Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Mỗi Ngày Ảnh Đế Đều Livestream Nấu Cơm

Thể loại: Xuyên qua thời không, mỹ thực, tinh tế, ngọt, livestream, tham ăn trì độn phật hệ thụ x có bệnh kén ăn cực kỳ hung dữ trung khuyển công. Edit: Cu Tình trạng bản gốc: 123 chương + 2 ngoại truyện Tình trạng bản edit: Đang tiến hành Một kênh livestream khá kì lạ khi người quay không lộ mặt, chỉ quay một đôi tay. Nhưng đôi tay đó lại có thể làm ra được những món ăn ngon cực kì. Chưa kể giọng nói của streamer hay đến mức có thể mê hoặc bất cứ ai!!! *Phật hệ: ý chỉ những thanh niên tuy không tu đạo nhưng hài lòng với cuộc sống hiện có, không tham vọng, không sân si với đời, an phận thủ thường. *Tuyến tình cảm của bộ này rất nhạt, tác giả không sử dụng quá nhiều không gian truyện để đề cập. Ai yêu thích ẩm thực thì đọc sẽ thấy hay, chứ truyện cũng không có cao trào gì nhiều. Cứ bình yên trôi qua và chuyện gì đến cũng sẽ đến như những gì nó phải. *** [Review] Mỗi ngày ảnh đế đều livestream nấu cơm – Túy Nhiễm Khinh Ca Thể loại: Xuyên qua thời không, mĩ thực, tinh tế, chủ thụ, ngọt, tham ăn trì độn phật hệ thụ x có bệnh kén ăn cực kỳ hung dữ trung khuyển công. Một bộ mỹ thực đúng nghĩa 100%. Yêu nhau cũng nhờ mĩ thực, làm giàu cũng nhờ mĩ thực, nổi tiếng cũng nhờ mĩ thực, thắng trùng tộc cũng nhờ mĩ thực, giải quyết thủy quái và vấn đề nghèo nàn của một tinh cầu cũng là mĩ thực nốt :v Chung quy là bạn gần như không tìm được một chương truyện nào mà không nấu ăn luôn. Coi như đây là ưu điểm đi, vì chúng ta thường tìm đến mĩ thực cũng vì muốn “ăn” các món ngon bằng mắt mà :)) Hình ảnh công thụ xây dựng khá ổn, nhưng thụ có bàn tay vàng hơi lớn. Thực ra thì đặt ở bối cảnh tinh tế, việc nấu ăn đã suy thoái tiệm cận không, hơn thế thụ cũng từng là đầu bếp ở hiện đại nên mọi người có thể quỳ rạp xuống trước thụ thì khá hợp lý. Nhưng việc thụ liên tục yêu cầu những dụng cụ làm bếp và gia vị lạ mà toàn tinh tế không ai biết (Xửng hấp, váng đậu….) mà việc khoa học nghiên cứu không chút dị nghị mà đi làm luôn thì rất vô lý. Hoặc tại toàn tinh tế đói quá rồi cho ăn gì cũng ăn hết không sợ :v Công và thụ yêu nhau có chút nhanh, hoặc chỉ mình thấy thế vì tình yêu đi qua đường dạ dày mà. Truyện không có gì để review nhiều cả, thụ và công lúc nào cũng ngọt ngào, truyện tập trung tuyệt đối vào việc nấu ăn, dùng mỹ thực chinh phục tinh tế nên miêu tả việc làm các món ăn rất kĩ và chiếm phần lớn vào quy trình nấu ăn. Nhưng điều này không bị nhàm, các món ăn không có gì mới lạ nhưng từ đầu đến cuối truyện không có món nào trùng nhau, cả vị của món nó cũng được miêu tả kĩ lưỡng vô cùng ngon miệng, nhất định sẽ khiến bụng bạn đói cồn cào, nên không khuyến khích đọc vào ban đêm nhé. *** Sân bay thủ đô Trung Quốc, phòng đợi của hành khách. Nguyễn Đường ngồi trên ghế chờ, hơi cúi đầu dùng điện thoại. Hôm qua anh mới tham gia thu hình một chương trình ẩm thực, đang chuẩn bị lên máy bay về thành phố mình sống. Làm một blogger ẩm thực lâu năm, Nguyễn Đường sở hữu hơn một triệu fan trên mạng xã hội, vô cùng được chào đón. Anh tự nghĩ được cách trang trí độc đáo, đặc biệt là sáng tạo liên quan đến mỹ thực, đó chính là chữ vàng bảng hiệu của anh. Cha mẹ anh đều là đầu bếp, nên ngay từ khi còn nhỏ anh đã học được cách nấu ăn, sau đó anh xuất ngoại du học, tiếp xúc với văn hóa ẩm thực phương Tây, hệ thống ẩm thực của hai nền văn hóa khác nhau được anh kết hợp, đan xen lẫn nhau tạo thành điểm sáng trong mỗi món ăn, mỗi một món được anh làm ra đều tinh xảo tuyệt diệu như một tác phẩm nghệ thuật kì công, vừa có sự khéo kéo của phương Tây, lại có mùi vị nồng nàn như kiểu Trung Hoa, dù là trong nhà hàng cao cấp hay ở trên mạng cũng được yêu thích cực kì. Chủ đề của chương trình ẩm thực kỳ này là sự giao thoa giữa văn hóa ẩm thực phương Tây và Trung Quốc, ngoại trừ blogger hot trên mạng như Nguyễn Đường ra chương trình còn mời thêm đầu bếp nổi tiếng của nhà hàng cao cấp trong nước. Mỗi người làm một món chuyên môn của mình, đem cho nhà phê bình và khán giả trong trường quay cùng thưởng thức, trong lúc Nguyễn Đường nấu ăn đều chú ý đến người khác hoàn thành các công đoạn ra sao, còn so sánh với kinh nghiệm của bản thân, nhận được sự dẫn dắt rất lớn, sau khi quay về nhất định sẽ làm ra một món mới. "Hành khách đến thành phố H xin chú ý: Chuyến bay mang số hiệu TC7986 của quý khách đã bắt đầu check in, mời quý đến cửa số ba để hoàn thành thủ tục. Trân trọng cảm ơn!" Loa sân bay cất tiếng. Nguyễn Đường nhìn vé may bay trong tay mình, đứng lên đi về cửa số ba, nhanh chóng check in. Sau khi máy bay cất cánh, Nguyễn Đường đeo chụp mắt, hạ thấp ghế, anh quay chương trình suốt mười hai tiếng, thực sự quá mệt. Không biết bao lâu trôi qua, anh tỉnh lại trong sự rung động kịch liệt, tiếng ong ong bắt đầu xuất hiện, hành khách hoảng loạn, giọng tiếp viên ngọt ngào vang lên