Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Vừa Gặp Đã Thương

♠ Tên gốc: Một Niệm Mới Gặp ♠ Hán Việt: Nhất Niệm Sơ Kiến ♠ Tác giả: Tống Cửu Cận ♠ Edit: Le Ciel ♠ Độ dài: 165 chương chính văn + 24 phiên ngoại ♠ Thể loại: Hiện đại, Ngọt, Sủng, Giới giải trí, Đô thị tình duyên, Ấm áp, 1v1, HE ♠ Văn án 1: Thẩm Vọng Tân ra mắt năm năm, gương mặt lúc nào cũng hòa nhã ấm áp, được công nhận là tốt tính, sau đó hợp tác với người mới Tô Tinh Dã trong bộ phim ≪Quyền Mưu≫, trở thành cặp đôi màn ảnh hot nhất bấy giờ, CP “Vọng Tinh” nổi danh thiên hạ. Trong một buổi phỏng vấn, Tô Tinh Dã bị phóng viên hỏi có ấn tượng gì về Thẩm Vọng Tân. Tô Tĩnh Dã mỉm cười nhìn ống kính, điềm nhiên nói: “Thầy Thẩm là đàn anh, quan tâm tôi như một người anh trai vậy.” Phỏng vấn xong, Tô Tĩnh Dã về nhà, đèn còn chưa kịp bật thì tay đã bị nắm lấy, sau đó bị áp vào bức tường lạnh lẽo, cô cảm nhận được hơi thở nóng hổi của ai kia, nghe anh nói: “Ngoan, gọi một tiếng đi.” Im lặng vài giây, cô kề vào trán anh, đôi môi đỏ mọng hé mở: “Gọi cái gì?” ♠ Văn án 2: Tô Tinh Dã có khí chất thanh tao lạnh lùng, là “thần tiên tỷ tỷ” trong lòng fans, cho đến một hôm nào đó cô bỗng đăng Weibo. Tô Tinh Dã S: Fans của ca ca mau like, share, comment đê! Tặng tạp chí của ca ca cho 12280 người may mắn!!! Kèm theo tấm ảnh hóa đơn mua tạp chí thành công cùng tài khoản Weibo sáng lấp lánh: Tinh Tinh muốn gả cho ca ca Mãn Thiên Tinh: Đm!! Tinh Bảo bị nhầm nick?!!! Lượng Tân Tân: Khí phách này tụi tui biết!! Cái nick này tụi tui cũng biết!! Đm!!! Cư dân mạng: Rúng động bay màu!!! *** Reviewer: Chun Poster: LMM@PHC Liệu trong chúng ta có mấy ai tin vào tình yêu từ cái nhìn đầu tiên? Đối với mình rất khó để có cảm giác yêu ai đó ngay từ cái nhìn đầu tiên vì mình nghĩ đó chẳng qua là sự cảm nắng nhất thời. Thế nhưng sau khi đọc xong “Vừa gặp đã thương”, mình đã có một cách nhìn hoàn toàn khác về điều này. Tô Tinh Dã là thiên kim tiểu thư của Tô gia, thế nhưng cô không hề có thói ương ngạnh, đỏng đảnh, chanh chua thường thấy ở một cô tiểu thư nhà giàu, trái lại cô là một cô gái vô cùng xinh đẹp, có khí chất thanh tao và biết cách đối nhân xử thế. Mặc dù có ngoại hình xuất sắc và gia thế tốt, nhưng cô lại là một cô gái thiếu thốn tình cảm và dễ bị tổn thương. Giống như Thẩm Vọng Tân từng nói rằng “cô là một công chúa nhỏ cô độc và nhạy cảm”. Còn Thẩm Vọng Tân, bề ngoài anh là một chàng trai ấm áp như gió xuân, luôn thân thiện với mọi người nhưng bên trong anh lại là một người cứng rắn và quật cường. Chính anh là người đã sưởi ấm trái tim và thế giới cô độc của Tô Tinh Dã. Lần đầu tiên họ gặp nhau là khi Tô Tinh Dã nhận lời mời đóng vai Tiên Nhạc trong bộ phim “Triêu Dương Công chúa”. Mặc dù cả hai không đóng chung phân cảnh nào trong phim, thế nhưng từ lần đầu tiên nhìn thấy anh là trái tim cô đã bị hẫng đi một nhịp. Có một câu nói mà mình thấy khá hay, đó là: “Uống nhầm một ánh mắt, cơn say theo cả đời”. Câu này hoàn toàn