Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Vì Em Mà Đến

Đánh giá nội dung truyện: ★★★★★ Đánh giá nam nữ chính: ★★★★★ Đánh giá bản cv truyện: ★★★★★ Đề cử: ★★★★★ Kiếp trước, Chu Tư Đồng đã từng là cô công chúa nhỏ được yêu thương chở che bằng tất cả tình yêu của bố mẹ. Nhưng cô không ngờ rằng, đó chỉ là lớp kem màu sắc ngọt ngào họ phủ lên để che dấu cho những đen tối bi kịch sắp xảy đến. Bố cô ngoại tình, nuôi dưỡng tình nhân và con riêng bên ngoài từ lâu. Mẹ cô vì chuyện này mà trở nên điên cuồng, ác độc. Giữa họ luôn là cãi vã và tranh chấp xung đột. Vô tình, Tư Đồng bị kẹt trong chính những đau thương chua xót ấy. Mọi lỗi lầm của người lớn lại đổ dồn lên cô gái bé nhỏ. Tư Đồng khi ấy, như chú sâu sắp phá kén thành bướm lại bị người ta tước đi đôi cánh, vĩnh viễn không thể tung bay trên bầu trời bao la rộng lớn được nữa. Tư Đồng, bị giam cầm trong chính ngôi nhà và sự ích kỷ tàn nhẫn của những người đã từng yêu thương. Những tưởng, Tư Đồng sẽ phải trải qua cuộc sống đầy bi kịch như thế cho đến hết đời thì cô đột nhiên được xuyên vào một cuốn sách. Trong câu chuyện được viết nên này, thân phận và cuộc sống của cô cũng không khá khẩm gì hơn, chính là một vai nữ phụ chuyên làm nền, lại là tiểu tam xen vào tình cảm của nam nữ chính, không biết tự lượng sức mình, gây ra biết bao sóng gió và cuối cùng là có một kết thúc thảm hại.   Chu Tư Đồng không muốn đóng vai phụ hay tiểu tam cho bất cứ ai khác, không muốn bản thân trở thành quân cờ cho người ta thao túng, lợi dụng. Cuộc đời và vận mệnh của cô, cô muốn nắm giữ và đổi thay tất cả trước khi kết cục tồi tệ kia xảy đến. Nam chính, nữ chính, nam phụ, nữ phụ… cô đều muốn tránh họ đi thật xa. Vĩnh viễn, không cần dây dưa hay gặp gỡ càng tốt. Vì thế, khi bị người xấu đưa vào bẫy muốn hãm hại làm nhục, một cô gái bé nhỏ như Tư Đồng đã không hề do dự đập nát chai bia nhặt được bên vệ đường, dùng những mảnh vỡ sắc nhọn ấy muốn cứa đứt cuống họng kẻ muốn hại cô. Khi ấy, sự tàn nhẫn, lạnh tâm của cô đã khiến kẻ thù phải run sợ. Bởi vì, con người ta khi bị dồn đến đường cùng thì tất cả đều là những bước đi chí mạng không hề do dự. Chu Tư Đồng của bây giờ đã không còn là Chu Tư Đồng của ngày trước nữa. Những kẻ muốn phá hủy đi cuộc sống bình yên cô đang cố gắng tìm kiếm vun đắp thì cô sẽ không tha thứ và nhẫn nhịn. Tưởng chừng Tư Đồng đã biết trước những biến cố cùng kết cục cho câu chuyện để có thể tránh né mọi thứ. Nhưng cô không thể ngờ rằng chính hành động ngày hôm ấy của mình đã khiến cho nhân duyên của cô rẽ ngang và bước sang một trang mới. Có một người, đã vì cô mà đến, vì cô mà xuất hiện và vì cô mà đem tất cả mọi thứ anh ta có để xoay chuyển vận mệnh của họ. Anh là Thẩm Kỳ. Thẩm Kỳ là hậu duệ thừa kế duy nhất của tập đoàn Thẩm thị hùng mạnh. Từ nhỏ đến lớn anh đã trược rèn luyện trau dồi để trở thành một người nắm giữ trong tay quyền lực cùng tiền tài vô hạn. Ở thành phố này, mỗi lời anh nói, mỗi hành động anh làm đều có sức ảnh hưởng rất lớn. Thẩm Kỳ thuộc tuýp người bên ngoài ôn nhu lễ độ, bên trong thì thâm sâu khó lường. Anh luôn hờ hững và xa cách đối với thế giới bên ngoài nhưng đối với cô em gái Thẩm Tùng Viện lại đặc biệt yêu thương chở che. Lần gặp mặt đầu tiên của Thẩm Kỳ và Chu Tư Đồng chính là trong tình cảnh không mấy tốt đẹp khi em gái anh đang gây rắc rối cho cô. Anh vốn tưởng rằng một cô gái dám đấu với một đám lưu manh, lại còn khiến đám kia bị thương và bỏ chạy khiếp vía như vậy ắt hẳn là một người đầy góc cạnh, sắc sảo và trưởng thành. Nhưng thật không ngờ, lọt vào ánh mắt của anh là một Tư Đồng vóc dáng bé nhỏ, nhìn thế nào cũng chỉ thấy mềm mại và đáng yêu xen lẫn sự thông minh kiên cường cố dấu. Cứ thế, trong lần chạm mặt đầu tiên, cái tên Chu Tư Đồng như chiếc lông vũ nhẹ nhàng rơi vào lòng anh. Cứ ngỡ, giữa họ sẽ không còn bất kì mối liên hệ dây dưa nào nữa. Nhưng giống như duyên trời đã định, dù đã trốn chạy như thế nào thì chỉ cần một cái xoay đầu họ lại nhìn thấy nhau giữa biển người tấp nập. Thẩm Kỳ là một người đàn ông trưởng thành có đầy đủ mọi thứ từ quyền lực đến danh vọng tiền tài. Bên cạnh anh cũng không thiếu phụ nữ. Nhưng anh giống như vì sao trên bầu trời, nhìn thì lấp lánh lại không ai có thể với tới. Vì sao ấy rực rỡ và cô đơn tịch mịch trong đêm. Vậy mà, mỗi khi bên Chu Tư Đồng, Thẩm Kỳ luôn tìm thấy những phút giây yên bình thoải mái nhất. Cô cho anh hương vị của sự mộc mạc, chân thành và quyến luyến khó rời. Bữa cơm giản đơn cô nấu, căn nhà cũ chật hẹp cô ở hay mái tóc tự nhiên cô buông dài… Mọi thứ như bông tuyết ngoài trời, bay qua tim anh, tan thành nhớ nhung chờ đợi. Thẩm Kỳ biết, hóa ra anh đã rung động thật rồi. Vì đó chính là Chu Tư Đồng, là Tư Đồng mà thôi. Nhưng Thẩm Kỳ biết, đoạn đường đến bên Chu Tư Đồng không hề dễ dàng gì. Bởi vì, bây giờ cô vẫn còn quá nhỏ. Bởi vì, cô chỉ xem anh là anh trai của bạn thân mà thôi. Bởi vì, cô luôn khép chặt trái tim mình lại… Bởi vì, anh đã lún quá sâu để có thể quay trở về lúc trước. Nhưng, cho dù thế nào, anh cũng không muốn bỏ cuộc. Bởi Tư Đồng, Thẩm Kỳ anh là vì em mà đến. Tất cả những yêu thương quan tâm của Thẩm Kỳ dành cho mình, Chu Tư Đồng cô đều hiểu nhưng lại không dám đối mặt hay phá vỡ ranh giới mỏng manh đó. Vì cô lo sợ kết thúc cho mọi câu chuyện yêu đương trên thế gian này đều chỉ là bi kịch. Kiếp trước, chẳng phải bố mẹ cô đều như thế hay sao? Vì vậy, mặc cho Thẩm Kỳ truy đuổi trực tiếp gián tiếp ra sao, cô đều giả ngơ.. Thấy anh chạy đến trường học tìm mình, cô cố tình không thấy, hại anh sốt ruột sợ cô chạy mất mà nhảy ra khỏi xe chắn đường đem đi luôn. Cô đến công ty anh thực tập, anh chuyển thẳng đến bộ phận cô muốn, lại từng ngày dõi theo sợ cô bị ức hiếp. À, mà cũng có người ngu ngốc thử thách độ tức giận của anh thật. Khỏi nói Thẩm tổng xử lý nhanh gọn lẹ như thế nào. Đuổi việc với lý do củ chuối là “khi dễ đồng nghiệp”. Trợ lý nghe xong chỉ cảm thấy “...”