Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Đồng Bạc Trắng Hoa Xòe - Ma Văn Kháng

Ma Văn Kháng lao động văn chương như một người H'Mông trồng bắp trên núi, lặng lẽ, cần cù, kiên nghị. Không ồn ào to tiếng với ai. Nét mặt anh cũng có cái vẻ chất phác núi rừng, ít nói, ít tranh luận, nghe ai nói nhiều chỉ gật đầu, hơi như ngơ ngác nữa. Độc giả văn chương quen biết anh bằng tập Xa phủ (1969), tập truyện đầu tay, xinh xinh và đáng yêu như những chú thỏ non trong rừng rậm. Và sau đó thì đều đặn, năm in một tập, năm in hai tập, ở các Nhà xuất bản Văn học, Thanh niên, Phụ nữ, Công an nhân dân, Lao động và Kim đồng. Tính đến Đồng bạc trắng hoa xòe là ấn phẩm thứ mười một của anh trong vòng thập niên trở lại đây, thuần về miền núi. Văn học miêu tả dân tộc miền núi, nói nghiêm túc, mới chỉ có sau Cách mạng tháng Tám, trong kháng chiến Việt Bắc. Những tiểu thuyết đường rừng của Lan Khai trước kia (Tiếng gọi của rừng thẳm, Truyện đường rừng, Suối đàn), ít nhiều của Thế Lữ (Vàng và Máu, Một đêm trăng), chỉ là những truyện mượn rừng núi nhằm gây một cảm giác ly kỳ rùng rợn. Người đặt nét bút đầu tiên khai phá vùng núi cao trong văn học Việt Nam phải kể là Nam Cao với Ở rừng (1948). Đấy mới chỉ là những phác thảo trong những trang nhật ký duyên dáng của anh, nhưng bóng dáng người miền núi hiện ra đã thật là có tình và đáng yêu. Rồi Nam Cao mất, chưa kịp làm gì thêm cho miền núi nữa. Cùng sống với Nam Cao là Tô Hoài, có Núi Cứu quốc (1948). Vẫn chỉ là những nét phác thảo. Phải đến năm 1953, cái vùng đất biên cương núi non trùng điệp vòng phía Tây Bắc Tổ quốc mới lấp lánh trong văn học Việt Nam với Mường Giơn giải phóng và Vợ chồng A Phủ. Và sau nữa thì tiểu thuyết Miền tây (1967) khẳng định mảng văn học miền núi trong bức tranh toàn cảnh văn học cách mạng Việt Nam là không thể không chú ý được, là đã đóng chốt vào rồi. Nhà văn Tô Hoài với ngọn bút lão luyện và tài hoa, đã chấm phá bức tranh thủy mạc về người về cảnh miền núi chinh phục chúng ta từ nhiều năm nay. Con dế mèn phiêu lưu đã xòe cánh trên vùng Tây Bắc... một lời khen rất có duyên về anh, và chứng tỏ cái uy thế tuyệt đối của anh về địa bàn miền núi. Lúc ấy Ma Văn Kháng vẫn còn là cậu học trò cần cù học, đọc và lầm lũi như chú bé dân tộc theo mẹ đi chợ, đi theo con đường của Nam Cao, Tô Hoài khai phá. Tiếp bước cha anh... đấy là truyền thống dân tộc. Đọc xong Đồng bạc trắng hoa xòe có cái mừng là thấy lớp người sau đã kế tục được lớp người trước. Và còn nhiều hy vọng vì còn trẻ, còn khỏe, còn như con ngựa mới chạy nước kiệu trên một quãng đường. Ma Văn Kháng, tên thật là Đinh Trọng Đoàn, gốc người làng Kim Liên, khu Đống Đa, Hà Nội, tham gia cách mạng năm mười hai tuổi, do thói quen chung hồi ấy, đổi tên là Nguyễn Kháng, cho nó bí mật tông tích. Lên dạy học Lao Kay kết nghĩa anh em với một cán bộ huyện họ Ma, và để tỏ sự quyết tâm sống bám vùng đất này, theo lời một cán bộ tỉnh ủy khuyên: “Vùng này không thua gì Sông Đông êm đềm đâu. Cậu muốn viết văn hãy cố sống ở đây hết một giai đoạn”. Kháng đã đổi họ Ma, và sống trên đó gần một phần tư thế kỷ. Hai mươi hai năm ròng sống, làm việc, quan sát, và viết. Ma Văn Kháng tích lũy tư liệu cần cù đúng như một con kiến tha mồi vào tổ, mỗi ngày một ít, mỗi tháng một ít. Anh tham gia biên soạn lịch sử Đảng bộ Lao Kay, tham gia tổ chức hội nghị tỉnh ủy nghiên cứu chuyên đề thổ ty. Nhiều tư liệu ngấm vào anh thật tự nhiên, do việc cọ sát hàng ngày với những cán bộ H'Mông cùng cơ quan, những buổi công tác xuống huyện, xuống xã, đi tham dự các sinh hoạt dân tộc, những lễ ăn thề, lễ nào sồng, những phiên chợ, có mặt cả đám cưới đám ma các dòng họ H'Mông... Anh đọc nhiều và lấy làm biết ơn đã thừa hưởng thành quả những công trình nghiên cứu về dân tộc học, về phong tục tập quán, về ngôn ngữ H'Mông của Doãn Thanh, của Nông Trung, Lục Bình Thủy, Phạm Xuân Phúc, v.v... Anh thu thập cả những tài liệu nước ngoài viết về H'Mông như của Savina người Pháp, chuyên gia nghiên cứu H'Mông, có những nhận định về chính sách, cai trị vùng H'Mông: “H'Mông bao giờ cũng vẫn là H'Mông. Thổ ty là tất cả. Người Pháp phải tạo ra được các thủ lĩnh dân tộc ở từng địa phương và qua họ, mà cai trị đời đời ở các vùng miền núi". (Histoire des Miaos). Cho đến khi ra mắt bạn đọc hôm nay, Đồng bạc trắng hoa xòe được viết đi viết lại bốn lần. Tôi đã nhìn thấy đống bản thảo dày gần hai gang tay, bằng đủ các loại giấy thếp, giấy học sinh, giấy đánh máy, chi chít những chỗ dập xóa, chú thích bên lề... Công việc văn chương! Đáng thương biết mấy!*. Ông Goóc-ki có nói với bạn đọc, đại ý, ông khuyên những ai cho nghề viết văn là nhàn nhã, nắng không đến đầu, mưa không tới gáy, mà dấn thân vào thì thật là một lầm lẫn to lớn ở đời. Nghề viết văn thuộc lao động cực nhọc nhất trên thế gian này. Miếng da lừa (Balzac) có chín bản thảo khác nhau. Quan thanh tra (Gogol), năm bản. Người mẹ (Gorki) sáu bản, bản đầu và bản cuối cách nhau hai mươi năm. Riêng phần tả điệu múa Xalômê của Flô-be có mười bản, bản nào cũng gần như tuyệt vời. Với số tuổi như Ma Văn Kháng, ta sẽ phải hình dung anh đã vật lộn cực nhọc như thế nào để đẻ ra nổi hơn sáu trăm trang giấy, tái hiện một giai đoạn lịch sử ngắn ngủi, nhưng rắc rối vào bậc nhất của cách mạng Việt Nam hiện đại, tiến hành trên một vùng núi phong kiến thế tập phiên thần nghèo nàn và lạc hậu, lấy cái không gian tỉnh biên giới Lao Kay hừng hực, hỗn loạn, phức tạp, rối