Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Sính Kiêu

Nữ chủ tiệm của cửa hàng dược liệu Thiên Đức huyện Bảo Ninh Tự Phủ Diệp Vân Cẩm mười tám năm trước sinh được một cô con gái mất cha từ khi còn trong bụng mẹ, quả phụ gánh vác gia tộc, để tránh bị người nhà cho là tuyệt hậu mà ngấp ghé gia sản, Diệp Vân Cẩm tính cách mạnh mẽ đã cắn răng nuôi dưỡng con gái như con trai. Khi con gái được mười mấy tuổi, xét thấy tây y có tương lai phát triển, bà cho con lên tỉnh lị học y. Con gái trưởng thành, đang ở độ tuổi mộng mơ lãng mạn, lòng thầm mến mộ một nam sinh viên từng đi du học về, đã về nhà gây gổ đòi khôi phục lại thân phận con gái. Diệp Vân Cẩm không đồng ý, con gái xảy ra chuyện bất trắc. Nhân vật chính tỉnh lại, phát hiện bản thân đã biến thành cô con gái giả trai của của một gia đình vào những năm đầu Dân quốc. Cô rất hài lòng với thân phận này, quyết định tiếp tục sử dụng thân phận đó để bắt đầu lại một cuộc đời mới. Thể loại: Xuyên không, Dân quốc, nữ giả nam trang Nhân vật chính: Tô Tuyết Chí (Tô Thanh Thanh), Hạ Hán Chử *** Tô Thanh Thanh đã tỉnh lại ở trong thân thể cô gái này được ba ngày rồi. Giờ này cô đang nằm trêи giường, màn được vén ra, một người phụ nữ trung niên ngồi ở bàn đặt sát tường đối diện, đang nhìn cô chằm chằm.   Cô không biết phải phản ứng như thế nào, lẳng lặng kéo chăn lên che kín hết nửa gương mặt, giả vờ ngủ, âm thầm đánh giá người phụ nữ kia qua khe mắt khép hờ.   Người phụ nữ này tầm bốn mươi, tóc được búi cao, đoan trang nghiêm túc, tóc mái cũng được chải dầu bóng đến mượt mà, rất gọn gàng. Bà mặc chiếc áo vạt dài lụa trơn nền màu xanh lá cây, phần thân dưới là chiếc quần màu cà tím có hoa văn chìm liên châu cuốn cỏ, quần xuôi theo vạt áo, lộ ra đôi chân chưa từng bị bó buộc, đi đôi giày nhung thêu màu đen. Lối ăn mặc tuy già dặn, nhưng bởi mái tóc dày đen, làn da trắng mịn, dung mạo trông vẫn rất trẻ trung. Gương mặt trứng ngỗng, trán tròn trịa đầy đặn, lông mày tinh tế, mắt phượng nghiêng sắc, khóe mắt như bay vào tóc mai.   Mặt mày như này khi còn trẻ chắc hẳn là vô cùng xinh đẹp quyến rũ, nhưng hiện tại, trải qua sự mài giũa của năm tháng, ánh mắt của bà chỉ còn lại sự khôn khéo và nghiêm khắc.   Một chút ít ký ức của nguyên thân còn lưu lại trong đầu Tô Thanh Thanh nói cho cô biết, người phụ nữ trung niên này chính là người mẹ hiện tại của mình, tên Diệp Vân Cẩm, là bà chủ cửa hàng dược liệu Thiên Đức của nhà họ Tô.   Diệp Vân Cẩm nhìn chằm chằm con gái vẫn rúc trong ổ chăn, đôi mày tinh tế dần dần hơi chau lại.   28 năm trước, năm mười sáu tuổi bà được gả vào nhà họ Tô, đến năm thứ mười cuối cùng mới có thai, mấy tháng sau, chồng mất, bà suy nghĩ chu toàn, lo lắng sợ sinh ra con gái sẽ bị người ta coi là tuyệt hậu mà giành hết gia sản, cho nên trước khi sinh đã chuẩn bị tốt mọi thứ. Quả nhiên đến khi sinh đúng là con gái, bèn công bố ra bên ngoài là sinh con trai, đặt tên là Tuyết Chí.   