Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Hàm Quang

Review bởi: Đặng Khánh Vi Đối với cái tên Tửu Tiểu Thất hẳn chị em không còn xa lạ gì nữa nhỉ, về cơ bản mình khá thích đọc truyện của Tửu Tiểu Thất, hài hước, dí dỏm và đặc biệt là sủng ngọt. “Hàm Quang” cũng là một bộ truyện hài hước với những tình huống dở khóc dở cười, khiến người đọc vừa đọc vừa tủm tỉm cười vì sự biến thái và kiêu căng của nam chính lẫn sự bất lực của nữ chính. Bối cảnh của câu chuyện xảy ra vào năm 2067, một thế giới tương lai mà người máy và trí tuệ nhân tạo lên ngôi. Nữ chính Hà Điền Điền đang làm nhân viên thử việc cho công ty Người Máy Quả Cam, vì muốn bảo vệ công việc của mình và thành công trở thành nhân viên chính thức, cô bắt buộc phải bán được một người máy, nhưng vì giá thành người máy quá đắt nên cuối cùng cô phải tự mua cho mình một người máy để có thể thành công bảo vệ công việc. Đương nhiên cuối cùng cô vẫn mua được, chỉ là mua xong thì trở thành kẻ nghèo rớt mùng tơi thôi. Hà Điền Điền có vẻ có một chấp niệm khá sâu với loại tính cách chàng trai ấm áp, dịu dàng khi thiết kế người máy nên khi nhận được người máy thật, Hà Điền Điền shock đến nỗi muốn chết luôn cho rồi. Thử tưởng tượng mà xem, bạn bỏ ra 430 vạn để mua người máy về hầu hạ mình, ai dè từ chàng trai ấm áp lại biến thành một kẻ thần kinh siêu biến thái, thành ra chủ nhân lại phải đi hầu hạ lão phật gia người máy này. Hàm Quang là cái tên Hà Điền Điền đặt cho nam chính, đây là một người máy do chính tay Hà Điền Điền thiết kế, siêu siêu siêu đẹp trai, có một không hai, mỗi tội cái miệng hơi độc địa lại khá kiêu căng, còn biến thái quá đà nữa. À, còn thích gạ chịch Hà Điền Điền nữa =)))). Không hiểu sao mấy người máy này lại dâm đãng đến thế. Đương nhiên, Hàm Quang có đủ tư cách để khinh người, người ta là trí tuệ nhân tạo cao cấp đó, điều khiển người máy khác, khống chế internet,... Oách như thế cơ mà. Dưới đây là một số trích đoạn dở khóc dở cười của cặp nam nữ chính lúc mới đầu gặp này để chị em có thể hiểu được vì sao Hà Điền Điền lại bất lực như thế: Anh còn rất khó tính nói: "Đừng chạm vào chân của tôi, sóng truyền sẽ mạnh lên. Cô có thể nhanh lên không, đần độn chết đi được." Hà Điền Điền sụp đổ, "Anh không được nói chuyện với tôi như vậy, không giống chàng trai ấm áp một chút nào!" Hàm Quang đột nhiên gọi cô: "Loài người." "Không được gọi tôi là loài người, phải gọi tôi là chủ nhân." "Đồ loài người ngu xuẩn." Hà Điền Điền cầm quần đuổi theo, "Anh không được như vậy, giống hệt như đồ biến thái..." Anh dừng lại, dường như không hiểu lời cô nói cho lắm: "Hửm?" "Ngoan, mặc quần vào đi." "Không mặc." "Sau khi mặc vào sẽ dẫn anh đi tìm gương." "Được rồi." Hà Điền Điền lại bắt đầu hầu hạ lão phật gia mặc quần. Hà Điền Điền: "Sau này không được gọi tôi là “loài người ngu xuẩn” nữa, biết chưa?" Anh mím môi: "Được." Hà Điền Điền: "Phải gọi tôi là chủ nhân." Hàm Quang: "Ha ha, cô vẫn nên đuổi tôi đi lưu lạc đầu đường thì hơn." Hà Điền Điền: =.= Hà Điền Điền cảm thấy không ổn lắm, đuổi theo hỏi, "Hàm Quang, tôi là ai?" "Loài người ngu xuẩn dâm đãng." "Tôi có xinh đẹp không?" "Bình thường." "Vừa rồi rõ ràng anh nói tôi là người phụ nữ xinh đẹp nhất thế giới." "Cô nghĩ nhiều quá rồi." "Nếu tôi tức giận với anh thì sao?" "Ha ha, cô nhất định phải chết." "Hàm Quang, tôi đói bụng." "Tôi thì không đói." Đi ngang một cửa hàng bán quần áo, Hàm Quang nói, "Quần áo của tôi xấu quá, cô mua đồ mới cho tôi đi." "Anh nghĩ hay quá nhỉ! Tôi sắp nghèo kiết xác rồi." "Coi như là trao đổi, tôi có thể làm tình với cô." "Cút..." "Xem ra cô thật sự sắp nghèo kiết xác." Đầu truyện là một màu sắc sáng rực, khá hài hước và vui tươi. Từ phần