ren, bọc trong cái bối cảnh lịch sử ngàn cân treo sợi tóc của dân tộc: Nhật thua, Tưởng vào, Quốc dân Đảng về phá rối, Pháp trở lại xâm chiếm Nam Bộ, rồi vào Hà Nội với Hiệp định mồng 6 tháng 3, v.v... Giai đoạn lịch sử này ở miền núi lần đầu tiên được đưa vào tiểu thuyết. Có lẽ đã đến lúc rồi, chúng ta đã có điều kiện về thời gian, về khoảng cách lùi xa đủ tầm nhận thức những khúc ngoặt lịch sử có tính chất quyết định, mà tái hiện lại trong văn học đi thôi. Để cho tương xứng với tầm vóc những hy sinh to lớn, những đổi thay vĩ đại mà cuộc cách mạng theo học thuyết Mác — Lênin đã được những người cộng sản Việt Nam tiến hành trên đất nước này, cũng là lần đầu tiên trên thế giới. Và chỉ có loại hình tiểu thuyết mới kham nổi dung lượng ấy mà thôi. Ma Văn Kháng đã cảm thấy thế. Từ một câu chuyện định viết về tiễu phỉ năm 1955, anh đã chuyển sang tiểu thuyết, khi bắt được tia chớp hai cán bộ Việt Minh đơn độc vào vùng các châu miền đông Lao Kay: Bắc Hà, Pha Long, Mường Khương, thuyết phục thổ ty Hoàng Yên Chao, La Văn Tờ, ba anh em viên tri châu họ Nông... cùng tham gia đánh Pháp, đánh Việt Nam Quốc dân Đảng, giải phóng Lao Kay 1946 (Sau này vào truyện anh có đổi tên đi ít chút, cho nó được thoải mái trong sự sáng tạo). Cuốn truyện mở ra trước chúng ta cái thị xã biên giới Lao Kay đang bị bọn tranh giành quyền lợi Việt Nam Quốc dân Đảng chiếm đóng, rút chạy từ Vĩnh Yên, từ Việt Trì, từ Yên Bái dồn lại sống thoi thóp ở đây, thất vọng chán chường, vỡ mộng, nhưng vẫn đầy mưu mô xưng bá đồ vương, nhờ sự hà hơi của bọn Tàu Tưởng, theo Hiệp nghị, đã phải về bên kia biên giới. Những cán bộ Việt Minh được Đảng điều lên vận động quần chúng làm hậu thuẫn cho lực lượng vũ trang nhân dân: Vệ quốc đoàn, đã tiến đến Yên Bái, đang dừng lại chuẩn bị kế hoạch tấn công giải phóng thị xã Lao Kay. Người đọc hào hứng đi theo hai cán bộ Việt Minh, cưỡi hai con ngựa, gần như tay không, vào một vùng đất lâu đời nơi biên cương heo hút, với các chế độ thổ ty kỳ quặc từ bao thế kỷ, những phong tục tập quán thật kích thích và lạ lùng, và nhất là với tâm hồn người dân tộc thiểu số anh em đáng thương và đáng quí mà chúng ta chưa được biết là bao. Những đốm lửa cách mạng đã được đốt lên trên vùng hoang vắng trùng điệp núi non này, lòng yêu nước được khơi động, và quần chúng nhân dân anh em đã tề tựu dưới lá cờ Tổ quốc, cùng Vệ quốc đoàn tiến vào giải phóng Lao Kay, thành lập chính quyền Dân chủ nhân dân chậm nhất trong các tỉnh miền Bắc, nhưng đã thành công. Cuốn truyện đóng lại vào cuối năm 1947, trong một trận đánh trên đèo Mã Yên Sơn, lúc này bọn thổ ty đã phản bội, liên kết với thực dân Pháp trở lại xâm lược nước ta, hành quân chiếm đóng Lao Kay. Thị xã đã lệnh sơ tán, tiêu thổ kháng chiến, theo chủ trương trường kỳ kháng chiến bấy giờ. Cuốn sách dừng lại ở đầu một khúc ngoặt mới: Cuộc kháng chiến chín năm chống Pháp, có ngụ ý mở cửa cho một cái gì sau này nữa đây. Và Đồng bạc trắng hoa xòe đã dựng lên hàng loạt nhân vật, lối đa tuyến bình đồ, không ai là chính cả, hay nói một cách khác, nhân vật nào cũng có đường dây riêng, phát triển tâm lý và tính cách như là một nhân vật chính. Những tuyến nhân vật đan chéo nhau rối rắm như một mớ tơ vò, với những tâm trạng, những số phận, những cảnh ngộ nhiều hình nhiều vẻ, nhưng rồi cái nào vẫn kéo ra cái ấy, giống như một sợi tơ chuốt nõn trong tay người quay sa kéo ra từ đống tơ vò nọ. Không gian chuyển dịch luôn luôn, tạo một cảnh tượng rộng lớn cho bức tranh văn học, có điều kiện để các nhân vật thỏa sức vẫy vùng. Nhịp độ nhanh, nhiều sự việc, nhiều hành động. Lối dựng này đáp ứng được dung lượng rộng lớn của những cơn lốc cách mạng, hàng loạt người lột xác hoặc thoái hóa, sự đổ vỡ của những giá trị cố hữu, những ngã ba đường, sự đụng độ giữa chân thiện mỹ với những thế lực hắc ám đã tàn tạ. Lối dựng này rất ít thấy trong tiểu thuyết nước ta. Viết Rừng động, Mạc Phi đã rất công phu thu thập tư liệu, muốn dựng lên một bức tranh lớn về những đổi thay của đồng bào Thái Tây Bắc trong cuộc kháng chiến chuyển mình chín năm của dân tộc. Anh đã có những thành công về vùng người Thái. Cũng như Nguyên Ngọc đã có những thành công về miêu tả dân tộc anh em Tây Nguyên trong Đất nước đứng lên. Ma Văn Kháng đặc biệt thành công về các nhân vật người H'Mông. Nhiều người đọc sách anh cứ đinh ninh tác giả là người dân tộc. Dân tộc H'Mông, tất nhiên. Không phải lòe thiên hạ bằng những ngôn từ cụ thể lối so sánh chất phác với cái tên cây cối trong rừng, ví von với con hươu con nai bằng tiếng gọi địa phương là lạ, hoặc đôi lúc nhét một vài từ dân tộc trong lời thoại cho nó có sắc thái là người miền núi. Nghe cứ tức anh ách. Ma Văn Kháng học theo lối sử dụng cách nói miền núi của nhà văn Tô Hoài. Và cái chính là anh đã sống nhiều năm với người miền núi. Sống có tình. Anh mô tả các dân tộc Lao Kay bằng một thứ tình cảm chồng vợ, anh em ruột thịt. Những con người xa lạ tưởng như khó hiểu và man rợ trên vùng núi biên cương, bỗng nhiên thành gần gũi thân quen, đúng là anh em một nhà. Những cảnh sắc tưởng như buồn tẻ, hoang sơ, từ khai thiên lập địa, bỗng rực rỡ đẹp... Ma Văn Kháng đã làm như nhà văn Tô Hoài, chấm phá vẩy hồn vào cảnh vật, khiến chúng lung linh, rực rỡ, hấp dẫn, kích thích làm sao! Và tôi đoán chắc rằng, những ai thường ngần ngại khi được điều lên công tác Lao Kay, đọc xong cuốn truyện, hẳn sẽ an tâm đi nhận công tác, trút thoát được cái nặng