Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Công Tắc Tình Yêu - Phỉ Ngã Tư Tồn

“Em chỉ muốn lắp trong tim một cái công tắc, như vậy khi nào em muốn yêu anh thì yêu, không muốn yêu anh, thì sẽ không yêu nữa.” Chu Diễn Chiếu từng khắc cho Chu Tiểu Manh một đôi giày gỗ, dưới đế ghi bốn chữ “trọn đời bên nhau”. Anh đã ở bên cô suốt những năm tháng tuổi thơ, cùng cô trèo cây chuồn ra ngoài chơi, đèo cô phóng xe như bay trên những con đường ở thành Nam Duyệt, thậm chí, còn định theo cô trốn ra nước ngoài, thoát khỏi vòng kiềm tỏa của cha mẹ để `trọn đời bên nhau`. Anh cũng đã giữ cô bên mình, để cô giương mắt nhìn anh quen biết, yêu đương, chung sống, rồi đính hôn với người con gái khác. Là yêu thương hay căm hận, là che chở hay giày vò, là không nỡ rời xa hay là sống không bằng chết, có lẽ chính hai người cũng không phân rõ được. Tình cảm ấy vô vọng mà cố chấp, điên cuồng mà yếu đuối như đóa hoa bừng nở giữa đêm đen, sẽ tan tác theo gió, hay sẽ kết thành trái độc? *** Thể loại: Hiện đại, ngược, SE Review written by Ngón chân cái của Yoochun --- Trong tác phẩm Từng có một người yêu tôi như sinh mệnh, nhân vật nữ chính Triệu Mai từng nói: “ Thời còn trẻ chúng ta không hiểu thế nào là tình yêu. Lúc mới bước vào đời, tôi từng nghĩ tình yêu có thể vượt qua tất cả. Khi đó tôi không hề biết trên đời này còn tồn tại một sức mạnh gọi là số phận, chúng ta chỉ có thể chấp nhận mà không thể thay đổi” Câu chuyện tình yêu của Chu Tiểu Manh và Chu Diễn Chiếu chính là như vậy, họ thắng được bản thân, lại không tài nào vượt qua số phận.. Chu Tiểu Manh và mẹ bước vào nhà họ Chu sau khi cha cô qua đời, mẹ cô đi bước nữa, người đàn ông ấy chính là cha của Chu Diễn Chiếu, lúc đó cô mới hai tuổi. Thời gian đầu, lúc nào Chu Diễn Chiếu cũng chán ghét cô em gái của mình, bảo cô là đồ con hoang. Nhưng rồi sau một lần mẹ Chu Tiểu Manh đỡ chiếc bình sứ từ tay ông Chu Bân Lễ ném về phía Chu Diễn Chiếu, khiến bà phải đi bệnh viện may mười mấy mũi, thái độ của Chu Diễn Chiếu đối với hai mẹ con cô bắt đầu đổi khác.. Năm tháng qua đi, cậu bé Chu Diễn Chiếu ngày nào giờ đã trở thành một người thiếu niên sáng sủa cao ráo, mà cô em gái Chu Tiểu Manh cũng trở thành một người thiếu nữ xinh đẹp. Và ở độ tuổi đẹp nhất ấy, hai con người sớm chiều bên nhau đã nảy sinh một tình yêu vượt ra ngoài mọi khuôn phép. Chu Diễn Chiếu yêu Chu Tiểu Manh bằng một tình yêu nồng nàn sâu đậm Chu Tiểu Manh yêu Chu Diễn Chiếu bằng một tình yêu thiết tha không màng lí lẽ. Khi người ta còn trẻ, trong lòng luôn ấp ủ bao ảo mộng về tình yêu, tưởng rằng chỉ cần tìm được người thật lòng yêu mình, mà bản thân cũng yêu người đó. Thì có thể đời đời kiếp kiếp ở bên nhau. Nhưng thời gian trôi qua, chúng ta mới có thể nhận ra một sự thật đau lòng, đôi khi số phận trêu ngươi, khắc trước còn tình nồng ý đậm, giây sau đã trở mặt thành thù. Chu Tiểu Manh và Chu Diễn Chiếu quyết định bỏ nhà ra đi, đến Canada làm lại từ đầu. Hai người đến Bắc Kinh, chuẩn bị bước lên chuyến bay cuộc đời. Ai ngờ đâu sóng gió ập đến. Chu Diễn Chiếu nhận được điện thoại từ Tiểu Quang, người anh em giang hồ của anh, thông báo rằng cha anh bị tai nạn giao thông nghiêm trọng, mong anh về gấp. Vì không muốn Chu Tiểu Manh lo lắng, Chu Diễn Chiếu giấu đi mọi chuyện, bảo cô hãy đến Canada trước, anh sẽ sang sau. Chu Tiểu Manh ở lại Bắc Kinh hai ngày, lòng lo lắng khôn nguôi, không biết gia đình đã xảy ra chuyện gì, thế rồi quyết định hoãn chuyến bay, chờ Chu Diễn Chiếu. Đúng lúc đó, cô nhận được điện thoại từ anh, anh bảo cô mau quay về. Tiểu Manh đâu biết, ngay lúc này đây, cô đã vĩnh viễn không thể nào nhìn thấy Chu Diễn Chiếu dịu dàng mà cô yêu như trước nữa.. Lúc trở về thành phố Nam Duyệt, trở về ngôi nhà thân yêu nơi anh và cô lớn lên, Chu Tiểu Manh mới biết cha dượng của cô giờ đây nửa mê nửa tỉnh, trí nhớ và hồi ức bị đình trệ, quãng đời còn lại sẽ sống trong trạng thái như một đứa trẻ. Còn mẹ cô, mãi mãi nằm trên giường bệnh, mạng sống nương nhờ vào máy thở oxi, không bao giờ tỉnh lại. Đớn đau hơn cả, người đàn ông mà cô yêu nhất, nhìn cô bằng ánh mắt dành cho kẻ thù, và anh ta cũng chính là người gây ra tất cả thương tổn cho mẹ cô, bởi vì mẹ cô chính là tội phạm khiến cha dượng cô thành ra như bây giờ. Bà Diệp Tư Dung đã mướn một sát thủ bắn tỉa, một phát bắn vào đầu ông Chu Bân Lễ, Chu Diễn Chiếu cũng dùng một phát đạn đấy, trả lại vào đầu mẹ của người mình yêu nhất. n ân oán oán, vì đâu nên nỗi. Từ đó về sau, hai con người yêu nhau tha thiết lại phải sống bên nhau trong dằn vặt giữa yêu thương sâu sắc và đớn đau thù hận. Anh bắt cô phải sống bên anh, không được rời đi, giày vò cô khiến cô đau khổ. Cả câu chuyện