Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Sao Địch Nổi Sắc Đẹp Tuyệt Trần

Văn án: La Linh Dư: Cha mẹ muội đã mất cả rồi, gia tộc lại không có thế, chỉ có thể ăn nhờ ở đậu. Con người muội chỉ không được lương thiện thôi, chẳng lẽ muốn gả cho một phu quân thương mình yêu mình là sai sao? Lục Quân: Không sai. Nhưng muốn gả cho người khác ngoài ta thì đúng là sai thật. Dẫu lòng chàng như sắt, vẫn nào địch nổi sắc đẹp giai nhân. Nói chung về tác giả Y Nhân Khuê Khuê có giọng văn hóm hỉnh nhẹ nhàng tinh tế khá đặc trưng, dù đôi khi lê thê nhưng tựu chung là không bị đầu voi đuôi chuột, viết về tình cảm tốt, tình yêu phập phồng đuổi bắt, tình thân tình bạn tình đồng chí cảm động, các nhân vật phụ cũng lý thú chứ không đơn điệu chỉ làm nền cho nhân vật chính. ***   Review: Bộ này bối cảnh Nam Bắc Triều, nữ chính La Linh Dư cha mẹ song vong, gia tộc lụi bại vì binh biến chiến hỏa, phải ăn nhờ ở đậu họ hàng chi khác. Mở đầu truyện là nàng đến nhà họ Lục là nhà đẻ của bác dâu nàng. Họ Lục là danh gia vọng tộc, bác dâu nữ chính mất chồng, ở nhà đẻ cũng thoải mái không bị câu thúc, tình cảm bác cháu cũng không gọi là thân thiết cho lắm. Đừng tưởng nữ chính sống nhờ thì hoàn cảnh éo le lâm li khổ sở, nàng rất khôn khéo đóng trọn vai bạch liên bông của mình:))))Kungfu vuốt mông ngựa, kéo bè kết cánh, thu mua nhân tâm nàng làm cực kì giỏi. Khi còn ở nhờ họ hàng xa nàng cũng sống rất khá, mà vì biến cố phải lưu lạc đến nhà họ Lục nàng cũng xoay sở không tồi. Hai chị em không cha không mẹ nghèo rớt mùng tơi, thân là chị cả, nữ chính bao bọc em gái, đứng ra lo liệu thậm chí không ngần ngại làm kẻ ngại bần ái phú, tìm mọi cách để có thể trát vàng cho mình hòng kiếm được mối hôn nhân tốt. Nàng quả thực ham mộ vinh hoa phú quý, là người yêu nhan sắc như mạng, là kẻ vô cùng thực dụng. Hiển nhiên đích ngắm của nàng là Lục lang Lục Quân, tài tử trong mộng của chúng quý nữ kinh thành. Chàng ta đẹp như tiên giáng trần, phong độ quân tử ngời ngời như trúc, tài hoa hơn người, được người đời tán thưởng. Quan trọng là, sản nghiệp giàu có, nhà không có bố mẹ đè nén, lấy được lòng Lục lang là coi như thành bà chủ. Thế nên nàng ra sức đóng vai thục nữ sen trắng quyến rũ chàng mà đâu hay biết rằng, bộ mặt ngại bần ái phú của nàng đã bị chàng nhìn thấy từ lâu. Hai người, một kẻ sắc sảo khôn ranh đóng vai thục nữ ngây thơ ko rành sự đời, một kẻ ngụy quân tử đầy tham vọng, thậm chí ghê gớm có phần cay nghiệt lại đóng vai quân tử xuân phong dạt dào không màng danh lợi. Kẻ cắp gặp bà già, nam chính trần đời ghét loại hồ ly tinh ham hư vinh chỉ lo trèo cao như nữ chính cuối cùng cũng phải xin quỳ dưới đóa mẫu đơn. Quá trình nam chính tự ngược rồi tự vả mặt mình vì thích nữ chính cười đau ruột. Thế mới thấy bên dưới quân tử cũng chỉ là con sói đói biến thái đang gào thét thôi. Nữ chính tưởng bánh bèo nhưng thực ra không bánh bèo. Nàng kiên cường, che chở cho em gái mình vô tư lớn lên giữa xã hội thượng lưu dù không có gia tộc che chở, k có gia sản bạc triệu, chỉ dựa vào chút thông minh khôn vặt. Nàng xinh đẹp nhưng không ngu ngốc, biết mình biết ta, biết tiến biết lùi. Nàng luôn tâm niệm dựa vào nam nhân nhưng lại chưa bao giờ là vật ngáng đường, hay là nỗi khúc mắc kéo chân nam nhân. Nàng đẹp đẽ lộng lẫy như đóa mẫu đơn nhưng sức sống còn hơn cỏ dại. Năng lực thu vén quản gia, giao tế của nàng thuộc hàng thượng thừa, nếu không phả cha mẹ mất sớm, gia tộc lụi bại, người như nàng chẳng phải khó cầu. Nên nàng tự tin, kiêu ngạo vào nhan sắc, vào năng lực của mình, muốn nương tìm chốn phú quý không phải là vọng tưởng. Có thể nói, tuy kẻ đầu têu quyến rũ là nữ chính nhưng nam chính mới là kẻ truy thê. Nữ chính coi lấy chồng như chức nghiệp, đối với tình cảm cũng là đầu gỗ cho nên mới chị mới bị nam chính lừa sơ múi chút đỉnh thời đầu. Ban đầu là gặp dịp thì chơi, nam chính buông thả bản thân “gian díu” với nữ chính nhưng không hề có ý nghiêm túc. Cho đến khi hiểu nhau hơn, biết được con người nàng, thấy được sự đồng cảm giữa hai tâm hồn tổn thương mà kiên cường, đến khi quyết lấy nàng làm vợ, chàng mới biết được, hóa ra muốn cưới cô vợ không bối cảnh của mình kể cũng sứt đầu mẻ trán. Truyện có giọng văn hài hước, nhiều tình huống tréo nghoe sặc nước bọt. Nam nữ chính đối với người ngoài thì kẻ như tiên nữ kẻ như nam thần, lễ độ có thừa, phong phạm dư dả nhưng cứ hễ ở với nhau thì bựa, biến thái, cãi nhau như chó mèo. Chemistry tung tóe, thịt thì vụn vụn không đáng kể nhưng nước lèo thơm ngọt xốn xang, gặp nhau thì hoocmon dâng tràn. Nhân vật nam phụ anh họ của nam chính trọng sinh, là chất xúc tác tác hợp hai người với nhau, lại