. Còn có một bạn trai thích Tư Đồng, mới bắt chuyện chưa nói được mấy câu đã bị Thẩm Kỳ hổ báo xông ra chặn lại dấu người đi. Sau đó thì dùng ánh mắt lăng trì phân hủy tên kia. Tư Đồng ở sau lưng anh muốn nhoi ra xem liền bị anh duỗi tay đem kéo về liền. Vậy nên, có một người truy đuổi miệt mài, còn một người sợ hãi muốn chạy trốn. Thế nhưng, tình yêu đâu phải là thứ mà cô có thể điều khiển bằng lý trí. Bởi vì, trái tim cô vốn dĩ đã tự phá bỏ lớp gông xiềng đó mất rồi. Hóa ra, nó không còn thuộc về cô nữa. Thẩm Kỳ đã đến và lấy đi mất rồi. Là khi, anh dựa gần vào cô, mang hương vị tươi mát của cơn mưa hè. Là khi, anh nắm thật chặt tay cô trên đoạn đường nhỏ trong đêm tối. Là khi, dưới cơn mưa nhè nhẹ, anh nghiêng ô che mưa cho cô thì thầm “Đừng sợ anh, được không?”. Là khi, anh ở dưới lầu, đứng bên ngọn đèn đường vàng óng, ngẩng đầu lên mỉm cười nhìn cô từng bước trở về nhà “Anh nhìn em lên lầu rồi rời đi, được không?”... Cứ thế, trái tim của Thẩm Kỳ và Tư Đồng đã chầm chậm hòa từng nhịp yêu thương với nhau, giống như là hoa lê bung nở trong ngày xuân nắng ấm, thơm nhẹ êm dịu và say đắm lòng người. Thì ra, yêu và được yêu là những tháng ngày hạnh phúc, ngọt ngào quyến quyến đến như vậy. Nhưng lúc này, vài biến cố nho nhỏ lại xảy đến. Nam phụ Sở Khiêm bùng lên muốn tranh giành cô gái nhỏ của Thẩm Kỳ. Vị hôn thê Trần Oánh Oánh gia đình ép buộc anh phải cưới để hoàn thành hôn nhân chính trị. Và cuối cùng là sự lựa chọn của anh khi phải từ bỏ vị trí thừa kế gia tộc hay là cô gái mà anh yêu? Thẩm Kỳ đã không hề do dự cho quyết định của mình. Từ bỏ tất cả mọi thứ anh đang có nhưng lại có tất cả những thứ còn hơn thế. Đó là tình yêu, hạnh phúc, ấm áp bên người anh xem hơn sinh mệnh bản thân... Chỉ cần cuộc đời này có em, là em, anh đã có tất cả rồi. Tư Đồng, anh chính là vì em mà đến. *** “Vì em mà đến” có lẽ là bộ truyện duy nhất chuyên sủng ngọt hoàn toàn 100% của tác giả Trường Câu Lạc Nguyệt. Khác với các bộ trước kia, nội dung bộ này không hề có chút xíu ngược nào luôn á. Đọc từ đầu đến cuối đều là sủng ngọt ấm áp phát hờn. Có thể với nhiều bạn thì motif truyện không mới lạ so với các truyện hiện nay nhưng điểm cộng là cách viết của tác giả khá thu hút, ngắn gọn, xây dựng nhân vật tốt, tình tiết hợp lý, thích hợp đọc thư giãn, thoải mái. Nam chính thuộc kiểu thâm tình, cuồng truy nhưng cách bộc lộ rất nhỏ rất nhẹ, cứ thấm dần rất thích. Đọc mà nhiều lúc muốn thay nữ chính rung rinh theo luôn í. Anh đối xử với tiểu tam, kẻ phá hoại thì dứt khoát, nhanh gọn cực ok nha. Không có dây dưa lằng bà nhằng gì hết trơn á. Còn nữ chính thì ít nói trầm tĩnh và khá nội tâm nhưng tốt bụng, kiên cường lắm. Khi chạm vào những điểm mấu chốt của cô thì cô mới ra tay tàn nhẫn không do dự. Trong tình yêu lúc đầu hơi nhút nhát nhưng sau này tin tưởng và nỗ lực rất nhiều. Truyện thiên về sủng ngọt nên chỉ thích hợp cho các bạn team đường thôi ạ, không dành cho team ngược thích đắng đâu nha. Đáng tiếc, đây là truyện khá mới nên chưa được edit. Mình thấy cv cũng dễ đọc nên bạn nào nhảy được thì nhảy luôn ạ, có 49 chương à, đọc nhanh lắm. Bạn nào muốn edit thì đào hố lúc này không muộn đâu, chắc sẽ đông khách thôi ạ. #Lạc_Hậu - fb/ReviewNgonTinh0105 *** Ngày hai mươi sáu tháng giêng, trong một con hẻm nhỏ hướng Đông. Chỉ những ai quen thuộc với khu phố này mới biết được con đường tắt này. Bình thường nơi đây không ai thèm lui tới, bởi vì xuyên vào bên trong, chính là một nơi vô cùng dơ dáy bẩn thỉu, lại đầy rẫy những tệ nạn nguy hiểm. Chu Tư Đồng trên vai còn đeo cặp sách, hoảng loạn bị mấy tên côn đồ vây quanh, đè vào trong góc tường. Tên đầu đàng trên vai có nhiều hình xăm bặm trợn, trên tay đang cầm một cây dao nhỏ, quơ qua quơ lại trước mặt Chu Tư Đồng, nhìn qua cô cười đầy dâm tặc: "Tiểu nha đầu lớn lên xinh đẹp, không bằng ở cùng với ca ca, một bước lên trời, sau này, em muốn sao thì là vậy." Nói xong, đi theo hắn là những tên lưu manh trên đầu nhuộm đủ màu sắc, tất cả đều cười ầm lên. "Không sai, đi theo đại ca ta, trở thành đại tẩu của chúng ta. Lấy một cái danh này, ai ở đây dám chọc ghẹo cô nữa." Bọn họ người tung kẻ hứng, Chu Tư Đồng ôm chặt hai tay, mặt không biến sắc, len lén quan sát xung quanh, tìm xem có vật gì có thể dùng được hay không. Sau đó, cô phát hiện cách đó không xa có mấy chai bia để dưới đất, trừ những thứ đó ra thì không còn vật gì khác nữa. Trong nội tâm không khỏi thở phào, nhưng trên mặt vẫn giả vờ có chút sợ hãi. Nhút nhát e lệ mà cúi gầm đầu, không dám nói lời nào. Nhìn thấy Chu Tư Đồng không lên tiếng, tên được xưng là đại ca kia tiến về phía trước một chút, bàn tay sần sùi đầy sẹo, trên người lại có nhiều mùi khói dầu, có chút thô lỗ muốn sờ gò má cô. Sau đó, hắn bắt gặp hình ảnh cô gái bị hù dọa mà tránh đi, lảo đảo né về phía bên trái hai bước. Ba tên thuộc hạ đằng sau vội vàng lên tiếng: "A, đúng là quá ngây thơ." "Đúng là không biết tốt xấu." "Ai, đại ca, đợt lát nữa anh xử lý xong rồi, cũng không thể quên đi đám huynh đệ này nha. Anh được sướng ít ra cũng cho tụi em hưởng một chút chứ." Tên đại ca kia nghe xong tức giận, nắm lấy tóc của tên vừa mở miệng, gầm lên: "Đàn bà của ông mà mày cũng dám mơ tưởng? Ăn tim gấu mật hổ rồi phải không?" Tên kia bị đánh lảo đảo một cái, vội vàng cười đùa lấy lòng: "Đại ca, em không dám, em chỉ đùa thôi, đại ca." Tên đại ca hài lòng, xoay người lại nhìn Chu Tư Đồng, trong giọng nói mang theo vài phần không còn kiên nhẫn: "Có được hay không, nói một câu rõ ràng. Bất quá, đêm nay em làm tôi hài lòng, ngoan ngoãn lấy lòng tôi, trở thành người đàn bà của tôi, tôi cũng sẽ cho em thoải mái một chút. Nếu câu trả lời của em làm tôi không hài lòng, ở đây chỉ là vài tên đàn em, ở phía sau còn một đống người đang xếp hàng dài. Em hiểu mà." Mời các bạn đón đọc Vì Em Mà Đến của tác giả Trường Câu Lạc Nguyệt.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Chị Gái Độc Thân Muốn Yêu Đương Rồi!
