Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Bất Đẳng Thức Ngược Chiều

Phong Tĩnh hỏi: "Đội trưởng Tần, anh chạy theo tôi từ Trung Quốc đến Triều Tiên, rốt cuộc là muốn làm gì?" Tần Tranh mặt không đổi sắc: "Anh nói rồi, muốn tìm em chữa bệnh." Phong Tĩnh bị làm cho tức cười: "Có bệnh gì, cứ phải để em chữa mới được?" Tần Tranh: "Bệnh tương tư." * Gặp lại sau nhiều năm. Anh bước trong màn đêm, ung dung lạnh nhạt. Ánh sáng và bóng tối đan vào nhau, màu đêm tối nhuộm đầy mi mắt, lộ ra vài phần không thể kềm chế. "Bác sĩ Phong, lại gặp mặt." Vẫn giống như trong trí nhớ, biếng nhác tản mạn. * Đội trưởng Tần Tranh của đội gỡ bom nhìn qua lúc nào cũng có vẻ tiêu sái không kềm chế được, thờ ơ, nhưng lại kèm theo cảm giác xa cách lạnh nhạt. Trong các cuộc gỡ bom, anh luôn luôn thong dong bình tĩnh, thế như chẻ tre, đánh đâu thắng đó. Mãi cho đến khi có người nhắc tới tên của Phong Tĩnh ở trước mặt anh. Hôm đó là lần đầu tiên anh không kiểm soát được cảm xúc trước mặt người khác. Có người hỏi: "Vì sao cứ phải cố chấp với quá khứ?" Tần Tranh cười: "Không phải cố chấp với quá khứ, mà là muốn bảo vệ thành phố có cô ấy." Em là phong cảnh đẹp nhất trên con đường ngược chiều* của anh. Chuyên gia gỡ bom đẹp trai lưu manh lạnh lùng kiêu ngạo x bác sĩ đông y dịu dàng xinh đẹp. *Đường ngược chiều/ người đi ngược hướng: Ý chỉ một người làm việc tốt nhưng việc đó lại là việc hay hành động mà ít người dám làm (ví dụ như công việc của nam chính). *** "Người bệnh tự báo phần ngực khó thở đau nhức... Chẩn bệnh: Tắc nghẽn ngực, đờm ẩm tắc nghẽn... Đơn thuốc: Pháp bán hạ 10g, rễ sô đỏ 15g, chỉ xác 6g..."   Laptop nhảy ra lời nhắc "pin yếu", che khuất hồ sơ ca bệnh vừa viết xong.   Phong Tĩnh tắt nhắc nhở đi, khép laptop lại, nhìn về phía ngoài cửa sổ thành máy bay.   Chuyến bay quốc tế cất cánh từ Khắc Lặc đã tiến vào không phận Trung Quốc.   Dưới cánh máy bay, biển mây cuồn cuộn chìm trong trong bóng đêm dày đặc. Phía trước có thể thấy được hình dáng mơ hồ của thành phố, đường sao xen lẫn với ánh đèn hợp thành những đường nối của thành thị, tựa như dòng chảy ngân hà, lộng lẫy sáng chói.   Nhiệm vụ gìn giữ hoà bình trong vòng một năm đã kết thúc. Phong Tĩnh ngồi máy bay về nước.   Nhưng từ A Y Tư nơi chấp hành nhiệm vụ không có chuyến bay bay thẳng tới Bắc Kinh, chỉ có thể đến Khắc Lặc, lại chuyển chuyến bay về Bắc Kinh.   Trằn trọc mấy chục tiếng đồng hồ, Phong Tĩnh cảm thấy mệt rã rời, nhưng cũng thả lỏng.   Giờ phút yên bình hiếm có này lại khiến cô mất ngủ.   "Anything to drink?" (Có muốn uống gì không ạ?)   Cô tiếp viên hàng không tóc vàng đẩy toa ăn đi qua, kiên nhẫn hỏi thăm mỗi một vị hành khách có cần đồ uống không.   Khoảng cách chuyến bay tới đích đến còn hơn ba tiếng đồng hồ.   Tiến vào đêm khuya, phần lớn hành khách đều đã chìm vào giấc ngủ, thi thoảng lại có vài tiếng thì thầm vang lên.   Bang!   Bỗng nhiên, lối đi nhỏ phía trước truyền đến một loạt âm thanh rối loạn.   Hành khách bị đánh thức nhao nhao tìm kiếm nơi phát ra âm thanh, cabin vốn đang yên tĩnh bắt đầu ồn ào.   " ́y! Tiếp viên hàng không, chỗ này có người ngất xỉu!"   "Này, anh ơi! Anh vẫn ổn chứ?"   Ngôn ngữ của những quốc gia khác nhau trộn thành một một mảnh bàn tán.   