Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Bá Đạo Chớ Chọc Tổng Giám Đốc Nóng Tính - Tịch Nguyệt Sướng Sướng

Kết hôn với cô, chỉ vì buộc cô ở bên người, mà cô hiện tại, còn chưa có tư cách làm vợ của anh…... Hàn Đông Liệt, cậu chủ chín đời đơn truyền của nhà họ Hàn, hai mươi bảy tuổi khỏe mạnh vậy mà chưa bao giờ đụng đến phụ nữ, nghe đồn anh ta là... gay! Thiệt hay giả? Bị cha mẹ bức bách đi tham gia "Bữa Tiệc Tuyển vợ", lại gặp vị hôn thê đã biến mất mười lăm năm! Người phụ nữ chết tiệt, cô không phải đã chết sao? Vì sao lại sống sờ sờ đứng ở trước mặt anh? Đêm đó, cô phá hỏng bữa tiệc của anh, còn là người phụ nữ chanh chua tuyên bố: "Tôi muốn giải trừ hôn ước với anh!" Cái gì? Muốn đoạn tuyệt quan hệ? Không có cửa đâu cưng... Bắt cô! Bức cô! Đùa nghịch cô! Uy hiếp cô! Không sợ cô không ngoan ngoãn đi vào khuôn khổ! Cho đến một ngày, anh phẫn nộ bóp lấy cổ cô, ép hỏi: "Nói, mười lăm năm nay cô đã làm gì? Tại sao người chết lại biến thành người sống, tại sao phải trở lại bên cạnh tôi? Rốt cuộc của cô là gì?" Tuy nhiên, lúc anh tiến gần đến sự thật, lại phát hiện cô thật ra là... ... ...... ..... Âu Thiển Thiển, một tổ chức bí ẩn, vì đạt được mục đích không từ thủ đoạn! Chỉ vì một lời hứa, cô sử dụng một loạt các loại thủ đoạn quyến rũ anh, xếp đặt thiết kế anh, thậm chí... Nhưng bận việc cả buổi, vậy mà phát hiện anh là ... gay! Cô cầm chặt thái độ "Không nhận thua" "Không cúi đầu" "chưa đến phút cuối chưa thôi" cạn tào ráo máng với anh! Ý đồ khiến anh chuyển "giới tính" Nhưng, ăn cô xong lau sạch, lại ăn, lại lau sạch, tại thời điểm đó, cô mới phát hiện, người đàn ông này anh ta... *** Cái gì? Gay? Âu Thiển Thiển giật mình nhìn vào tài liệu “S” của nhiệm vụ lần này! Cô thực không thể tin được người đàn ông mê người chết không đền mạng kia lại là gay? Thiệt hay giả? Cô không phải hoa mắt chứ? "G——A——Y!" Đúng vậy, xác thực là từ gay! "Ha ha... Thú vị!" Âu Thiển Thiển nhẹ nhàng mỉm cười, xinh đẹp động lòng người! Mà viên đá quý màu đen đính trên khóe mắt trái của cô, cũng bởi vì cô cười mà biến thành chợt tối chợt sáng, nhấp nháy lên ánh sáng bí ẩn. Hai con ngươi nhìn chằm chằm vào tài liệu trong tay, đôi mắt linh hoạt di chuyển xung quanh, nhìn vào thông tin được bôi đen: Hàn Đông Liệt, tên tiếng anh là King, 27 tuổi, chín đời đơn truyền của nhà họ Hàn, tổng giám đốc tập đoàn Hàn Thiên, rất giàu có, công ty con trải rộng toàn cầu, nghe nói hắn có giao tình sau đậm với một vị quan lớn cấp cao, còn có thủ lĩnh hắc đạo, làm việc từ trước đến nay đều lôi lệ phong hành (quyết định nhanh chóng), tuổi còn trẻ nhưng lại có sức ảnh hưởng rất lớn đến toàn bộ ngành công nghiệp, là nhân vật làm cho người nghe tin đã sợ mất mật. Nhưng nghe đồn, năm nay 27 