nề trong tâm khảm vô căn cứ, khi đã đeo con mắt của tác giả Đồng bạc trắng hoa xòe. Bút pháp trong Đồng bạc trắng hoa xòe thường dùng theo lối vẽ long trong mây. Con rồng đẹp cứ giấu mình trong mây che chỉ lộ ra những khúc lượn vàng son có hạn, nhưng cho người xem vẫn nhận được đủ cái vóc dáng mạnh mẽ thanh thoát của toàn bộ con rồng. Bút pháp trong Đồng bạc trắng hoa xòe thường dùng lối uống rượu sớm mai. Độ rượu chỉ đủ để gây ngây ngất, quá nữa là say, dưới một chút coi là chưa uống. Biết dừng lại để gây ngây ngất mới là người biết uống rượu. Trong văn chương biết dừng lại là quí hóa lắm. Nghệ thuật viết văn của Đông Tây kim cổ thâu tóm lại cũng chỉ trong ba tiếng biết dừng lại mà thôi. Một lao động văn chương nghiêm túc thường có nhiều tác dụng lắm. Thử đeo đôi mắt một chính khách, đọc Đồng bạc trắng hoa xòe, bỗng nhận ra rằng: Thì ra bọn Pháp trước đây, bọn Mỹ vừa rồi, bọn phản động hiện nay đều chú ý đến vấn đề người H'Mông vùng Đông Nam Á chính vì thế đấy. Người H'Mông sống trên núi cao vùng giáp giới các nước Trung Quốc, Việt Nam, Lào, Thái Lan, Miến Điện, móc nối nhau như một tam giác — khu tam giác vàng theo từ ngữ của Mỹ. Dân tộc H'Mông gan dạ và kiên nghị nhưng bị vây hãm bằng ngu dốt và man dại trong lịch sử, tạo cho họ một mặc cảm kỳ thị chủng tộc nặng nề, một niềm mong ước tự trị tha thiết run rẩy, đã góp phần hình thành một tính cách H'Mông đặc biệt. Phần thiếu sót của cuốn sách không đáng kể. Có chăng ở cảm giác đọc hơn một trăm trang đầu chưa thú vị lắm. Lối dựng các nhân vật phản diện Quốc dân Đảng theo một đường mòn thường thấy, đã là phản động thì xấu từ bên trong ra đến diện mạo, ăn mặc lố lăng, ngôn ngữ đểu cáng, rượu, gái, sợ chết, lại thường bị đẩy vào những tình huống tức cười ngớ ngẩn (Buổi họp thị trấn. Cảnh đón Vũ Khanh. Buổi họp ở nhà Cercle khiến chúng như một hành thi (thây ma đi, từ Đông y) đẩy ngón tay út cũng ngã. Có thể ở những đoạn mô tả các quán ăn chơi bời trước kia, tác giả chỉ được nghe kể lại, phải tưởng tượng ra nhiều hơn là từng trải (Quán Biên thùy). Có thể ở cả tâm trạng các loại người cũ, cũng thanh khí nhưng khác lạ hẳn lớp người anh, mà anh động chạm tới họ bằng những khắc họa ước lệ (Ngọc, Trọng). Sự thiếu sót này chỉ đáng ví như người đứng xem tranh thấy một vài nét màu vulgaire (tầm thường) lẫn lộn trong bức tranh sắc độ màu rất noble (cao nhã) của anh. Điều đáng tiếc thứ hai, bút lực của anh, sao mà không nhấn thêm, đậm hơn lên cái đoạn mô tả cảnh Pao lao động. Anh có thể làm được lắm! Như anh đã mô tả những đoạn tuyệt hay về cảnh hành quyết người Mèo, cảnh Pao vật ngựa, cảnh Châu Quán Lồ dạy ngựa, cảnh ngày hộ sư các lực lượng vũ trang dân tộc... Với quan điểm yêu quí người lao động như anh, bút pháp của anh, mà chỉ chấm phá vài nét cảnh Pao đi cày, thật đáng tiếc. Anh có cho biết là sợ trùng lặp với một cuốn sách khác của anh, đã mô tả kỹ cảnh này, có trích học trong sách giáo khoa. Đừng câu nệ, anh Ma Văn Kháng ạ. Cứ phải cho vào đây, để hoàn chỉnh một bức tranh đẹp, chặt chẽ về mặt nội dung tư tưởng. Công phu ra thì vẽ lại với một nuance (sắc độ) khác càng hay. Cuốn sách chưa kết thúc, nó chỉ nên coi là tập I. Chắc tác giả sẽ còn cho các nhân vật gặp nhau trong tập II, giai đoạn cuộc kháng chiến chín năm sẽ có nhiều thăng trầm, mâu thuẫn, xung đột gay cấn hơn nữa. Số phận của Châu Quán Lồ, của Pao, Lử, anh em Seng, Tếnh; những Chính, Đắc, Ngọc; những Triệu Đại Lộc, Phô-rô-pông, các viên thổ ty... còn biết bao là tâm trạng, là cảnh ngộ, là tính cách, sẽ va chạm nảy lửa.* Nếu coi đây là kết thúc thì cuốn sách lộ ra một nhược điểm lớn. Nhiều nhân vật xử lý chưa hết mức. Có những nhân vật xuất hiện ở phần một rồi mất hút (ông lão Lìu, bào lãi Lìu, sĩ quan cận vệ Mộng Huyền, võ sĩ Vận). Nếu chỉ thế thì tác giả giống như một phù thủy non tay quyết, gọi âm binh lên dày đặc, nhưng không đủ sức sai phái chúng làm hết việc, để chúng rơi vãi, thậm chí quên cả chúng đi. Ma Văn Kháng còn sung sức. Chúng tôi tin là anh còn đủ sức dắt dẫn nhân vật đi tiếp trong văn học, cho chúng ta thưởng thức những trang sách hay hơn nữa. Với Đồng bạc trắng hoa xòe, Ma Văn Kháng đã khẳng định là đứng được trong loại hình tiểu thuyết. Nó có thể coi như một cái mốc trên bước đường văn học của anh tính từ Xa phủ. Một phần năm thế kỷ sống ở miền núi, và quan sát, và viết. Một phần năm thế kỷ ấy thật đáng giá với Ma Văn Kháng. Và sự trân trọng của bạn đọc hôm nay với các tác phẩm của anh, đặc biệt với Đồng bạc trắng hoa xòe là một sự trả giá đầy ý nghĩa. Tác phẩm Đồng bạc trắng hoa xòe (tiểu thuyết, 1979 Vùng biên ải (tiểu thuyết, 1983) Trăng non (tiểu thuyết 1984) Phép lạ thường ngày Thầy Thế đi chợ bán trứng Mưa mùa hạ (tiểu thuyết 1982) Mùa lá rụng trong vườn (tiểu thuyết, 1985) Võ sỹ lên đài Thanh minh trời trong sáng Hoa gạo đỏ Côi cút giữa cảnh đời (tiểu thuyết 1989) Đám cưới không giấy giá thú Đám cưới không có giấy giá thú (tiểu thuyết, 1989) Chó Bi, đời lưu lạc (tiểu thuyết 1992) Ngày đẹp trời (truyện ngắn 1986) Vệ sĩ của Quan Châu (truyện ngắn 1988) Giấy trắng (tiểu thuyết) Trái chín mùa thu (truyện ngắn 1988) Heo may gió lộng (truyện ngắn 1992) Trăng soi sân nhỏ (truyện ngắn 1994) Ngoại thành (truyện ngắn 1996) Truyện ngắn Ma Văn Kháng (tuyển tập 1996) Vòng quay cổ điển (truyện ngắn 1997) Năm tháng nhọc nhằn, năm tháng nhớ thương (hồi ký 2009) Một mình một ngựa (Tiểu thuyết 2007) Một Chiều Dông Gió Một Nhan Sắc Đàn Bà Trốn Nợ Mời các bạn đón đọc Đồng Bạc Trắng Hoa Xòe của tác giả Ma Văn Kháng.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Tàu Tốc Hành
