Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Một Thời Cuồng Say (Nhất Túy Kinh Niên)

"Đã có người ví von rằng tình đơn phương là một loại rượu mạnh mặc dầu biết sau khi uống hết rất dễ dẫn  tới choáng váng, thất thố, thống khổ, cũng làm cho người ta như thiêu thân lao đầu vào lửa, vui vẻ chịu đựng." "Ngươi chạm đến được mới thôi, ta một khi say mới dừng." "Nhưng phàm là say rượu, luôn có một ngày tỉnh lại." *** Review Ám Dạ Cung: Dạo này thiếu truyện đọc, thấy chị Thủy pr bộ này bên weibo dữ quá nên liều mình nhảy hố thử xem. Truyện mới 25 chương, chưa hoàn, tác giả đang update khá đều đặn. Thể loại: tra công tiện thụ, giới giải trí, 1x1, HE. Và giờ tới phần cảm nhận sơ lược mang tính cá nhân, ai không thích thì đi đường vòng đừng cố đọc chi rồi gạch đá vì tui không có khen bộ này đâu =)) Công (Tống Cư Hàn) và thụ (Hà Cố) có quan hệ bạn giường suốt 6 năm qua, thật ra thì hai người quen nhau đã 10 năm, từ hồi cấp 3, thụ hơn công 2 tuổi. Công là ca sĩ nổi tiếng, là con của chủ tịch tập đoàn này nọ lọ chai, trong người chảy dòng máu lai Đức nên anh này đẹp trai chim sa cá lặn, nói chung hoàn hảo đến từng kẽ tóc. Thụ là nhà thiết kế (QT ghi là công trình sư, tui chưa tra kỹ lắm nhưng đại khái chắc là nhà thiết kế), nhan sắc bình thường, không có tài năng gì nổi trội ngoài một tấm chân tình với công... Mọi người còn nhớ bộ Nương Nương Khang tui từng spoil không, nhớ anh Thiệu Quần tra công không, ờ thì bây giờ chắc anh Thiệu nên trao lại chức “vô địch tra công” cho anh Tống Cư Hàn, nhờ Tống Cư Hàn mà giờ tui thấy Thiệu Quần cũng... chưa đến nỗi. Tui thật sự là không tài nào ưa nổi thằng công này, 26 tuổi đầu rồi mà tính tình như nít ranh, bản thân mình thì ra ngoài ăn chơi thác loạn lên giường với đủ thứ người, về nhà thì bắt thụ phải “sạch sẽ” vì “tôi không thích đeo bao”. Theo lời một trong số bồ nhí của thằng công kể thì thằng này tinh lực quá dồi dào 1 người không thỏa mãn nổi nên có lần tìm người chơi 1x2 luôn cho sướng 0_0 Nói thật do Tấn Giang đang thời hài hòa cấm viết H chứ không tui nghi tác giả viết luôn mấy cảnh ngoại tình của thằng công quá, như trong NNK vậy. Ngoài ra thì tính tình thằng công này hết sức tồi, hồi cấp 3 thì vì khúc mắc với thằng bạn Phùng Tranh nên cố tình cưa đổ thụ để chọc tức Phùng Tranh vì biết Phùng Tranh có ý với thụ, nhưng tui nghĩ có lẽ thằng công thích Phùng Tranh vì tác giả cứ lấp lửng ra vẻ ẩn ý về quan hệ giữa hai người này. Công ra ngoài thác loạn là thế, nhưng mà hễ thụ có chút xíu tiếp xúc với nam giới là công lồng lộn lên như thằng dở, công nhận ghen cũng giúp gia tăng tình cảm mà thằng công đụng chút xíu là ghen khùng ghen điên tui thấy mệt người quá. Thụ gặp sếp cũng ghen, thụ gặp Phùng Tranh thì ghen dữ nữa. Hôm sinh nhật thụ, công về ăn mừng với thụ, tui tưởng được coi một màn ngọt ngào, ai ngờ Phùng Tranh vừa gọi điện thoại qua chúc mừng sinh nhật thụ là thằng công nổi cơn tam bành mắng