thường bị hiểu lầm động cơ, gây bao tình huống dở khóc dở cười nhưng cũng vô cùng đáng yêu. Có thêm 1 nhân vật nam nữa là anh vương gia, anh này là người kiếp trước lấy nữ chính, cũng vô tình bị ông anh họ kéo vào scandal kiếp này, đọc cũng buồn cười kinh dị. Nói chung bộ này ngọt sủng thoải mái, đối đáp thú vị, trong thời buổi ăn chay thì thịt thà coi như đạt chuẩn. Nam nữ chính khá là đáng yêu, nội dung không hack não, thích hợp giải trí, mùa này đọc cho nó ấm áp chị em ạ. Dạo này tớ review lụt nghề rồi, mà truyện hay đọc không rv cho chị em thì tiếc nên cố nhét cho vài chữ, chị em đọc review kém xa ngày xưa đừng trách tớ :((( Tớ còn 1 đống truyện hay mà không biết làm sao review đây. *** Sau khi Lục tam thiếu phu nhân mang thai, nhị thiếu phu nhân Lưu Đường và hoàng hậu đương triều cũng lần lượt hoài thai. Thỉnh thoảng ba vị phu quân lại tụ tập nói về chuyện thê tử nhà mình mang thai, chỉ có Lục tam lang vẫn nét mặt hững hờ, còn hai người kia thì cứ thở ngắn thở dài. Vì lo lắng cho cơ thể ốm yếu của hoàng hậu nên sau khi thành thân, hoàng đế đã nghĩ đến chuyện để hoàng hậu điều dưỡng cơ thể hai năm, đợi nàng khỏe hơn rồi mới bàn tới chuyện mang thai. Hoàng đế cam tâm tình nguyện gánh áp lực ở trên triều. Nhưng chẳng ngờ hoàng hậu đột ngột hoài thai, không những thế mà còn vì vì thê tử ốm yếu, không thể phá thai nên chỉ có thể dưỡng thai thật tốt. Có lúc hoàng đế thấy Lục tam thiếu phu nhân vào cung thăm hoàng hậu, La nữ lang vẫn xinh đẹp như xưa, dù đang mang thai nhưng vẫn rất hoạt bát, so với Chu Dương Linh tiều tụy yếu ớt, Lưu Thục thực rất hâm mộ. Lục nhị lang Lục Hiển cũng thế. Có điều nguyên nhân của hắn không phải là vì thê tử ốm yếu, mà là thê tử nhà hắn còn nhỏ quá. Lưu Đường mắc cỡ thẹn thùng, đơn thuần trong sáng, bản thân vẫn còn là một đứa trẻ, suốt ngày sùng bái tam thiếu phu nhân, lại phiền não vì mẹ chồng là Lục phu nhân cứ tăng áp lực trong chuyện nội trợ. Tiểu công chúa còn chưa thích ứng kịp với thân phận Lục nhị thiếu phu nhân, thì làm sao có thể gánh nổi trách nhiệm hoài thai sinh con đây? Lục Hiển thầm trách mình không thỏa đáng, nhìn thê tử vui vẻ mà lo lắng đề phòng suốt ngày. Vì những nguyên nhân khác, Lưu Thục và Lục Hiển đều đang lo thê tử sinh non, ảnh hưởng đến cơ thể. So với bọn họ, Lục tam lang lại rất bình tĩnh. La Linh Dư khỏe khoắn lại vô tư vô lo. Khi mang thai cũng chỉ khó chịu một tháng đầu, về sau còn có thể cùng đi chơi thuyền, vái trăng, vẽ tranh với phu quân. Eo vẫn thon nhỏ, từng cử chỉ hành động vẫn đầy thướt tha. Có mấy lần Lưu Thục và Lục Hiển thấy vợ chồng Lục Quân du ngoạn, một lần là Lục Quân và La Linh Dư dẫn nhau đi viếng thăm một vị danh sĩ, một lần là trong một ngày mưa, Lục tam lang ôm phu nhân dạy nàng vẽ tranh ở trong đình giữa hồ. Mời các bạn đón đọc Sao Địch Nổi Sắc Đẹp Tuyệt Trần của tác giả Y Nhân Khuê Khuê.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Nhân Duyên Tiền Định
Đánh giá nội dung truyện: ★★★★★ Đánh giá nam nữ chính: ★★★★★ Đánh giá bản cv truyện: ★★★★✰ Đề cử: ★★★★★  Warning: - Rv dài, cần kiên nhẫn. - Trong rv có tiết lộ nhiều chi tiết quan trọng, vui lòng cân nhắc trước khi đọc. Như hoa Như mộng Là cuộc trùng phùng ngắn ngủi của đôi ta Mưa bụi triền miên Giọt lệ yên chi nhẹ rơi vào khóe miệng Trầm ngâm nghe tiếng gió đau lòng Hồi ức khắc vào mảnh trăng khuyết …(*) Chuyện xưa nhắc lại, thấm đẫm nước mắt, mỗi câu mỗi chữ đều nhuốm màu bi thương… Kiếp trước, Khương Thính Chiêu là Nhị tiểu thư xinh đẹp bướng bỉnh của Quốc công phủ. Nàng sinh ra trong gia tộc lớn, có được cuộc sống nhung lụa quyền quý, lại được Tam ca ca yêu thương chở che hết mực. Cuộc đời của nàng những tưởng sẽ là những tháng ngày ấm êm hạnh phúc. Thế nhưng, trong đêm nguyên tiêu năm ấy, khi nàng bước chân lên cầu tam sinh với nguyện ước có được một tình yêu đẹp thì cũng là lúc vận mệnh của nàng bị người khác nắm lấy, toan tính và giày vò đến thảm hại.   Quốc công phủ bị tra xét, toàn bộ gia tộc nàng người thì bị giết, người bị đày ra biên cương xa xôi vạn dặm. Chỉ trong một đêm, máu tươi ngập trời, mọi thứ hoang tàn đổ nát. Nàng còn bị người ta tính kế, ném vào biển lửa đỏ rực. Nàng may mắn sống sót nhưng dung nhan thì bị hủy hoại hoàn toàn. Nào ngờ bi kịch vẫn chưa dừng lại ở đó… Trên đường lưu đày, Tam ca ca vì bảo vệ cho nàng mà chịu biết bao nhiêu đòn roi của bọn quan dịch ác độc. Lúc ấy, ca ca vẫn luôn nói với nàng rằng: “Chiêu Nhi là kim chi ngọc diệp, bất kể ai cũng không được thương tổn”. Ca ca cứ thế ôm nàng vào lòng, chở che hết thảy, mặc cho thân xác nhuộm đầy máu, mặc cho bản thân chật vật đau đớn như thế nào. Yêu thương nàng như