Tiếp viên hàng không vội vàng chạy tới kiểm tra tình huống.   Phong Tĩnh nghe thấy ngôn ngữ quen thuộc trong những tiếng bàn tán, nghe và phân tích ra tình huống đại khái.   Hàng phía trước có hành khách đột phát bệnh cấp tính, té xỉu xuống đất.   Cô vội vàng kéo dây an toàn ra, chen lên trước.   "Xin hãy quay về chỗ ngồi của mình, đừng xúm lại đây!" Tiếp viên hàng không cố gắng duy trì trật tự: "Này, vị khách nữ này..."   "Tôi là bác sĩ." Phong Tĩnh dùng tiếng Anh tỏ rõ thân phận.   Tiếp viên hàng không sửng sốt một lát, sau đó mau chóng nhường vị trí.   Một người đàn ông nằm trên mặt đất, hô hấp dồn dập, hàm răng cắn chặt, vẻ mặt đau đớn, đã bất tỉnh không biết gì.   Không gian trên lối đi nhỏ chật hẹp, Phong Tĩnh miễn cưỡng ngồi xổm xuống, tiến hành kiểm tra thân thể đơn giản cho người đàn ông.   Tình huống cũng không lạc quan.   "Có thể giúp tôi lấy túi của tôi không? Ở ngay giá hành lý trên chỗ ngồi." Cô tiếp tục chú ý tình hình mạch đập của người đàn ông, ngẩng đầu bình tĩnh nói: "Còn nữa, tôi cần hộp sơ cứu y tế."   Tiếp viên hàng không gật đầu, lập tức đi về phía chỗ ngồi của Phong Tĩnh, mang túi của cô tới.   Nhận lấy túi, Phong Tĩnh kéo khoá ra, tìm kiếm bên trong.   Trong lúc vội vàng, có một tấm thẻ rơi từ trong túi ra...   CHINA MEDICAL TEAM   FENG JING   Đoàn Y Tế Trung Quốc - Phong Tĩnh.   Tấm thẻ rơi xuống bên chân.   Nhưng Phong Tĩnh không rảnh bận tâm, mò mấy lần tìm ra bao dụng cụ châm cứu bên trong.   Cùng lúc đó, một nhân viên tiếp viên hàng không khác cũng cầm hộp sơ cứu y tế tới, giao tới tay cô.   Phong Tĩnh giơ tay vén áo khoác trên người người đàn ông ra, lại ở trong chớp nhoáng này...   Tích.   Cô nghe thấy âm thanh khả nghi.   Tích.   Tích.   Tích...   Nhỏ xíu, một tiếng tiếp một tiếng, vô cùng có quy luật.   Là truyền tới từ vị trí bên hông người đàn ông.   Vừa rồi lúc kiểm tra tình trạng sức khoẻ Phong Tĩnh đã nhận ra.   Gương mặt của người đàn ông này nhìn rất gầy yếu, dáng người lại có vẻ cồng kềnh. Trên người ông ta mặc đồ mùa đông dày nặng, toàn thân bọc đến kín mít.   Điều hoà trên máy bay mở cũng mạnh, ăn mặc dày nặng cũng bình thường, nhưng...   Phong Tĩnh hơi chần chờ, một phát xốc lên tầng che đậy kia.   Lộ ra hình dáng của món đồ bên dưới.   Trên người ông ta quấn đầy dây diện, trên vị trí bên hông buộc một cái hộp sắt đen xì, bên cạnh có một cái máy bấm giờ bỏ túi, màn hình màu đen, chữ số màu đỏ, đang đếm ngược...   03: 04: 10   Con ngươi Phong Tĩnh co lại, nhịp tim lập tức hẫng một nhịp.   Là bom.   Thời điểm máy tính giờ kết thúc đếm ngược, chính là thời điểm chuyến bay này hạ cánh ở Bắc Kinh.   *   Máy bay khẩn cấp hạ cánh xuống sân bay thành phố Dương Giang.   Mười một giờ mười tám phút tối, cảnh sát thành phố Dương Giang tiếp nhận cuộc gọi, nói phát hiện bom trên một chiếc máy bay có chuyến bay quốc tế bay từ Khắc Lặc tới Bắc Kinh, sẽ lâm thời hạ cánh xuống sân bay thành phố Dương Giang.   Sân bay nhanh chóng khởi động biện pháp ứng phó khẩn cấp.   Tiếng còi xe cảnh sát cắt qua màn đêm yên tĩnh, đường cảnh giới kéo vòng xung quanh sân bay. Hiện trường đã có rất nhiều bộ xe cảnh sát, xe cứu hỏa và xe cứu thương đang chờ lệnh.   