Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Người Đẹp Trong Tay

Vừa đầu hè, sau một cơn mưa rào nhẹ làm cho không khí có mùi ẩm và bụi, còn có chút cổ xưa được hong khô bởi ánh nắng chiều tà.  “Cắt!” Lục Xuyên ngồi trước máy quay hô: “Dừng tại đây.”  Mọi người thở phào nhẹ nhõm, bỗng một người từ phía sau máy quay bật dậy nói: “Tôi đi báo giáo viên là chúng ta đã quay xong!”  Trần Điệp lấy khăn giấy lau mồ hôi trên trán, chuẩn bị chụp ảnh đóng máy.  Nói là đóng máy, nhưng thực tế không phải vậy.  Bởi vì đây không phải là một bộ phim chính thức, mà chỉ là một bộ phim ngắn tuyên truyền nhân dịp kỷ niệm tám mươi năm thành lập Học viện Điện ảnh. Còn Trần Điệp là hoa khôi của trường nên được mời đóng vai chính.  Bộ phim này nhận được sự chú ý rất lớn từ cấp trên nên kinh phí làm phim cũng được đầu tư rất hào phóng, thậm chí còn mời đạo diễn Lục Xuyên đến.  Lục Xuyên là người có yêu cầu quay rất cao. Có đoạn bay sang Châu Âu chỉ để lấy một cảnh quay, mà hai ngày sau khi về nước đã quay xong bộ phim ngắn này rồi.  “Lại đây nào, nữ chính đứng ở giữa!” Một đàn em đẩy cô đến vị trí chính giữa.  Trần Điệp mặc một chiếc váy đen. Tuy trông cô mảnh mai nhưng chỗ nào cần có thịt thì đều có, bắp đùi không có một tí thịt dư thừa nào. Xương quai xanh tinh xảo, làn da trắng nõn mịn màng, như một viên dạ minh châu không tì vết.  Mỹ nhân trời sinh.  Giáo viên của cô từng nói, một gương mặt không có góc chết như cô, hơn nữa còn có phong cách cá nhân rất gây ấn tượng, sinh ra rất thích hợp để đóng phim điện ảnh.  Nhận định này quả thật không khoa trương. Khi ở trường đại học, thứ không thiếu nhất chính là mỹ nam và mỹ nhân. Chọn bừa một người xinh đẹp thì rất dễ dàng, nhưng người có phong cách đánh dấu cá nhân thì rất ít. Trần Điệp là một trong số ít đó.  Khí chất thanh lãnh, vô cùng cứng cỏi, nhưng cũng mơ hồ có nét kiều mị quyến rũ. Một cái giơ tay nhấc chân thôi cũng đã bộc lộ ra.  Chụp xong cảnh đóng máy, mọi người đều chuẩn bị sắp xếp đồ đạc trở về Yển Thành.  Trần Điệp vào nhà vệ sinh thay lại quần áo của mình, rồi kéo theo vali xuống bậc thang.  Lục Xuyên đang đứng ở ngoài xe kiểm tra nhân số, nghiêng đầu thấy cô đang kéo chiếc vali liền nhanh chân đi qua, ga lăng nói: “Để tôi giúp cô.”  “Không cần đâu, cũng không nặng lắm.”  Trần Điệp vừa nói xong thì nghe phía sau có một giọng nữ: “Đàn anh.”  Mặc dù Trần Điệp đưa lưng về phía giọng nói đó, nhưng vẫn biết là ai. Cô trợn tròn mắt, ngẩng đầu lên nhìn về phía Lục Xuyên.  Đáy mắt Lục Xuyên gợn lên chút ý cười trêu chọc. Trần Điệp ngừng lại một lát, híp mắt cười rồi đem vali trên tay đưa qua: “Cảm ơn đàn anh, tôi lên xe trước đây.”  