Nam chính: Cao Tuấn Lãng  Nữ chính: Mộc Yên Chi  Mộc Yên Chi từng trải qua một mối tình đầy đau đớn, khiến cô mất lòng tin vào tình yêu. Một lần tình cờ gặp được Cao Tuấn Lãng, một badboy ăn chơi chính hiệu. Từ đây, chàng badboy kém tuổi sẽ theo đuổi chị gái xinh đẹp thế nào? Liệu rằng cô sẽ mở lòng đón nhận tình yêu lần nữa? Hay đến cuối cùng chỉ là sự dạo chơi của anh?  Mời các bạn cùng đón xem nhé! Nếu có điều gì sai sót, mong các bạn góp ý, bỏ qua. *** Mộc Yên Chi ngồi ở bàn, xung quanh là không gian trắng muốt, nghe thoang thoảng mùi thuốc khử trùng. Cô đang nhanh tay gõ phím, xử lí công việc còn dang dở trên máy tính. Mộc Yên Chi nghiêng đầu, có lẽ là vì vai hơi mỏi, cầm cốc nước nhấp một ngụm nhỏ rồi đưa mắt liếc nhìn đồng hồ. Đã hơn chín giờ rưỡi rồi. Xung quanh vắng lặng, thi thoảng nghe vài tiếng trao đổi giữa bác sĩ trực với y tá nhưng đã bị cánh cửa cách âm chặn kín. Đột nhiên, cửa phòng mở toang ra, mang theo chút âm thanh ồn ào phía ngoài vào. Thẩm Nhược Giai đứng khoanh tay ở cửa, nhếch mày nhìn về phía Mộc Yên Chi, thở dài nói: - Còn chưa chịu về à? Cậu xem bây giờ là mấy giờ rồi hả? Cô phì cười, gật gật đầu mấy cái rồi nói như đang thương lượng: - Đây, đây, xong rồi. Bây giờ tớ về. Thẩm Nhược Giai mỉm cười, xem như cô gái này cũng biết nghe lời, bước thêm mấy bước để vào trong, đứng cạnh chiếc bàn làm việc cao gần đến hông, thuận tay cầm chiếc bút bi sắp rơi xuống đất đưa cho cô. Mộc Yên Chi nhận lấy, nhanh chóng c ắm vào lọ đựng bút rồi vui vẻ cầm túi xách, nói: - Cậu ăn gì chưa? - Tớ ngồi chờ cậu gần ba mươi phút rồi đấy, còn chưa ăn uống gì, đang đói sắp xỉu rồi. Mau khao chị đây ăn đi! Mộc Yên Chi cười híp cả mắt, đưa tay làm kí hiệu OK, sau đó khoác tay Thẩm Nhược Giai đi ra ngoài. Hai người dạo quanh khu chợ đêm cạnh bệnh viện một vòng, ăn được một bụng đầy ắp thức ăn. Thẩm Nhược Giai lại bảo thèm trà sữa, thế là cả hai lại phải lái xe đi mua. Mộc Yên Chi vươn tay nhấn nút mở nhạc, âm thanh trong trẻo, dịu nhẹ vang du dương. Cô cầm ly trà sữa hút một hơi, nhai nhai hạt trân châu vừa dai vừa dẻo, cảm thán: - Mùi vị ở đây lúc nào cũng vậy nhỉ? Ngon ghê! Thẩm Nhược Giai mở cửa sổ xe xuống, ló đầu nhìn ra bên ngoài. Họ tình cờ dừng đèn đỏ gần một tiệm váy cưới. Trong đó rất sáng, không phải thứ ánh sáng dìu dịu như bình thường, mà là sáng chói cả mắt. Chiếc váy cưới được trưng ở trong lồ ng kính kia thật sự đẹp đến nao lòng, nguyên cả phần dưới đều được đính pha lê, là pha lê thật. Thẩm Nhược Giai há to miệng, nhìn đã mắt xong thì quay vào bảo với cô bạn đang chăm chú lái xe của mình: - Này, Tiểu Chi, cậu xem. Chiếc váy cưới đó có phải là rất đẹp không? Wao, tớ nhìn đến phát mê rồi! Hôm nào phải dẫn lão Phạm đến đây mới được. Mộc Yên Chi cười nhẹ, nhẹ đến nỗi chẳng thấy đường cong trên khóe môi. Cô nhấn chân ga, chạy thẳng đi. Váy cưới sao? Đẹp thật! Cô cũng đã từng mặc rồi, suýt thôi... Thẩm Nhược Giai dường như nhận ra vừa rồi mình phấn khích hơi quá, bèn hạ thấp giọng, hỏi: - Này, cậu bao nhiêu tuổi rồi biết không? Sao không kiếm ai mà yêu đương đi? Mấy người tớ giới thiệu đi đâu hết rồi? Cô im lặng miết tay lên vô lăng, sau đó mới cất giọng thật khẽ: - Không hợp! - Cậu đã tìm hiểu đâu mà bảo không hợp? Sợ gì chứ, chỉ là yêu thôi mà, cậu đừng tự nhốt mình nữa. Mộc Yên Chi đánh lái, rẽ vào khu nhà của Thẩm Nhược Giai. - Tới rồi, mau về đi, đừng lải nhải bên tai tớ nữa. Thẩm Nhược Giai thở dài hậm hực, sao cô bạn thân của cô lại luôn né tránh mỗi khi nói tới chuyện tình cảm thế này? - Mai có cần tớ tới đón không? - Cần chứ, phạt cậu bao tớ bữa sáng. - Được rồi, mau vào đi. Tạm biệt! Cô vẫy vẫy tay chào, đợi cho Thẩm Nhược Giai vào trong nhà mới kéo cửa kính lên, chạy đi. Mộc Yên Chi hút nốt ngụm trà sữa còn lại, nhìn về phía đèn led nhiều màu ven đường. Cô cũng từng yêu đương chứ, nhưng nó chẳng đi tới đâu cả. Người cô yêu năm mười bảy tuổi, quả thực không thể cùng cô đi đến cuối đời. Hai người đi cùng nhau trên quãng đường quá dài, dài đến nỗi khi chia tay, cô dường như đánh mất niềm tin vào tình yêu. Hai năm trước. Mộc Yên Chi đang háo hức chờ đợi để báo tin mình đang mang thai được ba tuần cho Trần Đình – chồng sắp cưới của cô. Vậy mà, khi cô vừa mới mở điện thoại đã nhận được cuộc gọi của Thẩm Nhược Giai. - Alo, Tiểu Giai, cậu ở đâu vậy? Sao tớ vừa ra đã không thấy cậu đâu rồi? Đầu dây bên kia im lặng vài giây, sau đó mới ngập ngừng nói: - Bây giờ tớ đến chỗ cậu. Mộc Yên Chi ậm ừ, sau đó ngắt máy. Giọng điệu này của Nhược Giai là sao chứ? Chưa tới hai phút sau, Thẩm Nhược Giai từ xa chạy tới, gương mặt vô hồn, đôi mắt hơi đỏ. Cô đứng bật dậy, tiến lại gần, cẩn thận hỏi han: - Sao thế? Có ai đuổi theo cậu à? Nhược Giai ngước mắt nhìn cô, môi hơi run run, nói nhỏ: - Tiểu Chi...cậu đừng xúc động quá nhé! Khi nãy, lão Phạm điện cho tớ, bảo là thấy... - Hả, thấy gì cơ? Cậu nói mau đi! Thấy cô sốt ruột, Nhược Giai lại càng đau lòng, hai tay nắm chặt điện thoại, nhíu mày nói: - Lão Phạm bảo anh ấy thấy Trần Đình đi cùng một cô gái nào đó, trông rất thân thiết. Hai người họ...vào khách sạn rồi. Mộc Yên Chi nghe xong thì đờ đẫn, hai mắt dường như tối lại, trước mắt cũng trở nên mơ hồ. Chồng sắp cưới của cô lại cùng một cô gái khác vào khách sạn? - Có lẽ chỉ là đối tác thôi, phải không? Chắc chắn là vậy rồi... Cô ngồi sụp xuống băng ghế dài, đôi tay tê cóng, đôi mắt phủ một lớp nước mờ. Nhược Giai đỡ tay cô, nhìn Mộc Yên Chi đang dần thu nhỏ người lại, trong lòng như có ngàn dao xuyên thủng. Cô ngồi hồi lâu, sau đó mới cất giọng khản đặc, hỏi: - Dẫn tớ đi gặp anh ấy được không? Thẩm Nhược Giai thấy trong lòng vô cùng khó chịu, bực tức nói: - Cậu còn muốn gặp thằng khốn đó làm gì? Cậu có biết bây giờ nó đang bận làm gì không? Mẹ kiếp! Mộc Yên Chi thở hắt ra, xoay sang nhìn người bên cạnh, vẻ van nài: - Tiểu Giai, tớ tin anh ấy sẽ không như vậy đâu. Hai đứa mình sắp cưới rồi mà, tớ còn có thai nữa, sẽ không như vậy đâu. Thẩm Nhược Giai hết cách, đành chiều lòng cô nhưng không quên dặn trước: - Mọi chuyện cứ để tớ lo, cậu đang có thai, đừng có kích động quá, “con quỷ cái” kia tớ xử được. Cô chẳng còn nghe được lời gì nữa, hai tai ù đi, chỉ gật đầu trong vô thức. Hai người rời khỏi bệnh viện, lái xe chạy về phía khách sạn lớn nhất thành phố.   Mời các bạn mượn đọc sách Chị Gái Độc Thân Muốn Yêu Đương Rồi! Của tác giả An Ngọc.
Ái Nhĩ Tổng Tài Nghiện Sủng Vợ!