tuổi khỏe mạnh, nhưng chưa bao giờ chạm qua phụ nữ, lời đồn của hắn lại càng thêm bay múa đầy trời, nói hắn là ... gay! Cô mỉm cười xem hết tờ thứ nhất, lật tư liệu đến tờ thứ hai, trên trang giấy đơn giản màu trắng có hai hàng chữ màu đen: Nhiệm vụ: Sinh con trai cho Hàn Đông Liệt! Tiền thưởng: 1 tỷ Nhìn thấy hai hàng chữ, nụ cười trên mặt cô dần dần tiêu tan, hai con mắt của Thiển Thiển khép lại, trong đầu hồi tưởng lời nhắc nhở của người nào đó, không ngừng lướt qua, một lần lại một lần: "Hứa với tôi... Nhất định phải sinh con cho Hàn Đông Liệt... Vô luận như thế nào nhất định phải sinh con cho hắn... Hứa với tôi... Cầu xin cô hứa với tôi..." Vì cái gì? Vì cái gì rõ ràng là hai sự tình khác biệt, lại có thể ngoài ý muốn mà trùng hợp? Đây là vận mệnh sao? Là số mệnh sao? Cô nhất định dây dưa không rõ với người đàn ông này sao? Mắt mở to quay đầu nhìn bầu trời xanh thẳm... Cô biết rõ mình đã không còn là chim có thể bay lượn tư do như trước... ... Trong khi đó, tại văn phòng tổng giám đốc tập đoàn Hàn Thiên ở Đài Loan. "King, cậu rõ ràng là thích phụ nữ, sao ở nước ngoài nghe tin đồn cậu là gay? Chẳng lẽ cậu thật sự muốn giữ cái kia để làm đồng tử? Cô độc sống quãng đời còn lại?" Giang Minh Húc đặt cà phê ở trên bàn, tò mò hỏi. Hàn Đông Liệt ngồi ghế chủ tịch hội đồng quản trị, bưng cà phê, khuôn mặt lạnh lùng nói, "Cậu và cha tớ giống y nhau, luôn đặt phụ nữ ở ngoài miệng, phiền chết rồi!" Kết hôn gì, sinh con gì, hắn không hề có hứng thú. Giang Minh Húc bất đắc dĩ nhún vai, lắc đầu nói, "Ai... Thật không rõ cậu vì cái gì không chạm phụ nữ, 27 tuổi còn là một xử nam, sức chịu đựng của cậu cũng thật quá mạnh! Chẳng lẽ cậu đã từng bị tổn thương? Hoặc là chưa tìm được tình yêu đích thực? Hay là lỡ “thề non hẹn biển” với người nào đó?" Nghe hắn lải nhải không yên, mắt lạnh lẽo của Hàn Đông Liệt đột nhiên quét về phía hắn, ánh sáng lạnh như băng trực tiếp đâm vào tim của hắn. Giang Minh Húc bị hù rùng mình một cái. "Cậu đừng dài dòng, chuyện của tớ còn chưa tới phiên cậu hỏi, hủy bỏ bữa tiệc ngày mai đi!" Bố già chết tiệt, lại sắp xếp bữa tiệc tuyển vợ, hắn mới không đi! Giang Minh Húc có chút buồn rầu, một bên là cấp trên của hắn, một bên là cấp trên của cấp trên, hắn nghe bên nào cũng không ổn? Hắn rất nhanh vận chuyển đại não, vắt hết óc nghĩ biện pháp, rốt cục hắn nghĩ ra kế sách hay vẹn toàn đôi bên. Hắn cười mờ ám nhìn Hàn Đông Liệt, nói, "King, cậu đối nghịch với lão gia như vậy thật sự quá không sáng suốt rồi! Tớ cảm thấy, cậu kỳ thật có thể theo ý của lão gia, có thể tùy tiện chọn một người phụ nữ ở bữa tiệc lấy về nhà, cùng lắm thì xem như mua về nhà một cái bình hoa, bày ở trước mắt của lão gia, lão gia nhìn xem thoải mái, cậu cũng được tự do vui vẻ, không tốt sao?" Nghe hắn nói, Hàn Đông Liệt trầm mặc, ngẫm nghĩ một lát, cuối cùng cũng lộ ra nụ cười tà! Chỉ cần không sinh con, kết hôn cũng không có gì lớn! ... Mời các bạn đón đọc Bá Đạo Chớ Chọc Tổng Giám Đốc Nóng Tính của tác giả Tịch Nguyệt Sướng Sướng.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Bạn Gái Cũ - Người Phá Hỏng Thế Giới - Muội Muội Thích Ăn Thịt
