Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Cinderella 12 Giờ

Văn án: Ảnh đế mới – Phong Kính vừa đẹp trai, vóc dáng còn miễn chê, năng lực diễn xuất tốt, tính cách cũng tốt, ngoại trừ một quy tắc luôn luôn kiên trì: không bao giờ quay phim qua 12 giờ đêm. Truyền thông có ý đồ xấu xa nắm lấy điểm này để điên cuồng bôi đen anh, mặc kệ dư luận bên ngoài có hỗn loạn thế nào, ảnh đế Phong vẫn không thay đổi. Gần đây Giang Nhiễm cảm thấy chú chó nhà mình hơi kỳ lạ, bình thường cô ôm ấp hôn hít, chó nhà cô đều cực kỳ vui vẻ lại lanh lợi, thế mà dạo này, cô vừa ôm hôn một tí, chó nhà cô như thể hóa đá vậy… *** Chắc hẳn các bạn đều biết câu chuyện về cô bé Lọ lem Cinderella nhờ vào phép thuật của bà tiên mà trở thành nàng công chúa và cứ tới khoảnh khắc 12 giờ đêm khi phép màu tan biến lại trở về bộ dạng của cô hầu. Vậy thì, các bạn hãy tạm quên những tình tiết quen thuộc này đi, vì Cinderella trong bộ truyện của Bàn Lật Tử không phải là cô bé lọ lem nào hết mà là một ảnh đế siêu cấp đẹp trai – Phong Kính. Phong Kính, cùng lứa tuổi với thiên vương Mạc Trăn, nhưng khác với Mạc Trăn bắt đầu công việc diễn xuất và nổi tiếng từ khi mới mười sáu tuổi, Phong Kính lại nổi tiếng khá muộn. Sau nhiều năm mài đũng quần trên ghế giảng đường và các sân khấu kịch, Phong Kính mới bắt đầu gây ấn tượng qua một vai phụ trong phim điện ảnh. Sau đó, anh chàng đẹp trai đang hot này lại quyết định ra nước ngoài theo học thạc sĩ rồi mới quay về tiếp tục đóng phim và giành ngay một giải ảnh đế. Vậy nên, ảnh đế Phong Kính của chúng ta, bằng việc sở hữu nhan sắc của một ngôi sao thần tượng và diễn xuất của một nghệ sĩ thực lực, chỉ sau một đêm đã nhảy vọt lên hàng ngũ minh tinh hạng A. Không những thế, theo như giang hồ đồn thổi, gia thế của Phong Kính không phải dạng vừa mà chính là nhà họ Phong giàu có và quyền lực trong truyền thuyết. Con người này có điểm gì giống với Cinderella mà chúng ta từng biết chứ? Các cụ nhà ta đã có câu: “Lên voi xuống chó”, ờ thì Phong Kính được đẻ trên lưng voi sẵn rồi nên giờ chỉ còn cách xuống chó thôi. Nhục ở chỗ anh Phong xuống chó theo đúng nghĩa đen luôn. Nghĩa là thế nào ý hả? Nghĩa là một đêm kia khi tỉnh dây, anh Phong chợt phát hiện mình có thêm cái đuôi và kha khá lông chứ làm sao. Đúng là thế đấy! Không hiểu do đầu năm cúng sao giải hạn ẩu tả thế nào mà ảnh đế Phong Kính đột nhiên phát hiện ra, cứ trong khoảng thời gian từ 12 giờ đêm cho tới sáng hôm sau, anh ta sẽ biến thành chó. À mà không, biến thành chó đã tốt, đằng này còn là ảnh đế cùng chó hoán đổi linh hồn cho nhau :v Thế là ảnh đế trong thân xác chó cuống quít tìm cách thoát thân, trong khi đó chó trong thân xác ảnh đế lại điên cuồng cắn rèm, phá phách, gãi tai, cắn người, thiếu mỗi nước đi tiểu chỗ cột nhà. Và đây là lúc nam phụ dễ thương của chúng ta lên sàn *tung hoa* *tung hoa*!!! Nam