Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Hồng Xà Truyền

San Hô. Từ nay về sau nàng tên là San Hô. Đó là cái gì? Lần đầu được nghe hai chữ này, nàng chỉ cảm thấy lạ lẫm. Là châu báu dưới biển, đỏ tươi sáng chói, đẹp giống như nàng vậy. Biển ư? Đó là cái gì? Nàng chưa bao giờ thấy biển sao? Chàng kinh ngạc. Ta chưa bao giờ rời khỏi núi Côn Luân, cũng chưa bao giờ rời khỏi vùng hoang mạc này. Theo ta đi, ta dẫn nàng đi ngắm biển. Ta sợ. Đừng sợ, theo ta đi, ta sẽ bảo vệ nàng suốt đời suốt kiếp, vĩnh viễn đối xử tốt với nàng. *** Hắn là thợ thạch ngọc tới hoang mạc Tây Bắc xa xôi tìm ngọc, nàng là cư khách trên núi Côn Luân đã hơn ngàn năm. Đáng lý tâm phải lặng như nước, lại không chịu được một cái liếc nhìn của chàng. Nàng và hắn cùng đắm vào biển sâu si mê. Váy tơ đỏ của nàng, cởi trong tay hắn… Nàng theo tiếng gọi tình yêu, từ bỏ chính thân phận của mình, rời xa bạn bè, đồng loại, trở thành phu nhân của hắn. Nàng đi theo hắn, cho rằng sẽ không cô đơn nữa. Nhưng vì sao từ khi tới đây nàng lại càng cô đơn? Hắn có còn nhớ lời thề khi đó? Có còn nhớ đã nói sẽ ở bên nàng trọn đời trọn kiếp?  Hắn từng mê muội, quyến luyến cơ thể nàng, từng đem nàng ôm vào lòng mà yêu chiều hết mực. Nhưng cái “từng” ấy lại kết thúc nhanh chóng khi nàng hoàn toàn thuộc về hắn. Sự xa lánh, lạnh lùng của hắn ngày càng khiến nàng nhớ nhung, đau khổ! Mang thân phận “phu nhân” nhưng cuộc sống của nàng chẳng hề dễ dàng, đó thực chất cũng chỉ là một cái danh hão, giam giữ nàng ở lại trong nỗi cô đơn triền miên, chờ đợi trong vô vọng… Suốt đời suốt kiếp, suốt đời suốt kiếp, suốt đời suốt kiếp, suốt đời suốt kiếp…. Nàng còn chưa già, hắn còn chưa chết, lời hứa khi xưa có còn tính hay không? Hắn đã chán da thịt lạnh buốt của nàng, muốn tìm một nữ thể ấm áp, trốn ở đây ngày đêm hoan ái, còn dặn dò người hầu nhốt nàng trong phòng. Hắn bức nàng đến phát ức, hóa nguyên hình dạng của chính mình! Con người hay đổi thay và chóng quên. Nàng ngu muội không nhận ra, ngây thơ cho rằng nói dối là hứa hẹn. Rõ ràng không thể thực hiện, tại sao hắn còn muốn thề non hẹn biển cùng nàng?  Yêu quái trung thành hơn con người, động vật thủy chung hơn con người. Nàng không làm người nữa. Nghe thấy tiếng xương hắn nát vụn trong cơ thể nàng. Vui thích quỷ dị lan tràn trong bụng. Tiêu hồn nàng, thực cốt hắn. . . . Thực ra từ đầu đến cuối truyện đơn giản là “tình yêu dị giới”, đoạn kinh dị nhất là khi nữ chính hóa thành xà tinh, nuốt trọn nam chính- kẻ đã phản bội mình vào bụng.  Cốt truyện khá mới lạ, hấp dẫn người đọc. Mặc dù truyện ngắn chỉ có 3 chương nhưng không hề có cảm giác bị đứt mạch truyện, phù hợp với những bạn muốn tìm truyện để giải trí. Tình yêu của một nữ yêu quái thật quá chân tình, nàng ta đem trọn trái tim mình giao cho một người đàn ông. Thật không may cho nàng, hắn ta lại là một kẻ đểu giả, lừa dối tấm chân tình của nàng. Hắn mang lại cho nàng khao khát làm người, ước muốn một tình yêu bình dị song lại nhanh chóng đẩy nàng tới vực thẳm tuyệt vọng, mất hết niềm tim vào tình yêu con người! Thật sự thì đọc đoạn kết mình cũng khá là băn khoăn không biết nên là HE hay SE. HE khi một tên “đểu cáng” như nam chính phải trả giá. Cũng là SE khi nữ chính mất đi tất cả những tình yêu chân thật của mình, hao phí tâm tư vào nam nhân kia.  