Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Thật Ra Thì Em Rất Trong Sáng

Thể loại: Bách hợp [GL], hiện đại, hài hước, oan gia, thuần khiết, HE. Editor: Bách Linh Dạ Ngưng nhìn thấy Tiếu Vũ Hàm lần đầu tiên đã coi nàng là trộm mà đuổi bắt. Lần thứ hai gặp lại, Dạ Ngưng đang ở trạng thái uông say lại tóm vào bộ ngực của cô nàng để đứng vững. Lần gặp thứ ba, Dạ Ngưng đùa giỡn đã bị bắt ngay tại chỗ, mời vào phòng làm việc...bảo khố chứa các thể loại AV chỉ chút nữa thôi bị tiêu hủy hoàn toàn. Lần gặp thứ tư, Dạ Ngưng chăm chú xem AV ngon lành trong bảo khố, chẳng may thanh âm kích tình kia lại bị thoát ra, vang dội cả phòng học……Lần thứ năm………… *** Xin đừng để 2 chữ “thuần khiết”/ “trong sáng” đánh lừa, truyện này mà có thể gọi là “trong sáng” thì mình đi đầu xuống đất (。・ω・。) *** Nghe tiếng đồng hồ tích tắc kêu vang, nằm trên giường, Dạ Ngưng nhìn chằm chằm trần nhà cả nửa ngày, đá một cái đạp tung chăn, có chút buồn bực. Hôm nay nàng phát hiện một truyện khá hay, liền dùng di động xem hết cả nửa ngày cuối cùng cũng xong, quả nhiên mà, nữ nhân vật chính bị một ngự tỷ (1) khống chế, lại còn có rất nhiều ngự tỷ tiêu sái xinh đẹp khác yêu thích, chính là một tiểu bạch mặt mày trắng nõn, đầu óc trong sáng, thân thể cũng trắng. Thực ghen tị, thực hâm mộ, vì sao lại thế chứ? Đây là vì lí do gì chứ? Vì sao tiểu bạch đều được người ta yêu thích như thế? Nàng cũng là một "tiểu bạch kiểm" mà sao không có ai thích?! Vì để trở thành "tiểu bạch kiểm", Dạ Ngưng đã được chuẩn bị đầy đủ từ tinh thần đến vật chất, từ nhỏ mẹ đã bỏ công sức nuôi dưỡng dạy dỗ vất vả, yêu thương nàng chẳng khác gì chăm sóc một đứa con trai, giáo huấn tư tưởng cô gái nhỏ được nuông chiều, trong nhà tuy rằng không dư dả gì, chỉ đủ sống, nhưng mỗi tháng mẹ nàng đều nhất định phải lục tung nhà, đào ra mấy đồng đưa nàng để mua một lọ mật ong Dabao SOD. (2) "Nếu muốn da trắng đẹp, hãy sớm dùng Dabao." Lời này thật hoàn toàn chính xác, từ khi Dạ Ngưng dùng Dabao để rửa mặt, mỗi ngày trên người đều tỏa ra một làn hương thơm, mặt cũng trắng, làn da cũng mịn, cả người đều tươi trẻ xinh đẹp lộng lẫy, nhưng vì sao chứ? Vì cái gì một người vĩ đại như nàng lại không có ngự tỷ nào yêu? Thở dài, Dạ Ngưng hất chăn ra, vuốt vuốt mái tóc, đi rửa mặt. Hôm nay là ngày đầu tiên nghiên cứu sinh nhập học, nghe nói lãnh đạo trường còn rất coi trọng, tổ chức cái gì mà nghe rõ kêu - "Buổi gặp gỡ của các tân nhân tài". Lúc nhận được thông báo, nàng còn dối lòng, nghẹn họng nói cám ơn giáo sư, trong bụng thầm nghĩ, cảm ơn cái đầu ý! Giữa ngày hè nóng nực mà lại còn mở hội gặp mặt? Lại còn "tân nhân tài", giờ chỉ cần tùy tiện lấy cục gạch ném trúng một người, có lẽ chính là một nghiên cứu sinh! Đánh răng, rửa sạch bọt kem, Dạ Ngưng nhìn