phụ dễ thương không ai khác chính là chú chó cắn rèm, phá phách, đi tiểu đúng chỗ kể trên. Trái ngược với Phong Kính sinh ra đã có nhan sắc trời cho, có gia đình hậu thuẫn, hoa gặp hoa nở người gặp người yêu, Nhị Hoàng là một cậu bé giống chó núi Đài Loan, ngoại hình không được xinh đẹp giống chó tây nên chẳng được ai yêu thương, chiều chuộng. Trong một lần bị xe cán suýt chết, cậu may mắn được một người tốt cứu sống và đem về nuôi, người tốt bụng xinh đẹp đó chính là cô chủ của cậu – Giang Nhiễm. Nhị Hoàng tự thấy mình là một chú chó ngoan ngoãn, dễ thương, luôn vâng lời chủ, sở thích lành mạnh là thích đi dạo và ăn bánh quy, không có tật xấu. Chẳng hiểu “nằm không trúng đạn” thế nào mà một đêm khi tỉnh dậy, cậu đã không còn thấy cô chủ xinh đẹp dịu dàng đâu, cũng không thấy mình nằm trong cái ổ ấm áp thường ngày mà lại bị kẹt trong một thân xác đầu to chân dài, làm gì cũng vướng, thế nên cậu điên cuồng cắn rèm, phá cửa để đi tìm cô chủ mà không thành. Huhu, không biết tên con người xấu xa kia đã làm gì hư hỏng, hại cậu bị cô chủ cắt mất phần bánh quy rồi. Thực ra “tên con người xấu xa” kia cũng không làm gì quá đáng. Anh chỉ cố gắng dùng thân xác chó nhỏ lê lết đi tìm manh mối xem anh đang ở đâu và vì sao lại ở đây. Nhưng cứ mỗi lần anh tìm ra được chút manh mối thì lại bị cô chủ kia phá đám, đã thế anh còn phát hiện cô ta là fan của Mặc Trăn. Hừ, nếu không phải cô chủ đó xinh xắn, dịu dàng đúng gu của anh thì anh đã nổi giận rồi. Gì mà mắng mỏ dạy dỗ, cắt khẩu phần bánh quy, xong lại ôm ấp với chả vuốt ve, có biết anh cũng là đàn ông, cũng có phản ứng không hả? Mất bao mồ hôi công sức Phong Kính mới tìm ra được địa chỉ mà cô chủ Giang Nhiễm và chú chó Nhị Hoàng này đang sống, bước tiếp theo anh quyết định thuê hẳn căn hộ ở tầng trên, sống gần một người một chó kia, hy vọng có thể tìm được cách chấm dứt cảnh hoán đổi linh hồn dở khóc dở cười kia. Thế là, vào một ngày đẹp trời, Giang Nhiễm “tình cờ” gặp gỡ làm quen với anh chàng hàng xóm mới chuyển đến ở tầng trên. Mặc dù anh Phong này có hơi kỳ quái, lúc nào cũng đeo một chiếc khẩu trang che kín mặt nhưng cô vẫn có thiện cảm với anh, có lẽ là do Nhị Hoàng đặc biệt yêu thích anh ấy. Sau đó, tần suất hai người “tình cờ” gặp gỡ ngày càng nhiều, anh nhờ cô mua hàng mỹ phẩm giúp chị gái, cô tặng anh rau tươi, cà chua cô trồng, anh rủ cô cùng đi xem concert. Không biết từ lúc nào, anh Phong hàng xóm đã lặng lẽ tiến vào cuộc sống của cô, âm thầm đá bay anh chàng thầm thích cô và kín đáo dụ dỗ cô thích Phong Kính (=_=|||). Khỏi phải nói cũng biết, ngày Giang Nhiễm biết sự thật anh Phong hàng xóm chính là Phong Kính cô đã sốc như thế nào. Trời ơi là Phong Kính đó!!! Dù cô có đứng giữa đường hét lên “Tôi là bạn gái của Phong Kính” thì cũng chẳng ai tin đâu. Thế mà anh lại đang đứng trước mặt cô bằng xương bằng thịt, nói rằng anh