thụ xong xách mông bỏ đi, thụ níu kéo nó thì nó lại bảo: “Tiền lên sân khấu của tôi 1 phút 80 ngàn, ở cùng anh 2 tiếng nãy giờ cả đời này anh không trả nổi đâu, nếu anh thật sự thấy trống rỗng thì tìm cây gậy đi.” Trời đất ơi, nó có biết là bữa đó sinh nhật thụ và thụ mong chờ được ở bên nó thế nào không mà nó đành đoạn thốt ra cái câu đó cho được. Tui thấy khó đỡ quá. Một tình tiết khó đỡ khác là thằng bồ nhí của công tự dưng hứng thú với thụ, cố tìm đến thụ muốn thụ ‘làm’ nó mới ghê chứ, thằng này chắc cũng thiếu thuốc. Giờ tới phiên thụ, thụ này đúng là tiện thật, mặc dù không yếu đuối hay khóc như thụ trong NNK nhưng mà công nhận là thụ khá tiện. Ban đầu đang trong giai đoạn mập mờ với Phùng Tranh, xong bị công cưa cẩm mấy hồi là đổ, dâng cúc cho công luôn, ôm mộng tưởng hão huyền là công và mình thật sự yêu nhau. Đến khi Phùng Tranh cho thụ thấy bộ mặt thật của công, bị công bảo là “ngủ với nhau một lần thôi mà nghĩ nhiều quá”, thế là thụ chấp nhận làm bạn giường của công suốt 6 năm, mặc kệ trong 6 năm đó công vẫn ra ngoài quan hệ bừa bãi như thường, bởi vì với thụ thì được ở bên cạnh công là quá hạnh phúc rồi, còn công muốn đi đâu làm gì thì nhắm mắt coi như không thấy. Đúng là đứa cầm roi quất đứa chịu đau. Mấy lần thằng công lên cơn điên cũng toàn thụ nhún nhường nhận lỗi, cái hôm sinh nhật bị thằng công phũ vậy mà cuối cùng vẫn là thụ nhịn hết nổi gọi điện thoại tìm công chứ thằng công có thèm ngó ngàng gì. Thụ thì suốt ngày cứ ôm cái tư tưởng ‘anh ở trên cao quá em không với tới chỉ mong được làm hạt cát trong sa mạc của anh’, sống vậy không thấy mệt hay sao ấy, nhưng mà người đọc (như tui) thấy rất mệt, suốt 25 chương hầu như chẳng được mấy cảnh ngọt ngào cứ toàn thằng công giận hờn xàm xí còn thụ thì nhún nhường nhận lỗi vì “quá yêu”. Dù mới 25 chương nhưng tui cũng đoán được khúc sau thế nào rồi, mấy bộ gần đây của chị Thủy hình như có đúng 1 motif: tra công tiện thụ, hoặc tra công và tuýp thụ gì gì đó nhưng nói chung là công phải tra, đoạn đầu ngược thụ đoạn sau ngược công, công hối lỗi nhận ra mình thật sự yêu thụ và bắt đầu quá trình truy thê đẫm nước mắt bao gồm ăn vạ và đánh ghen um sùm với công phụ, hết truyện. Sắp tới sau bộ này nghe nói chị sẽ viết về CP Triệu Cẩm Tân và Lê Sóc, mà trùng hợp thay Triệu Cẩm Tân cũng định sẵn sẽ là tra công =)) Ngồi chờ chị viết thêm trung khuyển công như Thẩm Trường Trạch nhưng đợi hoài đợi mãi chưa thấy... Nói chung hơi thất vọng bộ này, thêm cái đang thời hài hòa không có H nữa mà tình tiết quá cẩu huyết đọc thấy nản, nói chung chị Thủy cứ viết tra công như vầy khó nuốt quá, thật ra tra công cũng được nhưng mà mấy thằng tra công gần đây của chị trẻ trâu vô duyên quá đỡ không nổi, đỡ nổi mỗi Nguyên Dương với Ngô Du, Yến Minh Tu thôi cũng tạm cho vô danh sách đỡ nổi luôn vậy vì thấy so với Tống Cư Hàn thì Tu cũng còn hiền chán... Mời các bạn đón đọc  Một Thời Cuồng Say (Nhất Túy Kinh Niên) của tác giả Thủy Thiên Thừa.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Ngập Tràn Yêu Thương - Cố Tây Tước