mình trong gương, quầng thâm dưới mắt trông rất giống gấu mèo, thở dài. Thật không biết nhiều năm đèn sách rốt cuộc là vì cái gì, văn bằng hiện tại cũng chẳng khác gì tờ giấy trắng, không dùng vào đâu, aish, mà cả cái trường đại học to như vậy, ngay cả bóng dáng một ngự tỷ cũng không có, thực đáng tiếc. Sáng sớm đúng giờ cao điểm, Dạ Ngưng miệng ngậm bánh bao, chen chúc lên xe bus công cộng, nhìn người đàn ông trung niên ở phía trước, hai bên lỗ tai đeo headphone màu vàng trông như rỉ tai, thầm cảm thán. Chậc chậc, nhìn tố chất người này mà xem, rõ ràng phụ nữ có thai đứng đó mà không chịu nhường chỗ ngồi! Nuốt gọn mẩu bánh bao cuối cùng, Dạ Ngưng đẩy đẩy đám người đi tới chỗ chị gái mang thai cùng tên đàn ông kia, đưa tay vỗ vỗ vai hắn, cười khẽ: "Anh trai, nhường chị này chỗ ngồi cái." "Cô gọi ai là 'anh'?!" Tên đàn ông ẻo lả kia quay qua đáp trả một câu, bánh bao trong bụng Dạ Ngưng vừa nuốt xuống lại bắt đầu trào lên phản kích, một tiếng ợ thật to vang dội quanh quẩn trong chiếc xe bus công đang tương đối tĩnh lặng, kèm theo mùi vị thịt heo và hành tây nồng nặc. Sau đó, Dạ Ngưng nở nụ cười, cái tên ngu ngốc ngồi bên cạnh kia mặt lại lúc đỏ lúc trắng, ngừng thở liếc nàng một cái, có thể là sợ Dạ Ngưng không cẩn thận mà ợ thêm một cái nữa, cuối cùng cũng chịu đứng dậy nhường chỗ ngồi. "Chị à, mời ngồi." Dạ Ngưng quay đầu cười với chị gái nọ, chị ta liền cảm kích gật đầu với nàng. Dạ Ngưng cười đắc ý, quay đầu nhìn dò xét, tất cả mọi người ở bên cạnh đều tỏ vẻ mặt kinh ngạc nhìn mình, lắc đầu, thở dài, quả nhiên mà, người hiền lành thì dễ bị bắt nạt, đối phó với cầm thú phải dùng phương pháp cầm thú hơn! Xe bus công cộng vững vàng lăn bánh, lắc qua lắc lại khiến Dạ Ngưng hết sức buồn ngủ, cuối cùng đến trường học, nàng đứng lên, nhảy xuống xe, trong nháy mắt không quên ném cho tên đàn ông kia một cái liếc mắt đưa tình, cũng chẳng để ý bộ dáng người đó rùng mình như thể bị ong đốt, vui vẻ chạy một đường vào trường. Đứng trước tòa giảng đường, Dạ Ngưng ngửa đầu, nhìn trường đại học mà mình đã học suốt bốn năm, vẫn còn thêm hai năm nữa, thở dài một hơi, sống, mình sẽ sống sót, sống sót như con cún vậy! Trên đường đi Dạ Ngưng gặp thầy hiệu trưởng, người ta nhìn thấy nàng, tức thì đặc biệt nhiệt tình bước tới chào hỏi. "Dạ Ngưng, em lại trắng ra!" Dạ Ngưng vội vàng cúi đầu đáp lời: "Hiệu trưởng, thầy lại đen!" "......" Quả nhiên, thịt heo cùng hành tây là có di chứng! Dạ Ngưng ngượng ngùng đỏ bừng mặt nhìn thầy hiệu trưởng, hiệu trưởng chẳng để ý, cười cười với nàng. "Sao, có hứng thú lấy bằng tiến sĩ không? Xem ra lấy được bằng tiến sĩ là có thể được giữ lại trường làm việc." Hiệu trưởng nói thực chân thành, Dạ Ngưng lại lắc đầu, vẻ mặt nghiêm túc nói: "Không nghĩ tới." "Tại sao?" Hiệu