Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Nhật Mộ Ỷ Tu Trúc

Tề Mộ đời này sợ nhất hai người. Một là cha cậu, một là Doãn Tu Trúc. Giá trị vũ lực của cha cậu quá cao, cậu sợ là đương nhiên. Doãn Tu Trúc được cậu che chở mười mấy năm, theo lý là người mà đời này cậu sẽ không sợ nhất, nhưng lúc tốt nghiệp cấp 3 cậu say tới mơ hồ, nhận lầm Doãn Tu Trúc thành nữ thần, tỏ tình hôn môi, vốn tưởng rằng đêm xuân khổ đoản, kết quả là chết đi sống lại. *** Quán cafe. Ảnh đế Hứa cả người lười biếng ngồi liệt trên sofa quát: "Anh Mộ! Đừng lên mà, trong bụi cỏ có 3 tên!" Tề Mộ đầu cũng không ngẩng, thao tác một hồi đi xuống...... Hứa Tiểu Minh nhìn ngây người: "Chuồn thôi, 1 đánh 3 làm chết 2." Nhân vật trong điện thoại Tề Mộ đã chết, cậu liếc hắn một cái: "Không phải mày gào thét, 3 đứa này đã chết hết rồi." Hứa Tiểu Minh cười hì hì: "Chờ đấy, tao rửa hận cho mày!" Tề Mộ nhìn đại cục đã định, bên bọn họ không có khả năng thua, liền đặt điện thoại xuống. Quả nhiên, nhân vật của cậu sống lại, thạch anh của đối phương đã bị Hứa Tiểu Minh ấn nổ. Hứa Tiểu Minh sung sướng: "Thế nào, Sluban của tao không tệ nhỉ." Tề Mộ khinh bỉ hắn, chơi lâu như vậy chỉ biết mỗi Sluban, thật không biết Hứa Tiểu Minh tự tin ở đâu ra. Hứa Tiểu Minh giải thích: "Tao bận mà, đàn ông vì sự nghiệp phấn đấu chẳng lẽ không nên nhận được tiếng ủng hộ à." Tề Mộ lười lắm mồm với hắn, cậu cúi đầu nhìn thời gian, nói: "Cũng đến lúc rồi, tao về đây." Hứa Tiểu Minh nói: "Gấp gì chứ, điểm tâm còn chưa lên." Tề Mộ nói: "Chắc Doãn Tu Trúc sắp đến rồi." Hứa Tiểu Minh cạn lời nói: "Giờ không phải còn chưa đến sao!" Hai đứa này trước đây đã như sinh đôi liền thể, hiện tại càng dính chặt! Hứa Tiểu Minh lại nói: "Mày yên tâm, Trúc Tử nhà mày đến, tao đi còn nhanh hơn mày." Kiên quyết không ở cùng hai bọn họ, điểm tâm không ngon à? Cần gì phải ăn thức ăn cho chó! Tề Mộ nói: "Vậy được thôi, chúng ta chơi thêm ván." Hứa Tiểu Minh lập tức tinh thần phấn chấn: "Nào nào nào, lần này tao dùng Anqila!" Tề Mộ chọn Hoa Mộc Lan, đã làm xong chuẩn bị tâm lý 1 đấu 9. Hai bọn họ lúc chơi đến khí thế bừng bừng, Doãn Tu Trúc đã đến, anh không quấy rầy bọn họ, chỉ ngồi xuống bên cạnh Tề Mộ. Tề Mộ lập tức để điện thoại xuống nói: "Tới nhanh thế." Doãn Tu Trúc nói: "Số may, không kẹt xe." Tề Mộ ở bên môi anh hôn một cái, Hứa Tiểu Minh hét lớn: "Anh Mộ mày đang làm gì thế! Bọn mình đang chiến team, mày lại đứng bất động tại chỗ!" Tề Mộ không có chút tinh thần đồng đội nào, muốn tắt máy rời đi, Hứa Tiểu Minh đầu cũng không ngẩng, chỉ bằng cảm ứng tâm