trong khoang hành khách, "Các vị tiên sinh các vị nữ sĩ, vô cùng xin lỗi phải thông báo cho quý hành khách, máy bay xuất hiện tình trạng động cơ bị trục trặc, chúng tôi quyết định hạ cánh khẩn cấp. Xin nghe tiếp viên hướng dẫn, chúng tôi sẽ làm mẫu tư thế an toàn cho quý hành khách." Ai cũng không nghĩ đến tai nạn đường hàng không sẽ xuất hiện, theo máy bay rung lắc càng ngày càng mạnh, bên tai mọi người tràn ngập tiếng gào, tiếng mắng chửi và tiếng khóc. Chuyện xảy ra quá đột ngột, trong đầu Nguyễn Đường vẫn trống rỗng, anh chỉ có thể thẫn thờ duy trì tư thế ôm đầu khom lưng chống sốc. Tiếng ồn bên tai làm anh không thể suy nghĩ, thậm chí trước bước ngoặt sống chết, anh còn cảm thấy mí mắt như dán vào nhau, nửa mơ nửa tỉnh. Theo một tiếng vang lớn, đau đớn kéo đến, anh chìm vào hôn mê. Trong âm thanh còi báo động inh ỏi, Nguyễn Đường đột ngột mở mắt ra, anh kinh ngạc phát hiện mình đang nằm trong một lọ chứa trong suốt. Lọ chứa này tràn ngập chất lỏng màu xanh lam, mà cơ thể anh thì đang ngập trong đó. Anh có cảm giác như mình là thi thể được ngâm formalin, làm nỗi sợ trong lòng anh tăng lên gấp đôi. "Bíp—đóng cảnh báo, gợn sóng sự sống đã ổn định, khám chữa bệnh kết thúc." Không biết âm thanh điện tử phát ra từ đâu, theo lời của nó, dung dịch xanh lam cũng nhanh chóng bị hút hết, lọ chứa cũng tách ra làm hai. Hai chân Nguyễn Đường mềm nhũn, cảm nhận được cảm giác lại về với cơ thể, anh vội vàng bám lấy cạnh lọ chứa, có hơi hoảng loạn bò ra ngoài, anh còn chưa kịp đánh giá xung quanh, đã cảm thấy choáng váng, cơ thể ngã thẳng về trước. May thay thảm trải nền khá dày, trên đất cũng không bày đồ linh tinh, cho nên Nguyễn Đường ngã cũng không tính là quá thảm. Qua nửa ngày, anh mới lấy lại được chút sức, từ từ ngồi dậy, bên cạnh anh là một cái gương sát đất, anh thấy được tình trạng cơ thể mình lúc này. Đây là một cơ thể mảnh mai hơi quá đáng, hai chân gầy đến mức chỉ còn một lớp da mỏng manh, các khối khớp nhô ra, cơ bắp co giật rất mạnh, bởi anh vừa cử động mà nó vẫn đang giật giật nhẹ nhàng. Làn da tái nhợt như người đang bị bệnh, mạch máu màu tím nhạt cũng có thể thấy rõ ràng, nhìn quả thật có hơi đáng sợ. Anh thấy dáng hình người trong gương, thử giơ tay lên thăm dò, người trong gương cũng làm ra động tác y hệt anh. Đây là cơ thể anh? Trong lòng Nguyễn Đường có mấy phần hoang mang. Tuy anh không thích vận động cho lắm, nhưng thỉnh thoảng sẽ ra biển bơi, thân hình vẫn rất được, da cũng là màu vàng nhạt khỏe mạnh, so với cơ thể này—Xong! Hoàn! Toàn! Khác! Nhau! Huống hồ, dù anh có hôn mê mấy năm dẫn đến cơ bắp co rút, thì cũng không đến mức thay đổi xa lạ như thế. ...Điều càng quan trọng hơn là, anh cũng đã chết rồi! Kí ức cuối cùng khi Nguyễn Đường còn tỉnh táo, chính là cảm giác nóng bỏng khi máy bay nổ tung. Mùi da thịt cháy khét, còn có cả tiếng rít gào, tiếng khóc lóc, bây giờ nhớ lại, trong đầu anh chỉ còn run rẩy và sợ hãi theo bản năng. Anh không tin vụ tai nạn rơi máy bay kia chỉ là cơn ác mộng, bởi vì vừa nãy trong lúc còn mơ hồ anh nghe thấy được tiếng nói khám và chữa bệnh kết thúc, Nguyễn Đường thầm nghĩ, chẳng lẽ anh còn sống như một kì tích, được đưa đến bệnh viện, trải nghiệm cái gì là thí nghiệm ngầm? Bác sĩ còn tiện tay chỉnh luôn cả khuôn mặt cho anh? Thế nhưng dù kĩ thuật trị liệu có cao cấp đến đâu, thì cũng không thể thay luôn cơ thể khác cho anh đúng chứ? Biến từ cơ thể cân xứng thành một bộ xương trong nháy mắt? Bây giờ là lúc nào? Anh đã hôn mê bao lâu? Ngoài cửa vang lên tiếng bước chân vội vã, có một vài người mặc đồng phục màu xanh, đỡ Nguyễn Đường đang ngơ ngác ngồi trên đất lên, hai người y tá thuần thục mặc cho anh một bộ đồ bệnh nhân rộng rãi, lại lấy cho anh một cái xe lăn, đẩy anh ra khỏi căn phòng quái lạ. Đợi đến khi Nguyễn Đường phục hồi lại tinh thần, anh đã nằm trên một chiếc giường bệnh khác. "Tỉnh rồi?!" Âm thanh mang theo sự kinh ngạc vang lên, có một vị nữ sĩ hơn bốn mươi tuổi ung dung đi từ ngoài cửa vào, bà mặc đồ màu trắng, chắc hẳn là bác sĩ, phía sau còn hai người mặc đồng phục xanh đeo khẩu trang. Nữ bác sĩ bước nhanh đến bên giường Nguyễn Đường, cầm một thứ như gậy huỳnh quang chiếu quanh người anh một vòng, sau đó trước mặt bà xuất hiện một hình chiếu, phía trên là cơ thể dạng thấu thị và một đống dữ liệu lít nhít. Nữ bác sĩ nhìn hình chiếu kia gật đầu một cái: "Trừ cơ thể vẫn đang suy yếu ra, các công năng khác vẫn hoạt động như thường." Nguyễn Đường ngơ ngác nhìn bà, còn chưa kịp phản ứng. Cậu hôn mê bao lâu rồi? Sao có cảm giác cả thế giới cũng thay đổi vậy? "Nguyễn ảnh đế, bây giờ anh có cảm giác thế nào?" Nữ bác sĩ ôn hòa nhìn Nguyễn Đường. "Nguyễn... Ảnh đế?" Nguyễn Đường sửng sốt mấy giây, mới nhận ra là bà đang nói mình, cảm giác hoang mang càng lớn lên trong lòng, "Bà... Đang nói tôi?" Lần này, đến phiên nữ bác sĩ kinh ngạc. Bà chưa bỏ ý định mà hỏi Nguyễn Đường