Đọc truyện Ái Nhĩ: Tổng Tài Nghiện Sủng Vợ! của Lữ Mộc Hy. Trong câu chuyện, trước khi Ái Nhĩ qua đời, Hoắc Thuần Khanh đã hứa rằng nếu có kiếp sau, cô sẽ là người hắn chọn. Tuy nhiên, hắn lại cướp đi mạng sống của cô và hiến giấy tạng của cô cho Thẩm Dạ, người hắn yêu nhất. Sau khi Thẩm Dạ sống lại và Ái Nhĩ qua đời, cô tái hiện và cảm nhận được tất cả mọi thứ. Hoắc Thuần Khanh hối hận và muốn bù đắp tất cả cho cô, nhưng đến khi kiếp sau đến, cô đã không còn yêu hắn nữa. Người có tội phải trả giá, nhưng người yêu thật lòng sẽ không bị bỏ lỡ. Nếu bạn yêu thích truyện ngôn tình, hãy đọc thêm Tình Cảm Chân Thành hoặc Em Thấy Núi Xanh. *** "Cái gì đây?" "Bức tranh này là do Ái Nhĩ vẽ đấy, tặng! tặng anh. " "Không cần cô ở đây giả điên, cút!" Thuần Khanh hất vai Ái Nhĩ ra, một tay còn lại thô lỗ vò nát bức tranh mà cô cất công vẽ nên, khuôn mặt đã trở nên âm trầm đến cực điểm. Ái Nhĩ dùng tay dụi dụi đôi mắt đỏ hoe, chậm chạp nhặt những mảnh vụn của từng trang giấy lên, mỗi mảnh vụn là một nét vẻ tinh khôi của trẻ con, kèm theo là những màu sắc được tô lên thật rực rỡ, nước mắt của Ái Nhĩ rơi xuống lã chã, cô ôm lấy bức tranh bị hỏng vào ngực, lẩm bẩm vài tiếng. "Anh lúc trước rất thích tranh của Ái Nhĩ mà, sao bây giờ anh lại không thích nữa?" Ái Nhĩ khịt mũi ủy khuất, trong giọng nói nghẹn ngào lộ ra sự mất mát to lớn. Cô ngẩng mặt lên, cánh tay níu lấy vạt áo của Thuần Khanh, rụt rè hỏi. "Anh đừng giận được không? Ái Nhĩ sẽ vẽ lại một bức tranh khác cho anh, được không?" Ái Nhĩ gần như van nài Thuần Khanh, nhưng đổi lại là sự hờ hững của hắn, hắn phất tay, dùng mũi giày sáng loáng đạp vỡ giá vẽ, giẫm mạnh vào từng trang giấy trắng tinh, như thể đang cật lực nghiền nát chúng! "Anh ơi, đừng mà, đừng mà! " Ái Nhĩ trợn to mắt nhìn những thứ yêu thích của mình bị giày xéo, cô gào khóc thảm thiết, tay ôm chặt lấy chân Thuần Khanh, nhưng lại bị hắn tàn nhẫn hất văng ra xa. "Cô giả điên thực giỏi, đến cả nét vẽ cũng muốn học giống Thẩm Dạ, tay cô có thể vẽ được như thế sao? Cô xứng để cầm những thứ này sao?" Giọng nói Thuần Khanh không mang một chút độ ấm nào, hắn bước đến, tay bắt lấy cằm cô, chân co lên giẫm mạnh vào bàn tay trắng noãn của Ái Nhĩ, nghe tiếng gào khóc đau đớn của Ái Nhĩ mà nhếch môi cười. "Anh ơi, đau! em đau! " "Tôi cấm cô, từ nay về sau không được vẽ tranh nữa, nếu không! tôi sẽ đánh gãy tay cô. " Lực tay của Thuần Khanh không chút lưu tình mà tăng mạnh, giống như muốn bóp nát khuôn mặt xinh đẹp này ra thành vô số mảnh vụn, Thuần Khanh nhìn vào con ngươi đen láy của Ái Nhĩ, cảm nhận được cô đang sợ hãi cùng hoang mang, liền hài lòng buông tay, xoay bước rời đi. Ái Nhĩ bị đánh đau, nhưng cuối cùng chỉ còn cách co ro lại một góc mà khóc, Ái Nhĩ hết sờ tay mình, rồi lại chuyển đến cằm của mình, cuối cùng dừng lại ở bộ họa cụ bị Thuần Khanh đạp vỡ, thút thít khóc lên. Đau quá, tay đau, chân đau, cả tim cô nó cũng đau nữa!  "Anh, Thuần Khanh! " Tiếng gọi thỏ thẻ của Ái Nhã dường như hòa tan vào không gian vô tận, không một ai có thể nghe thấy rõ. [! ! ! ] "Anh, anh về rồi!" Thuần Khanh vừa về đến cửa phòng liền nhìn thấy Ái Nhĩ vui vẻ chạy đến, hắn vừa liếc mắt một chút, khuôn mặt liền căng cứng lại, Thuần Khanh không đợi Ái Nhĩ đi đến liền quát lớn một tiếng. "Ai cho cô mặc cái váy này?" Ái Nhĩ vừa nghe được giọng điệu tức giận của Thuần Khanh, hai chân không tự chủ liền lùi lại, khuôn mặt nhỏ nhắn lộ ra lo lắng cùng sợ hãi. "Em! em! " Cô cắn chặt môi, giống như không tìm được lời nói thích hợp, ấp a ấp úng càng khiến Thuần Khanh căm giận đến phát điên. Khuôn mặt hầm hầm của hắn áp sát đến bên người, Ái Nhĩ vội rụt vai, chân lại muốn lùi về sau đã bị Thuần Khanh chèn ép, hắn nắm lấy cổ tay cô, siết thật mạnh. "Cởi cái váy đó ra! Nó là của Thẩm Dạ! đồ điên như cô mà cũng mặc loại này sao ?" "Không phải! không phải em! " Ái Nhĩ lắp bắp giải thích, bàn tay Thuần Khanh đã nắm lấy tay áo, vội rút ra. "Cởi ra, nếu không hôm nay tôi đánh chết cô!" Ái Nhĩ lắc đầu, cổ họng đặc quánh không thốt nổi nên lời, chỉ còn cách ôm lấy bả vai, ư a kháng cự. Thuần Khanh lười để ý đến cô, hắn nắm lấy cổ áo cô muốn xốc lên, Ái Nhĩ liền thét lên một tiếng, tay đẩy mạnh Thuần Khanh ra, chân cô lảo đảo bước hụt về sau. "A! Anh! " Ái Nhĩ loạng choạng ngã xuống cầu thang, cô vừa muốn vươn tay nắm lấy vạt áo của Thuần Khanh, nhưng cuối cùng lại không kịp. Thuần Khanh trơ mắt nhìn Ái Nhĩ lăn từng vòng từng vòng một qua những bậc thang, sau đó trong tầm mắt hắn chỉ còn đọng lại màu máu tươi đỏ thẫm và âm thanh thê lương của Ái Nhĩ. Không phải, không phải của Thẩm Dạ, cái váy của cô ấy vẫn còn trong phòng của anh. Cô chưa bao giờ vào phòng anh! Đây là cái váy mới dì Lễ tặng cho cô, đây là món quà đầu tiên của cô, là cô được cho, không phải đồ ăn cắp! Cô không có làm! Không có làm cơ mà! Sao hắn không tin cô? Sao hắn không tin cô? Ái Nhĩ một đường lăn dài xuống, bàn tay bé nhỏ của cô vẫn bám chặt lấy chiếc váy nhăn nhúm, bên tay còn lại cuộn lên thành một đoàn. Ở trong đó chính là viên kẹo dâu mà Ái Nhĩ thích nhất, sở dĩ lấy ra là để tặng cho Thuần Khanh. Hôm nay là sinh nhật hắn, cô muốn mặc váy xinh mừng hắn về nhà, tặng hắn kẹo ngon mà cô có. Chỉ muốn dành cho hắn những thứ tốt đẹp nhất của mình. Như thế! là sai sao ? Thuần Khanh!.   Mời các bạn mượn đọc sách Ái Nhĩ Tổng Tài Nghiện Sủng Vợ! của tác giả Lữ Mộc Hy.
Trao Thâm Tình Cho Em
Văn án 1: Đêm tốt nghiệp cấp ba năm đó. Bạch Đồ: Tần Thâm, em yêu anh suốt đời. Gương mặt Tần Thâm tràn đầy sắc xuân, hôn Bạch Đồ một cái, cười nói: Anh cũng thế. Nhưng… Ngày hôm sau Bạch Đồ im hơi lặng tiếng rời đi, anh không hiểu tại sao lại bị vứt bỏ… Mặt Tần Thâm phẫn nộ: Miệng của phụ nữ, đúng là gạt người! Văn án 2: Trong buổi họp lớp. Có bạn học nhìn thấy Bạch Đồ mấy năm nay không xuất hiện, sau khi kinh ngạc vẫn không quên liếc trộm Tần Thâm vài lần. Lúc trước hai người bọn họ yêu nhau đến chết đi sống lại, trung học Hoa Thành không ai không biết. Nhưng về sau không hề thấy bóng dáng của Bạch Đồ, Tần Thâm cũng im lặng không nói về Bạch Đồ. Tâm tư bát quái của mọi người lại dấy lên… Lý Thần Tinh lại gần, lặng lẽ hỏi Bạch Đồ: “Này, cậu và Tần Thâm hai người các cậu…” Vì che giấu bối rối, Bạch Đồ nói một câu: “Chia tay rồi, chia tay rồi, đã sớm chia tay rồi…” Sau khi tàn cuộc. Bạch Đồ ra ngoài trong nháy mắt bị người kéo qua chặn trên cửa xe, người nọ từ từ hít sâu một hơi bên cổ cô, hơi thở cực kỳ mệt nhọc. Một lát sau, đôi môi mỏng cọ xát bên tai cô, khẽ hỏi: “Chia tay rồi? Hửm?” “Sao tôi không biết?” Cơ thể Bạch Đồ run rẩy, bị Tần Thâm cọ có phần nhạy cảm… Tần Thâm cụp mắt, ra vẻ lười biếng tựa cơ thể lên người Bạch Đồ. “Có phải đêm đó kỹ thuật của tôi không tốt đúng không? Hửm?” Bạch Đồ che mặt, anh nói chính là đêm đầu tiên mấy năm trước… Phụ trương: HE, tâm thân đều sạch. Nửa vườn trường nửa đô thị Muộn