Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

1001 Phương Pháp Nghịch Tập Của Vương Phi Bá Đạo

Bạn đang đọc truyện 1001 Phương Pháp Nghịch Tập Của Vương Phi Bá Đạo của tác giả Thi.xz. Một lần nọ đi leo núi vô tình nhặt được một quyển tiểu thuyết ngôn tình, cô tò mò đọc thử, nhìn thấy một nhân vật Vương phi trong đó trùng tên mình.   Ngay lúc đó, một tia sét đánh xuống, đưa Điềm Tư Tư xuyên qua thời gian và không gian nhập vào thân xác vị Vương phi vào thời điểm trước khi thành hôn.   Thôi được rồi, số trời đã định, Điềm Tư Tư ta không thể chống lại thì đành thuận theo. Nhưng Vương gia, pháo hôi đừng cản đường ta a. Nếu không ta sẽ không nương tay đâu.   Nếu yêu thích truyện ngôn tình, bạn có thể đọc thêm Nữ Vương Thế Giới Ngầm Quá Kiêu Ngạohay Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn! *** Điềm Tư Tư mở mắt rồi nhắm mắt, cô cả người vô lực, không chút sức lực; không thể tin được ấy thế mà mình lại xuyên không rồi - xuyên thành vị Vương Phi xấu số mà cô vừa cảm thán vài ngày trước đây. Chỉ ba hôm trước đây thôi, cô còn là kim chi ngọc diệp Điềm gia, người người nâng trong tay sợ vỡ, ngậm trong miệng sợ tan; ấy thế mà chỉ vì một lần leo núi với anh trai, bây giờ lại như cá nằm trên thớt mặc người định đoạt. Cô đưa mắt nhìn chung quanh, nguyên chủ đường đường là Đại tiểu thủ Điềm phủ thế mà lại ở trong căn phòng tồi tàn trông như phòng chứa củi, bàn ghế giường chiếu đơn sơ, gió thổi qua khung cửa sổ lạnh lẽo,không một người hầu hạ. - Người… đâu…? Nước….. Điềm Tư Tư cố gắng cử động đôi môi khô khốc của mình, muốn xin một chút nước; cô đã không có miếng nước nào hơn ngày nay rồi. Lục lại kí ức của nguyên chủ, dường như cô bị mẫu thân mình chuốc thuốc mê, đã nằm đây không ai quan tâm mấy hôm rồi. Thỉnh thoảng lại có nha đầu vào đút cô chút nước hay cháo loãng để giữ mạng. Chẳng biết thân thể của nguyên chủ quá yếu hay sao mà để một linh hồn từ tương lai như cô đến chiếm lấy. “ Điềm đại tiểu thư to gan quá nhỉ. Đường đường là tiểu thư khuê cát lại vứt bỏ hôn ước phụ mẫu định cho chạy theo một tên gia đinh. Cô định vứt mặt mũi Điềm phủ này đi đâu, vứt mặt mũi phụ thân cô ở đâu.” Tiếng nói the thé phát ra cắt đứt dòng suy nghĩ, làm Điềm Tư Tư đinh tai nhức óc, theo đó là một người phụ nữ mặc áo váy lụa xanh lục, đầu cắm kim trâm, tóc búi kiểu phú quý, theo sau là 5 nha hoàn nhất đẳng hầu hạ. Điềm Tư Tư biết người phụ nữ này. Chính thê của Điềm Doãn cũng là phụ thân của nguyên chủ, Thiệu Phi Phi. Thiệu Phi Phi vào phủ sau mẹ cô, Trần Nhữ Sương, thế nhưng dựa vào cha làm quan võ Tam phẩm trong triều lại dám bày trò “tu hú chiếm tổ”, đẩy mẹ cô từ chính thê thành tiểu thiếp, đuổi hai mẹ con cô vào hậu viện hẻo lánh, đối xử khắc nghiệt tàn nhẫn. Hai mẹ con nguyên chủ sống