Chuyện thiếu gia nhà họ Tô là con gái, trong nhà họ Tô ngoài Hồng Liên cùng với vợ chồng quản sự già Tô Trung thím Ngô rất trung thành với Diệp Vân Cẩm ra thì không một ai biết cả.   Vào khi ấy, vấn đề được giải quyết, nhưng cũng chôn xuống tai họa ngầm.   Con gái lớn lên đi tỉnh học hành, vừa hay thời cuộc điên đảo, kiến thức nhiều, được tư tưởng mới hun đúc, dần dà bắt đầu bất mãn với việc bị mẹ kiểm soát cuộc sống của mình. Bà mẹ cũng không biết con gái thầm thích một nam sinh viên mặt trắng từng đi du học, thiếu nữ mới yêu lần đầu, ba ngày trước trường học cho nghỉ đã xin về nhà nói thẳng với mẹ, muốn khôi phục lại thân phận con gái.   Diệp Vân Cẩm không hề được chuẩn bị tư tưởng dĩ nhiên không đồng ý, hai mẹ con xung đột rất gay gắt. Tô Tuyết Chí nhỡ mồm thốt ra vài câu mạo phạm, Diệp Vân Cẩm giận giữ đã cho con gái một bạt tai, con gái cảm xúc mất khống chế đã lao ra khỏi nhà, nhảy xuống sông ngay trước nhà.   Mấy ngày hôm trước trời mưa tầm tã suốt, nước sông dâng khá cao, Tô Tuyết Chí khi được người nhà cứu lên thì đã hôn mê, nằm một đêm mới tỉnh.   Con gái không sao, Diệp Vân Cẩm nghĩ mà thấy may mắn, trong lòng bớt lo, nhưng rồi càng nghĩ càng bực, hơn nữa bận nhiều việc, bảo Hồng Liên chăm sóc và giám thị con gái, không được rời nửa bước, tránh lại để xảy ra chuyện đáng tiếc, đồng thời trong ba ngày này cũng không tới thăm con gái. Bà muốn phớt lờ không lo, nhưng Hồng Liên nói mấy ngày vừa qua con gái không khóc lóc không kêu gào, chỉ nằm và ăn, rồi uống thuốc, làm cho Diệp Vân Cẩm cảm thấy rất khác thường.   Đây không phải là phản ứng mà con gái nên có, bà sợ con gái lại âm thầm có tính toán khác, lòng không yên tâm, thế nên hôm nay sau giờ ngọ bỏ hết mọi việc tới xem con gái. Vào phòng, thấy con gái vẫn không để ý tới mình, rõ ràng là giả vờ ngủ, nhẫn nhịn chốc lát, lửa giận trong lòng lại bùng lên, giơ tay lên vỗ mạnh xuống bàn.   – Ngồi dậy cho mẹ!   “Rầm” một tiếng, Tô Thanh Thanh đang quan sát Diệp Vân Cẩm giật nảy mình. Cô vội mở mắt ra, trong lòng hơi chột dạ, sợ mình sẽ bị người phụ nữ khôn khéo này phát hiện ra sự khác thường của mình, không dám nhìn vào mắt bà, vì thế chầm chậm ngồi dậy, đầu gục xuống, trong lòng nghĩ nên ứng phó thế nào, may mà Hồng Liên đã chủ động giải vây cho cô.   Hồng Liên nhanh nhẹn xoay đôi chân nhỏ chỉ hai tấc đinh tới trước giường, đỡ cô để cô ngồi dựa vào đầu giường, vừa nhét gối vào lưng cô, vừa nháy mắt, ý bảo cô đừng có cãi lại gì cả, tiếp đó xoay người lại khuyên Diệp Vân Cẩm:   – Phu nhân đừng giận nữa, có gì từ từ nói, con bé nhát gan, coi chừng lại bị hoảng bây giờ. Chị xem con bé kìa, mấy hôm nay đã biết điều hơn rồi…   – Nó nhát gan? Biết điều? – Bà mẹ lạnh nhạt hừ một tiếng, cắt ngang lời Hồng Liên, – Nó nhát gan mà làm ra chuyện thế à? Người biết điều có làm tôi khó xử như vậy không? Thế mà vẫn dám hắt nước vào tôi đấy. Nó rõ ràng muốn ép tôi vào đường cùng chứ còn gì nữa? Không chịu hiểu cho tôi thì thôi, nếu có chút lương tâm thì nó đã không đối xử với tôi như vậy rồi…   Hồng Liên rót nước trà cho bà, khuyên bà nguôi giận.   