kiếm. Thế giới rộng lớn như vậy, biển người mênh mông như vậy, anh lại một thân một mình dốc hết sức lực trong nỗi vô vọng và bi thương ngập tràn. Bởi vì anh chưa đủ tốt, nên không thể bảo vệ được cô ấy, cô ấy mới lựa chọn rời đi. Vì thế, anh hận bản thân mình, ở tuổi đôi mươi không đủ sức mạnh cho cô được nơi bình yên an ổn. Bây giờ, anh có tất cả rồi, cô có thể hay không trở về?   Gặp lại nhau sau tám năm chia xa, là nhân duyên định sẵn hay ông trời vốn dĩ đã cảm động cho mối tình khắc cốt ghi tâm nhưng dang dở này. Những hiểu lầm năm xưa được tháo gỡ, thì ra trong lòng nhau, họ chưa từng quên hay hết yêu người còn lại.    Có chăng, thời gian chỉ làm cho cô gái nhỏ Tô Kiều ngày càng hoàn thiện và kiên cường hơn để có thể xứng với Tần Hiển. Còn Tần Hiển, càng chứng minh cho mọi người thấy được, anh yêu Tô Kiều như thế nào. Càng yêu càng đau lòng và muốn chở che bù đắp tất cả mọi thứ dành cho cô.   Yêu nhau ở tuổi thanh xuân chập chững trưởng thành, vì vận mệnh mà rời xa rồi cuối cùng lại quay về bên nhau. Giống như là cầu vồng rực rỡ sau cơn mưa, là nắng ấm sau những ngày mưa tuyết lạnh giá, chân tình đã được đền đáp và viết nên được một kết thúc viên mãn.    Tô Kiều - Tần Hiển, đời này dành cho nhau, không xa không rời, không thay không đổi.   ***   “Động tâm vì em” thật sự là một bộ truyện mới mang hơi hướng thực tế cực kì hay, sâu sắc và đầy cảm động mà mình đọc được tính từ trước đến nay về thể loại này. Nội dụng truyện kể về quá trình yêu nhau, phân ly rồi lại quay trở về của cặp đôi chính Tần Hiển - Tô Kiều.   Tuy nhiên, dưới ngòi bút xuất sắc của tác giả, bộ truyện đã đưa chúng ta đi qua rất nhiều cảm xúc, những rung động đầu đời khi động tâm với một người, sự tự ti khi bản thân còn rất nhiều thiếu sót khi bên người đó, nỗi đau đớn khổ sở khi phải buộc rời xa người mình yêu và đến cuối cùng là hạnh phúc vỡ òa khi có thể trở về bên nhau, ấm áp một đời.   Quả thật, truyện xúc động đến mức cho dù mình đang đọc bất cứ chương nào hay trong phân đoạn nào đều cảm thấy trái tim đau nhói và rơi nước mắt. Thật sự, văn phong của tác giả xứng đáng được điểm 10, nhẹ nhàng nhưng chân thật, mềm mại nhưng đi sâu vào lòng người đọc.   Mình cũng rất thích cả hai nhân vật chính là Tần Hiển và Tô Kiều, cả hai được xây dựng vô cùng tốt và ấn tượng. Một Tần Hiển siêu thâm tình, luôn yêu thương dành tất cả cho Tô Kiều. Thích nhất vẫn là những đoạn anh dịu dàng chở che sủng ái cho cô. Tình yêu chính là như vậy, dùng ánh mắt dùng nụ cười cũng có thể khiến người đối diện cảm nhận được. Mềm mại như vậy, nhu hòa như vậy phải là yêu bao nhiêu kia chứ?   Còn Tô Kiều, một cô gái nhỏ chịu đủ khổ sở bất hạnh nhưng vẫn kiên cường vươn lên. Cuộc đời của cô, điều may mắn nhất là gặp được một người như Tần Hiển, nguyện ý vì cô xóa nhòa mọi khoảng cách.   Đối với mình thì truyện không hề ngược chút nào vì nam nữ chính luôn yêu thương tin tưởng đối phương tuyệt đối. Phải nói là trong ngược chính là cực sủng. Vậy nên, nếu thích một câu chuyện hay, ấm áp đầy xúc động như bộ truyện trên thì hãy nhảy hố nhé. Mình đảm bảo không làm mọi người thất vọng đâu ạ.   ___________   Văn án được edit bởi #Ám Dung Hoa page #RVNT0105 (*): Trích từ phim Sự trả thù của Jane   #Lạc_Hậu - fb/ReviewNgonTinh0105 *** Tô Kiều nhận thức Tần Hiển ngày đó buổi tối, nàng thiếu chút nữa bị người cưỡng gian. Đó là 2007 năm, mười tháng mười ba hào. Nàng nhớ rất rõ ràng. Đêm khuya 12 giờ, bên ngoài rơi xuống tí tách tí tách mưa nhỏ, trên đường trống rỗng, không có gì người đi đường —— nhưng mà có cái địa phương lại vẫn như cũ cùng thường lui tới giống nhau náo nhiệt. Đó là dương liễu trên đường quán bar một cái phố, ở nơi đó, đô thị sống về đêm vừa mới vừa mới bắt đầu. Quán bar trên đường có một nhà quy mô rất lớn phòng khiêu vũ, Tô Kiều liền ở nơi đó đi làm. Tô Kiều làm chính là đẩy mạnh tiêu thụ bia công tác, phòng khiêu vũ lão bản sẽ dựa theo khách nhân rượu tiêu phí ngạch cho nàng tính trích phần trăm, bán đến nhiều kiếm được liền nhiều. Tô Kiều là cái tục nhân, vì nhiều kiếm tiền thường thường sẽ bồi các khách nhân uống rượu vung quyền, khách nhân chơi cao hứng liền sẽ nhiều mua nàng mấy rương bia. Hôm nay buổi tối, Tô Kiều đãi ở phía sau công nhân phòng nghỉ chậm chạp không có đi ra ngoài, lão bản nương hà tỷ tới thúc giục người, vừa thấy nàng, mi liền ninh lên,” Tô Kiều, ngươi ngồi chỗ đó làm gì đâu? Tháng này tiền thưởng không nghĩ muốn?” Tưởng hà ngữ khí không vui, sắc mặt cũng khó coi. Tô Kiều che lại bụng nhỏ từ ghế trên đứng lên, tháng 10 thiên, nàng trên trán lại không ngừng mạo hiểm mồ hôi lạnh, môi tái nhợt đến không có một chút huyết sắc, “Hà tỷ, ta nghỉ lễ tới, ta đêm nay tưởng thỉnh cái giả được không?” Tô Kiều thanh âm thực suy yếu. Nàng vẫn luôn có đau bụng kinh tật xấu, mấy năm nay càng thêm nghiêm trọng, mỗi lần tới nghỉ lễ đều cùng vứt bỏ nửa cái mạng dường như. Tưởng hà nhíu mày, trên dưới đánh giá Tô Kiều trong chốc lát. Phòng khiêu vũ thực hành chính là làm nhiều có nhiều nguyên tắc, Tô Kiều xem như phòng khiêu vũ kiếm tiền nhất tích cực người, nếu không phải thật sự đau đến chịu không nổi, phỏng chừng cũng sẽ không xin nghỉ. Lại nói Tô Kiều đau bụng kinh chuyện này, Tưởng hà cũng không phải không hiểu được. Nhưng tuy là như thế, Tưởng hà lại vẫn là nói: “Hôm nay không được, phong ca tới, điểm ngươi danh, muốn ngươi đi bồi rượu.” Tô Kiều vừa nghe lời này, nguyên bản liền tái nhợt sắc mặt nháy mắt thảm hại hơn phai nhạt, ngoài cửa sổ một trận gió thổi tới, nàng không khỏi nhăn chặt mi. Trình Phong là hỗn xã hội đen, cụ thể cái gì bối cảnh, Tô Kiều cũng không rõ lắm. Nhưng là dương liễu trên đường này một cái quán bar phố, trên cơ bản sở hữu quán bar lão bản phòng khiêu vũ lão bản đều bán hắn vài phần mặt mũi, mỗi lần thấy người đều là đầy mặt tươi cười mà kêu một tiếng “Phong ca”, tóm lại không có người dám đắc tội là được. Tưởng hà nhìn Tô Kiều, nói: “Đêm nay kiên trì một chút, mai kia ta cho ngươi phóng hai ngày giả nghỉ ngơi, tiền lương y theo mà phát hành.” Tô Kiều bởi vì lớn lên xinh đẹp, tính cách cũng hào sảng, cấp phòng khiêu vũ mời chào không ít lão khách hàng, mỗi lần tới đều là điểm danh làm Tô Kiều bồi uống rượu vung quyền, này đây Tô Kiều mỗi tháng rượu công trạng đều là tốt nhất. Như vậy cái sống chiêu bài, Tưởng hà đối nàng tự nhiên cũng muốn so đối người khác hơi chút ưu đãi một ít. “Hà tỷ ——” “Hảo, không nói, ngươi dọn dẹp một chút liền đi thôi, phong ca chờ ngươi đâu.” Tưởng hà nói xong liền xoay người đi ra ngoài. Tô Kiều tới phòng khiêu vũ công tác không lâu sau, nửa năm tả hữu. Này nửa năm, Trình Phong chỉ cần tới phòng khiêu vũ chơi, tất nhiên muốn tìm Tô Kiều bồi hắn uống rượu, Tô Kiều đã tập mãi thành thói quen. Nàng ở phòng nghỉ ăn thuốc giảm đau, uống lên nửa ly nước ấm mới rốt cuộc ra tới. Đi trước quầy bar ôm hai rương bia, sau đó mới hướng Trình Phong cố định ghế lô đi đến. Ghế lô cửa mở ra, hiển nhiên là đang đợi nàng. Trình Phong trong miệng ngậm thuốc lá, kiều chân bắt chéo, đại gia dường như dựa vào sô pha, thấy Tô Kiều ôm hai rương bia tới, đạp chân bên cạnh người đứng tiểu đệ, “Thất thần làm gì? Không gặp tiểu kiều tỷ tới, còn không đi đáp bắt tay.” Hắc y tiểu đệ đột nhiên không kịp phòng ngừa bị đạp một chân, sợ tới mức lập tức chạy tới cửa, đầy mặt tươi cười, “Ta tới ta tới, vất vả ngươi tiểu kiều tỷ.” Nói, liền chạy nhanh đem Tô Kiều trong tay ôm hai rương bia cấp nhận lấy. Thuốc giảm đau không có một chút tác dụng, Tô Kiều vẫn là vô cùng đau đớn, nàng theo bản năng che lại bụng nhỏ, liền nói một câu sức lực đều không có. Nàng đi đến Trình Phong trước mặt, nỗ lực căng ra ti cười, hô: “Phong ca.” Trình Phong hoảng chân bắt chéo, kẹp tàn thuốc nặng nề mà hút một ngụm, rồi sau đó mới đưa yên từ miệng thượng gỡ xuống tới, hơi chút ngồi thẳng thân thể, phun ra một ngụm vòng khói, đem tàn thuốc vê tiến trên bàn trà gạt tàn thuốc, “Chờ ngươi đã nửa ngày, như thế nào mới đến?” Tô Kiều: “Thân thể có điểm không thoải mái, đã tới chậm điểm, mong rằng phong ca ngài đại nhân đại lượng.” Trình Phong cười một tiếng,” cùng phong ca khách khí như vậy làm cái gì.” Hắc y tiểu đệ đem hai rương bia phóng trên mặt đất, ba lượng hạ liền khai vài bình. Trình Phong cầm lấy một lọ, hướng cái ly đảo. Chờ khen ngược hai ly rượu, ngẩng đầu lại thấy Tô Kiều còn đứng ở bàn trà trước. “Thất thần làm cái gì? Lại đây ngồi a.” Trình Phong cằm điểm hạ bên cạnh hắn vị trí, ý bảo Tô Kiều ngồi lại đây. Tô Kiều đi qua đi ngồi xuống, cùng Trình Phong bảo trì một chút khoảng cách. Nàng nhìn chằm chằm trên bàn trà hai ly bia, chần chờ vài