thích cô, muốn hẹn hò với cô. Ai mà từ chối nổi chứ??? Tiếp sau đó đương nhiên là quá trình yêu đương ngọt ngào tra tấn độc giả và tra tấn cả… Phong Kính. Vì sao ý hả? Hí hí hí, bạn gái xinh đẹp của anh còn ngồi ở đó, nhưng anh thì vừa tới nửa đêm đã biến thành chó rồi, thử hỏi còn “làm ăn” được gì nữa chứ? Thảm nhất phải kể tới một lần, khi đồng hồ sắp điểm 12 giờ, ảnh đế Phong Kính áo xộc xệch, cầm quần chạy trối chết ra khỏi nhà bạn gái, để lại Giang Nhiễm ngơ ngác không hiểu có gì đó sai sai. Ảnh đế của chúng ta đương nhiên cũng chẳng dễ chịu gì. Vì sao anh lại đột nhiên hoán đổi với Nhị Hoàng chứ? Làm sao để chấm dứt việc hoán đổi này? Chẳng lẽ cả đời này anh chẳng thể có một đêm động phòng đúng nghĩa sao? Đương nhiên Bàn Lật Tử không bao giờ tàn nhẫn với nam chính như vậy đâu. Hãy đọc truyện để biết thêm quá trình đấu tranh của ảnh đế Cinderella nhé! * * * * * Đây không phải lần đầu tiên mình đọc truyện của Bàn Lật Tử, cốt truyện và cách xây dựng hai nhân vật chính cũng không phải quá xuất sắc nhưng không hiểu sao sự dễ thương của “Cinderella 12 giờ” khiến mình quắn quéo chết đi được. Hài hước, ngọt ngào, cảm động, lôi cuốn, mọi yếu tố đều có đủ và được “nêm nếm” rất vừa khiến quá trình đọc truyện trở nên rất dễ chịu, thoải mái. Một điểm đặc biệt không thể thiếu trong truyện của Bàn Lật Tử là dàn nhân vật cameo cực khủng. Từ thầy Hạnh Tâm, thiên vương Mặc Trăn, bác sĩ Quý,… đều góp mặt thoáng qua trong “Cinderella 12 giờ”. Ngoài ra, dàn nhân vật phụ cũng vô cùng cá tính và hấp dẫn, khiến mình tò mò không biết ai sẽ trở thành nam chính trong tác phẩm tiếp theo. Thế nên, nếu bạn đang tìm một bộ truyện nhẹ nhàng, ngọt ngào thì tuyệt đối đừng bỏ qua “Cinderella 12 giờ” nhé! Review by Mạc Y Phi: Nhắc đến cái tên Bản Lật Tử hẳn là không còn xa lạ gì với mọi người nữa rồi. Mình là người siêu thích đọc sủng ngọt nên sau khi biết đến Bản Lật Tử thì có tìm đọc các bộ khác của tác giả này nhưng lại không ưng ý cho lắm. Ngoại trừ truyện “Cuộc Chiến Bản Thảo” ra thì các bộ khác của Bản Lật Tử tuy vẫn gắn mác sủng ngọt nhưng lại hơi nhảm và đọc cứ chán chán. Tuy vậy bộ “Cinderella 12 Giờ” này lại khiến mình cảm thấy khá hay ho, ít ra nó logic và không nhảm như mấy bộ khác của Bản Lật Tử. Vẫn là một mô tuýp quên thuộc, đó là nam chính hoán đổi linh hồn với chó nhà nữ chính. Nhưng truyện này đặc biệt ở chỗ, nam chính chỉ hoán đổi với chó nhà nữ chính vào lúc 12 giờ đêm, đến 6 giờ sáng hôm sau sẽ đổi lại như cũ. Nam chính Phong Kính mới nhận được giải ảnh đế Kim Tùng, có thể nói là rất nổi tiếng, luôn bị đem ra so sánh với Mạc thiên vương Mạc Trăn. Vào một ngày đẹp trời nọ, nửa đêm nửa hôm đang mơ màng ngủ thì bị hoán đổi linh hồn với chó. Mới đầu Phong Kính khá bàng hoàng, còn ngỡ là mình nằm mơ, nhưng hôm sau tỉnh dậy xem video trợ lý quay cảnh mình biến thành chó thì anh chợt