thế, đau lòng vì nàng như thế. Cuối cùng, lại vì nàng mà chết đi…  Hóa ra, ca ca bảo vệ được mạng sống của nàng, lại đem trái tim nàng theo rồi. Nàng khi ấy, chỉ còn lại một mình, bơ vơ tuyệt vọng giữa thế gian tàn nhẫn này. Mùa đông năm đó, mỗi một bông tuyết rơi xuống là một giọt nước mắt lạnh giá, mỗi một cơn gió thổi qua là một tiếng thở dài ưu thương. Bởi, đó là mùa đông nàng đánh mất mọi thứ đang có, không còn lại gì, cả trái tim lương thiện cũng bị thù hận nhuộm màu đen tối mất rồi. Nàng muốn trả lại toàn bộ cừu hận hôm nay đã gánh chịu cho kẻ đứng đằng sau gây ra tất cả. Nhưng đến cuối cùng, nàng lại không làm được mà cứ thế bị người hãm hại rồi chết đi, chết đi với bao nhiêu uất hận, phẫn nộ cùng bi ai… Có lẽ, đến ông trời cũng động lòng và thương xót cho những gì nàng trải qua nên đã cho nàng thêm một cơ hội nữa. Tỉnh giấc sau một giấc mộng dài đầy tang thương, nàng trở về năm vừa tròn 10 tuổi. Khi ấy, Quốc công phủ vẫn còn quyền uy cao quý, mọi người vẫn còn vui vẻ hạnh phúc, Tam ca ca vẫn còn khỏe mạnh yêu thương bên cạnh nàng. Mọi thứ vẫn vẹn nguyên như cũ và nàng còn cơ hội có thể vãn hồi được cục diện bi kịch sau này. Vì vậy, Khương Thính Chiêu quyết tâm sẽ bảo vệ Quốc công phủ khỏi biến cố diệt vong kia, bảo vệ Tam ca ca của nàng. Nàng nhất định phải tìm ra kẻ đang đứng đằng sau ván bài sinh tử của gia tộc mình, tìm một con đường sống thoát khỏi tai ương. Mà người có thể giúp cho nàng một ân tình đó, chỉ có thể là Lục Nhiên. Kiếp trước, Lục Nhiên năm 16 tuổi đỗ Trạng Nguyên, đến năm 30 tuổi thì thăng chức thành Tể Tướng đương triều, quyền khuynh thiên hạ, nắm trong tay vận mệnh hàng vạn người. Binh biến chính loạn năm đó, Uy Viễn hầu phủ nhờ có ơn với chàng mà được cứu giúp khỏi kiếp nạn suy vong. Vì thế, lần này nàng muốn trước một bước trở thành ân nhân của Lục Nhiên. Bởi nàng chỉ mong, Lục Nhiên sau này sẽ vì đoạn ân nghĩa này mà cho gia tộc nàng một con đường sống sót. Lục Nhiên lần đầu tiên gặp mặt Khương Thính Chiêu là khi nàng cùng ca ca đưa tay ra muốn tương trợ hắn trên đoạn đường lên kinh thành dự thi. Nàng khi ấy chỉ mới 10 tuổi nhưng đôi mắt lại tràn ngập bi thương khó nói hết thành lời. Cứ ngỡ, đoạn nhân duyên ngắn ngủi ấy sẽ như mây gió thoáng qua nhưng vô tình hay hữu ý sau này cả hai lại có vài lần tương phùng. Tuy rằng, mỗi lần gặp gỡ ấy đều không khiến cho cả hai cảm thấy vui vẻ cho lắm. Bởi lần nào, Lục Nhiên cũng có ý trêu đùa chọc ghẹo nàng đến đỏ mặt giận dỗi mới thôi. Khương Thính Chiêu lúc ấy chỉ cảm thấy Lục Nhiên của kiếp này thật kì lạ. Nàng nhớ mơ hồ ở kiếp trước chàng là người lạnh nhạt, nghiêm túc sao bây giờ lại hóa thành một kẻ lưu manh vô sỉ như vậy kia chứ. Lần nào cũng ức hiếp nàng à. Đúng là, nhìn người không nên nhìn bề ngoài. Nhưng có lẽ, Khương Thính Chiêu và Lục Nhiên đều không hề biết, nhân duyên của họ là “nhân duyên tiền định”, hai đời hai kiếp đều chưa từng thay đổi. Chỉ là, kiếp trước họ đã gặp nhau sai thời điểm nên bi kịch cứ thế xóa nhòa tất cả. Kiếp này, ông trời ưu ái nên mọi thứ đang dần đi đúng hướng, theo duyên phận đã định.  Khương Thính Chiêu nàng muốn thay đổi vận mệnh, nhất định là phải cùng Lục Nhiên mới có thể thực hiện được. Vốn dĩ, Lục Nhiên vẫn còn chưa dám suy nghĩ đến những chuyện nhi nữ tình trường, bởi trọng trách và bí mật trên vai chàng còn quá nặng và đầy gông xiềng. Nhưng chẳng hiểu tại sao mỗi một lần chạm mặt Khương Thính Chiêu, chàng lại như cảm thấy có gì đó lướt qua trái tim mình, rất nhẹ nhàng nhưng lại thật lưu luyến đến không thể dứt bỏ. Vì thế, khi nhìn nàng bị người xấu vô tình đẩy ngã xuống dòng sông lạnh lẽo, chàng đã chẳng do dự mà nhảy ngay xuống cứu nàng. Khi thấy nàng dùng đôi mắt chất chứa toàn bộ sự mềm mại yêu thương dành cho Tam ca ca của nàng, chàng lại ẩn nhẫn ghen tị vô hạn. Hay khi có nam tử khác nhìn nàng bằng ánh mắt say mê dục vọng, chàng lại phẫn nộ và điên cuồng muốn đem vẻ đẹp nàng dấu kín… Thì ra, khi rung động trước một người, mọi thứ tưởng giản đơn lại có thể kích thích chàng đến vậy. Tuy nhiên, chuyện truy đuổi nàng nào có dễ dàng gì. Vì bên cạnh nàng luôn có một Tam ca ca mắc chứng “muội khống” trầm trọng. Mọi nam tử đứng trước mặt Khương Thính Chiêu, Tam ca ca đều xem như kẻ thù, muốn đá văng đi thật xa. Đánh hơi thấy mùi nguy hiểm từ Lục Nhiên, Tam ca ca đề phòng chàng như đề phòng trộm, cứ sợ một phút bất cẩn muội muội yêu thương của mình sẽ bị tên này rinh đi mất.  