mấy câu, cuối cùng chỉ có thể kết luận—Nguyễn ảnh đế mất trí nhớ. "Không phải sợ, đây là hiện tượng bình thường sau khi đại não bị thương nghiêm trọng, qua mấy ngày sẽ ổn thôi." Nữ bác sĩ an ủi. Nguyễn Đường cười gượng, coi như chấp nhận lời giải thích của bà, mà trong lòng đã có một suy đoán khó mà tin được. Suy đoán này được anh chắc chắn, sau khi có một người đàn ông mang tên Thôi Lỗi đến. "A Đường! Cuối cùng cậu cũng tỉnh rồi!" Người đàn ông trung niên bước nhanh vào phòng bệnh của Nguyễn Đường. Nguyễn Đường mê man nhìn người đi đến, anh có thể xác định rằng mình không quen đối phương. "Ai, cậu ngủ một lần ngủ đến năm năm, tôi còn nghĩ là cậu sẽ không tỉnh lại..." Người đàn ông vừa nói vừa lắc đầu, "Nhưng mà lần này tôi đến để nói với cậu một việc..." Hắn nói đến đây, giọng hơi khựng lại, dường như đang không biết nên mở lời thế nào. Nguyễn Đường hi vọng có thể lấy thêm được thông tin từ phía hắn, nên chủ động hỏi trước: "Chuyện gì?" "Ầy, hợp đồng của A Đường cậu và công ty đã sớm hết hạn, lúc cậu gặp chuyện là khi đang đóng phim, bên công ty chịu mấy năm phí chữa bệnh cho cậu, cũng coi như là hết lòng giúp đỡ, tuy rằng giờ cậu đã tỉnh, nhưng công ty cũng sẽ không kí tiếp với cậu nữa. Phòng ở lúc trước của cậu, vẫn ở đó, tiền thuê đã trả đến cuối năm, cậu tạm thời không phải lo, sau khi quay về nhớ nghỉ ngơi cho thật tốt, nhanh chóng khôi phục, còn rất nhiều cơ hội cho cậu..." Hắn nói rất nhanh, dường như cảm thấy xấu hổ với chuyện này, Nguyễn Đường nghe cũng thấy mơ hồ, không nhịn được ngắt lời: "Xin lỗi, bác sĩ nói tôi bị mất trí nhớ, anh có thể kể lại cặn kẽ đầu đuôi câu chuyện cho tôi biết không?" Thôi Lỗi giật mình. "Tôi tên là Thôi Lỗi, là... Quản lí cũ của cậu." Thôi Lỗi làm người cũng không tệ, biết Nguyễn Đường mất trí nhớ, nên hắn kể lại mọi chuyện có liên quan đến Nguyễn Đường, cũng trả lời cho anh rất nhiều câu hỏi. Nguyễn Đường có thể khẳng định suy đoán của bản thân thông qua lời kể của hắn—anh xuyên không, mà còn xuyên đến tương lai mấy nghìn năm sau. Sự cố máy bay mà anh gặp phải lúc trước cũng không phải ngẫu nhiên, thậm chí không chỉ có máy bay, cả trái đất đều rơi vào kiếp nạn trước nay chưa từng có. Một hành tinh nhỏ đâm vào trái đất. Không ai biết hành tinh đó đến từ đâu, không một trạm không gian hay vệ tinh của bất kì một quốc gia nào phát hiện ra sự hiện diện của nó. Giống như nó đột nhiên xuất hiện bên cạnh trái đất, sau đó lao thẳng về địa cầu. Từ trường hỗn loạn, giao thông tê liệt, zombie làm loạn... Tận thế nhanh chóng phá hủy trái đất, người chết trong tai nạn máy bay là Nguyễn Đường hóa ra lại là kẻ may mắn. Bởi trái đất đã không còn thích hợp cho loài người sinh sống, nhân loại chỉ còn cách trốn vào vũ trụ mênh mông, lang thang giữa tinh hà, tìm kiếm hành tinh có thể sống, cũng thường thường gửi định vị về trái đất, chỉ mong có một ngày quay lại được đất mẹ thân yêu. Nhưng, vất vả lắm bọn họ mới tìm được một hành tinh thích hợp, mới vừa thu xếp ổn thỏa, liền bị chủng tộc ngoài hành tinh xâm lấn. Đối mặt với chủng tộc mạnh mẽ như thế, nhân loại không đỡ nổi dù chỉ một đòn, trải qua những cuộc chiến đẫm máu dài dằng dặc, bao lần nô dịch rồi lại vùng lên, loài người học được tri thức từ những kẻ ngoài hành tinh, cải tạo gen thành công, từ cơ thể cacbon thành cơ thể bo. Cả nguyên tố cacbon và nguyên tố bo đều có khả năng kéo dài vô hạn, mà tính ổn định của bo hơn hẳn cacbon. Tố chất cơ thể của người cải tạo bo xuất sắc hơn cơ thể người cacbon gấp mấy chục lần, không chỉ có thể tồn tại trong môi trường nhiệt độ thấp và nhiệt độ cao, còn có thể tồn tại trong hoàn cảnh khắc nghiệt, tuổi thọ cũng được kéo dài. Dựa vào nghị lực kiên cường và tinh thần tất cả đều là lính, cuối cùng loài người cũng thoát khỏi vận mệnh bị chủng tộc ngoài hành tinh khống chế, thành công cắm rễ trên hành tinh này, cũng coi như đây là điểm khởi đầu, thành lập đế quốc Lam Tinh khổng lồ như hiện tại. Sau khi chiến tranh kết thúc, trăm phế còn chờ hưng, mà bởi chiến tranh quá dài quá lâu, cùng với khi chạy trốn quá vội vàng, bọn họ mất đi sự liên hệ với trái đất, còn có rất nhiều tư liệu và kĩ thuật về trái đất cổ cũng hóa theo bụi tháng năm. Bây giờ, khi cuộc sống của con người đã đi vào quỹ đạo, mọi người có đòi hỏi rất lớn về mặt tinh thần. Rất nhiều hoạt động giải trí ở trái đất cổ được phát triển, điện ảnh cùng phim truyền hình là hai lĩnh vực được chào đón nhất. Chủ cơ thể này cũng tên là Nguyễn Đường giống anh, nghề nghiệp diễn viên, dựa vào sắc đẹp đỉnh cao và tài năng diễn xuất để đi lên, debut mấy năm đã thuận lợi lấy được cúp ảnh đế, tương lai xán lạn. Ấy vậy mà trong thời kì đỉnh cao của hắn, bởi sơ xuất khi quay phim về cơ giáp, đầu hắn bị thương nặng, tiến hành chữa trị khẩn cấp trong bệnh viện. Vết thương của hắn rất nghiêm trọng, ngay cả gợn sóng sự sống cũng yếu đến không thể nhìn thấy, chỉ có thể tiến hành chữa trị trong khoang trị liệu mới kéo được hơi tàn lay lắt, trong năm năm đó, chỉ một giây tỉnh lại cũng không có. Nhưng công ty chủ quản hắn kí hợp đồng cũng coi như tốt bụng, chi một số tiền lớn cho hắn chữa bệnh, để hắn có thể ngâm khoang trị liệu năm năm, mãi đến khi hắn tỉnh. Chỉ là người tỉnh lại lúc này là Nguyễn Đường, anh không phải là Nguyễn Đường ảnh đế. "Được, tôi đồng ý hủy hợp đồng." Nguyễn Đường ngẩng đầu cười với Thôi Lỗi, "Cảm ơn đã chăm sóc tôi mấy năm qua." *Mình nhá hàng ở đây thôi chứ truyện này chắc 1 chương/ tuần. Mình không dám làm lúc đêm vì douma đọc xong đói quá!!!!!! Mời các bạn mượn đọc sách Mỗi Ngày Ảnh Đế Đều Livestream Nấu Cơm của tác giả Túy Nhiễm Khinh Ca.