linh cũng biết cậu đang nghĩ gì: "Doãn Tu Trúc, cứu mạng đi! Để hai bọn tớ đánh xong ván này!" Doãn Tu Trúc cười cười, nói với Tề Mộ: "Không vội, chơi xong rồi đi." Tề Mộ nhìn Hứa Tiểu Minh một cái, nghĩ con gà con này cũng không dễ dàng, thật vất vả tranh thủ rảnh rỗi, muốn đánh vài ván game, mình còn hãm hại hắn cũng quá không đủ anh em. "Tốc chiến tốc thắng." Tề Mộ cầm lấy điện thoại, ấn tập hợp, liền muốn xông đến cao địa của người ta. Hứa Tiểu Minh nói: "Không được đâu, đâu thể được chứ...... ***....." Không có gì không được, bá chủ của hắn vẫn là bá chủ của hắn, phàm là chuyện liên quan đến đánh nhau, miễn bàn thực tế hay là game, đều hung muốn chết! Thắng game, Tề Mộ để điện thoại xuống, khóe mắt liếc thấy điểm tâm ngọt nhân viên vừa bưng lên. Không đợi cậu tự ra tay, Doãn Tu Trúc đã xiên một miếng, đặt vào bên miệng cậu. Tề Mộ một miếng ăn hết, đang muốn mặt mày hớn hở lại hít khí: "Chua quá." Cậu lườm Hứa Tiểu Minh một cái, nói: "Mày gọi cái quái gì vậy." Nhìn thì rất đẹp, sao ăn chua vậy! Hứa Tiểu Minh cũng tự xiên lên một miếng đút vào miệng: "Chua sao? Không chua mà, nhân dâu tây rõ ngon." Dứt lời hắn lại ăn vài miếng, quả nhiên một chút cũng không bị chua đến. Doãn Tu Trúc hơi cau mày lại. Tề Mộ khinh bỉ Hứa Tiểu Minh: "Mày e không phải có rồi đấy chứ, ăn chua giỏi vậy." Hứa Tiểu Minh: "...... Tao sinh sản vô tính sao?" Tề Mộ: "Mày thật sự có thể sinh?" Hứa Tiểu Minh lặng yên, lật bàn đứng dậy, tiền cũng không muốn trả nữa! Ài, chỉ tiếc hắn đã thanh toán. Tề Mộ chọc Hứa Tiểu Minh xong, tâm tình vui vẻ nói với Doãn Tu Trúc: "Tối về nhà ăn, ba mẹ về rồi." Kể từ khi cậu và Doãn Tu Trúc ở cùng nhau, ba mẹ cậu liền triệt để tung bay, đi đâu cũng phải cùng nhau, đồng chí Đại Sơn hận không thể trói Kiều muội nhà ông trên lưng quần. Trước kia Đại Kiều còn luôn nói muốn ở nhà chăm sóc Tề Mộ, hiện tại hoàn toàn không lo lắng phương diện này nữa. Chỉ cái tinh thần che chở Tề Mộ kia của Doãn Tu Trúc, câu bà nói nhiều nhất đã biến thành: "Con đừng mọi chuyện đều nghe theo nó, chiều nó tật xấu đầy người." Lời là nói với Doãn Tu Trúc, nó trong câu nói đương nhiên chính là Tề Mộ. Doãn Tu Trúc đáp: "Thời gian còn sớm, bọn mình đi khám nha sĩ đi." Tề Mộ quay đầu nhìn anh: "Sao thế, anh đau răng?" Vừa nói liền muốn đi nhìn răng anh. Doãn Tu Trúc cầm tay cậu nói: "Em trước kia không sợ chua, vừa nãy có phải hơi ê đau không?" Tề Mộ: "......" Chính cậu cũng không ý thức được, Doãn Tu Trúc vừa nói, cậu mới hồi vị. Đúng vậy, cậu trước kia rất thích ăn chua, ăn bánh sơn tra cũng mặt không đổi sắc, điểm