dài, rất ít khi nhìn thấy Chu Diễn Chiếu thể hiện hành động yêu thương dành cho Tiểu Manh. Cho dù là lúc ân ái, cũng chỉ nói lên sự tức giận của anh và sự đau thương của cô. Họ gây bao vết thương cho nhau, làm đối phương đớn đau về cả thể xác lẫn tinh thần. Dù vậy, lại cho người khác cảm giác họ đang dùng cách ấy để nói cho đối phương biết tình yêu sâu đậm của mình cùng với sự bất lực vì không thể đường đường chính chính ở bên nhau, cùng nhau xây dựng hạnh phúc trọn đời Nhưng có một chi tiết, là đoạn đối thoại của Chu Diễn Chiếu và Tiểu Quang, khi biết người mình yêu đang gặp nguy hiểm, đại ca phía Tây – Tưởng Khánh Thành đe dọa sẽ làm hại đến Tiểu Manh, Chu Diễn Chiếu bảo “ Nếu người ta gửi đến một ngón tay của cô ấy, chắc tôi chỉ còn cách tự bắn vào đầu mình thôi, cậu cũng không muốn sự thể thành ra như thế phải không?”. Mấy năm trước, cô bạn gái của Chu Diễn Chiếu, tên Tô Bắc Bắc cũng từng bị bắt cóc nhằm đe dọa buộc Chu Diễn Chiếu xuất hiện, nhưng anh không đến, lũ bắt cóc cứ một ngày thì chặt hai ngón tay của Bắc Bắc gửi đến cho anh, mãi đến ngày thứ ba anh mới ra mặt, rút súng bắn chết cô bạn gái của mình. Con người Chu Diễn Chiếu chính là như vậy, ngoài bản thân ra không màng gì cả, vậy mà có một thứ anh ấy còn yêu hơn bản thân, chính là Chu Tiểu Manh, anh thà rút súng bắn vào đầu mình, cũng không nỡ nhìn thấy Chu Tiểu Manh mất đi một ngón tay. Ngoài anh ra, không ai được phép làm thương tổn người anh yêu. Có lẽ ngay từ lúc bắt, số phận đã sớm định đoạt hai con người này mãi mãi không thể bước chung đường, dẫu cho trái tim đập cùng một nhịp. Chu Tiểu Manh lúc nào cũng luôn miệng hỏi Chu Diễn Chiếu có yêu cô không, chẳng lẽ trước giờ chưa từng thật lòng yêu cô sao. Nhưng chưa lần nào anh thừa nhận tình yêu của mình. Anh yêu cô, nhưng lại không thể nói ra, cho dù thời gian trôi đi, việc làm mà mẹ cô gây ra cho cha anh năm ấy, mãi mãi không thể nhạt nhòa. Và tội ác mà chính anh gây ra cho mẹ cô, cho dù dưới đạo nghĩa một người con trả thù cho cha đi nữa, Chu Tiểu Manh cũng không sao chấp nhận được. Dù cho cô cũng yêu anh tha thiết: “Chu Diễn Chiếu, điều em muốn nhất, kì thực là lắp một cái công tắc ở trong trái tim mình, có thể bật tắc bất cứ lúc nào. Như thế, khi nào em muốn yêu anh thì sẽ yêu anh, khi không muốn yêu anh, thì sẽ không muốn yêu anh nữa..” Thế rồi cô đã có một quyết định, nhất định phải khiến anh trả cho mẹ con cô tự do, phải khiến anh vào tù. Việc diễn ra sau đó như thế nào, uẩn khúc đằng sau hành động của mẹ Chu Tiểu Manh là gì, đọc giả có thể từ từ tìm hiểu. Chỉ biết là đến cuối cùng, hai con người yêu nhau sâu sắc đó, cũng không có được một hạnh phúc trọn vẹn. Đến những giây phút cuối cùng của cuộc đời, Chu Diễn Chiếu cũng muốn dành để bảo vệ người anh yêu nhất ấy. Anh chết cũng được, chỉ cần cô có thể sống tiếp. Cái kết của chuyện tình này, có thể bạn đọc sẽ thấy đó là một cái kết đầy bi thương nước mắt khi cả hai nhân vật chính đều qua đời, nhưng biết đâu đối với Chu Diễn Chiếu và Chu Tiểu Manh, đây là một khởi đầu hoàn toàn khác? “Nghĩa địa dưới ánh chiều tà không một bóng người, chỉ có từng hàng thông xanh lắc lư trong gió bầu bạn với những tấm bia mộ ngay ngắn thẳng hàng, sắc trời tối dần, lũ chim bay về, càng làm toát lên vẻ thê lương tịch mịch. Vị trí đặt mộ rất chật hẹp, mộ huyệt của Chu Diễn Chiếu và Chu Tiểu Manh đặt cạnh nhau, vì khoảng cách rất gần nên hai tấm bia mộ chừng như chập vào làm một. Trước bia mộ đặt một chậu hành, lá hành mọc rất dài, trên ngọn còn vương giọt nước như vừa được tưới tắm. Bên cạnh còn có hai mẩu gỗ, Tiêu Tư Trí cúi xuống cầm lên, nhìn một lúc lâu mới nhận ra đấy là một đôi giày gỗ, làm rất tinh xảo, không biết tại sao lại bị người ta dùng khoan điện chọc thủng lỗ chỗ khắp nơi, dưới đế hai chiếc giày đều có chữ, nhưng cũng bị mài đi gần hết, anh ta vất vả lắm mới đọc được, thì ra là “Suốt đời bên nhau.” Khi còn sống ở cạnh nhau, luôn phải dằn vặt giữa yêu thương và thù hận. Đến lúc có được hạnh phúc vẹn tròn, thì chỉ còn lại mộ tàn xương lạnh. Liệu thế gian này có tồn tại kiếp sau không? Nếu như có kiếp sau, biết đâu hai người sẽ quên hết mọi khổ đau kiếp này, có thể tiếp tục ở bên cạnh nhau, sống lại những tháng ngày thanh xuân tươi đẹp ấy. Lúc mà Chu Diễn Chiếu còn là một cậu thiếu niên quậy phá nghịch ngợm, trong lòng chỉ thương nhớ duy nhất một bóng hình. Lúc mà Chu Tiểu Manh đơn giản ngây thơ nhất, khi yêu là sẽ yêu hết mình. Nếu có kiếp sau, hai người sẽ chỉ là những con người bình thường, không phải sống trong dằn vặt khổ đau mà đời trước để lại. Có thể cùng nhau xây dựng mái ấm, ở trong một căn nhà nhỏ, trồng một cái cây to, cao đến cửa sổ tầng hai. Thỉnh thoảng Diễn Chiếu sẽ giống như khi trước, trèo lên cái cây cao đó, để đến được căn phòng của Tiểu Manh, đưa cho cô bọc bánh cuốn mà cô yêu thích nhất. Kiếp sau ấy, chỉ còn vui vẻ hạnh phúc, đầm ấm đoàn viên. “Suốt đời bên nhau, cuối cùng vẫn làm được rồi.” ***   Phỉ Ngã Tư Tồn (sinh ngày 26 tháng 12 năm 1978) tên thật là Ngải Tinh Tinh, một nhà văn nữ thuộc dòng văn học hiện đại người Trung Quốc. Cô là tác giả của 20 cuốn tiểu thuyết, trong đó có 11 tác phẩm đang được chuyển thể thành các dự án điện ảnh. Hiện nay, đã có 3 tiểu thuyết và một truyện ngắn của cô được dựng thành phim truyền hình. Năm 2005, tiểu thuyết đầu tay xuất bản mà tác giả lấy bút danh Tư Tồn và đã nhận được một khoản nhuận bút nhỏ. Các bút danh trước đây của cô là Tư Tồn và Phí Tiểu Tồn.   Tác phẩm: Gấm rách Sân không vắng vẻ tàn xuân (Tịch mịch không đình xuân dục vãn) Không kịp nói yêu em Nếu phút giây này anh không gặp em Hẹn đẹp như mơ (Giai kỳ như mộng) Trăng lạnh như sương Đương thời minh nguyệt tại Hương hàn Giai kỳ như mộng–Đời này kiếp này Giai kỳ như mộng–Hải thượng phồn hoa Hoa đào năm ngoái còn cười gió xuân (Đào hoa y cựu tiếu xuân phong) Cảnh năm biết bao lâu Thiên sơn mộ tuyết Đông cung Hoa nhan Minh mị Tinh quang thôi xán Mê vụ vi thành Thời gian đẹp nhất là khi yêu em Công tắc tình yêu Cửa hàng đồ cổ Nợ em một đời hạnh phúc ĐỪNG NHẮC EM NHỚ LẠI Sao trên trời rất xa, sao của anh thật gần Mời các bạn đón đọc Công Tắc Tình Yêu của tác giả Phỉ Ngã Tư Tồn.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Lãng Nhân Thiên Nhai - Twentine
Chắc mấy chế đâu còn lạ gì với Twentine nữa phải không ????????. Ngày xưa mới đọc xong Nhị gia nhà ta là thích cách diễn đạt của tác giả rồi. Sau này thấy thêm mọi người đề cử đọc nên cũng lết hết bộ này.  Cảm giác đầu tiên là "Má ơi truyện siêu kiu te  (không phải kiute kiểu teenfic đâu nha). Lời thoại rất chân thật và cuốn hút từng câu chữ.  Nam chính Lãng nhân - Yến Cô Minh. Là một trong hai Lãng nhân đứng đầu giang hồ, nổi danh với việc ra tay quyết tuyệt, hành sự mau lẹ, dùng cả mạng sống để đổi lấy tiền. Lúc đầu mình không thích lắm kiểu bướng bỉnh cố chấp của nam chính. Nhưng khi đọc đến giữa truyện, cuộc đời nam chính mở ra với những lời kể đứt quãng thì mình hiểu rằng gần 30 năm cuộc đời dài đăng đẵng, nam chính đã sống theo kiểu sống cho hết ngày hôm nay, làm mọi thứ để sống. Từ một cậu bé bị bỏ rơi nơi mồ chôn trẻ nhỏ, sống qua ngày nhờ những đồ ăn thức uống mà các bậc cha mẹ thương xót con mình cúng bái. Dơ bẩn, thức ăn thừa cặn bã, chàng làm mọi cách để có ăn để sống. Cho nên khi được sự quan tâm từng chút của nữ chính chàng cảm thấy tâm mình mềm mại, có thể hy sinh cả mạng sống mình để bảo toàn cho nữ chính. Tình yêu anh dành cho nữ chính, vừa lo sợ, vừa hân hoan khi lần đầu nếm mùi tình ái, vừa thấp thoảng sợ nữ chính sẽ ân hận khi phải yêu một người vừa tàn vừa tật như mình. Nữ chính Phong Thiên Nhai - 16 tuổi. Tuyệt đối không bạch thỏ. Cô là người võ công cao cường. Được sư phụ nuôi lớn, võ nghệ đầy mình, sống một mình trên đỉnh núi cao. Nhờ đọc sách sư phụ để lại mà hiểu biết thế giới rộng lớn này. Đây là tuýp người mình cực thích, yêu ghét rõ ràng chưa bao giờ khiến người khác mập mờ. Nam phụ có tình, cô quyết tuyệt nói thẳng "Ngươi không phải người ta thương". Chỉ một câu nói cũng đủ khiến người ta ngưỡng mộ. Cô nhặt được nam chính khi chàng còn một tia hơi thở. Nam chính bị chặt mất một cánh tay, sau này còn bị mù thêm một mắt. Vừa tàn vừa tật nhưng nữ chính đem hết cả lòng mình ra mà yêu thương bảo vệ.  Túm váy lại là truyện hay, có ngọt có ngược tí xíu tí tẹo. Cực thích lối hành văn của Twentine nên không phí đâu. Nhảy đi mấy chế  *** Sao lại khóc? Sao chàng lại khóc, ta chưa từng thấy, cũng không bao giờ muốn thấy nước mắt chàng rơi. Giữa màn mưa tầm tã, Phong Thiên Nhai chầm chậm nhấc tay, áp lên mặt lãng nhân. Mặt hắn rất nóng, cực nóng, như đang sốt cao. Phong Thiên Nhai hơi mơ màng. Con người, rốt sẽ yếu đuối đến nhường nào? Ngay lúc này đây, trong lòng Phong Thiên Nhai chỉ duy một ý nghĩ —– nàng muốn đi cùng hắn. Muốn cùng hắn báo thù. Nàng luôn có cảm giác rằng nếu mình không ở bên, lãng nhân sẽ rất nhanh mà chết. Nàng muốn khuyên hắn đừng lo lắng quá, nhưng chẳng thốt nổi thành lời. Không biết phải tốn biết bao sức lực, Phong Thiên Nhai mới giơ được tay lên, nắm lấy tay lãng nhân. “Khờ à, đừng lo… Ông ta đã châm chước rồi…” Giọng khẽ vô cùng, đến nỗi Yến Cô Minh cho rằng đấy chỉ là ảo giác của mình. Sấm rền bầu không, cuối cùng, Yến Cô Minh nấc nghẹn, vùi đầu xuống. Đất trời mịt mùng, mưa to như trút, như cao xa đang khóc.   Mời các bạn đón đọc Lãng Nhân Thiên Nhai của tác giả Twentine.