Bài review thật sự là vẫn chưa thể nói hết được tất cả những chi tiết hấp dẫn, những dòng tâm trạng của nhân vật…mong các bạn sẽ tìm đọc để có thể cảm nhận một cách sâu sắc nhất! Review by #Hàm_Đam Dung Hoa - fb/ReviewNgonTinh0105   *** Mới đầu, giọng nói kia rất nhỏ, vang lên giữa đêm khuya. Ánh trăng sáng tỏ chiếu vào trong phòng, giống như tầng sương trên mặt đất. "Phu nhân, người còn chưa nghỉ ngơi sao?" Nha hoàn buồn ngủ, dụi mắt tới hỏi, xốc lại tinh thần cố cầm đèn. "Ta nghe thấy giọng nói." Giọng nói kia thoắt ẩn thoắt hiện, tan trong gió, nghe không rõ lắm. "Có lẽ là người báo canh giờ bên ngoài." Nha hoàn che miệng, mơ mơ màng màng. "Không, giọng nói kia là ở trong phòng, dãy phòng phía nam." Là ai? ! Phát ra giọng nói làm ta khó ngủ, hết lần này đến lần khác, hết tiếng này đến tiếng khác. "Có lẽ là chuột, hoặc là mèo hoang bên ngoài tới." "Không, đó là giọng nói của người." Luôn mơ hồ nghe thấy, tiếng thở dài ngâm khẽ, trong lạ lẫm lại mang theo chút quen thuộc. Nha hoàn thở dài, có chút không kiên nhẫn, thổi tắt nến. "Phu nhân, đêm đã khuya, người trong nhà đều ngủ rồi. Có lẽ người ngủ mê thôi." Nàng ta xoay người, ngủ tiếp. "Vậy sao?" Ta lẩm bẩm. Giọng nói trong gió hết trận này đến trận khác, không hề dừng. Đêm càng sâu, ánh trăng càng nhạt nhòa. Thật sao? Là ta ngủ mê sao? ☆ ☆ ☆ Hoàng hôn ngày hôm sau, vài người hầu tới thêm một chiếc khóa ở cửa. "Tại sao lại khóa?" Ta nhìn khóa, hoang mang không hiểu. Thứ này thật kỳ quái, đúc bằng đồng, phức tạp cồng kềnh, mọi người dùng nó khóa cửa, là muốn khóa cái gì lại à? "Là bảo vệ chống trộm. Gần đây trong thành có không ít nhà đều bị trộm rồi." Người kia nói, cúi thấp đầu. Ta không nhìn thấy mắt hắn. "Phái người tới dãy phòng phía nam xem, chỗ đó luôn truyền đến tiếng động kỳ quái." "Phu nhân, chỗ đó không có người." "Nhưng ta nghe thấy." "Phu nhân, người nghe nhầm thôi." Có phải ta trông thấy khóe miệng hắn cong lên không kiên nhẫn không nhỉ?   Mời các bạn đón đọc Hồng Xà Truyền của tác giả Lăng Ngọc.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Vĩnh An - Mặc Bảo Phi Bảo
Câu chuyện xảy ra vào thời điểm Võ Tắc Thiên vừa đăng cơ. Võ Tắc Thiên phế truất con ruột của mình, ngồi lên ngôi bảo tọa, nắm quyền tối cao. Lúc này con cháu Lý thị phải đối mặt với một tương lai mịt mờ. Nếu Võ Tắc Thiên giết họ sẽ thành cốt nhục tương tàn, nhưng không giết thì lại trở thành mầm mống tai họa, giống như sợi gân gà chặn ngang cuống họng. Con cháu Lý thị làm thế nào để tìm ra con đường sinh tồn torng bước đường cùng? Lý Thành Khí là Thái tử đã bị phế, văn thao võ lược, tài hoa hơn người. Trong đêm tận mắt chứng kiến cảnh xuân giữa Võ Tắc Thiên và nam sủng của bà, Lý Thành Khí đã gặp quý nữ Võ gia Võ Vĩnh An, hơn nữa còn ra tay tương cứu, giúp nàng thoát khỏi họa sát thân. Vĩnh An từ năm mười ba tuổi cho đến lúc hai mươi ba tuổi, tình yêu của nàng với Lý Thành Khí được giữ gìn sắt son trong suốt mười năm. Tình yêu ấy, cuối cùng, đã đợi được nắng ban mai... Mời các bạn đón đọc Vĩnh An của tác giả Mặc Bảo Phi Bảo.