tâm nhỏ hôm nay bất quá là có nhân dâu tây, hẳn sẽ không quá chua, nhưng cậu lại bị chua thấu tim...... ((*) quảsơn tra: làmột loại quảcóvịchua, nhìn bánh sơn tra quaảnh thôi cũngđãthấy chua rồi) Chẳng lẽ răng hỏng thật Tề Mộ hoảng hốt cậu không muốn đi khám nha sĩ nhất định sẽ đau cht Chẳng lẽ răng hỏng thật? Tề Mộ hoảng hốt, cậu không muốn đi khám nha sĩ, nhất định sẽ đau chết!" "Không sao đâu." Tề Mộ nói, "Cũng không đau, không cần gấp." Doãn Tu Trúc nói: "Chờ cảm giác đau thì phiền đấy, hiện tại hơi phản ứng, mau sớm đi chữa, rất nhanh là khỏi thôi." Tề Mộ sợ hãi: "Không muốn khám nha sĩ." Âm thanh tội nghiệp, là âm điệu mà Doãn Tu Trúc không chống đỡ được nhất, Doãn Tu Trúc dỗ cậu nói: "Chỉ là để hắn khám thôi, sẽ không đau." Tề Mộ không tin: "Hồi bé đi tiêm, mẹ em lần nào cũng nói sẽ không đau." Kết quả thì sao? Đau chết luôn được chứ! Doãn Tu Trúc bị cậu chọc tới trong lòng mềm mại, nhưng vẫn vững lòng như cũ: "Hiện tại không đi kiểm tra, chờ tổn thương đến thần kinh thật sự rất đau." Tề Mộ: "......" "Anh ở ngay bên cạnh em, em nếu cảm thấy đau, chúng ta lập tức không khám nữa, được không?" Doãn Tu Trúc ôn thanh hỏi cậu. Tề Mộ vẫn sợ, nhưng Doãn Tu Trúc đã dùng ngữ khí dỗ trẻ con nói chuyện với cậu, mình nếu tiếp tục không đi cũng quá mất mặt...... "Được rồi." Tề Mộ nhìn về phía anh, "Thật sự sẽ không đau?" Doãn Tu Trúc gật đầu: "Sẽ không." Tề Mộ khua dũng khí đi khám nha sĩ. Nha sĩ khám cho cậu rồi nói: "Sâu răng nhẹ, bỏ đi sau đó vá lại là được." Tề Mộ lo lắng: "Bỏ đi?" Nha sĩ cười nói: "Yên tâm, chỉ ở mặt ngoài răng, không đau chút nào." Tề Mộ mới không tin, thần kinh cảm giác đau của bác sĩ không giống người khác, bọn họ từng đau lúc nào? Doãn Tu Trúc an ủi cậu: "Trước thử xem sao, nếu đau chúng ta......" Có người ngoài ở đây, Tề bá chủ vẫn cần mặt mũi, vội nói: "Được rồi được rồi, em lại không sợ đau." Nha sĩ nhìn hai người bọn họ như vậy, cảm thấy răng hàm sau của mình cũng đau. Từ nha sĩ đi ra, Tề Mộ mở mày mở mặt: "Thật sự không đau luôn!" Doãn Tu Trúc cũng yên tâm: "Phát hiện sớm, sẽ không đau." Tề Mộ cứu vớt chút thể diện cho mình: "Kỳ thực cũng hơi đau, nhưng em có thể nhịn được." Doãn Tu Trúc hết sức tâng bốc cậu: "Ừ, nếu đổi là anh đi, khẳng định đã không nhịn được." Tề Mộ: "......" Mặc dù lời hơi giả, nhưng trong lòng lại ngọt ngào. (Truyện chỉđượcđăng tại Wattpad humat3 vàSweek humat170893) Khoảng 4h chiều bọn họ về Tề gia, Kiều Cẩn thấy hai bọn họ xách một đống đồ, nói: "Mua đồ làm gì, trong nhà lại không thiếu." Doãn Tu Trúc chào hỏi với Kiều Cẩn, xách đồ vào bếp, Tề Mộ nói với mẹ cậu: "Mẹ cho dì Trần nghỉ đi, Doãn Tu Trúc muốn xuống bếp." Kiều Cẩn nói: "Tốn sức chuyện đó làm gì? Tu Trúc đi làm cả ngày cũng đủ mệt rồi." Tề Mộ nói: "Con cũng nói anh ấy, anh ấy nhất định muốn tự mình làm." Kiều Cẩn lườm cậu một cái: "Còn không phải chiều con!" Tề Mộ gãi gãi tóc nói: "Được rồi, con cũng đang học nấu cơm." Những lời này Kiều Cẩn nghe tai trái ra tai phải, ngay cả nửa chữ cũng không tin. Bà bỏ lại Tề Mộ vào bếp, hỏi Doãn Tu Trúc: "Muốn làm món gì, ta giúp con." Doãn Tu Trúc nói: "Không có nhiều đồ, con làm là được." Kiều Cẩn cũng là mười ngón tay không dính nước mùa xuân, bà làm theo bệnh hình thức, thật sự xuống bếp lo liệu món ăn gia đình kỳ thực bà cũng rất thương tay. Doãn Tu Trúc thì rất quen thuộc. Thật ra 4 năm nay anh cực ít xuống bếp, căn bản đều ăn ở quán. Bây giờ Tề Mộ về, anh rất nhanh lại nhặt lên nhiệt tình đối với nấu nướng, đích thân quản lý ăn uống của Tề Mộ. Bởi vì thường xuyên về Tề gia, anh cũng căn bản thăm dò khẩu vị của Kiều Cẩn và Tề Đại Sơn, mỗi lần xuống bếp đều khiến người một nhà khen không dứt miệng. Tề Đại Sơn vừa về nhà đã thấy con trai đang xem TV. "Tu Trúc ở trong bếp?" Tề Mộ gật gật đầu. Đại Sơn chậc lưỡi nói: "Con dâu ba mà, ngoại trừ giới tính không đúng, thật sự chỗ nào cũng quá tốt." Tề Mộ lườm ông: "Con dâu cái gì?" Đại Sơn chớp chớp mắt: "À, là con rể." Tề Mộ: "......" Mình sao lắm miệng vậy chứ! Bữa tối rất nhẹ nhàng, hoàn mỹ tránh tất cả khẩu vị nặng có thể sẽ kích thích đến khoang miệng, tâm tư Kiều Cẩn tinh tế, một cái nhìn thấu: "Mộ Mộ, con đau răng?" Tề Mộ giật mình, vội vàng nói: "Không, không có ạ." Kiều Cẩn quay đầu nhìn về phía Doãn Tu Trúc: "Răng nó không tốt?" Doãn Tu Trúc không dám giấu, nói: "Không sao cả, đã đi vá lại, chỉ là bên ngoài hơi sâu." Kiều Cẩn lườm Tề Mộ: "Người lớn vậy rồi còn cứ ăn socola, răng có thể không hỏng sao?" Tề Mộ cười khan nói: "Cũng không có nữa......" Kiều Cẩn lại "lời nhàm tai" với Doãn Tu Trúc: "Con đừng cứ chiều nó, chuyện không thể dung túng tuyệt đối không thể dung túng." Doãn Tu Trúc nghiêm túc gật đầu: "Vâng." Tề Đại Sơn nói: "Được rồi, không phải ăn chút socola sao, tính là gì? Lại không hái sao hái trăng." Kiều Cẩn tức giận nói: "Anh câm miệng!" Ông chính là tấm gương mặt trái điển hình! Một bữa cơm trong tiếng chinh phạt của Đại Kiều trôi qua, cũng vui vẻ hòa thuận. Sau khi ăn xong Tề Mộ và Doãn Tu Trúc cũng không về thành phố ngay, trực tiếp ở nhà, dù sao phòng cũng đã sớm thu dọn. Doãn Tu Trúc và Tề Đại Sơn uống trà tán gẫu, nói tình thế hiện nay. Kiều Cẩn xách tai con trai dạy dỗ: "Con tự giác chút đi, Doãn Tu Trúc thương con, không nỡ quản con, con không tự biết nghĩ?" Tề Mộ lúng túng nói: "Con biết rồi." Kỳ thực trước đây Doãn Tu Trúc mặc dù cũng chiều cậu, nhưng trên vấn đề tính nguyên tắc thì lại thả lỏng có giới hạn. Nhất là socola, tới giờ cũng khống chế rất tốt, sẽ không để Tề Mộ không được ăn, cũng sẽ không để Tề Mộ ăn nhiều, cho nên nhiều năm như vậy, răng Tề Mộ vẫn khỏe mạnh, không có vấn đề gì cả. Gần đây quả thực ăn hơi vượt chỉ tiêu. Nguyên nhân à...... Tề Mộ cũng biết. Bởi vì cai thuốc. Chuyện cai thuốc, trước giờ nghĩ dễ làm khó. Tề Mộ hạ quyết tâm, nhưng vẫn hơi không quản được. Cậu không hút ngay trước mặt Doãn Tu Trúc, Doãn Tu Trúc cũng chẳng bao giờ nhắc đến bảo cậu cai, nhưng Tề Mộ vẫn luôn cố gắng. Doãn Tu Trúc biết cậu khó chịu, cho nên tùy thân mang theo socola, thấy cậu hơi nhớ nhung, liền đút cậu một miếng socola. Đừng nói, cái này thật sự có tác dụng, cả tháng nay Tề Mộ không đụng vào một điếu thuốc. Đáng tiếc tác dụng phụ cũng rất rõ ràng, răng hỏng. Mời các bạn đón đọc Nhật Mộ Ỷ Tu Trúc của tác giả Long Thất.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Nửa Kiếp Hồng Trần, Một Khúc Du Ca
Tần Phong - Một lãng tử giang hồ với khuôn mặt hấp dẫn ánh nhìn của mọi thiếu nữ nhưng lại là người lãnh đạm nhất, vô tình nhất với một trái tim chưa từng biết rung động   Mạc Tình - Một thiếu nữ mang vẻ đẹp tinh khiết nhất, nàng là Minh chủ Du Minh Môn thần bí, nàng xinh đẹp tuyệt mỹ nhưng trong mắt thiên hạ nàng lại là một ma nữ máu lạnh, giết người không chớp mắt  Lãng tử giang hồ ôm mối thù muốn diệt trừ ma nữ tàn ác đã khiến bằng hữu của chàng tàn phế, có ngờ đâu gặp lại chính thiếu nữ trong hồi ức ngày nào Ân ân oán oán, thị phi giang hồ, cuối cùng tình yêu này sẽ dẫn Tần Phong và Mạc Tình đến đâu?  Tình là thứ động lòng người nhất, nàng tên là Mạc Tình nhưng cả đời lại khổ vì tình. Gió là thứ vô tình nhất nhưng lại vì tình mà dừng bước, cuối cùng biến mất trong không khí *** Bạch Hiểu Sinh – người thông hiểu mọi chuyện trên giang hồ – lại nói: Nơi nào có tình yêu thì sẽ có hồng trần, nơi nào có dục vọng thì sẽ có giết chóc, nơi nào có những chuyện truyền kỳ thì mới là giang hồ thật sự… Tần Phong có một thanh kiếm giết người không thấy máu, có võ công không ai sánh bằng, chỉ trong vòng một đêm mà y đã tiêu diệt được Du Minh Môn – tổ chức ma giáo tàn ác và đáng sợ nhất trong giang hồ. Thậm chí môn chủ của Du Minh Môn – kẻ khiến người trong giang hồ vừa nghe tên đã khiếp đảm – cũng phải bại dưới kiếm của