tao ngạo kiều nam VS tiểu thành thục nữ chủ Tag: ngọt văn, yêu sâu sắc. Lục soát chữ mấu chốt: Nhân vật chính: Tần Thâm, Bạch Đồ | Vai phụ: | Cái khác: Một câu giới thiệu vắn tắt: Cơ bụng đều cho cậu nhìn trộm cả rồi, cậu vẫn không chịu trách nhiệm sao. Ở phần Mục lục có vài câu ngắn được trích trong điệu Chiết quế lệnh. *** Tiểu thuyết Trao Thâm Tình Cho Em kể về câu chuyện của Bạch Đồ, một cô gái xinh đẹp, tài năng nhưng lại có một tuổi thơ bất hạnh. Cô được nhận nuôi bởi một gia đình giàu có, nhưng lại bị cha mẹ nuôi đối xử lạnh nhạt. Trong một lần đi du lịch, Bạch Đồ gặp gỡ Tần Thâm, một chàng trai lạnh lùng, ít nói. Tần Thâm là một chàng trai giàu có, thành đạt nhưng lại có một quá khứ đau buồn. Bạch Đồ và Tần Thâm nhanh chóng nảy sinh tình cảm với nhau. Tuy nhiên, tình yêu của họ gặp phải nhiều sóng gió. Cha mẹ nuôi của Bạch Đồ không chấp nhận Tần Thâm vì gia cảnh của anh không môn đăng hộ đối. Cuối cùng, Bạch Đồ và Tần Thâm đã vượt qua mọi khó khăn để đến được với nhau. Họ sống hạnh phúc bên nhau, cùng nhau xây dựng một gia đình ấm áp. Đánh giá nội dung Tiểu thuyết Trao Thâm Tình Cho Em có nhiều điểm đáng chú ý, bao gồm: Cốt truyện hấp dẫn, nhiều tình tiết bất ngờ. Cốt truyện của truyện xoay quanh mối tình oan gia ngõ hẹp của Bạch Đồ và Tần Thâm. Cốt truyện được xây dựng chặt chẽ, nhiều tình tiết bất ngờ, khiến người đọc không thể rời mắt khỏi trang sách. Nhân vật được xây dựng chân thực, có chiều sâu. Các nhân vật trong truyện được xây dựng chân thực, có chiều sâu, từ nhân vật chính Bạch Đồ và Tần Thâm đến các nhân vật phụ như Mạc Tử Kiên, Mạc Tử Lăng,... Mỗi nhân vật đều có những nét tính cách riêng, khiến người đọc cảm nhận được sự sống động của họ. Giọng văn nhẹ nhàng, lãng mạn. Tác giả Tiểu Trang Chu có giọng văn nhẹ nhàng, lãng mạn, giúp truyện trở nên dễ đọc và dễ cảm nhận. Kết luận Tiểu thuyết Trao Thâm Tình Cho Em là một tác phẩm ngôn tình đáng đọc, với cốt truyện hấp dẫn, nhân vật được xây dựng chân thực và giọng văn nhẹ nhàng, lãng mạn. Truyện sẽ mang đến cho bạn những giây phút thư giãn và giải trí tuyệt vời. Dưới đây là một số điểm cộng và điểm trừ của truyện: Điểm cộng: Cốt truyện hấp dẫn, nhiều tình tiết bất ngờ Nhân vật được xây dựng chân thực, có chiều sâu Giọng văn nhẹ nhàng, lãng mạn Điểm trừ: Đôi khi có những tình tiết hơi phi logic Kết thúc truyện hơi nhanh và chưa được trọn vẹn Đánh giá chi tiết Cốt truyện: Cốt truyện của truyện xoay quanh mối tình oan gia ngõ hẹp của Bạch Đồ và Tần Thâm. Bạch Đồ là một cô gái xinh đẹp, tài năng nhưng lại có một tuổi thơ bất hạnh. Cô được nhận nuôi bởi một gia đình giàu có, nhưng lại bị cha mẹ nuôi đối xử lạnh nhạt. Tần Thâm là một chàng trai lạnh lùng, ít nói. Tần Thâm là một chàng trai giàu có, thành đạt nhưng lại có một quá khứ đau buồn. Cốt truyện của truyện được xây dựng chặt chẽ, nhiều tình tiết bất ngờ. Người đọc sẽ bị cuốn theo câu chuyện của Bạch Đồ và Tần Thâm, cùng họ vượt qua mọi khó khăn để đến được với nhau. Nhân vật: Bạch Đồ là một cô gái xinh đẹp, tài năng nhưng lại có một tuổi thơ bất hạnh. Cô là một cô gái mạnh mẽ, độc lập và luôn theo đuổi tình yêu của mình. Tần Thâm là một chàng trai lạnh lùng, ít nói nhưng lại rất ấm áp và chung tình. Anh là một chàng trai mạnh mẽ, kiên cường và luôn bảo vệ người mình yêu. Các nhân vật phụ trong truyện cũng được xây dựng khá tốt, mỗi người đều có những nét tính cách riêng, khiến người đọc cảm nhận được sự sống động của họ. Giọng văn: Tác giả Tiểu Trang Chu có giọng văn nhẹ nhàng, lãng mạn. Truyện được viết theo ngôi thứ nhất, từ góc nhìn của Bạch Đồ, khiến người đọc cảm nhận được những cảm xúc của cô một cách chân thực và sâu sắc. Kết luận Nhìn chung, tiểu thuyết Trao Thâm Tình Cho Em là một tác phẩm ngôn tình đáng đọc. Truyện có cốt truyện hấp dẫn, nhân vật được xây dựng chân thực. *** Review: TRAO THÂM TÌNH CHO EM | Tiểu Trang Chu Ấn tượng đầu tiên của mình khi bắt đầu đọc bộ này chính là sự đầu tư của editor. Có thể nói rằng Nai đã rất siêng khi tìm hiểu tất cả bài thơ từ Hán tự tới dịch thơ, ý nghĩa của các câu ẩn dụ, tiếng lóng trong truyện và chú thích rất rõ ngay từ trang giới thiệu truyện. Các bạn có thể đọc nó trước rồi mới đọc truyện sẽ không bị đứt mạch, mặc dù trong chương thì Nai vẫn chú thích đủ đầy. Cá nhân mình cũng khá thích tên truyện, “Trao thâm tình cho em” Và đúng là nam chính thâm tình cực luôn, thề! Anh tên Thâm nữa chứ. Tần Thâm đứa con cưng của nhà họ Tần, gia cảnh giàu có, ba mẹ ông bà luôn ở phía sau, bên cạnh lại có đám anh em chí cốt là Trần Ôn và Lý Minh, thời niên thiếu tràn đầy sức sống của anh lại có được Bạch Đồ. Gần như từ bé tới lớn, cuộc sống của Tần Thâm luôn luôn thuận buồm xuôi gió vậy. Nhưng Bạch Đồ lại khác! Tác giả đã xây dựng cặp nhân vật chính gần như đối lập hoàn toàn: Tần Thâm có tất cả, Bạch Đồ không có gì cả. Cô không có gia cảnh giàu có, không có gia đình ấm êm như anh. Cô chỉ có Bạch An Chi – người mẹ có cảm xúc thất thường làm nghề nhạy cảm, vài đồng lẻ có được bằng cách làm bài tập giúp bạn học trên trường và một cô bạn tốt là Lý Thần Tinh mà thôi. Thế giới của Bạch Đồ bé nhỏ, nhưng tình yêu cô dành cho mẹ, cho bạn lại rất lớn lao. Đọc qua từng chương, mình có thể thấy Bạch Đồ tinh tế tới nhường nào, cô luôn nhớ tới Lý Thần Tinh mỗi khi có gì đó. Được Tần Thâm mua trà sữa cho, cô cũng mời Lý Thần Tinh uống cùng. Bạch Đồ không có nhiều, dù vậy cô vẫn sẵn lòng chia sẻ với người khác bằng cái “một chút” mà cô có. Mở đầu câu chuyện là thuở thiếu thời của họ. Tần Thâm, Bạch Đồ, Trần Ôn, Lý Minh, Lý Thần Tinh,… cùng học dưới một ngôi trường. Cơ duyên khiến Tần Thâm chú ý tới Bạch Đồ là cô nhận làm bài tập thuê cho đám Trần Ôn và Lý Minh. Xong cái anh Thâm cũng xí xọn bảo Bạch Đồ làm cho mình luôn, có vẻ là thích nhìn Bạch Đồ bắt chước chữ viết của mình lắm =))))) Bạch Đồ nào dám từ chối anh Thâm có máu mặt trong trường? Tới giáo viên còn mắt nhắm mắt mở đối với anh thì một nữ sinh quèn như cô có thể làm gì? Cho nên Bạch Đồ thoạt nhìn có vẻ ngoan ngoãn làm bài tập và chịu sự bắt nạt của Tần Thâm, nhưng trong đầu của cô lại tế ổng sấp mặt luôn =))))) Có điều những phản ứng lật mặt như nướng bánh tráng của cô lại vô tình khiến con tim trinh nguyên của anh Thâm rung độnggg Nói về giai đoạn Tần Thâm thích thầm Bạch Đồ thì hỡi ôi nó cười bể bụng bầu luôn mọi người ạ. Ổng thích mà ổng không lói, nhưng được cái ảo tưởng hơi bị kinh =))))) Vì gia cảnh nhạy cảm của mình nên Bạch Đồ thường xuyên bị chỉ trỏ trong trường, thời điểm cô bị một đám nữ sinh trấn lột tiền thì anh Thâm của chúng ta có cơ hội làm anh hùng cứu mỹ nhân. Sau khi rượt mấy nhỏ kia để lấy tiền về cho Bạch Đồ, thấy cô thở phào nhẹ nhõm, Tần Thâm còn tưởng cô lo lắng cho mình. Tần Thâm: “Đừng lo, tớ không sao.” Bạch Đồ: “Tiền đâu?” Ai quan tâm anh có sao không chứ? Thế là thúi mặt lần một, còn lần hai thì