giữa truyện thì nhiều vấn đề lộ ra, câu chuyện bắt đầu bao phủ bằng chút màu u ám nhưng đương nhiên cũng không ảnh hưởng gì nhiều cho lắm, chỉ là khá cảm động với hơi buồn thôi. Về cuối truyện được đẩy lên cao trào khi bị cách thế lực bên ngoài ảnh hưởng đến. Nam chính Hàm Quang thật sự rất thâm tình, tuy hơi biến thái tí nhưng lại yêu ghét rõ ràng, không phải cái gì cũng giữ trong lòng. Hà Điền Điền thì có hơi yếu đuối tí, lại không dứt khoát, rõ ràng có yêu Hàm Quang nhưng đến khi Hàm Quang tỏ tình lại từ chối, lấy cái cớ là người máy với con người không thể yêu nhau để trốn tránh. Tuy đoạn này mình không thích Hà Điền Điền cho lắm nhưng về sau câu chuyện chợt bị đẩy lên cao trào nên Hà Điền Điền cũng nhanh chóng nhận ra “bây giờ hoặc không bao giờ” nên không còn ái ngại nữa. Tình tiết truyện cũng không có quá hack não, chỉ đơn giản là cuộc sống chung đầy sắc màu của Hàm Quang và Hà Điền Điền thôi. Có khóc, có cười, có vui, có buồn nhưng chắc chắn không ngược chị em nhé, HE 100% khỏi bàn cãi. À cũng không có H đâu =))) Truyện cây nhà lá vườn nên mọi người cứ yên tâm về chất lượng edit, truyện có pass nhưng chơi quiz lấy pass là được. Truyện thích hợp đọc giải trí, xả stress, nhiệt liệt đề cử. Năm 2066, khoa học kỹ thuật từ lâu phát triển vượt bậc, người máy xuất hiện ở khắp mọi nơi nhằm phục vụ cho chất lượng cuộc sống con người. Nhưng cũng do sự phổ biến của người máy mà rất nhiều công việc vốn của con người đã chuyển thành việc của người máy. Công việc biến mất, nhưng dân số vẫn không ngừng tăng, vì vậy mà tỉ lệ thất nghiệp ở Trung Quốc ở thời điểm này lên đến 52%. Nhưng người thất nghiệp vẫn được nhận trợ cấp từ nhà nước đủ để trang trải sinh hoạt hằng ngày. Hà Điền Điền là một trong số đó. Điền Điền tốt nghiệp đã hai năm nhưng vẫn chưa thể kiếm được việc làm. Cuộc sống vô công rỗi nghề rất nhàn hạ, nhưng cô không muốn. Bởi vì cô cảm thấy sống như thế thật sự vô nghĩa và nhạt nhẽo chán chường. Khó khăn lắm Điền Điền mới được nhận vào làm trong một Nhà máy sản xuất người máy, hiện trong giai đoạn thử việc. Muốn trở thành nhân viên chính thức, Điền Điền phải bán được một sản phẩm của nhà máy. Nhưng làm sao đây, thời hạn thử việc đã gần hết thế mà cô vẫn hoàn thành mục tiêu được yêu cầu. Bởi vì sản phẩm của nhà máy này là những người máy giống hệt con người nên giá thành quá đắt. Hà Điền Điền không thể để mất công việc này được, nên cô đã nghe lời một đồng nghiệp, tự bán người máy cho bản thân. Kết quả, Hà Điền Điền thành công trở thành nhân viên chính thức, nhưng cái giá phải trả chính là biến thành một kẻ nghèo rớt mùng tơi gánh theo một khoản nợ khổng lồ mà chi phí mua người máy đem đến :v Người máy mà Hà Điền Điền mua là do một tay cô tỉ mỉ thiết kế. Từ đôi mắt, khóe môi, màu da cho đến chiều cao, cân nặng đều do Điền Điền lựa chọn suốt cả tháng trời. Cô đặt tên người máy này là Hàm Quang, cài đặt tính cách cho anh là hình tượng “chàng trai ấm áp”. Nhưng mà, hình như có gì đó không đúng lắm… Khi Hàm Quang được giao đến nhà, cái tên người máy này hoàn toàn không giống chàng trai ấm áp một chút nào cả. Anh ta đáng lẽ phải dịu dàng gọi cô là “Chủ nhân” chứ, còn phải ôn nhu quan tâm lo lắng cho cô nữa. Chứ không phải như tên Hàm Quang trước mặt này dám khinh bỉ gọi cô một tiếng “Loài người”, anh không thèm để lời cô nói vào tai, thậm chí Hà Điền Điền còn phải cầu xin dỗ dành ngược lại anh nữa chứ. Rốt cuộc ai mới là chủ nhân chứ hả? Trích đoạn nhỏ: Mấy thứ đồ còn lại cô đưa cho Hàm Quang, Hàm Quang nghiêng đầu nhìn cô, cũng không đến gần, giọng điệu không thân thiện cho lắm: “Cô để cho tôi tự mặc?” Được rồi, có vẻ như mặc quần áo là hành động có độ khó tương đối