Hồng Liên là người hầu hồi môn đi theo Diệp Vân Cẩm.   Nhà họ Diệp khi xưa là gia đình trung lưu kinh doanh dược liệu, con gái sợ đau, sống chết cũng không chịu bó chân, bà Diệp cũng đành phải từ bỏ. Con gái lớn lên, gả vào nhà họ Tô cũng được coi như gả lên cao, lại sợ con rể không ưa chân to nên đã mua một cô con gái của nhà nghèo bó chân và nuôi lớn, cùng gả đi. Mấy chục năm qua, bà chủ và người thϊế͙p͙ vô cùng thân thiết khăng khít, mỗi khi Diệp Vân Cẩm tức giận, toàn bộ nhà họ Tô đều run sợ như cầy sấy, cũng chỉ có Hồng Liên là dám đứng ra nói đôi câu mà thôi.   Diệp Vân Cẩm lúc này thật sự buồn bực, đứng phắt lên, hất chung trà đi, “choang” một tiếng, nước trà bắn ra ngoài, trôi theo mặt bàn nhỏ xuống dưới.   Bà chỉ tay vào con gái đang gục đầu xuống tiếp tục mắng to, làm Hồng Liên sợ hết hồn dịch đôi chân nhỏ xíu tới sau cánh cửa, lẳng lặng nhìn ra ngoài, lại vội vàng nhón nhén trở lại, nhỏ nhẹ khuyên:   – Phu nhân, phu nhân, nói bé thôi kẻo người hầu nghe được…   – Nghe được thì nghe đi. Nó dám làm như thế, tôi còn trông mong gì vào nó nữa? Không cần nó, ngày mai đích thân tôi gọi tất cả mọi người tới, thừa nhận trước mặt mọi người, công khai toàn bộ huyện Bảo Ninh này, là Diệp Vân Cẩm tôi không có con trai! Cứ để cho mọi người chê cười đi. Cả việc buôn bán này nữa, ai muốn thì đi mà làm, tôi đỡ phải vất vả…   Giọng của Diệp Vân Cẩm càng lúc càng cao, nhưng dưới khóe mắt lại dần dần ướt nước mắt.   – Phu nhân, phu nhân, em xin chị đấy. Con bé nó tính ngang bướng, nó biết sai rồi…   Hồng Liên không phát hiện ra, chỉ căng thẳng đến giọng run lên, quay đầu lại dùng ánh mắt khẩn cầu Tô Thanh Thanh hãy chịu nhún xuống trước.   Tô Thanh Thanh cũng nhận ra “mẹ” mình giận thật sự rồi.   Cô không phải con gái của nhà họ Tô, khúc mắc với “người mẹ” trước mặt này không có gì không vượt qua được cả. Đang định lên tiếng nhận lỗi để xóa tan tình cảnh khó xử này thì rất lạ, trong lòng dường như còn sót lại một chút tình cảm của nguyên thân, như mang chút giận dỗi, muốn nhận lỗi nhưng lại như bị cái gì đó chặn lại, không thể thốt nổi nên lời.   Thấy con gái chẳng chút dao động, cơn giận của Diệp Vân Cẩm càng bốc cao, cộng thêm mấy tối tâm sự nặng nề không nghỉ ngơi tốt, chợt thấy trước mặt tối sầm, cả người lảo đảo.   – Phu nhân! Con à, còn ngây ra làm gì, mau nhận lỗi đi con.   Hồng Liên đỡ lấy Diệp Vân Cẩm, quay sang nói to với Tô Thanh Thanh hãy còn đang đần ra ở trêи giường.   Tô Thanh Thanh gạt đi cảm giác kỳ lạ trong lòng, vén chăn lên xuống giường, đang định đứng lên thì bên ngoài có tiếng gọi to:   – Phu nhân, phu nhân, Cữu lão gia tới rồi.   