Nhà Tôi Có Nuôi Một Tần Thủy Hoàng - Lam Kiều Không
Thực sự thì tác giả chỉ viết đến đoạn Diêu Mộc Lan cùng Doanh Chính dùng máu lập ước hẹn, theo chàng trở lại cổ đại, bồi chàng một đời, còn chuyện hai người đó sau này hạnh phúc ra sao thì chỉ có thể để độc giả tự mình tưởng tượng. Bởi vì theo lịch sử, cả đời Tần Thủy Hoàng không hề có hoàng hậu, cũng không có vị phi tần nào được nhắc đến như một người được vị đế vương này sủng ái. Vì thế, dừng ở thời điểm Mộc Lan chịu theo Doanh Chính về quá khứ là một cái kết vừa đẹp đối với tớ. Diêu Mộc Lan là một cô nương mạnh mẽ, bởi vì bảo vệ võ quán của gia đình mà sớm phải bươn chải, không thể đi học đàng hoàng như những người bạn khác. Thế nhưng, cuộc sống vất vả không hề bào mòn cô ấy, ngược lại càng khiến Mộc Lan trở thành một cô gái kiên cường, có tinh thần chính nghĩa, hiểu rõ đạo lý làm người. Cô ấy mạnh mẽ, thẳng thắn lại có một trái tim đong đầy thương yêu. Chính bởi như thế, cô ấy mới có thể chữa lành cho một “tên nhóc con” trong lòng mang đầy những vết sẹo lớn, kéo chàng bước ra khỏi con đường “hắc hóa” trở thành một bạo quân. Doanh Chính, mười bốn tuổi đã lên ngôi vua, chịu sự kìm kẹp của trọng phụ*, mỗi bước đi đều là gian nan. Áp lực cũng những lời bàn tán càng khiến lòng chàng nhiều phiền muộn. Thế rồi, không hiểu vì cớ gì, chàng lại xuyên đến một thế giới xa lạ, gặp phải một cô nương kỳ quặc. Lúc bắt đầu, có lẽ là không phục việc bị một nữ nhân tầm thường đối với mình hô to gọi nhỏ sai khiến, còn động tay động chân đánh chàng. Thế nhưng, thời gian lâu dần, chính sự ngốc nghếch và thẳng thắn của nàng khiến chàng nhận ra được nhiều việc. Thay vì học theo Khổng Tử, Chung Dung, lý giải mọi việc theo cách thức cổ hủ, nàng đã khiến chàng nhìn nhận sự việc theo cách khác. Tần Thủy Hoàng năm mười bốn tuổi, chỉ là tên nhóc Doanh Chính bên ngoài cố tỏ ra phong phạm đế vương, thế nhưng bên trong cũng chỉ là một thiếu niên còn trong thời kỳ phản nghịch. Chính bởi vì gặp nàng, thiếu niên ngỗ ngược đó mới dần học cách để trưởng thành, bước xa khỏi con đường trở thành bạo quân. Có lẽ bạn sẽ thắc mắc, Doanh Chính gặp Diêu Mộc Lan năm mười bốn tuổi, vậy thì hai người họ cách nhau bao nhiêu tuổi? Chính xác thì Mộc Lan lớn hơn Doanh Chính sáu tuổi. Thế nhưng thời gian giữa thế giới của chàng và cô không giống nhau, sự chênh lệch về thời gian đã bù đắp cho khoảng cách tuổi tác. Ở thời điểm tình yêu của họ chín muồi, Doanh Chính đã trở thành chàng trai trưởng thành, đủ để gánh cả giang sơn để bảo vệ đóa Mộc Lan của chàng.  Đây là một câu chuyện thú vị, khai thác nhân vật Tần Thủy Hoàng ở thời điểm và bối cảnh hợp lý, không tạo ra sự xáo trộn lịch sử, lại đưa đến cho người đọc một cái nhìn khác về Tần Vương Doanh Chính. Tình tiết liền mạch, nhanh chóng với n cảnh hài hước về cuộc “đấu trí, đấu dũng” của Tần Thủy Hoàng với cuộc sống hiện đại và cô nàng Mộc Lan đảm bảo sẽ khiến bạn mê mệt. Hãy đọc và cùng cảm nhận nhé! *** Rốt cuộc, này một tháng qua, Diêu Mộc Lan trộm tính quá, hai người bọn họ sợ đạp hư Mông gia mấy ngàn vạn ―― háo tiền nhiều nhất điện ảnh. Doanh Chính tự nhiên là cái gì đều nghe Diêu Mộc Lan, rốt cuộc có thể đem người trong lòng mang về, hắn giờ phút này đang ở tự hỏi, như thế nào càng tốt an trí nàng bảo vệ tốt. Thời gian quá bay nhanh, màn đêm buông xuống phía trước, Diêu Mộc Lan phi thường khẩn trương. Doanh Chính đem Mông gia trước tiên chuẩn bị tốt Tiên Tần phục sức đem ra, Diêu Mộc Lan thay lúc sau, tâm tình càng thêm khẩn trương. Nàng đưa điện thoại di động sủy tới rồi trong tay áo, di động tạp tắc ném tới biển rộng trung. Đây là làm hai tay chuẩn bị, nếu là di động có thể mang qua đi cố nhiên hảo, mang bất quá đi cũng miễn có không có hảo ý người, lợi dụng nàng dãy số làm chuyện xấu. Như thế nào xuyên đến hai ngàn năm trước, vẫn là yêu cầu cao độ thân xuyên? Đáp án sắp công bố, Diêu Mộc Lan có chút tâm thần không yên, tới rồi Tần Quốc lúc sau, nàng có thể hay không khí hậu không phục, Triệu Chính người nhà sẽ tiếp thu nàng sao? Mấy vấn đề này, Diêu Mộc Lan cũng không dám hỏi, sợ hỏi lúc sau, đối Tần Quốc hành trình càng thêm sợ hãi. Mời các bạn đón đọc Nhà Tôi Có Nuôi Một Tần Thủy Hoàng của tác giả Lam Kiều Không.