nhận ra có gì đó không ổn. Dần dần anh cũng phát hiện bản thân hoán đổi linh hồn với chó và chấp nhận nó. Cùng với tâm lý chấp nhận đó, anh bắt đầu nhờ cậy đến sự giúp đỡ của mấy người như thiên sư mà anh thường khịt mũi coi thường nhưng nghe xong còn mờ mịt hơn. Cuối cùng Phong Kính quyết định điều tra ra căn nhà có nuôi chú chó mà mình hoán đổi rồi chuyển luôn đến đó để dễ tìm hiểu mọi chuyện. Cũng nhờ hoán đổi linh hồn với chó, những tình huống dở khóc dở cười đã xảy ra nhưng cũng nhờ đó mà anh kiếm được người yêu. Ngay từ ban đầu, nữ chính Giang Nhiễm đã thật sự chiếm được thiện cảm của Phong Kính vì kiểu người lẫn khuôn mặt của cô là gu thẩm mỹ của anh. Vậy nên trên con đường tìm hiểu về những điều quái lạ xảy ra với mình, Phong Kính đã đem lòng yêu Giang Nhiễm. Và cũng nhờ Phong Kính hoán đổi linh hồn với chó nhà mình, nữ chính Giang Nhiễm từ fan của Mạc Trăn đã chuyển sang làm fan Phong Kính, cuối cùng thành người yêu luôn. Câu chuyện diễn biến khá hợp lý và nhanh chóng, không bị dài dòng hay lề mề. Bên cạnh cặp chính đáng yêu thì các nhân vật phụ cũng nhí nhảnh con cá cảnh không kém. Từ bố mẹ nam nữ chính cho đến cả mấy con chó khác trong truyện cũng thật sự khiến người đọc phải bật cười. Có lẽ mấy fan hâm mộ sẽ thích đọc những bộ truyện như thế này lắm, từ fan trở thành vợ là một con đường mà bất kì fan hâm mộ nào cũng muốn =))) Ngoài ra truyện còn khá mới lạ khi đa phần đều được kể dưới góc nhìn của Phong Kính và đào sâu vào khía cạnh cảm nhận của anh nữa, chắc hẳn khi các fan gặp antifan là chỉ muốn xông vào cấu xé thôi nhỉ? Và Phong Kính cũng thế, ngày ngày phải nghe đám antifan sỉ vả mình rồi so sánh với Mạc Trăn, anh chỉ muốn xắn tay áo lên đánh nhau với đám antifan đó, ngoài ra anh cũng chả ưa gì Mạc Trăn luôn, nhưng anh quá đen đủi, ghét của nào trời trao của ấy, anh càng không ưa Mạc Trăn thì những người thích Mặc Trăn lại cứ lắc lư xung quanh anh, từ chị gái đến cô vợ của mình. Tổng kết lại thì truyện hợp đọc giải trí, có nhiều phân đoạn khá hài hước, sủng ngọt thì khỏi chê rồi, cũng không bị quá sến, kết HE nhé. Truyện có pass nhưng chơi quiz lấy pass được. Về chất lượng edit cũng khỏi lo nhé, truyện cây nhà lá vườn mà chị em =)))   Mời các bạn đón đọc Cinderella 12 Giờ của tác giả Bản Lật Tử.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Chàng Rể Hồ Tiên - Tử Văn
Nàng là Vũ Dương Quận chúa, nhan sắc tựa đóa phù dung, cành vàng lá ngọc dịu dàng, Mười năm trước, tuyết rơi, ngoài ngôi miếu đổ nát cứu được một tiểu bạch hồ, Từ đó, duyên phận gắn kết nàng và “Nó”…. Trên chợ, một nam tử ngồi bán tranh, một thân áo trắng khó giấu vẻ tuấn lãng, Đối mặt với ác bá, hắn điềm nhiên không sợ hãi, bóng dáng đó lặng lẽ tiến vào chiếm giữ lòng nàng, Nàng vì giúp hắn hả giận không cẩn thận bị thương, giúp rồi mới biết, thì ra hắn là kẻ ‘thâm tàng bất lộ’. Sau