Từ Vi Vũ hơi mắc bệnh sạch sẽ, có chút bỉ ổi, có chút mặt dày, tuy nhiên trước mặt người ngoài anh luôn hào hoa phong nhã, sống tách biệt, độc lập, lạnh lùng mà kiêu ngạo, lạnh lùng mà xa cách, trong sự xa cách ấy lại toát lên sự cao quý. Nhưng cứ về đến nhà, anh liền biến thành quý ông “thích cởi”, luôn miệng kêu: “Tắm, tắm, tắm! Cố Thanh Khê, em có muốn đến chà đạp anh không?”   Cố Thanh Khê luôn nghĩ, con người này còn có thể bỉ ổi hơn được nữa không?   Nếu không sẽ là:   “Vợ ơi, mau nấu cơm cho anh, yêu cầu hợp pháp đấy!”   “Vợ ơi, hôm nay đi xem phim nhé! Yêu cầu hợp pháp đấy!”   “Thanh Khê, hát tặng anh một bài đi, yêu cầu hợp pháp đấy!”   Mỗi lần như thế, bạn Cố Thanh Khê lại phải cố kiềm chế không xử lý anh một cách phi pháp.   Hạnh phúc là gì?   Hạnh phúc là mười ba năm trước, cứ tan học về, có một cậu bé lại đi hình chữ S đến trước mặt bạn.   Mười ba năm sau, vẫn cậu bé đó ôm bạn vào lòng, thủ thỉ: “Cố Thanh Khê, cả tuổi thanh xuân của anh đều dành hết cho em, thế nên em phải có trách nhiệm với anh đấy!” Mời các bạn đón đọc Ngập Tràn Yêu Thương của tác giả Cố Tây Tước.
Trúc Mã Là Sói
5 tuổi, vì lỡ tay mà Nhan Tiếu để xảy ra một mối hận ngàn năm, trong lúc tranh giành đồ chơi với Văn Dịch, không may làm sứt trán đối phương. Văn Dịch khóc ầm ĩ: “Cậu có biết tớ bị sẹo sẽ không đẹp trai nữa không, cậu có biết như thế này sẽ không còn bạn gái nào chơi với tớ nữa không…”. Nhan Tiếu tức lắm liền gầm lại: “ Khóc cái quái gì, cùng lắm sau này lớn lên tớ sẽ lấy cậu là được chứ gì!” 20 năm sau, bi kịch đã xảy ra… Văn Dịch vênh khuôn mặt điển trai, gạt mái tóc nũng nịu: “Vết sẹo này là do em gây ra, em phải chịu trách nhiệm!” Nhan Tiếu: “ Em nhớ là hồi đó không để lại sẹo mà.” Văn Dịch: “ Ờ, vết sẹo này là do anh tự gây ra, nhưng vẫn là lỗi của em, em phải lấy anh!” Nhan Tiếu : “…” Theo bạn, chuyện tình thanh mai trúc mã rất đẹp, rất lãng mạn… hay chỉ là cơn ác mộng khủng khiếp nhất trong muôn vàn cơn ác mộng? *** Câu chuyện chưa thật sự thu hút nhưng nó cũng có những nét thật dễ thương , thật đáng yêu .tôi thật sự thích những câu chuyện tình yêu trúc mã này hình như nó mang lại cho người ta một cảm giác an toàn trong tinh yêu , so với các motip truyện trúc mã khác thì cái anh chàng “yêu nghiệt” này có lẽ bị cô nàng Tiếu Tiếu bắt nạt quá nhiều thì phải, tôi thật sự cũng không thích tính cách của Tiếu Tiếu lắm, các cách cô đôi xử với Hạ Hà Tịch hình như không được rõ ràng lém thì phải, hình như cô quá cân nhắc đối với “yêu nghiệt” thì phải, anh chàng bị cô đối xử phải nói là “rất tội nghiệp”, Trong câu chuyện tôi thấy cái kết thúc 3 năm về trước của 2 người hình như chưa được thỏa mãn lắm, ” tại sao lại là sẩy thai cơ chứ?”, nếu 3 năm về trước 2 người nói rõ ràng thì đứa bé đã….có lẽ 2 người đều có lỗi, “nếu”…”nếu”..và “nếu”…”nếu”cuộc