Cuộc Sống Khu Nhà Xưởng Những Năm 80 - Nam Qua Giáp Tâm
Đây là thời đại đã có thể ăn đủ no, mặc đủ ấm nhưng chưa thể tính đến là ăn ngon mặc đẹp, bù lại tình cảm gia đình, họ hàng, làng xóm, thầy trò, đồng nghiệp, dân tộc thì vô cùng dạt dào. Học sinh thức khuya dậy sớm, dốc lòng học tập bao nhiêu thì các thầy cô cũng nỗ lực thức đêm thức hôm chấm bài, chữa bài, kèm cặp bấy nhiêu. Học sinh dọn đồ vào ký túc xá một lòng tập trung cho việc học thì các thầy cô cũng mang theo hành lý vào trọ trong trường, chỉ để bảo đảm hễ học sinh cần hỏi gì thì sẽ có người đáp nấy. Các thầy cô nỗ lực không chỉ vì mang lại thành tích cho bản thân và nhà trường, mà còn vì lòng yêu nghề, yêu học trò và ý thức trách nhiệm nghề giáo. Thời cấp 3 của Tôn Biền chắc chắn sẽ làm bất cứ ai đều phải hoài niệm đến thời đi học của chính mình. Bạn từng học ban nào? Ban Tự nhiên Toán Lý Hoá hay ban Văn với những môn Văn, Sử, Địa? Bạn có từng được chọn làm Đại biểu cho một môn học bất kỳ? Bạn có từng làm báo tường cùng cả lớp, từng tham gia hội thao thi đua giữa các trường hay không?  Nữ chính Tôn Biền đời này sinh ra ở cuối những năm 60 nhưng thực chất đời trước cô lớn lên ở thời kỳ khoa học kỹ thuật hiện đại, vậy nên cô có thể được coi là người xuyên không đến một thế giới song song khác. Yếu tố xuyên không thật ra không quá quan trọng, mục tiêu của cô đơn giản, nỗ lực học tập, thi đậu Đại học, tốt nghiệp chờ trường học phân phối vào cơ quan nhà nước, kiếm bát sắt ổn định cuộc sống. Cô học ngày học đêm tất nhiên vì bản thân cô, nhưng khi đạt được thành tích tốt, nhìn thấy người nhà tự hào và kiêu ngạo vì mình, cảm giác thành tựu đó lại chính là động lực để cô nỗ lực hơn nhiều nữa. Nhân sinh quan của Tôn Biền rất "chính", luôn cố gắng đi theo hướng tích cực, lý trí, khách quan, không vì biết trước tương lai mà ham làm giàu. Mình thích cách tác giả miêu tả nữ chính Tôn Biền nổi bật, hơn người ở những chi tiết rất nhỏ, rất sảng mà lại không bị phô.  Nam chính Hầu Kiến Quân là bạn học với nữ chính từ thời phổ thông, lên ĐH trường của hai người lại đối diện nhau nên họ có nhiều cơ hội tiếp xúc. Tình cảm của họ nhẹ nhàng tự nhiên, dễ thương, tràn ngập hơi thở thanh xuân. Hầu Kiến Quân theo đuổi Tôn Biền theo cách rất đáng yêu. Trường của anh là trường kỹ thuật, trường cô là trường ngoại ngữ, vì tạo ra cơ hội gặp mặt cô mà anh suốt ngày kéo đội bóng rổ trường mình sang thách đấu với đội bóng rổ trường cô, làm các anh zai thư sinh trường ngoại ngữ một thời gian cứ ngơ ngác đau khổ vì bị bọn nam kỹ thuật đối diện hành cho lên bờ xuống ruộng =)) Mỗi khi thi đấu xong thì anh mặt dày mày dạn ở lại trường cô cọ cơm căng tin, cọ 4, 5 lần mới làm cô nhận ra á à thì ra tên này có ý với mình :)) Đôi chính rất biết thông cảm và nhường nhịn nhau, khi cô có cơ hội ra nước ngoài làm việc thì anh chủ động xin đi học thạc sỹ để bạn gái khỏi áy náy vì bỏ bạn trai một mình, khi anh học lên tiến sỹ mất vài năm thì cô xin chuyển công tác về gần thành phố anh học, đôi bên tận dụng thời gian cuối tuần để hẹn hò, bồi dưỡng tình cảm, dù yêu xa nhưng lòng họ luôn hướng về nhau. Đôi chính có du học ở nước ngoài, có làm việc ở nước ngoài nhưng tâm trí họ luôn hướng về tổ quốc, ra ngoài trải nghiệm là để trở về phục vụ, cống hiến xây dựng nước nhà. Ở cái thời mà vô số người bình thường khao khát ra nước ngoài, coi nước ngoài như thiên đường, cứ tưởng chỉ cần ra khỏi nước là có thể đổi đời, thậm chí có nhiều thành phần trí thức được nhà nước cử đi du học nhưng làm mọi cách để ở lại thì mình càng khâm phục phẩm chất của họ hơn.  Truyện hấp dẫn theo từng chương dù chẳng có tí cao trào nào, nhịp điệu nhẹ nhàng êm ả nhưng không vì thế mà nó kém thu hút, bởi không khí thời bao cấp hiển hiện qua những phong tục truyền thống như cưới hỏi, lễ tết và cuộc sống hàng ngày vô cùng thân thuộc, đó có thể là thói quen muối rau dưa mỗi khi đông đến, giao thừa gói sủi cảo, hay là mua từng đồ ăn cái mặc đều phải dùng tem phiếu. Có thể nói, thông qua gia đình nhà họ Tôn, tác giả đã vẽ nên cuộc sống đầy sinh động của công nhân viên chức và gia đình của họ xoay xung quanh nhà máy. Nếu tác giả cứ viết chuyện nhà chuyện cửa nhịp điệu đầm ấm thế này thì mình có đọc 1k, 2k chương cũng không thấy chán :)) *** Miêu là một con mèo, một con quất hoàng sắc sọc li hoa miêu, ít nhất ở nhân loại bên kia, bọn họ là như thế xưng hô miêu loại thuộc. Miêu là một oa miêu mễ ấu tể bên trong cường tráng nhất cũng là nhất hoạt bát kia một con, từ sinh ra bắt đầu, mặc kệ là nhắm mắt lại cùng huynh đệ tỷ muội nhóm đoạt mụ mụ nãi ăn, vẫn là huy móng vuốt ở trong ổ mặt cùng vài chỉ huynh đệ đánh nhau, miêu trước nay đều là thắng kia một cái. Thẳng đến có một ngày, miêu thấy được một trương hàm hậu mặt, sau đó đã bị gương mặt kia chủ nhân xách theo tác dụng chậm da nhét vào điều trong khung, đưa tới tân gia. Tân gia bên trong sinh vật rất nhiều, có rất nhiều nhân loại còn có bọn họ chăn nuôi các loại động vật, miêu thực thông minh, tới mới ba bốn thiên là có thể phân biệt ra này khối địa bàn ai mới là chân chính có được quyền lợi người. Đừng nhìn cái kia đã từng xách theo miêu tác dụng chậm da, đem miêu mang về nhà nam nhân thoạt nhìn phi thường cường tráng, nhưng tại đây phiến dùng quay đầu vây lên lãnh địa giữa, quản sự người là nữ chủ nhân, nam nhân kia cũng muốn nghe tức phụ nói. Miêu tân gia sinh hoạt còn xem như thuận lợi, trừ bỏ kia chỉ thảo miêu ghét lão miêu, chính là nữ chủ nhân dưỡng Hôn Hiểu ở ngoài, cái khác sự tình đều khá tốt. Hôn Hiểu là trong nhà này mặt lão thành viên, nữ chủ nhân dạng, miêu thực không thích nó, bởi vì nó luôn là tấu miêu. ... Mời các bạn đón đọc Cuộc Sống Khu Nhà Xưởng Những Năm 80 của tác giả Nam Qua Giáp Tâm.