nương tựa nhau, tránh đi ma trảo của người đàn bà này khó khắn biết bao nhiêu. Tính tình bà ta gian xảo lại ác độc, chính vì lẽ đó nên mấy chục năm qua, Điềm Doãn cũng không nạp thêm thiếp nữa. Điềm Tư Tư thật muốn cười to, nghĩ thầm trong bụng: Thiệu Phi Phi ơi là Thiệu Phi Phi, bản thân bà là tiểu thư con nhà quan mà lại mặt dày nhòm ngó chồng người khác, bà đã vứt mặt mũi phụ thân bà từ tám đời rồi, tư cách đâu mà dạy dỗ ta cơ chứ. Thiệu Phi Phi thấy cô không thèm để ý đến mình, sôi máu qua tát cô một cái thật vang, cay nghiệt nói: “Bản thân cô chỉ là hạng thứ nữ không ai thèm đếm xỉa đến thôi, được gả cho Bình Nhạc Vương đã là phúc phận tu ba đời ba kiếp. Ngoan ngoãn thì còn được kiệu tám người khiêng đón đi từ cổng chính, đừng tỏ vẻ ta đây thanh cao, cô nên nhớ còn mạng của Trần Nhữ Sương ở trong phủ này, đừng khiến mẹ ruột cô chết bất đắc kì tử. Người đâu, canh chừng cô ta cho kĩ. Hai ngày nữa Vương phủ đến đón người rồi, chỉ cần để cô ta còn sống thôi.” Nói xong, không đợi cô đáp lại, Thiệu Phi Phi phất tay áo đi ra ngoài, chỉ để lại cho Điềm Tư Tư bóng lưng. Trên mặt Điềm Tư Tư còn hiện rõ năm dấu ngón tay còn rướm máu, máu từ mũi và miệng cũng chảy ra không ngừng nhưng đám nha hoàn cùng gia đinh xung quanh không ai để ý đến cô. Hừ, gả cho Bình Nhạc Vương là phúc phận ba đời. Ta khinh. Cả kinh thành này ai chẳng biết Bình Nhạc Vương chỉ là kẻ không chí tiến thủ, ham mê tửu sắc vô độ, tiểu thiếp ở kín bốn năm hậu viện, lại còn có bệnh kín chỗ đó chứ; gả cho hắn ta khác nào ở góa cả đời. Rõ ràng hơn sáu tháng trước, Bình Nhạc Vương phủ đến cầu hôn là đích nữ Điềm phủ, Điềm Tư Nhiên. Thiệu Phi Phi không nỡ đẩy con gái mình vào hố lửa nên mới qua loa sắp xếp cho cô một thân phận đích trưởng nữ, đẩy cô vào Bình Nhạc Vương Phủ. Nguyên chủ trước kia vì sợ hãi quá độ mới một thân một mình chạy trốn, lại bị bà ta bắt lại chuốc thuốc, vu hãm tội cấu kết gia đinh trộm cắp bỏ nhà đi. Sau đó bà ta lại đe doạ giết Trần Nhữ Sương làm gương. Còn gì ngoài mục đích ép gả cô cho Bình Nhạc Vương Triệu Bình. Thật đáng giận mà. Điềm Tư Tư nhớ lại cuốn sách mình đọc được trước khi xuyên không đó. Nguyên chủ sau khi gả vào đó chịu cảnh cô độc suốt đời, lại bị đám tiểu thiếp ỷ cô bị lạnh nhạt mà chua ngoa, hãm hại. Cuối cùng nguyên chủ uất ức, ngọc nát hương tàn khi tuổi chỉ mới 25. Còn mẹ con Thiệu Phi Phi lại bám vào được Hoàng đế mà sống xa hoa vui sướng cả đời. Điềm Tư Tư trầm ngâm cười khẩy, ánh mắt lạnh lùng khiến đám nha hoàn không rét mà run. Gả thì gả. Bất quá, Điềm Tư Tư ta đây sẽ khiến mấy hòn đá cản đường các ngươi cút ra xa, cứ chờ đấy..   Mời các bạn mượn đọc sách 1001 Phương Pháp Nghịch Tập Của Vương Phi Bá Đạo của tác giả Thi.xz.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Gió Mang Ký Ức Thổi Thành Những Cánh Hoa - Diệp Lạc Vô Tâm