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Trượng Phu Không Ngồi Yên Trong Phòng - Hạ Y
Lòng của nàng thật sự muốn vỡ nát! Mới gả vào Đường gia được vài ngày ngắn ngủi, phu quân mà nàng khuynh tâm yêu say đắm lại đã nói muốn nạp tiểu thiếp. Đối tượng không phải là ai khác, chính là muội muội sinh đôi của nàng! Đây đối với nàng mà nói không phải là sét đánh ngang tai, mà là ngũ lôi oanh đỉnh a! Tưởng rằng phu quân của nàng là chính nhân quân tử, chỉ có một mình nàng trong lòng; Không nghĩ tới hắn căn bản cũng giống như những nam tử bình thường trong thiên hạ đầy sắc tâm, thê thiếp càng nhiều càng tốt, Ghê tởm hơn chính là, hắn lại chọn trúng muội muội cùng nàng như cùng một cái khuôn mẫu in ra, Muốn hưởng phúc nhiều vợ à! Cơn tức này nàng có thể nào nuốt được? Nàng Chung Uyển Ước cũng không phải để là mặc người chà đạp , Mặc dù bề ngoài của nàng rất ôn nhu, nói chuyện nũng nịu, Nhưng cá tính của nàng đúng là so với bò còn muốn bướng bỉnh hơn, quyết tâm của nàng so với trời còn cao hơn! Nếu đã không chiếm được toàn bộ hắn, thì nàng cả một nửa kia cũng không cần! Toàn bộ ném cho chó ăn đi! Nàng quyết định – bỏ cái tên phu quân xấu này! Đùa giỡn tình cảm cũng chỉ như thay quần áo thôi. *** Thể loại: Cổ đại, cưới nhầm, gương vỡ lại lành, sủng ngược đan xen, nam chính vô sỉ, gây ức chế, nữ ngoài nhu trong cường, HE Độ dài: 9 chương  Tình trạng: Hoàn edit Thành hôn chưa tới nửa năm, trượng phu đã vội thay lòng, muốn thú thêm thiếp khác, ghê tởm hơn nữa, người đó lại chính là tiểu muội sinh đôi của nàng. Đối với Chung Uyển Ước, tin tức này không khác gì một mũi dao, đâm đến lòng nàng chảy máu đầm đìa, khó có thể chấp nhận.  Trượng phu nàng hết mực yêu thương, chính miệng nói với nàng rằng hắn thú “nhầm” người, vị trí Đường thiếu phu nhân này hẳn phải thuộc về muội muội nàng mới đúng. Hắn còn nói, nể phần ân ái những ngày qua, ghế chủ mẫu hắn sẽ cho nàng giữ lại, chẳng qua từ nay về sau, Đường phủ này, nữ chủ nhân có tới tận hai người. Đường Cẩn Tư cho rằng bản thân mình như vậy đã đủ rộng lượng, lại không thể ngờ rằng, tiểu thê tử ngoan ngoãn, vô vị của hắn lại có thể mang đến “kinh hỷ” lớn đến thế. Cầm hưu thư trong tay, Đường Cẩn Tư mới chợt phát hiện, thê tử của hắn còn có một mặt cứng rắn như vậy, thú vị hơn là, sự bướng bỉnh này của nàng khiến hắn vô cùng “thưởng thức”, càng không muốn buông nàng ra. Hắn có lòng, nhưng Chung Uyển Ước nào nguyện ý. “Chàng nếu không tâm ta liền từ, núi xanh chỉ nhận màn mây trắng”, mà rõ ràng “đám mây trắng” này sẽ không phải kẻ hai lòng Đường Cẩn Tư kia. Một kẻ không chịu buông tay, một người nhất định không lùi bước, cuộc hôn nhân “sai lầm” này quả không hề dễ dàng để tới được điểm cuối.  Trong ván cờ tình yêu ấy, Chung Uyển Ước rõ ràng ở thế yếu, nhưng chính sự quật cường cùng con tim chân thành, sâu đậm của nàng đã khiến Đường Cẩn Tư phải thua tan tác. Đi qua những tháng ngày cô đơn, lạnh lẽo mới thấy nhớ da diết những năm tháng ân ái khi xưa, nếu có thể quay lại, hắn hy vọng kể từ ngày thành thân ấy một lần nữa bắt đầu, chuyên tâm, một lòng bảo vệ nàng. Hắn có lòng, còn nàng liệu có nguyện ý? *** Thực sự đây không phải một bộ truyện có quá nhiều nút thắt, đọc một vài chương là có thể đoán ngay được cái kết HE, cả nhà cùng hạnh phúc. Nhưng quá trình lăn lộn trong cái hố này, đối với tớ là một loại trải nghiệm bất ngờ, thú vị, giống như trong chuyến du lịch từ sao Hỏa tới Trái đất, bạn được khuyến mại đi thăm quan thêm sao Mộc vậy.  Nam chính là một kẻ đạo mạo, bên ngoài nho nhã, lịch sự, đối xử ân cần, với thê tử càng thêm quan tâm chăm sóc, nhưng đằng sau cái vẻ mặt tươi cười dịu dàng ấy, là một kẻ âm hiểm, xảo trá, lại có mấy phần tà ác. Lần đầu gặp gỡ Chung gia tỷ muội, hắn bị tiểu cô nương vui vẻ hoạt bát làm cho rung động. Thế rồi, khi chưa tìm hiểu rõ người hắn thích là ai, Đường Cẩn Tư đã vội vã đến cửa Chung gia cầu hôn, kết quả là thú nhầm người.  