Tâm Nhận - Xuân Phong Lựu Hoả
 Hứa Nhận sinh ra và lớn lên tại một vùng quê hẻo lánh dưới chân núi Nga Mi. Bố ruột đã vứt bỏ hai mẹ con anh để lấy một người phụ nữ giàu có, đổi lấy tiền đồ rộng mở. Tất cả nỗi căm hận và tình yêu của mẹ dồn hết lên anh. Tên anh là Nhận, con dao cắm trong lòng bà. Vừa đau, lại vừa không thể rút bỏ. Để kiếm sống, bà chấp nhận làm "gái", nhưng cái nghề đó đã mang đến cho bà căn bệnh thế kỉ, AIDS. Hứa Nhận, từ một thiếu niên mười mấy tuổi chỉ biết học giỏi, đánh nhau càng giỏi, bỗng chốc bắt buộc phải trưởng thành chỉ trong một đêm. Dưới chân Phật, người thanh niên đó ngày ấy đã nghĩ gì: Trách móc, nguyền rủa số phận, nỗ lực chống lại, hay đơn giản là cầu nguyện? Thành kính cầu nguyện cho mẹ khỏi bệnh?! Hứa Nhận nghỉ học, đi làm đủ nghề, miễn là kiếm được tiền chữa bệnh cho mẹ: hướng dẫn viên du lịch, bán rượu, hầu hạ các quý bà quý cô nhiều tiền vui vẻ (trừ việc lên giường). Đến bước cuối cùng, cạn kiệt hi vọng, anh thậm chí chấp nhận đi vay lãi suất cao. Nhưng mọi nỗ lực ấy đều không thể giữ mẹ, người thân duy nhất của anh ở lại nơi trần gian. Bà vẫn bỏ anh mà chết. Hứa Nhận mất mẹ, đồng thời gánh thêm món nợ khổng lồ từ bọn cho vay nặng lãi. Vất vả trốn khỏi đầm lầy hang hổ của chúng, lũ ác ôn tàn bạo đến mức chặt tay chặt chân người cho vay rồi vứt ra đường làm ăn xin, tứ cố vô thân, hết cách, Hứa Nhận đành tìm đến người bố ruột, uy hiếp ông cho cậu một chỗ trú chân và đi học lại. Không dám cho vợ biết, người đàn ông hèn nhát đó bắt Hứa Nhận phải giữ kín thân phận, bù lại là gửi gắm cậu cho người bạn làm ăn thân thiết, Trình Chính Niên nuôi nấng. Vậy là, Hứa Nhận bước chân vào cửa hào môn Trình gia, bắt đầu kiếp sống ăn nhờ ở đậu, nhìn sắc mặt người khác để sống. Tại đây, cậu gặp lại Trình Trì.  Trình Trì, thiên kim tiểu thư 17 tuổi bị điếc bẩm sinh, khuyết tật lại thêm mẹ mất sớm cha không biết quản khiến cô lớn lên ngỗ nghịch ngang tàng, là một chị đại tiêu tiền như rác, học hành chểnh mảng, thú vui lớn nhất là đua xe. Trong một lần lên núi Nga Mi du lịch, cô gặp gỡ và đụng độ với hướng dẫn viên du lịch Hứa, chính là nam chính Hứa Nhận của chúng ta. Ngay lần gặp đầu, cô thách thức anh bằng sự liều mạng của mình, nhưng anh đã chứng minh cho cô thấy: anh còn có thể bán mạng hơn cô. Cô ghét bỏ anh, nhưng từ khi biết hoàn cảnh của anh, lại vô tri vô giác chú ý đến anh, người thanh niên có hoàn cảnh khác biệt một trời một vực với cô, bề ngoài trưởng thành, bên trong âm trầm, phúc hắc nhưng lại ấm áp. Từ khinh thường đến thương cảm. Từ thương cảm đến rung động lúc nào chẳng hay. Nhưng cũng mới chỉ đến thế. Họ vẫn là hai đường thẳng song song vô tình giao nhau rồi lại tách ra. Cho đến mấy tháng sau, lần nữa gặp lại, trời quang nổi sấm sét, anh bỗng đến sống cùng nhà cô, thân phận mập mờ không rõ, còn hại cô lầm tưởng là con riêng của ba, khiến những ngày đầu cô hận anh, ghét anh, tìm cách ngáng đường anh, nhưng lại cũng không ngừng được càng không lý giải được mà âm thầm giúp đỡ anh.  Hứa Nhận rất khổ. Con người sống ở trên đời, có ai mà không muốn ngẩng cao đầu mà sống. Một Hứa Nhận tối tăm nội liễm, kiên cường bất khuất trên núi Nga Mi ngày đó, để tồn tại, lại trở nên ngấm ngầm chịu đựng nơi nhà người, căn nhà với toàn những kẻ tâm lý bất thường: Trình Cảnh Niên bận bịu công việc, đi sớm về muộn không quản, bà vợ kế trẻ âm u thần kinh bất định, cô em gái nhỏ bạch liên hoa bệnh hoạn, ông anh trai biến thái tàn ác. Trong số đó, một Trình Trì tuy ngỗ nghịch nhưng ít ra còn có tình người nhất. Dù ghét bỏ anh nhưng cô vẫn quan tâm, vẫn bảo vệ, vẫn đối xử dịu dàng với anh. Có lẽ, cô chính là thiên sứ cứu rỗi, là ánh sáng ấm áp nhất sưởi ấm cõi lòng Hứa Nhận trong những tháng ngày lạc lõng bơ vơ ấy. Rồi, khi Trình Trì biết được giữa họ không hề có quan hệ máu mủ, thì tình cảm giữa hai người tới như nước lũ dâng, bất chấp tất cả, bùng nổ, chẳng thể ngăn cản. Nhưng Trình Chính Niên, vị thương gia lõi đời đã mau chóng phát hiện được. Con gái bảo bối trong lòng bàn tay ông sao có thể giao cho một kẻ nghèo khó hai bàn tay trắng. Ông cho Hứa Nhận hai sự lựa chọn: Một, mang theo Trình Trì ra đi, Trình Trì sẽ không còn là con gái ông nữa, mất tất cả quyền lợi. Hai, một mình ra đi, Trình Trì ở lại, vẫn làm tiểu thư con nhà phú nhị đại của cô. Hứa Nhận chọn ra đi một mình. Đây, thật ra, mới là phần ngược đầu tiên của truyện. Cũng là phần ngược ít đau đớn nhất.  