trưởng ngơ ngác, có lẽ ở trong suy nghĩ của ông, đây chính là một cơ hội tốt ngàn năm có một, mà Dạ Ngưng lại như thể ăn tim gấu gan báo, không biết tốt xấu. Dạ Ngưng biết ông đang nghĩ gì, liền thở dài, vẻ mặt thê lương nhìn hiệu trưởng: "Hiệu trưởng à, thế giới này có ba loại người, thầy cũng biết đó, là đàn ông, đàn bà, và nữ tiến sĩ." Hiệu trưởng ngẩn ra, rồi lập tức cười to: "Cái này còn phải bàn thêm mà." "Đúng thế." Dạ Ngưng ra vẻ đồng tình gật đầu, hiệu trưởng nhìn nàng, sự nghi ngờ dâng ngập ánh mắt. "Kỳ thực, phân loại thế kia có chút sai lầm rồi, trên đời này có bốn loại người - đàn ông, đàn bà, nữ tiến sĩ và gay." Hiệu trưởng ngạc nhiên, đến lúc có phản ứng thì cười đến mức răng giả cũng suýt rơi ra, đưa tay vỗ vỗ đầu nàng, khen ngợi: "Có tài, có tài lắm." Hiệu trưởng đi xa rồi, Dạ Ngưng liền lấy khăn tay từ trong túi ra, dùng sức xoa xoa mái tóc bị ông sờ. Thật hết cách, từ nhỏ Dạ Ngưng đã mắc chứng "khiết khích"(3) cấp độ thấp, không có thói quen tiếp xúc chân tay với người khác, tuy biết hiệu trưởng chỉ có ý tốt, nhưng vẫn rờn rợn da gà. Dạ Ngưng thầm nghĩ, tật xấu thích động tay động chân này của hiệu trưởng thực nên sửa đi thôi, nếu không về sau gặp phải một nữ sinh ngốc nghếch yếu ớt, phỏng chừng sờ sờ một chút như vậy, rồi cô bé đó liền đi tố cáo ông tội quấy rối tình dục, cũng không phải là không có khả năng! Rẽ trái rẽ phải, cuối cùng Dạ Ngưng cũng đến được cầu thang phòng học, xoay người nhìn nhìn, haiz, nói thế nào cũng thực sự có chút cảm khái. Nghiên cứu sinh có thể coi như lực lượng nòng cốt của trường, trước mỗi cái bàn đều có một đóa hoa đỏ tươi, điều này làm cho nàng nhớ vào thời kháng chiến ở trước ngực mỗi chiến sĩ cũng cắm một đóa hồng to rực rỡ giống vậy, không khỏi có chút rưng rưng lệ nóng, còn không đợi Dạ Ngưng âm thầm cảm khái xong, đoàn "quân" đã bắt đầu tiến vào, sau một phen bồn chồn sốt ruột, cuối cùng đại hội tiến cử nòng cốt cũng bắt đầu. Khai mạc mới được mười phút, Dạ Ngưng đã ngáp hơn hai mươi cái, bánh bao ăn buổi sáng đang được phân rã chậm chạp, nhờ bài diễn văn hùng hồn của ngài Hiệu trưởng, càng nhanh chóng bị tiêu hóa hết, đợi lát nữa hội nghị chấm dứt phải lập tức đi giải quyết một bụng đầy bã này thôi! Đúng lúc Dạ Ngưng đang hết sức buồn ngủ, ở trên đài vang lên bản nhạc vui vẻ tương tự như bài "Trư Bát Giới cưới vợ", Dạ Ngưng dụi dụi mắt, ngẩng đầu nhìn thử thì thở dài. Nhìn mà xem, người ta quả nhiên là nhân tài mới mà, mỗi bước đi đều có vẻ rất học thức! Không phải là kiểu thông minh tuyệt đỉnh thì cũng là dạng mắt kính dày hơn đít chai, dù thế nào thì giữa đám lá xanh cũng còn một đóa hồng. Nói đến đây, nàng Dạ Ngưng này vừa thấy gái đẹp, trong nháy mắt đầu óc sẽ tỉnh táo, nàng đem điểm này quy công lao cho gen di truyền