Gió Mang Ký Ức Thổi Thành Những Cánh Hoa có tựa dịch mạng là Vượt Qua Lôi Trì. Tuổi mười bảy đẹp đẽ với bất kì cô gái nào, nhưng với Mộc Mộc lại là thời khắc đen tối nhất trong cuộc đời cô. Gia đình xung đột, bố chết, mẹ đối diện với cái án tử hình lơ lửng, cú shock tâm lý khiến cô không còn có thể cất tiếng nói. Mười bảy tuổi, Mộc Mộc phải trang điểm cho già dặn hơn độ tuổi của mình để được đánh đàn ở một quán bar kiếm tiền thuê luật sư giúp mẹ. Giữa không gian hỗn tạp của khói thuốc, rượu mạnh, nước hoa… cô đã gặp anh, chỉ có anh biết thưởng thức tiếng đàn của cô. Một đêm hội ngộ đổi lấy day dứt nhiều năm. Cô không biết tên anh, cô cũng không muốn hỏi, họ đã định chỉ gặp nhau một lần. Giây phút mở cánh cửa bước ra khỏi phòng, rời xa anh, câu anh nói ngày hôm ấy cứ vang vọng mãi trong đầu Mộc Mộc suốt những năm tháng về sau: “Làm bạn gái anh nhé!” Bốn năm sau khi thực sự tự do, cô đã đi tìm anh, giữa biển người tìm kiếm một hình bóng mà cô còn không biết tên. Số phận đã cho cô gặp lại anh, vẫn khuôn mặt ấy, vẫn nụ cười ấy và sự dịu dàng ấy. Nhưng cuộc đời lại trêu đùa Mộc Mộc một lần nữa, mà lần này là nực cười nhất. Hóa ra, trên đời này thật sự có hai khuôn mặt hoàn toàn giống nhau. Rốt cuộc, ai chính là người cô đang muốn kiếm tìm? *** Quý thứ nhất. Action 1 Sáng sớm ở Sát Nhã, bầu trời vô cùng trong xanh. Giai điệu đầy ý thơ như trong mơ vang lên, khúc nhạc ‘Gió mang ký ức thổi thành những cánh hoa’ đánh thức Mộc Mộc đang chìm sâu trong giấc ngủ. Giai điệu và tiết tấu đó thi thoảng lại vang lên những tiếng run rẩy, cùng với những nốt nhạc bị đánh sai, cô không bao giờ có thể quên được, khúc nhạc đó, rõ ràng đã được vang lên dưới những ngón tay cô, mà là trong buổi tối trước khi họ chia tay. Cô cảm giác như vẫn đang trong mơ, cô tìm kiếm khắp nơi trong phòng, không rõ giai điệu quen thuộc đó vang lên từ đâu. Người đàn ông bên cạnh đưa tay ra sờ soạng, lôi áo khoác ngoài từ dưới nền nhà lên, móc điện thoại từ trong túi ra, hé mắt nhìn số điện thoại gọi tới, bấm nút nghe, uể oải mở miệng. “Chuyện gì vậy? Mới sáng sơm ra đã gọi điện.” “Anh chỉ muốn nhắc em một chút, vé máy bay khứ hồi của em là hai giờ chiều nay.” Giọng nói thánh thót vang lên trong điện thoại, âm thanh tương tự, chỉ có ngữ điệu không giống. “Hôm nay?” Một ai đó ngồi bật dậy, khuôn mặt đầy vẻ phẫn nộ, “Anh, anh đặt vé máy bay vào hôm nay cho em? Anh biết rõ là em…” “Anh đã nhắc em rồi. Em có thể không đi nổi… Nhưng em một mực nói là có chuyện quan trọng cần làm, bắt buộc phải đi vào ngày hôm nay.” “…” Một ai đólờ mờ nhớ ra, ngày mai có một công chuyện rất quan trọng. ... Mời các bạn đón đọc Gió Mang Ký Ức Thổi Thành Những Cánh Hoa của tác giả Diệp Lạc Vô Tâm.