y, đến nay sống chết không rõ… Tuy trong mắt rất nhiều kẻ tự xưng là danh môn chính phái, những người này không đáng được nhắc tới nhưng họ lại chính là nhân tố khiến giang hồ trở nên muôn màu muôn vẻ, và họ đã được viết thành truyền kỳ. *** Đã lâu năm lắm rồi trời mới giáng xuống một trận tuyết lớn thế này. Gió bắc buốt thấu xương cuốn theo lớp tuyết dày che kín cả trời đất, trong nháy mắt đã khiến chốn núi non cô quạnh này bị bao phủ trong làn tuyết trắng xóa. Bên cạnh rừng đá dưới chân núi có một căn nhà làm bằng đá trơ trọi. Rừng cây bên ngoài đã bị tuyết trắng tinh khôi che phủ nên càng làm nổi bật vẻ cô tịch của căn nhà. Mặc dù cửa sổ của ngôi nhà đá đã được che chắn bằng hai lớp gỗ dày nhưng gió vẫn thốc vào từ khe hở giữa hai cánh cửa, khiến bên trong căn nhà cũng không mấy ấm áp. Trong nhà, một ông lão tuổi đã ngoài sáu mươi đang ngồi chép sách bên chiếc bàn đá bóng loáng do ma sát lâu ngày. Khuôn mặt lão thoạt nhìn gầy gò, xương xẩu nhưng những ngón tay thì hết sức mạnh mẽ, nét chữ cứng cáp, sắc sảo. Bên cạnh lão là một thiếu nữ chừng mười bốn, mười lăm tuổi, khoác chiếc áo lông chồn trắng, ngồi sưởi ấm bên lò than. Trên gương mặt bầu bĩnh, nõn nà là đôi mắt đen lanh lợi và hai má lúm đồng tiền nhỏ xinh, mỗi khi cô nương này cười, người ta sẽ cảm thấy ngọt ngào như ướp mật. Cô nương ấy đang tẩn mẩn đọc những bí mật võ lâm mà ông lão đang chỉnh sửa. Trong ánh nến chập chờn lay động, trang bìa của cuốn sách hiện lên hai chữ, mang đầy màu sắc truyền kỳ: Tần Phong. ... Mời các bạn đón đọc Nửa Kiếp Hồng Trần, Một Kiếp Du Ca của tác giả Diệp Lạc Vô Tâm.
Mạt Thế Trọng Sinh Lộ - Mộc Diêu
Trọng sinh trở về thời kì mạt thế, mặc dù có trí nhớ của kiếp trước, nhưng lại không dự đoán được mạt thế cuối cùng lại đến sớm hơn. Có dị năng không gian khác thường, có người thân lẫn tình người, có bạn bè có đồng đội, phải sống sót mới là đạo lý. *** Đêm khuya yên tĩnh, thời gian chậm rãi trôi qua, sau ba canh giờ, căn cứ vẫn không có lộ ra tin tức gì của tang thi vây thành, nhưng mà lòng hai người Từ Hạ hết sức rõ ràng, đây cũng không phải là không có một chút tin tức, mà là quân đội căn cứ đã khống chế tin tức này. Đoàn đội mỗi ngày ra ngoài chấp hành nhiệm vụ căn cứ ít nhất cũng có trên trăm, hoặc nhiều hoặc ít sẽ có vài đội ngũ đụng phải tang tri triều loại nhỏ, có lẽ vừa mới bắt đầu phần lớn mọi người cho rằng đây chẳng qua là trùng hợp, sau khi trở về nghe người khác vừa nói nữa, tin tưởng ít nhiều cũng có thể đoán được sơ sơ. ... Mời các bạn đón đọc Mạt Thế Trọng Sinh Lộ của tác giả Mộc Diêu.