giây, thử cùng Trình Phong đánh thương lượng,” phong ca, ta đêm nay thân thể thật sự không quá thoải mái, ngài xem này rượu, ta có thể không uống sao?” Trình Phong híp mắt, trên cổ mang kim vòng cổ ở tối tăm ghế lô lóe quang, “Như thế nào? Không cho phong ca mặt mũi?” Trình Phong má phải thượng có điều đao sẹo, mặt âm trầm thời điểm đặc biệt dọa người. Tô Kiều không dám nói nữa, cắn răng ở trong lòng hung hăng mắng một câu “Cẩu nương dưỡng!” Nhưng mà trên mặt lại vẫn bồi cười, nói: “Tiểu kiều nào dám không cho phong ca ngài mặt mũi.” Nói, từ trên bàn trà bưng lên chén rượu, “Này ly rượu tiểu kiều kính ngài, còn thỉnh phong ca không cần cùng ta so đo.” Trình Phong quét nàng liếc mắt một cái, cuối cùng vừa lòng,” lúc này mới đối sao.” Tô Kiều khắc chế tính tình, chịu đựng bụng nhỏ đao giảo đau, ngửa đầu đem lạnh băng bia uống một hơi cạn sạch. Mời các bạn đón đọc Động Tâm Vì Em của tác giả Nghê Đa Hỉ.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Tổng Giám Đốc Giàu Có Là Chồng Tôi
Tóm tắt & Review (Đánh Giá) sách Tổng Giám Đốc Giàu Có Là Chồng Tôi của tác giả Cửu Lộ Hà: Một thiên kim tiểu thư ngậm muỗng vàng sinh ra nhưng vị sự cố ôm nhầm mà phải trải qua cuộc sống khốn khổ. Cô gái bình thường lại nhân đó được hưởng thụ cuộc sống giàu sang phú quý. Nhưng khi Hàn Băng Nhi, thiên kim chân chính trở về gia đình ruột thịt của mình, cha mẹ cô lại muốn cô thay cho cô thiên kim giả kết hôn với một người thực vật tên Lục Hạo Thiên Thiên kim giả là người trọng sinh, cô ta biết Lục Hạo Thiên sẽ không tỉnh lại, hơn nữa không bao lâu sau nhà họ Lục sẽ phá sản. Thế là cô ta thiết kế để đẩy hôn ước với Lục gia cho Hàn Băng Nhi. Không có ai biết được, Lục Hạo Thiên trong suốt năm năm hôn mê vì tai nạn xe đã xuyên qua vô số thế giới. Ở mạt thế tàn khốc chém giết, làm nên cơ nghiệp ở thời cổ đại khắc nghiệt. Cuối cùng luyện thành một thân đầy kỹ năng. Khi trở về thế giới hiện thực, lại được tin anh có một người vợ. Hàn Băng Nhi ban đầu gả cho Lục Hạo Thiên là vì trả ơn. Đợi khi anh tỉnh lại, nhìn thấy anh càng lúc càng lớn mạnh, cô cảm thấy đã đến lúc phải rời đi rồi. Kết quả, một đêm kia Lục Hạo Thiên lại tìm đến cô, hèn mọn bắt lấy cô không buông, khàn khàn giọng: ".. Đừng rời xa anh." *** Tóm tắt Tổng Giám Đốc Giàu Có Là Chồng Tôi là một câu chuyện tình yêu ngọt ngào và lãng mạn giữa Hàn Băng Nhi, một cô gái bình thường, và Lục Hạo Thiên, một tổng giám đốc giàu có nhưng bị hôn mê. Hàn Băng Nhi là một cô gái bình thường, sống trong một gia đình nghèo khó. Một ngày nọ, cô được cha mẹ cho biết mình là thiên kim tiểu thư của một gia đình giàu có. Tuy nhiên, cô cũng được biết rằng mình đã bị tráo đổi với một cô gái khác khi còn nhỏ. Cô gái được cho là thiên kim tiểu thư thực sự, tên là Hàn Tuyết Nhi, đã sống trong gia đình giàu có suốt 20 năm qua. Cô ta là một người kiêu ngạo và ích kỷ, và cô ta đã lợi dụng vị thế của mình để đối xử tàn nhẫn với Hàn Băng Nhi. Khi Hàn Băng Nhi trở về nhà họ Hàn, cô được cha mẹ ép buộc kết hôn với Lục Hạo Thiên, một tổng giám đốc giàu có nhưng bị hôn mê sau một tai nạn xe. Hàn Băng Nhi ban đầu chỉ đồng ý kết hôn với Lục Hạo Thiên vì muốn trả ơn cha mẹ. Tuy nhiên, khi cô ở bên Lục Hạo Thiên, cô dần dần nảy sinh tình cảm với anh. Lục Hạo Thiên, trong suốt năm năm hôn mê, đã xuyên qua vô số thế giới. Ở mạt thế tàn khốc, anh đã rèn luyện thành một chiến binh mạnh mẽ. Ở thời cổ đại, anh đã trở thành một thương nhân thành đạt. Khi trở về thế giới hiện thực, anh đã trở thành một tổng giám đốc thành đạt. Lục Hạo Thiên cũng đã yêu Hàn Băng Nhi. Anh ghen tị với Hàn Tuyết Nhi khi cô ta được ở bên Hàn Băng Nhi. Anh cũng biết rằng Hàn Băng Nhi sẽ rời xa anh khi anh tỉnh lại. Cuối cùng, Lục Hạo Thiên đã tỉnh lại. Anh đã cầu hôn Hàn Băng Nhi, và cô đã đồng ý. Review Tổng Giám Đốc Giàu Có Là Chồng Tôi là một câu chuyện tình yêu ngọt ngào và lãng mạn. Câu chuyện có những tình tiết thú vị và hấp dẫn, và các nhân vật được xây dựng khá tốt. Hàn Băng Nhi là một cô gái mạnh mẽ và độc lập. Cô không ngại đứng lên bảo vệ chính mình và những người cô yêu thương. Lục Hạo Thiên là một người đàn ông mạnh mẽ và ấm áp. Anh yêu thương Hàn Băng Nhi vô điều kiện. Câu chuyện có một kết thúc có hậu, với Hàn Băng Nhi và Lục Hạo Thiên hạnh phúc bên nhau. Dưới đây là một số điểm