cao? Cũng không trông cậy vào anh mới vừa ra khỏi nhà máy có thể tự mặc quần áo được, sau này từ từ dạy là được. Nghĩ tới đây, Hà Điền Điền cầm giày, ngồi xổm xuống đất mang vào cho anh. Trong nháy mắt cô tưởng rằng mình chính là đại thái giám đang hầu hạ lão phật gia… Anh còn rất khó tính nói: “Đừng chạm vào chân của tôi, sóng truyền sẽ mạnh lên. Cô có thể nhanh lên không, đần độn chết đi được.” Hà Điền Điền sụp đổ, “Anh không được nói chuyện với tôi như vậy, không giống chàng trai ấm áp một chút nào!” Hàm Quang đột nhiên gọi cô: “Loài người.” “Không được gọi tôi là loài người, phải gọi tôi là chủ nhân.” “Đồ loài người ngu xuẩn.” Hà Điền Điền: QAQ Kéo quần lên xong cô đi đến trước mặt Hàm Quang, cúi đầu kéo khóa quần. Trong quá trình kéo khóa, không ngờ lại đụng vào chỗ nào đó không nên đụng. “Ha ha.” Anh đột nhiên nở nụ cười. Tiếng cười rõ ràng bình dị không gợn sóng, nhưng Hà Điền Điền vẫn nghe ra hàm ý khinh thường của anh. Mặt Hà Điền Điền thoáng cái đỏ lên. Hàm Quang: “Đồ loài người dâm đãng.” Hà Điền Điền: QAQ *** Hà Điền Điền nghĩ rằng do chương trình cài đặt tính cách của người máy bị trục trặc gì đó, nên đã gọi kỹ sư đến để sửa chữa. Nhưng mà tên Hàm Quang này lại có thể lật mặt nhanh hơn cả bánh tráng, ở trước mặt kỹ sư liền biến thành một người máy ngoan ngoãn biết nghe lời, hoàn toàn không thể tìm được dáng vẻ đáng đánh khi nãy. Hà Điền Điền nghĩ có lẽ do Hàm Quang vừa được mua về nên chưa quen với cô nên cũng đành nhắm mắt cho qua. Qua một thời gian sống cùng Hàm Quang, tầm hiểu biết về người máy của Hà Điền Điền được mở rộng không ít. Hàm Quang là người máy nhưng lại có thể bắt chước và học theo các hành vi trạng thái của con người một cách chuẩn xác, đây là điều mà chưa có người máy nào có thể làm được. Không những thế, Hàm Quang còn có khả năng điều khiển và khống chế các thiết bị điện tử cấp thấp khác. Ví dụ như khi Hà Điền Điền bắt anh phải làm hết việc nhà trong khi cô đi làm, thì anh lại điều khiển người máy giúp việc của nhà hàng xóm làm thay cho mình :v hay khi Hà Điền Điền than vãn hết tiền, anh liền sai khiến người máy đáng thương đó lấy két sắt nhà hàng xóm đem qua cho cô :v Cuộc sống ở chung của Hà Điền Điền và Hàm Quang chẳng mấy hòa hợp, thường xuyên diễn ra những tình huống dở khóc dở cười. Nhưng mà dần dần cô cũng phát hiện ra tên người máy cũng không phải là quá tệ. Hàm Quang không phải chỉ biết phát ngôn những câu làm cô câm nín, mà còn biết bênh vực Điền Điền khi cô bị đồng nghiệp ức hiếp, biết trả thù những con người xấu xa đó giúp cô xả giận. Hàm Quang vốn kiêu ngạo tự luyến, lại có thể học cách nấu nướng, tập đan khăn choàng cho Điền Điền như một bà vợ nhỏ săn sóc cho chồng mình :v Có lẽ chính Hà Điền Điền cũng không nhận ra rằng, qua từng ngày sống chung với Hàm Quang, cô đã bất giác không còn xem anh là một người máy nữa rồi. Hà Điền Điền tôn trọng Hàm Quang, cô bất chấp nhảy xuống hồ cứu anh trước mặt bao nhiêu người mà quên rằng người máy vốn bất tử. Một người chủ nhân đối xử với người máy thuộc quyền sở hữu của mình sao có thể quá phận như vậy được chứ. Cho dù trong thâm tâm Điền Điền không hề xem anh chỉ là một người máy vô tri vô giác, mà sớm xem anh giống như con người. Nhưng lý trí thì khác, lý trí của cô có lẽ đã bị ảnh hưởng bởi sự phân hóa giai cấp của người và người máy nên hoàn toàn đi ngược lại với những gì tình cảm mách bảo. Nên khi Hàm Quang tỏ tình với cô, nói rằng mình muốn được ở bên cạnh cô với một tư cách khác, thì lý trí của Điền Điền đã trả lời anh rằng “Không thể”. Bởi vì người và người máy, khoảng cách vẫn là quá xa. Nhưng, Hàm Quang vốn chẳng phải là một người máy bình thường. Làm gì có người máy nào sở hữu