Nên khi thấy muội muội tỏ vẻ lạnh nhạt ngó lơ Lục Nhiên, Tam ca ca rất bênh vực người nhà mà trợn mắt ghét bỏ chàng “ngay và luôn” . Hại Lục Nhiên bị hai người kia nhìn khinh bỉ rồi bỏ đi một hơi mà hỗn độn trong gió theo. Nhưng Tam ca ca nào đâu biết, tên kia mỗi tối rảnh rỗi vẫn thường trèo tường leo nóc nhà trộm đến “tâm sự” hay “ăn chút đậu hũ” của Khương Thính Chiêu. Nếu Tam ca ca mà biết, chắc tức giận đến hộc máu cho xem Còn Lục Nhiên cứ thế, kiên trì từng bước một bước đến bên cạnh Khương Thính Chiêu. Chàng muốn dâng cả trái tim và thân xác trong sạch như ngọc này cho nàng. Nên khi được hoàng thượng ban cho một đám mỹ nhân, vũ cơ chàng vì phục mệnh nên cắn răng nhận xong liền vứt bỏ không thèm nhìn một cái, tối đó sợ nàng hiểu nhầm liền chạy đến nhảy cửa sổ vào giải thích ngay. Haizz. Sau này chàng dũng cảm hơn một chút, ở nóc nhà ngỏ lời yêu nàng, ai ngờ bị… từ chối gián tiếp . Lãng mạn không có chứ lãng xẹt có rồi à nha. Đáng thương quá sức luôn á.  Càng gần bên Khương Thính Chiêu bao nhiêu, Lục Nhiên càng cảm nhận được nàng đang che dấu một bí mật nào đó thật sâu, một bí mật mà khi được lật mở sẽ gây ra thương tổn và hiểm nguy vô cùng. Chàng lại muốn khám phá điều ấy để có thể bảo vệ chở che cho nàng. Nhưng khi chàng tiến một bước là khi nàng lùi lại hai bước. Giữa bọn họ luôn có một khoảng cách mà chàng chưa thể xóa nhòa.  Bởi, nàng không còn tin vào tình yêu, trái tim cũng mệt mỏi theo những năm tháng tương tư chờ đợi đó rồi. Chỉ là, có những việc không phải lý trí cứ mách bảo thì trái tim sẽ thuận theo. Đến cùng, tình yêu luôn đi theo sự chỉ dẫn của riêng nó, theo một cách nào đó không thể ngờ được. Bởi vì, cho dù Khương Thính Chiêu vờ như không thấy thì tất cả những quan tâm dịu dàng, yêu thương bảo vệ mà Lục Nhiên dành cho nàng cứ như bông tuyết đầu mùa, nhẹ rơi xuống không ai hay, đến khi ngoảnh lại đã là một vùng trắng xóa mất rồi. Nàng dần bị sự chân thành thâm tình của chàng làm cho rung động.  Thì ra, ngay từ đầu, họ vốn dĩ đã là duyên phận của nhau. Vậy thì, nàng nguyện ý tin tưởng cùng chàng nắm tay nhau đi qua đoạn đường tình yêu này. Cho dù sóng gió bủa vây, Lục Nhiên chàng sẽ dùng đôi cánh của mình, chở che cho nàng hết thảy.  Tuy nhiên, những binh biến hỗn loạn năm đó vẫn kéo đến như câu chuyện kiếp trước đã xảy ra. Chỉ duy nhất một điều thay đổi là vận mệnh của Quốc công phủ được thay thế bằng Uy Viễn hầu phủ. Kẻ đứng đằng sau thao túng họ như những quân cờ trên ván bài sinh tử, cái chết cùng sự sống chỉ là những nước đi đầy toan tính cho quyền lực và ngôi vị của họ. Cuối cùng, thảm kịch vẫn xảy ra… Nhưng, Lục Nhiên sẽ không để cho những bi thương nàng đã gánh chịu đó lặp lại lần nữa. Chàng sẽ thay Khương Thính Chiêu gánh vác tất cả mọi chuyện. Bởi, nàng là trái tim, là vận mệnh và là sinh tử của chàng. Kiếp trước, họ đã bỏ lỡ nhau bởi vòng xoáy của số phận. Vậy thì hãy để chàng bù đắp lại tất cả cho nàng cả kiếp trước lẫn kiếp này.   Vì nhân duyên giữa họ là nhân duyên tiền định, vĩnh viễn không thể tách rời. * * * “Nhân duyên tiền định” là bộ truyện convert đầu tiên mình đọc của tác giả Mục Đề Hoàng Hoàng và mình thấy văn phong tác giả khá tốt. Nội dung truyện xoay quanh sự thay đổi vận mệnh gia tộc và số phận bản thân của nữ chính Khương Thính Chiêu. Truyện chuyên sủng ngọt nhưng có nhiều phân đoạn thật sự rất hay và xúc động, đặc biệt là khi ký ức và những mảnh vỡ của sự tang thương ly biệt trong kiếp trước được nhớ lại.  Rõ ràng, đó chỉ là những đoạn ngắn, nhỏ, câu chữ không nhiều nhưng lại đánh mạnh vào cảm xúc người đọc. Có lẽ ấn tượng nhất là đoạn Tam ca ca vì bảo vệ nữ chính trên đường lưu đày mà một thân máu tanh, sau này lại vì nàng mà chết đi. Mình dường như cảm nhận được nữ chính đã phải đau thương tuyệt vọng như thế nào trước những biến cố to lớn ấy. Và thật may khi ở kiếp này, mọi người đều có thể bình an đi qua những năm tháng dài. Về nam nữ chính mình thấy xây dựng khá tốt, truyện trùng sinh báo thù nhưng không buff nhận vật quá đà mà dẫn dắt và cho họ cơ hội để nghe, nhìn, hiểu được những âm mưu toan tính đang diễn ra và tháo gỡ tất cả.  Về nhân vật phụ mình muốn cho Tam ca ca 10 điểm hoàn chỉnh. Đây là nhân vật khiến mình ấn tượng ngay từ đầu, yêu thích lấn lát cả dàn nhân vật khác. Bởi Tam ca ca được tác giả xây dựng là một người rất mực yêu thương chở che bảo vệ muội muội đến mức có khuynh hướng “muội khống” trầm trọng. Tình cảm của nhân vật này khiến mình day dứt ngưỡng mộ và thương xót rất nhiều.  