Sau khi máy bay hạ cánh, hành khách trên máy bay được sơ tán khẩn cấp.   Bãi hạ cánh ở sân bay trống trải, gió đêm thổi phần phật.   Đèn cảnh sát màu đỏ đen biến đổi liên tục, đèn xe giống một lưỡi dao sắc, phá vỡ bóng đêm dày đặc.   Một chiếc xe cảnh sát lao vút tới, dừng lại bên cạnh đường băng của sân bay.   Cửa xe mở ra, một người đàn ông mặc đồng phục đi xuống. Anh bước trong màn đêm, chân dài thẳng tắp, dáng người cao, thong dong lạnh nhạt.   Ánh sáng và bóng tối đan vào nhau, điêu khắc ra hình dáng thâm thúy, bóng đêm nhuộm đầy mi mắt, lộ ra vài phần lạnh nhạt.   "Đội trưởng Tần." Giang Nhất Trình thành viên đội gỡ bom lập tức đi lên đón.   Tần Tranh nhìn về phía cậu ta: "Tình huống thế nào?"   "Tất cả đã chuẩn bị sẵn sàng."   "Danh tính của kẻ tình nghi đã được xác nhận, Eka - Ninick, người Hàn Quốc, đàn ông, bốn mươi bảy tuổi, cất cánh từ Khắc Lặc, mục đích là Bắc Kinh." Giang Nhất Trình lật nhìn tư liệu lấy từ phía sân bay: "Nhân viên phi hành đoàn nói, trong quá trình bay, người tên Ninick này đột phát bệnh cấp tính, vừa lúc có một vị bác sĩ ở trên cùng chuyến bay, trong lúc đang tiến hành cấp cứu thì phát hiện đồ vật nghi ngờ là bom trên người ông ta."   "Bác sĩ cùng chuyến bay?" Tần Tranh nhíu mày: "Bác sĩ ở đâu?"   "Nói là… bác sĩ ở Bắc Kinh."   Giang Nhất Trình dừng một lát, lại nói: "Tình trạng trước mắt của kẻ tình nghi không được lạc quan, bởi vậy cần vừa cấp cứu vừa tiến hành gỡ gom."   Khuôn mặt Tần Tranh bình tĩnh: "Hiểu rồi."   Khi đang nói chuyện, anh đã đổi sang trang phục phòng chống nổ dày nặng.   "À này, đội trưởng Tần."   Giang Nhất Trình vội vàng gọi anh lại, nói: "Hôm nay anh đã làm nhiệm vụ cả ngày rồi, không thì để em làm cho."   "Không có việc gì, để tôi."   "Nhưng..."   "Đi đây." Tần Tranh đội mũ bảo hộ lên, khoát tay, cũng không quay đầu lại trèo lên cầu thang bên sườn máy bay.   *   Hành khách trên chuyến bay đã được sơ tán, cabin rất yên tĩnh, mỗi phút mỗi giây đều bị nỗi sợ hãi lấp kín.   Chuyện này xảy ra bất ngờ, cũng triệt để khiến tiết tấu của Phong Tĩnh bị rối loạn.   02: 22: 07   Máy tính giờ còn đang đếm ngược, cách thời gian phát hiện thứ đáng ngờ này đã qua nửa tiếng.   Cô nắm vuốt châm bạc, nhưng mãi vẫn chưa xuống tay được.   02: 22: 06   Phong Tĩnh cố gắng ép bàn tay ngừng run, ngừng thở... Đột nhiên, bàn tay toàn mồ hôi lạnh bỗng được một bàn tay nắm chặt lấy.   Cô sửng sốt.   Ngẩng đầu một cái, bỗng đối diện với một đôi mắt sáng ngời đen nhánh.   "Đừng căng thẳng." Giọng nói trầm thấp của người đàn ông truyền tới, hoàn toàn nhiễu loạn suy nghĩ của cô.   Cho dù cách mũ bảo hộ, nhưng khuôn mặt anh lại rõ ràng trùng hợp với một người trong trí nhớ của cô.   Tên của người đàn ông đó, xém chút nữa bật thốt ra...   "Tần..."   Tần Tranh...   *   Ý thức của Phong Tĩnh lập tức rút ra khỏi trạng thái hỗn độn.   Bầu trời mây đen nặng nề, khiến cả thành phố trở nên áp suất thấp, tựa như đang nổi lên một cơn bão. Mùa hè tỉnh Quảng Đông luôn luôn như thế, khi mưa to sắp tới đã giống như có một cái lồng hấp trùm lên cả thành thị, hơi nước sôi trào, không tiến vào nổi một tia gió, khiến cho người ta bức bối khó chịu.   Phong Tĩnh đóng cửa sổ, xoa giữa hai đầu lông mày.   Về nước gần một tháng, cô vẫn chưa thể đảo ngược lại đồng hồ sinh hoạt.   