Mặc dù người khiến Đường Cẩn Tư rung động là Uyển Diễn, nhưng tháng ngày chung sống với Uyển Ước lại khiến trái tim hắn dao động. Hắn tham lam, không hiểu rõ lòng mình, lại còn muốn trái ôm, phải ấp. Thê tử cứng đầu không chấp nhận chuyện chung chồng, còn muốn hưu hắn, bỏ nhà đi mới khiến Đường Cẩn Tư nhận rõ, người có thể khiến hắn đau lòng, khiến hắn bận tâm, khiến hắn muốn dang tay bảo vệ, lau khô những giọt nước mắt trên mặt nàng, chỉ có thể là một người, mà người đó, vừa hay là Chung Uyển Ước - thê tử mà hắn thú nhầm kia. Chung Uyển Ước, nữ chính của truyện, là một cô gái mềm mại, ngoan ngoãn đến mức khiến người ta cảm thấy vô vị. Nàng thương một người, mang hết cả trái tim để quan tâm người đó, dường như thế giới của nàng chỉ xoay quanh trượng phu Đường Cẩn Tư mà thôi. Những tưởng với tính cách của nàng, sẽ cam chịu chấp nhận số phận “chung chồng”, nhưng không, Chung Uyển Ước thà rằng mang theo trái tim thương tổn rời đi, bỏ lại tất cả yêu thương, mặn nồng mà nàng luôn trân trọng, gìn giữ, cũng quyết không chịu chấp nhận việc trượng phu tái giá.  Nhìn bề ngoài, nàng giống như một cốc nước lọc, nhạt nhẽo, vô vị nhưng chỉ khi thưởng thức rồi mới biết ấm lạnh thực sự ra sao. Chung Uyển Ước mặc dù là một bánh bèo, nhưng chưa bao giờ là một bánh bèo vô dụng. Nàng ôn nhu, thiện lương, nhưng sẽ không khom lưng, cúi đầu, càng không nhượng bộ những kẻ không trân trọng tình cảm của nàng. Ngoài hai nhân vật chính, tớ còn khá ấn tượng với mẫu thân của nam chính. Mặc dù xuất hiện không nhiều, nhưng cách Đường phu nhân thông cảm và thấu hiểu cho con dâu thực sự khiến tớ đau lòng. Bởi chỉ khi trải qua rồi, mới biết được nhìn trượng phu vui bên người mới có bao nhiêu đau khổ.  Phụ mẫu nữ chính khiến tớ khá bực mình, bởi sự yếu đuối không bảo vệ được con gái cùng với sự thiên vị rõ ràng trong cách đối xử với hai tỷ muội. Tớ còn có sự bài xích không hề nhẹ với muội muôi sinh đôi của nữ chính. Ai cũng nói, cùng trứng thì liền tâm mà cô em này thì có vẻ hơi quá đà, đến trượng phu của tỷ tỷ mà cũng muốn dùng chung. Mặc dù đoạn cuối có giác ngộ, cũng biết xin lỗi nữ chính, nhưng vẫn không thể xóa được cái sự “ghét từ cái nhìn đầu tiên” của tớ.  Mặc dù truyện tương đối ngắn, nhưng thực sự có thể đưa bạn qua những cung bậc cảm xúc khác nhau, từ đau lòng, thương xót đến mãn nguyện cho cái kết đẹp của một cuộc hôn nhân “sai lầm”. Bỏ qua việc nam chính là một kẻ gây ức chế, khiến người đọc vừa yêu vừa hận, thì nữ chính là yếu tố quan trọng, đảm bảo có thể kéo bạn đi đến cuối truyện.  Nếu bạn đang rảnh chết đi được, thì tớ xin nhiệt liệt, chân thành tặng bạn một vé thăm quan free “Trượng phu không ngồi yên trong phòng”, hy vọng bạn có những phút giây bị ngược cúc vui vẻ.  _________ " ": Trích từ truyện Review by #Gian_Thần Bìa: #Tịch Phi   Mời các bạn đón đọc Trượng Phu Không Ngồi Yên Trong Phòng của tác giả Hạ Y.
Nữ Phụ Trùng Sinh (Trùng Sinh Nữ Phụ) - Mỉm Cười Wr
Trở thành nữ phụ của ngôn tình sắc dục, vì thay đổi kết cục nguyên tác, Ninh Vân Hoan đè nén bản tính. Nếu nữ chủ là Bạch Liên Hoa thánh mẫu thì cô sẽ so với nữ chủ hoàn mỹ hơn. Nhưng cho dù có cố gắng cải biến định mệnh, cô vẫn không thoát khỏi kết cục của nữ phụ. Sống lại lần nữa, không ngụy trang bản thân, bảo vệ sinh mạng, rời xa người đàn ông phúc hắc. Có điều, cô không ngờ cô càng tránh lại càng chui đầu vào rọ, người mà thánh mẫu Bạch Liên Hoa không cầu được lại rơi vào tay nữ phụ Ninh Vân Hoan! Từ nay về sau, có người ở đằng sau làm núi dựa, cô có thể làm chủ cả thiên hạ. P/s: Ta mới edit lần đầu, mong mọi người giúp đỡ  ^:)^  ^:)^  ^:)^         Ta thấy hố này bên Cung Quảng Hằng có người làm rồi, nhưng lâu rồi chưa có chương mới thì phải, không biết có bị drop không nữa. Cơ mà ta quyết định tập tành edit để thoả mãn ước nguyện lâu nay đi đọc chùa của mình, mong các nàng không hắt hủi  :hixhix:         Cuối cùng, MỜI NHẢY HỐ a ~ :bighug: *** Thể loại: Hiện đại, trùng sinh, xuyên sách, hắc bang, 3S, không ngược, HE Số chương: 195 chương + 2 ngoại truyện  Tình trạng: HOÀN EDIT ----------------- Warning: Đọc bộ truyện này có thể gặp những tình tiết khiến bạn TỨC lộn ruột, xin cân nhắc trước khi đọc nhé ^^ Trở thành nữ phụ của một bộ ngôn tình sắc, kiếp trước dù cố gắng như thế nào Ninh Vân Hoan cũng không thể thoát được kết cục đau thương. Sống lại kiếp này, Ninh Vân Hoan không muốn đi vào vết xe đổ đó nữa.  Trùng sinh giúp cô biết được “hào quang nữ chính" đáng sợ như thế nào, chính vì thế Ninh Vân Hoan luôn cố gắng né tránh nữ chính 2 kiếp là Cố Doanh Tích, tránh ả ta như tránh tà. Nhưng có lẽ Hoan Hoan của chúng ta đen đủi, không những không tránh được Cố Doanh Tích, mà còn đụng phải một con người khiến Ninh Vân Hoan không bao giờ quên: Lan Lăng Yến. Có thể nói không ai hiểu rõ sự ác độc, vô tình và tàn nhẫn của Lan Lăng Yến hơn Ninh Vân Hoan. Không những thế, Lan Lăng Yến còn là người thừa kế Lan gia - một thế lực - tiền tài khổng lồ trong thế giới ngầm. Đây cũng có thể coi là nam chủ duy nhất mà “hào quang nữ chính" của Cố Doanh Tích không với tới được.  