Tác phẩm bán chạy nhất của nữ văn sĩ Hiro Arikawa (mẹ đẻ của cuốn tiểu thuyết ăn khách Evergreen Love – Từ điển tranh về thực vật và Phòng truyền thông hàng không) Đã được chuyển thể thành phim điện ảnh Nhật Bản vào năm 2011 và tham dự Liên hoan phim quốc tế Okinawa lần thứ 3. Theo thống kê đầu năm 2012 bởi ORICON, cuốn sách Tàu tốc hành đã vượt cột mốc doanh số 1 triệu bản. Tác phẩm với bối cảnh diễn ra trên chuyến tàu tốc hành tại Osaka, di chuyển giữa tám trạm ga, mỗi ga cách nhau mười lăm phút, từ ga đầu tiên là Takarazuka đến ga cuối cùng – Nishinomiya Kitaguchi. Các nhân vật trong truyện đều là là những người ngồi trên chuyến tàu này mỗi ngày: Một bà cụ và đứa cháu gái thường xuyên hỏi những câu hỏi ngây thơ và lớn tiếng trên tàu, gây ra nhiều tình tình huống dở khóc dở cười trong truyện. Một người đàn ông và một cô gái từng cùng nhau tranh giành một cuốn sách trong thư viện mà không hề biết đến sự tồn tại của đối phương. Một người phụ nữ diện đồ trắng đi dự lễ cưới của bạn trai cũ để trả thù. Một cô gái trẻ khác và người bạn trai bạo lực. Hai sinh viên đại học. Một bé gái bị bạn bè bắt nạt. Một phụ nữ trung niên hay lo lắng. Một học sinh trung học đang đi tìm lẽ sống cuộc đời. Câu chuyện của mỗi người tưởng chừng là của riêng họ, nhưng hóa ra đó lại là mắt xích của một chuỗi sự kiện và các nhân vật đều có một mối liên hệ với nhau theo một cách nào đó… *** “ Có một số người, cuộc đời họ là một chuyến tàu tốc hành, một vài người lại là tàu chậm. Có người luôn sống nhầm trạm, ngồi quá trạm, không bỏ lỡ phong cách bên ngoài cửa sổ, thì bỏ lỡ người bên cạnh. Tôi không quan tâm mình ngồi trên chuyến tàu nào, chỉ muốn biết người có thể ngồi cùng tôi tới trạm cuối cùng rốt cuộc là ai ?” Bạn có bao giờ tin vào những cuộc hội ngộ kì diệu không? Có vẻ thế giới mà chúng ta đang sống lại không quá to lớn như chúng ta vẫn tưởng tượng nhỉ. Tôi từng được nghe một ai đó nói rằng “ Trái Đất này tròn lắm, đi một vòng lớn rồi lại gặp nhau thôi.” Thật ra tôi là một người không tin vào hai chữ “tình cờ” cho lắm, tôi nghĩ rằng bât cứ chuyện gì xảy ra trên thế giới này đều có sự tính toán, chuẩn bị, sắp đặt từ trước và không thể nào mà xuất hiện sự “tình cờ” được. Vào một ngày hè mưa bão, ngồi trong nhà với nỗi chán trường vì cái combo đau khổ nghỉ dịch và mưa bão tôi chợt nhận ra mấy ngày nay cuộc sống loanh quanh trong nhà của tôi sao mà tẻ nhạt thế. Tôi quyết định sẽ làm cuộc sống của tôi tươi mới và thú vị trở lại dù đang giãn cách xã hội và chỉ được “ ru rú” ở nhà. Và việc đầu tiên tôi nghĩ đến là đọc sách. Nằm cuộn trong trong chiếc chăn mềm bên cạnh là một cốc nước chanh mật ong ấm, trên tay là một cuốn sách còn đang thơm mùi mới và bên ngoài trời dù cho có mưa gió bão bùng đến đâu thì cũng tạm thời mặc kệ. Ôi nghĩ đến đây là tôi không ngần ngại mà “chốt đơn” luôn cho mình vài cuốn sách. Trong chỗ sách tôi mua có quyển sách tên là “ Tàu tốc hành”, tên sách gây tò mò nhỉ. Sau khi nhận cuốn sách trên tay tôi lao vào đọc luôn và chỉ mất vỏn vẹn một ngày rưỡi tôi đã đọc xong và tôi chợt nhận ra thật nhiều điều ấm áp. Cuốn sách “ Tàu tốc hành” kể về những câu chuyện xảy ra trên chuyến tàu tốc hành tại Osaka. Đó là chuyến tàu di chuyển giữa tám chặng ga, mỗi ga lại cách nhau mười lăm phút. Ga đầu tiên là Takarazuka, ga cuối cùng là Nishinomiya Kitaguchi. “Tàu tốc hành” kể về những câu chuyện về những con người đi chuyến tàu này hàng ngày, mỗi người đều có một tâm sự riêng, một hoàn cảnh riêng nhưng lại vô tình có mối liên hệ với nhau bằng một cách nào đó. Câu chuyện đầu tiên là về anh chàng Masashi đã đi làm được năm năm và một cô gái luôn mang chiếc túi sách bằng vải thô in hình chú chuột nổi tiếng khắp thế giới. Cô gái và Masashi đã gặp nhau vài lần ở thư viện, đã từng tranh nhau một cuốn sách và giờ lại tình cờ ngồi cạnh nhau và đi chung trên một chuyến tàu. Hai người có cơ hội được nói chuyện với nhau bởi một chữ cái lạ được tạo ra bởi những tảng đá và được xếp ở bãi bồi giữa sông. Sau đó cả hai người chợt nhận mình đang để ý đối phương từ rất lâu rồi. Câu chuyện thứ hai là về Shoko – một cô gái xinh đẹp, giỏi giang có một mối tình tuyệt đẹp năm năm với một anh chàng làm cùng công ty. Sau khi cùng nhau trải qua rất nhiều chuyện thì Shoko và bạn trai năm năm chuẩn bị làm đám cưới. Nhưng cho đến khi lễ cưới chuẩn bị diễn ra thì lại buộc phải hủy bỏ vì cô bạn thân chung công ty của Shoko đã có thai với anh bạn trai sắp cưới của cô. Trong đám cưới của họ Shoko đã có một màn trả thù tuyệt vời có thể khiến cho đám cưới của hai người họ không phải là “một ngày đẹp nhất trong cuộc đời”. Trên chuyến tàu từ đám cưới trở về đã có vài chuyện xảy ra khiến cho Shoko phải nhìn nhận lại cuộc đời, tạm thời quên đi thù hận và làm lại một cuộc đời mới. Câu chuyện thứ ba là về bà Tokie và cô cháu gái nhỏ, hai bà cháu đang quyết định xem sắp tới sẽ nuôi giống chó nào. Câu chuyện thứ tư là về Misa và người bạn trai tồi của cô ấy. Hắn ta là người sẵn sàng nạt nộ bạn gái ở chỗ đông người, không chịu bỏ qua những cuộc cãi vã nhỏ nhặt và có thói quen bạo hành bạn gái khi vắng người. Vì bị tình yêu mù quáng che mắt nên Misa không nhận ra mối quan hệ độc hại với bạn trai cho đến khi có một sự việc mới xảy ra trên chuyến tàu mà cô và người bạn