Cữu lão gia chính là Diệp Nhữ Xuyên, anh trai ruột của Diệp Vân Cẩm, thời trẻ cũng từng thi tú tài nhưng không đỗ, không còn ham hố khát vọng gì nữa, cũng tập trung buôn bán dược liệu ở tỉnh bên. Ông là người có năng lực, tài giỏi, về sau chẳng những phát triển mà danh vọng cũng thăng cao, được đề cử làm Hội trưởng Hành Hội. Ông cũng rất yêu thương em gái Diệp Vân Cẩm, trước đây vào những lúc Diệp Vân Cẩm gặp phải khó khăn nhất cũng đều có sự trợ giúp của ông.   Vừa nãy khi đi vào phòng Diệp Vân Cẩm đã không cho phép người nào được tới gần.   Chủ mẫu xưa nay vốn nói một là một nói hai là hai, người nhà họ Tô vô cùng kính sợ bà, không một ai dám vi phạm mệnh lệnh của bà. Giờ có việc, người làm chỉ dám đứng ở cửa viện kêu to vào mà thôi.   Chuyện tốt không ra khỏi cửa, chuyện xấu truyền ngàn dặm. Thiếu gia nhà họ Tô của cửa hàng Thiên Đức vừa mới từ tỉnh thành trở về đã xảy ra tranh chấp với bà chủ, còn nhảy sông tự tử suýt nữa thì bỏ mạng, tin tức này đã lan truyền ra khắp huyện thành Bảo Ninh nhỏ bé này rồi. Phủ thành Tự Phủ cách nơi này hai ngày đường, người cùng nghề trong nội thành giờ biết việc này cũng là bình thường, nhưng anh trai mình ở tỉnh thành cũng biết được tin tức này vẫn làm cho Diệp Vân Cẩm khá bất ngờ.   Nghĩ đến chuyện hiện tại không biết người khác bàn tán sau lưng mình về việc này như nào, Diệp Vân Cẩm nửa đời hiếu thắng chợt thấy hơi thở tắc nghẽn, tim nảy thình thịch, gắng gượng lấy lại bình tĩnh, lại lần nữa bảo Hồng Liên săn sóc con gái, sau đó mở cửa đi ra ngoài.   Bà chủ đi rồi, Hồng Liên thở hắt ra, chạy tới đỡ Tô Thanh Thanh nằm lại xuống giường, vừa dém chăn cho cô vừa nhắc nhở:   – Con à, dì biết con đáng thương, nhưng phu nhân cũng khó xử lắm con ạ. Dù thế nào thì cũng là mẹ con, sao con có thể nói những lời làm tổn thương mẹ con vậy? Tối đó con hôn mê, mẹ con quỳ trước Quan Thế Âm cả đêm, khi con tỉnh lại dì đi tìm bà ấy thì đầu gối của bà sưng lên rồi, đứng còn không đứng được. Bà ấy sẽ không bắt con cả đời làm thiếu gia đâu, con chịu ấm ức một thời gian được không…   Tô Thanh Thanh nằm tựa vào gối, nhìn chằm chằm đỉnh màn, trong lòng hồi tưởng lại cảnh tượng cãi vã của ba ngày trước.   Lúc ấy, Tô Tuyết Chí đã trút hết toàn bộ những bất mãn đã tích tụ nhiều ngày với mẹ ra, nói không lựa lời, nói trong mắt mẹ chỉ có tiền là tiền, hận bản thân không phải là con trai, cho nên mới chuyên dùng mệnh lệnh lạnh lùng vô tình để áp chế mình. Giờ không phải thời đại cũ, con người bình đẳng và tự do, nếu không làm chủ được cuộc sống của mình thì không bằng chết quách đi cho xong. Cuối cùng còn mắng mẹ mình giả tạo, ngoài mặt một kiểu sau lưng một kiểu, khiến cho người cha đã chết cũng phải thấy nhục thay.   Có lẽ chính những lời nói này đã làm Diệp Vân Cẩm tức giận, bà khi ấy mặt tái nhợt, đánh con gái một bạt tai, tiếp theo là xảy ra chuyện kia.   – Con à, con có nghe không đấy?   Bên tai có tiếng thở dài.   Tô Thanh Thanh ngoảnh mặt sang, đối mặt với ánh mắt của Hồng Liên.   