Bóng đêm ngoài cửa sổ dày đặc, bầu trời đen kịt bị ánh đèn chân không tách ra, chiếu vào lớp pha lê trong phòng trực ban sáng như gương, kim đồng hồ của chiếc đồng hồ treo trên tường sắp sửa chỉ về phía số "9".   Phong Tĩnh tới chỗ máy đun nước đổ một cốc nước nóng, còn chưa kịp uống thì điện thoại trong túi bỗng vang lên.   Cô lấy điện thoại di động ra nhìn, nghe điện thoại.   "Tĩnh Tĩnh, ăn cơm tối chưa? Đang bận gì thế, sao không trả lời tin nhắn?" Mẹ Phong hỏi.   "Mẹ, hôm nay con trực ban, vừa rồi..."   Bên ngoài phòng trực ban bỗng truyền tới một tràng tiếng gõ cửa dồn dập.   Y tá trực ban đi vào văn phòng, vẻ mặt lo lắng: "Bác sĩ Phong! Có một cuộc phẫu thuật xảy ra chút vấn đề, chủ nhiệm Dương kêu cô qua đó một chuyến."   "Được, tôi tới ngay đây."   Phong Tĩnh đáp một tiếng, lại thấp giọng: "Mẹ, đồng nghiệp gọi con rồi, đợi lát nữa con gọi lại nhé."   Cúp điện thoại, cô nhét điện thoại di động vào trong túi áo blouse trắng, trực tiếp chạy về phía phòng phẫu thuật.   Trong phòng phẫu thuật, hai bị bác sĩ đang bàn bạc về ca mổ, nhìn thấy Phong Tĩnh đi đến thì đều ngừng lại, nhìn về phía cô.   "Bác sĩ Phong."   “Bác sĩ Phong tới rồi."   Phong Tĩnh đi qua, đi thẳng vào vấn đề: "Chủ nhiệm Dương, tình trạng của bệnh nhân thế nào?"   Hoá ra là một ca mổ ruột thừa xảy ra sự cố.   Bệnh nhân là làm thủ tục chuyển tuyến từ bệnh viện ở thị trấn tới, lúc ấy phần ruột thừa của người bệnh đã xuất hiện tình trạng mưng mủ thủng dạ dày, tình huống khẩn cấp, cũng chưa kịp kiểm tra kỹ càng đã trực tiếp đưa bệnh nhân vào phòng mổ. Thẳng tới trước khi phẫu thuật, bệnh án đưa tới tay, bác sĩ mổ chính mới biết được bệnh nhân là người mắc chứng tăng thân nhiệt ác tính.   Tăng thân nhiệt ác tính, là một loại bệnh di truyền.   Cho tới hiện tại, đây là bệnh di truyền duy nhất được biết đến có thể dẫn tới tử vong trong quá trình phẫu thuật do dùng thuốc gây mê thông thường.   Không thể sử dụng thuốc mê, cuộc phẫu thuật này căn bản không có cách nào tiếp tục tiến hành, nhưng tình trạng của người bệnh đã lửa sém lông mày, chủ nhiệm Dương lập tức nghĩ ngay đến Phong Tĩnh đang trực ban, mới vội vã bảo y tá đến tìm cô.   Châm tê là một phương thức gây mê lâm sàng do khoa đông y bệnh viện Nhân Dân hợp tác mở rộng cùng nhiều khoa khác, tiến hành châm cứu với một số huyệt vị chỉ định, đạt tới hiệu quả như thuốc mê.   Phong Tĩnh cũng là một trong những người dẫn đầu khai triển kỹ thuật này.   A Y Tư nơi cô từng chấp hành nhiệm vụ là vùng có hoàn cảnh ác liệt, điều kiện chữa bệnh có hạn, cũng khá thiếu thốn tài nguyên y tế, bình thường gây mê trong những cuộc giải phẫu cũng khó mà triển khai, nhất thiết phải ứng dụng đến kỹ thuật châm tê. Châm tê là kỹ thuật Phong Tĩnh được một bác sĩ đông y già truyền dạy cho cô trong lúc ở trong đoàn y tế gìn giữ hoà bình. Kỹ thuật châm tê vững chắc của cô cũng cung cấp rất nhiều kinh nghiệm tham khảo cho việc mở rộng châm tê lâm sàng.   Phong Tĩnh trợ giúp chủ nhiệm Dương, thuận lợi hoàn thành ca phẫu thuật.   Đi ra phòng mổ, thay đổi mũ áo, Phong Tĩnh lấy điện thoại di động ra xem thời gian.   Cách thời gian giao ban còn hơn mười phút.   Thời điểm đang chờ thang máy, sâu trong lòng Phong Tĩnh lại không biết vì sao lại có dự cảm xấu.   