đúng với Tô Tinh Dã, vì cô đã “say” Thẩm Vọng Tân kể từ khi nhìn thấy anh. Sau lần gặp gỡ ấy, Tô Tinh Dã từ một vũ công chuyên nghiệp đã bước chân vào giới giải trí phức tạp. Một phần là vì cô muốn đến gần anh hơn, phần còn lại là vì cô đã cô đơn quá lâu, cũng chính vì cô đơn quá lâu nên sau khi cảm nhận được sự náo nhiệt vui vẻ thì cô lại luyến tiếc nó. Khi đọc đến đây mình cứ nghĩ Tô Tinh Dã chỉ nhất thời tùy hứng, thậm chí mình còn nghi ngờ sự lựa chọn của cô ấy. Thế nhưng sự thật chứng minh rằng Tô Tinh Dã luôn nghiêm túc với sự lựa chọn của mình, không những thế cô còn làm rất tốt cả hai vai trò là diễn viên và vũ công chuyên nghiệp. Ngay cả việc yêu Thẩm Vọng Tân cũng là sự lựa chọn đúng đắn nhất của cô. Thẩm Vọng Tân vốn là người thông minh, dĩ nhiên anh nhận ra Tô Tinh Dã thích mình. Ban đầu anh nghĩ tình cảm của mình dành cho cô là do anh chưa thoát khỏi vai diễn. Vì thế anh đã lao đầu vào công việc để cố gắng không nghĩ đến cô, anh muốn dùng bận rộn để giúp mình mau chóng thoát khỏi mớ bòng bong này. Nhưng sự kiên trì của anh lập tức tan thành mây khói, bởi anh đã nhận ra mình thực sự thích cô, là Thẩm Vọng Tân thích Tô Tinh Dã. Nhan đề “Vừa Gặp Đã Thương” phần nào cho ta hiểu được câu chuyện tình yêu của hai nhân vật chính. Trong tình yêu ta không thể nói trước được điều gì, vì mỗi người có một cách yêu riêng, một cách cảm nhận riêng và hơn hết là chúng ta có những rung cảm khác nhau khi yêu. Dù là yêu lâu dài hay yêu từ cái nhìn đầu tiên thì điều quan trọng nhất vẫn là cách mà chúng ta chịu trách nhiệm với những cảm xúc và sự lựa chọn của mình, giống như cái cách mà Tô Tinh Dã đã làm vậy. Xuyên suốt câu chuyện tình cảm của đôi trẻ rất ngọt ngào. Nếu bạn cảm thấy mệt mỏi và chán chường với những drama và muốn cân bằng lại cảm xúc, hay chỉ đơn giản là bạn thích những câu chuyện ngọt ngào thì đừng bỏ lỡ “Vừa Gặp Đã Thương” của Tống Cửu Cận nhé. *** Vào một buổi chiều mùa hè, ánh chiều tà dần tắt, ánh sáng màu vàng chiếu qua ô cửa sổ thủy tinh sạch sẽ, lưu lại từng vết loang lổ lấm ta lấm tấm trên sàn nhà. Một lúc lâu sau, tiếng nhạc trong phòng tập từ từ ngừng lại. Một cô gái mặc bộ trang phục múa màu đen đang ngồi trên sàn nhà, khuôn mặt trắng nõn, thân hình gầy gò, mái tóc dài đen nhánh được búi lên, đang khom người xếp lại giày múa của mình.  “Tinh Dã?” Một giọng nữ ôn hòa truyền tới từ cửa phòng tập.  Tô Tinh Dã theo bản năng xoay người lại nhìn nơi âm thanh phát ra, là cô giáo dạy múa của bọn họ, Ôn Viện, “Cô Ôn?”  Ôn Viện mỉm cười đi về phía cô: “Tinh Dã, chuyện lần trước cô nói với em đã suy nghĩ đến đâu rồi?”  Chuyện này nên bắt đầu kể từ tháng trước. Chú họ của Ôn Viện, Triệu Hoa, là một đạo diễn, hiện tại đang ưu tiên quay một bộ phim cổ trang đại IP [*], mà vẫn còn một nhân vật trong kịch bản chưa tìm được diễn viên thích hợp. Đúng lúc được Ôn Viện mời sang trường học của bọn họ xem biểu diễn văn nghệ, rất khéo chính là Triệu Hoa vừa liếc mắt một cái đã nhìn trúng người đang múa chính trên sân khấu, Tô Tinh Dã.  [*] Phim được chuyển thể từ sản phẩm trí tuệ (tiểu thuyết) được đầu tư lớn  Bộ phim truyền hình mà Triệu Hoa hiện đang quay có tên là ≪Triêu Dương Công chúa≫, trong kịch bản có một nhân vật nữ thứ N là Tiên Nhạc cô nương, có kỹ thuật múa rất cao, tuy rằng không có nhiều cảnh diễn, nhưng lại là một vai rất đáng chú ý trong phim. Là một trong những nhân vật nữ được khắc họa đẹp nhất trong nguyên tác, lần đầu xuất hiện đã được miêu tả như thế này.  “Da trắng hơn tuyết, dung mạo thanh lệ, như một nàng tiên, nàng mặc một bộ váy lụa trắng dài, eo không đủ một nắm tay, nàng xoay tròn, làn váy xòe ra như một đóa hoa sen, một nụ cười khi ngoài đầu nhìn lại, tất cả phong tình đều quẩn quanh đuôi mày…” Cũng bởi vì đoạn miêu tả này đã khiến cho trong đầu Triệu Hoa xuất hiện một hình tượng mỹ nữ tiêu chuẩn, nhưng từ lúc khởi động máy đến nay đã sắp nửa tháng mà từ đầu tới cuối ông vẫn chưa tìm được Tiên Nhạc cô nương phù hợp theo ý mình, mãi đến khi nhìn thấy Tô Tinh Dã trên sàn nhảy, mỹ nữ trong đầu lập tức hiện lên một khuôn mặt rõ ràng.  Ôn Viện được ông nhờ đi khuyên Tô Tinh Dã đóng vai khách mời Tiên Nhạc cô nương.  Tô Tinh Dã hỏi: “Nhưng cô Ôn, em không phải xuất thân chính quy, như vậy cũng không sao à?”  Ôn Viện nỗ lực khuyên bảo: “Nhân vật này mỗi lần xuất hiện chủ yếu đều là nhảy múa, lời thoại cũng không nhiều, chuyện này em không cần lo đâu.”  Kỳ thực còn một câu Ôn Viện không có nói ra, đó chính là Tiên Nhạc thuộc loại băng sơn mỹ nhân, mà điểm này thì lại có chút tương đồng với Tô Tinh Dã. Cô đã làm giáo viên dạy múa của cô ấy hai năm, trông thấy người này luôn nhẹ tựa mây gió, dường như vĩnh viễn cũng không hề có chuyện gì có thể ảnh hưởng đến cô vậy, nói thẳng ra chính là lạnh lùng vô cảm.  Tô Tinh Dã hơi rũ mắt xuống, tựa hồ đang suy nghĩ thật kỹ, hai giây sau, cô mới nói với Ôn Viện: “Được, em sẽ cố gắng hết sức.” Sau khi trở lại ký túc xá, Triệu Hoa lại lần nữa liên lạc với cô qua WeChat.  Triệu Hoa: [Tiểu Tô, tôi nghe Tiểu Viện nói, cô thật sự đã đồng ý nhận vai Tiên Nhạc cô nương này rồi hả?]  Tô Tinh Dã: [Vâng. Nếu như tôi làm không tốt, hi vọng đạo diễn Triệu chỉ dẫn nhiều hơn.]  Triệu Hoa: [Không thành vấn đề, không thành vấn đề, cứ khiêu vũ giống như bình thường cô hay làm là được rồi.]  Triệu Hoa: [À phải rồi, trường học của các cô rất nhanh sẽ cho nghỉ hè phải không? Vậy cô xem, đầu tháng Bảy có thể vào tổ không?]  Hiện tại đã là đầu tháng Bảy rồi, trường của bọn họ sẽ cho nghỉ hè từ ngày 13, đến giữa tháng là có thể trực tiếp vào tổ. Vì thế, cô trả lời lại: [Có thể ạ.]  Sau khi được nghỉ hè vào ngày 13 tháng 07, Tô Tinh Dã trực tiếp thuê xe tới sân bay, lúc ở trên taxi, cô mới báo với người nhà một tiếng.  “Tinh Tinh, sao em lại không nói sớm chứ? Chị thấy mình nên đi cùng em tới Hàng Châu mới phải đó?”  “Chị Vân, chị không cần lo lắng cho em đâu, em cũng đâu còn là đứa trẻ nữa.”  