Cô có thể cảm nhận được sự quan tâm chân thật của người dì chân nhỏ này đối với mình, hoặc là nói, quan tâm yêu thương đối với Tô Tuyết Chí, nom nét mặt bà buồn bã, ánh mắt cẩn thận lấy lòng thì thoáng không đành lòng, vì thế đáp qua loa:   – Con có nghe…cám ơn dì Hồng…   Từ khi con gái đi học ở tỉnh thành, mấy năm nay quan hệ giữa bà chủ và con gái càng ngày càng cứng ngắc, mình cũng bị giận cá chém thớt theo, bị con gái cho là “đồng lõa”, “chó săn” của bà chủ, lâu lắm rồi không nghe thấy con bé gọi mình là dì. Giờ đột nhiên lại nghe tiếng gọi như khi còn nhỏ, Hồng Liên vừa mừng vừa sợ, ngây người ra, mắt đỏ lên, vội ngoảnh mặt đi lấy khăn tay ra lau khóe mắt, sau đó ngoảnh lại mỉm cười:   – Nghe là tốt rồi, nghe là tốt rồi. Con có đói không, dì đi lấy cho con…   Tô Thanh Thanh lắc đầu nói không đói bụng, Hồng Liên ngồi bên mép giường, cho tay vào chăn xoa bụng cho cô, hỏi cô về kỳ kinh nguyệt, bụng còn đau không, đang xoa nhè nhẹ, sực nhớ ra gì đó lại vạch vạt áo của Tô Thanh Thanh lên.   Tô Thanh Thanh mặc trung y nam giới, không hiểu ý của bà, mặc cho bà cởi áo mình ra.   Hồng Liên cởi cúc trêи trung y, áօ ɭót bên trong lộ ra, ánh mắt đảo qua ngực cô.   Từ ngày đó được cứu từ dưới sông lên Hồng Liên vẫn luôn lau mình và thay quần áo cho cô, không quấn ngực nữa, cho nên hiện giờ ngực của Tô Thanh Thanh không bị bó buộc.   Bà xòe tay ra ước lượng ngực của cô, sau đó thì thầm:   – …Hình như lớn hơn đó, quấn chặt sẽ không thoải mái…May mà thời tiết sắp chuyển lạnh rồi, con đừng quấn chặt nữa, để lỏng một chút, có áo khoác ngoài dầy che cho rồi…Mấy tấm lót bằng lụa Hồ cũng lạnh rồi, mấy hôm trước dì có may mấy cái mới, làm bằng sợi bông nhung, nhẹ và ấm, lại dễ chịu, sẽ không làm con bị tức ngực, tối dì lấy cho con…   Tô Thanh Thanh giờ mới hiểu thì ra bà đang đo ngực mình để chuẩn bị băng quấn ngực cho mình dùng hằng ngày.   Cô cúi xuống nhìn ngực mình.   Tô Tuyết Chí vừa tròn mười tám tuổi, tuy nhiều năm ban ngày buộc ngực, nhưng ngực cũng phát triển đầy đặn.   Hồng Liên đang dùng tay để đo thì nghe bên ngoài cửa có tiếng bước chân gấp gáp, sau đó cửa bị người ta đẩy ra.   Bà giật mình vội vã khép vạt áo lại, quay đầu lại thấy là người làm Tiểu Thúy trong nhà thì tức giận mắng:   – Đầu óc để đâu thế, không biết quy củ à? Ai cho phép cô vào đây? Miệng mà không giữ cẩn thận tôi ném cô cho chó ăn đấy.   Tiểu Thúy bị Hồng Liên mắng thì như con quay quay người đi, hoảng loạn chạy ra bên ngoài, đóng cửa lại, thở hổn hển:   – Không hay rồi, đã xảy ra chuyện ạ. Cữu lão gia trêи đường đi có đụng phải một đám thổ phỉ, suýt nữa thì mất mạng. May mà được Trịnh đại đương gia đi ngang qua cứu giúp, đã đưa về tới đây. Cữu lão gia chảy nhiều máu lắm, bọn cháu sợ phát khϊế͙p͙. Phu nhân bảo dì Hồng mau chóng đi lấy rượu nha phiến ạ.   