Cô chọn một chỗ ngồi, ném balo xuống dưới chân. Ngay sau đó có thông báo tin nhắn tới, nhận được hai tin nhắn. Là Hạ Anh – bạn tốt của cô gửi:  [Nghe nói bộ phim tuyên truyền trường mình xong rồi hả?]  [Buổi tối tới chơi đi. Cậu đi Châu Âu nửa tháng trời, người ta nhớ muốn chết à!]  Trần Điệp cong môi, lại nghe tiếng mấy người ở trong xe đang bàn khi nào trở về Yển Thành thì đi ăn mừng. Vì thế cô trả lời tin nhắn:  [Có thể buổi tối sẽ đi bar, cậu cũng tham gia đi.]  [Ok, gửi địa chỉ cho tớ.]  [Thế mà cậu vẫn muốn đi ăn mừng. Tớ còn tưởng lão đại nhà cậu phải lập tức hốt cậu về nhà “thị tẩm” chứ.]  Trần Điệp giật giật mí mắt, tay bấm “Lăn đi”, nhưng một lát nhau thì xóa, ghi lại:  [Cãi nhau rồi. Tẩm cái gì mà tẩm, đã bị tống vào lãnh cung.]  Hạ Anh cảm thấy rất ngạc nhiên, vì thế thu âm luôn giọng nói gửi qua: “Hai người không phải đang rất hòa thuận sao? Chỉ quay phim tuyên truyền thôi mà cũng giận nhau, đã thế còn không dỗ cậu! Người không biết quý trọng mỹ nữ của chúng ta đều là đồ khốn nạn.”  Trần Điệp vừa lấy tai nghe để nghe điện thoại xong thì thấy Trần Thư Viện ôm cánh tay của Lục Xuyên bước lên xe.  “Đàn anh, chúng ta ngồi ở chỗ này đi.” Trần Thư Viện chỉ vào một chỗ.  Lục Xuyên thờ ơ đáp ứng, bước vào ngồi trước. Trần Thư Viện còn không quên quay lại trừng cô một cái.  Trần Điệp bị trừng nhưng vẫn rất vui vẻ. Cô thu hồi tầm mắt, trả lời tin nhắn:   [Cậu nói đúng, cho nên tớ đang định chia tay.]  Hạ Anh sửng sốt, nhất thời không rõ rằng cô nói chia tay nghiêm túc hay là đang đùa, vừa định hỏi lại thì Trần Điệp đã gửi tin nhắn đến:  [Tớ ngủ một lát.]  Trần Điệp ngủ một giấc trực tiếp thẳng đến Yển Thành. Cô nhìn ra ngoài cửa sổ, trời đã tối đen, xe đang đậu bên cạnh một quán bar tên “Dã”.  Đi xuống xe liền thấy Hạ Anh đang nhảy nhót chạy về phía cô, vẫy vẫy tay.  Trần Điệp nhanh chóng xuống xe, kéo theo chiếc vali, chạy đến trước mặt Hạ Anh: “Cậu hỏi người khác địa chỉ hả?”  Hạ Anh đấm nhẹ Trần Điệp: “Chứ sao! Lấy mông nghĩ cũng biết đợi đến lúc cậu tỉnh ngủ thì mình chắc chắn đã đến muộn.”  Quán bar ồn ào, ánh sáng lập lòe sặc sỡ. Một dàn mỹ nam, mỹ nữ bước vào lập tức hấp dẫn tất cả ánh mắt của mọi người bên trong.  “Làm thế nào mà Trần Thư Viện quen được Lục Xuyên vậy?” Hạ Anh nhíu mày, vẻ mặt chán ghét.  Lục Xuyên lớn hơn cô ba tuổi, cùng học khoa đạo diễn với Trần Thư Viện. Vào năm cuối của đại học, anh có làm đạo diễn cho một bộ IP* đạt doanh thu phòng vé rất tốt. Sau khi tốt nghiệp, ba năm liên tiếp anh đạt được giải đạo diễn xuất sắc nhất, cứ thế ngày càng nổi tiếng trong giới showbiz.  (*IP: Dự án phim chuyển thể)  Cô cong môi định nói gì đó, chợt tầm mắt rơi vào khu vực băng ghế dài nơi có tầm nhìn trong bar.  Đó là một nhóm người nhìn không giàu thì cũng có quyền trong tay, ngồi ở khu vực ghế dài khá rộng, còn có không ít phụ nữ lượn lờ ở đó. Mà ánh mắt của bọn họ ai nấy đều như có như không nhìn người đàn ông đang ngồi ngạo nghễ phía trung tâm kia.  Người đó tùy ý dựa vào ghế sô pha, trong miệng ngậm điếu thuốc.  Đôi mắt hẹp, sắc bén như chim ưng, khuôn mặt góc cạnh rõ ràng, nét mặt cương nghị, lông mày đậm. Nhưng lại có một vết sẹo kéo dài trên đuôi chân mày đậm đó.   Khí chất khác biệt với người thường, đem đến cảm giác áp bức mọi người xung quanh.  Trần Điệp thu hồi ánh mắt, không nhìn thêm nữa.  Cô đi theo mọi người đến chỗ ngồi tốt đã được đặt trước. Lục Xuyên thì bị mọi người đẩy đi phát biểu vài câu.  Mấy năm nay Lục Xuyên đạt được rất nhiều giải thưởng, lớn có nhỏ có, cầm đến mỏi tay. Anh kể bằng giọng lạnh nhạt, không mấy quan tâm. Trần Điệp nghe câu được câu không, mà Trần Thư Viện lại chống cằm, ánh mắt lấp lánh.  “Xin chào.”  Bên cạnh truyền đến một giọng nam, Trần Điệp nghiêng đầu quay qua.  Một nam sinh đang cầm ly rượu, bộ dạng hơi ngượng ngùng: “Xin hỏi có thể cùng cậu uống một ly không?”  Tổ nhiếp ảnh sôi nổi nhìn qua. Mặc dù ngỏ lời với hoa khôi là chuyện bình thường, nhưng dù sao cũng là chủ đề rất hấp dẫn à nha.  Nam sinh đó càng đỏ mặt hơn.  Trần Điệp nghiêng người, ánh mắt lướt qua vai người nam sinh, nhìn bàn cách đó không xa có một nam sinh tuổi cũng xấp xỉ mang vẻ mặt vui mừng. Thật là một cảnh tượng nhàm chán.  “Được thôi!”  Trần Điệp vừa đáp liền lấy một cái ly không ra, lấy bình đổ rượu khoảng nửa ly rồi chủ động nâng ly lên cụng, sảng khoái uống hết.  Hai bên tai nam sinh đỏ rực, một lát sau ngửa đầu uống cạn, lắp bắp nói cảm ơn rồi về chỗ, không dám quay lại nhìn cô.  Bị chen ngang lúc đang nói, Lục Xuyên cũng không tức giận, hòa nhã trêu chọc: “Đàn em vẫn rất được hoan nghênh nha.”  Một người khác phụ họa: “Các bạn học từ năm nhất đến năm tư đều rất ngưỡng mộ chị.”  Bên kia sắc mặt Trần Thư Viện lạnh lẽo, mỉa mai nói: “Bạn trai cô có biết cô uống rượu với người đàn ông khác hay không?”  Trần Điệp không thay đổi sắc mặt đập cái ly trên tay xuống bàn một phát, âm thanh không to cũng không hề nhỏ.  Xung quanh ngay lập tức rơi vào yên tĩnh.  Mâu thuẫn giữa hai người mọi người đều biết.  