anh tự an ủi tâm hồn mong manh của mình. Tần Thâm đưa nước cho Bạch Đồ, lúc này ổng thích Bạch Đồ rồi nha, nhưng Bạch Đồ không biết. Cô nhận nước của Tần Thâm rồi uống, giọt nước vương trên môi, Tần Thâm còn chưa kịp thưởng thức cảnh sắc mê người này thì Bạch Đồ đã giơ tay lau miệng, động tác không khác gì đàn ông… Anh Thâm ngẩng đầu hít thở: Đàn ông tí cũng không sao, đàn ông tí cũng không sao. Người anh thích mà, dám có sao mới là lạ =))))) Chi tiết ngọt-sủng thì có khá nhiều, mình không tiện spoil thêm, bây giờ điểm qua phần cảm động của truyện này nhé! Nhân vật có thể nói là mâu thuẫn nhất trong truyện chính là Bạch An Chi – mẹ ruột của Bạch Đồ. Tuy đầu truyện, cảm xúc của bà khi đối xử với Bạch Đồ có phần cực đoan: thường xuyên đả kích cô bằng những lời nói cay độc hay đánh cô; bà là một người phụ nữ thất bại trong tình yêu, từng có một thời gian làm “ngành” nhưng khi trải nghiệm hết truyện thì các bạn cũng sẽ thấy như mình, suy cho cùng Bạch An Chi cũng là người bị hại. Mà kẻ hại bà chính là Bạch Thành An – một gã cạp váy phụ nữ mà sống – cũng là ba ruột của Bạch Đồ. Khi đọc văn án hẳn là các bạn sẽ thắc mắc vì sao Bạch Đồ lại rời xa Tần Thâm bảy năm, thằng cha “cực phẩm” Bạch Thành An này sẽ là câu trả lời cho tất cả. Vì gã, Bạch Đồ bị cướp khỏi vòng tay của Tần Thâm bảy năm; vì gã, độ thanh xuân của Bạch Đồ bị chôn vùi trong tịch lặng; vì gã mà mình đập bàn mấy lần vì khốn nạn qué gì khốn hết phần người khác thế? Dù sao thì truyện này vẫn HE nhé mọi người ơi, kết đẹp, người nên có cuộc sống tốt đều sống tốt, kẻ đáng bị trừng phạt đã bị trừng phạt. Tình cảm của nhân vật chính vẹn nguyên như thuở ban đầu, không những vậy mà trong quá trình chia xa, Bạch Đồ và Tần Thâm đều nhớ về nhau theo cách rất riêng và nhói lòng (ít nhất thì với mình là thế) tuỳ cảm nhận của mỗi người nữa xD Các nhân vật phụ cũng có được kết quả tốt nhất có thể. Mình thấy nhiều người khá tiếc nuối cho Cố Thừa Phong – nam phụ thầm thích Bạch Đồ khi ấy, có điều cá nhân mình cảm thấy vị trí của Cố Thừa Phong trong lòng Bạch Đồ có thể quan trọng như một người thân đã là kết cục viên mãn nhất rồi, dù danh nghĩa không phải là tình yêu. Đây là bộ đầu tiên của Tiểu Trang Chu mà mình đọc, nhờ editor hơi bị siêng và cốt truyện được xây dựng kỹ càng của tác giả nên mình không thất vọng. Mong là các bộ sau của Tiểu Trang Chu cũng không làm mình thất vọng như thế này, các bạn có thể đề cử truyện cùng tác giả cho mình review nhé. *** [Review] Trao Thâm Tình Cho Em Tần Thâm x Bạch Đồ Tác giả: Tiểu Trang Chu Editor: Nai Thể loại: Nguyên sang, Ngôn tình, Hiện đại , HE , Tình cảm , Ngọt sủng , Song khiết , Gương vỡ lại lành , Vườn trường , Đô thị tình duyên , 1v1 Trao Thâm Tình Cho Em là một câu truyện từ vườn trườn đến đô thị. Kể về tình yêu đầy trắc trở nhưng cũng rất ngọt ngào của hai nhân vật Tần Thâm và Bạch Đồ. Tần Thâm là một học sinh trong thời kỳ phản nghịch. Đánh nhau, hút thuốc, trốn học không có gì anh không làm. Vậy mà chỉ vì Bạch Đồ anh đã bỏ hết tất cả mà trở thành một học sinh ngoan. Anh vì Bạch Đồ mà làm rất nhiều chuyện khiến mọi người không thể tin được. Cho dù là 7 năm trước hay là 7 năm sau thì tình cảm của anh chưa từng thay đổi. Một nam chính thâm tình. Bạch Đồ là một học sinh ngoan, thành tích luôn đứng thứ nhất nhưng cô lại có một hoàn cảnh vô cùng éo le. Mẹ cô làm gái bán hoa. Nếu như những đứa con khác căm ghét việc mẹ mình như vậy thì Bạch Đồ lại khác. Cô thiết tha mong muốn có được sự yêu thương của mẹ mình nhưng mẹ cô lại là một người rất mâu thuẫn, bà ấy yêu cô mà cũng hận cô. Trong lúc Bạch Đồ khó khăn thì Tần Thâm dần dần xâm nhập vào cuộc sống của cô, cho cô tất cả những điều tốt đẹp nhất. Bạch Đồ là một cô gái tốt, cô được quyền hưởng tất cả những thứ ấy nhưng trong lúc cô và anh hạnh phúc nhất thì cô lại buộc phải rời bỏ anh. Nhìn qua ta thấy Bạch Đồ là một cô gái bình thường nhưng nếu nhìn kỹ thì sẽ phát hiện ra cô mạnh mẽ hơn bất kỳ ai. Một cô gái có hoàn cảnh sống khô cằn như vậy nhưng vẫn vươn lên trở thành một đóa hoa xinh đẹp, thật sự phải là một người có sức sống mạnh mẽ mới làm được. Truyện không có ngược chút nào hết, sủng ngọt đến 99%. Edit mượt mà ít lỗi chính tả văn phong ổn. Nhưng truyện hơi ngấy một chút. Cân nhắc trước khi đọc Mời các bạn mượn đọc sách Trao Thâm Tình Cho Em của tác giả Tiểu Trang Chu.
Ngoan, Đừng Nháo
GIỚI THIỆU TRUYỆN 1 • Edit bởi Kỳ Giản Niệm • Học sinh toàn trường đều biết, con trai hiệu trưởng Mục – Mục Lăng Thành không chỉ đẹp trai mà còn thường xuyên đứng nhất toàn trường, là đối tượng mà bao nhiêu cô gái ao ước. Chỉ là… cậu từ chối con gái nhà người ta quá tuyệt tình, tổn thương trái tim của vô số thiếu nữ.  Về sau trường học có một học sinh nữ mới chuyển đến, cậu đột nhiên thay đổi đến chóng mặt. Ví dụ như, cậu thường xuyên bám theo sau học sinh mới chuyển trường kia lải nhải: “Tưởng Nam Khanh, đề này cậu làm sai rồi, mau về làm lại đi!”  Anh em của cậu không giấu được lòng hiếu kỳ mà tra hỏi: “Cậu khai thật đi, bình thường cậu cấm dục như vậy kia mà, có phải coi trọng cô gái nhỏ nhà người ta rồi hay không?”  Mục Lăng Thành hời hợt đáp lời: “Cô ấy là vị hôn thê của mình.”  GIỚI THIỆU TRUYỆN 2 • Edit bởi Kỳ Giản Niệm • Bữa tiệc tối đón tân sinh viên của trường Đại học C, Tưởng Nam Khanh bị hội sinh viên chặn ở ngoài cửa: “Bạn học à, không có vé thì không thể vào bên trong được.” Tưởng Nam Khanh chỉ vào Mục Lăng Thành vừa nghênh ngang bước vào: “Cậu ta cũng không có vé, tại sao lại được vào?” “Cậu ấy là chủ tịch hội sinh viên, đương nhiên có thể tùy ý ra vào.” Sau khi im lặng ba giây, Tưởng Nam Khanh không thể không túm Mục Lăng Thành ra, cô nhìn về phía Hội học sinh nói: “Bây giờ tôi đơn phương tuyên bố, cậu ấy là bạn trai của tôi. Là người nhà của chủ tịch hội sinh viên, tôi có thể vào trong được chứ?” Mọi người nơm nớp lo sợ nhìn về phía cái người xưa nay ít nói ít cười, cũng chưa từng thân cận với nữ sinh nào kia, trong lòng thầm cầu nguyện cho tiểu học muội to gan lớn mật này. Ai ngờ, Mục Lăng Thành lại nhẹ nhàng ôm cô vào trong lòng, yêu chiều nói: “Ngoan, đừng nháo.” *** Tiểu thuyết Ngoan, Đừng Nháo kể về câu chuyện của Tưởng Nam Khanh, một cô gái xinh đẹp, thông minh nhưng lại rất nghịch ngợm. Cô là con gái của một gia đình giàu có, nhưng lại không được cha mẹ yêu thương. Trên đường đi học, Tưởng Nam Khanh gặp gỡ Mục Lăng Thành, một chàng trai lạnh lùng, ít nói. Mục Lăng Thành là con trai của một gia đình quyền thế, nhưng lại bị người cha tàn nhẫn của mình ép buộc phải kết hôn với một cô gái khác. Tưởng Nam Khanh và Mục Lăng Thành bắt đầu mối quan hệ oan gia ngõ hẹp. Tưởng Nam Khanh luôn tìm cách trêu chọc Mục Lăng Thành, khiến anh tức giận. Mục Lăng Thành thì luôn tìm cách tránh mặt Tưởng Nam Khanh. Tuy nhiên, sau một thời gian tiếp xúc, Tưởng Nam Khanh và Mục Lăng Thành dần dần