thuần khiết từ cha mình. Dạ Ngưng mở to hai mắt nhìn kỹ, chính xác, thật đúng là một cô gái xinh đẹp, người đó khoác Âu phục màu tối, vốn dĩ trông rất cổ hủ, nhưng bộ quần áo màu xanh bên trong lại tăng thêm hơi thở sinh động, mái tóc mềm mại buông xuống bờ vai, có vẻ chưa từng nhuộm, tuyền một màu đen tự nhiên của người Trung Quốc, làn da cũng thật trắng, về độ mềm mại, có lẽ phải hôn một cái mới cảm nhận được. Nghĩ như vậy, Dạ Ngưng khẽ mím môi, tự động tưởng tượng trong đầu hôn khuôn mặt mềm mại kia một cái, liếm liếm môi, gật đầu phán định, hẳn cũng không tệ lắm. Bài "Trư Bát Giới cưới vợ" nhanh chóng kết thúc, nhóm nhân tài trên đài đều đi xuống, tự tìm chỗ ngồi. Dạ Ngưng tiếp tục giấc ngủ, nhưng còn chưa kịp ngủ, một hương thơm dịu đã bay vào mũi, làm cho Dạ Ngưng không tự giác được mà mở mắt. Ha, là cô gái xinh đẹp kia! Thật sự khéo quá! Làm sao mà cô ấy lại ngồi ở đây? Ngồi phía trước Dạ Ngưng là lãnh đạo cao nhất trường, đương nhiên còn có thầy hiệu trưởng, không quên quay lại, giới thiệu với Dạ Ngưng: "Dạ Ngưng, về sau đây chính là giáo viên của em, Vũ Hàm, Tiếu Vũ Hàm." Dạ Ngưng gật gật, ngẩng đầu nhìn Tiếu Vũ Hàm, Tiếu Vũ Hàm cười nhẹ với nàng, Dạ Ngưng thầm cảm thán, xong rồi, còn tưởng là ngự tỷ chứ. Nàng nhớ rõ những ngự tỷ trong tiểu thuyết đều rất nghiêm túc, tức thì trực tiếp phủ định cô gái này. Nhưng dáng người này - Dạ Ngưng tháo kính mắt ra, ngáp một cái, vụng trộm nằm dài ra bàn, mượn quần áo hiệu trưởng lau kính, lau sạch sẽ rồi lại cầm lấy đeo lên, cẩn thận đánh giá vị giáo sư Tiếu tương lai. Ừ, quả nhiên công lực dâm ý của mình không sai mà, làn da thực mềm, có cảm giác cắn một cái liền chảy nước. Ánh mắt rất được, cái mũi cũng đẹp, môi, độ dày vừa phải, thích hợp cho việc hôn môi, hôn lâu chắc sẽ sưng đỏ một chút, có lẽ còn phải nghiên cứu chút nữa, kế tiếp chính là chân... Dạ Ngưng cũng không phải không biết xấu hổ mà dám ngồi xổm xuống nhìn, nhưng gen di truyền thuần khiết từ cha lại hết lần này tới lần khác cố tình quấy phá, "không cẩn thận" hất tay làm rơi cây bút xuống đất, liền mượn cớ nhặt bút, ngồi chồm hỗm trên mặt đất nhìn kỹ một chút, không tệ, chân dài, đúng là chân dài! Không đi tất chân, càng dễ quan sát ở cự li gần, đôi chân như ngọc tỏa sáng lung linh, làm cho nàng nhớ tới một câu quảng cáo - sờ mềm mượt như tơ! Chỉ là không biết thật sự chạm vào sẽ là cảm giác gì... Chân xem xong rồi thì phải đến eo. Lần này thì Dạ Ngưng lại không cẩn thận làm rơi bút một lần nữa, hơn nữa là rơi ở phía bên kia người Tiếu Vũ Hàm, Dạ Ngưng cố ý ngượng ngùng nhìn Tiếu Vũ Hàm, nhỏ giọng nói: "Cô Tiếu, có thể nhặt bút giúp em được không?" Tiếu Vũ Hàm nghiêng đầu nhìn Dạ Ngưng, không nói lời nào, cứ như vậy nhìn nàng. Thế này khiến Dạ Ngưng có chút luống cuống, đây