Thời điểm gần giao ban luôn là lúc thường xảy ra sự kiện đột xuất nhất, đây là tình huống bác gĩ trực ban nào cũng phải gặp.   Ting...   Trong lúc suy tư, cửa thang máy đã mở ra.   Mới ra khỏi thang máy, cô đã nghe được từng trận tiếng khóc tiếng la truyền tới từ sảnh cấp cứu.   Từng chiếc xe đẩy cứu hộ nhanh chóng chạy qua.   "Nhanh nhanh nhanh!"   "Người bị thương mất máu quá nhiều, mau thông báo cho kho máu chuẩn bị máu!"   "Không ổn! Người bị thương này lên cơn sốc rồi, nhanh đưa vào phòng mổ!"   ...   Tiếng la kiệt sức lạc giọng và tiếng gào khóc quậy vào nhau.   Từng chiếc xe đẩy chở người bị thương bị kéo qua, người nhà của người bị thương vây chật nịch sảnh bệnh viện.   Người nhà kêu la: "Bác sĩ! Bác sĩ. Nhất định phải cứu lấy con gái của tôi!"   "Bác sĩ! Bác sĩ! Bố tôi ông ấy không sao chứ?"   Có người bên ngoài đang bàn tán...   "Ài, cũng xui xẻo quá mà, sao lại xảy ra chuyện như vậy chứ?"   "Nghe nói kẻ đó là nhân viên bị nhà máy hóa chất khai trừ, mang theo một cái túi chứa bom uy hiếp một chiếc xe buýt, ban đầu chỉ muốn hù doạ mọi người, không nghĩ tới lại nổ thật."   - ---------------------   *Tất cả bối cảnh, địa khu, nhân vật, sự kiện trong truyện đều chỉ là hư cấu.   Mời các bạn mượn đọc sách Bất Đẳng Thức Ngược Chiều của tác giả Phong Hiểu Anh Hàn.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Nơi Nào Phong Cảnh Như Tranh - Lâm Địch Nhi
Nơi nào phong cảnh như tranh là những trang sách chứa đựng đầy những điều ngọt ngào, những vẻ đẹp giản dị được Lâm Địch Nhi chắt lọc từ cuộc sống để dệt nên một câu chuyện lãng mạn từng chút một thấm dần, thấm dần vào tâm hồn người đọc qua từng con chữ. Bảy năm trước Họa Trần mới mười sáu, còn Hà Dập Phong là "Phu tử" nghiêm khắc lại còn phải kiêm làm bảo mẫu, làm vệ sĩ và "chồng bất đắc dĩ" của cô. Bảy năm sau gặp lại, anh vẫn muốn là "Phu tử" để chăm sóc, che chở cho cô, thực hiện những mơ ước của cô dù lúc này ánh mắt cô đang dõi theo một người con trai khác… Nơi nào phong cảnh như tranh còn đặc biệt thú vị với những ai yêu thích du lịch khám phá và văn hóa đọc,nó truyền tải đến người đọc cả những triết lý sâu sắc tinh tế về cách cảm thụ vẻ đẹp của thiên nhiên, của cuộc sống và tận hưởng thú vui đọc sách giữa cuộc sống bộn bề ngày nay. *** Nội dung tác phẩm kể về câu chuyện tình thú vị của cặp đôi mê xê dịch. Trước khi 2 người tìm lại được nhau, họ đã đặt chân khắp muôn nơi, thấy muôn vàn cảnh cảnh đẹp trên thế giới... Để rồi cuối cùng sau mỗi chuyến đi cả 2 cùng nhận ra rằng mọi cảnh đẹp trên thế giới đều là vô nghĩa nếu chỉ có một mình ở đó. Quay ngược thời gian 7 năm trước Hà Dật Phong và Họa Trần từng xuất hiện trong cuộc sống của nhau. Khi đó cô chỉ mới 16 tuổi, còn anh đã là một sinh viên ngành y. Số phận đã sắp đặt  cho 2 người tới với nhau khi anh được một người bạn nhờ kèm cặp cô học sinh Họa Trần hay mơ mộng này. Và cứ thế tình cảm lớn dần lên giữa 2 con người ấy, anh trở thành thầy nghiêm khắc nhưng bên cạnh đó còn phải kiêm thêm rất nhiều chức vụ khác như làm bảo mẫu, làm vệ sĩ và đặc biệt là danh phận chồng bất đắc dĩ của cô. Mời các bạn đón đọc Nơi Nào Phong Cảnh Như Tranh của tác giả Lâm Địch Nhi.