Ninh Vân Hoan không hiểu, vì sao kiếp này cô lại có dính líu đến người đàn ông đáng sợ này. Không chỉ quan hệ thông thường mà còn kết hôn và sinh con với anh.  Đừng nói Ninh Vân Hoan, chính bản thân Lan Lăng Yến cũng không hiểu vì sao anh lại có cảm giác đặc biệt với cô gái nhỏ này. Quả thật lúc đầu với cô anh chỉ là tò mò - tò mò vì sao chỉ lần đầu gặp anh mà cô lại tỏ vẻ sợ anh như vậy. Đã thế, sau khi phát sinh quan hệ với anh, thái độ của cô như hận không thể cách xa anh 7 vạn 8 ngàn dặm ấy. Với một người có bản tính kiểm soát chiếm hữu cao như Lan Lăng Yến càng làm anh có quyết tâm muốn nắm chặt cô gái nhỏ này.  Một người bá đạo kiểm soát, một người không thể chống lại sự kiềm soát đó, hai người bọn họ cứ thể ở bên nhau. Lan Lăng Yến từ cảm giác khó hiểu chuyển dần thành yêu thích và cuối cùng là nảy sinh thứ tình cảm mà anh nghĩ sẽ không bao giờ phát sinh trên người mình. Anh trao cho cô đôi cánh để cô có thể bay lượn, miễn cô vẫn nằm trong bầu trời chở che của anh.  Phải biết, chưa bao giờ Lan Lăng Yến để ý một người như thế, nhưng trớ trêu thay người con gái đó vẫn mãi không hiểu lòng anh. Cô vẫn luôn sợ anh, che giấu anh bí mật gì đó. Anh chờ đợi, chờ đợi một ngày Ninh Vân Hoan sẽ mở lòng ra với anh, sẽ nói cho anh nghe bí mật tận sâu trong lòng cô, sẽ cho anh biết vì sao cô sợ anh. Nhưng Lan Lăng Yến không biết rằng, bóng ma của quá khứ kiếp trước đã ám ảnh ăn sâu tận xương tuỷ của cô. Cô rất sợ, nếu cô trao tim cho người đàn ông này, nếu bi kịch kiếp trước của nữ phụ lại một lần nữa tái diễn, cô biết phải làm sao?? Một bên vừa phải đối phó với nữ chính Cố Doanh Tích và dàn nam sủng của cô ta, một bên vừa phải che giấu Lan Lăng Yến, quá nhiều sóng gió ập đến cũng đến lúc làm Ninh Vân Hoan lơi tay đánh rơi bí mật kia.  Khi đối diện với sự thật rằng mình chính là người kiếp trước đã giết chết cô gái nhỏ mình yêu, Lan Lăng Yến sẽ phản ứng ra sao đây? Ninh Vân Hoan thật sự có thể thoát khỏi số kiếp đã an bài của nữ phụ? Hào quang của nữ chính Cố Doanh Tích sẽ chạm đến những ai đây. Lan Lăng Yến liệu có chống lại được sự cám dỗ của Cố Doanh Tích không? Những bí mật đằng sau hai kiếp?? Bạn sẽ biết được tất cả sau khi tận hưởng qua bộ truyện này.  … Có thể nói, đây là lần đầu tiên mình gặp một bộ truyện có nữ phụ Bạch Liên Hoa như thế đó. (À, nữ phụ ở đây là Cố Doanh Tích nhé ^^). Trời ơi, có thể nói con nhỏ này nó mặt dày kinh kinh kinh khủng luôn :v Cô ta gần như ăn nằm, qua tay tất cả các nhân vật nam trong truyện: Từ anh trai nữ chính, em trai nuôi của mình, bạn trai em gái mình, cha chồng tương tai của em gái mình, từ người qua đường ABC đến XYZ.  Nhưng lúc nào cũng tỏ ra mình yếu đuối, bị ép buộc rồi suốt ngày tơ tưởng tới nam chính của chúng ta. Ôi, đọc những đoạn nữ phụ ảo tưởng mơ mộng, hay làm bộ mặt yếu ớt nhu nhược gọi tên nam chính mình, hoặc là mỗi khi nữ phụ bị tên nam phụ khác xxx, cô ta lại ảo tưởng mình đang hy sinh bản thân vì nam chính, trời má, mình là mình chỉ muốn chửi thề thôi :v.  Mà các bạn yên tâm nhé, dù con nhỏ nữ phụ nó như thế nào thì nam chính của chúng ta đúng chuẩn soái ca mặt lạnh, nói năng hành động chả nể mặt ai đâu. Có thể nói, đối với nam chính chỉ có vợ anh - Ninh Vân Hoan là nhất, còn tất cả mọi thứ không đúng ý anh là anh xử đẹp hết. Rất tàn nhẫn và vô tình đấy. Từ đầu đến cuối truyện, nam chính Lan Lăng Yến đã hoàn thành rất tốt tính cách lạnh lùng mà tác giả xây dựng cho anh. Anh không hay nói lời hoa mỹ, nhưng anh dùng hành động chứng minh tình yêu của mình. Anh chấp nhận chờ đợi 4 năm để người con gái mình yêu thương hoàn thành những gì cô muốn. Nói chung là nam chính chỉ có chuẩn thôi bà con ạ.  Nữ chính Ninh Vân Hoan thì mình thấy không mấy ấn tượng. Kiểu mạnh mồm thôi, cường cũng không hẳn cường, có những tình huống thấy nữ chính nói nhiều không đáng: ví dụ mấy lúc mà ông anh trai cực phẩm của nữ chính qua kiếm chuyện ấy, bản thân nữ chính biết anh trai mình hết thuốc chữa vẫn nói chuyện giằng co với hắn, cuối cùng mới dẫn đến tức chết ba mình.  Ngoài ra, có thể nói, một dàn nam phụ cực phẩm của truyện này cũng là nguyên nhân giữ mình lại cố lết gần 200 chương đó. Chẳng phải nam phụ thâm tình hay gì đâu, TOÀN CỰC PHẨM THÔI. Đọc xong mình cảm thấy nhân sinh quan của mình bị đảo lộn ghê gớm? Làm sao? Làm sao tác giả lại có thể nghĩ ra mà xây dựng những tên đàn ông như thế nhỉ? Thật là bội phục.  Về cơ bản, yếu tố hắc bang truyện này không mạnh lắm, nhưng đấu đá âm mưu cũng có. Ví dụ giống như lý do vì sao ba Lan lại yêu vợ đấy. Nội dung ổn, tác giả rất hay khi cứ làm mình tò mò rằng: “Trời đậu, liệu con nhỏ này nó còn có thể ăn ngủ với bao nhiêu thằng nữa đây, phải xem mới được" - đó, kiểu như vậy đó. Truyện cũng có vài hạt sạn nhỏ, nhưng nếu bạn không quá khó tính thì thử nhảy hố xem sao.   Review by #Hôn_Quân Bìa: #Hắc Tiệp Dư Mời các bạn đón đọc Nữ Phụ Trùng Sinh (Trùng Sinh Nữ Phụ) của tác giả Mỉm Cười Wr.