Dương Vân là quản gia phụ trách chuyện sinh hoạt của Tô Tinh Dã, cuộc sống của cô vẫn luôn do chị ấy xử lý, nên tự nhiên cảm tình giữa cả hai rất tốt, khó trách chị ấy lại muốn đi Hàng Châu cùng cô.  “Nhưng mà…”  Tô Tinh Dã cắt ngang lời chị: “Em sẽ tự chăm sóc bản thân mình thật tốt, huống hồ cũng chỉ có một tuần thôi mà.”  Dương Vân hiểu tính cô, thấy thế cũng chỉ có thể dặn dò cẩn thận một phen, sau đó lại hỏi: “Tinh Tinh, chuyện này có cần nói cho ông chủ biết không?”  Tô Tinh Dã suy nghĩ một lát: “Không cần nói đâu.”  Dương Vân ở đầu bên kia trầm mặc vài giây, rồi “ôi” một tiếng.  Khi đến sân bay Hàng Châu thì đã hơn chín giờ tối. Triệu Hoa sợ cô không tìm được chỗ, còn cố ý phái nhân viên đoàn phim đến đón cô.  Nhân viên này đã xem qua ảnh của cô, bởi vậy ở trong đám người vừa liếc mắt đã nhận ra cô ngay, cô ấy cảm thấy ở ngoài đời Tô Tinh Dã còn đẹp hơn trong hình, khí chất ưu việt, thật không hổ là người học múa, chẳng trách đạo diễn Triệu lại kiên trì muốn cô đóng vai khách mời như thế. Đứng sững vài giây, cô ấy mới phản ứng lại, hướng về phía cô vẫy tay: “Cô Tô, cô Tô.”  Tô Tinh Dã nhìn thấy một cô gái đang ra sức vẫy tay với mình, vừa vẫy vừa chạy tới gần.  “Chào cô, cô Tô. Tôi là nhân viên Tiểu Mặc của đoàn phim Triêu Dương, đây là thẻ công tác của tôi. Đạo diễn Triệu bảo tôi đến đón cô.” Tiểu Mặc vừa nói vừa đưa thẻ công tác cho Tô Tinh Dã xem.  Sau khi xác nhận thẻ công tác, Tô Tinh Dã hơi gật đầu với cô ấy.  Tiểu Mặc đưa tay định đón lấy hành lý của cô, nhưng Tô Tinh Dã lễ phép từ chối: “Không sao đâu, tôi tự xách được mà.”  Lúc ra khỏi sân bay, Tiểu Mặc len lén đánh giá cô vài lần. Kỳ thực cô ấy ở trong giới này không phải mới một, hai ngày, cũng đã gặp qua rất nhiều nữ nghệ sĩ xinh đẹp, cho nên Tô Tinh Dã cũng không phải cô gái xinh đẹp nhất mà cô từng gặp, nhưng tuyệt đối là người có khí chất nhất, loại phong độ này không thể dùng từ ngữ để hình dung, thanh lệ xuất trần, đại khái chính là vậy.  Tiểu Mặc đưa cô đến khách sạn mà đoàn phim đang ở, lúc này đã là mười giờ hơn. “Cô Tô, chúng tôi đã dùng danh nghĩa đoàn phim để thuê một phòng cho cô rồi. Nhóm của đạo diễn Triệu vẫn đang ở tổ phim. Sáu giờ sáng mai tôi sẽ đến gọi cô, sáu giờ rưỡi chúng ta xuất phát, tôi sẽ dẫn cô vào tổ. Hôm nay đã trễ rồi, cô nghỉ ngơi sớm một chút nhé?”  Tô Tinh Dã gật đầu với Tiểu Mặc: “Được, vậy làm phiền cô rồi.”  “Không phiền, không phiền đâu.”  Sáu giờ sáng hôm sau, Tiểu Mặc đúng giờ đến gõ cửa phòng Tô Tinh Dã. Nhưng gõ vài tiếng cũng không nghe thấy tiếng đáp lại, không khỏi nói thầm trong lòng, chẳng lẽ vẫn chưa tỉnh ngủ?  Đương lúc cô ấy ảo não sao tối qua lại không xin số điện thoại hay WeChat thì trên hành lang đột nhiên truyền đến tiếng bước chân. Cô ấy theo bản năng nghiêng đầu nhìn sang thì nhìn thấy người mà cô cho rằng còn chưa ngủ dậy, Tô Tinh Dã.  Lúc này, cô mặc một bộ đồ thể thao màu trắng sữa, mái tóc đen dài được buộc sau gáy, không trang điểm mà để mặt mộc.  