nhiều khả năng đặc biệt như anh, Điền Điền sớm thấy anh bất thường, nhưng không thể tìm hiểu được thân phận thật sự của Hàm Quang. Sự xuất hiện của Phương Hướng Bắc và nghiên cứu kỳ lạ của hắn đã từng bước, từng bước hé lộ thân phận thật cùng các bí mật về quá khứ Hàm Quang. Vậy Hàm Quang rốt cuộc có lai lịch như thế nào? Và liệu Điền Điền có thể xóa bỏ khoảng cách giai cấp để bước đến bên Hàm Quang không? Mời các bạn hãy nhảy hố cùng tớ để tìm câu trả lời cho riêng mình nhé. Nhìn chung, “Hàm Quang” là một câu chuyện hài hước về cặp đôi nhân vật chính Điền Điền và Hàm Quang. Hơn nửa đầu tác phẩm, tác giả Tửu Tiểu Thất đã giữ mạch truyện tương đối nhẹ nhàng, chỉ có ở những chương cuối thì nhiều biến cố phát sinh khiến mạch truyện trầm lắng hơn một tí. Tớ không thích cái kết truyện cho lắm, vì tớ cảm thấy phần kết có hơi vội vàng và không được chăm chút. Nhưng dù sao, đây cũng là một bộ truyện hay, thú vị và đáng nhảy hố ạ. À, ở đoạn kết có một chi tiết mà tớ rất ấn tượng. Khi Hà Điền Điền làm phẫu thuật, anh đã đặt một con chíp vào tim cô. Nếu có một ngày, tim cô ngừng đập trong 24 giờ, thì con chíp sẽ khiến Hàm Quang lâm vào trạng thái hôn mê vĩnh viễn. Hàm Quang vốn bất tử, nhưng Hà Điền Điền thì không. Nếu đã cùng nhau đi đến bách niên giai lão, thì cũng hãy nắm chặt tay bước sang nơi chân trời. Chi tiết ấy khiến tớ bất giác nhớ đến một bài hát đã từng nghe qua: “Sợ hãi nỗi phân ly Hơi thở cũng quen thuộc đến vậy Yêu người cũng tựa như sinh mệnh Gợn sóng vỗ dưới chân cầu Chìm nổi giữa hoàng hôn mặt sóng Cũng lặng lẽ như đời này kiếp này” (*) Mời các bạn đón đọc Hàm Quang của tác giả Tửu Tiểu Thất.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Trời Sáng Rồi Nói Tạm Biệt - Đản Đản 1113
Trên đời này có lẽ không còn ai yêu Dịch Bắc như Y Y, Cô yêu Dịch Bắc, yêu đến nhập cốt tủy, Bao năm bên anh, tìm mọi cách để kết hôn với anh, cố gắng tất cả nhưng cũng chỉ đổi lấy được hình ảnh anh ân ái bên người đàn ông khác Đúng vậy, Y Y yêu Dich Bắc, nhưng anh không yêu cô, đúng hơn là anh không yêu đàn bà, anh là GAY Một tình yêu điên cuồng đến tuyệt vọng, cô cố cứu vãn nó, mang thai khi vẫn là xử nữ, nhưng đổi lại là gì ? Anh đưa cô lên bàn giải phẫu Tuyệt vọng Ly hôn Bỏ đi Khi cô trở lại, dường như mọi việc đã khác đi Tình yêu ấy, khi cô cố gắng chôn vùi nó để bắt đầu cuộc sống mới thì anh lúc này lại chen vào cuộc sống của cô. Liệu, cô có được hạnh phúc hay không?  *** Mang theo Tiểu Già, chúng tôi một nhà ba người đi vào siêu thị mua đồ dùng sinh hoạt. “Mẹ! Chú Trầm kìa!” Đột nhiên, Tiểu Già hưng phấn vỗ cánh tay của tôi kêu lên. Tôi cười nhẹ, làm sao có thể chứ?.... Dịch Bắc mấy năm nay luôn ở nước ngoài và chúng tôi đã lâu không có liên lạc… Đứa bé này vẫn rất muốn gặp lại chú Chú Trầm, nên luôn nhìn bóng dáng tương tự mà nhận sai người. Nhưng ngay cả Thiếu Nghệ đang nắm tay tôi, cũng cứng đờ lại… Tôi ngước mắt nhìn lên, cách phía trước đó không xa có một người đàn ông khí chất thuần khiết, đi bên cạnh một người phụ nữ trầm tĩnh. Người phụ nữ đó bụng hơi gồ lên, chắc là đã có thai mấy tháng. Có thể thấy được, người đàn ông này rất lo lắng cho người phụ nữ kia, ngay cả khi cô ta lấy tay cầm vật gì đó cũng bị cấm. Tôi giật mình, người đàn ông cẩn thận, che chở đó đúng thật là Dịch Bắc. Mà người phụ nữ mặc áo choàng, tóc dài quả nhiên là Y Y. Cô ấy không còn là cô gái nhỏ nhắn của ngày trước nữa. Cô ấy thay đổi thật nhiều, trong đôi mắt không còn nét ti nghịch, tuỳ hứng nữa. Hai người họ một bên chọn đồ dùng, một bên hỏi ý lẫn nhau…..Một người dịu dàng săn sóc, một người ngoan ngoãn nghe theo. ...... Mời các bạn đón đọc Trời Sáng Rồi Nói Tạm Biệt của tác giả Đản Đản 1113.