đó, vào ban đêm, hắn đến Vương phủ, chỉ để lại cho nàng thuốc chữa thương, Đồng ý thay nàng vẽ tranh chúc thọ, hơn nữa còn thuần phục ngựa hoang, mua nó cho nàng. Phát hiện hắn mặt lạnh lòng mềm, y thuật trác tuyệt, nàng cầu xin hắn chữa trị cho thứ Vương phi, Nhưng hắn lại hung hăng cự tuyệt, còn tỏ rõ cùng người trong hoàng thất ‘không đội trời chung’, Hiểu cho khúc mắc về oán hận của hắn, nàng không thể làm gì khác hơn là tự đi tìm thần y khác. Sau khi quỳ gối trên tuyết lạnh đến nỗi hôn mê, tỉnh lại thấy ánh mắt nan giải của hắn, Thì ra, muốn hắn phá lệ cứu người không phải không được, mà là nàng trước hết phải dâng lên chính mình. . . . . . *** "Mẫu thân, người có thể hay không đồng ý cho con một chuyện?" Bánh butdinh ca ca của nhà ta nói với ta, "Thứ bảy cùng chủ nhật con đi đến trường học đá cầu, người có thể cho con tự đi không?” Ta lập tức ngây ngẩn cả người, bởi vì ta chưa bao giờ nghĩ đến cho hắn một mình đi đến trường, mặc dù từ nhà tới trường đi bọ đại khái mất 5 phút đồng hồ, nhưng nghĩ đến phải đi qua dòng người hàng xe ngựa chạy, cuối cùng ta không yên tâm. "Tốt như vậy sao? Con có thể tự đi không?" Ta hỏi ngược lại hắn. "COn có thể. con đã trưởng thành, sẽ tự mình băng qua đường, cũng sẽ nhìn xe." Nhìn hắn, lòng của ta đang giao chiến, cuối cùng ta chỉ có thể nói cho hắn biết, "Dù sao đến thứ bảy còn có mấy ngày, để cho mẫu thân suy nghĩ một chút." Sau khi về nhà, ta cẩn thận suy nghĩ vấn đề này, có lẽ bởi vì thời đại mới đã đến, chúng ta làm cha mẹ đã quá bảo vệ con cái, lo lắng cái kia sợ cái này, cho nên mới nuôi ra đứa trẻ hết sức lệ thuộc. ... Mời các bạn đón đọc Chàng Rể Hồ Tiên của tác giả Tử Văn.
Bệ Hạ Xin Tự Trọng - Tửu Tiểu Thất
Mình phải nói một câu rằng : truyện quá tuyệt, quá hay, quá hài! Viết hài rất khó, viết hài sao cho có duyên mà không bị lố lại càng khó hơn. Mình thuộc dạng đọc truyện hài mà rất ít khi cười, nói cách khác là rất khó chọc cười. Thế nhưng mà đọc truyện này (hay nói cách khác là đọc văn phong của Tửu Tiểu Thất) mình lại có thể cười lăn lộn cười té ghế, đêm khuya 3h đọc truyện mà cười khằng khặc như bị điên :)) Có thể tác giả biến thái bẩm sinh cho nên từ văn phong, chi tiết truyện cho đến các nhân vật đều biến thái, biến thái từ trong cốt tủy :)) Tác giả viết hài rất có duyên, đặc biệt là không bị đầu voi đuôi chuột, từ đầu đến cuối không hề bị hẫng một chút nào. Về các nhân vật : – Nữ chính Điền Thất : Nàng là một cô nương xinh đẹp nhưng từ khi 10 tuổi đã vào cung giả làm thái giám, nguyên nhân là muốn trả thù kẻ đã giết chết phụ mẫu và đệ đệ của mình. Nàng từng theo hầu 3 vị chủ nhưng chủ nào cũng chết sớm, vừa hại nàng bi thương vừa ủy khuất túi tiền của nàng. Đến vị chủ thứ tư…khụ khụ…chính là kẻ ngồi trên ngôi vị tối cao kia – hoàng thượng đại nhân thì không có bị nàng khắc chết, mà bị nàng giày vò đến tưởng chết >.