Chú À Đừng Nên Thế - Trần Mạc Tranh
Bùi Dịch và Thi Thi trong truyện Chú À Đừng Nên Thế của tác giả Trần Mặc Tranh ngay từ khi bắt đầu đã không ưa gì nhau nhưng mối quan hệ của hai người lại không chỉ đơn giản như vậy. Người ông nội trên danh nghĩa của cô lại là cha của hắn, cô vì thế mà tôn tính gọi hắn một tiếng là chú. Chồng trước có độc phản bội, em gái cùng chồng lại yêu nhau, Bùi Dịch xuất hiện như thiên thần rồi nói: Ly hôn đi, tôi cưới cô. Một ngày kia hắn ôm cô nói: Nếu như đã vì em làm nhiều truyện hot như vậy em cũng nên báo đáp rồi. "Bùi Dịch" "Anh điên rồi" Bùi Dịch khẽ cong miệng đem Thi Thi ném lên giường, một bên kéo cà vạt một bên đến gần cô: "Điên sao? Được lắm, tôi sẽ cho em biết thế nào là kẻ điên ngôn tình sắc" *** Bên ngoài "Thi Dịch", đường phố trống không. Hai bên đèn đường sáng tỏ lẻ loi đơn độc lại có chút sâu xa phát ra ánh sáng lạnh, có vẻ trống vắng lại rét lạnh. Hồng Cầm sợ run cả người, nghi hoặc đi đến phòng bảo vệ ở cửa hỏi thăm bảo an một chút, lại biết được một cái tin tức kinh người. Đoàn Ngọc Tường bị một người phụ nữ tới đón đi rồi! "Quả nhiên là có âm mưu! Không cần nghĩ cũng biết là mẹ con bọn họ giở trò quỷ." Hồng Cầm sắc mặt băng lãnh, không nhiều lời liền đi tìm Nhậm Tiếu Vi báo cáo tin tức rồi. Bà ta vừa rời đi, quản gia cũng đến chỗ cửa, cũng hỏi tin tức Đoàn Ngọc Tường. "Bị người dẫn đi rồi? Thấy rõ ràng người kia sao?" Người quản gia nghĩ đến đầu tiên cũng là Phương Thanh Hoa, Đoàn phu nhân trước kia. Nhưng ông ta vẫn sợ là người khâc, nên vẫn để cho bảo an mở băng theo dõi xem thử. "Người phụ nữ này nhìn không giống như là Đoàn phu nhân?" Quản gia nhìn đến hình ảnh theo dõi, vẻ mặt rùng mình. Trên hình ảnh, người phụ nữ kia dùng khăn trùm đầu che khuất diện mạo, hiển nhiên là không muốn để cho người ta nhìn thấy rõ khuôn mặt thật của mình. Nhưng người phụ nữ này cao khoảng 1m7, mà Phương Thanh Hoa chỉ có 1m65, dựa vài thân hình này tuyệt đối không có khả năng là Phương Thanh Hoa. Ryeo:Đố mọi người biết là ai nè ???????????????????? Quản gia không dám sơ ý, một bên phái người đi thăm dò tung tích Đoàn Ngọc Tường, một bên khẩn trương đi báo cáo nhanh cho Bùi Dịch. ... Mời các bạn đón đọc Chú À Đừng Nên Thế của tác giả Trần Mạc Tranh.