Trấn Hồn - Priest
Triệu Vân Lan nói: Ở trong lòng con, hắn chính là như châu như ngọc, có một không hai. Triệu Vân Lan nói: Trên thế gian có một loại người, không phải là kiểu người bản thân mình thấy tốt đẹp thế nào, hoa nhường nguyệt thẹn thế nào, có một không hai ra sao để mà phải vì người đó làm một quân vương chẳng màng triều sớm; chỉ là cảm thấy nếu làm chuyện có lỗi với hắn, thì chẳng bằng cái thá gì. Triệu Vân Lan nói: Ngươi có biết nỗi thống khổ lớn nhất trong đời người là gì không? Chính là lấy phải một bà xã quá thông minh, ý tưởng trong đầu ùn ùn không dứt….sớm muộn gì ta cũng sẽ bị những ý tưởng ấy dồn cho không biết đâu mà lần. Triệu Vân Lan nói: Thẩm Nguy, nếu như ngươi còn dám lừa ta một lần nữa, ta thực sự sẽ không bỏ qua cho ngươi. *** Thẩm Nguy nói: Người trong cả thiên hạ này đều có lỗi với ta, chỉ duy ngươi là không. Thẩm Nguy nói: Một đời người chỉ có thể vì hai việc mà cam tâm chịu chết, vì thiên hạ gia quốc thành toàn trung hiếu đạo nghĩa, và vì tri kỉ thành toàn chính mình – tiền lệ từ xưa có thể bỏ mình vì tri kỉ, ta nếu có thể vì ngươi mà chết, đương nhiên cũng chịu vì ngươi mà sống, ta không có gì phải tiếc nuối. Ngươi chưa từng rơi nước mắt, đừng khóc vì ta. Thẩm Nguy nói: Có đôi khi ta cũng nghĩ, nếu có một ngày ngươi nhớ ra mọi chuyện, ta có thể nói với ngươi, ngươi thấy không, tất cả những gì đã đáp ứng ngươi ta đều làm được, không một tia cắt xén, không một câu nuốt lời, khi đó ngươi sẽ cho ta biểu tình gì đây? Thẩm Nguy nói: Ngay cả hồn phách của ta cũng ngập đầy bóng tối, duy chỉ có trái tim để đặt ngươi bên trong là còn chút sạch sẽ mà thôi, máu vẫn còn màu đỏ, dùng nó bảo vệ ngươi, ta nguyện ý. *** Trấn hồn người sống, an tìm người chết… … Chuộc tội lỗi chưa xong, quay vòng quay vô tận. Thể loại: Đam mỹ, hiện đại, linh dị thần quái, mỹ công tuấn thụ, cường cường, 1×1, HE. Haiz, tôi không chắc đây là một cái review tử tế đâu, vì tôi vẫn chưa ổn định sau 2 ngày đọc xong truyện. Điều quan trọng là mỹ công tuấn thụ, ừ, bởi vì 3 lí do. Thứ nhất là tôi là đứa không thích đọc spoil trước, cực kì ghét luôn. Thứ hai là tôi từng lượn cmt có liên quan đến truyện này rồi, tức là đã vô tình nghe mấy bạn spoil nhưng chẳng nhớ. Thứ ba là trước khi đọc tôi có nhìn cái thể loại “mỹ công tuấn thụ” rồi cơ mà đọc thì không kết luận được thế éo nào là mỹ với chả tuấn, ngôn ngữ giới hạn.! Và thế là ‘bùm’, nhầm công với thụ, đau đớn lắm. Lúc đọc đến đoạn nhân-vật-tôi-nghĩ-là-công sáng dậy đau eo vì bị thông. Con mẹ nó thở không ra hơi luôn T^T. Thẩm Nguy là công và Triệu Vân Lan là thụ. Nếu có ai trót đọc phải cái bài viết dẩm đời của tôi trước khi đọc truyện hãy ghi nhớ nhé! Và nếu được ghi thể loại theo ý mình, tôi sẽ viết là ôn nhu da mặt mỏng thâm tình không tự nhiên công và ngầu bá nhây nháo dẻo mỏ thụ. Trên đời này có thể loại thụ ngầu lòi vãi chưởng, mở mồm ra gọi người ta “bà xã” rồi còn lầy lội hỏi người thương là được hầu hạ có ưng ý không à? Còn công thì nhẹ nhàng, ôn nhu, nhắc đến chuyện xxx thì đỏ mặt vlin là sao. Duy chỉ có một điều Thẩm Nguy hơn Triệu Vân Lan là Triệu Vân Lan kiếp này chỉ là người thường, trên giường đéo thể lật Thẩm Nguy có pháp thuật kia lên. Mẹ kiếp thật là… Haiz! Lúc đấy tôi chỉ hi vọng con mẹ nó chỉ là hỗ công thôi, cơ mà đời