Ánh sáng bên trong sàn nhảy quét qua Trần Điệp, phản chiếu đôi mắt của cô sáng đến rực rỡ lung linh, đuôi mắt nhếch lên. Đêm nay cô mặc một bộ váy hai dây, màu đen, lộ ra xương quai xanh tinh xảo và nước da trắng bóc mịn màng như em bé.  Cô hơi nâng cằm, ánh mắt không chút để ý quét qua mặt Trần Thư Viện, nghiêng đầu nhàn nhạt xùy một tiếng.  Sau đó rút điện thoại ra, lướt liên tục, tìm tên của một người rồi ném qua người Trần Thư Viện, từ từ nói: “Vậy cô báo cho anh ấy giúp tôi một tiếng”.  Mọi người: “…”  Mỹ nữ so với tiểu nhân thì tính là cái rắm gì.  Thôi thua.  Trần Thư Viện tức giận trừng mắt, vừa định lên tiếng thì Lục Xuyên đã đứng ra hòa giải: “Thôi thôi, hai người đúng là oan gia. Từ hồi còn ở hội học sinh đã thấy hai người cãi nhau rồi.”  Trần Điệp vốn lười phản ứng.  Nghe thấy Trần Thư Viện nũng nịu oán giận Trần Điệp khi dễ mình với Lục Xuyên, mắt cô trợn ngược, quay đầu nói chuyện phiếm với Hạ Anh.  Nói một hồi, Hạ Anh vỗ vỗ lên ghế sô pha, trầm trồ nói: “Cậu mau xem, hướng 45 độ, đẹp trai thật!”  Trần Điệp nhàn nhạt lướt mắt qua, giả vờ: “Không thấy rõ”.  “Cậu không mang theo kính sao?”  ‘Đúng rồi. Quay xong còn mang làm gì nữa, khó chịu”. Trần Điệp nói.  “Vậy cậu không gặp may rồi. Người đó cực kì đẹp trai luôn, không xem một tí thì thật có lỗi với bản thân đấy!” Hạ Anh vừa nói vừa lấy điện thoại ra: “Mình chụp rồi phóng to lên cho cậu xem hehe.”  “Không cần đâu.” Trần Điệp chụp lấy điện thoại: “Mặc kệ đi, dù sao cũng không hợp khẩu vị của tớ.”  “Không hợp khẩu vị?” Hạ Anh cảm thấy ánh mắt của mỹ nữ quả thật cao xa, mà kẻ phàm phu tục tử không thể nào với tới: “Vậy bạn trai của cậu hẳn là đẹp trai hơn nhiều, thế mà tớ còn chưa gặp qua anh ấy đấy.”  Người đàn ông ngồi bên kia đang được các người đẹp vây quanh bỗng ngước mắt nhìn qua chỗ các cô. Trần Điệp bắt được ánh mắt của anh, liền dời đi: “Anh ấy bận đi công tác rồi.”  “Lúc nào cậu cũng nói vậy.” Hạ Anh không tin, lại nhịn không được quay đầu nhìn lại.  Nói như thế nào nhỉ?  Tuy người đàn ông này mặc âu phục trên người, nhưng lại làm người nhìn không thấy được nửa điểm quý ông nào.  Vai rộng, chân dài, eo thon, cả người toát lên vẻ quý phái. Nhưng mà Hạ Anh lại cảm thấy trên người anh ta có sự nguy hiểm. Trong đám người đó, anh ta như một con sói đơn độc mà ngạo mạn.  Cuồng vọng, lại ngang ngạnh.  Một loạt cảm xúc không thể nói nên lời. Hạ Anh định nghiêm túc nghiên cứu, thì Trần Điệp bên cạnh bỗng đứng dậy nói: “Tớ đi WC đây.”  Từ phòng WC đi ra, cô rửa tay rồi nhìn vào gương.  Son môi có hơi nhạt vì khi nãy uống rượu, Trần Điệp lấy son trong trong túi ra, cẩn thận tô lại.  Mấy ngày nay đi quay với đoàn phim, Lục Xuyên đúng là một người cuồng làm việc. Trần Điệp quay liên tục mấy ngày, thật sự mệt đến rã người.  