Tùy Tiện Phóng Hỏa - Mặc Bảo Phi Bảo
Tùy tiện phóng hỏa là câu chuyện tình yêu lãng mạn giữa nhà biên kịch trẻ Giai Hòa và ngôi sao nổi tiếng Dịch Văn Trạch. Bản thân Giai Hòa thần tượng Dịch Văn Trạch hơn 10 năm, không ngờ rằng cô có cơ hội được hợp tác cùng anh trong bộ phim do chính tay cô viết kịch bản. Mặc dù luôn coi Dịch Văn Trạch là thần tượng - người đàn ông chỉ có thể mơ ước, nhưng cô không thể kiềm lòng âm thầm quan tâm đến anh, ở gần anh, an ủi anh những lúc Dịch Văn Trạch cảm thấy cô đơn. Còn Dịch Văn Trạch, chưa ai biết anh đang cất giấu một bí mật ngọt ngào về Giai Hòa, bí mật lần gặp gỡ đầu tiên của hai người. Đối với anh Giai Hòa chính là một phần không thể thiếu trong cuộc đời này. Có những khi, không cần quá nhiều lời nói. Nếu em yêu một người, em sẽ không thể kiềm chế nổi, cứ muốn lại gần người ấy, chạm vào tay người ấy, hôn lên mặt người ấy, nhìn người ấy lúng túng; cứ muốn chạm vào người ấy mãi, chỉ muốn hết lần này đến lần khác xác nhận chắc chắn rằng mình đang ở bên nhau, người ấy thật sự là của mình. Vì vậy, kịch bản ngôn tình hay nhất nên bắt đầu từ những động chạm cơ thể, rồi dần dần mới tạo dựng không khí. Mời các bạn đón đọc Tùy Tiện Phóng Hỏa của tác giả Mặc Bảo Phi Bảo.
Mị Hậu Hí Lãnh Hoàng - Sở Thanh
Truyện Mị Hậu Hí Lãnh Hoàng của tác giả Sở Thanh là một câu truyện đặc sắc bàn về vấn đề cưới ma nhưng bạn đừng tưởng tượng nó vì chúng ta đang nói về góc độ tình cảm chứ không phải góc độ kinh dị như các bạn nghĩ. Trong truyện Lăng Tuyết Mạn bị ép hôn với Tứ Vương Gia nhưng thật bất ngờ, trước khi lễ tân hôn bắt đầu thì chú rể lại lăn ra chết bất đắc kỳ tử. Thật trờ trêu  là Tứ Vương Gia lại để lại di huấn: “hôn lễ tiếp tục”. Nhưng chẳng lẽ lại cưới người chết sao? Vậy là Lăng Tuyết Mạn sẽ thủ tiết cả đời sao? Thật là chết rồi mà còn gây khó chịu cho người khác mà. Mời các bạn đón đọc Mị Hậu Hí Lãnh Hoàng của tác giả Sở Thanh.
Thú Phi - Chu Ngọc
Lấy âm làm kiếm, dùng nhạc chém giết. Điều khiển vạn thú, phượng lâm thiên hạ. Nhưng lại không ngờ, tiếng nhạc không chỉ dẫn dắt ‘cầm thú’ tới, mà còn dẫn cả ‘người thú’ tới. Hung ác như lang sói, nhanh nhẹn như báo, khí phách của hổ, giảo hoạt như hồ ly. Một gã đàn ông như vậy, một gã đàn ông xưng bá thiên hạ như hắn, là mệnh kiếp hay duyên nợ trời định đây ? Khói lửa chiến tranh tưng bừng khắp nơi, mảnh hồng nhan bèo dạt mây trôi. Người mang quyền đế vương sinh sát, ta có vạn thú tề tựu về đây. Để xem thiên hạ này ai chìm ai nổi. Lúc mới quen, nàng tắm rửa bên khe suối, tấm thân trắng nõn bị hắn một phát nhìn hết không bỏ sót chỗ nào. Một gã đàn ông đẹp tới mức diễm lệ yêu nghiệt, lại thô bạo tàn nhẫn, trợn mắt sáng như ma trơi, nheo mắt lại như yêu quái. Hắn nắm chặt cằm nàng, đôi môi bá đạo hung hăng hôn lên môi nàng, hai làn da thịt cách lần quần áo mỏng manh, lửa nóng bừng bừng cứ vậy bị giam chặt trong đó. Hắn mớm cho nàng độc hoàn kịch độc, nheo lại đôi mắt tà mị mà rằng. '' Phải chết, ngươi cũng đi cùng ta ! " Mà nàng lại ngạo nghễ nhìn lại đôi mắt lạnh lùng của hắn, nhẹ nhàng thốt lên. '' Ta-không-thích-ngươi ! " Lãnh đạm như gió, thanh nhã như nước, dám khiêu khích gã đàn ông độc bá thiên hạ này, cuối cùng định ra một mối lương duyên khó hiểu cả đời. Mời các bạn đón đọc Thú Phi của tác giả Chu Ngọc.