cộng của câu chuyện: Câu chuyện có cốt truyện hấp dẫn và lôi cuốn. Các nhân vật được xây dựng khá tốt, với những tính cách và hoàn cảnh riêng biệt. Câu chuyện có nhiều tình tiết lãng mạn và ngọt ngào. Dưới đây là một số điểm trừ của câu chuyện: Một số tình tiết trong câu chuyện có phần hơi phi logic. Một số nhân vật phụ được xây dựng khá mờ nhạt. Nhìn chung, Tổng Giám Đốc Giàu Có Là Chồng Tôi là một câu chuyện tình yêu ngọt ngào và lãng mạn. Câu chuyện sẽ là một lựa chọn giải trí thú vị cho những ai yêu thích thể loại này. *** Khi Hàn Băng Nhi tỉnh lại, ý thức của cô vẫn còn mơ hồ, vừa quay đầu liền nhìn thấy một người đàn ông mặt mày tái nhợt nằm ở bên cạnh mình. Chuông báo thức trên điện thoại không ngừng reo vang, mà người chồng trên danh nghĩa đang nằm bên cạnh cô vẫn không có dấu hiệu tỉnh dậy. Trong phút chốc, cô tỉnh táo lại. Cô vội vàng tắt chuông điện thoại, căn phòng cuối cùng cũng khôi phục lại sự yên tĩnh. Đêm qua là đêm tân hôn của cô, cô nhìn người đàn ông tuy rằng đã ngủ say nhưng vẫn có thể nhìn ra được khí độ bề ngoài của anh không giống người thường. Cô thất thần, nhớ tới một sự kiện hồi cô còn học đại học. Khi đó bạn thân của cô bận rộn yêu đương, trốn học lại gặp giáo viên điểm danh, bạn cô đã năn nỉ cô thay mình lên lớp. Cô thật sự đã chạy đến khoa kinh tế quản lý nghe giảng.. Khi buổi học sắp kết thúc cô giáo đã đưa ra một đoạn video ngắn. Trong đoạn video đó, nam thanh niên mặc đồ vest đi giày tây, khí phách hăng hái khiến tất cả sinh viên trong khán phòng đều khao khát. Đó là Lục Hạo Thiên, người thừa kế của tập đoàn Lục Thị. Khi còn du học ở nước ngoài anh đã cùng với bạn hợp tác hoàn thành một dự án lớn. Trên các tạp chí kinh tế tài chính cũng đưa tin về sự tích của anh. Giới truyền thông đã đánh giá rất cao về anh, thậm chí còn nói rằng một khi anh tiếp quản quyền lực từ tay cha mình, anh sẽ đưa Lục Thị lên một tầm cao mới, nói anh sẽ làm thay đổi toàn bộ hướng gió trên thương trường. Năm mười tám tuổi, anh tốt nghiệp đại học, sau đó tiếp tục học lên cao. Hai mươi tuổi tự thân thành lập nên một công ty có tương lai vô cùng triển vọng. Một người như vậy, nói anh là con cưng của ông trời cũng không quá lời. Anh là niềm tự hào của Lục Thị, cũng là đối thủ của rất nhiều người. Thậm chí trên thương trường lúc bấy giờ, một ông trùm trong giới sắp nghỉ hưu cũng coi anh là mối đe dọa lớn nhất đối với sự phát triển của tập đoàn. Thế nhưng trên đời vạn sự biến hóa vô thường. Vào năm Lục Hạo Thiên hai mươi hai tuổi, chiếc xe mà anh và anh cả đang đi gặp tai nạn trên đường cao tốc. Anh cả của anh chết ngay tại chỗ, mà anh thì bất tỉnh nhân sự suốt năm năm. Năm đó ba Hàn chính là dựa vào ba Lục đã qua đời mà làm giàu, ba Lục có ơn với ba cô, hai nhà nói là thế giao cũng không quá. Trước khi Lục Hạo Thiên xảy ra chuyện, hai nhà Lục Hàn đã định ra hôn ước tạo nên thế liên thủ. Sau này nhà họ Lục xảy ra chuyện, họ Hàn liền có ý nghĩ muốn hủy bỏ hôn ước này nhưng cũng sợ bị người khác nhìn vào mà mắng. Càng đừng nói mẹ Lục là một con người đanh đá, ai ở trong tay bà giở trò cũng đừng mong được yên ổn. Ba Hàn là người rất sĩ diện, để ý đến thanh danh. Mặc dù bây giờ Lục Hạo Thiên đã trở thành người thực vật vẫn một mực đem con gái gả qua. Mọi người đều nghĩ Hàn Băng Nhi nhất định sẽ phải lấy nước mắt rửa mặt. Hàn Băng Nhi lại cảm thấy như thế này cũng rất tốt. Cô rửa mặt xong rồi liền kéo ra màn cửa, để Lục Hạo Thiên có thể tắm nắng. Cô bước ra khỏi phòng ngủ, bước chân nhẹ nhàng, không muốn làm mẹ chồng và cháu trai thức giấc. Phòng bếp vốn đã nhỏ, đồ đạc lại còn bày bừa lộn xộn khiến cho căn phòng càng trở nên chật chội hơn. Nhà họ Lục nay đã khác xưa, không còn ánh hào quang năm nào. Kể từ khi xảy ra sự việc lớn vào năm năm trước, ba Lục mất đi người con trai yêu quý của mình bỗng chốc đã già đi hẳn, chưa đến hai năm thân thể ông đã suy yếu. Ba Lục không có người thừa kế, trong tập đoàn cũng dần mất đi quyền lực, Lục Thị bắt đầu suy tàn. Sau này càng lúc càng xuất hiện những thiếu hụt lớn hơn. Sau hai năm cố gắng tồn tại, cuối cùng Lục Thị phải tuyên bố phá sản, tập đoàn đổi chủ. Ba Lục năm ngoái được chuẩn đoán mắc ung thư gan, qua đời cách đây vài tháng.   Mời các bạn mượn đọc sách Tổng Giám Đốc Giàu Có Là Chồng Tôi của tác giả Cửu Lộ Hà.