Cô đang đứng dưới chùm đèn vàng, ánh đèn chiếu lên người làm nổi bật làn da trắng nõn nà như đậu hũ. Cô chậm rãi vươn người, rồi lấy tay xoa xoa cổ.  Phía sau chợt vang lên tiếng cười.  Âm thanh khàn khàn, trầm thấp.  Trần Điệp quay đầu lại, đối diện với đôi mắt đen nhánh cùng với gương mặt góc cạnh rõ ràng.  Cô không nói chuyện, làm bộ như không quen biết.  Người đàn ông ngậm điếu thuốc lá, dựa vào vách tường, nhìn chằm chằm cô trong chốc lát, thật lâu sau mới mở miệng nói một chữ: “Váy.”  Trần Điệp phát hiện ra váy bị mắc, cô chỉnh sửa lại rồi quay đi về hướng hành lang.  Mắt cô nhìn thẳng băng, làm như không thấy anh.  Văn Lương bất mãn khi thấy thái độ này của cô, kéo cô đến trước mặt: “Về nước khi nào vậy?”  Lực nắm của anh rất lớn nhưng có lẽ anh không cảm nhận được. Cổ của cô bắt đầu thấy đau đau.  “Hôm trước.” Trần Điệp nói.  “Tại sao không nói với tôi để tôi về nhà đợi em.”  Văn Lương có rất nhiều bất động sản. Anh đưa căn biệt thự Tây Giao cho cô ở, đa số thời gian anh cũng ở đấy. Thỉnh thoảng Trần Điệp về kí túc xá ngủ thì anh sẽ ngủ ở chung cư công ty.  Anh đã nhầm là cô đã về Yển Thành từ hôm trước.  Trần Điệp bị anh nắm đến phát đau, có lẽ đã đỏ cả một mảng. Cô có hơi tức giận, lại nhớ đến cảnh vừa nãy, cong môi châm chọc: “Tôi sợ chậm trễ chuyện tốt của Văn tổng.”  Văn Lương rất khó chịu với thái độ này của cô, tăng thêm lực ở tay, rũ mắt cảnh cáo cô: “Nói chuyện dễ nghe chút.” Mời các bạn đón đọc Người Đẹp Trong Tay của tác giả Điềm Thố Ngư.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Tư Thái Cung Phi - Thanh Triệt Thấu Minh
Một câu giới thiệu tóm tắt: Quý nữ thế gia xuyên qua sống một cuộc sống thanh nhàn trong hậu cung. Hoàng đế: Nếu Hoa Phi là Hoàng hậu, kiếp này của trẫm quả thật không sai lầm. Hoàng hậu: Hoa Phi không phải là mối uy hiếp, Thục phi mới chính là cây đại thụ trong cung. Thục phi: Hoa Phi muội muội mọi thứ đều vô cùng tốt, chỉ là, mệnh không tốt. Trịnh Phi: Xem ra bổn cung không giết chết những tiểu tiện nhân tìm đường chết kia là không được mà! Hoa Phi muội muội, ngươi đừng ngăn ta! Ninh Quý tần: Hoa Phi tỷ tỷ nếu không có con, có thể chúng ta sẽ là tỷ muội tốt. Hoa Thường: ... Mời các bạn đón đọc Tư Thái Cung Phi của tác giả Thanh Triệt Thấu Minh.
Người Tình Trí Mạng - Ân Tầm