Tiểu Mặc nhìn cô, yên lặng nuốt một ngụm nước bọt, làm sao bây giờ? Sao cô giống như là bị một cô gái mê hoặc vậy?!!  “Cô Tô, cô đi chạy bộ buổi sáng sao?”  Tô Tinh Dã đi tới trước mặt, ôn hòa gật đầu với cô ấy một cái: “Ừ, đúng vậy.”  Tiểu Mặc im lặng, chẳng trách dáng người lại tốt như vậy, mà các vũ công đều biết kiềm chế bản thân, không tốt mới là lạ!  “Thật ngại quá, chờ tôi mấy phút, tôi tắm rửa thay quần áo là xong rồi.” Tô Tinh Dã nói với Tiểu Mặc.  Tiểu Mặc gật đầu liên tục: “Được, được, không cần vội.”  Khoảng chừng mười phút sau, Tô Tinh Dã bước ra, bộ thể thao trên người đã đổi thành áo phông trắng, quần bò đen cạp cao, mang giày thể thao, tóc đã sấy khô xõa ra phía sau. Không trang điểm, khuôn mặt trắng nõn, ngũ quan tinh xảo, môi hồng răng trắng. Tiểu Mặc cảm thấy ngoại trừ khí chất xinh đẹp bên ngoài, cô còn là mỹ nữ mặt mộc nữa!  Phim trường tại Hàng Châu có vô số đoàn phim. Sau khi xuống xe, cô đi theo Tiểu Mặc vào gặp gỡ đoàn phim ≪Triêu Dương Công chúa≫.  Từ xa Trì Hủ nhìn thấy một bóng người cao gầy, trong mắt lộ ra nét vui mừng. Cậu ta nói với trợ lý bên cạnh một tiếng rồi bước nhanh tới trước, khoác tay lên vai Thẩm Vọng Tân, nói vẻ cợt nhả: “Anh, chào buổi sáng.”  Thẩm Vọng Tân bị người ta ôm, thân thể hơi cong lại, nghiêng đầu liếc mắt nhìn cậu ta: “Ừ, chào.”  Thật ra đây là lần đầu bọn họ hợp tác với nhau, nhưng bởi vì tuổi của tất cả mọi người đều xấp xỉ nhau, hơn nữa Trì Hủ luôn cảm thấy trên người Thẩm Vọng Tân có một sự thân thuộc không tên nên đặc biệt thích tán gẫu với anh.  “À, đúng rồi, để em kể cho anh nghe một chuyện.”  “Nói.”  “Thì trong kịch bản của chúng ta có một nhân vật là Tiên Nhạc cô nương mà. Vừa nãy em nghe nhân viên nói đã chọn được diễn viên rồi. Sáng nay sẽ vào tổ, là sinh viên Học viện múa Bắc Kinh, có người nói rằng trông rất xinh đẹp.”  Thẩm Vọng Tân gật đầu “ừ” một tiếng.  Trì Hủ: “Anh chỉ ừ thôi hả?”  “Nếu không thì sao?”  “Ôi, anh à, anh cũng nhạt quá rồi đấy?”  Trì Hủ có chút nhụt chí, tuy bọn họ chỉ mới quen biết nhau một thời gian nhưng cậu thật sự cảm thấy Thẩm Vọng Tân đã phát huy cái sự không gần nữ sắc đến cực hạn.  Trên đường đến phòng hóa trang, Trì Hủ không hề báo trước kéo tay Thẩm Vọng Tân lại: “Đợi đã… anh xem kìa, người đang đi chung với Tiểu Mặc bên kia chính là Tiên Nhạc phải không?”  Thẩm Vọng Tân nhìn theo hướng ngón tay Trì Hủ, quả nhiên nhìn thấy một cô gái có vóc người mảnh khảnh đang đứng cạnh Tiểu Mặc, đưa lưng về phía họ.  “Chẳng lẽ người học múa nào cũng có dáng người thẳng tắp như vậy sao?”  Lưng của cô gái rất thẳng, tóc dài chấm lưng, áo phông trắng đóng vào trong quần bò đen.  “Chỉ cần nhìn bóng lưng thôi em cũng biết nhất định cô ấy rất đẹp.” Không chờ Thẩm Vọng Tân trả lời, Trì Hủ lại tiếp tục kinh ngạc thốt lên: “Trời ạ, từ trước tới nay em chưa từng gặp cô gái nào có eo nhỏ như thế. Anh nói xem, eo của cô ấy có tới 60 không?”  Thẩm Vọng Tân: “…..”  Trì Hủ suy nghĩ một chút, lại hỏi: “Anh, anh xem chúng ta có cần tới đó chào hỏi không?”  Thẩm Vọng Tân liếc cậu ta một cái: “Tôi thấy chắc cậu chưa bị đạo diễn Triệu mắng đủ nhỉ?”  Trì Hủ: “…..” Thôi được rồi, vừa nghĩ tới bị đạo diễn Triệu mắng cậu liền thấy kinh hãi. Dù chỉ mới vào tổ được một tháng nhưng cậu đã bị đạo diễn Triệu mắng đến mức hoài nghi cuộc đời, đã vậy còn bị bóng ma tâm lý nữa. Mời các bạn đón đọc Vừa Gặp Đã Thương của tác giả Tống Cửu Cận.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Cự Tinh Chi Danh Khí Lô Đỉnh - Doanh Triệt Thệ Tuyết
Đường đường là một đại kim chủ giàu có quyền thế nhưng lại yêu thầm còn bị người đó phụ bạc vứt bỏ mình, khiến hắn tổn thương. Ngoài ra hắn còn mắc một căn bệnh không sống qua 30 tuổi nên bây giờ phải chuẩn bị kết hôn. Nhưng mọi chuyện không đơn giản ở đây người mà hắn phải kết hôn là người có lô đỉnh. Liệu lô đỉnh là gì ? Còn căn bệnh của hắn nếu muốn biết mời các bạn theo dõi tiếp. *** Ngay lúc tất cả mọi người kinh ngạc Lạc Khâu Bạch diện mạo bình thường, thế nhưng lại có khí thế cùng Mạnh ảnh đế đấu tay đôi. Chỉ có Mạnh Lương Thần biết, hắn ta không phải bị Lạc Khâu Bạch áp chế, mà là ngay từ đầu đã bị Lạc Khâu Bạch dắt đi, thua thương tích đầy mình… Đạo diễn Sâm Xuyên ánh mắt khôn khéo nhìn Lạc Khâu Bạch liếc mắt một cái, cười nói, “Lạc Khâu Bạch, cậu diễn rất tốt, ngoài dự liệu của tôi.” Trong điện ảnh vượt qua bản thân là một sự mạo hiểm, tìm một người có sức đột phá không phải dễ, ông vẫn luôn muốn tìm một ngườicó thể vượt qua vai Nhạc Triêu Ca của Mạnh Lương Thần, nhưng nhiều người đã thử, chỉ có một mình Lạc Khâu Bạch dámphá tan sự kinh điển, diễn xuất hoàn toàn khác với Mạnh Lương Thần, lại càng tăng thêm cuồng vọng không kiềm chế được của Nhạc Triêu Ca. ... Mời các bạn đón đọc Cự Tinh Chi Danh Khí Lô Đỉnh của tác giả Doanh Triệt Thệ Tuyết.
Về Bên Anh - Tích Hòa
Câu nói ưa thích nhất của các y tá trong bệnh viện là: Bác sĩ Bạch nhà chúng tôi vừa giỏi, tốt bụng lại còn đẹp trai hơn cả Dương Dương. Bác sĩ Bạch sẽ luôn nghiêm túc sửa lại: Tôi không phải của nhà các cô. Nhóm y tá cười trêu chọc: Vậy anh là của nhà ai? Khi ấy, trên khuôn mặt nghiêm túc của bác sĩ Bạch mới có ý cười: Tôi là của nhà Tần Ca. Nhóm y tá lại hỏi: Tần Ca là ai? Vấn đề này nếu để cho nhóm fan kì cựu trả lời, câu trả lời nhất định sẽ là : Đó là tên của Đại Đại nhà chúng tôi ! Năm đó… Sau đó… Bây giờ…Đại Đại là một thần thoại đó! Bác sĩ Bạch lại nghiêm túc sửa lại: Cô ấy là của nhà tôi, không phải nhà mọi người. Giới thiệu 2: Bạch Khải Gia: Không phải là em nghi ngờ tay nghề của anh đấy chứ? Tần Ca vội vã lắc đầu: Không đâu. Bạch Khải Gia: Muốn giấu anh bao lâu hả? Cho rằng anh thực sự không nhìn ra ư? Tần Ca ảm đạm: Ồ, vậy… rất tốt. Bạch Khải Gia: Không có gì muốn nói? Tần Ca: … Ừm. Bạch Khải Gia: Vậy đi ra ủy ban, anh đã cầm theo sổ hộ khẩu của em. Tần Ca kinh ngạc: Sao anh có sổ hộ khẩu của em? Bạch Khải Gia: Mẹ vợ đưa. Tần Ca vừa đi vừa khóc lóc: Em em em em xin chủ động khai báo! Bạch Khải Gia hôn cô: Được rồi, về sau muốn đi đâu thì nói với anh, anh sẽ đẩy xe lăn cho em, đừng khóc. Bác sĩ khoa chính hình vs tác giả truyện tranh Lời thề kết hôn của họ là: Cho dù sinh lão bệnh tử cũng không rời xa nhau. *** Tần Ca hỏi Bạch Khải Gia: “Cậu có biết đường đến trường mình không?” “Biết.” Tần Ca có vẻ hơi ngạc nhiên, anh nói: “Ở gần nhà em.” Nhà trước kia. Tần Ca gật đầu: “Đúng thế.” Cuối tuần, sân trường không có nhiều học sinh, Tần Ca và Bạch Khải Gia đi vào không hề hợp với quang cảnh xung quanh. Các em học sinh sôi nổi quay đầu nhìn đôi trai gái ngồi ở sân thể dục, nhỏ giọng thì thầm: “Đúng là thói đời bạc bẽo, yêu đương còn mò đến tận đây! Sao không đi công viên hay rừng cây chứ! Đúng là không muốn học sinh sống mà!” Tần Ca chỉ vào đường chạy, nói: “Chúng ta vừa tốt nghiệp thì có đường chạy rải nhựa, thật hâm mộ các em ấy.” Chỉ vào bể bơi: “Chúng ta vừa tốt nghiệp thì khởi công, bây giờ tuần nào cũng có một tiết học bơi.” Cô nói: “Chúng ta đến thăm phòng vẽ tranh đi, chắc cũng thay đổi nhiều lắm.” Bạch Khải Gia đồng ý, đi theo sau cô. Hai người đi đến phòng vẽ tranh ở dãy nhà cũ, nhìn từ cửa có thể tìm thấy dấu vết trước kia. Bên trong có hai học sinh đang vẽ, Tần Ca mở cửa ra nhìn, học sinh quay đầu hỏi: “Chị tìm ai?” ... Mời các bạn đón đọc Về Bên Anh của tác giả Tích Hòa.
Tỷ, Cho Em Đường Sống! - Tiểu Hài Tử Ngươi Lại Đây
Một tháng trước, cảnh sát được thông báo, gara riêng của tập đoàn giải trí Tinh Hỏa phát hiện được một đám người buôn lậu vũ khí. Bởi vậy, cảnh sát quyết định đầu tiên phải bắt chủ nhân của cái gara đó —— tổng giám đốc tập đoàn giải trí Tinh Hỏa, Tả Húc, nam, 26 tuổi. Mà trong quá trình thẩm vấn, Tả Húc ở trong tình trạng hoảng loạn, đầu óc mông lung, hơn nữa hỏi gì cũng nói không biết. Luật sư của Tả Húc đem bệnh án của hắn đến. Bệnh án nói Tả Húc bị chứng tâm thần phân liệt. (Trạng thái thay đổi theo cảm xúc, khi hưng phấn có thể phát điên, khi buồn bực thì u uất, hậm hực,…). Cho nên, tay luật sư già mồm át lẽ phải nói —— Tả Húc đang ở trong tình trạng không tỉnh táo, lời nói không đáng tin, cũng yêu cầu phía cảnh sát thả người. Cảnh sát không có chứng cớ chứng minh hắn đang giả bệnh nên chỉ có thể vô điều kiện phóng thích tội phạm. Nhưng vụ án này đã được tỉnh ủy chú ý, phía cảnh sát lại càng không hy vọng cứ như vậy từ bỏ. Bởi vậy, sau khi ra quyết định thả người, viện kiểm sát cưỡng chế Tả Húc nhập viện để điều trị. Lưới trời tuy thưa nhưng khó lọt, tuyệt đối không để Tả Húc nhởn nhơ ngoài vòng pháp luật. … Lương Ưu Tuyền, 23 tuổi, cô là cảnh sát đã được lựa chọn kĩ càng để vào vai bệnh nhân tâm. Lương Ưu Tuyền được xếp vào cùng phòng với Tả Húc, cùng hắn đấu trí phân đo cao thấp. Nói trắng ra, chính là người giả điên, ta giả ngốc, xem ai bị lật tẩy trước. *** Lương Ưu Tuyền chạy đến sau khung sắt, thứ đầu tiên đập vào đáy mắt chính là xe moto. Xe ngã trên đất, hơn phân nửa thân xe đã nằm trên thùng giấy