dời con người có nhiều chữ “nếu” như vậy thì không thể gọi là cuộc sống được, chắc có lẽ 1 lần như vậy là bài học cho Văn dịch và yêu nghiệt về sau, tôi chúc 2 người hạnh phúc *** Mèo Lười Ngủ Ngày Người Thành Đô, Tứ Xuyên. Là người ham ăn, ham ngủ, yêu cuộc sống. Là tác giả, nhà biên kịch toàn thời gian, văn phong hóm hỉnh, dễ thương, phóng khoáng với nhiều tình tiết bất ngờ, thú vị. Nhiều tác phẩm của tác giả được xuất bản bằng ngôn ngữ giản thể, và đã bán quyền ngôn ngữ phồn thể và bản quyền làm phim tại Trung Quốc. Các tác phẩm của Mèo Lười Ngủ Ngày do Amun ấn hành: Nhật Ký Thăng Chức Của Thổ Thần Boss Đen Tối Đừng Chạy Trúc Mã Là Sói Kế Hoạch Mai Mối Hủ nữ Gaga Hàng đã nhận, miễn trả lại *** Dạo này đang phải dưỡng thai. Nhàn rỗi chẳng có việc gì làm nên đọc rất nhiều tiểu thuyết, thấy trong đó có rất nhiều câu chuyện thanh mai trúc mã, rất đẹp, rất lãng mạn! Tuy nhiên, tôi muốn lấy câu chuyện mà tôi đã đích thân trải qua để nói với tất cả mọi người rằng, trúc mã là cơn ác mộng, nếu chẳng may bị hắn lừa và trở thành “ông xã trúc mã” thì đó là cơn ác mộng khủng khiếp nhất trong muôn vàn cơn ác mộng. Tôi xin lấy đồng chí trúc mã nhà tôi làm ví dụ. Trước Tết, đồng chí ấy cùng tôi về nhà cũ thu dọn đồ đạc, nhìn thấy cây ngân hạnh trước sân, tôi thấy nao lòng, hỏi anh còn nhớ chuyện hồi nhỏ không. Nghe xong, đồng chí ấy liền chống tay vào cây ngân hạnh cười ngặt nghẽo, nói còn nhớ, còn nhớ, sao không nhớ chứ. Hồi đó, nhà tôi mới chuyển đến đây không lâu, đám trẻ xung quanh đều không biết tôi, bọn chúng hay trốn vào xó xỉnh nào đó, rình lúc tôi không chú ý là ném đá hoặc bất ngờ xông ra túm đuôi tóc tôi. Lúc đó, tôi đã nổi cáu, tranh thủ lúc mấy đứa trẻ ranh chơi bi, tôi liền đổ cả lọ sâu róm lên lưng bọn chúng. Mấy ngày sau, tôi không dám bước ra khỏi cửa, nghe nói đám trẻ gần đó đã đoàn kết nhất trí bắt được một lọ kiến, thề sẽ trả thù. Nhưng rồi tôi vẫn bị mẹ bắt đi mua xì dầu. Đúng là oan gia ngõ hẹp, lại gặp kẻ thù. Cuối cùng, không biết phải làm thế nào, tôi liền trèo thẳng lên cây ngân hạnh, may mà bọn chúng không biết trèo cây, chỉ biết đi đi lại lại dưới gốc cây, chán rồi chửi đổng, bỏ đi. Đợi bọn chúng đi xa, chuẩn bị leo xuống thì tôi phát hiện ra cái cây này rất cao, không dám leo xuống nữa. Đang lúc sợ quá khóc toáng lên thì cậu bạn trúc mã liền làm anh hùng cứu người đẹp, đỡ tôi từ từ xuống đất. Thật lãng mạn đúng không? Như trong tiểu thuyết đúng không? Chớ sốt ruột, hãy nghe tôi kể tiếp. Tôi hỏi anh, có phải lúc đó anh đã yêu tôi từ cái nhìn đầu tiên nên mới làm anh hùng cứu người đẹp không? Ngờ đâu, vừa nghe xong anh liền trả lời, đúng lúc đó anh đi ngang qua, nhìn thấy tôi ngồi trên cây sợ hãi nhìn xuống dưới, dưới gốc cây có đám trẻ bao vây, cảnh đó giống như chó đuổi mèo, mèo không còn đường nào buộc phải leo lên cây, rất buồn cười. Chính vì thế anh liền dừng lại muốn xem con tiểu miêu bò xuống đất bằng cách nào. Không ngờ tôi chỉ là một chú tiểu miêu chỉ biết leo lên mà không biết leo xuống, anh đành phải đỡ tôi xuống. Nói xong, anh lại phì cười, nụ cười lộ rõ vẻ nhạo báng. Đến lúc này, chuyện tình lãng mạn mà tôi đắc ý hơn hai mươi năm đã biến thành bong bóng xà phòng. Lần khác, tôi và mấy đồng nghiệp trong công ty anh đi hát karaoke, mọi người nói chị đừng ngồi không thế, chọn bài gì hát đi. Ông xã trúc mã của tôi nghe thấy vậy vội ngăn lại: “Đừng! Đừng bảo cô ấy hát. Mấy người không biết chứ, hồi nhỏ chẳng có việc gì, cô ấy toàn ngồi trong sân gào hét. Một lần bắt chước tiếng mèo kêu, gọi được cả mèo hoang. Con mèo hoang đó đi loanh quanh một lúc ở nhà cô ấy, không tìm được con mèo cái gọi đực nào, tức quá đái một bãi rồi bỏ đi. Giờ các cậu bảo cô ấy hát, có khi lại lôi thêm con gì đó đến chứ chẳng chơi. Thôi cứ để cho cô ấy ngồi yên vẫn hơn”. Đây vốn là chuyện đáng xấu hổ nhất trong cuộc đời tôi, ngay cả khi mẹ tôi kể, tôi còn phát cáu, thế mà anh ta lại có thể vui vẻ kể với đồng nghiệp! Anh ta vừa dứt lời, tôi thấy tất cả mọi người muốn cười nhưng không dám cười, nét mặt ai nấy đều giật giật, thật đúng là… chỉ muốn trừ khử ông chồng mình ngay lập tức! Lần quá đáng nhất là ngày Valentine cách đây không lâu, nhìn thấy anh ta đủng đỉnh về nhà mà trên tay không có gì, tôi tức nổ đom đóm mắt, hỏi ngay tại sao không mua hoa tặng tôi. Anh chàng trả lời rất điềm nhiên: “Ôi dào, vợ chồng già cả hết rồi, cần gì phải Valentine nữa!”. Tôi bực lắm: “Mình mới cưới nhau chưa được một năm! Gì mà vợ chồng già cả hả?”. Kết quả là đồng chí trúc mã nhìn lên trời vẻ rất ngơ ngác, nói: “Có thật là cưới chưa được một năm không? Sao anh cứ có cảm giác như đã cưới được mười tám năm rồi nhỉ?”. Được lắm, vì từ nhỏ đến lớn sống gần nhau, không có cảm giác mới mẻ nên tôi cũng phải cố nhịn, tìm cách giảng giải lý lẽ hòng lay động lòng chàng, nhắc chàng rằng những dịp như thế này cũng phải tặng hoa cho vợ để vợ vui. Ai ngờ, nghe xong chàng liền nói, giọng rất nghiêm túc: “Bà xã, em còn nhớ không? Anh chàng tặng hoa em hồi cấp hai, vừa tặng hoa xong, ngày hôm sau đã thích ngay cô bé hoa khôi của trường. Còn cả anh chàng tán tỉnh em rất cuồng nhiệt hồi đại học nữa, cái anh chàng mà ngày ngày ôm một bó hoa tấn công em đó, trông anh ta… hê hê, dùng tính từ “bình bình” để miêu tả có bị coi là bôi nhọ danh dự của người khác không nhỉ? Còn nữa, anh nhớ trong một dịp Valentine, có một anh chàng được em gọi là “Đông Gioăng” đã mang chín mươi chín bông hồng đến để tỏ tình với em, chắc là em vẫn nhớ kết cục chứ? Anh ta đã co giò chạy theo bà vợ giàu có bốn mươi tuổi…”. Cuối cùng, tất cả các ngày Valentine đều biến thành lễ truy điệu đau khổ, thấy tôi không thể chịu được nữa, ông xã mới vỗ ngực nói: “Em thấy chưa, thực tế đã chứng minh, những kẻ tặng hoa cho em đều không đáng tin cậy! Bao nhiêu năm qua, chỉ có anh là yêu em nhất”. … Mời các bạn đón đọc Trúc Mã Là Sói của tác giả Mèo Lười Ngủ Ngày.