Thiên Nguyệt Chi Mị - Tử Sắc Mộc Ốc
Truyện Thiên Nguyệt Chi Mị thuộc thể loại tiểu thuyết cổ đại, nói về một người con trai hết lòng yêu thương hắn, mặc dù bị người đời nói tiếng xấu nhưng anh vẫn bất chấp yêu mù quáng nhưng đổi lại chỉ là lời sỉ vả của hắn. Nhiều năm trước hai người gặp nhau trong một dịp tình cờ trên phố, chính hắn ta là người quyến rũ tôi trước nên anh mới quyết định tiến tới với hắn. Ai ngờ hắn ngay cả nam và nữ đều muốn chiếm đoạt không tha cho ai hết. Hắn chỉ vì tham vọng tình cuồng dục của mình mà làm tổn thương trái tim của tôi, uổng công tôi đã yêu thương hắn thậm chí có thể hi sinh vì hắn.  *** Chuẩn bị tốt mọi thứ, mấy người liền tụ tập trong phòng dưới lòng đất của Mạn La các. Phòng dưới đất dần dần truyền hơi thở hỗn loạn, bóng dáng mọi người trở nên mơ hồ, cảnh sắc chung quanh bay nhanh mà qua, lần nữa mở mắt cảnh vật đã đổi khác, linh tử lưu động dày đặc xung quanh khiến mọi người sửng sốt. "Nơi này là Thần cung." Thần cung, cung điện của Quang Minh thần tử, Thiên Nguyệt Triệt nói tiếp, "Lôi, ngươi đi ra ngoài, bảo thị vệ Thần tộc tìm chung quanh, có tin tức gì của nhóm người nhị ca không, ca, Liệt La Đặc, các ngươi cũng quen thuộc tình huống của nơi này, tìm kiếm xung quanh một chút." Nói xong, Thiên Nguyệt Triệt vươn tay trái ra, lòng bàn tay xuất hiện quang mang hoàng sắc, sau đó tia sáng biến mất, xuất hiện trong tay Thiên Nguyệt Triệt là một khối lệnh bài màu vàng. Lệnh bài này là Quang Minh thần tử làm ra: "Ngũ thần tướng sống lại trong thân thể các ngươi, thị vệ không thể thấy rõ linh hồn của bọn hắn, cầm lấy lệnh bài, dễ dàng tìm kiếm, nhưng nhớ cho kỹ, Thần tộc đã không còn ngũ thần tướng, bọn ngươi là phụng mệnh bổn điện." "Vâng." Mọi người trăm miệng một lời nói, ý của Thiên Nguyệt Triệt bọn họ rõ ràng. Quang Minh thần tử sống lại ở nhân tộc, vì lúc trước Tinh Linh hoàng và Quang Minh thần tử là song sinh, thống lĩnh Thần tộc quá nhiều năm, nếu chuyện này bị truyền đi, không chỉ Thần tộc loạn, đồng dạng Tinh Linh tộc, Ám Dạ chi tộc còn có Ma tộc cũng sẽ loạn. ... Mời các bạn đón đọc Thiên Nguyệt Chi Mị của tác giả Tử Sắc Mộc Ốc.