trong đống phế tích sụp đổ, lốp sau của xe vẫn còn đang xoay tròn trong không trung. Chỉ thấy một vũng máu tươi tràn ra từ sau thân xe. Lương Ưu Tuyền rất muốn chạy hơn để hất những cái thùng giấy và mảnh gỗ của đạo cụ đang đè lên Tả Húc kia ra, nhưng chân tựa như đeo chì, hai chân mềm nhũn, phịch một tiếng khuỵu xuống trong đống bụi mịt mù. Cô dùng sức đánh vào đùi mình, dùng tay bám vào những thanh sắt rải rác xung quanh để đứng dậy… “Đừng chết, anh không thể chết được, em vẫn đang chờ anh cưới em cơ mà…” Lương Ưu Tuyền không biết biểu cảm của mình lúc này như thế nào. Nước mắt làm tầm nhìn của cô mơ hồ, phía trước bị che khuất bởi những đạo cụ đổ vỡ của vách núi, tiếng động cơ của xe moto lấp kín thị giác của cô khiến cô không nghe được tiếng bước chân của những nhân viên công tác đang đuổi theo mình, tưởng rằng không có ai đến cứu Tả Húc, cô chỉ có thể kêu lên, gào thét cầu cứu. Cuối cùng, Lương Ưu Tuyền dùng toàn lực đẩy chiếc xe máy ra… Nhưng mà một cánh tay dính đầy máu tươi làm cô muốn chết ngất. Cô nằm rạp trên mặt đất nắm chặt cánh tay huyết thịt mơ hồ cơ, chỉ mới kéo nhẹ một cái mà cánh tay đã bị cô lôi hẳn ra, giống như không còn giữ níu giữ nó lại nữa. ... Mời các bạn đón đọc Tỷ, Cho Em Đường Sống! của tác giả Tiểu Hài Tử Ngươi Lại Đây.
Mình Yêu Nhau Lại Từ Đầu Được Không Em - Cố Thất Hề
Có những nỗi đau, trải qua một lần, đến khi nhắm mắt xuôi tay vẫn nhớ. Có những con người, lướt qua nhau một lần, nhưng suốt đời chẳng thể quên. Khổ đau và tiếc nuối của những năm tháng cũ, không thể nào nhạt dần theo thời gian, trừ khi ta gặp được một tình yêu mới. *** Trời dần tối, An Hạ Dao ngồi một mình trên chiếc ghế đẩu trong phòng khách lặng lẽ chờ Diệp Trí Viễn về để nghe anh giải thích. Nhưng, sáu giờ, bảy giờ, tám giờ rồi chín giờ… cũng đã trôi qua, An Hạ Dao đã chờ đến 1 giờ sáng mà vẫn không thấy Diệp Trí Viễn về. Cô cứ nhìn chiếc đồng hồ treo tường nhích từng giây, từng phút và từng giờ… Từ tâm trạng vui vẻ chờ đợi ban đầu, cuối cùng An Hạ Dao chỉ còn thấy một cảm giác hụt hẫng, đau buồn. Cô chua chát nuốt những dòng nước mắt mặn chát, vuốt ve cái bụng và khẽ nói: “Con ơi, con có biết không, bây giờ bố con đang đi hẹn hò với người tình cũ đấy, có lẽ đêm nay cũng không về đâu.” Nói xong, hai hàng nước mắt cô lã chã tuôn rơi, rồi cô lại thầm mắng mình: “An Hạ Dao, mày là đồ ngốc, đã có Lộ Ngữ Nhụy xuất hiện rồi thì mày còn hy vọng Diệp Trí Viễn giải thích với mày điều gì chứ? Có phải mày chờ Diệp Trí Viễn cầm tờ đơn ly hôn đuổi mày và đứa con của mày ra khỏi cửa thì mày mới tỉnh không?” Mắng xong, cô ôm lấy mình, bật khóc, nức nở, ấm ức, đau lòng, buồn bã… mọi cảm xúc cứ trào dâng trong lòng, không sao kìm nén được. Khóc cho tới lúc hai mắt sưng mọng lên, ngước nhìn đồng hồ thì đã là hai giờ rưỡi sáng, còn Diệp Trí Viễn thì vẫn không có lấy một cú điện thoại, một mẩu tin nhắn nào. ... Mời các bạn đón đọc Mình Yêu Nhau Lại Từ Đầu Được Không Em của tác giả Cố Thất Hề.