Có một tổ chức gọi là.. "Tổng bộ Người phá hỏng thế giới", và Tô Vãn là một người thuộc nơi đó. Cô dùng thân phận "Bạn gái cũ pháo hôi" của nam chính để xuyên qua các thời không khác nhau, mục tiêu duy nhất chính là phá hỏng quan hệ của các cặp đôi nam nữ chính của thế giới đó. Đi đêm lắm cũng có ngày gặp ma, Tô Vãn trên hành trình xuyên nhanh lại gặp được kẻ chấp nhất với mình, đuổi theo cô từ hết thế giới này sang thế giới khác, đến chết cũng không từ bỏ. Tuyên ngôn của Tô Vãn: Trên đời không có cặp đôi nào không hủy được, chỉ có tình cũ không nỗ lực mà thôi... *** Mở mắt ra, Tô Vãn không lập tức đứng dậy, ngược lại dùng đôi tay giao nhau xoa xoa nhẹ bả vai mình theo bản năng. Rất đau. Bộ dạng phát cuồng của Tô Duệ lúc cô rời đi vẫn còn rõ ràng trước mắt, Tô Vãn rất rõ ràng, nếu khối thân thể đó không biến mất, chỉ sợ cũng sẽ bị Tô Duệ làm cho xương cốt nát vụn. Ngay cả đến lúc này, khi đã trở về với thân thể của mình, trong linh hồn cô vẫn còn tàn lưu một khắc cảm giác đau đớn kia. Tô Vãn đứng dậy, âm thầm gạt bỏ sự đau đớn trong ý thức, đồng thời cũng tự nhắc nhở mình như mọi lần rằng cô đã đi qua thế giới kia rồi, những người ở đó không còn quan hệ gì với cô nữa. Mấy năm nay, đi qua các thế giới, trái tim cô đã chết lặng, không chịu nổi nữa. Tô Vãn là người tỉnh táo hơn bất cứ ai. Cô biết mình sẽ không ở lại bất kỳ thế giới nào dài lâu, vì thế cũng không hề nảy sinh bất kỳ thứ tình cảm nào với người ở thế giới đó. Bao gồm tình thân, tình bạn, tình yêu, những thứ đó với cô đều là những thứ xa xỉ nhất. Trở lại nơi thuộc về mình, Tô Vãn tắm rửa thoải mái, thay quần áo, sau đó lăn lên giường lớn ngủ một giấc. Kỳ thật, thời gian của bọn họ ở các thế giới và thời gian ở thời không mất mát không tương đồng nhau, cô ngây người ở triều Đại Hạ mấy tháng, nhưng trên thực tế ở thời không mất mát mới chỉ qua đi một ngày… Nghỉ ngơi đủ rồi, Tô Vãn nhìn điểm tích lũy hiển thị trên máy truyền tin ở cổ tay mình, mười hai vạn ba nghìn bốn trăm điểm. Điểm tích lũy là mục tiêu dừng chân ở mỗi thế giới, xếp hạng ở các bộ môn đều dựa theo điểm tích lũy của các nhiệm vụ giả mà xác định, hơn nữa, điểm tích lũy này còn là tiền thông hành ở thời không mất mát, dùng nó có thể mua những thứ mà mình yêu thích. ... Mời các bạn đón đọc Bạn Gái Cũ - Người Phá Hỏng Thế Giới của tác giả Muội Muội Thích Ăn Thịt.