nhận ra tình cảm của mình dành cho đối phương. Họ yêu nhau nhưng lại không thể đến được với nhau vì sự ngăn cản của gia đình. Cuối cùng, Tưởng Nam Khanh và Mục Lăng Thành đã vượt qua mọi khó khăn để đến được với nhau. Họ sống hạnh phúc bên nhau, cùng nhau xây dựng một gia đình ấm áp. Đánh giá nội dung Với nhân vật nam chính là Mục Lăng Thành, tiểu thuyết Ngoan, Đừng Nháo có một số điểm thay đổi so với phiên bản gốc, bao gồm: Cốt truyện: Cốt truyện của truyện vẫn xoay quanh mối tình oan gia ngõ hẹp của Tưởng Nam Khanh và Mục Lăng Thành. Tuy nhiên, Mục Lăng Thành là một chàng trai lạnh lùng, ít nói hơn Mục Sở. Anh cũng có một quá khứ đau buồn, khiến anh trở nên khép kín và khó gần. Nhân vật: Tưởng Nam Khanh vẫn là một cô gái xinh đẹp, thông minh nhưng lại rất nghịch ngợm. Cô là một cô gái mạnh mẽ, độc lập và luôn theo đuổi tình yêu của mình. Mục Lăng Thành là một chàng trai lạnh lùng, ít nói nhưng lại rất ấm áp và chung tình. Anh là một chàng trai mạnh mẽ, kiên cường và luôn bảo vệ người mình yêu. Giọng văn: Giọng văn của tác giả Dạ Tử Tân vẫn hài hước, dí dỏm. Tuy nhiên, với nhân vật Mục Lăng Thành, truyện có phần nhẹ nhàng và lãng mạn hơn. Kết luận Với nhân vật nam chính là Mục Lăng Thành, tiểu thuyết Ngoan, Đừng Nháo vẫn là một tác phẩm ngôn tình đáng đọc. Truyện có cốt truyện hấp dẫn, nhân vật được xây dựng chân thực và giọng văn hài hước, dí dỏm. Dưới đây là một số điểm cộng và điểm trừ của truyện: Điểm cộng: Cốt truyện hấp dẫn, nhiều tình tiết bất ngờ Nhân vật được xây dựng chân thực, có chiều sâu Giọng văn hài hước, dí dỏm Điểm trừ: Đôi khi có những tình tiết hơi phi logic Kết thúc truyện hơi nhanh và chưa được trọn vẹn Đánh giá chi tiết Cốt truyện: Cốt truyện của truyện vẫn xoay quanh mối tình oan gia ngõ hẹp của Tưởng Nam Khanh và Mục Lăng Thành. Tuy nhiên, Mục Lăng Thành là một chàng trai lạnh lùng, ít nói hơn Mục Sở. Anh cũng có một quá khứ đau buồn, khiến anh trở nên khép kín và khó gần. Cốt truyện của truyện vẫn được xây dựng chặt chẽ, nhiều tình tiết bất ngờ. Người đọc sẽ bị cuốn theo câu chuyện của Tưởng Nam Khanh và Mục Lăng Thành, cùng họ vượt qua mọi khó khăn để đến được với nhau. Nhân vật: Tưởng Nam Khanh vẫn là một cô gái xinh đẹp, thông minh nhưng lại rất nghịch ngợm. Cô là một cô gái mạnh mẽ, độc lập và luôn theo đuổi tình yêu của mình. Mục Lăng Thành là một chàng trai lạnh lùng, ít nói nhưng lại rất ấm áp và chung tình. Anh là một chàng trai mạnh mẽ, kiên cường và luôn bảo vệ *** Tiết trời tháng 9, vẫn còn hơi oi bức   Thành phố Cần Nam, khu biệt thự   Ở trong căn phòng ngủ trên tầng hai, Tưởng Nam Khanh đem bộ quần áo cuối cùng cất vào vali rồi kéo khoá lên. Lúc mở cửa đi ra ngoài, cô nghe được tiếng Lâm Thanh và Quách Mậu Tuyết đang nói chuyện ở phòng khách dưới lầu.   “Hôm nay là ngày đầu tiên em gái con chuyển đến trường mới, con đưa con bé đi cùng đi.”   “Nó tự có tay có chân của mình, mẹ bắt con đưa nó đi làm gì?”   “Con bé là lần đầu tiên đến trường, đối với trường học còn chưa quen thuộc, con thân làm chị, giúp đỡ con bé thì có gì sai?”   “Con không nói sẽ thừa nhận đứa em gái này đâu!”   Tưởng Nam Khanh ngửi thấy mùi thuốc súng dưới lầu có chút nặng nề, định bụng chờ một chút rồi mới đi xuống.   Đang muốn đẩy cửa trở về phòng ngủ, Lâm Thanh ở dưới lầu ngẩng đầu nhìn về phía bên này: “Con chuyển trường mà mang theo vali làm gì?”   “Con hoàn thành thủ tục nhập học sẽ ở lại ký túc xá của trường.” Tưởng Nam Khanh dứt khoát mang theo vali bước xuống. Lâm Thanh thấy vậy, đi tới hỗ trợ cô.   Vừa xuống khỏi cầu thang, Lâm Thanh bắt đầu phàn nàn: “Con ở ký túc xá làm cái gì, nhà chúng ta cách trường con gần như vậy, chị của con học ở đó một năm cũng không có ở lại trường. Trường học điều kiện không tốt, sẽ có chỗ bất tiện, đồ ăn ở căn tin cũng không được vệ sinh, về sau để lái xe đưa đón hai người các con đi học, tốt hơn bao nhiêu…”   “Con không đồng ý!” Quách Mậu Tuyết ngồi ở bàn ăn khó chịu nhìn về phía hai người.   Quách Mậu Tuyết được nuông chiều từ bé, hình thành tính tình thiên kim tiểu thư, nói một không hai, cự tuyệt người khác vô cùng dứt khoát, khiến cho Lâm Thanh có chút xấu hổ, vô thức đưa mắt nhìn Tưởng Nam Khanh đang đứng bên cạnh.   Tưởng Nam Khanh đang cúi đầu nhắn tin cho Khúc Kỳ.   Tưởng Nam Khanh: Tớ chuyển sang trường của các cậu, nhớ đến đón tớ, thuận tiện nổ pháo chúc mừng nhé ~   Lâm Thanh muốn trách mắng Quách Mậu Tuyết mấy câu, nhưng vừa định mở miệng lại không đành lòng, đành áy náy quay sang phía Tưởng Nam Khanh: “Vậy thì để tài xế khác đưa đón Nam Nam.”   Quách Mậu Tuyết tức giận đến phồng má, cốc sữa bò uống cũng chưa uống xong đã cầm cặp trên bàn, đóng sập cửa rời đi.   Lâm Thanh thở dài một tiếng, lại quay sang dỗ dành Tưởng Nam Khanh: “Chị gái con tính tình không tốt, từ nhỏ mẹ đã không ở bên nó, bị chú Quách của con nuông chiều đến hư hỏng. Con đừng chấp nhặt với nó…”   “Làm sao có thể?” Tưởng Nam Khanh cất điện thoại di động, nhướng mày nhún vai.   Cô nở một nụ cười nhạt, làm cho Lâm Thanh nghe không hiểu cô rốt cuộc có ý gì, cả người đều sửng sốt. Sau khi hoàn hồn lại, Lâm Thanh tiếp tục cùng Tưởng Nam Khanh thảo luận việc ở lại ký túc xá của trường.   “Mẹ, hai năm nay thành tích của con không tốt, ở lại trường có thể tiết kiệm nhiều thời gian học tập hơn mà.” Tưởng Nam Khanh dùng ánh mặt chân thành trả lời, cô cảm thấy đến mình cũng tin vào lý do này.   Lâm Thanh trầm mặc một hồi, rốt cục cũng xuống nước trước: “Như vậy cũng tốt. Hôm nay ngày đầu tiên chuyển trường, con nhớ phải đến chào hỏi chú Mục, dì Mục, để chú Mục sắp xếp cho con vào lớp nào. Mấy hôm trước ông con có gửi lên một ít đặc sản, con theo một chút để làm quà đi.”   Lâm Thanh nói xong, lấy cặp xách của Tưởng Nam Khanh, đem đặc sản bỏ vào trong, lúc quay đầu lại nói: “Con mang nhiều hành lý như vậy, hôm nay để lái xe của mẹ đưa con đi.”   “Không cần đâu ạ, hôm nay thời tiết tốt như vậy, tự con đi là được rồi.”   Lâm Thanh còn muốn nói tiếp, Tưởng Nam Khanh liền không cho bà cơ hội mở miệng, cầm lấy vali của mình, cười nói: “Mẹ, con đi trước, tạm biệt mẹ!”   Bước ra khỏi khu biệt thự, Tưởng Nam Khanh ngẩng nhìn bầu trời trong xanh, vài con chim nhỏ tung cánh bay qua lượn lại, để lại những bóng đen trong không trung. Điện thoại đúng lúc vang lên một tiếng, cô mở ra xem, là Khúc Kỳ nhắn lại.   Khúc Kỳ: Hoan nghênh, hoan nghênh, nhưng mà mình mở máy lạnh lớn nên bị cảm mạo, hôm nay xin phép nghỉ ở nhà nghỉ ngơi, không thể đi tiếp đón cậu nha.   Tưởng Nam Khanh nhíu mày, nhanh chóng đánh chữ: Làm sao lại như vậy, thể lực của cậu không đủ, về sau mỗi sáng dậy sớm đi theo Nam tỷ cùng nhau chạy bộ.   Khúc Kỳ: Tiểu tổ tông ơi, cậu tha cho mình đi mà (chắp tay)   Tưởng Nam Khanh cười: Cái kia… Cậu nhớ uống nhiều nước nóng Vài giây đồng hồ sau.   