Mỗi lần nhớ đến đoạn Tam ca ca ôm muội muội vào lòng và nói “Chiêu Nhi là kim chi ngọc diệp, ca ca sẽ không để ai khiến muội rơi lệ” là mình lại đau lòng không thôi. Và thật vui biết bao khi tác giả đã đem đến cái kết HE tròn vẹn cho nam nữ chính và cả Tam ca ca. Nếu không, mình chắc không chịu nổi Tam ca ca sẽ cô đơn đến hết đời mất ???????? Nói chung là truyện sủng ngọt, cảm động và khá hay. Nên mình mong là mn sẽ đọc và yêu thích truyện này. À, quên mất, điều quan trọng là truyện chỉ có convert thôi ạ, chưa có nhà nào edit hết. Bạn nào thích thể loại này thì đào hố nhé, nhiệt liệt đề cử ạ ???????? __________ (*): trích lời dịch bài hát Là tự em đa tình do Hồ Dương Lâm thể hiện #Lạc_Hậu - fb/ReviewNgonTinh0105 *** Hôm nay, phủ Vinh Quốc Công binh mã hỗn loạn, kế phu nhân nhị phòng sinh non ba tháng, bây giờ đang nằm ở trong phòng, tình huống có chút không ổn. Đại nha hoàn bên người phu nhân cố gắng bình tĩnh hô bà mụ đã sớm ở trong phủ bước vào, vừa phân phó nha hoàn người hầu tay chân nhanh nhẹn một chút, đun nước lấy khăn đều phải nhanh hơn chút nữa. Nhị gia đã từ ngoài phủ vội vàng chạy về, ở bên ngoài phòng sinh chờ, sắc mặt âm trầm, vẫn chưa chất vấn kẻ đầu sỏ gây tội. Khương Nhị cô nương ở từ đường đã quỳ hai canh giờ, bên trong phòng sinh vẫn chưa có động tĩnh gì. Sắc trời càng lúc càng tối, đáy lòng Nhị gia càng lúc càng lạnh, nếu phu nhân có gì bất trắc, cả ông cũng không thể bảo vệ được Chiêu Chiêu rồi. Một tiếng khóc nỉ non của trẻ con vang lên kéo ông thoát khỏi đống cảm xúc tiêu cực, bên trong liên tục có tiếng “Chúc mừng phu nhân sinh được con trai.” Nhị gia thở phào một hơi, cảm thấy cả người đều sống lại. Văn Chiêu quỳ đến hoa mắt chóng mặt ở trong từ đường, sắc mặt trắng bệch như giấy. Nàng vừa về trễ rồi, lần này Tần Thị suýt nữa khó sinh khiến cho nàng cùng cha có hiềm khích, kế mẫu cũng thay đổi thái độ, thái độ lấy lòng ngày xưa biến mất không để lại chút dấu vết nào, bà cư xử với nàng rất lạnh lùng, lão phu nhân nhìn thấy nàng cũng chỉ thở dài. Lơ đãng nhìn thấy nha đầu Phù Diêu đưa thức ăn đến, Văn Chiêu biết lục đệ Văn Dậu của nàng đã được sinh ra, không còn lo lắng, nàng miễn cưỡng xốc lại tinh thần hỏi nha hoàn đo đỏ khóe mắt ở trước mặt “Phù Diêu, ngươi cũng cho rằng là ta đẩy mẫu thân ư?” Phù Diêu yên lặng đem đồ ăn dọn xong, hai mắt đẫm lệ, không biết nên trả lời như thế nào. Đúng rồi, tất cả người trong phủ đều cho rằng là nàng đẩy, lúc ấy nàng cùng kế mẫu với vài nha hòan ở trong đình, hơn nữa trước mặt kế mẫu nàng luôn quật cường lại phản nghịch, chưa bao giờ cho bà ta một sắc mặt tốt nào. Chỉ có mỗi Tam ca nói, Chiêu Chiêu nhỏ như thế, làm sao có thể làm ra loại chuyện như vậy. Đến khoảng giờ Tý cha mới sai người đưa nàng về phòng, Văn Chiêu đã không đứng thẳng người nỗi nữa, khụy chân không ngừng khóc thút thít trên lưng vú Trần. Nàng cảm thấy những ngày xuân này có chút lạnh. ... Mời các bạn đón đọc Nhân Duyên Tiền Định của tác giả Mục Đề Hoàng Hoàng.
Thanh Hoa Đế Quân
“Thế nhân đều biết đến sự tồn tại của Thần – Ma – Nhân tam giới, song lại không biết, trên đời này thực tế có giới thứ tư mang tên Vô Phương. Tuy vậy, nhiều năm trước đây, Vô Phương Thần Tộc đóng cửa Vô Phương Giới và toàn bộ thông đạo đến tam giới. Vô Phương trở thành nơi thần bí nhất trong bốn giới. Vô Phương Giới lấy nữ tử làm đầu, nhưng có điều, nếu thân phận cao quý một chút, nam tử cũng có thể dựa vào nỗ lực để giành lấy địa vị tương đồng.” (*) Thần quân Quân Tử Thiều cai quản Vô Phương Giới đã độc thân sáu vạn năm, giờ là lúc muốn kén “rể”. Nàng nhìn khắp tam giới, cuối cùng cũng nhắm trúng Thanh Hoa Đại đế ở Đông Cực, bèn lấy sính lễ đưa lên thiên giới, xin được cưới Thanh Hoa làm thần hậu. Vâng, bạn không đọc nhầm đâu, nữ chính của chúng ta lấy lễ vật định rước thần hậu Thanh Hoa về Vô Phương Giới. Nhưng thần hậu này dường như hơi “khó nhai”, cứng mềm gì đều không ăn. Ngày đầu tiên, sờ tay chàng một cái, chàng lạnh lùng ném Quân Tử Thiều xuống vách núi. Sau này Quân Tử Thiều chạy luôn xuống địa phủ làm phán quan, hằng ngày lên thiên giới báo cáo công việc để được ngắm thần hậu tương lai. Nhưng mặc cho nàng sàm sỡ hay tán tỉnh chàng, kết quả chỉ có một - Quân Tử Thiều bị đánh roi rồi ném khỏi Thái Hoà cung của Thanh Hoa đế quân. Cứ tưởng câu chuyện cọc đi tìm trâu này cứ tiếp diễn mãi như vậy mà không có kết quả, thì sau một lần hai người giúp một người trần thoát khỏi thiên mệnh bi thảm, mọi thứ đã thay đổi. Thanh Hoa đối xử tốt với nàng hơn, còn nói muốn lấy nàng. Quân Tử Thiều vui sướng chuẩn bị một đám cưới thật hoành tráng. Nhưng đến lúc hai người cùng bước vào Vô Phương Giới, nàng lại buông tay. Đường thông giữa hai thế giới đóng lại, Quân Tử Thiều đã chuẩn bị cùng tất cả đám thần tiên trên thiên giới cùng táng thân. Đây là một câu chuyện xưa rất dài, cũng rất đau khổ. Ngàn năm vạn năm trước, có một cô gái nhỏ được hứa hôn cho Thanh Hoa đế quân. Nhưng chẳng kịp đợi đến lúc nàng trưởng thành, cha của nàng bị buộc tội phản bội