Xin Chào, Ngày Xưa Ấy - Bát Nguyệt Trường An
Có lẽ Mary Sue(*) là một loại bệnh. Mà chúng ta đều là người bệnh. Bệnh nhẹ thì không ảnh hưởng tới cuộc sống bình thường. Bệnh nặng có thể vang danh Cửu Châu —— hức, chẳng hạn như Phù Dung tỷ tỷ ấy. Mắc bệnh cũng đừng hoang mang, nó chỉ là lời tuyên bố rằng giai đoạn trưởng thành đã bắt đầu. Điều đáng sợ chính là lúc khỏi hẳn. Nó cho thấy, trái tim thiếu nữ của bạn đã lớn rồi. Tuổi già sắp đến, đành nén bi thương thay đổi theo. Câu chuyện này dành tặng cho rạp hát nhỏ trong đầu tôi suốt 21 năm qua. Những anh chàng đẹp trai đã lướt qua tôi. Đừng hâm mộ cô ấy quá, cô ấy chỉ có trong truyện thôi. Đây là câu chuyện kể về một cô gái nhỏ thích sắm vai nhân vật vừa anh dũng lại vừa dịu dàng. Cô bé là nữ hiệp, tổng đà chủ, Athena, Usagi Tsukino, Simic, She-ra, Bạch nương tử… Cô tưởng rằng tất cả mọi người đều yêu cô, thế giới đang chờ cô cứu vớt. Lại không biết rằng, chẳng ai có thể cứu vớt thế giới, điều cô có thể làm, chỉ là lớn lên. Sau đó chìm vào biển cả người lớn không thể cứu vãn. (*) Mary Sue là kiểu nữ chính hoàn hảo thái quá mà người viết sáng tạo nên từ mơ ước của chính mình trong truyện hư cấu và thường bị người đọc căm ghét. *** Chấn Hoa cao trung hệ liệt gồm có: Xin chào, ngày xưa ấy Thầm yêu: Quất Sinh Hoài Nam Điều tuyệt vời nhất của thanh xuân Dưới vòm kí ức *** Dư Chu Chu không biết những ánh mắt đồng loạt hướng về phía mình và sự im lặng kỳ lạ này rốt cuộc có ý nghĩa gì. Ngay lúc cô còn chưa kịp ý thức thì đã thốt ra câu đó rồi, không ngờ lại khiến mấy người này có biểu cảm phức tạp như vậy. Dư Chu Chu vẫn nhớ lúc cô chị họ nhỏ của mình hoảng hốt ôm cái kéo vào lòng, cho dù tình cảm giữa cô và Dư Đình Đình vẫn rất bình thường, cộng thêm lần trước Dư Đình Đình coi thường người yêu nhỏ của cô khiến quan hệ giữa hai người càng thêm căng thẳng. Nhưng mà, giờ phút này, cô cực kỳ bất bình thay Dư Đình Đình. Dư Chu Chu giỏi đoán lòng người là vì sức tưởng tượng luôn dồi dào của cô. Suy bụng ta ra bụng người. Nếu bây giờ là Minami giơ cao món quà mà mình tặng cho Kazuya thì sao? Cô sẽ nổi giận ngay lập tức. Dư Chu Chu bước ra khỏi cửa nhà vệ sinh, đứng bên ngoài đám người. Thế giới được bao phủ bởi tuyết yên lặng đến kỳ lạ, ngay cả tiếng cười đùa ầm ĩ của đám nhóc chơi ném tuyết dường như cũng bị ngăn ở ngoài bởi một cái lồng thủy tinh. Lúc lên lớp tám, khi làm bài tập lý, Dư Chu Chu đọc được một đề mục mới biết được, những lỗ hổng trong tuyết mới rơi có tác dụng hấp thụ âm thanh. Khoảnh khắc đó, cô nhìn chằm chằm vào ngòi bút bi, cái ngày tuyết rơi hồi lớp năm như tái hiện lại trước mắt. Một cô gái rụt rè đánh vỡ sự im lặng: “Lẽ nào… hộp quà này… là của bạn?” Dư Chu Chu đã nghĩ ra một đống lý do để thoái thác, kết quả là, câu hỏi này khiến cô hoàn toàn muốn ngất. Của tôi? ... Mời các bạn đón đọc Xin Chào, Ngày Xưa Ấy của tác giả Bát Nguyệt Trường An.