Lương Đa Giả Vờ Ngủ
Tóm tắt & Review (Đánh Giá) sách Lương Đa Giả Vờ Ngủ của tác giả Tần Tam Kiến: Lương Đa, 28 tuổi, tự mở một phòng khám nhỏ, hàng ngày lướt mạng nhâm nhi trà, bệnh nhân đến thì bận rộn làm việc. Người ngọt ngào tâm lương thiện, trong phòng treo đầy cờ thưởng. Lương Đa gặp ai cũng tươi cười, tất cả mọi người đều thấy con người Lương Đa chắc hẳn rất dễ theo đuổi, mà đâu ai hay rằng nguyên tắc sống của Lương Đa là —— Đừng yêu tôi, không có kết quả đâu. Anh là một người theo chủ nghĩa độc thân tuyệt đối, tận hưởng cuộc sống đơn độc. Ấy thế mà Tưởng Hàn xuất hiện dạy cho anh một đạo lý: Trên đời này không có cái gọi là “tuyệt đối”. Tưởng Hàn, 23 tuổi, tự nhận là mẫu đàn ông tỏa nắng, đến phòng khám đối diện trường học chích một mũi xong chớm yêu, phải lòng anh bác sĩ ngay từ cái nhìn đầu tiên. Để đối phó với anh bác sĩ cứng đầu cứng cổ thì chỉ có cách nhõng nhẽo ỉ ôi. Cậu thấy thật ra Lương Đa thích cậu, chẳng qua là mạnh miệng không thừa nhận thôi. Tưởng Hàn: Em đã hiểu vì sao người ta hay nói sẽ không bao giờ đánh thức được người giả vờ ngủ. Lương Đa: Ngại ghê, tôi không hề giả vờ ngủ, tôi ngủ thật, không tin cậu nghe đi, tôi còn ngáy khò khò đây này! Giới thiệu tóm tắt: Không một ai có thể kháng cự được bé chó săn! Dàn ý: Trên con đường trưởng thành giúp đỡ nhau cùng chín chắn, đôi bên đều trở thành người tốt hơn nữa! *** Tóm tắt: Lương Đa là một bác sĩ 28 tuổi, độc thân và theo chủ nghĩa độc thân. Anh sống một cuộc sống bình yên, êm đềm trong phòng khám nhỏ của mình. Một ngày nọ, Tưởng Hàn, một sinh viên đại học 23 tuổi, đến phòng khám của Lương Đa để chích thuốc. Tưởng Hàn ngay lập tức phải lòng Lương Đa và bắt đầu theo đuổi anh. Lương Đa ban đầu từ chối Tưởng Hàn nhưng dần dần anh bắt đầu rung động trước sự chân thành của Tưởng Hàn. Review: "Lương Đa Giả Vờ Ngủ" là một câu chuyện tình yêu nhẹ nhàng, ngọt ngào. Nhân vật Lương Đa là một bác sĩ ấm áp, tốt bụng. Anh không giỏi thể hiện cảm xúc của mình nhưng anh lại rất yêu thương và quan tâm đến Tưởng Hàn. Tưởng Hàn là một chàng trai trẻ trung, năng động và luôn tràn đầy sức sống. Anh không ngại ngần theo đuổi Lương Đa và giúp anh mở lòng đón nhận tình yêu. Câu chuyện xoay quanh hành trình theo đuổi và chinh phục của Tưởng Hàn. Tưởng Hàn không hề nản lòng trước sự từ chối của Lương Đa. Anh luôn ở bên cạnh Lương Đa, quan tâm và chăm sóc anh. Sự chân thành và kiên trì của Tưởng Hàn cuối cùng cũng đã khiến Lương Đa rung động. Ngoài câu chuyện tình yêu, "Lương Đa Giả Vờ Ngủ" còn là câu chuyện về sự trưởng thành. Lương Đa từ một người theo chủ nghĩa độc thân đã dần mở lòng đón nhận tình yêu. Anh cũng học cách bày tỏ cảm xúc của mình và trân trọng những người thân yêu. Đánh giá chung: "Lương Đa Giả Vờ Ngủ" là một câu chuyện tình yêu nhẹ nhàng, ngọt ngào và đáng yêu. Câu chuyện mang đến cho người đọc những giây phút thư giãn và những suy ngẫm về tình yêu và cuộc sống. Ưu điểm: Câu chuyện nhẹ nhàng, ngọt ngào và đáng yêu. Nhân vật Lương Đa và Tưởng Hàn đều được xây dựng tốt, có tính cách và cá tính riêng biệt. Câu chuyện mang đến những thông điệp ý nghĩa về tình yêu và cuộc sống. Nhược điểm: Một số tình tiết trong câu chuyện hơi cường điệu. Kết luận: "Lương Đa Giả Vờ Ngủ" là một câu chuyện tình yêu đáng đọc. Câu chuyện sẽ mang đến cho bạn những giây phút thư giãn và những suy ngẫm về tình yêu và cuộc sống. *** Sáng nay lúc Lương Đa xem tử vi, bên trên nói rằng: Thích hợp cưới gả, thích hợp trang trí giường, thích hợp kết thiện duyên. Tránh ra ngoài, tránh chuyển nhà, tránh nhận lời mời. Màu sắc may mắn: màu bạc. Hướng đi may mắn: hướng Nam. Vì thế nên trước khi ra ngoài, Lương Đa còn đặc biệt phối thêm cặp kính gọng bạc đã mua từ tám đời, anh cũng quyết định phải nói chuyện với bệnh nhân nhiều hơn nhưng sẽ từ chối tất cả lời mời. Trước đây Lương Đa không phải kiểu người xem tài hạn mỗi ngày. Với tư cách một bác sĩ, theo lý thì Lương Đa nên ngoan ngoãn thờ phụng khoa học mới đúng, nhưng đã là con người thì cũng có this có that, mặc dù là bác sĩ nhưng anh sợ ma, tự nhiên gần đây lại còn bắt đầu quan tâm tới vận may rủi dựa trên cung hoàng đạo, đương nhiên không tới mức mê tín, chẳng qua anh cảm thấy mấy thứ gọi là “siêu hình” này có thể khiến cuộc sống mình vui vẻ và thú vị hơn. Có điều nói tới nói lui, đối với Lương Đa thì dù