thiên giới, chịu cực hình, hai mẹ con bị đày đến Vô Phương Giới. Cô gái nhỏ đến phút cuối vẫn cầu xin Thanh Hoa giúp đỡ, nhưng chàng chưa bao giờ quay đầu lại. Chuyện cũ như một thước phim đã mòn vẹt, chiếu đi chiếu lại đến mức tim đau nhỏ máu. Cô gái nhỏ năm xưa quay lại thiên giới, trở thành một thần quân xinh đẹp tài giỏi, nhưng lòng vẫn chất chứa hận thù. Cô gái đó chính là Quân Tử Thiều. Vậy thì, Thanh Hoa tình nguyện gánh chịu tất cả những hận thù ấy, chỉ mong nàng một đời bình yên. Cuối cùng, nàng ôm trái tim vỡ nát quay về Vô Phương, hắn ở lại thiên giới, chắp vá nốt những mảnh hồn của cha nàng đưa đi đầu thai. Sau tất cả, nàng vẫn yêu hắn như thế, vì hắn mà buông tha những chuyện năm xưa. Và hắn cũng yêu nàng đến thế, dù cho nàng từng kiếm chém hắn đến máu thịt tan nát, dù cho nàng bước đi vĩnh viễn không trở lại. Và cuối cùng, khi yêu thương đủ nhiều cảm động trời đất, họ sẽ có một cái kết hạnh phúc bên nhau. “Nếu đã yêu đến vậy, hà cớ gì để cho nàng đi?” “Nếu nàng thống khổ như thế, vì sao phải khiến nàng ở lại. Là ta có lỗi với nàng, nàng hận ta, lại yêu ta, thấy ta chỉ thêm đau lòng. Nếu ta đã yêu nàng như vậy, thì sao có thể đứng nhìn nàng đau lòng.” (*) Diệp Tiếu là một trong số tác giả huyền huyễn tôi khá yêu thích. Truyện của Diệp Tiếu vừa hài hước, lại có những tình tiết đau lòng đến tê tái. Và đặc biệt, tác giả này có sở thích ngược các nhân vật nữ. Quân Tử Thiều còn may mắn hơn chán các bạn đồng lứa của mình bởi nàng chỉ bị nam chính đánh vài cái, ném khỏi núi vài lần. Truyện này tổng quan thì thiên về ngược nam hơn một chút. Và vì là đoản văn nên có một số chi tiết không rõ ràng cũng hơi vội vàng (thật sự nếu viết thành truyện dài cũng được vì cái cốt khá là hay). Kết truyện thì… đừng để review lừa tình, hai người cuối cùng cũng sống hạnh phúc bên nhau. :v Quân Tử Thiều quay lại thiên giới, Thanh Hoa đế quân cũng “sống lại”, hai người buông bỏ hết chuyện cũ. Truyện ngắn và khá dễ đọc, nên hi vọng các bạn sẽ thích nó. (*) Trích đoạn từ bản edit _______________ Review by Huyên Chiêu Nghi - fb/ReviewNgonTinh0105 *** Thời điểm Tất Phương mang theo công văn chuyên vụ tiến vào Lăng Tiêu Điện, chúng tiên môn vừa thương nghị vấn đề lũ lụt xong. Sau một hồi hăng chí tranh luận, chúng tiên cảm thấy có chút mệt mỏi, thế là dưới sự ân chuẩn của Thiên Đế, sai tiên thị(1) bày biện bàn ghế, một đám thần tiên bầu bạn cùng Thiên Đế uống trà uống trà, dưỡng thần dưỡng thần, chuẩn bị lát nữa lại tiếp tục vì vấn đề ban nãy mà tái chiến một phen. Tất Phương đến quả thật đúng lúc, sau khi đi vào, khỏi phải chờ đợi chúng tiên nói dứt lời, Thiên Đế liền trực tiếp giơ tay bắt chuyện: “Có công văn gì sao?” Kỳ thực những công văn thông thường từ lâu đã không cần do Tất Phương đích thân trình lên, Tất Phương tự mình lên điện, nhất định là văn kiện quan trọng khẩn cấp. Nghe Thiên Đế hỏi, Tất Phương tiến về phía trước một bước, chậm rãi mở miệng nói: “Vừa rồi có công văn từ Vô Phương Giới chuyển đến.” Lời này vừa thốt ra, trà không ai uống, dưỡng thần cũng không ai dưỡng, chúng tiên trên Lăng Tiêu Điện đều sáng rực con mắt, chuyển tầm nhìn về phía cuộn giấy lớn duy nhất trong tay Tất Phương. Thế nhân đều biết đến sự tồn tại của Thần – Ma – Nhân tam giới, song lại không biết, trên đời này thực tế có giới thứ tư mang tên Vô Phương. Năm đó Phụ Thần sáng thế, Vô Phương chính là tác phẩm đầu tiên, chẳng qua kỹ thuật không thành thục, về sau bị Phụ Thần vứt bỏ, vốn tưởng rằng vùng đất này không còn khả năng tiếp tục sinh sôi nảy nở thêm bất kỳ sinh mệnh nào nữa, nhưng không nghĩ tới, Vô Phương Giới cuối cùng vẫn cho ra đời Vô Phương Thần Tộc. Bọn họ dùng một loại tinh thần kiên trì cứng cỏi, cải tạo Vô Phương thành chốn phồn hoa không hề thua kém ba giới khác. Tuy vậy, nhiều năm trước đây, Vô Phương Thần Tộc lại đóng cửa Vô Phương và toàn bộ thông đạo đến tam giới, từ đó cùng tam giới đoạn tuyệt, độc chiếm một phương. Vô Phương Tộc không ra, những giới khác cũng không tìm được lối vào, thế là Vô Phương Giới liền trở thành nơi thần bí nhất trong bốn giới. Vạn năm trước, một vị Tinh quân đi nhầm vào Vô Phương rồi quay về, viết nên “Vô Phương Du Ký” bán chạy nhất tam giới, góp phần đẩy cảm giác thần bí của Vô Phương lên đỉnh điểm. “Vô Phương Du Ký” kể rằng, Vô Phương Giới lấy nữ tử làm đầu, nhưng có điều, nếu thân phận cao quý một chút, nam tử cũng có thể dựa vào nỗ lực để giành lấy địa vị tương đồng. Chuyện này đối với tam giới luôn lấy nam tử làm đầu mà nói, là một sự kiện mới lạ, vả lại sự kiện này thuộc về Vô Phương Giới, nên càng dị thường hơn. Mời các bạn đón đọc Thanh Hoa Đế Quân của tác giả Diệp Tiếu.