Thầm yêu: Quất sinh Hoài Nam - Bát Nguyệt Trường An
“Lạc Chỉ yêu Thịnh Hoài Nam, chẳng ai hay biết.” Bạn có từng, hay đang yêu một người mạnh liệt đến khắc cốt ghi tâm, nhưng không ai hiểu thấu chưa? Chỉ một lần gặp gỡ thời ấu thơ, thế mà hình ảnh Thịnh Hoài Nam như đã in sâu vào tim Lạc Chỉ suốt mười một năm dài đằng đẵng. Lần tiếp theo xuất hiện, anh ấy rực rỡ như ánh mặt trời, từ đó nhật ký của Lạc Chỉ trở thành một vở kịch chỉ có một diễn viên chính - đó chính là anh . Lạc Chỉ rón rén yêu, cẩn thận yêu, nhưng tình yêu đó cũng vô cùng kiêu ngạo. Mối tơ vương trong lòng cô bung nở rất nhanh, chẳng thể nào mà dễ dàng tháo gỡ. Người ấy ở đây, trong trái tim Lạc Chỉ, trong đôi mắt Lạc Chỉ. Chỉ cần bước thêm một bước là có thể phá vỡ khoảng cách của mười mấy năm. Nhưng khoảng cách xa nhất trên thế gian, không phải là em yêu anh nhưng anh không biết. Mà là yêu anh, nhưng không thể chạm tới anh. Giữa Bắc Kinh phồn hoa huyên náo, đại học P rộng lớn cũng chỉ giống như trường phổ thông Chấn Hoa mãi nơi phương Bắc xa xôi, khiến Lạc Chỉ bơ vơ, không có nơi nương náu. *** Tác giả:  Bát Nguyệt Trường An, tên thật là Lưu Uyển Hội, sinh năm 1987. Tốt nghiệp Đại học Quang Hoa ở Bắc Kinh, ngành Quản lý. Được Nguyên Tổng biên tập Triệu Trường Thiên (Tạp chí " Manh nha " Trung Quốc) khen ngợi là thế hệ nhà văn mới, là tác giả xuất sắc và phổ biến được hoan nghênh nhất trên mạng Tấn Giang – Trung Quốc, được trang mạng Douban.com cho điểm cao nhất trong mục tác giả viết về văn học tuổi trẻ. Một số tác phẩm đã xuất bản của tác giả: Trở về tuổi thơ, Điều tuyệt nhất của chúng ta, Lá thư không đề tên người gửi, Năm năm bị đánh cắp, Xin chào những tháng năm xưa…  *** Tác phẩm:  Tiểu thuyết do tác giả Bát Nguyệt Trường An của “Xin chào, những tháng năm xưa” tập trung sáng tác trong suốt bốn năm, bộc bạch hết thảy cảm xúc khi yêu một người suốt cả thời niên thiếu. Đây là một trong những tác phẩm được độc giả mong chờ nhất trên mạng văn học Tấn Giang. “Đây là tiểu thuyết được tôi viết một cách nghiêm túc nhất, cất chứa nhiều tình cảm nhất, thời gian sáng tác cũng lâu nhất...” Nếu như trong “Xin chào, những tháng năm xưa”, tôi kiếm tìm sự đồng cảm, vậy ở trong “Thầm yêu – Quất Sinh Hoài Nam”, tôi đang tìm kiếm những nét giống nhau giữa chúng ta.” – Bát Nguyệt Trường An Đây là một câu chuyện về tình yêu thầm thương trộm nhớ. Chỉ là, thời gian thầm yêu này dài quá, dài đến mức có thể đánh thức ký ức về mối tình sâu kín mà mỗi người đã từng trải qua. Bốn năm chờ đợi sẽ không uổng phí. Trước giờ chưa từng có một tác phẩm tiểu thuyết thanh xuân nào có thể miêu tả tỉ mỉ trái tim của những người trẻ tuổi như thế.  