bói bài tarot hay coi tử vi, xác suất bói chuẩn là cực nhỏ. Anh cũng chẳng mong cuộc đời mình bị người ta “tính toán” , “suy diễn” , chỉ coi cho vui, tìm cái giải trí mà thôi. Lương Đa ra ngoài, lúc xuống lầu còn đứng lại cảm thán về sắc trời mùa thu, người cũng rất có tinh thần. Một năm bốn mùa, anh thích nhất là mùa thu, vào khoảnh khắc mùa thì cả đất trời bỗng chốc như mát mẻ hẳn, không còn nóng bức oi ả như ngày hè nữa. Lương Đa đứng ở cửa lớn biếng nhác duỗi eo, hít thật sâu để bản thân hấp thu tinh hoa của đất trời, hít đủ “dương khí” , thần sắc sẽ trở lên sáng láng hơn. Thời tiết hôm nay thực sự rất tốt, anh quyết định sẽ không lái xe ô tô mà đi tới cổng khu chung cư, quét mã rồi tự đạp xe đến phòng khám. Giảm thiểu lượng cacbon là trách nhiệm của mọi nhà. Tám giờ sáng, bác sĩ Tiểu Lương mặc một chiếc áo khoác ngoài bằng len với quần bò mới mua, lưng đeo chiếc balo mà năm ngoái anh dùng một “số tiền lớn” để hốt về, đạp xe như bay trên con đường vào ngày đầu thu. Một phiến lá nhẹ nhàng rơi xuống giỏ xe, anh nhìn về phía nó huýt sáo, coi như chào buổi sáng tốt lành. Một người sắp ba mươi tuổi lại ăn mặc như sinh viên đại học. Lái xe mất một tiếng, đạp xe chỉ cần bốn mươi phút. Đừng hỏi tại sao lái xe đi làm lại tốn thời gian hơn đạp xe, lỗi tại tắc đường đó. Lương Đa tới phòng khám vào lúc tám giờ bốn mươi phút, trễ mười phút so với giờ mở cửa. Phòng khám là của anh, bác sĩ hay y tá đều là anh. Mặc dù thông báo với bên ngoài giờ mở cửa là tám rưỡi sáng đến tám rưỡi tối, vậy nhưng chẳng ngày nào đúng giờ cả, đến muộn về sớm là chuyện rất bình thường. Mở cửa, vào phòng, thay quần áo. Lương Đa cởi áo khoác len móc lên cây treo đồ trong phòng làm việc, cầm chiếc áo blouse được giặt sạch sẽ, khử khuẩn đàng hoàng lên phẩy mấy cái rồi đứng trước gương mặc vào. Anh nâng gọng kính trên sống mũi, nhìn bản thân trong gương nở nụ cười, hở ra tám cái răng trắng đều rang như bắp. “Đẹp trai ghia.” Lương Đa tự khen bản thân, sau đó xoay người chuẩn bị bắt đầu một ngày làm việc. Phòng khám này được mở bên ngoài khu chung cư khá cũ. Người ở khu này đều là gia đình thuộc tầng lớp tri thức, đa số là người có tuổi, hoặc cháu trai, cháu gái của họ. Mấy chú dì đó thường hay tới chỗ anh để khám vài ba bệnh lặt vặt, lúc không bị bệnh gì cũng thích tới, chủ yếu là để tặng cho bác sĩ Tiểu Lương vừa đẹp trai ngất trời vừa nhiệt tình này vài quả trứng gà, miếng bánh hoặc chút đồ ăn vặt. Tính cách của Lương Đa rất tốt, nhiệt tình với tất cả mọi người lại còn biết ăn nói, nên dỗ cho ai nấy đều vui vẻ. Tốt nghiệp xong anh có làm trong bệnh viện vài năm nhưng về sau cảm thấy không phù hợp, bèn ra ngoài mở một phòng khám của riêng mình. Bây giờ vơ phải một mớ rắc rối, cụ thể là cứ lâu lâu lại có người muốn giới thiệu cho anh cô bạn gái. Bạn gái thì không cần, bởi vì Lương Đa là đồng tính. Nhưng bạn trai cũng không cần lắm, vì Lương Đa là người theo chủ nghĩa độc thân. Anh thích cảm giác tự do, một mình không bị gò bó, cũng chưa từng cảm thấy cô đơn lạnh lẽo. Những lúc có nhu cầu về vấn đề kia, anh còn có một ngăn tủ “dụng cụ” để giúp anh giải quyết, tự chơi một mình thích vãi loằn. Đi ra ngoài phòng nghỉ, bác sĩ Tiểu Lương bắt đầu duỗi thân vận động. Bình thường giờ này không có ai tới, anh sẽ tự nghĩ cách giết thời gian. Trong lúc vận động, Lương Đa tiện thể xem lại bảng tin buổi sáng trên điện thoại. Mặc dù anh chẳng mấy quan tâm đến việc trong nước, ngoài nước đang xảy ra chuyện to nhỏ gì, nhưng mấy thứ này đều là những chủ đề mà các chú dì tới chỗ anh hay nói chuyện, vì vậy anh bắt buộc phải có thông tin để tiếp lời. Lương Cao nhìn về phía cửa phòng khám, hướng này là hướng Nam, hướng may mắn của anh hôm nay. Đang khởi động thì cửa bị đẩy ra thật. Chín giờ sáng, có một anh đẹp trai bước vào. “Ấy? Ai đây ta?” Lương Đa nở nụ cười, “Mới sáng sớm đã đến phòng khám của tao, có gì chỉ bảo thế?” Người đến tên là Quản Tiêu, bạn tốt nhiều năm của Lương Đa. “Tối qua tao ở chỗ anh Trần của mày, nên tiện đường ghé qua thăm mày thôi.” Quản Tiêu đứng ở cửa, không hề có ý bước vào trong. “Buổi tối đi ăn không?” “Gì thế?” Trong lòng Lương Đa dấy lên một hồi chuông cảnh báo: “Sinh hoạt thầm kín của mày với anh Trần không hài hòa nên muốn để tao tư vấn hả?”   Mời các bạn mượn đọc sách Lương Đa Giả Vờ Ngủ của tác giả Tần Tam Kiến.