trai đi lại hàng ngày. Tiếp theo là câu chuyện về một nhóm nữ học sinh cấp ba đang chuẩn bị cho kì thi tốt nghiệp căng thẳng, trong số đó có cô bé Ecchan – người có vẻ trưởng thành hơn hẳn so với những cô bạn còn lại. Ecchan đang có rất nhiều áp lực và mệt mỏi về chuyện chuẩn bị bước chân vào ngưỡng cửa đại học và chuyện tiền bạc trong gia đình nhưng may mắn thay là cô có một người bạn trai ngốc nghếch rất trân trọng cô ấy. Thứ sáu là câu chuyện về một mối tình đẹp được chớm nở trên chuyến tàu của Miho – cô gái hay bị bạn bè trêu chọc vì cái tên nam tính và Keiichi – cậu bạn ăn mặc hầm hố, rất hứng thú về những thứ liên quan đến quân đội. Cả hai vô tình bắt chuyện và làm quen với nhau trên một chuyến tàu và dần dần nhận ra cả hai có rất nhiều điểm chung giống nhau. Câu chuyện thứ bảy là một nhóm những người phụ nữ trung niên giàu sang nhưng lại hành xử rất vô duyên trên chuyến tàu. Trong nhóm người phụ nữ giàu sang đó có Yasue – một người phụ nữ hay lo lắng và khác hẳn với những người phụ nữ vô duyên kia. Nhưng vì một lí do nào đó dù không muốn những Yasue vẫn phải cố gắng kiềm nén để giữ mối quan hệ tốt với những người phụ nữ đó. Cuối cùng là chuyện về một cô bé tiểu học tên Shoko, cô gái nhỏ bị bạn bè trêu trọc và xa cách nhưng dù vậy cô bé vẫn rất kiêu hãnh và mạnh mẽ. Mỗi câu chuyện của mỗi người trên chuyến tàu tưởng chừng không hề liên quan đến nhau nhưng bằng một cách nào đó từng câu chuyện lại là một móc xích nối với nhau, liên hệ với nhau. “Tàu tốc hành” là một quyển sách với những tình cảm ấm áp về những con người, dù đó chỉ là những mẩu chuyện nhỏ mà ta rất dễ dàng bắt gặp trong cuộc sống hàng ngày nhưng qua câu chuyện khiến ta cảm thấy ấm áp hơn và có thể bắt gặp chính bản thân ta trong mỗi câu chuyện đó. Từng câu chuyện nhỏ đều cho tôi học thêm một bài học về cuộc sống. “Tàu tốc hành” giúp tôi nhận ra rằng dù có chuyện gì xảy ra đi chăng nữa thì cũng hãy luôn kiêu hãnh ngẩng cao đầu như cô bé tiểu học Shoko, hay tạm chấp nhận quên và bỏ qua cho những hận thù, tập trung vào bản thân để sống một cuộc đời giản đơn và hạnh phúc như cô gái trẻ giỏi giang xinh đẹp Shoko. Và vô vàn những bài học nhỏ nữa mà ta sẽ nhận được sau khi đọc “Tàu tốc hành”. Cuốn sách này không phải là một cuốn sách chỉ đọc một lần cho vui mà hãy nên đọc nhiều lần trong đời. Có thể ở mỗi giai đoạn trong cuộc đời ta lại nhận được một thông điệp mới mẻ được gửi gắm từ trong cuốn sách. Vậy cho nên tôi sẽ đọc lại cuốn sách này vào một ngày lạnh giá để có thể giúp cho tâm hồn tôi trở nên ấm áp hơn. Trên một chuyến tàu dài chưa chắc người lên cùng chuyến tàu sẽ là người cùng đồng hành đến hết chuyến tàu với bạn nhưng biết đâu trong chuyến đi dài ấy bạn lại tìm được người có thể đồng hành được với bạn cả đời thì sao ? Mời bạn đón đọc Tàu Tốc Hành của tác giả Hiro Arikawa & Thu Vũ (dịch).
Khẩu Vị Nặng
Cốc Vũ là một ví dụ điển hình cho thanh thiếu niên biến thái trong thời đại hiện nay. Gương mặt xinh đẹp nhưng khí chất bỉ ổi, vóc dáng gầy gò nhưng vòng một ma quỷ, bạn bè cô thường nói, chỉ những ai "khẩu vị nặng" mới dám nói chuyện yêu đương với Cốc Vũ. Thế nhưng, xa tận chân trời, gần ngay trước mắt, người có khẩu vị nặng nhất lại là thanh mai trúc mã của cô - Tiền Đường. Trước giờ Cốc Vũ chưa từng có kinh nghiệm trong chuyện tình yêu, nên ngay khi nhận ra bản thân có ý đồ khác thường với Tiền Đường, cô đã có được một cuộc đối thoại tư vấn tình cảm khiến mình muốn khóc không được mà cười cũng chẳng xong. "Lão Thất, cậu nói xem, nếu một nữ muốn hôn một nam, vậy là có ý gì?" Lão Thất: "..."   Đầu dây bên kia, lão Thất thật lâu vẫn chưa hồi âm, tôi sốt ruột nói: "Lão Thất, cậu làm sao vậy, di động lại hỏng rồi sao?" Vừa nói xong, lão Thất liền như núi lửa bùng nổ: "Khốn kiếp, cậu đang khảo nghiệm trí thông minh của tôi hay sao, tại sao cậu không hỏi tôi xem một nam một nữ cởi hết quần áo nằm cùng nhau, vậy có phải bọn họ đang bàn luận lý tưởng cuộc đời không?” Tôi nghiêm túc nói: “Lão Thất, trả lời tôi!” Khí thế Lão Thất bỗng suy yếu, uể oải đáp: “Đương nhiên là cậu thích cậu ta rồi, vấn đề đơn giản như vậy, cậu không biết lãng phí trí thông minh của tôi là một việc rất đáng xấu hổ hay sao?” Tôi nuốt nuốt nước miếng, khẩn trương hỏi: “Không có khả năng khác sao?” Lão Thất: “Còn có một khả năng.” “Là gì?” Lão Thất: “Nữ là mẹ của nam.” Tôi: “…” ---- Xác định được người mình thích là Tiền Đường, Cốc Vũ đã theo đuổi bằng được cậu em nhà bên, dù quá trình tốn khá nhiều máu và nước mắt, nhưng kết quả thì vẫn mĩ mãn và hoàn toàn thành công (nghe nói là do Tiền Đường đã chờ quá lâu nên không chịu nổi nữa :v). “Tiền Đường! Em yêu anh!” “Tiểu Vũ! Anh cũng yêu em!” “Tiền Đường! Anh là không khí của em! Em không thể mất anh được!” “Tiểu Vũ! Em là sinh mạng của anh! Anh không thể không có em!” “Tiền Đường! Anh thật con mẹ nó thích làm bộ làm tịch!” “. . . . . .” ---- Nói về Tiền Đường là phải nói ngay đến một cậu chàng “dậy thì khá sớm”, tưởng chừng là đối tượng bị theo đuổi, hóa ra cậu mới chính là người đã có ý đồ với thanh mai trúc mã của mình từ khi mới lên cấp 2. Đẹp trai không bằng chai mặt, Tiền Đường lại là người hai trong một, hội tụ đầy đủ cả hai yếu tố trên, gương mặt yêu nghiệt tựa thiên tiên, thế nhưng đầu óc lúc nào cũng nghĩ tới Cốc Vũ và những giấc mộng xuân không đứng đắn… Cậu gần như là một nam chính hoàn hảo, gương mặt đẹp, đầu óc tốt, nhưng khi dính vào chuyện yêu đương