Như Châu Như Ngọc - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh
Nhiều người cho rằng, Nhị cô nương của Cố gia xinh đẹp tươi tắn, chắc chắn là một cô nương dịu dàng như nước, nhu mì thiện lương. Nhưng mà, sự thật như thế nào thì có đôi khi chẳng mấy ai biết được. *** Trăng lạnh như sương, toàn thành bị bao phủ dưới màn đêm u tịch.   Lúc này cũng là giờ giới nghiêm, mọi con đường trong kinh đô lúc này ngoại trừ người cầm mõ gõ canh ra chỉ có bóng của những tuần vệ quân hoàng thành. Bởi vì thời tiết không tốt, trời đêm không một ánh sao, các con phố chìm trong một màu đen thăm thẳm, còn có đèn lồng lắc lư trong tay của tuần vệ quân cùng với đèn lồng treo trên cổng chính phủ đệ của nhà quý tộc thế gia tỏa ra ánh sáng le lói ảm đạm.   Đội trưởng đội tuần vệ hà hơi thổi ra một luồng khí lạnh, liếc nhìn các huynh đệ sắc mặt bị cóng đến trắng bệch bước đi ở phía sau, khẽ hô: “Các huynh đệ, hăng hái lên nào.”   Gần đây, sức khỏe của thánh thượng không tốt, vui buồn thất thường, do đó không ít cung nhân chịu tai bay vạ gió, hắn cũng không muốn gặp phải chuyện không hay trong ca gác của mình.   Vừa nghĩ như vậy, hắn nhìn thấy ở phía thông với cánh cổng hoàng cung, đột nhiên một đội thị vệ mặc cẩm y cưỡi ngựa phóng vọt qua. Đội nhân mã này nhìn thấy bọn hắn cũng không ngừng lại, chỉ ném cho hắn một tấm thẻ bài, sau đó thúc ngựa biến mất trong màn đêm.   Hắn cầm thẻ bài lạnh lẽo kia lên, đặt ngay trước mặt quan sát, lập tức giật thót mình hít một hơi thật sâu.   Đây không phải là lệnh bài của đội thân vệ thánh thượng sao, hơn nửa đêm vội vội vàng vàng phóng ra ngoài cung. . .   Hắn biến sắc, không dám nghĩ nhiều nữa, nhưng tay bất giác nắm thật chặt bội đao đeo bên người   “Bong…bong….bong…” Nửa đêm canh ba, tiếng chuông ngân lên xé tan màn đêm tĩnh mịch.   Trong đông tiểu viện của nội viện phủ Ninh Bình Bá, mấy nha hoàn gác đêm đã bị tiếng chuông ngân đánh thức từ lâu, cũng không kịp búi tóc, phủ thêm ngoại sam đã vội vàng chạy về phía nội thất.   “Tiểu thư.” Bảo Lục chạy vào trong viện đầu tiên, nhìn thấy trong sa mạn có động tĩnh, liền chạy thẳng đến bên giường, gấp gáp nói: “Tiểu thư đã tỉnh chưa?”   Đi theo sau lưng Bảo Lục là mấy nha hoàn khác cũng bắt đầu châm lửa đốt đèn còn nhanh tay tháo gỡ những vật dụng trang trí gì đó hoa lệ bên trong phòng, động tác nhanh thoăn thoắt khiến ai nấy nhìn thấy cũng phải chấn kinh.   “Bảo Lục, đã xảy ra chuyện gì?” Dưới áo ngủ hoa gấm là một tiểu tiểu thư chừng 10 tuổi, chậm rãi ngồi dậy, nghe thấy tiếng chuông vẫn âm vang như cũ, khuôn mặt ngây thơ trắng noãn ngơ ngác ngước mắt lên hỏi.   Bảo Lục thấy nàng ngẩn ngơ như vậy thầm nghĩ tiểu thư đã đoán được chuyện gì vừa xảy ra, xoay người mở rương gỗ lấy ra sam y thay cho tiểu thư, còn lo khí trời đêm nay trở lạnh bèn phủ thêm cho nàng một tấm áo choàng.   Ngay sau đó lại có một tốp nha hoàn đi đến, nhanh chóng thay vớ đã được ủ ấm vào cho nàng. Cũng bởi vì tuổi nàng còn nhỏ, nha hoàn Thu La chỉ búi cho nàng một kiểu tóc đơn giản, dùng hai cây trâm cố định tóc lại chứ không dùng thêm bất cứ vật trang sức nào nữa.   Cố Như Cửu ngồi trên băng ghế được bọc gấm, mặc kệ mấy nha hoàn liên tay sửa soạn cho mình, tiếc tiếc rằng trong một năm tới lại không được dùng bộ trang sức trâm cài mấy hôm trước đây mẫu thân vừa chọn cho mình.   Lúc này tiếng chuông tang lại vang lên, đồng thời còn có thêm nhiều tiếng chuông như thế ngân lên, ngoại trừ đế vương băng hà ra, còn có ai được cử hành nghi lễ thế này?   