Cưới Lâu Sẽ Hợp - Minh Khai Dạ Hợp
Cuối cùng Đàm Như Ý cũng tin rằng, gia đình cô đấu tranh nhiều năm chịu đủ loại trói buộc như vậy. Gặp phải chuyện buồn cũng vui vẻ đối mặt, vẫn tiếp tục hiền lành, tính tình nhã nhặn. Cũng chỉ vì ngày đó—— Để cô gặp được một người tốt như Thẩm Tự Chước. *** Thể loại: hiện đại, cưới trước yêu sau, nhẹ nhàng, ấm áp, HE Độ dài: 52 chương Tình trạng: Hoàn edit _________ Đàm Như Ý, cái tên giản dị thể hiện ước mơ về một cuộc sống an nhàn, mọi sự thuận buồm xuôi gió, thế nhưng khi ngẫm lại, dường như chẳng có điều gì trong cuộc đời cô gái nhỏ này được như ý nguyện. Gia cảnh nghèo khó, người cha cờ bạc rượu chè, mẹ bỏ nhà ra đi. Ở độ tuổi hai mươi tư, Đàm Như Ý gần như đã nếm trải mọi loại đắng cay tủi nhục. Niềm an ủi và động lực lớn nhất của cô là tình yêu thương của ông nội và em trai, cùng ước mơ trở thành một giáo viên, có một cuộc sống độc lập. Nhưng người xưa đã có câu “Khổ tận cam lai”, số phận không quên ưu ái Như Ý khi cuối cùng cũng để cô gặp được Thẩm Tự Chước. Duyên số giữa hai người cũng chẳng phải một câu chuyện đẹp đẽ gì mà trái lại, đó lại là một nỗi cay đắng khác trong đời Như Ý. Khi ông nội không may ngã bệnh, điều kiện trong nhà khó khăn, không còn cách nào xoay xở, Như Ý buộc phải gạt lòng tự trọng của bản thân sang một bên, tìm đến nhà người đồng đội cũ từng vào sinh ra tử cùng ông nội thời chiến tranh để nhờ giúp đỡ. Chính tại đây, cô gặp Thẩm Tự Chước lần đầu tiên. Lần thứ hai gặp mặt, Đàm Như Ý đã trở thành người mang ơn nhà họ Thẩm. Một cô gái xinh xắn, dịu dàng, hiểu chuyện nhanh chóng chiếm được cảm tình của ông Thẩm, khiến ông bắt đầu nuôi hy vọng kết duyên cho cô cùng cháu nội mình Thẩm Tự Chước. Nhận thấy ý định của ông Thẩm, phản ứng đầu tiên của Đàm Như Ý là trốn tránh. Hơn ai hết, cô hiểu rõ khoảng cách giữa gia đình cô và nhà họ Thẩm, cũng không khó để nhận thấy thái độ lạnh lùng của Thẩm Tự Chước. Cô biết mình chỉ là con chim sẻ bé nhỏ và cũng không mơ mộng biến thành phượng hoàng. Thế nhưng, số phận của chim sẻ lại nằm trong tay của người nuôi. Biết được sức khoẻ của ông Thẩm ngày càng xấu đi cùng ước muốn cuối đời của ông cụ, cha của Đàm Như Ý làm một thoả thuận với người nhà họ Thẩm, ông ta có tiền để tiếp tục bài bạc, còn nhà họ Thẩm có thêm một cô cháu dâu. Cứ như vậy, Đàm Như Ý bị cha mình bán đi, mang theo một món nợ lớn cùng nỗi tủi nhục về làm vợ Thẩm Tự Chước. Thẩm Tự Chước là một người lạnh nhạt. Anh không phải người lạnh lùng, vô tình. Anh chỉ không có quá nhiều cảm xúc với những người và sự việc xung quanh, càng không hay thể hiện suy nghĩ hay cảm nhận. Anh không có nhiều hy vọng vào tình yêu hay hôn nhân, đối với anh, đam mê chỉ gói gọn trong sự nghiệp. Ấn tượng của anh về người vợ cùng sống chung dưới một mái nhà cũng rất mờ nhạt. Lần đầu gặp Đàm Như Ý, khi cô vội vàng nói nguyên do mình đến nhà họ Thẩm, anh hoàn toàn có thể đuổi cô đi nhưng sự quật cường toát ra từ cô khiến anh lay động. Lần thứ hai gặp lại, cô có vẻ muốn trốn tránh anh. Đến lần thứ ba, anh không khỏi thương xót cho cô gái bé nhỏ này, nhưng cũng chỉ là thương xót vậy thôi.  Sau khi kết hôn, cô vẫn sống cuộc sống của cô, anh vẫn làm công việc của anh. Nhưng rồi anh chia sẻ cùng cô căn phòng làm việc. Rồi bữa cơm cô nấu khiến anh muốn nhanh chóng tan làm và về nhà mỗi ngày. Cô chăm sóc cho anh, anh lại che chở cho cô. Dần dần, Thẩm Tự Chước không muốn giữa anh và Đàm Như Ý tồn tại một ranh giới phân định rạch ròi. Anh càng phản cảm mỗi khi cô nói về chuyện chia tay sau này. Đối với Thẩm Tự Chước, đám cưới là một màn kịch, nhưng cuộc sống hôn nhân tiếp theo đó lại là cả phần đời còn lại của anh.  * * * * * Đây là lần đầu tiên tôi đọc một bộ truyện của tác giả Minh Khai Dạ Hợp. Truyện không có nhiều tình tiết cao trào, gay cấn. Câu chuyện của hai nhân vật chính cũng không có quá nhiều sóng gió. Nhưng tôi thích sự ấm áp mà giọng văn nhẹ nhàng của Minh Khai Dạ Hợp đem lại, có lẽ sẽ không khiến bạn phải thổn thức nhưng sẽ làm bạn rung động thật lâu.  Tựa truyện “Cưới lâu sẽ hợp” được đặt ra vừa đúng nhưng cũng vừa sai. Sai ở chỗ không phải cứ một người đàn ông và một người phụ nữ chung sống với nhau lâu ngày sẽ trở nên hợp nhau. Đúng ở chỗ chính quá trình “cưới lâu” lại giúp chúng ta hiểu được mình và đối phương “hợp” nhau như thế nào.  Giống như Thẩm Tự Chước và Đàm Như Ý vậy. Đàm Như Ý luôn lo ngại khoảng cách giữa cô và Thẩm Tự Chước, sự chênh lệch về gia thế, học thức và bản lĩnh sống. Nhưng cô lại không thấy được rằng cô và anh là hai mảnh ghép hoàn hảo dành cho nhau. Gia đình cô không hạnh phúc, hôn nhân của cha mẹ anh thất bại. Cô quật cường giữa sóng gió để anh có thể làm bến đỗ cho cô nương tựa lúc mỏi mệt. Anh miệt mài trên con đường sự nghiệp nhưng mỗi lúc cuối ngày đều muốn tìm về sự dịu dàng, tĩnh lặng của cô.  Vậy nên mới nói, bất kể trong tình yêu hay hôn nhân, không có khái niệm “xứng” hay “không xứng”, chỉ có hai con người tình nguyện mài dũa thân mình để tạo nên một câu chuyện “hợp” nhất mà thôi. _______ Review by #Linh_Hy Tần Bìa: #Trắng Tiệp Dư Mời các bạn đón đọc Cưới Lâu Sẽ Hợp của tác giả Minh Khai Dạ Hợp.