lại khá ngốc nghếch. Cho dù vậy tôi vẫn rất thích cậu, khi yêu ai mà không bị hạ thấp trí thông minh cơ chứ? Tiền Đường thể hiện tình yêu của mình rất thẳng thắn, dù vẫn còn đôi chút ngây ngô (cậu còn bắt mọi người viết cả “khẩu cung” có đầy đủ chữ ký và dấu vân tay để nộp cho Cốc Vũ khi có kẻ thứ ba cố tình gây hiểu lầm giữa họ :v) nhưng có lẽ đó lại tạo nên một nét riêng của chính cậu: “Tiểu Vũ, nếu như mà anh nói anh thích con gái dã man bạo lực thô lỗ, vậy thì đích thị là nói dối, anh không muốn lừa dối em. Nhưng em phải hiểu được một vấn đề, loại hình anh thích và người trong lòng anh, là hai chuyện rất khác nhau. Anh sẽ không thích tất cả các khuyết điểm của em, nhưng bất kể em có bao nhiêu khuyết điểm, anh cũng sẽ không bớt đi nửa phần tình cảm dành cho em. Bởi vì anh yêu em, anh yêu tất cả những gì thuộc về em, không phải là con người hoàn mỹ của em, mà là em một cách trọn vẹn.” ---- Đối với những bạn hay đọc truyện thể loại hài hước, chắc Tửu Tiểu Thất không còn là một cái tên xa lạ, cũng chính vì thấy tên tác giả mà tôi đã quyết định đọc bộ truyện này. Quả nhiên Tửu Tiểu Thất không làm tôi thất vọng, khi đọc truyện này tôi đã cười cực kỳ nhiều, đúng chất cười như một con điên luôn :v Tuy nhiên có vẻ motip và tình huống truyện không được đầu tư nhiều, không có điểm nhấn và điểm sáng trong truyện, kết truyện hơi đột ngột, không nói rõ cuộc sống của nhân vật chính sau này, thế nhưng giọng văn vui vẻ hài hước của tác giả vẫn dẫn dắt tôi tới tận cuối truyện mà không hề gây chút nhàm chán nào. Nếu bạn là fan của Tửu Tiểu Thất hay những bộ truyện hài hước biến thái, bạn còn chần chờ gì mà không nhảy hố luôn và ngay nhỉ! ---- Review by Tuệ Tần - fb/ReviewNgonTinh0105 *** Mang tiếng là truyện tỷ đệ luyến, nhưng mà quên đi, nam nữ chính bộ này giống thanh mai trúc mã hơn. Lớn lên bên nhau từ nhỏ, nhà ở cách vách, nữ chính chỉ hơn nam có 1 tuổi nên anh này chẳng có thái độ tôn trọng gì cả, trực tiếp đùa giỡn luôn… Là một kẻ háo sắc hung hăng, mục tiêu của tôi là, cưa đổ Tiền Đường! Tôi ngày nghĩ đêm nghĩ, từng giây từng phút đều nghĩ, muốn cưa đổ cậu ta, nhưng mà còn chưa đạt được ý nguyện. Sau này, tôi bị cậu ta cưa đổ… Nghe nói là vì cậu ta không chờ nổi nữa… Nữ chính: Cốc Vũ. (Ngoại hiệu: Cốc Ca) Tính cách: Thoát tuyến, lưu manh, bày đủ trò để cưa đổ em giai nhà bên Tiền Đường, lại không biết kẻ kia sớm đã giăng lưới cho mình nhảy vào冏 Nam chính: Tiền Đường. Tính cách: Phúc hắc, nguy hiểm giả vờ ngu, thích lừa tình nữ chủ. Nguồn gốc của cái tên “Khẩu vị nặng” kia chính là nữ chủ sang gia sư tiếng Anh cho nam chủ, không cẩn thận ngủ quên mất, làm thành một tư thế vô cùng JQ với nam chủ… tự đỏ mặt cho là mình khẩu vị nặng…  Tất nhiên, toàn bộ đều là âm mưu của nam chủ冏 Khẩu vị nặng cùng tác giả với Bà xã theo anh về nhà đi, nên đảm bảo cười muốn nội thương, không hài không lấy tiền =)). Nửa đầu truyện là song phương yêu thầm, JQ mù trời… đến nửa sau khi hai người biết được tâm ý của đối phương rồi thì có ngọt nhưng không sến, cũng không có gút mắc gì quá ghê gớm. Chỉ có vài hiểu lầm nhỏ, mẹ nam chủ không thích nữ chủ lắm, tiểu tam mặt dày tấn công vân vân… Nhưng ai bảo tác giả Tửu Tiểu Thất bả là mẹ đẻ, thế nên: hiểu lầm xóa trong 5s, mẹ nam chủ cuối cùng cũng thỏa hiệp, tiểu tam bị phũ lập tức quay người bỏ chạy o(╯□╰)o Kì thực kết thúc như vậy có hơi gấp quá nên thành ra… điêu! Những nhân vật phụ cũng chưa được xử lý hết. Chính tác giả cuối truyện cũng nói rằng: “Thật ngại quá các vị, tôi biết kết cục thế này hơi vội vàng, nhưng câu chuyện này kỳ thực vẫn luôn hành hạ tôi, hình mẫu sáng tác của tôi đang trở nên cứng nhắc, tiếp tục viết những thể loại tương tự như vậy, tôi sẽ cảm thấy đó như một loại dày vò. Vì thế tôi đành làm người xấu mà kết thúc câu chuyện này, đối với Cốc Ca và Tiền Đường mà nói, đó cũng là sớm một chút đi tới lâu đài hạnh phúc.” Thực ra cũng hơi tiếc thật, vì Tửu Tiểu Thất viết truyện hài rất tự nhiên, không gượng không lố, trong giới ngôn hiếm có tác giả viết hài khéo tay như vậy. Truyện hài thực sự là thế mạnh của bả, có điều, nếu bả đã muốn chuyển hướng sang chính kịch nghiêm túc mới mẻ hơn thì tớ vẫn sẽ ủng hộ thôi =)) Đọc vài bộ của bả đều có cảm tình hết mà ^^ Tổng thể mà nói thì Khẩu vị nặng vẫn tính là hay. Lâu lâu đọc truyện hài cho nhẹ nhàng, chứ đọc truyện bi quài mất hết niềm tin vào cuộc đời mất =)) Bộ này mình cho 3.5, đáng lẽ có thể lên 4.0 đấy, nếu cái kết hoàn chỉnh hơn :v Các bạn có thể xem đầy đủ list truyện ngôn tình mình review ở dưới đây Con thỏ bắt nạt cỏ gần hang (Ức Cẩm) Hai nhà cách vách, nam nữ chính học cùng nhau từ mẫu giáo, chính là thanh mai trúc mã trong truyền thuyết =)) Truyện sủng, kết có hậu. Trúc mã là sói (Mèo lười ngủ ngày) Bộ này cũng là thanh mai trúc mã, song phương yêu thầm, bạn nam chính từ nước ngoài trở về phá hết các cuộc xem mắt của nữ chính, sau đó mặt dày theo đuổi ~~~ Ấm áp lắm, không sến đâu =)) Bà xã theo anh về nhà đi (Tửu Tiểu Thất) Cùng tác giả với Khẩu vị nặng, nữ chính thoát tuyến không đỡ được, cười mém xỉu mỗi lần bạn nữ chính độc thoại nội tâm =)) Hai bạn nhân vật chính là đi xem mắt => cưới luôn chứ không có thanh mai trúc mã gì đâu =)) Nhưng nếu bạn ưng giọng văn Tửu Tiểu Thất thì đọc tiếp bộ này đi, bộ này nhà chị Linh Maroon edit hay lắm, đọc bản edit ấy đừng đọc bản xuất bản, hỏng cả bộ truyện ._. Mời các bạn đón đọc Khẩu Vị Nặng của tác giả Tửu Tiểu Thất.