Anh Có Quyền Giữ Im Lặng
Warning: Vì nội dung bài review có một vài từ ngữ có thể vi phạm tiêu chuẩn cộng đồng của FB nên Ad đã có chỉnh sửa lại đôi chút cho phù hợp. Rất mong mn thông cảm cho sự bất tiện này khi đọc ạ ****** Nhiều năm về trước, Sầm Ngưng - em gái của Sầm Qua từng bị ung thư máu. Khi đó, sự sống của cô bé mong manh như ngọn đèn trước gió, chỉ có phương pháp ghép tuỷ mới có thể cứu sống cô. Thế nhưng cả Sầm Qua và ông bà Sầm đều không có tuỷ tương thích với cô bé, may mắn thay, có một cô gái đã tình nguyện hiến tuỷ cho Sầm Ngưng. Bởi vì luật pháp quy định rằng trong vòng hai năm đầu tiên sau ca ghép tuỷ thì người nhận tuỷ và người hiến tuỷ sẽ không được biết danh tính của đối phương, thế nên mãi về sau Sầm Qua và gia đình anh mới biết được tên của cô gái lương thiện đó. Cô ấy là Triệu Tô Dạng, sinh viên ngành Ngoại Ngữ của đại học Lăng Nam. Khi Sầm Qua nghe tin Triệu Tô Dạng là nghi phạm của một vụ giết người bằng thuốc độc, anh đã ngay lập tức ngỏ lời muốn hợp tác phá án cùng người đồng nghiệp đang phụ trách vụ án này. Thấy vậy, mọi người xung quang đều cảm thấy rất bất ngờ. Sầm Qua trước giờ chỉ đảm nhận những vụ trọng án, tại sao bây giờ lại muốn nhúng tay vào một vụ án phổ thông như thế này? Thật ra, lần này Sầm Qua muốn đến đại học Lăng Nam một chuyến để có cơ hội trực tiếp nói lời cảm ơn với Triệu Tô Dạng. Cho dù cô có là hung thủ giết người đi chăng nữa, anh vẫn muốn chân thành cảm ơn cô và trao đến tận tay cô chiếc khăn len mà Sầm Ngưng đã tự tay đan tặng ân nhân cứu mạng của mình. Triệu Tô Dạng là một cô gái rất trầm lặng. Suốt bốn năm đại học, cô không thường xuyên tiếp xúc với các bạn học, quan hệ với bạn cùng phòng cũng rất tệ, thế nên khi bạn cùng phòng của cô trúng độc mà chết ngay trên giường ngủ của kí túc xá, cô trở thành nghi phạm hàng đầu. Quả thực, giữa cô và người bị hại có rất nhiều mâu thuẫn. Bởi vì cô ta thường hay đặt điều nói xấu cô, không chỉ vậy còn có thói quen trộm vặt. Trong một lần Tô Dạng vô tình nhìn thấy cô ta đánh tráo lọ phấn nền đắt tiền của cô, hai người đã xảy ra xô xát. Mọi người xung quanh không rõ thực hư sự việc, chỉ nhìn thấy Tô Dạng cho cô ta một cái tát và nghe những lời bịa đặt của cô ta nên luôn cho rằng Tô Dạng là người xấu. Tô Dạng cũng không muốn nhiều lời, thường mặc kệ những lời đàm tiếu, tự tách mình ra khỏi thế giới xung quanh. Triệu Tô Dạng tuy luôn trầm mặc nhưng không hề nhu nhược, nhút nhát lại mà ngược lại còn vô cùng cá tính. Trước đây có một lần hai nữ sinh bất hảo đã chặn đường gây sự với Tô Dạng, cho cô một bạt tai, cô liền không do dự mà đưa chân đạp thẳng vào bụng nữ sinh nọ khiến cô ta đau đến phát khóc. Mình rất thích tính cách của Tô Dạng, nếu ai đó thật lòng yêu thương cô, cô sẽ chân thành mà đáp lại tình cảm ấy, nhưng nếu ai đó cố tình gây tổn thương cho cô, thì đừng mong có thể nhởn nhơ, yên ổn. Đang yên đang lành bỗng nhiên trở thành nghi phạm giết người, Triệu Tô Dạng cảm thấy vô cùng phiền phức. Lúc thẩm vấn, cô ra sức biện luận cho bản thân, chỉ mong thoát khỏi “mớ bòng bong” này càng nhanh càng tốt. Thế nên, cô đã vô tình để lộ tầm hiểu biết sâu rộng về lĩnh vực điều tra phá án, khiến Sầm Qua cảm thấy cô gái này thực sự rất thông minh. Sau khi vụ án được phá, Tô Dạng bỗng nhiên muốn tham dự kì thì tuyển cán bộ điều tra. Nguyên nhân vì sao, thì chỉ có mình cô biết. Thật ra, Tô Dạng đã trót phải lòng Sầm Qua rồi. Thế nên, cô muốn được trở thành đồng nghiệp của anh để có thể được gần anh hơn một chút. Nếu nói rằng Tô Dạng muốn làm cảnh sát hình sự chỉ vì Sầm Qua cũng không hoàn toàn đúng, nhưng nếu không có Sầm Qua, có lẽ cô sẽ đi con đường nhàn hạ mà bố đã trải sẵn cho cô, chứ không chọn một công việc vất vả và đầy hiểm nguy như thế này. Tô Dạng thành công vượt qua kì thi tuyển và thật may mắn vì cô được phân về đúng cục điều tra Châu Lập nơi Sầm Qua đang công tác. Đây là một sự “trùng hợp” được sắp đặt từ trước, Sầm Qua là người biết rõ nhất điều này. Thật ra, không chỉ có một mình Tô Dạng thầm yêu Sầm Qua, mà anh cũng có tình cảm với cô gái đáng yêu ấy. Từ những lần gặp mặt đầu tiên, anh đã cảm thấy cô rất xinh đẹp, rất tự tin, rất có khí chất. Tình cảm của anh dành cho cô từ sự biết ơn dần trở thành tình yêu nam nữ, khiến anh không kìm được khao khát muốn giữ cô cho riêng mình, thi thoảng còn nảy ra những suy nghĩ xấu xa  “Có lần tôi phát hiện có một con nhện đang bò trên vách ngăn, tay trái và tay phải của nó không to bằng nhau, tôi suy luận được con nhện này thuận tay trái!" Dứt lời, cô giơ nắm đấm bên trái lên. “Làm sao phân biệt được tay với chân của nhện?” Sẩm Qua hỏi đầy hứng thú. Cô đáp đầy tự tin: “Hai chi trước là tay, sáu chi sau là chân, giống như con cua ấy.” Sầm Qua nhìn cô vừa bó tay vừa cạn lời. Cô cứ tiếp tục đáng yêu đến kì cục thế này, anh không kìm lòng được muốn áp cô vào tường mà hôn cuối cùng làm cô sợ chết khiếp thì sao?” Nhưng mà sau đó, Sầm Qua không thể kiềm lòng được nữa. Cho cô sợ chết khiếp cũng được, anh nhất định phải có được cô! Ấy thế mà Tô Dạng không những không hoảng sợ, mà còn sung sướng vô cùng. Không chỉ vậy còn mặt dày đòi hỏi nhiều hơn, nói rằng một nụ hôn chẳng bõ! Haizz, đáng yêu chết mất thôi! Đội trưởng Sầm thường ngày lạnh lùng điềm tĩnh, khi yêu vào bỗng