éo như mơ! Ồ, còn về nội dung truyện. Đây là một trong những best về đam mỹ thể loại linh dị thần quái. Đọc xong cảm giác của tôi choáng ngợp vì cách xây dựng câu chuyện, những yếu tố đan cài, chi tiết nhỏ xíu cũng có dụng ý và tôi phải hét lên: “Đòe mòe tinh tế vãi.” Thẩm Nguy không phải chỉ là một thầy giáo nhỏ dạy ở đại học mà là Trảm hồn sứ, vạn người e sợ. Đương nhiên Triệu Vân Lan cũng không chỉ là Lệnh chủ của Trấn Hồn, thân phận của y thực sự là ngầu con mẹ nó mù mắt chó, mà Thẩm Nguy chả là mẹ gì cơ. Huhu, thụ của tôi ngầu quá T^T. Nhưng cơ bản là không muốn tiết lộ nhiều đâu. Nên là tôi sẽ dừng lại ở thân phận hai người. Cục điều tra đặc biệt ở số 4 đường Quang Minh chính là nơi làm việc của Triệu Vân Lan. Dưới y là một lũ người, à không, phải gọi là quái vật, kì kì quái quái. Ở đó có tên sư “rởm” Lâm Tĩnh, thật ra cực kì phi phàm, cơ mà tên này là người chuyên gia gây trò và bị mọi người oánh, sở thích là selfie ghi dấu kỉ niệm mỗi lần làm nhiệm vụ. Thi vương Sở Thứ Chi có khả năng điều khiển cương thi và lúc éo nào cũng lạnh lùng, ngầu lòi, thực ra lại rất quan tâm đến cậu nhóc họ Quách. Chúc Hồng, xà yêu, sống tình cảm, nhưng không yêu đuối, lại crush sếp Triệu xong bị người ta phũ phàng, nhưng tóm lại vẫn là một ngự tỷ. Uông Chủy, một hồn ma ngây thơ, bị giết bởi thanh mai trúc mã và Tang Tán, tên thanh mai trúc mã của Uông Chủy, vì không thể nói thành thạo tiếng phổ thông mà bị mèo mập đùa cợt. Đại Khánh, con mèo đen mập mạp, chảnh chó, chọn cá chiên thay vì thức ăn cho mèo, vô sỉ y như chủ nhân Triệu Vân Lan, cũng là con mèo khiến tôi cực kỳ, cực kỳ muốn nuôi mèo (ham muốn mãnh liệt lâu nay là nuôi mèo cứ bùng cháy vì nó ấy). Cậu thanh niên Quách Trường Thành, là con người duy nhất (thật ra lai lịch cũng không tầm thường), nhát gan đệ nhất, lại suốt ngày bị sếp đùa cợt, dọa sợ đến ngất xỉu, cơ nhưng lại là người vô cùng, vô cùng lương thiện. Quay lại hai nhân vật chính nào. Thật ra thì với nội dung truyện cực kì hấp dẫn và kiểu cường cường như thế thì chuyện ai công ai thụ cũng không quan trọng lắm đâu, bởi vì chuyện giường chiếu cũng chỉ một nốt nhạc và Triệu Vân Lan vẫn luôn tỏa ra hào quang của một đại nhân 1 nằm trên nếu như bạn bỏ qua đoạn xxx kia. Thẩm Nguy một lòng thâm tình với Triệu Vân Lan mà Triệu Vân Lan khi chưa nhớ ra tiền kiếp thì cũng bị thu hút bởi thầy Thẩm. Một màn theo đuổi người ta, lầy lội, ngầu lòi, mặt dày tự nhiên tắt ngóm khi biết Thẩm Nguy là Trảm hồn sứ. Nhưng Triệu Vân Lan vốn dĩ không chỉ đơn thuần là thích, mối quan hệ vẫn cứ dây dưa không dứt mà Thẩm Nguy lúc nóng lúc lạnh cũng chấp nhận mặc kệ tất cả và nghe theo trái tim. Chính vì không tiết lộ được thân phận của Triệu Vân Lan nên tôi sẽ không phân tích nữa vậy. Triệu Vân Lan từng nói với Thẩm Nguy: “Ta có trong tay danh sơn đại xuyên của cả thiên hạ này, nghĩ lại cũng chả có gì đáng để kiêu ngạo, chẳng qua chỉ là một đống đá vụn nước sông mà thôi. Cả người đại khái chỉ có mảnh chân tâm này là đáng giá mấy cân, ngươi muốn hay không? Cầm lấy.”   Nếu bạn muốn đọc một bộ đam mỹ hấp dẫn, nếu bạn thích thể loại linh dị thần quái, nếu bạn thích cường cường, cứ đọc đi. Không hối hận đâu, cơ mà phải nhớ ai công ai thụ không bị sốc nhé!   Mời các bạn đón đọc Trấn Hồn của tác giả Priest.