Gió Mang Ký Ức Thổi Thành Những Cánh Hoa - Diệp Lạc Vô Tâm
Gió Mang Ký Ức Thổi Thành Những Cánh Hoa có tựa dịch mạng là Vượt Qua Lôi Trì. Tuổi mười bảy đẹp đẽ với bất kì cô gái nào, nhưng với Mộc Mộc lại là thời khắc đen tối nhất trong cuộc đời cô. Gia đình xung đột, bố chết, mẹ đối diện với cái án tử hình lơ lửng, cú shock tâm lý khiến cô không còn có thể cất tiếng nói. Mười bảy tuổi, Mộc Mộc phải trang điểm cho già dặn hơn độ tuổi của mình để được đánh đàn ở một quán bar kiếm tiền thuê luật sư giúp mẹ. Giữa không gian hỗn tạp của khói thuốc, rượu mạnh, nước hoa… cô đã gặp anh, chỉ có anh biết thưởng thức tiếng đàn của cô. Một đêm hội ngộ đổi lấy day dứt nhiều năm. Cô không biết tên anh, cô cũng không muốn hỏi, họ đã định chỉ gặp nhau một lần. Giây phút mở cánh cửa bước ra khỏi phòng, rời xa anh, câu anh nói ngày hôm ấy cứ vang vọng mãi trong đầu Mộc Mộc suốt những năm tháng về sau: “Làm bạn gái anh nhé!” Bốn năm sau khi thực sự tự do, cô đã đi tìm anh, giữa biển người tìm kiếm một hình bóng mà cô còn không biết tên. Số phận đã cho cô gặp lại anh, vẫn khuôn mặt ấy, vẫn nụ cười ấy và sự dịu dàng ấy. Nhưng cuộc đời lại trêu đùa Mộc Mộc một lần nữa, mà lần này là nực cười nhất. Hóa ra, trên đời này thật sự có hai khuôn mặt hoàn toàn giống nhau. Rốt cuộc, ai chính là người cô đang muốn kiếm tìm? *** Quý thứ nhất. Action 1 Sáng sớm ở Sát Nhã, bầu trời vô cùng trong xanh. Giai điệu đầy ý thơ như trong mơ vang lên, khúc nhạc ‘Gió mang ký ức thổi thành những cánh hoa’ đánh thức Mộc Mộc đang chìm sâu trong giấc ngủ. Giai điệu và tiết tấu đó thi thoảng lại vang lên những tiếng run rẩy, cùng với những nốt nhạc bị đánh sai, cô không bao giờ có thể quên được, khúc nhạc đó, rõ ràng đã được vang lên dưới những ngón tay cô, mà là trong buổi tối trước khi họ chia tay. Cô cảm giác như vẫn đang trong mơ, cô tìm kiếm khắp nơi trong phòng, không rõ giai điệu quen thuộc đó vang lên từ đâu. Người đàn ông bên cạnh đưa tay ra sờ soạng, lôi áo khoác ngoài từ dưới nền nhà lên, móc điện thoại từ trong túi ra, hé mắt nhìn số điện thoại gọi tới, bấm nút nghe, uể oải mở miệng. “Chuyện gì vậy? Mới sáng sơm ra đã gọi điện.” “Anh chỉ muốn nhắc em một chút, vé máy bay khứ hồi của em là hai giờ chiều nay.” Giọng nói thánh thót vang lên trong điện thoại, âm thanh tương tự, chỉ có ngữ điệu không giống. “Hôm nay?” Một ai đó ngồi bật dậy, khuôn mặt đầy vẻ phẫn nộ, “Anh, anh đặt vé máy bay vào hôm nay cho em? Anh biết rõ là em…” “Anh đã nhắc em rồi. Em có thể không đi nổi… Nhưng em một mực nói là có chuyện quan trọng cần làm, bắt buộc phải đi vào ngày hôm nay.” “…” Một ai đólờ mờ nhớ ra, ngày mai có một công chuyện rất quan trọng. ... Mời các bạn đón đọc Gió Mang Ký Ức Thổi Thành Những Cánh Hoa của tác giả Diệp Lạc Vô Tâm.