Hiệp Định 30 Ngày Làm Gay - Lâm Tri Lạc
Hai hotboy đẹp trai nhất nhì trường đại học F —— Vương Nghiễm Ninh và Trương Linh Dật luôn cạnh tranh nhau trên tất cả các phương diện. Từ tướng mạo đến tài hoa, từ danh tiếng đến số cơ bụng cũng muốn so đo với nhau, ngay cả con gái cũng theo đuổi cùng một người. Ngờ đâu hai tên hotboy luôn vênh mặt tự phong mình là sát thủ tình trường, lại bị cô nàng này đả kích triệt để. Cho nên bọn họ quyết định phải trả thù xã hội —— trở thành gay. Hai tên thiếu niên tự cao tự đại chọn phương thức tung đồng xu để quyết định ai công ai thụ, và lập ra một bản hiệp nghị cùng nhau làm gay trong 30 ngày. Đã vậy còn vô cùng chuyên nghiệp mà làm theo 《 30 chuyện các cặp đôi yêu nhau phải làm 》down được trên mạng. Định bụng dựa theo quá trình tiêu chuẩn để làm gay một lần. Ví như: Cùng nhau đi xem phim… Này, thụ thụ, lúc xem phim đến đoạn kinh dị thì cưng phải khẽ dựa vào vai anh đấy, biết không? Cùng nhau nắm tay sưởi ấm bên trong một túi áo khoác… Này, cậu đừng mặc áo bành tô quân đội ra ngoài, như vậy mất mặt lắm! … Hai tên straight va chạm học làm gay dựa theo một bản hướng dẫn yêu nhau không đáng tin, làm ra vô số chuyện hài té ghế. Qua 30 ngày, hiệp nghị chấm dứt. Thế nhưng, liệu hai người có thể điềm nhiên như không trở lại cuộc sống như trước kia? . . Các quy tắc đạo đức chuẩn mực của tác giả trong truyện này bị zombie ăn mất rồi, cho nên mọi người đừng phí công tìm kiếm tam quan (thế giới quan, nhân sinh quan, giá trị quan) trong văn của tui làm gì, sẽ tổn thương đấy, cám ơn! Mặt khác, truyện này có sử dụng một số so sánh đặc sắc, mọi người đừng xoắn xuýt các loại logic chi cho mệt óc, chỉ cần vui vẻ là tốt rồi! Cuối cùng, truyện này quyết định công thụ dựa trên số lượng cơ bụng, mọi người khỏi cần xoắn xuýt! *** Làm gay ngày thứ ba mươi [ Dùng hết phần đời còn lại để yêu nhau ] Ăn cơm xong, Vương Nghiễm Ninh dẫn Trương Linh Dật hậm hực rời đi. Ông Vương ngồi bên cạnh bàn ăn hút thuốc, bà Vương nhìn ông rồi thở dài ngao ngán: “Ông à, ông làm tình làm tội tụi nó chi vậy!” Ông Vương chẳng nói chẳng rằng, bà Vương lại lầm bầm: “Thực ra, tôi thấy thằng bé kia rất tốt, dù nó là con trai, nhưng tôi thấy nó là người có thể sống cùng.” Ông Vương mất bình tĩnh: “Người như nó sao mà sống chung được?” Bà Vương cũng không nhịn nữa, đứng dậy thu dọn chén đũa: “Bữa cơm này là nó nấu đấy.” Ông Vương đang hút thuốc bỗng dưng ho sặc sụa: “Bà nói bữa này là nó nấu sao?” Tâm trạng ông Vương hôm nay không tốt, khẩu vị cũng không tốt, nhưng vẫn nhận ra cơm tối hôm nay khác hẳn ngày thường. Vốn dĩ ông vẫn đinh ninh là bà Vương mua đồ ở ngoài về, không ngờ lại do Trương Linh Dật nấu. Bà Vương nói: “Đúng đó, chính tôi đứng nhìn nó làm.” Ông Vương lặng thinh. … Vương Nghiễm Ninh cùng Trương Linh Dật bước ra ngoài. Sắc trời đã tối, Trương Linh Dật nhìn Vương Nghiễm Ninh, cười trừ: “Làm sao bây giờ? Về lại thành phố G sao?” Vương Nghiễm Ninh nhìn quang cảnh xung quanh. Hôm nay tiết trời rất tốt, trời nắng ráo không một gợn mây, liền hỏi: “Anh có muốn ngắm sao không?” Trương Linh Dật: “…” ... Mời các bạn đón đọc Hiệp Định 30 Ngày Làm Gay của tác giả Lâm Tri Lạc.