hóa lưu manh, trong đầu chỉ nghĩ toàn những chuyện đen tối. “Với anh lúc này thì “một nơi rất hay” chính là nhà em hoặc là… nhà anh.” “Không, là một người trưởng thành, chúng ta không thể suốt ngày u mê trong mấy chuyện lung tung đó được.” Khi thật lòng yêu thương một người, chúng ta luôn muốn dành cho người ấy những gì tốt nhất, chỉ sợ người ấy không hiểu được tâm ý của bản thân, không biết rằng ta đã yêu người nhiều như thế. “Nếu em kiếm được nhiều tiền hơn, mấy mẫu phấn nền siêu đắt đó cũng sẽ trở thành tất yếu.” “Đi.” Sầm Qua nắm lấy khuỷu tay cô. “Đi đâu cơ?” “Thỉnh thoảng mua loại đắt một lần.” Triệu Tô Dạng sợ hết cả hồn: “Em em em không có nhiều tiền thế đâu!” Sầm Qua dừng bước, quay lại, “Anh có.” Được anh chiều cô vừa mừng vừa lo, từ từ ngồi xuống. Thế là ánh mắt anh lại càng cao vời hơn. “Em đang làm gì vậy?” “Làm một việc mà không phải ai cũng có cơ hội làm.” “Gì cơ?” “Ôm cột đình.” Triệu Tô Dạng giả bộ òa khóc, ôm chầm lấy một cái chân của anh.” Chuyện tình yêu của Sầm Qua và Tô Dạng rất êm đềm, nhưng cuộc đời Sầm Qua lại không được bình yên như thế. Vài năm trước, có một biến cố rất lớn đã xảy đến với gia đình anh. Sầm Ngưng - cô em gái mà anh hết mực yêu thương đã bị b.ắt cóc và s.át hại một cách dã man. Đó là một vụ trọng án, hung thủ có tâm lí vặn vẹo, giết hại hàng loạt những cô gái trẻ và Sầm Ngưng là một trong những nạn nhân của hắn. Nhưng khi đó, Sầm Qua là một thành viên quan trọng của cục phòng chống ma túy, thế nên mẹ anh luôn cho rằng cái chết của Sầm Ngưng là do kẻ thù của anh gây ra. Cú sốc quá lớn đã khiến bà Sầm bị tổn thương tâm lí nặng nề, sau đó bệnh tình của bà không những không thuyên giảm mà càng ngày càng trở nên nghiêm trọng hơn. Vì là người nhà của nạn nhân, nên Sầm Qua không được phép tham gia phá vụ án đó. Lúc ấy anh đã từ chức ở cục phòng chống ma túy, đến cục điều tra Châu Lập làm một cán bộ điều tra bình thường và bí mật tìm hiểu về cái chết của Sầm Ngưng. Thế nhưng mọi việc vẫn chìm trong màn sương dày đặc, cho dù Sầm Qua nỗ lực đến mấy, anh cũng chỉ có thể thấy được bề nổi của vụ việc mà thôi. Cho đến khi Triệu Tô Dạng bước đến bên anh, thì mọi chuyện bắt đầu có chuyển biến rõ rệt. Vì Triệu Tô Dạng không phải thân nhân của Sầm Ngưng, nên cô đã được gia nhập tổ chuyên án, điều tra vụ án đặc biệt nghiêm trọng này. Triệu Tô Dạng đã dùng tất cả khả năng của mình và tình yêu đối với Sầm Qua để nỗ lực điều tra vụ án ấy, cô muốn đòi lại công bằng cho cô bé Sầm Ngưng xấu số và gỡ bỏ những khúc mắc trong lòng người đàn ông cô yêu nhất trên đời. Đến cuối cùng, hung thủ là một kẻ không ai ngờ tới, là kẻ vô cùng thân thiết với gia đình Sầm Qua. Khúc mắc trong lòng anh đã được tháo gỡ, còn vết thương trong tim, cô sẽ giúp anh chữa lành. Có lần Tô Dạng từng nghĩ, nếu như cô không trở thành n.ghi phạm của vụ án mạng ấy, có lẽ cũng không có cơ hội được gặp Sầm Qua. Nhưng thật ra duyên phận vốn là thứ được an bài từ trước, chỉ cần có duyên, chắc chắn sẽ tìm thấy nhau trong ngàn vạn người. Cầu chúc cho mỗi chúng ta, đều có thể gặp được người ấy, để rồi được yêu thương, được che chở, được vỗ về, được cảm thông, được bình yên và hạnh phúc! ____ " ": Trích từ truyện Review by #Thiên Dung Hoa - fb/ReviewNgonTinh0105 *** Chín giờ sáng, điện thoại vang lên những tiếng chuông có quy luật. Triệu Tô Dạng vươn tay đóng đồng hồ báo thức, nhanh nhẹn rời giường rửa mặt. Bảo vệ luận văn tốt nghiệp đã được định vào ngày mai, hôm nay có lẽ cô phải ở trong thư viện cả ngày. Bài luận văn tốt nghiệp của cô tên là "Phân tích cách dùng của mạo từ trước danh từ", 70% là cô gom góp từ trên mạng, tốn không ít sức lực để sửa sang cho nó thay đổi hoàn toàn, hệ thống kiểm tra chắc chắn sẽ không tra ra, nhưng cô sợ cửa ải biện hộ này vì nghe nói có một vài giáo sư phụ trách lần bảo vệ này rất gian xảo. Nửa giờ sau, Triệu Tô Dạng cất túi bánh bao mua tối qua rồi chuẩn bị ra khỏi cửa, phát hiện dép lê của học bá cùng phòng Hướng Mạn còn ở bên cạnh thang giường, màn giường được kéo chặt, không biết có phải cô ta còn đang ngủ nướng không, ha ha, đây không giống với phong cách mất ăn mất ngủ của cô ta. Nhưng mà, bởi vì quan hệ hai người không được tốt lắm, Triệu Tô Dạng cũng không để ý nhiều, dựa theo kế hoạch mà đi thư viện ngâm ở đó vài giờ mới trở về. Dưới lầu ký túc xá, nàng nhìn thấy ít nhất hai trăm người vây xem, còn có rất nhiều người từ bốn phương tám hướng tụ tập tới, vây cửa ký túc xá chật như nêm, nếu như không phải có hai chiếc xe của cục điều tra dừng ở cách đó không xa thì còn tưởng rằng ở trong có ngôi sao nào mở cuộc gặp gỡ người hâm mộ. Vài bạn học cùng lớp tinh mắt phát hiện Triệu Tô Dạng ở phía sau, có người nhìn hả hê, có người lộ vẻ vui mừng, tất cả đều nháy mắt với nhau. "Tô Dạng! Xem kìa, Tô Dạng ở đằng kia..." "Mau nói với chuyên viên điều tra một câu, tìm được Tô Dạng rồi!" "Là cô ta làm sao?" "Rất có khả năng, nếu không tắt điện thoại, bây giờ lại lén lén lút lút nhìn lén phía sau đám người chứ." "Tôi nói này, mấy cô gái các cậu có thôi đi không? Nói hươu nói vượn cái gì thế?" "Giả bộ tình thánh cái gì chứ? Cậu theo đuổi Tô Dạng hai năm, bây giờ nói chuyện giúp cô ta thì có thể đuổi được tới tay chắc?" Mời các bạn đón đọc Anh Có Quyền Giữ Im Lặng của tác giả Đào Đào Nhất Luân.