Anh Là Tất Cả Những Gì Em Ghét Nhất - Tiểu Bố Thích Ăn Bánh Trứng
Có một câu nói rất nổi tiếng trên mạng thế này, “Chàng trai bạn thích năm mười bảy tuổi, sẽ không thể đi cùng bạn tới hết cuộc đời”.  Câu nói này không sai, nhưng cũng không đúng hoàn toàn. Trên thực tế, rất nhiều người có một mối tình tốt đẹp thời thanh xuân, kéo dài mãi cho tới khi tốt nghiệp rồi ra trường, cuối cùng là bước vào lễ đường, trao nhẫn và kết hôn. Giống như Tam Gia và Tiểu Bố trong câu chuyện “Anh là tất cả những gì em ghét nhất” vậy. Lần đầu tiên Tam Gia và Tiểu Bố chính thức “để lại dấu ấn” trong lòng nhau là năm học cấp ba, cô không cẩn thận có một cú “xòe” đẹp từ cầu thang tiếp xuống mặt Gia trùng hợp xuất hiện ở đó, nhưng lại không theo logic thông thường mà hỏi Tiểu Bố: “Cậu có đau không?”, mà lại chỉ nhặt bịch gà rán bị rơi lên và hỏi: “Đi xuống lấy thêm một bịch nữa nhé?” Tiểu Bố cũng rất thức thời gửi gắm nguyện vọng, mặc kệ màn đối thoại kì lạ không hợp cảnh này: “Lấy thêm một chai coca cho tớ nữa nhé! Cảm ơn cậu.” Khi đọc “cuộc gặp định mệnh” này của Tiểu Bố và Tam Gia, mình đã đoán rằng đây hẳn không thể là một câu chuyện ủy mị được rồi, vì hai nhân vật đều thần kinh thô, giàu khiếu hài hước, có vẻ thiếu tế bào lãng mạn.  Trong mấy bộ phim tình cảm yêu đương, không phải khi nữ chính bị ngã, nam chính sẽ xuất hiện trong ánh sáng và 999 đóa hoa hồng như một vị hoàng tử, dịu dàng cúi xuống, nhẹ nhàng nâng nữ chính dậy sao? Vì sao Tam Gia cái gì cũng không làm? Một câu hỏi “cậu có đau không” cũng không có? Thay vào đó, anh lại muốn… đi mua thêm gà rán cho Tiểu Bố. O___O Tình cảm giữa Tiểu Bố và Tam Gia bắt đầu khi họ đều còn rất trẻ, mới ngấp nghé ngưỡng trưởng thành, nhưng lại chưa tới lúc dang rộng đôi cánh mà bay ra xã hội phức tạp ngoài kia. Mọi thứ tiến triển rất tự nhiên, không chủ ý, không âm mưu cũng chẳng lọc lừa giống mấy câu chuyện “tôi lợi dụng anh anh lợi dụng tôi” đầy cẩu huyết.  Đây, chỉ đơn thuần là câu chuyện về hai bạn trẻ, ngẫu nhiên va vào nhau giữa “dòng đời tấp nập”, nhờ một bịch gà rán và một chai coca mở đường, cuối cùng tiến tới yêu đương, thương nhau cả đời. Mời các bạn đón đọc Anh Là Tất Cả Những Gì Em Ghét Nhất của tác giả Tiểu Bố Thích Ăn Bánh Trứng.
Nhược Xuân Và Cảnh Minh - Cửu Nguyệt Hi
Cảnh Minh là thiên tài chế tạo robot, còn Đỗ Nhược chỉ là một học sinh nghèo vượt khó được bố mẹ cậu chu cấp tiền ăn học. Năm nhất đại học, Đỗ Nhược thầm cảm mến chàng trai tài năng ấy, nhưng tình yêu chưa kịp hé nở đã bị sự cay nghiệt của cậu đè bẹp. Đỗ Nhược như thể biến mất khỏi thế giới của Cảnh Minh, còn cậu có vẻ cũng không hề nhớ đến sự tồn tại của cô nhóc quê mùa không tầng lớp kia. Chỉ là, giây phút gặp mặt đó, người con gái xinh đẹp rạng ngời trong chiếc váy đỏ giữa trời đông giá rét lại vô tình khiến tim cậu lỡ nhịp... *** ( Lưu ý: Truyện có nhiều chi tiết tâng bốc hơi lố về tài năng của nam chính, không phù hợp với những người yêu thích hiện thực khuôn sáo. ) Đây là một trong những tác phẩm mới nhất của Cửu Nguyệt Hi - một tác giả không còn quá xa lạ với hầu hết độc giả thường xuyên theo dõi dòng văn học hiện đại Trung Quốc. Một tác phẩm viết về đề tài thanh xuân vườn trường, khai