Phải, "Tâm nhận" là một câu chuyện ngược. Đúng ra thì, nó rất ngọt rất sủng. Trình Trì vô cùng vô cùng yêu Hứa Nhận, anh đã trở thành tín ngưỡng của cô. Mà Hứa Nhận yêu Trình Trì đến tận xương tủy, khắc sâu cô vào sinh mệnh của anh. Họ là số một, duy nhất, tất cả của nhau. Khi họ ở bên nhau, giống như tất cả những gì ngọt ngào hạnh phúc nhất trên thế gian đang bày ra cho mọi người chiêm ngưỡng. Tình yêu tràn đầy trong đôi mắt và hành động của họ. Nhưng để đến được với nhau, những thực tế nghiệt ngã cuộc sống, những ân ân oán oán, quả báo luân hồi tựa như những cơn gió khắc nghiệt của mùa đông từng hồi kéo đến, làm khổ họ, vùi dập họ, bắt họ trải qua những nỗi đau tưởng như không thể chịu đựng, không thể vượt qua nổi. Thế nhưng, một lần nữa, reviewer phải cảm khái: Cuộc đời này cần những chuyện tình như vậy. Bởi qua đó, ta mới lại thấy như mình đang sống chứ không phải chỉ là tồn tại, mới lại thấy trái tim mình đập những nhịp thổn thức, vì vị mặn của nước mắt chân thật hơn ngàn lần so với vị ngọt ở trong tim.  Hứa Nhận có lẽ là một trong những nam chính ngôn tình có số phận đáng thương nhất mà mình từng biết. Thông thường, những nam chính khác chỉ phải trải qua một giai đoạn vất vả khổ sở trong cuộc đời. Nhưng Hứa Nhận thì khác, cuộc đời anh là một chuỗi quá trình nỗ lực hết sức chống lại số phận, hết lần này đến lần khác, anh đấu tranh thoát nghèo để có thể mang lại cuộc sống đầy đủ cho người con gái anh yêu, để đến gần hơn với cô, rút ngắn khoảng cách giữa họ, nhưng cứ mỗi lần tưởng rằng bản thân đã với được mục tiêu, nắm bắt được hạnh phúc, thì lại bị giáng cho một đòn, dìm anh xuống lại cái đáy vực mà anh vẫn cố ngoi lên... Có lúc đọc, mình rất ghét Hứa Nhận, cũng oán trách anh tại sao lại khiến cho Trình Trì phải đau khổ đến thế. Nhưng khi hiểu được suy nghĩ của anh, khổ tâm của anh, thì mình lại chỉ thấy thương anh hơn mà thôi. Một Hứa Nhận dịu dàng lại tàn nhẫn, kiêu ngạo lại tự ti, kiên cường lại nhạy cảm, mạnh mẽ mà cũng yếu đuối, anh là một nam chính rất không hoàn hảo, thậm chí một nửa của hoàn hảo cũng không phải. Anh không một tay che trời, không thể làm chủ vận mệnh, bị số phận giày xéo. Nhưng chính vì thế, anh lại rất chân thật, chân thật đến xót xa, chân thật đến khiến trái tim cứng rắn của chúng ta phải tan chảy vì cảm động, thương mến. Giống như Trình Trì vẫn luôn thương anh vậy. Tất cả những may mắn của Hứa Nhận trong số kiếp này, có lẽ đều tụ hội ở tình yêu mà Trình Trì dành cho anh.  Mình nghĩ rằng, có lẽ hiếm có phụ nữ nào có thể yêu một người đàn ông, bao dung, thấu hiểu và thương người đàn ông đó như cái cách mà Trình Trì đã yêu, đã thương Hứa Nhận. Trình Trì thương Hứa Nhận, xót Hứa Nhận, lo cho Hứa Nhận hơn cả bản thân anh, mượn lời mà Catherine đã nói thì là: "Những cơ cực lớn của em trong thế gian này là những cơ cực của Heathcliff, em đã theo dõi và cảm thấy từng nỗi cơ cực ấy từ đâu, lẽ sống lớn của em là bản thân anh ấy."*** Có thể nói, trong câu chuyện này thì thứ khiến mình cảm động nhất, đau đáu nhất trong rất nhiều những điều khiến mình cảm động chính là ở tình cảm và những điều mà Trình Trì đã làm, đã thay đổi vì Hứa Nhận. Bởi vì yêu một người rất dễ, nhưng thay đổi bản thân vì một người là việc mà ít ai làm được, mà Trình Trì, đã làm được. Một người con gái như vậy, có thể dốc hết sức lực vì tình yêu, không so đo, không tính toán. Ai nói Trình Trì lụy tình chứ, với mình, cô quá mức dũng cảm, dũng cảm hơn bất kể ai. Bởi mấy ai có thể sống như cô, vì yêu mà chấp nhận như con thiêu thân, không màng nguy hiểm, không sợ bị thiêu rụi, lao mình vào ánh sáng?!  "Tâm nhận" có lẽ sẽ không phải là một câu chuyện khiến bạn rung động vì nam chính quá mức tuyệt vời, hay nữ chính đặc biệt ấn tượng, mạnh mẽ, cá tính, cầm lên được bỏ xuống được; nhưng mình tin chắc rằng, tình yêu giữa Hứa Nhận và Trình Trì sẽ khiến bạn cảm động, chạm đến trái tim bạn. Người này là thuốc độc chí mạng với người kia, nhưng lại cũng chính là giải dược duy nhất. Nếu tình yêu của Trình Trì lúc nào cũng thể hiện rõ rệt ở cái cách cô cưng chiều, bảo bọc, để ý từng cảm nhận của Hứa Nhận, thì tình yêu của Hứa Nhận tựa như những tảng đá vĩnh cửu bên dưới, một nguồn vui chẳng mấy biểu lộ nhưng cần thiết ****, bạn ít thấy nó nhưng nó luôn ở đó, mãi ở đó, vững chãi, bất biến, trường tồn với thời gian, với dòng chảy của cuộc sống. Nỗ lực vì cô, buông bỏ vì cô, mà hãm hại người, giết người vì cô, Hứa Nhận anh đều có thể làm được. "Sống không sợ, chết không sợ, không nghĩ tới Hứa tổng anh lại sợ một cô gái. ... Ừ, tôi sợ cô ấy nhất. Tôi sợ cô ấy khóc, lại sợ cô ấy không khóc. Tôi sợ cô ấy còn yêu tôi, lại sợ cô ấy...Không hề yêu tôi".