Rượu nha phiến bảo quản trong nhà kho, chìa khóa do Hồng Liên giữ. Bà nghe thế thì mặt tái đi, không quát mắng nữa, dặn Tô Thanh Thanh nằm yên, mình thì xoay đôi chân nhỏ xíu chạy ra ngoài.   Hồng Liên đi rồi, trong phòng chỉ còn lại Tô Thanh Thanh.   Cô nằm tiếp một lát, không kìm nén được cũng bò dậy, khoác bừa chiếc áo ngoài nam giới, cào cào mớ tóc ngắn, đang định ra ngoài, cúi nhìn ngực mình lại quay trở lại, lấy ra đai lưng quấn ngực cho chặt, thấy mình không khác gì nam giới rồi mới hít một hơi thật sâu, chờ thích ứng rồi thì mở cửa đi ra ngoài.   Mời các bạn mượn đọc sách Sính Kiêu của tác giả Bồng Lai Khách.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Xuân Sắc Như Thế - Lâm Địch Nhi
Một biến cố bi kịch đã đưa cô bác sĩ trẻ thuần khiết Cơ Uyển Bạch ngược dòng thời gian quay về sống giữa những mưu mô tranh sủng đoạt vị nơi hoàng cung nước Ngụy trong thân phận thiên kim đại tiểu thư Vân Ánh Lục. Nhưng chốn lầu son gác tía ấy cũng là nơi nhen nhóm mối duyên tiền định của cô cùng ba người đàn ông tài hoa: Một người là vị thương nhân phong lưu tuấn kiệt nổi danh chốn kinh thành; một người là thượng thư bộ Hình tuổi trẻ tài cao, phá án như thần và một người giữ ngôi cửu đỉnh nhưng lại sẵn lòng từ bỏ tam cung lục viện đề được “ngày ngày húp bát cháo nóng của người con gái hắn yêu”.   Ở nơi hoàng cung lạnh lẽo tình người, Vân Ánh Lục liệu sẽ tự định đoạt lấy cuộc đời mình hay cũng như những thiếu nữ cổ đại khác, phó mặc để số phận an bài?   ***   Nữ chính - Vân Ánh Lục điềm đạm mộc mạc giống như một dòng nước. Một biến cố bi kịch đã đưa bác sĩ trẻ thuần khiết Cơ Uyển Bạch ngược dòng thời gian quay về sống vào thời Ngụy quốc. Ở đó có mưu mô và thủ đoạn tranh giành quyền lực, cũng có đau khổ, mất mát người thân, lại càng có ghen ghét và đố kị. Nhưng tất thảy Vân Ánh Lục, (cũng là Cơ Uyển Bạch) lại đối mặt với chúng một cách bình thản. Duy nhất, chỉ có tình yêu phá vỡ sự tĩnh lặng của cô gái ấy.   Một người vừa gặp cô đã nhất kiến chung tình, từng hạ mình dùng chiêu xem mắt để tiếp cận, theo đuổi dai dẳng những mong được một lần ánh mắt cô dừng lại. Thề không cưới được cô sẽ không cưới bất kỳ phụ nữ nào khác.   Một người đã từng bị cô từ hôn, quyết tâm học vấn, đỗ Trạng nguyên, tham gia chốn quan trường, trở thành vị Thượng thư bộ Hình trẻ tuổi, là cánh tay đắc lực của thánh thượng.   Một người lại là hoàng đế cao cao tại thượng, sở hữu tam cung lục viện ba ngàn mĩ nữ nhưng ánh mắt lại luôn đau đáu hình bóng vị thái y bé nhỏ mong manh. Hắn trêu chọc cô, chèn ép cô nhưng cũng dịu dàng chăm chút, cẩn trọng bảo vệ cô khỏi vòng vây của những thế lực đối đầu.   Ba con người với ba tính cách khác nhau, điểm chung duy nhất là tình yêu với một người. Liệu trái tim Ánh Lục sẽ chân chính dừng lại ở người nào? Chỉ khi song hành cùng câu chuyện, đồng cảm với cô gái ấy, độc giả sẽ từ từ nhận ra đâu là nơi nàng hướng về. Mời các bạn đón đọc Xuân Sắc Như Thế của tác giả Lâm Địch Nhi.