Chờ đến khi nàng cầm ấm lò sưởi tay bước đến nhà chính gặp mẫu thân thì tất cả mọi vật trang trí hoa lệ trong tiểu viện của nàng đã được gỡ xuống nham nhở. Nàng có chút tiếc nuối ngẩng đầu nhìn nơi lúc trước được treo chiếc đèn lồng đỏ, tuy rằng không kịp thay bằng đèn lồng có màu sắc khác, nhưng đèn lồng đỏ đã được lấy xuống nên bây giờ nhìn lên trông có vẻ trống trải.   Nhìn thấy cảnh này, nàng liền nhớ tới vị tỷ tỷ đã xuất giá mấy ngày trước đây, khẽ mím chặt môi, trên má liền ẩn hiện đôi lúm đồng tiền xinh xinh.   Mấy nha hoàn đi bên cạnh thấy thế, biết tiểu thư đang tiếc nuối vị đại tiểu thư mới xuất giá, chẳng qua các nàng chỉ là nha hoàn, cũng không tiện khuyên can điều gì.   Phu nhân có được bốn người con, hai trai, hai gái, hai vị công tử cùng đại tiểu thư đều lớn tuổi hơn khá nhiều so với tiểu thư, cho nên đều rất thương yêu cô em gái bé nhỏ này. Sau khi Đại tiểu thư xuất giá, nhị tiểu thư luyến tiếc cũng là chuyện hiển nhiên.   Đông tiểu viện cũng khá gần chính viện, nhóm người của Cố Như Cửu đi vài bước đã đến chính viện.   Lúc này, Dương thị đang loay hoay căn dặn đám nô bộc thu xếp tất cả mọi thứ trong phủ, nhìn thấy con gái mình đến, vội vàng quay sang nói: “Cửu Cửu sao lại đến đây?” Tuy miệng nói thế, nhưng quay sang vội bảo hạ nhân ngâm ấm trà nóng cho nàng, sau đó cầm lấy tay của Cố Như Cửu xoa xoa sưởi ấm, cẩn thận kiểm tra xem nàng có bị lạnh hay không.   Năm đó, nàng đã qua tuổi 30 mới mang thai cô con gái nhỏ này. Lúc con gái chào đời, dung mạo tuy rằng xinh đẹp hơn hẳn ba đứa con trước của mình, nhưng thân hình gầy gò, tong teo, cho nên nàng luôn lo lắng đứa bé này không chống đỡ được bao lâu, liền bàn với phu quân đặt nhũ danh cho con là “Cửu Cửu”, duy nguyện con gái mình được sống thật lâu, thật bình an. ... Mời các bạn đón đọc Như Châu Như Ngọc của tác giả Nguyệt Hạ Điệp Ảnh.
Em Là Vì Sao Trong Mắt Anh - Lã Diệc Hàm
Em Là Vì Sao Trong Mắt Anh Một người hờ hững, một người đau khổ, Một người trung thành, một người lừa dối. Một người cho đi, một người cướp đoạt, Một người tin tưởng, một người giấu diếm. Chỉ tiếc rằng tình yêu không phải phép toán một cộng một bằng hai. Bạn đã bao giờ nghe nói tới một vụ án liên quan đến những mối tình cắt không đứt, càng gỡ càng rối như vậy không? Nhưng có lẽ, trong mối tình đó, chỉ cần một người bằng lòng quay đầu, nhìn về phía sau, có lẽ tất cả sẽ là bình minh tươi sáng và có lẽ ngày hôm nay… mọi chuyện đều đã khác… *** “Ra biển uống rượu có được không? Anh mời em ra bờ biển, em mời anh uống rượu?” “Được.” “Có cần đợi anh tắm rượu, thay quần áo không?” “Không cần, năm phút nữa anh sẽ ở dưới nhà đón em.” “Vâng.” Đúng năm phút sau, chiếc Lexus màu đen đỗ ngay dưới một tòa chung cư cao cấp nào đó. Một tiếng đồng hồ sau đó, Lexus đã lại xuất hiện trên bãi cát bên bờ biển. Những chai bia bị vứt ngổn ngang ở ghế sau. Ở phía trước, mỗi người kẹp một điếu thuốc trên tay, yên lặng ngồi đó. Làn khói thuốc vấn vít, hòa theo điệu nhạc nhẹ nhàng phát ra từ DVD, khẽ vang vọng trong không gian chật hẹp. Đó là bản nhạc Fur Elise nổi tiếng của nhạc sỹ Beethoven. “Sao vậy? Gọi anh ra đây mà lại chẳng nói câu gì?” Rất lâu sau, Phó Minh Tích rít một hơi thuốc, đột ngột quay mặt sang. Doãn Thần Tâm ngoảnh mặt làm ngơ, vẫn suy trì trạng thái đờ đẫn như trước. Người đàn ông trước mắt có