***** Thật ra, phải nói rằng, đoạn đầu của Tâm Nhận không quá hấp dẫn, mình đã từng nghĩ, có lẽ nó cũng chỉ là một bộ truyện thanh xuân vườn trường bình thường như những bộ thanh xuân vườn trường nhan nhản gần đây. Một tiểu thư nhà giàu ngỗ nghịch và một anh chàng nhà nghèo sẽ nhanh chóng thoát nghèo, lột xác hoặc hiện nguyên hình thành hoàng tử rồi hai người sẽ sống hạnh phúc bên nhau mãi mãi. Nhưng không, càng đọc, mình càng nhận ra mình đã nhầm. Câu chuyện có quá nhiều bước ngoặt bất ngờ không đoán trước, những tình tiết khiến người ta cảm động ập đến như thủy triều, và rồi cứ từ từ, mình đã chìm đắm và trải lòng vào nó lúc nào chẳng hay. Mình bỗng hiểu ra vì sao mình lại thích đọc các cuốn truyện thực tế, nơi mà nam nữ chính có sự cách biệt vô cùng xa về thân phận xã hội, bởi có lẽ nhờ thế mình mới lại nhìn thấy sức mạnh bất diệt và bất bại của tình yêu, nơi mà hai nhân vật chính có thể cho mình cảm nhận rõ rệt sự kiên định đến tột cùng của họ trong tình cảm. Vậy nên, trong vô vàn những cuốn truyện thanh xuân vườn trường gần đây, thì mình xin được tự tin đề cử "Tâm nhận". Hãy cảm nhận vị đắng, vị ngọt, vị mặn, vị cay của cuộc đời, cùng thứ tình cảm thấu trời xanh vượt lên số phận, qua đó, tiếp thêm niềm tin cho chúng ta vào tình yêu, để có dũng khí yêu và được yêu. Vì nếu không có tình yêu, cuộc sống này chẳng phải sẽ rất vô vị hay sao?! *** Trên xe taxi, Trình Trì hung hăng mắng chửi Dương Tĩnh một trận. Dương Tĩnh quay lại gọi điện thoại cho Hứa Nhận, Hứa Nhận đã ngồi vào xe taxi, phía sau còn có Lục Hành Thương lòng nóng như lửa đốt. “Hứa Nhận, tại sao lại chọc giận đại tiểu thư Trình thế?” Đầu bên kia điện thoại, Dương Tĩnh lớn tiếng: “Cơ hội tốt như thế, chính anh không biết quý trọng, đừng nói tôi không giúp anh.” “Không có việc gì.” Ánh mắt Hứa Nhận dịu dàng hơn rất nhiều, giọng trầm tĩnh: “Cô nhóc cáu kỉnh với tôi, trở về dỗ dành là được.” Cúp điện thoại, gương chiếu hậu, Lục Hành Thương đang quan sát Hứa Nhận. “Anh là bạn trai cô ấy?” “Không giống?” Tâm trạng Hứa Nhận rất tốt. Lục Hành Thương để lộ lúm đồng tiền: “Thảo nào.” “Cái gì?” “Cô ấy nói trước đây bạn trai làm vịt, sau đó khăng khăng một mực theo cô ấy, rồi hoàn lương, kỹ thuật rất tốt……” Sắc mặt Hứa Nhận tối sầm, Lục Hành Thương vội vàng dừng miệng: “Ý tôi là… Anh thật sự rất đẹp trai.” Hứa Nhận đột nhiên cảm thấy… Trình Trì tới đại học S, cuộc sống sau này của anh, nhất định sẽ có gió tanh mưa máu. ———- Trình Trì đến đại học báo danh trước, sau đó lấy chìa khóa phòng ngủ, tay không đi về phòng ngủ, trong phòng ngủ trống rỗng vắng vẻ. Cô tới trường sớm hơn nửa tháng, bạn cùng phòng chắc sẽ chờ đến khai giảng mới có thể đến đây, Trình Trì định sắp xếp đồ đạc của mình một chút, mới đột nhiên phát hiện, hình như không thấy hành lý của mình đâu. Thoáng hoang mang. Nhớ lại, cái vali nằm trên tay Hứa Nhận. Mẹ nó. Nhớ lại cảnh nhìn thấy Hứa Nhận hôm nay, tim Trình Trì lại đập thình thịch. Anh tới đón cô. Khóe miệng cô không nhịn được cong lên, nhưng nhớ đến năm ngoái anh kiên quyết rời đi như vậy, còn nói rất nhiều lời làm tổn thương người ta, những lời đó gần như lấy mạng cô, cô suy sụp cả kỳ nghỉ hè, lúc không say, chỉ cần nghĩ đến, từng câu từng chữ khoan đến tận xương. Cô liều mạng thích anh như vậy, tại sao anh có thể đúng lý hợp tình mà nói, ông trời công bằng chứ? Cô rất nhớ anh, nhưng cũng không có cách nào dễ dàng tha thứ cho anh. Trình Trì ngồi ngẩn người trên ghế nhỏ một lúc, sau đó nghe thấy mấy cô gái phòng bên cạnh hưng phấn hét to, vô cùng ồn ào, dưới tầng có vẻ cũng rất ầm ĩ. Trình Trì đi ra ban công, thò đầu nhìn xuống dưới, chỉ thấy Hứa Nhận đang đặt tay lên tay kéo vali màu đỏ của cô, bóng dáng cao lớn đứng thẳng tắp dưới tầng, cúi đầu nhìn điện thoại. Nữ sinh xung quanh không nhiều lắm, đa số sinh viên còn chưa đến trường. Nhưng anh đột ngột xuất hiện dưới ký túc xá nữ như vậy, vẫn dẫn tới xôn xao không nhỏ. Xung quanh có mấy em gái thoải mái quan sát anh, châu đầu ghé tai bàn tán. Có người biết anh, có người không biết. Không vì điều gì khác, chỉ vì anh đẹp trai. Đẹp trai đến mức người khác không rời mắt được. Mời các bạn đón đọc Tâm Nhận của tác giả Xuân Phong Lựu Hoả.