Chú À Đừng Nên Thế - Trần Mạc Tranh
Bùi Dịch và Thi Thi trong truyện Chú À Đừng Nên Thế của tác giả Trần Mặc Tranh ngay từ khi bắt đầu đã không ưa gì nhau nhưng mối quan hệ của hai người lại không chỉ đơn giản như vậy. Người ông nội trên danh nghĩa của cô lại là cha của hắn, cô vì thế mà tôn tính gọi hắn một tiếng là chú. Chồng trước có độc phản bội, em gái cùng chồng lại yêu nhau, Bùi Dịch xuất hiện như thiên thần rồi nói: Ly hôn đi, tôi cưới cô. Một ngày kia hắn ôm cô nói: Nếu như đã vì em làm nhiều truyện hot như vậy em cũng nên báo đáp rồi. "Bùi Dịch" "Anh điên rồi" Bùi Dịch khẽ cong miệng đem Thi Thi ném lên giường, một bên kéo cà vạt một bên đến gần cô: "Điên sao? Được lắm, tôi sẽ cho em biết thế nào là kẻ điên ngôn tình sắc" *** Bên ngoài "Thi Dịch", đường phố trống không. Hai bên đèn đường sáng tỏ lẻ loi đơn độc lại có chút sâu xa phát ra ánh sáng lạnh, có vẻ trống vắng lại rét lạnh. Hồng Cầm sợ run cả người, nghi hoặc đi đến phòng bảo vệ ở cửa hỏi thăm bảo an một chút, lại biết được một cái tin tức kinh người. Đoàn Ngọc Tường bị một người phụ nữ tới đón đi rồi! "Quả nhiên là có âm mưu! Không cần nghĩ cũng biết là mẹ con bọn họ giở trò quỷ." Hồng Cầm sắc mặt băng lãnh, không nhiều lời liền đi tìm Nhậm Tiếu Vi báo cáo tin tức rồi. Bà ta vừa rời đi, quản gia cũng đến chỗ cửa, cũng hỏi tin tức Đoàn Ngọc Tường. "Bị người dẫn đi rồi? Thấy rõ ràng người kia sao?" Người quản gia nghĩ đến đầu tiên cũng là Phương Thanh Hoa, Đoàn phu nhân trước kia. Nhưng ông ta vẫn sợ là người khâc, nên vẫn để cho bảo an mở băng theo dõi xem thử. "Người phụ nữ này nhìn không giống như là Đoàn phu nhân?" Quản gia nhìn đến hình ảnh theo dõi, vẻ mặt rùng mình. Trên hình ảnh, người phụ nữ kia dùng khăn trùm đầu che khuất diện mạo, hiển nhiên là không muốn để cho người ta nhìn thấy rõ khuôn mặt thật của mình. Nhưng người phụ nữ này cao khoảng 1m7, mà Phương Thanh Hoa chỉ có 1m65, dựa vài thân hình này tuyệt đối không có khả năng là Phương Thanh Hoa. Ryeo:Đố mọi người biết là ai nè ???????????????????? Quản gia không dám sơ ý, một bên phái người đi thăm dò tung tích Đoàn Ngọc Tường, một bên khẩn trương đi báo cáo nhanh cho Bùi Dịch. ... Mời các bạn đón đọc Chú À Đừng Nên Thế của tác giả Trần Mạc Tranh.