sẽ không giống như tình tiết trong tiểu thuyết rơi xuống đầu mình chứ? Nhanh như vậy mà ngự tỷ đã coi trọng mình rồi? Xem ra Dabao đúng là không phải vô dụng! Đang lúc xuân tâm mênh mông của Dạ Ngưng càng thêm bay bổng, Tiếu Vũ Hàm gật đầu, nhưng ngoài dự tính, cô không cúi đầu xoay người lại tìm, mà vươn tay sang bên, trực tiếp nhặt bút lên. Đem bút đặt vào tay Dạ Ngưng, Tiếu Vũ Hàm cười nhìn nàng: "Dạ Ngưng phải không?" "Đúng vậy." Dạ Ngưng dùng sức gật đầu, quả nhiên, giáo viên coi trọng mình, dĩ nhiên ngay cả tên cũng nhớ kỹ! "Một lát nữa mời đến văn phòng tôi một chút." "Dạ?" Dạ Ngưng theo bản năng há to miệng, gì chứ? Còn muốn một mình ở chung sao? Tiếu Vũ Hàm nhướn mày, nhìn Dạ Ngưng: "Bạn Dạ Ngưng, mong em không nên hiểu lầm, tôi chỉ muốn giảng cho em một vài nội quy của sinh viên, thật lòng yêu thương bạn học, tôn trọng giáo viên." "....."   Mời các bạn đón đọc Thật Ra Thì Em Rất Trong Sáng của tác giả Diệp Sáp.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Hủ Mộc Sung Đống Lương - Tô Du Bính
Kỷ Huy Hoàng là thần thoại võ lâm. Sinh thời là thần thoại, khuất bóng vẫn là thần thoại. Kỷ Vô Địch là con trai độc nhất của Kỷ Huy Hoàng, không chỉ thừa hưởng cơ đồ, mà thừa hưởng cả danh vọng của phụ thân.Nhưng khác ở chỗ, Kỷ Huy Hoàng là lửa cháy bừng bừng, còn Kỷ Vô Địch chỉ là đám khói bung xung mà tinh anh Huy Hoàng Môn phải dùng hết trí tuệ và thể lực mà quạt lên cho mù mịt… *** Hi Nháo Giang Hồ gồm có: Hủ Mộc Sung Đống Lương Bại Nhứ Tàng Kim Ngọc Phồn Hoa Ánh Tình Không *** Kỷ Vô Địch bị nước lạnh dội cho tỉnh. Câu đầu tiên y nói sau khi mở mắt là: “Thúy Hoa, râu ngươi sau lại dài thế?” Mặt Tả Tư Văn nữu khúc, sau đó cắn răng cười nói: “Môn chủ, người lại đến Di Hồng viện sao?” Một chữ ‘lại’, đem căm giận ngút trời trong lòng hắn nói ra đến lâm li tẫn trí. Kỷ Vô Địch mở to mắt nhìn, thấy rõ người trước mắt xong, thở dài nói: “A Tả, ta là một nam nhân.” “Vậy sớm ngày cưới vợ!” “Thế nhưng A Tả, ta chỉ thích nam nhân.” Kỷ Vô Địch bi thương nói, “Ta nói rồi ta là một đoạn tụ a!” Tả Tư Văn giận dữ phản cười, “Một đoạn tụ suốt ngày tới kỹ viện chơi?” Kỷ Vô Địch xấu hổ lắc lắc tay áo, “Người ta là muốn hướng tỷ muội lãnh giáo biện pháp lung lạc trái tim nam nhân a. A Tả, ngươi thật không hiểu lòng ta.” . . . Tả Tư Văn che mặt chạy đi. Lúc Hữu Khổng Vũ vào thì Kỷ Vô Địch vừa vặn lau khô thân thể, thay đổi xong y phục. “Nga, A Tả lại hướng ngươi làm nũng ba?” Kỷ Vô Địch giả vờ lý giải vỗ vỗ bờ vai của hắn, “Có một người vợ như vậy thực sự là bất hạnh a.” Hữu Khổng Vũ khóe miệng giật một cái, “Môn chủ! Tả Tư Văn cùng lão tử một điểm quan hệ cũng không có, ngươi đừng có luôn bả chúng ta xả làm một khối!” Kỷ Vô Địch nói: “A Hữu, đây là ngươi sai rồi. Vợ hư có hư đến đâu thì cũng