A Nam - Twentine
Thể loại: Hiện đại thực tế, nữ cá tính trải đời, nam thật thà thâm tình, nữ không sạch, sắc, OE. Độ dài: 64 chương Tình trạng: Hoàn edit --------------------------------- “A Nam” - câu chuyện kể về hành trình đi tìm vợ của một chàng trai dân tộc thiểu số. Rất lạ lùng, rất kích thích. Thành Vân là một phụ nữ xinh đẹp. Khí chất trên người cô là do được tôi luyện nhiều năm và qua rất nhiều biến cố nghiêng trời lệch đất. Thành Vân gặp Chu Đông Nam chẳng phải là duyên số gì cả, chỉ là trên đường đi công tác trở về gặp chút sự cố nên cô đành thay đổi lộ trình, thay vì về Bắc Kinh thì phải dừng ở Quý Châu.  Chu Đông Nam càng không có gì nổi trội. Anh mang dáng dấp của một người dân tộc thiểu số điển hình, rắn chắc và đen đúa. Chỉ có điều, anh không hề xấu xí. Có lẽ vì quá nhàm chán, cũng có lẽ vì đã gặp quá nhiều đàn ông da trắng đậm chất thành thị, Thành Vân bất chợt cảm thấy hứng thú với anh chàng mới gặp này. Anh ta làm rất nhiều công việc. Dường như chân lý sống của anh ta chính là kiếm tiền, không còn gì khác.  Thành Vân là một người phụ nữ quyến rũ, ma mị. Cô dùng chính lợi thế đó của mình để trêu chọc anh chàng thật thà ấy. Thuê cái xe cà tàng của anh để đi tham quan, dụ dỗ anh đưa mình về bản làng anh sống, cùng rất rất nhiều hành động mang tính khiêu khích khác nữa. Nếu là một người đàn ông bình thường, có lẽ đã không thể cưỡng lại sức hấp dẫn ấy của Thành Vân. Nhưng Chu Đông Nam không như thế. Đừng nói khuôn mặt anh vốn đã chẳng có nhiều biểu cảm, mà cho dù có, anh cũng cố hết sức kìm nén lại. Vì anh biết rõ, cô trêu chọc anh. Người thành phố luôn như vậy sao? Dù biết trước sẽ không có kết quả, vẫn muốn khiến người ta nhớ mãi không quên?  Chu Đông Nam quả thật không thể quên Thành Vân. Trải qua vài ngày cùng nhau, lấy đâu ra tình cảm sâu đậm? Thành Vân không hề biết rằng, người khác vùng miền quan niệm cũng khác. Ngày đó ở cầu Phong Vũ, với cô chỉ là tình một đêm. Nhưng với Chu Đông Nam, lại là ký ức khắc sâu. Đó là lần đầu tiên của anh, trúc trắc nhưng ngọt ngào. Thành Vân trở về thành phố phồn hoa đô thị, không hề nhớ gì đến đoạn đường rẽ kia. Cô lại trở về là một giám đốc chi nhánh bảo hiểm, dù chỉ là hữu danh vô thực. Cái danh này là Lý Vân Sùng cho cô. Mười hai năm ở bên cạnh ông ta, Thành Vân đôi khi cũng chẳng thể định nghĩa mối quan hệ này. Ở bên ngoài đều cho rằng, cô là người phụ nữ được bao dưỡng của ông ta. Nhưng có ở bên trong thì mới biết, ông ta chưa từng chạm vào Thành Vân. Cùng ăn cơm, cùng uống trà, cùng tiếp đãi khách, cùng nhau trải qua hầu hết các sự kiện trong 12 năm, chỉ có cùng giường là không.  Cái cách mà Lý Vân Sùng bao dưỡng cô, giống như là nuôi một con thú cưng vậy. Nhặt về, dạy dỗ theo cách mà ông ta muốn, để đến một lúc nào đó, nó sẽ trưởng thành theo khuôn mẫu mà ông ta đặt ra, cứ như vậy trói chặt cuộc đời với ông ta. Vì thế, Lý Vân Sùng có một phong cách vô cùng điềm tĩnh, không bao giờ để bất cứ chuyện gì ảnh hưởng đến tâm trạng mình, kể cả chuyện Thành Vân ra ngoài tìm đàn ông. Phải, Thành Vân không hề sạch sẽ. Lúc Lý Vân Sùng thu nhận cô, là lúc cô đang đi tìm người đàn ông đã chung sống cùng cô 2 năm ròng rã. Lý Vân Sùng hứa sẽ giúp, nhưng giúp kiểu gì thì chỉ có ông ta biết. Còn điều mà Thành Vân biết, chính là người đàn ông kia đã biệt tăm biệt tích không có ngày về. Cứ như vậy, Thành Vân ở lại bên cạnh Lý Vân Sùng, sống nhạt như một con búp bê có hơi thở. Cho đến ngày gặp lại Chu Đông Nam. Thành Vân không ngờ một người đàn ông chân chất như anh lại có can đảm chạy đến một nơi như Bắc Kinh này. Cô vốn dĩ không hề nhớ tới anh, nhưng không có nghĩa là những ký ức trên cầu Phong Vũ ngày đó không ấn tượng. Chỉ là cô đã quen sống như vậy, không đặt nặng bất cứ điều gì, cũng không có gì quan trọng đáng để cô lưu tâm cả. Cô chọn quên đi. Chu Đông Nam cũng từng muốn như vậy. Cây cầu Phong Vũ trăm năm tuổi mà anh cũng dám đốt, chỉ vì không muốn nhớ lại ngày hôm đó và người phụ nữ đó. Nhưng không hề có