Nam chính lăng nhăng, bắt cá hai tay; nữ chính ngốc nghếch, bánh bèo Nhấn mạnh nghề nữ chính: Nhà tạo hương Hệ thống nhân vật: Lục Đông Thâm, Tưởng Ly, Thai Tử Tân, Tần Dịch, Nhiêu Tôn, Đàm Diệu Minh, Tưởng Tiểu Thiên, Tề Cương, Tả Thời, Phù Dung, Thanh Chi, Trần Du, Quý Phi, Vệ Bạc Tôn, Cảnh Ninh, Dương Viễn, Thương Xuyên, Cao Toàn, Julia, Đóa Á... *Nhà họ Lục: Lục Chấn Dương, Lục Chấn Danh, Lục Khởi Bạch. *Nhà họ Nhiêu: Nhiêu Nghị Chí, Nhiêu Cẩn Hoài, Nhiêu Cẩn Vũ, Nhiêu Tôn, Kiều Trân. *Nhà họ Hạ: Hạ Vận Thành, Hạ Trú. Cameo: Tố Diệp, Niên Bách Ngạn (Đừng để lỡ nhau), Lục Bắc Thần (Bảy năm vẫn ngoảnh về phương Bắc) Trên đời này có một thứ. Không nghe thấy tiếng, không nhìn thấy hình, nhưng lại tồn tại ở khắp mọi nơi trên trời đất này. Mùi hương. Nó có thể chữa bệnh cho người trong yên lặng, lại có thể giết chết người ta trong vô hình. Nó ẩn nấp dưới từng lớp da thịt, trở thành hơi thở của bạn, khiến cho bí mật của bạn không có chỗ trốn. Cô là một nhà tạo hương, vì sở hữu một khứu giác trời sinh nhạy cảm nên được mệnh danh là bậc thầy hương thơm hiếm có trên đời, thế nhưng vào lúc danh tiếng lẫy lừng nhất, cô bỗng bất ngờ mai danh ẩn tích... Anh là một doanh nhân của Lục Môn, vì những hành động quyết đoán và những mưu kế khôn lường, được mệnh danh là chiến thần của giới thương nhân, nhưng ngay vào lúc chuẩn bị ngồi lên đỉnh cao quyền lực thì bỗng rơi vào vòng khốn đốn, tính mạng ngàn cân treo sợi tóc... Cô rong ruổi trên đại mạc, ẩn mình chốn cao nguyên. Anh tung hoành trên thương trường, thâm nhập vào nơi tận cùng của nhân tính. Gặp gỡ, tất cả đều không phải là ngẫu nhiên. Một bí kíp chế tạo mùi hương đã thất truyền ngàn năm bất ngờ tái xuất giang hồ, một tấm Giang sơn đồ ẩn chứa tà khí... Một cổ thành ngàn năm ẩn mình dưới nước sâu, một quan tài thần bí trôi nổi trong hang động. Gỗ tương tư của đôi trai gái si tình, một cô đào kép thật giả giả... Trùng trùng lớp lớp những sự kiện ly kỳ trông có vẻ chẳng hề dính líu tới nhau, kỳ thực đều gắn chặt với mùi hương. Người không thể trốn tránh mùi hương, thế nên, tôi có thể kiểm soát người trong thinh lặng. *** Từ đầu bộ truyện đến giờ là chuyên sâu về lĩnh vực mùi hương, nếu như ngược dòng thời gian về với "Dụ tình" thì mình nhớ có một nhân vật phụ là một nhà điều chế hương, nếu như khi đó chỉ là một nhân vật phụ thì bây giờ Ân Tầm đã nâng chủ đề mùi hương thành nhân vật chính khi nữ chính của chúng ta Hạ Trú (đầu truyện là Tưởng Ly) là một nhà sáng tạo mùi hương. Đề tài này là một đề tài chưa hẳn hiếm nhưng cũng khá mới lạ trong giới ngôn tình. Hiện tại bộ truyện đã đi được một phần ba chặng đường với lối viết quen thuộc nhưng cách dùng từ luôn đổi mới và sáng tạo của Ân Tầm làm các bạn độc giả ruột nhà Tầm phấn khích và hào hứng.   Mời các bạn đón đọc Người Tình Trí Mạng của tác giả Ân Tầm.
Kỹ Năng Tranh Thủ Tình Cảm (Kỹ Năng Tranh Sủng) - Chân Lật Tử
Xuyên qua thành cung phi không được sủng ái? Tiết Bích Đào quyết tâm: Tranh đấu! Đương nhiên phải tranh đấu! Học hỏi tinh thần người bán dầu rong, Nàng đem kỹ năng tranh thủ tình cảm này luyện tới mãn cấp, cuối cùng tạo thành tuyệt kỹ kinh thế: Độc bá hậu cung! Nguyên Trưng đế [Mặt không cảm xúc]:  Trẫm là cái hồ lô* đó sao? Tiết Bích Đào [Cười nịnh nọt]: Đương nhiên không phải! Hoàng thượng ngài chính là cái nắp đồng tiền của hồ lô, giá trị rất lớn nha! * Lời người edit: Hồ lô ở đây chắc là cái hồ lô đựng dầu của người bán hàng rong =)) Triều đại không có thật trong lịch sử, những đọc giả thích thực tế xin cân nhắc trước khi đọc ~ Nhân vật chính: Tiết Bích Đào/ Nhân Vật phụ: Tiểu Tiểu Giới thiệu của editor: Tiết Bích Đào trong khi đang chơi game thì vô tình đắc tội với NPC, nên phải nhận một nhiệm vụ đặc biệt: Xuyên qua một triều đại lạ, tiến cung làm hậu phi, dùng khả năng của mình và sự hỗ trợ của hệ thống để chiếm được sủng ái của hoàng đế. Nếu bạn thích nữ chính thông minh, thích nữ chính được sủng sinh kiêu, thích coi nữ chính phát huy cái gọi là sủng phi thì mời ghé vào =)) *** Ta còn một nhũ danh là Sủng nhi. Phụ hoàng từng nói, ta là con cưng của toàn bộ triều Đại Nguyên. Nhưng mà từ khi mình bắt đầu ghi nhớ được, ta đã cảm thấy phụ hoàng và mẫu phi rất thần bí. Cung nhân đều nói rằng hai người đã về cõi tiên, ca ca lại thường xuyên lén lút mang theo ta quanh đi quẩn lại, chạy đến rất nhiều chỗ đẹp trong cung ngoài cung, đi tìm bọn họ. Ta đoán, nhất định là bọn họ len lén chạy ra ngoài chơi, lại không muốn mang theo ta và ca ca. Bọn họ trông chẳng giống với người trong tranh - Dực Khôn cung có một bức họa, ca ca nói rằng gọi nó là "Ảnh gia đình". Trong bức họa kia, ta vẫn còn nhỏ, được mẫu phi ôm vào trong ngực, nhìn trông thật nhỏ - thế nhưng ta có thể cảm giác được, bọn họ chính là phụ hoàng và mẫu hậu. Có lẽ là vì ánh mắt bọn họ nhìn ta rất ấm áp. Hì hì, hoàng thúc từng khen ta, nói cảm giác của ta cũng nhanh nhạy như thúc ấy. Hoàng thúc thật là tự luyến quá đi!   Mời các bạn đón đọc Kỹ Năng Tranh Thủ Tình Cảm (Kỹ Năng Tranh Sủng) của tác giả Chân Lật Tử.
Hiền Hậu Thực Nhàn - Nhất Thụ Anh Đào
 Nhắm mắt mở mắt một cái đã biến thành Hoàng hậu, xung quanh là lão công hoa tâm, bà bà hung hãn, phụ thân cặn bã, mẫu thân vô dụng, còn có một tên Vương gia cữu cữu phúc hắc thích nhảy vào giữa chừng.      Đột nhiên cảm thấy lạnh người, bản cung chỉ muốn những ngày nhàn nhã sao lại khó đến vậy?      Kỳ thật đây là một câu chuyện về nữ chiến sĩ sau khi xuyên qua tranh đấu với đủ loại người cực phẩm, cải tạo đám vô dụng, dốc lòng vì sinh mệnh Đại Tề. *** Hoàng hậu Triệu Yên Dung bị người khác hãm hại, vu tội trù yếm hoàng thượng mà bị giam lỏng tại cung Chiêu Dương điện của mình. Tất cả nô tài trong Chiêu Dương điện đều bị người khác mua chuộc hòng khiến cho Hoàng hậu sống không bằng chết ở đây. Lúc hoàng hậu đang ngoi ngóp thì nữ chính chúng ta xuyên vào. Chị là cảnh sát hay đặc công gì gì đấy, bị máy bay rơi nên xuyên về đây. Sau khi hoàng hậu tỉnh lại (nữ chính đã xuyên vào) thì bắt đầu xử lí bọn nô tài, tát cho