Ánh Trăng Có Người Tròn Một Nửa
Tóm tắt & Review (Đánh Giá) sách Ánh Trăng Có Người Tròn Một Nửa của tác giả Kiều Diêu: Bạn đang đọc truyện Ánh Trăng Tròn Bằng Một Nửa Người của tác giả Kiều Diêu. Không ai nghĩ đến cô và người nặng 70kg của 2 năm trước là một.  Lúc này, cao lãnh chi hoa của khoa phát thanh Hình Ý Bắc ngồi trên sân thể dục nhìn thấy Khương Tư Tư được mọi người vây quanh, cuối cùng cũng đem cô hợp lại với người hai năm trước đã "bội tình bạc nghĩa" anh. Cao lãnh chi hoa:???? Nếu yêu thích truyện ngôn tình, bạn có thể đọc thêm Trò Chơi Sớm Chiều hay Nuôi Sói Trong Nhà: Chạy Mau! Nam Chính Hắc Hóa Rồi! *** #REVIEW: ÁNH TRĂNG CÓ NGƯƠI TRÒN MỘT NỬA Tác giả: Kiều Diêu Thể loại: Hiện đại Review bởi: Gaulph ---- Truyện này cùng tác giả với truyện thầy trò phía trên, nam nữ chính là bạn học cấp Ba lên đến Đại học. Điểm đặc biệt của truyện là … nữ chính béo. Béo cho nên gặp đủ vấn đề của người béo, bản thân tự ti, bị trêu chọc, bị kỳ thị, giảm cân không được,… Cô béo này có một anh sứ giả hộ hoa chân chính là nam chính. Cũng như tất cả mọi nam chính trên đời, anh này ngoại hình học hành đều là số một, nhưng bị cái là độc miệng. Thật sự thì mình chẳng thích anh nam chính này, vì mình thấy cách anh ta yêu nữ chính không thể khiến nữ chính trở thành một người tốt hơn cô ấy lúc đó. Mình cảm thấy tình yêu của nam chính không được khỏe mạnh, nó có vẻ giống… tình mẫu tử hơn lol. Mình quan niệm người đàn ông mà bạn yêu phải khiến bạn thấy tốt hơn và muốn mình trở nên tốt hơn chứ không phải một ngừoi cứ vùi đầu bạn vào đôi cánh của anh ta để anh ta che chở và để anh ta nói Không khi bạn muốn làm gì đó… Truyện này mình thấy tình tiết rất cũ, chẳng có gì mới.  Một là cô béo này như mọi cô béo khác, đều tự ti và tính cách y chang thế. Hai là trong phòng ký túc xá có một con bạn rất hãm và chính nó đã bơm cho truyện một mớ máu chó =)) Truyện này tác giả vẫn đang viết, mình thấy phần sau nữ chính biến gầy sau khi đi du học hai năm có vẻ tính cách ổn hơn, mạnh mẽ và tự lập hơn rất nhiều so với trước đây nên mình cũng có ý định theo dõi truyện nhưng mong là mấy ngày nữa không quên khuấy mất =)). *** Cơn gió đầu thu vẫn chưa kịp thổi bay cái khô nóng cuối hạ, trận mưa nhỏ mang theo những giọt nước tí tách tranh nhau đáp xuống sân trường Đại học Duẫn Hòa. Đám sinh viên đang xếp hàng chỉnh tề như những khối mạt chược vuông vức liền tản vội dưới tiếng còi chói tai. Người mang dù thì thong dong thả bộ về tòa nhà ký túc xá, người không mang dù thì vội vã kéo thấp vành mũ chạy như bay tìm chỗ trú mưa. Khương Tư Tư và Lâm Tiểu Viên kéo tay nhau, nhắm chuẩn mái hiên ngay cạnh Học viện Truyền thông, xông thẳng qua đấy. Không ít những bước chân mau lẹ khác đã sớm chiếm lĩnh chỗ trú mưa tốt nhất, Khương Tư Tư và Lâm Tiểu Viên chỉ có thể cẩn thận nhón nhón từng chút đứng nép vào một bên bậc thềm. Cho dù là như vậy, vẫn sẽ đụng trúng người khác, họ quay đầu lại nhìn với vẻ mặt vô cùng khó chịu. “Chậc, chen gì mà chen!” Là một người mập mạp, ở một nơi xa lạ thường sẽ nhận được kiểu đối xử như vậy. Khương Tư Tư quen rồi, Lâm Tiểu Viên cũng quen rồi, dù sao vừa mới khai giảng năm học mà hai người đã có thể dính với nhau như sam thế này, nhất định là có cái lý của nó. Trở thành tri kỷ của nhau không nhất thiết là vì cùng chung hứng thú sở thích, mà cũng có thể là vì cùng chung một bước đường lưu lạc. Khi phòng ký túc xá nữ 420 xuất hiện hai cô mập nặng một trăm bốn mươi cân*, bị mọi người đặt cho cái danh phòng ký túc “hạng nặng” , Khương Tư Tư và Lâm Tiểu Viên đã được định sẵn phải là bạn tốt của nhau rồi. *140 cân = 70 kg Mưa mùa thu cứ tầm tã không ngớt, dường như còn chẳng có xu hướng ngừng lại, nhiều người đợi mãi mà phát bực mình, trực tiếp đội mưa chạy về, mái hiên bé tẹo này cuối cùng cũng thoáng hơn được một chút, Khương Tư Tư và Lâm Tiểu Viên không phải khoanh tay bó gối sợ chen chúc người khác nữa, có thể đứng một cách thoải mái rồi. “Không biết đến bao giờ mới tạnh, hay là chúng mình cứ đội mưa về đi.” Lâm Tiểu Viên ngẩng đầu nhìn màn mưa, “Nếu không chắc phải đợi đến khi trời tối mất.” Khương Tư Tư không dám, “Tớ vừa mới khỏi ốm, bây giờ mà dầm mưa về nói không chừng lại phải nhập viện đấy.” Lâm Tiểu Viên gật gù: “Cũng phải.” Nói rồi liền cúi đầu lướt điện thoại. Khương Tư Tư cũng nhấn vào wechat, tìm cửa sổ trò chuyện được đính ở trên đầu. Cuộc trò chuyện dừng lại từ cách đây một tuần, đối phương trả lời một chữ “Ồ” đầy hờ hững. Nhưng tiếc là bây giờ cô còn đang mắc kẹt dưới mái hiên, không thể không cúi đầu hạ mình. [Khương Tư Tư] : Xin chào? Anh đẹp trai có đó không? Học muội bị cơn mưa vây khốn dưới tòa nhà Học viện của cậu rồi, có thể tốt bụng mang giúp học muội một cây dù không? Đại ân đại đức, suốt đời khó quên. Đối phương trả lời rất nhanh, mà khoảnh khắc nhìn thấy câu trả lời ấy, Khương Tư Tư lại chìm trong tuyệt vọng. [Lão đại] : Hello? Chúng ta quen nhau à? Tắt điện thoại, cô cạn lời ngẩng đầu lên nhìn trời. “Đợi tạnh mưa đi, tớ nghĩ nhiều nhất nửa tiếng sau sẽ tạnh, tin tớ, không sai đâu.” Lâm Tiểu Viên: “Được thôi.” Mà chỉ năm phút sau, chậu cây bonsai trước cửa Học viện Truyền thông bị mưa gió quật ngã. Khương Tư Tư: “…….” Lâm Tiểu Viên: “…….” Đúng lúc này, giọng nói xa lạ của một nam sinh vang lên từ sau lưng hai người. “Khương Tư Tư là ai vậy?” Khương Tư Tư quay đầu, thấy một nam sinh cao gầy đeo cặp kính gọng đen, trong tay cầm theo một cây dù, đang nhìn ngó tứ phía. Cô giơ tay vẫy: “Là em!” Nam sinh đeo kính dựa theo âm thanh nhìn về hướng Khương Tư Tư, trong nháy mắt lộ ra biểu cảm thất vọng tràn trề. Nhưng anh ta che đậy rất tốt, chớp mắt hai cái đã có thể khôi phục lại dáng vẻ ban đầu, “Em là Khương Tư Tư à, đây, gửi cho em đấy.” Đặt cây dù vào tay Khương Tư Tư, nam sinh kia vội quay đầu đi mất, giống như không muốn ở lại nói thêm với cô dù chỉ là một chữ. Nhưng có không hỏi thì cô cũng tự biết là ai đưa dù cho mình. Cô lấy điện thoại ra, gửi cho “Lão đại” một meme cảm ơn, đối phương cũng chẳng trả lời. Khương Tư Tư và Lâm Tiểu Viên đi dưới mưa vẫn không tránh khỏi bị ướt. Mặc dù cây dù mà nam sinh kia đưa đã là loại rất to, nhưng cũng không cách nào che chắn hoàn toàn cho hai cô mập được. Lâm Tiểu Viên cởi chiếc mũ tai bèo trên vai xuống, hỏi Khương Tư Tư: “Ai đưa dù cho cậu vậy?”   Mời các bạn mượn đọc sách Ánh Trăng Có Người Tròn Một Nửa của tác giả Kiều Diêu.