là vợ a.” Hữu Khổng Vũ nhảy dựng lên, “Lão tử nói, cái kia tử bại hoại cùng ta cái thí quan hệ cũng không có!” Kỷ Vô Địch nháy mắt nói: “Loại sự tình này cùng cái thí không có quan hệ, cùng cái mông mới có quan hệ.” . . . Hữu Khổng Vũ chỉ còn lại tiếng thở dốc đầy phẫn nộ. Kỷ Vô Địch nói: “A Hữu, ngươi đôi khi cũng nên khuyên nhủ A Tả. Hắn lúc nào cũng thừa dịp ta uống say đến phòng ta, ta thì không có gì quan hệ, thế nhưng truyền ra ngoài, đối với khuê dự của hắn không tốt.” Hữu Khổng Vũ cũng lui. Hắn là hướng ngoài cửa lao ra. Thượng Thước, Chung Vũ và Hạ Hối cùng nhau đến. Kỷ Vô Địch đang triển quyển lạc bút (mở giấy ra viết). Thượng Thước mỉm cười nói: “Môn chủ đang luyện tự?” Kỷ Vô Địch nói: “Không, ta chỉ là nghĩ đường cong trong bức tranh của Ngô Đạo Tử thiếu lưu sướng, ta cấp sửa sửa.” . . . Thượng Thước nghĩ, bức tranh Tả hộ pháp yêu nhất, may là hắn không phát hiện, nếu không hắn nhất định giận đến thổ huyết. Chung Vũ cúi đầu vờ không hiểu. Hạ Hối mở miệng nói: “Môn chủ a, ngươi chuẩn bị lúc nào luyện công ni?” Thượng Thước kính phục nhìn hắn. Không hổ là tên khờ nổi danh của Huy Hoàng Môn a, quả nhiên là không có đại não, lại còn nói như thế gọn gàng dứt khoát. Mỗi lần nghĩ đến trọng trách thủ vệ của Huy Hoàng Môn lại giao thác cho người như thế, hắn lại nghĩ đến ngủ cũng không nỡ. ... Mời các bạn đón đọc Hủ Mộc Sung Đống Lương của tác giả Tô Du Bính.
Kinh Thuế - Cuồng Thượng Gia Cuồng
Ái hận tình cừu giữa một tên nhà giàu mới nổi và một tiểu vương tử Con người thay đổi, ái tình được mất. *** Giữa trung tâm thành phố sầm uất mọc lên một trung tâm thương mại hiện đại. Một lượng vốn lớn cùng với thiết kế của kiến trúc sư nổi tiếng đã khiến cho bề ngoài của trung tâm này phô trương vô cùng. Thế nhưng đối lập với vẻ ngoài hiện đại này, chính là ở chỗ cao nhất trong trung tâm lại được xây thêm một miếu thờ cổ kính. Trung tâm còn chưa chính thức cắt băng khai trương thì trong miếu đã khói hương lượn lờ, những cái đầu bóng loáng tụ lại một chỗ. Thường Thanh thoả mãn nhìn các tăng mở tấm vải phủ trên bức tượng Phật dát vàng. Có người từng nói rằng thiết kế như thế này thì tổng thể không hài hoà. Cũng có rất nhiều người vụng trộm nói anh ta đang nghèo rớt chợt giàu lên cho nên chẳng biết cách khoe khoang. Bọn họ thì biết cái gì chứ! Mời Phật tới mới có thể giữ được tài khí! Đây là cảnh giới anh ta một mực theo đuổi — sự giàu sang. Lúc còn nhỏ, anh ta thích nghe chuyện Vương Khải và Thạch Sùng so giàu nhất(1). Nhìn cuộc sống của người ta kìa, xe xịn, rượu ngon, gái đẹp. Cho dù cuối cùng chết đầu đường xó chợ cũng đáng, là đàn ông thì nên sống như vậy một lần! Còn nhớ mỗi lần nghe đến đoạn dùng đường mạch nha rửa nồi, bao giờ nước miếng của anh ta cũng chảy tong tỏng. Nhưng khi từ câu chuyện quay trở lại đời thực, lại chỉ có thể ăn dưa muối, húp cháo loãng mà thôi. Khi ấy bọn họ ở trong một căn nhà nhỏ ngoài ngoại ô thành phố, người ở trong phòng, chuột thì chạy trên mái. Đôi lúc giấy dán nóc không được chắc, chuột còn rơi bịch xuống. Mình và mẹ đuổi chuột khắp nhà lúc đó, dù đánh chết cũng không nghĩ tới có ngày mình lại có thể đứng ở đỉnh cao nhất của thành phố này. “Chủ tịch Thường, ngài xem, nghi lễ đã chuẩn bị xong rồi, ngài lên thắp hương chứ?” Thư ký Lý nhỏ giọng nói với anh ta. Gọi ‘đổng sự trưởng’ quá tục nên nên anh ta toàn bảo cấp dưới gọi mình là ‘chủ tịch’ (cả 2 từ đều có nghĩa là chủ tịch), ẩn trong đó là mình lại lên một cấp. Thường Thanh tiếp nhận ba nén hương to, cao nửa mét, thành kính cầu nguyện trong lòng: cầu Phật tổ phù họ cho Thường Thanh con giống như cây vừng nở hoa, càng lúc càng cao! Bái lạy xong, anh ta lại bổ sung thêm một câu: khiến cả nhà họ Trì suốt đời không thể vùng mình! ... Mời các bạn đón đọc Kinh Thuế của tác giả Cuồng Thượng Gia Cuồng.
Liệu Dưỡng Viện Trực Bá Gian - Nhất Thế Hoa Thường
Truyện nằm trong hệ liệt: Trừu phong hhệ liệt, hiện tại đang có 3 truyện là: – Liệu dưỡng viện trực bá gian – Tướng quân, nhĩ đĩnh trụ (Tướng quân, ngài cố chịu đựng hay có tên khác là Long ngâm Cô khóc) – Giá thế giới phong liễu (Thế giới này điên rồi) *** Long Tuấn Hạo là một Vương gia, sau đó, cực kỳ bất hạnh xuyên đến hiện đại. Càng bất hạnh chính là, hắn xuyên vào thân thể của một người có vấn đề về tâm thần. Tiếp đó… Hắn phát hiện bản thân đang ở một nơi gọi là “viện an dưỡng”, mà theo như hắn quan sát mấy ngày nay —— Những người có cùng đãi ngộ như hắn ở đây… không có kẻ nào là bình thường. Chuyện này còn nhịn được thì có gì mà không nhịn được nữa!. Quyết đoán lật bàn, “Làm càn! Đám nô tài các ngươi định tạo phản phải không?! Tất cả lui xuống cho bản vương!” “Dạ dạ dạ, ngài là Vương gia, Vương gia cát tường, thỉnh an Vương gia, vậy… Vương gia ngài có thể uống thuốc trước không?” “…” Tiếp tục lật bàn, “Ta thật sự là Vương gia!” “Dạ dạ dạ, ngài là Vương gia, ai dám nói ngài không phải Vương gia, ta sẽ liều mạng với kẻ đó.” “…Các ngươi đủ rồi…” ... Mời các bạn đón đọc ​Liệu Dưỡng Viện Trực Bá Gian của tác giả Nhất Thế Hoa Thường.
Mạt Thế Trọng Sinh Chi Vật Hy Sinh Phản Kích - Nhữ Phu Nhân
Sống lại? Tiêu Tử Lăng đối mặt những ngày gian khổ nhất khi sắp đến mạt thế, ở mạt thế cũng không dễ sống a! o(╥﹏╥)o Vì tương lai có sinh hoạt tốt, phải ôm một cái đùi bự trước mới được. Mục tiêu của Tiêu Tử Lăng là nhìn chăm chú vào vương trong vương ở hậu kỳ mạt thế – Sở Chích Thiên, cố gắng làm một đàn em tin cậy đắc lực của anh ta, kỳ vọng lưng tựa đại thụ để hóng mát~ (≧▽≦)/ Thế nhưng, hoàn thành mục tiêu nhỏ nhoi này vì sao khó như vậy? o(>﹏﹏﹏﹏