Khúc Kỳ: Đã rất nhiều người nói với mình “Uống nhiều nước nóng” rồi! Bà cô à, cậu cư xử như bọn con trai như vậy, về sau sẽ không dễ tím kiếm mục tiêu đâu.   Tưởng Nam Khanh cười, cất điện thoại di động, tiếp tục đi lên phía trước.   Lúc đến gần trạm xe buýt, mặt trời đột nhiên bị mây đen bao lấy, cùng với một luồng gió mát, rất nhanh trời liền mưa nhỏ. Cô kéo lấy vali chạy nhanh mấy bước, đứng ở phía dưới trạm xe buýt.   Hôm nay là ngày đầu tiên khai giảng, rất nhiều phụ huynh đưa con đi đều đứng chờ, họ không sợ phiền mà dặn đi dặn lại, chẳng qua đều là mấy vấn đơn, nào là học tập cho giỏi, ăn cơm thật ngon, nghe lời giáo viên nói.   Tưởng Nam Khanh mặc áo khoác cao bồi, tết tóc đuôi ngựa, vành nón mũ lưỡi trai hướng xuống, che khuất hơn phân nửa khuôn mặt, tuy là ngày mưa lại đeo kính râm, nhìn có phần lạnh lùng, không khỏi thu hút ánh mắt tò mò của mấy người đang chờ xe.   Cô không để ý ánh mắt của mọi người, nhẹ nhàng xách vali lên, ung dung huýt sáo.   Lúc này, xe buýt tới. Mấy người phụ huynh nhanh chân cầm lấy vali của con mình chen lên xe, Tưởng Nam Khanh thở dốc mấy hơi, cũng nhanh chân cầm vali đi theo sau.   Trạm cuối xe buýt là trường cao trung Cần Nam, ở trong thành phố Cần Nam, đây là trường cao trung tốt nhất.   Lúc xuống trạm cuối cùng, Tưởng Nam Khanh tháo kính râm xuống, ngẩng đầu trường học một chút, phía trên treo bandroll hoan nghênh tân sinh nhập học.   Trước cửa trường học có không ít tình nguyện viên đôi mũ đỏ, xem chừng là học sinh lớp 11. Tưởng Nam Khanh liếc nhìn một vòng, sau đó kéo vali đi về phía Nam.   Lưu Minh Triết, học sinh lớp 11-1 che ô đứng trước cổng trường, trên đầu đội mũ tình nguyện viên, dùng một cánh tay khoác vai người bạn bên cạnh, ánh mắt rơi trên người Tưởng Nam Khanh, nhíu mày: “Tiểu tiên nữ kia nhìn không tệ, hai chúng ta đứng đây cả buổi, cuối cùng cũng có mỹ nữ xuất hiện.”   “Tại sao cô ấy lại đi về phía tiểu khu?” Trần Thiếu Ngang đứng bên canh nhíu mày không hiểu.   “Đương nhiên là đi nhầm đường, mình đi giúp cô ấy.”   Lưu Minh Triết nói còn chưa dứt lời, người đã bước chân đã vọt tới, “Học muội, em là tân sinh đúng không? Là tân sinh thì phải đi đến khu báo danh, sau đó đi xem phân lớp như nào. Bên kia là tiểu khu của trường, học sinh không thể tùy tiện đến đó.”   Tưởng Nam Khanh ngẩng đầu nhìn hắn, thân hình người con trai cao gầy, làn da màu lúa mì, cười lên rất rực rỡ.   Phía sau hắn còn có một người nữa, mặc áo thun trắng với quần bò, mang theo kính đen, trông rất nhã nhặn.   Thấy cô không nói gì, Lưu Minh Triết cúi đầu nhìn cô đeo cặp sách lại kéo theo vali, liền nở một nụ cười ấm áp: “Có phải em không biết đường không, để đàn anh dẫn em đi?”   Người của trường cao trung này ai cũng nhiệt tình như vậy sao? Tưởng Nam Khanh có chút thụ sủng nhược kinh.   “Không cần đâu, em còn muốn đi tìm người, tối nay sẽ trở lại trường.” Nói xong, cô nở nụ cười với hai người họ, rồi quay người kéo vali rời đi.   Lưu Minh Triết nhìn chằm chằm bóng lưng của Tưởng Nam Khanh, ánh mắt si mê: “Cậu cảm thấy học muội này so với hoa khôi của trường chúng ta thế nào?”   Trần Thiếu Ngang: “Không biết.”   “Mình cảm thấy cô ấy so với hoa khôi của trường chắc chắn đẹp hơn! Mình quyết định, từ nay về sau, tiểu học muội này chính là nữ thần mới trong lòng Lưu Minh Triết mình.”   “...” Trần Thiếu Ngang liếc nhìn hắn như đang nhìn bệnh nhân tâm thần.   ____   Tưởng Nam Khanh kéo theo vali vào bên trong tiểu khu, ngẩng đầu nhìn xung quanh một vòng, cẩn thận tìm kiếm hai đơn nguyên trong năm toà nhà.   *Đơn nguyên: bộ phận của nhà hoặc công trình được giới hạn quy ước trên mặt bằng và là một đơn vị thống nhất toàn vẹn về mặt tổ chức không gian, kĩ thuật và cấu tạo. Trong nhà ở nhiều tầng, đơn nguyên là tập hợp các căn hộ cùng sử dụng một tổ chức giao thông thẳng đứng (cầu thang bộ, cầu thang máy,…). Một ngôi nhà có thể bao gồm một hoặc nhiều đơn nguyên.   Nghe nói ở trong toà nhà này có một người có quan hệ với cô, gọi là “Vị hôn phu”.   Tên gọi Mục Lăng Thành.   Ông nội Mục Lăng Thành cùng với ông nội Tưởng Nam Khanh là hàng xóm, chơi với nhautừ nhỏ đến lớn, về sau cùng nhau nhập ngũ, ông nội Tưởng còn vì ông nội Mục mà bị trúng đạn, phải nói là “nghĩa trọng tình thâm”.   Rất nhiều năm trước kia, bà nội Tưởng cùng bà nội Mục liên tiếp mang thai, liền ước định với nhau, nếu sinh ra một nam một nữ, thì kết làm thông gia, từ đó hai nhà thành một nhà. Chẳng là trời không chiều lòng người, Tưởng gia cùng Mục gia đều sinh con trai. Việc này khiến cho ông nội Mục cùng ông nội Tưởng vô cùng tiếc nuối, liền đem hi vọng ủy thác vào đời cháu. Cho nên, Tưởng Nam Khanh cùng Mục Lăng Thành đã có hôn ước từ khi cha Tưởng và cha Mục còn chưa biết lẫy.   Đương nhiên, Tưởng Nam Khanh hôm nay tới đây không phải tìm Mục Lăng Thành. Cô tới là tìm cha Mục – hiệu trưởng trường Cần Nam.   Đứng trước cửa nhà 103, Tưởng Nam Khanh giơ tay nhấn chuông cửa.   Bên trong mẹ Mục đang rửa chén, nghe được tiếng chuông cửa, ngẩng đầu hướng về phía phòng ngủ của con trai hô: “Tiểu Thành, con mau đi mở cửa, đoán chừng là Nam Nam đến rồi.”   Trong phòng ngủ, một thiếu niên mười bảy tuổi cắm đầu xuống bàn nghiêm túc giải bộ đề Olympic toán. Tia sáng xuyên qua cửa sổ, chiếu lên người cậu, hiện rõ ngũ quan sắc sảo. Mắt phượng mày rậm, sống mũi cao, thẳng, đôi môi mỏng khẽ cong. Khóe môi có hơi hạ xuống làm cho cậu nhìn lạnh lùng hơn.   “Tiểu Thành? Con đi đến trường học rồi sao?” Ở bên ngoài, mẹ Mục lại gọi thêm một tiếng.   Mục Lăng Thành vẫn như cũ vùi đầu giải đề Olympic toán, không chút để ý. Sau đó bên ngoài an tĩnh. Mục Lăng Thành vuốt vuốt cây bút trong tay, lắng tai nghe ngóng tình hình, tựa hồ có tiếng nói.   “Quả nhiên là Nam Nam đến, nhiều năm như vậy dì không có gặp con, con cũng đã lớn như vậy rồi, càng lớn càng xinh đẹp nha.”   “Dì, đây là đặc sản dưới quê ông nội còn gửi lên, đều là đồ tự tay làm, con mang cho chú dì một ít ạ.”   “Ôi trời, con cũng thật là, tới thì tới còn mang nhiều đồ như vậy làm gì?.”   “Cũng không phải cái gì đáng tiền, chú dì nếm thử đi ạ. Nghe nói hai người đã nhiều năm không có về nhà, đoán chừng cũng không có cơ hội thưởng thức.”   “Đúng vậy, dì cũng sắp quên mất mùi vị thế nào rồi.”   ____   Mục Lăng Thành đang nghiêm túc lắng nghe, điện thoại trên bàn phát ra tiếng chuông, màn hình sáng lên. Mục Lăng Thành liếc mắt thấy có tin nhắn đến, lãnh đạm cầm lên ấn mở, là Lưu Minh Triết gửi tới.   Lưu Minh Triết: Cậu có ý gì thế, không phải đã nói hôm nay đến trường sớm một chút để đón tân sinh sao, cậu thân là chủ tịch hội học sinh lại định cho bọn mình thả chim bồ câu* sao? Mình đã đứng ở cổng trường gần một tiếng đồng hồ rồi!   *Thả chim bồ câu: cho leo cây, thất hẹn.   Vài giây sau, lại có tin nhắn mới.   Lưu Minh Triết: Lão đại, cậu bình thường không có như vậy, hôm nay trốn ở nhà làm gì vậy, hẹn hò sao?   Mời các bạn mượn đọc sách Ngoan, Đừng Nháo của tác giả Dạ Tử Tân.