sủng phi của hoàng đế một bạt tai rồi tìm cách giảng hòa với hoàng đế. Trước khi nữ chính xuyên về, hoàng hậu là cháu của cửu cửu kiêm luôn bạn hoàng đế, anh hoàng đế này lúc chọn chị làm hậu cũng muốn có một người vợ có thể giúp đỡ mình. Nhưng xui cái là vào đêm tân hôn, chỉ vì một câu nói của chị mà mối quan hệ giữa thái hậu, Ngụy thái phi và hoàng đế căng thẳng. Thế là chị chả được lòng ai từ hoàng đế, Chương thái hậu và Ngụy Thái phi. Sau này khi nữ chính chúng ta đã xuyên vào thì bắt đầu công việc vỗ mông hoàng đế, đấu trí với thái hậu và dàn sủng phi. Về nữ chính – Triệu Yên Dung: chị này được cái tỉnh táo và mồm mép không ai dám đụng )). Lúc đối mặt với hoàng thượng chị ấy luôn biết mình chỉ là cấp dưới phải làm theo lời boss là hoàng đế mà thôi, chứ mãi về sau mới có tình cảm. Đọc truyện thích nhất mấy màn đấu trí với Thái hậu với xử lí mấy em phi. Chị này muốn đi trên con đường hiền đức nên chỉ hiền lắm, ai đụng vào chị thì chị trả lại 10 thôi, lát sau còn lập cả một bàn mạt chược với mấy em phi tần. Nam chính – Lý Duệ: sau khi gặp lại nữ chính thì anh mới bắt đầu để ý chị vì anh cảm thấy đây mới đúng là cô vợ mà anh cần tìm, có thể đấu trí với thái hậu, phối hợp ăn ý với mình, còn gì hơn nữa chứ. Dần dần thì bị chị thu hút, anh ấy còn nhận mình bị chị bẻ “cong” nữa kìa, không hề đụng vào mấy em phi tần khác luôn. À điểm trừ cho anh này chính là đặt niềm tin sai người, rõ ràng là anh ấy biết rõ nhưng cứ cố tình trốn tránh, chính vì thế mà suýt mất đi đứa con gái đầu lòng của mình. Hừ. Về mấy nhân vật phụ, trong truyện có Bùi Hầu vô cùng bao che khuyết điểm người nhà, dì nữ chính vì muốn chăm sóc cháu mình mà chịu thiệt gả cho anh rể để mẹ chồng chèn ép, yêu thiếp cưỡi lên đầu, chồng thì cướp hết của hồi môn của mẹ mình để lại, Vinh Vương một lòng một dạ, Ngụy cô nương thông minh đáng yêu. Truyện này nhẹ nhàng nhưng cũng không kém phần gay cấn. Nhưng mà cuối cùng thì người có lòng đều đến với nhau, kẻ ác thì gặp quả báo. Nhẹ nhàng thế nào, gây cấn thế nào thì mời các bạn tự trải nghiệm nhé, một đứa cuồng ngọt sủng như em vẫn nuốt được mà nên yên tâm ạ. Truyện cung đấu em đọc chưa được một bàn tay nên không biết truyện này đã đủ chuẩn cũng đấu chưa. Nghe nói bộ này giống với bộ Thế nào là hiền thê, mà em chưa đọc bộ đó nên không biết như thế nào. Lần đầu em viết review nên chả ra cái ôn gì cả, xin các bác thứ tội  :( ________________ “Thái hậu thấy không nên nói thêm gì nữa, chỉ có thể đổi đề tài. “Phụ thân thân sinh của người cư nhiên vì một kĩ nữ mà tranh chấp với người khác ở ngoài phố, thật là buồn cười. “Đúng vậy.” Hoàng hậu nhưng thật thoải mái thừa nhận điều này, “Phẩm hạnh phụ thân trong chuyện này quả thật không đúng, cho nên mẫu thân ta mới cùng phụ thân cùng cách. Phụ thân chỉ là một thư sinh trói gà không chặt, mới có thể bị người khác đánh mất mặt như vậy, nếu đổi là phụ thân của mẫu hậu, chính là ngoại tổ phụ của chúng ta, xuất râ một phen đao giết heo, đừng nói là vài nam tử nhàn hạ,cho dù có đến mười hai mươi cũng không làm gì được.” Chương Thái Hậu tức giận đến chút nữa ngất xỉu.”   Mời các bạn đón đọc Hiền Hậu Thực Nhàn của tác giả Nhất Thụ Anh Đào.