Mập đẹp, béo dễ thương - Cửu Lộ Phi Hương
Một câu chuyện tình yêu vô cùng dễ thương của một cô nàng công chúa và một anh chàng thị vệ, ngọt ngào, ấm áp, vui nhộn… Khi bạn nhận ra rằng mình muốn chia sẻ quãng đời còn lại với một ai đó, bạn sẽ mong điều đó sớm bắt đầu. Lý Viện Viện cảm thấy cuối cùng thì mình cũng trở thành một mỹ nữ tuyệt thế. Chẳng ngờ Thấm thoắt qua bao thời đại, năm tháng đổi thay, bãi bể hóa nương dâu. Thẩm mỹ của thế giới này lại hoàn toàn thay đổi... Mời các bạn đón đọc Mập đẹp, béo dễ thương của tác giả Cửu Lộ Phi Hương.
Vạn Dặm Tìm Chồng - Minh Nguyệt Thính Phong
Vạn Dặm Tìm Chồng (Trọn Bộ 3 Tập) Một cô gái chẳng chút lãng mạn mạn lại ế chỏng ế chơ bỗng bất thình lình một hôm bị  Nguyệt Lão trong truyền thuyết túm lại mà thông báo rằng người yêu trong số mệnh của cô đã bị tai nạn trong một ngày định mệnh, hiện anh đang hôn mê bất tỉnh và linh hồn thì đã phiêu bạt sang một không gian khác. Và nếu cô không muốn cả quãng đời còn lại sống trong cô đơn khổ cực thì hãy mau mau đến không gian kia mà mang anh về. Nói đi là đi, lợi dụng lúc cô ngủ mà đạp cô sang một không gian khác. Nào là tráng sĩ, nào là cô nương, rốt cuộc thì cô đang đến thời đại nào thế này? Người đàn ông cô phải tìm là ai? Không biết! Tính cách thế nào? Không biết. Làm nghề gì? Không biết. Không tìm có được không? Đương nhiên không được. “Tráng sĩ có thủ nghệ gì?” “Binh khí.” “Ồ.” Đúc tạo binh khí rất hoành tráng, đáng lý phải kiếm được rất nhiều bạc, nhưng chàng lại rất nghèo! Tô Tiểu Bồi lại muốn thở dài, vị tráng sĩ tiên sinh này thật sự quá đặc biệt, lời chàng nói cô đều tin, nhưng những gì chàng thể hiện lại khiến cho người ta thật sự không dám tin tưởng. “Tráng sĩ thu nhận nữ đồ đệ không?” Cô tùy tiện hỏi một câu. Nhiễm Phi Trạch quét mắt nhìn từ đầu đến chân Tô Tiểu Bồi, đáp: “Có thể cởi trần vung búa thì nhận.” “...” Bỏ đi, coi như cô chưa nghe thấy. Mời các bạn đón đọc trọn bộ Vạn Dặm Tìm Chồng của tác giả Minh Nguyệt Thính Phong.