Ám Yến - Khâm Điểm Phế Sài
“Yến Tử, em còn trẻ, đời người lại dài như vậy, đi nhầm một bước, chỉ là quanh quẩn đường xa, trời đất bao la, luôn có thể quay về lối cũ.” “Nếu em về, liệu còn có thể gặp anh không?” Người đàn ông dãi gió dầm mưa nghe thấy thế thì sững sờ một lúc, cúi đầu xuống, khe khẽ cười. “… Anh chỉ có một chân, còn có thể chạy nhanh hơn em sao?” *** Thể loại: Hiện đại thực tế, nam khuyết tật - nữ sinh viên, thâm tình, HE. Độ dài: 58 chương Tình trạng: Hoàn edit --------------------- #LTS: Đứng ở góc nhìn cá nhân, tôi cảm thấy đây là một câu chuyện nhân văn. Nhưng để độc giả có thể cảm nhận được từng ý nghĩa hoàn chỉnh trong đó, tác giả đã mài đi tất cả gai nhọn của nhân vật một cách vô cùng cứng rắn.  Nữ chính trong câu chuyện có một hoàn cảnh tận cùng khắc nghiệt, dường như tất cả những bất hạnh nhất của đời người đều trút lên đôi vai thiếu nữ tuổi 20 ấy. Cho nên, trong cuộc đời không khác gì một bãi ph** của cô ấy, đã có lúc cô ấy chạm vào ranh giới của đạo đức.  Tôi không đồng tình, cũng không phán xét, chỉ muốn nhắn nhủ với các bạn một điều rằng, nếu các bạn thuộc team “sống hường” thì xin đừng đọc. Còn nếu các bạn có trái tim đủ khỏe, thì sau khi đọc xong rồi, chỉ xin các bạn hãy nhìn vào mặt tích cực nhất mà tác giả muốn nói đến, hãy để cho cô gái bất hạnh ấy một cơ hội để sống một cuộc đời thực sự. Cô gái ấy là Thái Đường Yến. _______ Đêm bán thân đầu tiên của Thái Đường Yến, là do Thường Minh mua. Cô có nên cảm tạ ông trời thương xót vì ít ra anh không phải là một tên biến thái thích bạo lực hay không? Hỏi câu này, trong lòng cười một tiếng tự giễu. Cô có lựa chọn sao? Thái Đường Yến đỗ đại học, nhưng không có tiền. Đúng hơn là cô không có gì cả, ngoài một người bố dượng nhu nhược, một người mẹ đang điều trị ung thư, một người anh khác cha khác mẹ nghiện cờ bạc và một tương lai tối đen phía trước. À mà không, cô làm gì có tương lai. Sau lần đó, Thường Minh đưa cho cô một sợi dây, kéo cô vào cuộc sống của anh. Đừng vội mừng cho Yến tử, chẳng qua là vì anh không quên được người cũ, nên mới hứng thú với gương mặt hao hao giống người ta của cô mà thôi. Không sao, giao dịch thôi mà. Dù Thường Minh bao nuôi cô vì lý do gì, thì cái cô nghĩ đến cũng chỉ là tiền mà thôi.  Chính vì sự liên kết giữa họ là tiền, Thường Minh kiếm được tiêu được, cho nên chỉ sau một thời gian ngắn, đường ai nấy đi. Nhưng mà, Yến tử không muốn quay lại con đường ấy nữa. Dù cô rất sợ những trận đòn của thằng anh trai đốn mạt ấy, nhưng cho đến lúc này, người đã chạm vào cô chỉ có duy nhất Thường Minh mà thôi. Cô tự an ủi, mình vẫn còn giới hạn, mình vẫn có thể quay đầu. Yến tử đi tìm công việc khác, ít tiền nhưng sạch sẽ. Những tưởng sẽ chẳng thể nào gặp lại nhau nữa, nhưng thế mà lại gặp. Lần này là cô cứu anh. Thường Minh bị cướp, suýt chút nữa mất mạng. Yến tử nhỏ bé sợ sệt thế mà lại cưu mang anh. Cô phát giác bí mật mà anh vẫn luôn xem là nỗi nhục nhã của chính mình,  Thường Minh bị cụt chân. Thì ra tính khí quái đản của anh chính là từ đây mà ra. Có điều, Yến tử không quan tâm lắm, cô không ghê tởm, không xa lánh, chỉ xem anh là một người bệnh để chăm sóc. Vậy là lại ở cùng nhau.  Nhưng lần này không mang tính chất giao dịch, mà lại thêm một phần tình cảm. Thường Minh lớn hơn Yến tử tám, chín tuổi gì đó, là một người đàn ông trưởng thành và trải đời. Anh nhanh chóng nhận ra, cô gái nhỏ này không phải là kiểu tính cách dửng dưng, mà chính là một kiểu khép kín bởi hoàn cảnh. Cô lo sợ với mọi thứ xung quanh, nhưng lại vô cùng kiên cường chống đỡ. Lẽ ra Thường Minh đã có thể giúp cô, nhưng anh lại do dự không hiểu rõ chính mình. Thế là vuột mất.  Yến tử biết tình cảm của mình, nhưng không dám nhìn thẳng vào nội tâm. Cô lấy tư cách gì để thích người ta? Thế nên, cứ an phận quay về cuộc sống tối đen của mình thì hơn. Nhưng an phận đâu có nghĩa là được yên ổn. Nếu có trách, thì trách mẹ cô đã sinh ra một đống phân như cô mà thôi. Còn có số phận nào bi thương hơn cô không? Là con rơi không được thừa nhận, cha ruột là giáo sư mà một đồng học phí cũng không muốn cho mượn, mẹ ruột không trút giận lên ai được thì đánh cô, anh trai thông đồng với người bạn thân lừa cô đi làm gái, khi bị phát hiện còn bán cô thêm lần nữa.  Cuộc đời Thái Đường Yến là như vậy đó. Cho nên đến sau này, lúc Thường Minh hỏi cô vì sao lại chấp nhận lời tỏ tình của anh, cô bé nói: “ Bởi vì anh không đánh em.” Đau đến nhói lòng. Một cô gái còn rất trẻ, bọc mình lại trong những nỗi đau cả thể xác lẫn tinh thần, nhưng lại dạy cho Thường Minh cách chấp nhận hiện thực. Cô nói, nếu anh dám nhìn thẳng vào khiếm khuyết của anh không oán không thán nữa, em sẽ đối diện với tình cảm của chính mình. Họ lại lần nữa ở bên nhau. Rồi cũng dần dần tháo gỡ được những khúc mắc trong lòng. Tuy rất khó khăn, nhưng cả hai đều cố gắng. Chưa được bao lâu, lại có sóng gió. Những sự việc xưa cũ, liên quan đến tai nạn của anh, liên quan đến mối tình đơn phương có gương mặt giống cô, liên quan đến gia thế thực sự của cô, tất cả được phơi bày như những vết sẹo xấu xí sưng tấy mỗi khi trở trời. Không sao cả, lâu dần thì sẽ quen thôi. Lúc anh đau, em sẽ ở bên cạnh an ủi anh. Lúc em đau, anh sẽ ôm em vào lòng. Chúng ta cùng nhau vượt qua, được không? Thường Minh và Yến tử giống như hai người ở dưới nước hô hấp cho nhau vậy. Anh biết bơi, thỉnh thoảng sẽ ngoi lên mặt nước lấy không khí rồi lại lặn xuống truyền cho cô, nhưng đó không phải là sống. Anh sẽ không cảm thấy mệt mỏi khi lặn ngụp như vậy, nhưng điều mà anh muốn làm cho Yến tử còn nhiều hơn thế. Anh muốn cô có một cuộc đời thực sự, không phụ thuộc, không hèn mọn như bây giờ. Nên anh để cô đi. Thường Minh dùng toàn bộ sức lực của mình đẩy cô lên khỏi mặt nước. Anh đem tất cả gia sản mình kiếm được cho cô đi du học. Giống như bạn thân anh nói, cậu điên rồi, làm thế vì một đứa con gái có đáng không? Thường Minh không biết. Anh cũng không dám xác nhận để cô đi rồi thì có tìm lại được không, nhưng ít ra đây chính là chuyện mà anh muốn làm cho cô nhất. Con người phải có kiến thức, nhất là phụ nữ. Để không ai coi thường, không ai bắt nạt. Đây chính là giá trị nhân văn. “Yến tử, đời người dài như thế, nếu đi nhầm một bước thì cũng chỉ là quanh quẩn đường xa, trời đất bao la, luôn có thể quay về lối cũ.” “Thường Minh, lúc em về liệu còn có thể gặp anh không?” “... Anh chỉ có một chân, còn có thể chạy nhanh hơn em sao?” Thường Minh, con đường này là anh trải cho em, dù cho có khó đi cỡ nào em cũng sẽ đi hết. Rồi quay về bên anh. _______ " ": Trích từ truyện Review by #Lâm Tần Bìa: #Họa Gian Phi Mời các bạn đón đọc Ám Yến của tác giả Khâm Điểm Phế Sài.