thác hoài bão của các cô cậu thiếu niên đam mê nghiên cứu công nghệ, khát khao phá vỡ mọi giới hạn sẽ ít nhiều khiến chúng ta rung cảm, bởi ai trong ta cũng-từng-là-một-trong-số-họ. Nữ chính là Đỗ Nhược Xuân, nhà nghèo, bố mất sớm, mẹ mù chữ lại không có khả năng lao động. Từ nhỏ cô đã sống dựa vào nguồn kinh phí hỗ trợ của gia đình nam chính - Cảnh Minh. Bố mẹ Cảnh Minh yêu thương Đỗ Nhược Xuân, không chỉ tài trợ về mặt kinh tế mà còn tạo điều kiện giúp cô được lên Bắc Kinh học. Từ miền quê cheo leo ngút ngàn trên sườn núi khăn gói vào phố thị, Nhược Xuân đổi tên thành Đỗ Nhược, chính thức bước chân vào cuộc lột xác mà đến cô cũng -không - thể - ngờ - được. Thi đậu một trường ĐH danh tiếng, lại là học sinh nữ duy nhất của lớp, Đỗ Nhược được các bạn quan tâm hết mực. Họ sẵn sàng hỗ trợ cô tất cả mọi việc, miễn là cô cần sự trợ giúp. Sống trong một môi trường toàn những người ưu tú, về cả học lực lẫn điều kiện gia đình không khiến Đỗ Nhược cảm thấy khó thở. Cô luôn cố gắng học tập, đọc sách không ngừng nghỉ để theo kịp họ. Mọi chuyện cứ thế thuận lợi trôi qua, cô dần dần hòa nhịp được với cuộc sống mới, có bạn bè, có ước mơ, đầy tiếng cười. Cảnh Minh là một cậu sinh viên thiên tài. Theo cách mà tác giả xây dựng thì đầu óc của cậu, giống như một phần mềm được lập trình tinh vi, hoàn hảo không lỗ hổng. Cậu dẫn đầu một nhóm thiếu niên gồm các bậc tinh anh kì tài, chuyên nghiên cứu và sáng tạo khoa học. Cùng làm việc trong một môi trường, Cảnh Minh dễ dàng nhận ra sự thay đổi của Nhược Xuân - con vịt xấu xí cậu từng không ít lần coi thường. Sự tỏa sáng chầm chậm của Đỗ Nhược đã thu hút trọn vẹn ánh nhìn của Cảnh Minh. Cậu cảm thấy cô gái này thật sự rất lạ. Cô của bây giờ và ngày trước quả thực khác xa nhau. Sự nỗ lực, bản tính cần cù, chịu khó của Đỗ Nhược đã giúp cô trở nên lấp lánh như một viên ngọc quý. Là người có tình cảm với đối phương trước, Đỗ Nhược bị Cảnh Minh lạnh lùng cười cợt trên mối tình đơn phương chưa kịp đơm hoa của mình. Cô chưa kịp nói thành lời đã bị cậu thẳng thừng từ chối. Điều đó khiến Đỗ Nhược nảy sinh khoảng cách với Cảnh Minh, cô không muốn tiến xa khỏi vùng an toàn của mình thêm bất kì lần nào, dù vì cậu, hay bất kì ai. Trải qua một vài chuyện, Cảnh Minh dần nảy sinh tình cảm với Đỗ Nhược. Thế cờ đảo chủ, chàng trai kiêu ngạo ngày nào giờ lại trở nên yếu thế, mềm nhũn trước tình yêu. Cậu sợ Đỗ Nhược không thích mình, sợ cô vẫn còn giữ trong lòng những lời cậu buột miệng thốt ra ngày ấy, sợ cô có ác cảm với mình... Chưa bao giờ cậu cảm thấy lo lắng như vậy.... [ Là những rung động đầu đời thật đẹp. Là những phút giây tỏa sáng của tuổi trẻ. Là tình thương, nỗi nhớ. Là thất bại khiến người ta bất lực. Là tổn thương, nước mắt. Là vết cắt rất sâu nhưng vẫn bên nhau sau tất cả. ] Câu chuyện cuộc đời của Nhược Xuân và Cảnh Minh không dừng lại ở đây mà hứa hẹn sẽ đem lại nhiều hơn thế. Khi một mai, họ bước chân ra khỏi mái trường ĐH, có rất nhiều điều đang đợi chờ ở phía trước, cho cả họ và chúng ta, những độc giả khát khao một điều gì đó mãnh liệt hơn vào tình yêu và tuổi trẻ. Review bởi lim_hhanhhanh Mời các bạn đón đọc Nhược Xuân Và Cảnh Minh của tác giả Cửu Nguyệt Hi.