Heo Con Say Giấc
Bảo Bảo là một cái tên được bố mẹ cô đặt trong phút ngẫu hứng, kết hợp với họ Chu của bố nên cô nàng hay còn được gọi là Heo Bảo Bảo. Bảo Bảo khi học cao trung mới chuyển nhà lên thành phố, làm quen với môi trường sống và học tập lạ lẫm. Bảo Bảo là bạn cùng bàn của An Tịnh, cô nghĩ, nếu mặt than, nếu khó ở được coi là bệnh, vậy An Tịnh sẽ là trường hợp mắc bệnh nan y. Rõ ràng là Bảo Bảo có lòng tốt cứu anh ta khỏi vòng vây của hội đầu gấu, nhưng tại sao cô lại trở thành người hầu của anh ta cơ chứ? So sánh An Tịnh với cầm thú thì đúng là sỉ nhục cầm thú. Bảo Bảo à, đó chính là cái giá của việc bao đồng đó.   An Tịnh sống một mình, nhà của anh ở cùng khu nhà Bảo Bảo. Nghe nói con gái mình qua lại cùng một cậu con trai, cha mẹ Bảo Bảo như hổ rình mồi. Phải biết mẹ Bảo Bảo ngoài làm bà chủ gia đình thì còn viết tiểu thuyết dạo trên mạng, ưa thích thể loại thanh mai trúc mã, con dâu nuôi từ nhỏ nhất. Chính vì vậy nên một thời gian về sau, giáo viên chủ nhiệm gọi điện cho phụ huynh thông báo Bảo Bảo và An Tịnh yêu sớm, mẹ Bảo ủng hộ cả hai tay, thiếu điều mở tiệc chiêu đãi. Mẹ Bảo nói: “Cho dù con có chắn trước mặt An Tịnh, cho dù có cao lớn gấp mười người thường thì người ta cũng có thể giẫm lên người con mà chạy tới An Tịnh. Con với An Tịnh, nếu so sánh, nhất định con là vượn cổ chưa tiến hoá.” Ba năm cùng chung sống, Bảo Bảo vì An Tịnh mà lên voi xuống chó không biết bao nhiêu lần, mọi việc nặng đều do cô làm, thậm chí phải “huỷ hoại thanh danh” của chính mình, bất đắc dĩ gắn mác bạn gái An Tịnh để giúp anh đuổi những cô gái phiền phức đi. Ba năm sau, An Tịnh đi du học vẫn có không quên để lại một lời thánh “Tìm bạn trai nhất định không được thua kém mình” mà hại cô dành cả thanh xuân để nhìn ai cũng không vừa mắt. … Chính An Tịnh cũng không biết anh nhìn trúng điểm gì ở Bảo Bảo. Con nhóc với bộ não ít nếp nhăn này dù vô tình hay cố ý cũng có thể làm anh phát điên dễ dàng. Thế nhưng tại sao, An Tịnh từ nhìn Bảo Bảo chỉ muốn cô lăn ra xa, đã biến chuyển thành nhìn Bảo Bảo chỉ muốn cô lăn lên giường mình tự lúc nào? Vậy nên An công tử phúc hắc, mưu đồ đã lâu, làm chuyện gì cũng suy tính trước sau, an tâm đi du học ba năm. Tuy nhiên chẳng ngờ trên trời lại rơi xuống muốn Trình Giảo Kim, muốn tiếp cận Bảo Bảo, càng khiến anh bực tức vì Bảo Bảo thậm chí còn là người chủ động cầu thân. Ba năm nơi đất khách, An Tịnh không liên lạc với Bảo Bảo dù chỉ một lần, anh sợ nghe thấy giọng nói của cô, mình sẽ không thể kiềm lòng mà quay về bên cô. An Tịnh không muốn vì vậy mà mối quan hệ của họ trở nên lạnh nhạt, nên Bảo Bảo càng phản kháng, anh càng áp bức tới cùng. Dán nhãn bạn gái của An công tử cũng dán rồi, đồ đôi cũng ép mặc rồi, ngủ chung cũng lừa gạt tới bước cuối cùng rồi. Bảo Bảo à, có chạy trời không thoát khỏi tay An Tịnh anh đây. -------------- Đây là một câu chuyện với motif chung dễ nhớ nhưng ấn tượng riêng lại dễ quên. Đoạn đầu của truyện mình còn tưởng là truyện teen, phải vội vàng lội lại tìm hiểu =)) Mình thấy giọng văn có phần thái quá, cứ như là phấn khích 101%, nhưng tóm lại đọc vẫn rất hài hước. Cả hai nhân vật chính đều không khiến mình có ác cảm, mình gợi ý các bạn đọc để giết thời gian nhé ^^ --------------- Review by Tuệ Tần - fb/ReviewNgonTinh0105 *** Khi Chu Bảo Bảo vẫn còn ở trong bụng mẹ, ba mẹ cô thường xuyên cùng nhau thảo luận về chuyện đặt tên cho cô. Vì vậy hai người thường tranh luận đến nỗi mặt mày đỏ bừng. Người không biết còn tưởng rằng ba cô khi phụ cô mẹ, luôn có một nhóm người đến khuyên can, vì vậy ba cô thường xuyên phải làm khách ở hội ủy. Một ngày nọ, khi ba cô còn đang làm khách ở hội ủy, mẹ cô ở nhà bắt đầu chuyển dạ, vì vậy, đồng học Chu Bảo Bảo của chúng ta cứ như vậy ra đời… Chu Bảo Bảo lúc sinh rất nặng, ít nhất trong số những đứa bé sinh cùng thời điểm đó, cô là nặng nhất. Mới vừa sinh ra Bảo Bảo rất xấu, nhăn nhúm, nhưng làn da lại trắng nõn vô cùng, hơn nữa cũng rất ngoan, nên tất cả mọi người đều thích ôm cô. Nhưng sau khi sinh, ba mẹ cô không thể không đối mặt với một vấn đề rất thực tế, tên Bảo Bảo vẫn còn chưa quyết định. “Ba nó à, anh nói xem nên đặt tên gì thật hay cho con bé đây? Trước kia anh đều nghĩ ra mấy cái tên rất tục, sao anh có thể đặt cái tên đó cho con gái mình được chứ? Viện Bảo Viện Bảo, người không biết còn tưởng rằng anh đang nói Nguyên Bảo (*đĩnh vàng) đấy, còn tưởng nhà mình hám tiền đến điên rồi!” Mẹ cô cau mày nói. Lúc này hiển nhiên không thích hợp tranh luận với phụ nữ mới sinh, vì vậy ba cô liền im miệng. “Anh đi luôn đi!” Mẹ cô không bình tĩnh nổi nữa, “Đừng hi hi ha ha nữa, cái tên chính là mặt mũi, quan trọng lắm. Anh đừng hại con gái mình bị người ta cười nhạo!” “Vậy em nói làm thế nào, cái này cũng không được, cái kia cũng không được. Em nói đi, cuối cùng em muốn đặt tên gì? Dù sao anh nói gì cũng là sai, em còn hỏi anh làm cái gì?” Ba cô tức giận thật rồi. Mẹ cô đột nhiên lóe lên ý tưởng: “Em quyết định gọi là Bảo Bảo! Như vậy người khác cũng gọi nó là Bảo Bảo, tên này dễ nghe biết bao, không biết còn tưởng rằng con gái nhà mình vạn người mê!” Khoan đã, chẳng lẽ em không biết anh họ Chu sao, Chu Bảo Bảo, heo Bảo Bảo… Khác gì tự nhận mình là heo, đến lúc đó chẳng phải người ta sẽ gọi ông là heo ba? Chỉ là lời này ba Chu chỉ dám nói trong lòng, thêm một chuyện không bằng bớt một chuyện, ba cô rất rộng lượng đồng ý. Vì vậy, cái tên Chu Bảo Bảo được định ra, cũng là nguyên do cho việc cô bị cười nhạo sau này… (┬_┬) Trong nháy mắt, Bảo Bảo đã trưởng thành, đã là một học sinh trung học rồi. Lúc này, cả nhà quyết định chính thức chuyển nhà vào nội thành. Lúc còn ở quê, nhà Bảo Bảo có sân rất rộng, nhiều người cùng ở trong một đại viện, Bảo Bảo thường chạy nhảy khắp nơi cùng một đám con nít, đây cũng là một trong những nguyên nhân trọng yếu bọn họ chuyển nhà. Bảo Bảo mặc dù là con gái, nhưng lại là nữ vương, một đám con nít ở chung một chỗ chuyện xấu nào cũng dám làm. Cố tình Bảo Bảo sinh ra đã có bộ dáng đáng yêu, chỉ cần làm sai chuyện gì, chỉ cần mở to cặp mắt đầy nước kia nhìn người đối diện, ngược lại chính người đó lại cảm thấy mình mới là người làm sai, thật xấu hổ khi so đo với cô. Thôi, chỉ là một đứa trẻ con. Mời các bạn đón đọc Heo Con Say Giấc của tác giả Đại Huỷ.