Cuốn sách này sẽ khiến người ta mê mẩn. Tất cả những gì ngủ say trong não, hết thảy những gì sôi sục trong tim, toàn bộ những ký ức về yêu thương, đều sẽ ngầm cuộn trào mãnh liệt. “Tình yêu thiết tha của những người trẻ tuổi sẽ đủ sức lay động trái tim bất cứ ai, cũng có thể khiến họ phải thốt ra một tiếng thở dài cảm thán.” (Giải thích về tên tác phẩm một chút: Quất sinh Hoài Nam tức là cây quýt mọc ở Hoài Nam (phía Nam sông Hoài), Trung Quốc. Quýt này khi chuyển đến trồng tại phía Bắc sông Hoài trở thành cây chỉ (hay còn gọi là cây quýt hôi, cây tranh gai, một loài cây cùng họ cam quýt). Thành ngữ này xuất phát từ tích một câu chuyện đối đáp thử trí thông minh giữa Yến Tử thời Xuân Thu và vua nước Sở khi đó, sau này dùng để chỉ hoàn cảnh có thể thay đổi tính chất của sự vật. Quýt mọc ở Hoài Nam là cây quýt, mọc ở Hoài Bắc trở thành cây chỉ, giống tốt chỉ có thể sinh tồn trong môi trường thích hợp với mình. Môi trường tự nhiên có tính quyết định đối với thực vật. Trong truyện, cô gái tên là Lạc Chỉ, chàng trai tên Thịnh Hoài Nam. Cây Chỉ sinh trưởng ở Hoài Bắc chứ không sống ở Hoài Nam, vì vậy cái tên này có ý muốn nói, đất đai ở nơi anh sẽ mãi mãi không thể cho em kết quả mà em mong muốn, tình yêu thầm kín của em vĩnh viễn cũng không thể nở ra đóa hoa mà anh cần. Tuy nhiên mọi người yên tâm, nói vậy thôi chứ truyện này happy ending, tình yêu này cuối cùng vẫn đâm hoa kết trái, câu chuyện vẫn viên mãn, bõ công độc giả ở bên ý chờ đợi suốt bốn năm (2010 đến 2014) =)) Hy vọng độc giả bên mình cũng sẽ yêu thích tác phẩm như vậy :"> Xin cảm ơn ạ :x ) *** Trịnh Văn Thụy xông lên sân khấu khiến mọi người nhốn nháo lên. Mới vừa có một màn cầu hôn cầu khai, lẽ nào lại là một màn tỏ tình công khai nữa? Ngay cả MC cũng sững người, chưa kịp tránh đã bị Trịnh Văn Thụy cướp micro. Micro có chút trục trặc, cô ấy “a lô” mấy tiếng cũng không có phản ứng gì. Thời gian này đủ cho khán giả phía dưới phản ứng lại. Tiếng huýt sáo, tiếng hoan hô vang lên rần rần, ngay cả ban giám khảo ngồi hàng đầu cũng ngoảnh lại nhìn hội trường náo nhiệt phía sau, các ngôi sao được mời tới cũng bật cười, trên gương mặt các lãnh đạo trường hiện rõ vẻ bối rối. Em gái khóa dưới thích hóng chuyện gần như đứng hẳn người dậy, liên tục dùng cùi chỏ huých Trương Minh Thụy: “Anh, anh nhìn kìa! Này, anh làm sao thế?” Trương Minh Thụy ngẩn ngơ nhìn cô gái mập mạp đứng dưới ánh đèn. Cô ấy vừa tránh vòng vây của nhân viên, vừa vội vã gõ lên micro. Anh bỗng đoán được ý đồ thực sự của Trịnh Văn Thụy. Lần đầu tiên Trương Minh Thụy gặp Trịnh Văn Thụy là ở trước cửa ký túc xá. Không phải trước cổng tòa nhà, mà là trước cửa phòng. Mùa hè năm thứ hai vừa kết thúc, khắp hành lang là đám con trai để trần nửa thân trên, có người thậm chí gần như khỏa thân, cười hì hì đi ra khỏi phòng tắm chung, vừa nhìn thấy nữ sinh mặt lạnh đứng chắn giữa đường thì rú ầm lên rồi trốn mất dạng. Nữ sinh ấy làm như không thấy gì, bình tĩnh đưa mắt nhìn về phía Trương Minh Thụy đang nép mình sau cánh cửa. “Thịnh Hoài Nam dọn đi rồi?” Trương Minh Thụy gật đầu. “Tất cả đồ đạc đều chuyển đi rồi?” “Không. Có những thứ cậu ấy bảo không dùng đến nên quẳng lại đây, bảo bọn tôi vứt đi hộ.” Trương Minh Thụy chợt nhớ ra, “Đúng rồi, cậu… đến tìm cậu ấy có việc gì à? Có cần tôi bảo cậu ấy một tiếng giúp cậu không?” “Cậu liên lạc được với cậu ấy à?” Rốt cuộc đôi mắt lạnh của cô ấy cũng lóe sáng. Trương Minh Thụy lúc này mới nhớ ra Thịnh Hoài Nam từng dặn anh, đừng để Lạc Chỉ tìm ra cậu ấy. Cô gái này hẳn là do Lạc Chỉ cử đến. Anh lúng túng nói: “Cậu ấy không nghe điện thoại của bọn tôi, nói là dạo này có chuyện phải giải quyết, không muốn liên lạc lại.” Những lời này là thật. Trương Minh Thụy nghe được tin từ chỗ đàn anh hại Thịnh Hoài Nam bị tóm khi giúp đỡ trong phòng thi. Anh ta nói bố mẹ cậu ấy gặp chuyện, cậu ấy chẳng có thời gian phân tâm, ngay cả bữa cơm chia tay cũng không kịp ăn, cứ thế xách va-li rời khỏi trường. Đúng là chó cắn áo rách. Trong lòng Trương Minh Thụy bỗng cảm thấy buồn. Cô gái không gặng hỏi thêm mà tiến lên một bước: “Cậu ấy bỏ lại thứ gì? Cho tôi xem được không?” Mặc dù là lời khẩn cầu nhưng ngữ điệu của câu nghi vấn lại trầm thấp, rõ ràng không cho phép thương lượng, Trương Minh Thụy bị cô ấy nhìn đến đổ mồ hôi. Sao lại có người có đôi mắt như thế? Lẽ ra cô ấy phải học ngành trinh sát hình sự mới đúng. Trương Minh Thụy lúng túng cười: “Không phải không được, nhưng cậu phải chờ tôi một lát. Chẳng ngờ là có con gái gõ cửa, ít ra cậu cũng để tôi mặc quần đã rồi sẽ cho cậu vào.” Cô gái hờ hững gật đầu, vẫn chằm chằm nhìn anh. Trương Minh Thụy vội vàng khóa cửa, dùng “tốc độ ánh sáng” mặc ngay quần lửng dài đến đầu gối, cầm chiếc áo phông lên rồi lại do dự một lúc. Cái áo vắt trên thành ghế là áo sạch, anh vốn định đi tẩy hết mùi mồ hôi trên người rồi mới mặc vào, không ngờ chỉ vì chơi game thêm mười mấy phút mà phải đón ngay vị khách không mời này. ... Mời các bạn đón đọc Thầm yêu: Quất sinh Hoài Nam của tác giả Bát Nguyệt Trường An.