chiếc mũi diều hâu mà cô thân thuộc nhất, khiến cô cứ bất động ngồi nhìn mãi, dường như có thể thông qua hình dạng của chiếc mũi ấy, mon men tiến vào trái tim ở một nơi khác. Phó Minh Tích khẽ mỉm cười – Thật đấy, rất hiếm có người đàn ông nào ngay cả nụ cười cũng gợi cảm như vậy, nhưng Phó Minh Tích lại có thể làm được mà không tốn chút sức lực nào. “Còn nhìn nữa, anh sẽ cho rằng em đang quyến rũ anh đấy.” “…” Bờ môi mỏng nam tính căng ra, ghé sát tới trước mặt cô như có ý trêu chọc, chóp mũi hai người đã chạm vào nhau” “Thật sự định quyến rũ anh?”. Nhưng cô vẫn chẳng nói chẳng rằng. Thế là anh ấy chầm chậm di chuyển, mang theo chút trêu chọc như đùa bỡn, chút thăm dò chân thành nhất, dùng một tốc độ mà ngay cả cô cũng không nhận ra, định áp môi mình lên hai bờ môi đỏ hồng kia. Chậm rãi, từ từ, từng bước một, lặng lẽ, không một tiếng động… Chính vào khoảnh khắc đó, Doãn Thần Tâm đột nhiên khựng lại, khẽ gọi một tiếng “Phó Minh Tích”. Ngay sau đó, khi anh ấy còn chưa kịp phản ứng lại, cô bỗng nhiên òa lên khóc, nức nở rất to. Anh ấy sững người. “Phó Minh Tích! Phó Minh Tích…”, cô bỗng nhiên trở nên khác thường, giữ chặt lấy anh ấy như vớ được một cọc gỗ nổi trôi giữa đại dương mênh mông. Cô ôm chặt lấy cổ Phó Minh Tích, ra sức vùi mặt mình vào lòng anh ấy: “Phải làm sao đây? Người phụ nữ thần kinh ấy gọi điện đến nói những lời đó, em nên làm thế nào đây? Em thật sự không biết nữa…”. Tiếng khóc nghẹn ngào của cô gái khiến người đàn ông buông một tiếng thở dài khó xử, tiếng thở dài ấy khẽ khàng mà miên man. Giống như việc cô vô vọng ôm lấy anh ấy, chia sẻ với anh ấy mọi bối rối của bản thân, còn bản thân anh ấy thì vô vọng ngồi trong chiếc Lexus sang trọng nhưng vĩnh viễn không thể lái ra khỏi bãi cát mênh mông này vậy. Tay Phó Minh Tích, rất lâu sau, cuối cùng cũng nặng nề ôm chặt lấy cô, che chở cô trước vòm ngực mình, tay còn lại vỗ về bả vai đang không ngừng run rẩy của cô. Giây phút ấy, Phó Minh Tích đã nghĩ, nếu tất cả cho phép, anh ấy tình nguyện cứ ôm cô như vậy, cho tới khi biển cạn đá mòn – chỉ cần cô đồng ý… ... Mời các bạn đón đọc Em Là Vì Sao Trong Mắt Anh của tác giả Lã Diệc Hàm.
Câu Chuyện Mà Anh Không Biết - Lục Xu
Sách Nói Câu Chuyện Mà Anh Không Biết   Một cô gái si tình một chàng trai, luôn tự trách mình tại sao không thể gặp anh sớm hơn được anh yêu thương được anh che chở lo lắng. Hiện tại anh đang quen và yêu một cô gái, tình cảm anh dành cho cô ấy rất thiêng liêng nhưng đột nhiên một biến cố lớn xảy ra anh bị tai nạn mất trí nhờ, tuy anh không còn nhớ gì nhưng phần ký ức về người con gái anh yêu sẽ vẫn còn tồn tại trong đầu anh không bao giờ quên. Lúc này cô mới nhận ra, xuất hiện một ý nghĩ, nếu cô và anh gặp nhau sớm hơn, liệu hai người có thể sống hạnh phúc bên nhau? Nhưng chuyện kì tích đó sẽ mãi mãi không bao giờ xảy ra với cô. *** "Anh nói, mắt nhìn của anh vẫn tốt. Trước khi mất trí nhớ, anh yêu cô ấy, liệu sau khi đã quên hết tất thảy, anh có còn tình cảm với cô ấy hay không? Tình yêu chính là người trong trái tim mình trước sau luôn là một, dù cho anh mất đi kí ức thì người mà anh yêu vẫn chỉ là cô ấy. … Lộ Chi Phán có phần thấp thỏm. Trong đầu cô chợt xuất hiện một ý nghĩ, nếu cô và anh gặp nhau sớm hơn, liệu hai người có thể sống hạnh phúc bên nhau? Cô rõ ràng hơn ai hết, chuyện đó không thể nào xảy ra." Mời các bạn đón đọc Câu Chuyện Mà Anh Không Biết của tác giả Lục Xu.