Muốn Cùng Em Ngắm Trăng Lúc Bình Minh
Tóm tắt, Review và Đánh giá sách Muốn Cùng Em Ngắm Trăng Lúc Bình Minh của tác giả NSFM: Truyện Muốn Cùng Em Ngắm Trăng Lúc Bình Minh của tác giả NSFM kể về Nguyệt Minh là chủ tịch của công ty, công việc bề bộn, thường xuyên phải đi công tác. Nhưng mà cô không ngờ được thế sự biến đổi khôn lường như vậy, mới tối hôm trước còn gặp chị mình, thế mà giờ đây âm dương cách biệt. Cô không thể tin được những gì bác sĩ thông báo với cô, cô không chút suy nghĩ mà tung một cú đấm vào bác sĩ. Vẫn không nhận được đáp án nào khác ngoài việc chị cô đã chết, cô tức điên Nắm đấm thứ hai vừa tung ra thì cả sảnh cấp cứu chợt ồ lên một tiếng... Mọi người đều bất ngờ, nhưng bất ngờ nhất vẫn là Nguyệt Minh... - Hành hung bác sĩ vì không chấp nhận sự thật? Đây là phong cách của nhà lãnh đạo sao? - Biến, tôi không đánh con gái, khôn hồn thì tránh sang một bên! - Cô như thế này, có khiến chị cô sống lại không? Hay chỉ làm cho cô ấy trên thiên đường lo lắng thêm cho cô? *** Tóm tắt Nguyệt Minh là một nữ tổng giám đốc thành đạt, có vẻ ngoài xinh đẹp, lạnh lùng. Cô có một người chị gái tên là Gia An, hai chị em rất yêu thương nhau. Một ngày nọ, Gia An gặp tai nạn và được đưa vào bệnh viện cấp cứu. Nguyệt Minh vội vàng từ công tác trở về, nhưng khi đến bệnh viện, cô đã được thông báo rằng Gia An đã qua đời. Nguyệt Minh không thể chấp nhận được sự thật này, cô đã đánh bác sĩ. Trong lúc Nguyệt Minh đang hoảng loạn, một người phụ nữ xuất hiện và nói rằng cô ấy là Gia An. Nguyệt Minh không tin vào mắt mình, cô cứ ngỡ là mình đang gặp ảo giác. Nhưng rồi cô nhận ra rằng người phụ nữ này thực sự là chị gái mình. Gia An đã được cứu sống nhờ một phép lạ. Cô đã trải qua một cuộc phẫu thuật thay đổi giới tính, và giờ đây cô là một người phụ nữ. Nguyệt Minh rất vui mừng khi được gặp lại chị gái mình, nhưng cô cũng cảm thấy có chút bối rối. Cô không biết phải đối mặt với Gia An như thế nào, khi mà cô vẫn chưa thể chấp nhận được sự thật rằng chị mình là một người đồng tính. Review Muốn Cùng Em Ngắm Trăng Lúc Bình Minh là một câu chuyện tình yêu đồng tính ngọt ngào và cảm động. Tác giả NSFM đã xây dựng hai nhân vật chính Nguyệt Minh và Gia An một cách rất thành công. Nguyệt Minh là một nữ tổng giám đốc thành đạt, nhưng cô cũng là một người phụ nữ ấm áp và yêu thương chị gái của mình hết mực. Gia An là một người phụ nữ xinh đẹp, mạnh mẽ và luôn yêu thương Nguyệt Minh. Câu chuyện xoay quanh quá trình Nguyệt Minh chấp nhận tình yêu của chị gái mình. Ban đầu, Nguyệt Minh cảm thấy khó chấp nhận sự thật rằng Gia An là một người đồng tính. Nhưng rồi cô dần dần hiểu và yêu thương chị gái của mình hơn. Câu chuyện có nhiều tình tiết cảm động, khiến người đọc phải rơi nước mắt. Đặc biệt là đoạn kết của câu chuyện, khi Nguyệt Minh và Gia An cuối cùng cũng được ở bên nhau. Đánh giá Muốn Cùng Em Ngắm Trăng Lúc Bình Minh là một câu chuyện tình yêu đồng tính đáng đọc. Câu chuyện có nội dung hấp dẫn, nhân vật được xây dựng tốt và có nhiều tình tiết cảm động. Nếu bạn yêu thích thể loại truyện tình yêu đồng tính, thì đây là một câu chuyện mà bạn không nên bỏ qua. Điểm cộng Nội dung hấp dẫn, lôi cuốn Nhân vật được xây dựng tốt Có nhiều tình tiết cảm động Điểm trừ Đôi khi có một số tình tiết hơi phi logic Kết thúc hơi vội vàng Kết luận Muốn Cùng Em Ngắm Trăng Lúc Bình Minh là một câu chuyện tình yêu đồng tính đáng đọc. Câu chuyện có nội dung hấp dẫn, nhân vật được xây dựng tốt và có nhiều tình tiết cảm động. Mời các bạn mượn đọc sách Muốn Cùng Em Ngắm Trăng Lúc Bình Minh của tác giả NSFM.