Khuynh Tẫn Triền Miên - Vô Hoan Dã Tiếu
Truyện có H tả khá kỹ, yêu cầu các bạn trẻ cân nhắc trước khi đọc. Ấm áp xuyên qua, nhiều người sủng ái, có tiểu bao tử, nhân vật mỹ hình, nội dung bao quát giang hồ cung đình. . . Ái tình cố sự của tuyệt mỹ niên thiếu mang theo ký ức sống lại tại cổ đại giá không cùng ba huynh đệ một nhà. . . *** Vân Khuynh bốn người lên đài, không giống với Nhã Sóc Lam và Mạc Nguyệt lúc trước. Bọn họ là bốn người nam tử tuấn mỹ vô tư, bọn họ mặc quần áo bọn hắn chưa từng gặp qua. Loại quần áo này rất phẳng, màu sắc tuy không nhiều lắm, thế nhưng lại dị thường nghiêm túc trang trọng, Vân Khuynh màu trắng ôn nhuận, Tần Vô Phong màu đen lãnh tuấn, Tần Vô Song lam thẫm nho nhã, Tần Vô Hạ xám sậm trang nghiêm. Áo sơmi trắng dựng thẳng cổ áo khiến cho bọn họ nhìn qua rất ưu nhã rất chỉnh tề, trên khuôn mặt bọn họ đều mang theo tâm tình phức tạp kỳ lạ. Có kích động hưng phấn có chờ mong thấp thỏm có khẩn trương bất an, tân khách ở đây lần thứ hai nghe thấy phượng cầu hoàng liền có chút nghi hoặc, thấy bốn người Vân Khuynh lên sân khấu thì càng thêm mê man. “Du Hàn, đó không phải tiểu Phong bọn họ sao, bọn họ mặc cái gì vậy, lão nhân ta sống lâu như vậy lần đầu tiên thấy quần áo như thế... Chỉ là bọn họ nhìn qua thật đúng là tuấn tú, không hổ là tử tôn Tần gia ta!” Lão nhân ngồi ở bên người Tần Du Hàn vươn tay vuốt vuốt râu mép, gật đầu cười vẻ mặt đắc ý. Dứt lời hắn đột nhiên cảm thấy có chút không thích hợp: “Không đúng, Du Hàn, ca khúc này không phải vừa rồi hai tiểu oa nhi thành thân kia đã dùng sao, sao hiện tại vẫn là khúc này???” Tần Du Hàn dùng ống tay áo thấm thấm mồ hôi lạnh trên trán: “Lão tổ tông, bọn họ đây không phải đang cử hành hôn lễ sao, Duyệt nhi nói, ca khúc này dùng để thay thế cái gì khúc quân hành hôn lễ.” “Cử hành hôn lễ??? Có ý gì???” Nguyên bản lão nhân vẻ mặt cười cười lập tức cứng lại, trừng lớn hai mắt ngẩng đầu nhìn Tần Vô Phong bốn người. Hắn đột nhiên nhớ tới vừa rồi Tần Du Hàn nói cho hắn, nói trọng điểm ngày hôm nay là hôn lễ của Vân Khuynh. Mà Vân Khuynh là nam tức phụ Tần Vô Song thú... Nghĩ nghĩ khuôn mặt lão nhân trầm xuống, hóa ra Tần gia muốn làm một hồi hôn lễ long trọng cho Vô Song và nam tức phụ kia, trách không được Tần Du Hàn không dám nói cho đám lão già bọn họ. Lão nhân lão bà tử Cô Sa trấn, nghe xong đối thoại của Tần Du Hàn và lão nhân kia, đều hiểu ra trạng huống hiện tại, đều lãnh nghiêm mặt, trở nên mất hứng. ... Mời các bạn đón đọc Khuynh Tẫn Triền Miên của tác giả Vô Hoan Dã Tiếu.