Bên Nhau Trọn Đời - Cố Mạn
Lần đầu tiên đọc tiểu thuyết của Cố Mạn. Đọc một cuốn mà đã bán được 15.000 bản ở Việt Nam từ đời nào rồi, mà giờ mình mới đọc, hơi đi sau thời đại tý, nhưng ít ra thì cũng không phải quá trễ, bởi vì... hạnh phúc thì lúc nào cũng cảm nhận được. Cũng là nhờ Bên nhau trọn đời đấy. Chắc nhiều người cũng thắc mắc sao suốt ngày mình viết về sách thế, không chán à? Mình có thể cười mà nói rằng KHÔNG BAO GIỜ. Mình có thể đọc sách mỗi ngày, mỗi  giờ, bất cứ lúc nào, dù mình bao nhiêu tuổi chăng nữa mình sẽ vẫn yêu sách. Và đọc thì mình phải viết. Bởi vì mình biết chính mình: không viết thì sẽ quên. Mà mình sợ quên lắm, sợ lắm, nhỡ không nhớ được một cái gì nữa thì sao? Ai biết ngày mai sẽ ra sao? Vậy cho nên mỗi ngày đều phải ghi ra, mình đã đọc cái gì, đã làm những gì nhỉ? Hôm đó mình có hạnh phúc không? Có tức giận không? Có âu lo không? Ai dà, mình cũng biết nghĩ đấy chứ? Thật ra đêm qua mình chỉ chợp mắt được một tý. Bởi vì những trang sách cuối cùng của cuốn Bên nhau trọn đời gấp lại mình vẫn còn nuối tiếc nhiều quá. Cái kết êm đềm và hạnh phúc quá, nó đi vào lòng người nhẹ bẫng như những đám mây ùa vào bầu trời cao thăm thẳm. Lòng mình cũng rộng, nó có thể đón nhận mọi thứ vào lòng, nhưng chỉ khổ nỗi hiểu và cảm được bao nhiêu lại là do mình.   Những người yêu nhau thì dù ở đâu cuối cùng cũng về với nhau. Tưởng chừng như trái tim Mặc Sênh và Dĩ Thâm đã hoàn toàn giá lạnh sau 7 năm xa cách, đợi chờ và mòn mỏi. Nhưng thật ra, nó vẫn ấm nóng tới rạo rực. Chao ôi, tình yêu! Nó là điều gì không thể lý giải nổi khi mà một anh chàng hoàn hảo, có hàng tá cô gái xinh đẹp vây xung quanh, theo đuổi tới tận cùng lại yêu một cô nàng quá đỗi bình thường, lúc nào cũng chỉ nhằng nhẵng chạy theo anh như một cái đuôi. Nhưng làm sao giờ, làm sao giờ? Anh lại yêu cô ấy. Trái tim anh lại tan chảy băng giá trước một cô nàng không thể ngốc hơn. Cô gái nhỏ lúc nào cũng đếm chín trăm chín mươi chín viên gạch khi đợi anh. Cô gái nhỏ lúc nào cũng quên tất cả mọi thứ khi nhìn thấy anh, đuổi theo anh. Cô gái nhỏ lúc nào cũng gật gù trong lớp học Luật của anh, nước miếng tứa lưa trên trang giáo trình của anh. Cô gái nhỏ vụng về, chẳng biết nấu tới một món ăn ngon, hay trình độ Tiếng Anh chỉ tới còn chưa tới bằng C. Cô ấy so với anh ư? Người ta chỉ lắc đầu ngán ngẩm KHÔNG THỂ NÀO. Ai bảo không thể nào? Là có thể đấy. Anh yêu cô, yêu Mặc Sênh, mà còn hơn cả yêu, anh RẤT RẤT yêu cô, yêu cô tới cuồng dại, yêu tới đê mê của tận cùng cảm xúc. Chỉ có Mặc Sênh - người con gái duy nhất khiến Dĩ Thâm không thể là chính mình. Đứng trước mặt cô, mọi quy tắc của anh đều bị phá vỡ, mọi cảm xúc của anh đều không thể kìm nén. Đứng trước Mặc Sênh, anh không bao giờ là chính anh được nữa. Máu đang tuôn trào trong trái tim anh, nó như thôi thúc anh muốn nắm chặt lấy cô, muốn ép cô vào lòng, muốn ôm cô, muốn hôn cô, muốn trao cho cô những xúc cảm đang cháy rừng rực trong phổi, trong ngực anh. Sau bao giày vò cả thể xác tâm hồn, sau bao cách nhớ thương, cuối cùng hai người cũng về bên nhau, trao cho nhau quãng thời gian đằng đẵng chia rẽ hai linh hồn. Tình yêu mà, làm sao mà từ chối được khi nó đến đây, phải không. Đoạn tỏ tình của Dĩ Thâm thật dễ thương, muốn nói với người ta “ba từ ấy” mà cũng không dám nói, cứ vòng vo làm cô ngốc cũng chỉ biết lắc đầu.   “Lại một ngày khác. Dĩ Thâm trong lúc giải lao giữa giờ làm việc, bỗng nhớ ra hình như mình chưa nói với người ta ba “chữ đó”. Vừa đúng lúc người ta vào phòng tìm sách đọc. Kéo người ta vào lòng, để ngồi trên đầu gối, siết người ta vào lòng, tì cằm vào cổ người ta nói âu yếm - Giở sách giúp anh - Ứ - Mặc Sênh nhướng cặp lông mày thanh tú, nhìn tập tài liệu trên bàn. Coi như hiểu anh muốn mình làm gì. - Đồ lười! Tuy luôn được chiều chuộng Mặc Sênh vẫn kiên nhẫn giở đến trang 14, nhưng không kiềm được liền trách: - Dĩ Thâm, anh lười quá. - Hừm… - Có lẽ Dĩ Thâm quyết định lười đến cùng - Câu đầu tiên, đoạn đầu tiên, gạch chân hộ anh. Mặc Sênh lấy bút bi vạch một đường thẳng dưới câu đó. “Nghiên cứu của giới tư pháp học quốc tế nước ta đối với vấn đề này vẫn luôn thừa kế quan điểm của J.H.Mori nhà luật học người Anh”. - Dòng thứ ba từ dưới lên. “Em đi gặp cảnh sát, có biết quy định ở đây đối với những việc như thế này không?” “Thế là thế nào? Hình như là đoạn đối thoại trong một vụ án, tại sao phải gạch chân?” Lại lật thêm mấy trang nữa theo yêu cầu của Dĩ Thâm. - Còn một từ ở giữa chưa tìm thấy - Dĩ Thâm thầm thì. Mặc Sênh hoàn toàn không hiểu. - Tìm cuốn khác vậy - Dĩ Thâm giơ tay rút một cuốn tạp chí trên giá sách. “Hình như đó là số đặc biệt của tạp chí phụ nữ, anh ấy quan tâm đến loại tạp chí đó từ bao giờ nhỉ?” - Trang này, đoạn thứ ba, câu đầu tiên. - Ồ, xem báo cũng phải gạch chân nôi dung trọng điểm sao? “Vào mùa xuân, Anh thường thích ra ngoại ô chơi vào những ngày nghỉ, trời xanh không thể tưởng tượng…” - Dòng thứ năm... Câu cuối cùng. “Nó yêu mày này… anh mỉm cười véo mũi tôi…” - Câu cuối cùng. “Nhất định lúc chín giờ em sẽ nhìn thấy anh từ đây đi ra”. - Cái gì sao lung tung lộn xộn thế? - Mặc Sênh vừa gạch chân những hàng chữ theo tay chỉ của Dĩ Thâm, bắt đầu ngáp. Dĩ Thâm không nói nữa, nhẹ nhàng áp má mình vào mái tóc mềm mại thoảng mùi hương. - Mặc Sênh? - Ứ - Trả lời mơ hồ, giọng buồn ngủ. Dĩ Thâm bế vợ lên giường, đắp chăn cẩn thận, đứng ngắm hồi lâu gương mặt phụng phịu như trẻ nhỏ, đoạn cuối xuống vầng trán rộng trắng xanh: - Ngủ ngon nhé, ngốc ạ!”   “Có bao nhiêu cuộc tình trong cuộc đời, nhưng hạnh phúc nhất vẫn là được nắm tay nhau đến đầu bạc răng long. Điều mà Bên nhau trọn đời muốn nói, chính là hạnh phúc đó!” Gấp cuốn sách lại mà vẫn còn cảm giác hạnh phúc vương trên môi, trên mắt, và trong cả những giấc mơ! Mời các bạn đón đọc.
Diễm Quỷ - Công Tử Hoan Hỉ
Hạ phàm để tìm kiếm thần khí thượng cổ Hình thiên, Không Hoa đứng đầu Minh phủ gặp Diễm quỷ Tang Mạch miệng lưỡi sắc bén, trong quá trình tìm tông tích Hình thiên từ Tang Mạch, chậm rãi, những chuyện cũ về yêu hận giữa đôi bên bị vạch trần. Không Hoa từng chuyển thế thành tứ hoàng tử Tắc Quân cùng với Tang Mạch từng là tâm phúc của tứ hoàng tử, lúc này đây gặp lại đối với bọn họ rốt cuộc có ý nghĩa gì? à truy đòi ân oán qua lại hay tình yêu tiếp diễn? Minh chủ đang lúc quên tất cả gặp gỡ với diễm quỷ không chịu giải thoát từ trong dĩ vãng, yêu hận lại bắt đầu, ai đạt được ai? Là ai hủy ai? Khi tất cả trần ai lạc định, Tang Mạch cười đến xán lạn “Ngươi vẫn không hiểu yêu hận a…” Khi tất cả đáp án được công bố, Không Hoa nói “Tang Mạch, chúng ta cược thêm một lần nữa, ta đem tất cả mọi thứ của ta ra đặt, cược lấy yêu hận của ngươi.” Mời các bạn đón đọc Diễm Quỷ của tác giả Công Tử Hoan Hỉ.