Một Tỉ Sáu
Khi cả nhân loại đang đứng trước nguy cơ nòi giống bị diệt vong... Khi người đàn ông hoàn hảo với kho "hạt giống" khổng lồ xuất hiện... Liệu anh ta sẽ là báu vật quốc gia?... Hay sẽ là nạn nhân?... Cuốn tiểu thuyết về xã hội đương đại Trung Quốc với những tình tiết giả tưởng đầy kịch tính và giọng văn hài hước, châm biếm một lần nữa khẳng định Trương Hiền Lượng xứng đáng là một trong số 100 nhà văn có ảnh hưởng lớn đến thế kỉ XX do tạp chí Time bầu chọn. *** Review Phương Thảo: Sáu Tỉ Đường Đến Hạnh Phúc là một cuốn sách viết vềnhững khía cạnh của hạnh phúc dưới góc nhìn của một nhà khoa học. Hạnh phúc không chỉ là cảm xúc trong mỗi chúng ta mà nó còn được nghiên cứu bởi khoa học. Đây là một quyển sách rất hay được viết một cách rất kỹ lưỡng, logic và bài bản bởi một nhà khoa học. Người ta thường nghĩ hạnh phúc là một điều gì đó lớn lao, khó có được nhưng sau khi đọc xong sách ta sẽ hiểu khác. 6 tỷ đường tới hạnh phúc, giống như tên của cuốn sách, với 6 tỷ người, mỗi người sẽ có một hạnh phúc riêng, không ai giống ai. Con đường hạnh phúc ta đang đi, nó có nhiều ngã rẽ lắm, và thế nào là hạnh phúc thì chỉ có mỗi ng mới cảm nhận được. Nhiều lúc chúng ta cứ mãi đi tìm hạnh phúc, cứ quẩn quanh, ước nguyện hạnh phúc của người khác, mà lại quên đi mất đi những điều hạnh phúc nhỏ ngay bên cạnh mình. Hạnh phúc hay không chính là ở mình mà thôi. Tác giả đã dành rất nhiều thời gian, tâm huyết phân tích não bộ, hành vi, giải thích các thí nghiệm, nghiên cứu khoa học, cho đến dẫn chứng cụ thể rõ ràng các quan điểm của triết học và các tôn giáo khác nhau để đưa ra những niềm tin và quan niệm về hạnh phúc, cách để con người cảm thấy hạnh phúc. Đọc xong cuốn sách mình càng trân trong những điều nhỏ bé xung quanh mình vì sẽ một ngày bạn nhận ra nó chính là những điều hạnh phúc mà bạn khó có thể có lại được khi đã mất đi. *** Nếu bạn là một người đánh giá cao hạnh phúc và đang vật vã đi tìm nó, cuốn sách này là dành cho bạn. Nếu bạn đang rất hạnh phúc rồi, hãy vẫn cứ đọc nó – vì cuốn sách này sẽ khẳng định lại rất nhiều lựa chọn trong cuộc đời bạn. Stenfan Klein là một trong những nhà báo khoa học có ảnh hưởng nhất ở châu Âu. Tác phẩm nổi tiếng nhất của ông là “The Science of Happiness” (Sáu tỉ đường đến hạnh phúc) được dịch ra hàng chục ngôn ngữ trên thế giới.   “Sáu tỉ đường đến hạnh phúc” là một cuốn thuộc dạng khoa học thường thức – loại sách khá phổ biến ở phương Tây. Trong những cuốn sách này, các vấn đề khoa học được diễn đạt lại một cách gần gũi và dễ hiểu để ai cũng có thể tiếp cận. Điểm khác biệt rõ rệt giữa cuốn sách này và các cuốn self-help hay súp gà cho tâm hồn khác là tất cả các kết luận ở đây đều dựa trên các bằng chứng, các nghiên cứu… nói chung là rất khách quan, khoa học nhưng vẫn không mất đi sự lãng mạn và nhạy cảm. Cuốn sách sẽ mang tới cho độc giả rất nhiều hiểu biết về cách bộ não chúng ta hoạt động, vì sao những cảm xúc tích cực lại quan trọng đến thế trong đời sống của mỗi người. Không chỉ thế, Stephan Klein còn đề cập và “giải phẫu” mọi vấn đề cơ bản nhất của đời sống con người: ham muốn, khoái cảm, tình yêu, tình bạn, đam mê, bất hạnh, thăng hoa… đồng thời giới thiệu một chiến lược khoa học để đi tới hạnh phúc. Nếu bạn là một người đánh giá cao hạnh phúc và đang vật vã đi tìm nó, cuốn sách này là dành cho bạn. Nếu bạn đang rất hạnh phúc rồi, hãy vẫn cứ đọc nó – vì cuốn sách này sẽ khẳng định lại rất nhiều lựa chọn trong cuộc đời bạn, xoá đi các băn khoăn về việc tại sao chúng ta phản ứng với mọi sự như vậy, và làm thế nào để đời sống của mình tích cực, hạnh phúc và khoẻ mạnh hơn nữa. Và điều quan trọng nhất, dựa trên những gợi ý dày đặc trong cuốn sách, mỗi độc giả sẽ có thể tìm được cách xây dựng một con đường mới để đến hạnh phúc của chính mình. Sáu tỉ đường đến hạnh phúc được xuất bản vào năm 2002, lúc đó, dân số thế giới chỉ có khoảng 6 tỉ người, và đây là một số khám phá và một số lời khuyên có thể khiến những độc giả tương lai của cuốn sách chú ý: – “Chúng ta cố tình lờ đi sự thật rằng, mặc dù có rất nhiều khác biệt giữa người với người, con người ta vẫn có nhiều điểm chung với nhau hơn là những khác biệt, ở cả khía cạnh sinh học lẫn trong tâm tính. Chúng ta thường có xu hướng coi hạnh phúc như là một niềm thích thú mà không cần có lịch sử, không phải trả giá, không phải một quá trình. Và điều này là phi thực tế”.   – “Chúng ta có thể kiểm soát cảm xúc một cách gián tiếp bằng cách đối xử tốt với chính mình – thông qua việc thay đổi môi trường sống hoặc suy nghĩ, hay bằng cách nhớ lại những hoàn cảnh dễ chịu”. – “Con vật phải hành động theo mệnh lệnh của cảm xúc, còn chúng ta thì không. Chúng ta có thể quyết định không tuân theo cảm giác, điều này cho phép ta có nhiều lựa chọn hơn để phản ứng hợp lý” – “Chỉ khi ý thức được cảm xúc của mình thì ta mới có thể tự do quyết định xem có theo nó hay không: hiểu được cái cảm giác của mình cho chúng ta sự linh hoạt. – “Chỉ khi ý thức được cơn thịnh nộ của mình thì ta mới có thể triệt được cơn rung trong cổ họng và quyết định nói năng một cách bình tĩnh – việc này thường đem lại hiệu quả hơn là để cho cơn thịnh nộ bùng nổ. Không muốn để cho hai đầu gối run lẩy bẩy tước đoạt mất của ta một trải nghiệm mới, ta có thể kiềm chế những cảm giác rụt rè và sợ hãi. Lũ chó sẽ không dám nhảy bungee ngay cả nếu chúng có thể nhảy; cảm xúc sợ hãi vô thức đã ngăn chúng lại – chúng là nô lệ của cảm xúc đó”. – “Khi tập luyện việc tự kiểm soát, ta sẽ có một tác động kép lên não bộ. Thứ nhất, chúng ta ít có khả năng phản ứng tiêu cực lúc ban đầu, bởi vì kết nối giữa kích thích và phản ứng cảm xúc tương ứng bị yếu đi. Thứ hai, chúng ta tăng cường được khả năng (đặc biệt là của thuỳ trước trán) kiềm chế những cảm xúc đó, nếu sau cùng chúng vẫn bùng lên. Cũng giống như những thành tựu khác, việc kiểm soát cảm xúc một cách có ý thức cần được luyện tập. Và luyện tập, đến lượt nó, lại làm thay đổi cấu trúc não bộ – với kết quả rằng, theo thời gian, chúng ta học được cách xử lý những cảm giác của mình dễ dàng hơn”. – “Hạnh phúc có được là do hành động đúng. Aristotle viết: ‘Hạnh phúc là kết quả của một hành động’. Hạnh phúc không phải là một món quà ngẫu nhiên hay thần thánh; nó được trao cho người biết cách sử dụng tối ưu các khả năng sẵn có để đạt được”. – “Bí quyết thực sự của đường đến hạnh phúc là quyết tâm, nỗ lực và thời gian, Đạt Lai Lạt Ma đã giảng giải như vậy.” Mời các bạn đón đọc Một Tỉ Sáu của tác giả Trương Hiền Lượng.