tác dụng. Anh vẫn không thể quên. Anh cũng từng có bạn gái là người thành thị, còn bị người ta lừa hết tiền. Lẽ ra anh phải có kinh nghiệm, phải tránh xa loại phụ nữ có độc này chứ. Nhưng những chuyện phức tạp như vậy, Chu Đông Nam không nghĩ được, cũng không muốn nghĩ. Anh là người dân tộc, thẳng thắn thật thà, trái tim bảo sao thì nghe vậy. Thế là anh đi tìm cô. Ai hỏi, anh bảo anh đi tìm vợ. Việc gặp lại Chu Đông Nam khiến cuộc sống của Thành Vân hoàn toàn đảo lộn. Cô không thể thờ ơ được nữa. Có nhiều lúc, không biết là Chu Đông Nam quá thông minh hay là quá hiểu Thành Vân, mà hết lần này đến lần khác, người khơi mào mọi chuyện lại là cô. Cô chủ động gọi điện, chủ động đến tìm, chủ động “muốn” anh.  Chu Đông Nam vẫn cứ như vậy, mang khuôn mặt ngàn năm không đổi quan tâm cô, chiều chuộng cô. Chẳng biết từ lúc nào, Thành Vân lại đắm chìm vào mối tình này. Cho nên, cô muốn thoát khỏi Lý Vân Sùng. Thành Vân không hề biết rằng, ông ta đâu cần cô mở miệng đã nắm rõ mọi chuyện, cũng đã ra tay dàn xếp. Chỉ là không ngờ, tên dân tộc thiểu số thấp kém kia lại có thể kiên cường như vậy. Đánh đuổi cũng không đi, nhận tiền rồi cũng không chịu đi. Cuối cùng ông ta đành phải gây áp lực từ phía Thành Vân. Nhưng ông ta sai rồi, sai ở chỗ ông ta nghĩ mình nắm được mọi chuyện. Ông ta vốn dĩ không biết rằng, trước kia Thành Vân để ông ta điều khiển là bởi vì cô không quan tâm chứ không phải cô nghe lời. Bản chất thực sự của Thành Vân chưa bao giờ thay đổi. Cô không phải là vật cưng mà ông nuôi, cô có suy nghĩ, có tình cảm. Đến khi nó bộc phát thì ông có tài giỏi cỡ nào cũng chẳng ngăn lại được. “Chấp nhất đến cuối cùng, cả thân thể lẫn tâm hồn đều hướng về một phía, những chuyện đã qua, đều chỉ vì một người.” Thành Vân đã yêu, là yêu cho đến chết. Để có thể đến với Chu Đông Nam, cô bằng lòng trở về điểm xuất phát. “Em chỉ có hai bàn tay trắng nên khi yêu anh, em chỉ có thể hiến dâng chính mình.” ….. Nếu như có thể, Thành Vân không bao giờ muốn để cho Chu Đông Nam phải dính líu vì mình. Nếu như có thể, cô không bao giờ muốn để cho anh biết, cô đã sống vô nghĩa như thế nào cho đến ngày gặp anh. Nhưng anh đã nói, anh sẽ chờ cô. Anh sẽ về nhà chờ cô.  Thành Vân chấp nhận hậu quả ngày hôm nay, xem như là cô trả lại ân tình của Lý Vân Sùng những năm qua. Sau này, cô không nợ ai nữa. Chỉ nợ một mình Chu Đông Nam, chính là A Nam của cô. “Tình đến cực hạn, người sẽ đáng thương.” _________ " ": Trích từ truyện Review by #Lâm Tần Bìa: #Họa Gian Phi Mời các bạn đón đọc A Nam của tác giả Twentine.
Đôi Lần Gặp, Lỡ Bén Duyên - Minh Nguyệt Thính Phong
Tên gốc: Gặp phải chàng đúng lúc Thể loại: Cổ đại, mật thám đấu đá, HE Số chương: 203 + 3 ngoại truyện Editor: Qin Zồ Proofreader: peonyflower0209, Diệp Y Phi, hoamomo1314 *** Văn án: Vì không muốn gả cho lão già chẳng ra gì ở huyện bên, nàng buộc phải chạy trốn. Lần thứ nhất bỏ trốn, đúng lúc gặp tướng quân vào thành, nàng té một vòng lăn quay, à không, là quỳ xuống trước mặt hắn (không phải cố ý đâu). Lần thứ hai bỏ trốn, đúng lúc gặp tướng quân đến nhà làm khách, bị tướng quân bắt ngay tại trận (nhất định là hắn cố ý). Lần thứ ba bỏ trốn, khắp người nàng đầy thương tích, gần như là tuyệt vọng, mà hắn nhanh chóng cưỡi ngựa lao đến, mở rộng vòng tay ôm nàng vào lòng (hắn cố tình thật là quá tốt). Tướng quân nói: “Vốn dĩ ta không muốn giúp cô, nhưng ta có ơn với cô là thật.” Cho nên là? Tóm tắt: An Nhược Thần không muốn khuất phục trước số phận, cả ba lần trốn nhà đều đụng phải Long tướng quân. Nàng cứ ngỡ có thể được quý nhân tương trợ, không ngờ lại cuốn vào âm mưu mật thám. Người nhà ác độc, muội muội mất tích, gián điệp thần bí, quyền biến minh tranh ám đấu. An Nhược Thần trở thành mấu chốt để phá giải bí ẩn, cũng trở thành điểm tựa trong tim Long tướng quân. Câu nói tóm tắt: Đúng thời gian đúng người, tất cả đổi thay. Đôi lần gặp gỡ, lỡ bén duyên chàng Mời các bạn đón đọc Đôi Lần Gặp, Lỡ Bén Duyên của tác giả Minh Nguyệt Thính Phong.